Chả bao giờ có thói quen viết rồi post cảm xúc của bản thân lên một diễn đàn công cộng như thế này...Từ hồi có cái blog làm bạn đến giờ cũng chẳng bao giờ viết, rồi cái blog đấy giờ cũng phủ bụi và trôi vào quên lãng rồi!
Rồi thì người ngoài nhìn vào, một câu cũng bảo "con bé này mạnh mẽ", hai câu cũng bảo "con bé này vui vẻ", ba câu cũng bảo "con bé này thì ở cạnh nó chẳng bao giờ hết chuyện để nói cả"!
Ừ thì có tí tự hào đấy chứ....đấy chẳng phải là những lời khen ngợi của mọi người dành cho bản thân sao?
À uh thì hôm nay viết lên đây để giải toả tâm trạng cũng là điều hay mà nhỉ? Đâu thể cứ mãi cắm đầu viết vào mấy cái quyển nhật ký đã hết cả chỗ để ghi...
Hôm nay muốn viết gì đó mà cứ gõ vậy thôi, chẳng có mục đích cũng chẳng có bất cứ chủ đề nào cả....
"Con bé mạnh mẽ" này là một diễn viên vô cùng tài năng đấy nhỉ? *tự hào
"Con bé vui vẻ" này là người mà khi trước mặt người khác, luôn muốn họ cũng phải thật vui vẻ, đừng phiền muộn!
"Con bé này nhiều chuyện" vì nó là người sợ cô đơn, sợ sự im lặng đến khó thở giữa 2 người với nhau....
Nó sợ rằng, nếu nó không nói, sẽ có một sự im lặng kéo dài...và điều đó làm nó sợ...làm nó phải vắt óc như vắt chanh ra đống thứ chuyện nhảm nhí có, làm trò cũng có...mua vui cũng có...
Nó sợ bản thân bị bỏ rơi...nó sợ không còn ai nghĩ đến nó nữa, không còn ai nhớ đến nó nữa...
Nó sợ khi từng ngày từng ngày trôi qua, mọi thứ đều thay đổi, riêng mình nó thì không...
Nó sợ cái thứ tình cảm con người hời hợt có cũng được mà không có cũng chẳng sao...
Nó, căn bản từ trên xuống dưới chẳng có gì hơn người, cũng chẳng bằng ai,
một người bạn thật sự sao mà khó quá...
Bạn ảo nó chẳng thiếu, nó trân trọng và gìn giữ, nó muốn níu giữ dù cho họ có buông tay,
nhưng ảo dù sao cũng chỉ là ảo mà thôi.....nó không muốn người khác buồn nhưng đã là ảo có dễ thành thật...
nó sợ rồi cứ trông mong vào cái hữu danh vô thực đó, cứ cắm đầu tin vào tất cả để rồi chính bản thân lại là người bị tổn thương...
Nó, đến một người bạn ngoài đời cũng chẳng có...à ừ...giờ nghĩ lại thì đúng thật ở ngoài đời nó không có nổi một người bạn đúng nghĩa...
Nó chưa từng tâm sự với ai cả, nó luôn là người lắng nghe và nói lên suy nghĩ của mình về vấn đề đó...nhưng thực chất chưa từng mở lời...
Nó, chưa từng khóc vì bản thân trước mặt một ai...à mà cũng có chứ, nếu chỉ vì điểm kém thì chắc là có nhỉ? :)
Nó đã từng tỏ ra đau khổ lắm, vật vã lắm, buồn bã lắm......nhưng chung quy lại cũng chỉ toàn là vì người khác, chưa bao giờ nó khóc thực sự cho chính bản thân nó cả....
Trong nhà cũng đội cái mặt nạ lừa dối mọi người, trên mạng cũng đẹo cái "áo" ảo lừa dối bản thân....giờ giật mình nhận ra phải chăng là quá muộn?...
Hôm nọ vô tình đọc được...đọc để mà gật gù, để mà suy ngẫm!
Trước đây cứ tưởng cười là hạnh phúc...
Bây giở mới biết có đôi khi khóc còn hạnh phúc hơn là cười...
Trước đây cứ nghĩ con người đau khổ là con người luôn có lệ trên mi...
Giờ mới biết con người đau khổ là con người có thể cười ngay trong chính sự đau khổ của mình...
Trước đây cứ nghĩ cô đơn là phải ở 1 mình..
Bây giờ mới biết cô đơn là ở ngay giữa chốn đông người mà vẫn cứ ngỡ rằng mình đang ở 1 mình...
Trước đây cứ nghĩ hạnh phúc là giàu sang, là quyền lực...
Bây giờ mới biết hạnh phúc đơn giản chỉ là 1 cái ôm...
Trước đây cứ nghĩ dối trá là xấu xa...
Bây giờ mới nhận ra mình tự dối trá mình rất nhiều
Trước đây cứ tự cho mình luôn luôn quan tâm đến người khác...
Bây giờ mới nhận ra là mình vô tâm hơn mình tưởng...
Trước đây cứ nghĩ sợ hãi là việc phải nhìn một con quái vật đáng ghê...
Bây giờ mới nhận ra chỉ cần ở 1 mình cũng tạo nên nỗi sợ...
Trước đây cứ hay suy nghĩ viễn vông về tương lai...
Bây giờ mới nhận ra tương lai đến và đi bất chợt như chiếc lá rụng rơi...
Ngày hôm nay trở thành ngày hôm qua...
Thời gian trôi đi lặng lẽ để mình nhận ra...nhận ra nhiều điều hơn mìnhh tưởng...
Cuộc đời cứ trôi...thời gian cứ trôi...
Và mình mang 1 chiếc mặt nạ cười từ lúc nào ko biết...
------------------------------------------
Bản thân không mong ai đọc được những dòng này, vì có thể, dù chỉ một chút, sẽ vô tình làm cho ai đó bị tổn thương...
Không nói chắc cũng chẳng sao, mà có nói hay không thì đó cũng là cái "cục nợ" đè nén cảm xúc của bản thân trong những năm qua...
Không nói ra, sợ rằng cái "nợ" đó sẽ đè chết bản thân lúc nào không hay biết...Với cái suy nghĩ lúc nào cũng thường trực "Mình nói ra, liệu họ có bị tổn thương?"
Ngày mai thi rồi....xả ra hết rồi cố gắng hết mình, chỉ có như vậy bản thân mới cảm thấy mình còn tồn tại ^^
Kyn fighting !!!