|
(AFCVN) - Tiếp theo bài phỏng vấn Aaron Ramsey - Chàng "Hoàng tử xứ Wales". 
Mùa giải đó, anh đã có 21 trận đấu cho Cardiff, và là một tài năng hứa hẹn, và sau đó anh đã rời Cardiff. Đó là một quyết định cần thiết đối với Cardiff, bởi câu lạc bộ khi đó đang gặp khó khăn về tài chính và đồng thời thì Aaron cũng sẽ sớm phát triển được tài năng của mình trong tương lai gần và anh cần một môi trường mới. "Cardiff gặp vấn đề về tài chính, tôi nghĩ vậy, và tôi hoàn toàn ý thức được chuyện gì đang diễn ra," anh nói. "Tôi đã có một mùa giải thành công, cũng như toàn thể câu lạc bộ Cardiff - đi đến chung kết giải đấu cúp nhưng không gặp may mắn. Tôi đang rất hạnh phúc tại đó, nhưng sau đấy ông chủ tịch Peter Ridsdale hẹn gặp tôi, và ông nói rằng có một vài đội bóng đang muốn có được chữ ký của tôi và họ sẽ không ngừng theo dõi tôi. Lúc đó Cardiff rất cần tiền, nên quyết định ra đi là tốt cho cả đôi bên." Nhưng có phải Aaron rời Cardiff vào cuối mùa giải 2007-2008 bởi vì anh không có quãng thời gian tốt đẹp ở đó? Bất cứ ai đã quan sát đầy đủ những trận đấu của anh trong suốt mùa giải ấy sẽ thấy được ở anh hình ảnh một cầu thủ trẻ đầy nhiệt huyết, đang thi đấu đầy thăng hoa, với bộ óc nhanh nhạy và những pha đi bóng khéo léo, không hề e sợ bất cứ điều gì. "Đó là một cảm giác tuyệt vời," anh tâm sự. "Bạn chỉ muốn trình diễn cho mọi người thấy bạn có thể làm gì, và bạn hoàn toàn hòa mình vào những giây phút khi được thi đấu trên sân. Không một nỗi e sợ nào có thể ngăn cản bạn. Bạn chỉ muốn làm những gì mà bạn đam mê. "Dường như những cảm giác đó đã quay trở lại với tôi, đặc biệt là trong vài tháng gần đây. Cảm giác không suy nghĩ nhiều về những thứ khác, chỉ cố gắng thi đấu với niềm đam mê của mình - tôi đang dần trở lại với cảm giác đó." Ramsey khẳng định rằng anh đã thay đổi nhiều, cả trên phương diện cầu thủ lẫn trong cuộc sống đời thường. Chỉ 18 tháng sau khi anh chuyển đến đội bóng thành Bắc London, anh đã dính phải một chấn thương kinh hoàng tại Stoke, và sự nghiệp bóng đá của anh bị đặt một dấu chấm hỏi lớn. Hai năm kể từ khi trở lại sau chấn thương lại là một quãng thời gian khó khăn nữa đối với Ramsey khi anh được cho mượn tới Nottingham Forest và Cardiff, lúc đó anh không thường xuyên được đưa vào danh sách đội hình thi đấu của Arsenal, dù cho anh có được phong độ tốt. 
Ramsey trong trận đấu với Everton mùa này Cái gì cũng cần phải có thời gian để có thể quay trở lại với quỹ đạo, cả về mặt sức khỏe lẫn tâm lý. "Bạn sẽ mất rất nhiều thứ để có thể vượt qua nó, bị truy cản và dính một chấn thương như thế. Vâng, tôi hoàn toàn đồng ý rằng để vượt qua nó cần phải có thời gian. Nhưng tôi vẫn tham dự Olympic và cảm thấy mình đã bình phục, mọi thứ có vẻ tiến triển tốt. Rõ ràng là tôi không hề tập luyện cùng các đồng đội tại Arsenal trong quãng thời gian khởi động của mùa giải và cũng không thi đấu nhiều trong những tuần đầu tiên. "Tôi phải ngồi dự bị khá nhiều, và lại còn phải chơi ở những vị trí khác nhau. Điều này khiến cho bạn khó mà trở lại với phong độ của mình trước đây, nhưng trong thời gian này, tôi có cảm giác như tôi đang trở lại với chính mình, trở lại với bóng dáng ngày nào của tôi, không hề e sợ và luôn thi đấu với niềm đam mê. Vẫn có những kỹ năng mà tôi cần cải thiện, ví dụ như kỹ năng ghi bàn, nhưng hiện tại thì tôi cảm thấy khá hài lòng với cái cách mà tôi đang tiến bộ." Anh đã trưởng thành hơn rất nhiều và có lẽ bây giờ sự nghiệp của anh sẽ tươi sáng hơn rất nhiều. "Tôi nghĩ rằng tôi đã trưởng thành hơn sau khi bình phục chấn thương," anh khẳng định. "Tôi đã chín chắn hơn nhiều trong những mùa giải gần đây. Tôi đã chơi bóng chuyên nghiệp hơn, và luôn cố gắng giữ cho mình luôn ở thể trạng tốt nhất. "Trước đó, tôi chỉ là một đứa trẻ tuổi niên thiếu và - như tôi đã nói - bạn cảm thấy như mình là người vô địch. Khi bạn lớn hơn, có những lúc bạn nghĩ rằng bạn không cần phải luôn thực hiện tốt công việc của mình mà quên đi bản thân. Vào thời gian gần đây, tôi chỉ quan tâm tới việc giữ cho thể trạng của tôi ở mức tốt nhất, bởi vì tôi đã hiểu ra đây mới là điều cần thiết. "Hãy nhìn Ryan Giggs, hãy nhìn cái cách mà anh ấy duy trì phong độ khi thi đấu ở cái tuổi ấy, chính điều đó tạo nên nguồn cảm hứng cho bạn để có thể kéo dài sự nghiệp của mình." Có nghĩa là khi đó cần phải dành nhiều thời gian cho Yoga chăng? "Haha, không! Tôi không tập Yoga. Tôi thích làm điều gì đó mà tôi cảm thấy phù hợp cơ, như lúc tôi ở phòng tập thể hình tôi có thể cảm thấy các cơ bắp của mình đang nóng lên - nói chung là những gì mà tôi biết là nó sẽ đem lại một sự hữu ích nào đó cho tôi." Mùa giải trước có lẽ không phải là một mùa giải tốt đẹp với Aaron. Như lời anh nói, thì phong độ của anh khá thất thường, lúc lên lúc xuống và có vẻ anh không giúp được gì nhiều cho đội bóng, anh chỉ thi đấu ở mức tròn vai. Những lời chỉ trích cũng đã xuất hiện rất nhiều. Tuy nhiên, chính nỗi thất vọng khi bị chỉ trích, đã giúp anh tập trung cho việc khẳng định lại giá trị của mình. "Tôi cảm thấy khá buồn bực," anh nói. "Tôi đã cảm thấy không vui, nhưng tôi đã không được chơi ở vị trí sở trường như trước đây. Tôi nghĩ rằng mọi người cũng đã nhận ra rằng tôi đã trở lại, và sắc bén hơn và cảm giác khi bạn đã chứng minh được mọi người đã sai, chứng minh rằng bạn hoàn toàn là một cầu thủ đẳng cấp, không có gì tuyệt hơn thế. Tôi rất tự tin vào bản thân và tôi nghĩ rằng tôi có thể tiến xa hơn nữa." Tình cảnh của Ramsey ở đội tuyển quốc gia cũng khác gì. Những sự mong chờ, kỳ vọng khi Ramsey được Gary Speed giao chiếc băng đội trưởng, biến thành một màu đen vô vọng trước sự ra đi đột ngột của vị huấn luyện viên trưởng đội tuyển xứ Wales. Và không chỉ giới túc cầu xứ Wales bị ảnh hưởng, mà còn là kết quả của đội tuyển quốc gia. Huấn luyện viên mới lên cầm quyền là ông Chris Coleman quyết định giao chiếc băng đội trưởng cho trung vệ Ashley Wiliams của Swansea. Sau đó đã dần xuất hiện những dấu hiệu hồi sinh. Trận thua 2-1 trước Croatia cuối tháng 3 đã phần nào làm giảm đi niềm hy vọng được góp mặt tại World Cup, nhưng chiến thắng trước Scotland - trận đấu mà Aaron vừa ghi bàn nhưng cũng vừa bị nhận thẻ đỏ sau khi cố gắng ngăn cản đối phương ghi bàn - đã đem lại niềm tin về một sự hồi sinh cho đội tuyển xứ Wales. "Chiếc thẻ đỏ đó quả thực là một pha bóng đáng tiếc nhưng tôi cần phải làm điều đó. Đó là một pha bóng ngở ngẩn của tôi khi tôi làm mất bóng sau khi thực hiện quả đá phạt và sau đó tôi buộc phải phạm lỗi với James McArthur để anh ấy không thể ghi bàn. Bởi vì chúng tôi vẫn còn cơ hội nếu như chúng tôi đánh bại được Croatia trên sân nhà nên tôi không thể để cho Scotland ghi bàn được. Tôi sẽ cố gắng tìm những phương án tốt hơn khi gặp lại tình huống tương tự trong tương lai, có lẽ là tôi nên quan sát trước, và sau đó để cho thủ môn cản phá hoặc cố gắng phá bóng ra ngoài biên. "Nhưng mặt khác, thì tôi cũng cảm thấy khá hứng thú. Bạn có thể thấy là mọi thứ đã trở lại đúng với trật tự của nó. Trước đó Gary Speed đã xây dựng một triết lý bóng đá tuyệt vời ở đây và khi ông ấy ra đi, phải có một khoảng thời gian cần thiết để chúng tôi có thể vượt qua. Chris Coleman đã xuất hiện và thực hiện một vài sự thay đổi nhưng lối chơi trước đây thì ông vẫn giữ. Và cũng không lâu sau đó, chúng tôi lại quay trở lại và cố gắng thể hiện hết những gì mà chúng tôi có thể." 
Aaron Ramsey mang băng đội trưởng tuyển xứ Wales Chiếc băng đội trưởng kia có phải đã không còn quan trọng khi mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp? Aaron cho rằng là như vậy, nhưng anh cũng không giấu diếm mong muốn của anh là anh vẫn muốn được đeo lại chiếc băng ấy một lần nữa. "Mọi người bàn tán rất nhiều về chuyện này," anh giải thích. "Khi tôi là đội trưởng dưới thời Gary, chúng tôi đã giành khá nhiều chiến thắng, tăng tiến trên bảng xếp hạng thế giới và chẳng một ai phàn nàn một lời. Khi chúng tôi thua trận, thì có một vài nghi vấn được đặt ra. Nhưng đó là lẽ thường tình mà thôi, và đây cũng là quyết định của huấn luyện viên. Trước đó, tôi đã rất thất vọng nhưng tôi sẽ cố gắng không nán lại nỗi đau này quá lâu, bởi vì đây không phải là một vấn đề lớn. Hy vọng rằng tôi sẽ có thể có lại chiếc băng đội trưởng trong một ngày không xa." Nền văn hóa xứ Wales rất quan trọng với Aaron. Là một trong hàng trăm ngàn người nói tiếng mẹ đẻ, anh cũng yêu đất nước của mình như những người xứ Wales khác. "Đó là điều mà tôi cảm thấy tự hào," anh nói. "Và tôi rất vui khi được học tiếng xứ Wales. Tôi nghĩ rằng bất cứ người dân xứ Wales nào cũng yêu nước cả, họ luôn luôn hô hào cổ vũ cho mọi đội tuyển tham gia thi đấu quốc tế. Bóng bầu dục vẫn là môn thể thao số một, dĩ nhiên. Số lượng cổ động viên tới sân và mọi thứ diễn ra trong một trận đấu bóng bầu dục cho thấy tinh thần luôn hướng về phía trước của người xứ Wales. Họ chỉ muốn cổ vũ cho đội tuyển và họ luôn cảm thấy tự hào khi là người dân xứ Wales." Liệu đội tuyển bóng đá có thể học hỏi được một điều gì đó từ nền bóng bầu dục xứ Wales không? "Tôi nghĩ là có. Nhưng chúng tôi đã cho mọi người thấy rằng chúng tôi luôn được mọi người ủng hộ. Dưới thời Mark Hughes, đã có đến 72 ngàn người tới sân Millennium xem đội tuyển xứ Wales thi đấu - đó quả thực là một con số khá lớn. Và sau đó bóng đá xứ Wales đi xuống trong một vài năm, và tôi hiểu ra rằng các cổ động viên không muốn trả tiền chỉ để phải nhìn đội nhà đau đớn thua trận. Chúng tôi cũng đã dành được một số kết quả tốt nhưng chúng tôi vẫn chưa thi đấu ổn định cho lắm. Nhưng cũng dần dần, các cổ động viên đã trở lại và họ có thể thấy chúng tôi đang đi đúng hướng. Hy vọng rằng chúng tôi có thể duy trì được điều này." Nhiệm vụ hiện tại của Aaron là giúp Arsenal có được tấm vé dự Champions League trong mùa giải năm sau. Anh khẳng định rằng sự chăm chỉ tập luyện và tinh thần tập thể trong những tuần gần đây của The Gunners sẽ đảm bảo một vị trí trong top 4 cho Arsenal. "Tôi nghĩ là mọi người có thể nói rằng, mỗi người trong chúng tôi đều đã làm tốt công việc của mình, đặc biệt là trong giai đoạn này. Chúng tôi thi đấu tập thể hơn rất nhiều, dành lại bóng từ những vị trí nguy hiểm trước vòng cấm - và mọi người, không chỉ có một hay hai người làm công việc đó. Chúng tôi đã có được những màn trình diễn tốt và mọi người đều góp công vào đó, sự liên lạc giữa các đồng đội, tận hưởng niềm đam mê chơi bóng của mỗi người khi được ra sân." Và đó lại là một từ "tận hưởng" nữa. Bây giờ Aaron có thể dễ dàng nói ra từ đó hơn rồi, cả trong lời nói lẫn trong những màn trình diễn của anh ấy. Sau khi trải qua những năm tháng khó khăn, giờ đây chúng ta có thể nói rằng thời đại của Aaron Ramsey và thời đại của Arsenal đã đến. Minh Le - theo Arsenal.com
|