KST - Keep Smiling Together

 Forgot Pass?
 Đăng ký / Register
Quà tặng âm nhạc
KST đã gửi đến NoOne bài hát How Did I Fall In Love With You - Yao Si Ting với lời nhắn How Did I Fall In Love With You
Để tặng bài hát hãy Bấm vào đây
Tổng số49135 tâm trạng

Box tâm trạng

View: 618918|Reply: 1200

[Long Fic][SoEul] My Destiny - Chap 8- Part 3( (Page 105+106)  Close [Copy link]

Rank: 3Rank: 3

Cash
-12 K$D
Posts
2164
SoEulMate Post on 11-2-2009 23:49:35 |All posts
Quá hâm mộ đôi Cháo Gốm. Đúng là chưa phiên bản nào đôi Cháo Gốm lại làm tớ thích như bản này của Hàn. Nên cũng đua đòi viết fanfic với các bạn.

Tên Fanfic : My Destiny.
Hoàn cảnh: 8 năm sau thời điểm tập 12, 6 năm sau thời điểm tập 13 hehe. Sau khi Jandi lấy JP, và các bạn F4 đi du học ở Anh về.
Lý do ra đời Fanfic: Phòng trường hợp bác đạo diễn không để happy ending cho hai bạn cháu.

Cháo ở bản Fanfic này hơi bị máu. Còn Gốm thì hơi đần đần. Fanfic này tớ tự nhận là rất sến. Nên có gì các bạn tha thứ cho nhé, nếu làm hỏng hình tượng Gốm Cháo rất đẹp của chúng ta.
Có nhiều tên tiếng Hàn chẳng biết có viết đúng không. Nhưng vì bịa nên cũng đành chịu vậy.

Hướng dẫn chung để đỡ phải lội pages:

Đề nghị các bạn nào ngại lội pages đọc bình luận thì ấn vào chữ Only view Author trên bài post này, toàn bộ bài viết (hay chap) của mình trong thread này sẽ hiện ra, và các bạn sẽ đỡ phải lội pages để tìm chap.
Thân mến
SoEulMate

~~~~~~~~~~~~~~~~~~
My Destiny

Chapter 1: It starts with an affair
(Mọi chuyện bắt đầu từ một cuộc mua bán ).

“ So Yi Jung – nghệ nhân gốm, người thừa kế dòng họ So – cùng những cánh bướm vui thú trong buổi khai trương trung tâm nghệ thuật thứ sáu”

Chu Ga Eul im lặng hồi lâu trước tờ báo. Bên cạnh cô, anh chàng đồng nghiệp Lee Min Sook  cúi xuống và cười vang:
-Cô đã thấy người nào đẹp trai như thế này bao giờ chưa, Ga Eul. Một chàng playboy chính hiệu. Thế mà đám cháu gái từ mười đến mười lăm tuổi của tôi, không đứa nào không điên lên vì gã.

Quản lý Song từ phía bên kia bàn nghe thấy Min Sook nói chuyện cũng chạy ào sang, giật lấy tờ báo trên tay Ga Eul . Cô nàng suýt xoa :

-Anh ấy thật là quá đẹp trai. Ôi So Yi Jung của lòng tôi. Chỉ cần một lần trong vòng tay anh ấy đã là quá đủ trong cuộc đời này rồi.

-Chị mà ôm hắn thì chúng nó sẽ bảo là mẹ đi với con đấy. - Min Sook cười hô hố – May ra thì Ga Eul xinh đẹp còn có cơ hội.

Mặt quản lý Song tối sầm. Cô cong cớn đi về phía bàn làm việc của mình, nói với giọng trinh thượng, pha chút giận dỗi :

-Này Min Sook, cậu làm báo cáo về bản vẽ thời Tống đi nhé. Sáng mai 8h không có trên bàn tôi, thì đừng hỏi tại sao tiền thưởng tháng này lại bị cắt. Lịch hẹn ngày mai với khách hàng ở Busan lúc 5h chiều, cả hai cô cậu sẽ chịu trách nhiệm. Khách hàng lần này rất khó tính, thậm chí che dấu cả tên tuổi thật. Hãy thương lượng cho khéo vào đấy nhé.

Min Sook cười giả lả cầu tài với cô Song, rồi quay sang phía Ga Eul nhăn nhó. Khuôn mặt Ga Eul, khác với sự thân thiện cảm thông mọi lần, dường như là vô cảm, không chút để tâm đến câu chuyện vừa xảy ra. Trong khuôn mặt đó có khoảng tối của một ký ức đã xa.

****

“Giám đốc So – 26 tuổi, người làm rạng danh dòng họ So. Một nhà doanh nghiệp và một nhà nghệ thuật trứ danh, người đầu tiên sử dụng nghệ thuật như một ngành kinh doanh béo bở nhất.”

“Người đàn ông đẹp nhất của buổi tiệc tránh né không nói đến phát biểu của Oh Jin Hee, vị hôn thê, cháu gái của ngài thủ tướng, về những rạn nứt trong mối quan hệ của hai người.”

“Sự thật gì trong mối quan hệ với người mẫu Lee. Lee bỏ ra nước ngoài, So Yi Jung đến buổi tiệc với hai người đẹp khác”

Những cột báo, những dòng tin tức lướt qua trong đầu Ga Eul, khiến cô cảm thấy ngột ngạt.  Bước xuống xe buýt mà cảm giác vẫn còn choáng váng Cô thấy tiếc vì đã một mình mà không đợi Min Sook.  Ga Eul ngồi bệt xuống lề đường và khóc nức nở.

Như vậy là đã 5 năm . Mười tám người đẹp. Bốn người tình có tên trên mặt báo. Hai vị hôn thê. Sáu mươi ba bài báo mà quá nửa là những buổi tiệc và những cuộc vui thú bên những khuôn mặt đẹp rạng rỡ.

Tại sao cho đến bây giờ, tất cả những gì liên quan đến So Yi Jung vẫn làm cô cảm thấy day dứt và đau đớn đến thế ?.

*****

-Này, không lẽ những gì bà cô già Song nói làm cô phải khóc hay sao ?
-Ồ không, không phải thế. Chỉ là hôm qua tôi ngủ không tốt, nên mắt mới có chút quầng thâm.
-Không rõ lắm đâu, trông vẫn xinh lắm – Min Sook vừa cười vừa nói-  Đây, cà phê đây, cô uống vào một chút để tỉnh táo lát nữa còn làm việc. Nghe nói vị khách này rất khó tính. Bình thường người môi giới giới thiệu là đủ, nhưng lần này thì ông ta đòi gặp cả bên bán là chúng ta.
-Nhưng bộ uống trà đời Thanh trị giá đến hơn 200 triệu Won, ông ấy đòi gặp chúng ta cũng phải thôi. Thường những người môi giới chỉ có hiểu biết sơ qua về đồ gốm sứ. Họ bán hàng chục món mỗi ngày mà.
-Cái đó thì cô đúng, nhưng thật ra chỉ cần tài liệu của chúng ta gửi và một nhà kiểm định là đủ. Nếu đã bỏ ra đến 200 triệu Won cho một bộ đồ uống trà, thì tôi nghĩ chắc ông ta cũng phải là một người sành sỏi. Cái đó ông ta phải tự kiểm định được chứ, phải không ?
-Lát nữa gặp thì chúng ta sẽ biết. Anh yên tâm, tôi sẽ không bán rẻ món đó đâu.
-Cô có dám không, khi mà Ms Song cầm dao đợi cô ở Daejeon.
Lời của Min Sook làm cả hai người đều bật cười.
-Nhưng anh cũng biết món đồ này có giá trị hơn 200 triệu Won.
-Ai cũng biết là như thế. Nhưng một công ty nhỏ như chúng ta, bán được hàng đã là tốt rồi. Ở Daejeon có ai biết phân biệt một bộ đồ uống 200 tuổi với một bộ giả cổ bán ngòai siêu thị đâu. Nếu cô là So Yi Jung, thì cô có thể bán nó với giá 1 tỉ Won, cho một bà góa giàu có lắm tiền. 500 triệu cho bộ đồ trà, và 500 triệu cho nụ cười của gã.
-Anh thật là…
-Nhưng chúng ta phải bán thôi, nếu không bán được, có khi văn phòng của chúng ta sẽ phải đóng cửa ngay ngày mai.

Đúng vậy, phải bán được bộ đồ sứ, nếu không thì văn phòng của họ sẽ phải đóng cửa. Và có thể, Ga Eul sẽ phải về Seoul – nơi mà cô ít muốn trở về nhất.

*****

Họ ngồi im lặng đợi vị khách. Họ đã đợi hơn mười phút. Còn 5 phút nữa sẽ diễn ra vụ buôn bán. Ga Eul nắm chặt bản tài liệu. Cô tự nhủ, mình phải mạnh mẽ lên, và nhất quyết là phải dứt khoát.

Min Sook hay nói rằng cô dễ mủi lòng. Có lần, vì thương một cụ già ao ước cả đời sở hữu bộ đồ trà đạo Nhật Bản, mà cô đã bán nó với giá gốc cho ông. Rồi một người phụ nữ góa muốn mua lại bức tranh là di vật của chồng bà, cô cũng bán rẻ, thậm chí phải bù thêm lương của mình vào, trong vòng sáu tháng. Nếu lần này là một người khuyết tật, hay một người già với mong mỏi cuối cùng, liệu cô có thể mở miệng ra đòi giá 200 triệu Won ?

Bên cạnh hai người, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc. Và không khí trang nghiêm trong căn phòng xa hoa của một công ty môi giới có tên tuổi. Min Sook hằng ngày hay chuyện là thế, cũng im lặng trước khi bước vào buổi đàm phán quan trọng.

Đúng lúc đó, cửa phòng bật mở. Một cô gái xinh đẹp trong bộ đồng phục công sở bước vào. Theo sau cô là một người đàn ông cao lớn.

Với một nụ cười ma mị mà Ga Eul không bao giờ có thể quên.

*****

Min Sook đứng ngẩn ra một lúc mới hết choáng váng. Người đàn ông cũng lộ vẻ hơi ngạc nhiên. Nhưng ánh ngạc nhiên chỉ thoáng qua rồi biến đi ngay. Anh ta tiến lại gần phía họ ngồi, đi theo cô gái.

-Đây là ông So Yi Jung, từ tập đòan mỹ nghệ So.
-Tôi là Lee Min Sook, từ công ty đồ cổ Kim – Min Sook đưa tay ra bắt, rồi quay ra chờ đợi Ga Eul.

-Ga Eul… Ga Eul… Anh khẽ gọi cô.
-Này Ga Eul… Min Sook gọi lần thứ hai, lo lắng khi cô cứ đứng ngẩn ra nhìn vị khách.

-À… à… vâng… Tôi là Chu Ga Eul, từ công ty đồ cổ Kim.

Ga Eul đưa bàn tay nhỏ bé ra, bàn tay cô run bắn lên. Và rất nhanh chóng, cô cảm thấy bàn tay mình nằm gọn trong một bàn tay vững chắc mà ấm áp. Một cảm giác gai gai chạy dọc khắp sống lưng.

Phải cố bình tĩnh lắm, cô mới có thể nói ra một câu trọn vẹn :

-Mời, xin mời ngài ngồi xuống.

Trái tim cô đập liên hồi trong lồng ngực. Anh hầu như không đổi chút gì cả, ngoại trừ khuôn mặt có vẻ từng trải hơn. Cô cảm thấy mặt mình đang nóng bừng. Và cảm giác như cô đang  yếu, rất rất yếu. “Ga Eul, Ga eul, mày phải bình tĩnh, phải thật bình tĩnh”

-Chúng tôi mang đến đây bản tài liệu đầy đủ những nghiên cứu về niên đại của bộ đồ uống này –Min Sook bắt đầu
-Tôi đã nhận được bản fax này ngày hôm qua, từ thư ký và người kiểm định của tôi. – So Yi Jung bình tĩnh bắt đầu.
-Bộ đồ này bắt đầu được làm vào cuối thế kỷ 17, đầu thế kỷ 18. Gồm 9 phần.
-Làm sao các ông chắc chắn được nó được làm vào cuối thế kỷ 17. Nó mang phong cách đồ uống trà vào cuối thế kỷ 18.
-Ngài nghi ngờ về những kiểm định của chúng tôi ?
-Tôi muốn chắc chắn. Nếu mua từ một công ty lớn ở Seoul, thì tôi sẽ yên tâm hơn trong khâu kiểm định.
-Chúng tôi có những chuyên gia tốt nhất về kiểm định, thưa ngài So.
-Ở Daejeon ư, tôi không biết đấy. Tôi tưởng ở Deajeon người ta chỉ tính toán kết cấu của các món đồ thôi, là nhiều.

Yi Jung quay sang Ga Eul và mỉm cười, một nụ cười nửa miệng thường thấy.
-Bản báo cáo…
-Bản báo cáo của các vị khá sơ sài, theo như tôi thấy. Thật ra không phải là sơ sài, mà các vị quá chú trọng đến mô tả chi tiết các hoa văn cũng như kết cấu của bộ đồ uống, kèm với phân tích về vật liệu, ít chú trọng đến những chứng minh về niên đại. Nên tôi mới phải đích thân đến đây để đàm phán.

Từng từ từng chữ in vào đầu Ga Eul. Bỗng nhiên cô cảm thấy tức giận. So Yi Jung, anh thật quá thể. Anh đến đây để mua rẻ một món đồ mà anh biết là nó rất giá trị. Và anh coi thường cả bản báo cáo của tôi.

-Ngài So, tôi nghĩ những nghi ngờ về niên đại ngài có thể trao đổi với tôi. Tôi là người viết bản báo cáo ấy. Và tôi là kiểm định viên đến từ Daejeon.

Từ Daejeon Ga Eul cố nhấn mạnh, và nó tạo ra một thoáng ngạc nhiên trên khuôn mặt điển trai của Yi Jung. Từ đầu đến giờ, cô chỉ yên lặng. Sự lên tiếng của cô làm Min Sook cũng giật mình. Còn Yi Jung, anh quay lại và nhìn sâu vào trong mắt cô:
-Ồ, hóa cô là người viết bản báo cáo, Ga Eul.
-Vâng, tôi là Chu, thưa ngài So. Xin ngài dùng kính ngữ.
-Cô Chu, nếu tôi không nhầm, thì trong bản báo cáo này, cô không viết một bằng chứng nào để chứng minh về niên đại của chín món đồ này.
-Tất cả những báo cáo về chất liệu và hoa văn, chắc ngài quá bận và chưa để mắt qua ?
-Tôi đã đọc nó rất đầy đủ.
-Nếu ngài đã đọc đầy đủ, hẳn ngài cũng hiểu hoa văn và vật liệu ấy chỉ có thể được làm từ cuối thế kỷ 17.
-Có một lớp tráng men ở bên ngoài, không thuộc về thế kỷ 17.
-Ngài chắc chỉ nhìn những món đồ ở lớp vỏ bên ngoài. Và thay vì thời gian ngồi ghế nhà trường nghiên cứu về vật liệu với hoa văn đồ cổ, là những cuộc vui chơi, nên ngài đã không nhận ra và không phân biệt được bản chất đồ cổ là ở thế kỷ 17. Chín món đồ này đều được làm từ thế kỷ 17, nhưng sang đến thế kỷ 18, do xu hướng mới, nên nghệ nhân đã sử dụng một lớp tráng men để đánh bóng những hoa vân bên ngoài. Vì thế nó mang hơi hướng của đồ cổ thế kỷ 18.
-Ý cô là…
-Vâng, nung ở nhiệt độ 649 độ F, đất nung đã phơi qua ba nước nắng.
-Phải cạo lớp nhúng bề mặt mới nhận biết được.
-Ở trang 28 của bản báo cáo thưa ngài, vật thử là chiếc chén số 5.
- Nhưng nắp của chiếc ấm không được làm từ cùng một  vật liệu với những thứ còn lại.
-Thêm một lớp đất nung ở vùng Giang Tây, để tăng độ đàn hồi và giảm độ nứt vỡ.

So Yi Jung im lặng. Anh nhìn ngắm cô như kiểm định một thứ đồ cổ. Những ngón tay anh gõ nhẹ trên mặt bàn.

-Ngài So, ý của cô Chu là, chúng tôi rất vui lòng giải đáp những thắc mắc bên phía các ngài.
Min Sook cố làm dịu bớt không khí căng thẳng giữa hai bên. Có chuyện quái quỷ gì đang diễn ra với Ga Eul đây ? Sao cô ấy lại phải nói gay gắt đến thế.

-Tôi nghĩ là cô ấy đã làm rất tốt, anh Lee ạ.

Rồi vẫn là nụ cười sâu và vui vẻ, anh quay ra nói với cô gái vẫn đứng lặng phía sau :
-Tôi nghĩ là chúng tôi cần ba cốc cà phê, hay là cô muốn uống trà Grey, không đường, với một thìa mật ong, cô Chu?

Anh ta đang cố chế giễu mình.“Những cô bình thường thì hay uống những món đồ nhạt nhẽo“ Là ai đã nói thế làm trái tim cô lạnh cóng. Đã 7 năm trôi qua. Và anh ta vẫn nghĩ rằng mình chưa lớn hết hay sao ? Vẫn là trà túi lọc với mật ong trong những phút bối rối.

-Vâng, trà Grey và ba thìa mật ong, thưa cô. Tôi không phải là người am hiểu về trà đạo, nên xin phép tôi không dùng trà truyền thống.

Mắt Min Sook càng lúc càng mở lớn với mẩu đối thoại của cả hai người. Hôm nay cô ấy không khỏe hay sao ?

-Vậy là, các vị đưa ra giá bao nhiêu ?- Yi Jung xoay xoay cốc cà phê trên tay, khuôn mặt tươi cười bỗng trở nên nghiêm túc như một nhà kinh doanh lọc lõi.

-Chúng tôi...Chúng tôi định...  Min Sook ngập ngừng quay ra nhìn Ga Eul.
-300 triệu Won, thưa ngài So.
-300 triệu Won ? Tôi nghĩ là cô đã dùng trà có quá nhiều mật ong rồi.
-Vâng 300 triệu Won, thưa ngài, 250 triệu là đúng giá trị của món đồ và công sức cho những nghiên cứu của chúng tôi, còn 50 triệu là vì ngài, thưa ngài So ?
-Vì tôi ?
-Vì ngài cũng là một nghệ nhân. Nếu ba trăm năm nữa, người ta đưa ra bán một món đồ của ngài. Ngài có nghĩ là nó đáng để trả thêm 50 triệu Won nữa không, cho tất cả những cố gắng và những cô đơn của một nghệ nhân.
...
-Nó cũng là một sự kính trọng đối với tiền nhân. Thứ mà ngài có lẽ vẫn còn thiếu.
-Ga Eul... Min Sook không kìm lại được, phải khẽ gọi cô.

Bỗng So Yi Jung bật cười nắc nẻ. Anh cười một cách sảng khoái, và thoải mái. Nụ cười mà đã rất lâu rồi anh không có được.
-Tôi trả các vị 400 triệu Won. 300 triệu với giá các vị đưa, và 100 triệu vì Chu Ga Eul, cô Ga Eul đến từ Daejeon.

Trái tim Min Sook như bật khỏi lồng ngực khi anh nghe đến cái giá đó.

*****

Ga Eul đứng đợi ở trước cửa công ty môi giới, cô đang đợi Min Sook. Gió biển thổi xào xạc làm trái tim cô vẩn vơ nghĩ đến buổi đàm phán vừa rồi. Một kết quả mà không ai có thể nghĩ đến. Có phải anh ta mua nó vì thương hại cô ?

Bỗng nhiên có người nhẹ nhàng đến sau lưng, và quàng lên vai cô chiếc áo vest.
-Min Sook, tôi không lạnh đâu, anh đừng lo.
-Tất nhiên là em không lạnh rồi. Em đang nóng bằng tất cả chúng tôi gộp lại.
Nụ cười bật thành tiếng. Là nụ cười của So Yi Jung.

Ga Eul quay lại, cô bối rối gỡ chiếc áo đắt tiền của anh trên vai cô.
-Ồ, ngài So. Áo của ngài.
-Áo này không nằm trong giá đàm phán, nên em chỉ nhận áo của anh chàng Lee đó thôi à ?
-So Yi Jung, anh...
-Rất vui gặp lại em.
-Tôi... tôi cũng rất vui gặp lại anh.
Anh bật cười, nhìn cô với vẻ không tin tưởng lắm.
-Anh rất bất ngờ đấy, chuyên gia kiểm định đồ cổ Chu ạ. Lúc mới bước vào, tôi còn nghĩ em chỉ là thư ký riêng của anh Lee.  
-Tôi cũng rất bất ngờ, tôi không nghĩ đó là anh.
-Em đột nhiên biến mất khỏi Seoul lâu như thế, cả địa chỉ mới cũng không cho Jandi.
„Và bây giờ anh còn hỏi thế nữa. Tôi đã chờ điện thoại của anh, lâu,  rất lâu...“
-Sau khi cô ấy ra nước ngoài với Goo Jun Pyo, chúng tôi ít liên lạc với nhau hơn.
-Mỗi khi hai người về và tụ tập, đều không có mặt em.
-Tôi ở Daejeon, từ đó lên Seoul cũng mất một quãng đường dài.
-Em ở Daejeon, lại còn làm giám định đồ cổ nữa.
-Anh bất ngờ lắm đúng không? Vì tôi chưa bao giờ hiểu được những lời anh nói về nghệ thuật gốm.
-Lúc đó em rất khác so với bây giờ.
...
-Nào, hãy kể về em đi.
-Sau khi các anh và Jandi đi Anh, tôi chuyển sang học về nghiên cứu tranh và đồ cổ. Tốt nghiệp xong tôi về Daejeon. Và làm ở văn phòng này cho đến nay.
-Sao lại là Daejeon ?
-Vì đó là quê ngoại tôi. Tôi sống với bà ngoại tôi ở đó.
-Nếu em không bận, thì mình đi ăn chút gì đó để chúc mừng cuộc đàm phàn vừa rồi.
-Chắc anh bay về Seoul, tôi và Min Sook sẽ lái xe về lại Daejeon.

-Ga Eul... Ga Eul...
Tiếng Min Sook gọi cô từ phía xa.
-Người đẹp ơi, em hãy cứ đứng đó, anh vòng xe lại đó ngay.
Min Sook vui vẻ gọi lớn, anh ta hay chuyển sang gọi cô là người đẹp khi họ bán được một món đồ lớn. Bình thường thì không sao, nhưng hôm nay nó làm cô hơi khó chịu.

So Yi Jung vẫn cười, nụ cười có lẽ còn tươi hơn cả lúc trước:
-Anh nghĩ rằng có người không chịu nổi chờ đợi trong một phút đâu. Hẹn gặp lại em và chúc em một buổi tối vui vẻ.

Anh cười và nháy mắt với cô. Rồi anh bước xuống đường. Hai chiếc xe ô tô đến gần như cùng một lúc. Min Sook chạy ra khỏi xe và cúi đầu chào So Yi Jung. Rồi anh mang áo đến ngay cạnh Ga Eul.

-Nào tay phải, đúng rồi, người đẹp của tôi. Em đã lạnh run lên rồi....

Tiếng Min Sook vọng lại, Yi Jung kéo tấm kính xuống để nghe cho rõ.
-Bây giờ chúng ta đi đâu, thưa ngài ?
-Hãy đến hội chợ từ thiện của thành phố.
-Ồ, tôi đã gọi điện xin lỗi rằng ngài có việc bận không đến nên đã gửi hoa với quà chúc mừng.
-Còn đêm dạ tiệc mở bệnh viện mới?
-Thư ký Park cũng đã gọi điện xin lỗi, nói rằng ngài có việc gấp.
-Tại sao lại thế?
-Ông ấy nói cách đây 30 phút ngài vừa gọi điện bỏ tất cả các cuộc hẹn giao tế tối nay.
-Hãy lái xe ra phi trường, tôi sẽ về Seoul. Và nói trưởng phòng Han gọi điện cho tôi.

*****

-Này người đẹp, hắn ta nói chuyện gì với cô thế? –  lái xe ra phía đại lộ, Min Sook chợt hỏi cô.
...
-Này Ga Eul ?
-À...à, anh hỏi gì cơ?
-Tôi hỏi là hắn ta đã nói gì với cô. Cô đã bị hắn hớp hồn rồi. Nhưng đúng là ở ngoài phong độ thật, còn đẹp hơn cả trên báo và tivi nữa.
...
-Tôi thấy trông anh ta cũng khá đấy, nhưng hợm hĩnh.
-Thế anh ta có tán tỉnh cô không ? Cô mà cũng đổ hắn thì tôi buồn lắm đấy nhé.
-Ồ Min Sook. Ga Eul cảm thấy tim mình như nghẹn lại.
-Hôm nay cô đúng là kiệt xuất. Bốn trăm triệu Won cho bộ đồ trà nhà Thanh. Quản lý Song sẽ nói gì đây, nếu tôi kể với cô ấy chuyện 100 triệu won cho cô Chu Ga Eul, cô Ga Eul đến từ Daejeon.
-Anh đừng trêu tôi nữa.
-Cô đã làm rất tốt kia mà. Quả thực là lúc đầu tôi nghĩ là cô điên, nhưng sau đó mới biết là cô đang đưa hắn vào tròng. Không quả là Chu Ga Eul mà tôi biết.
-Anh nói thật ghê quá.
-Tôi nghĩ là hắn thích cô. Và muốn có một đêm vui vẻ với cô rồi.
-Anh nghĩ thế à.
-Chứ sao, cô nghĩ người như hắn thì ít những đêm vui vẻ với đối tác hay sao.
...
-Một playboy nổi tiếng cơ mà. Ở ngòai trông còn lành nghề hơn cả trong hình nữa. 100 người đàn bà thì 101 cô sẽ đổ gục khi nghe hắn nói : và 100 triệu won cho cô Chu Ga Eul, cô Ga Eul đến từ Daejeon.
-Anh đừng nghĩ kỳ cục như thế. Chúng tôi chỉ nói chuyện về thời tiết ở Busan thôi.
-Vì hắn gặp cô đấy. Haha, So Yi Jung nổi tiếng bị một cô gái bình thường từ chối.
-Min Sook, quả thật chúng tôi không có chuyện gì.
-Tôi rất khóai chí khi thấy ánh mắt của hắn nhìn tôi mặc áo cho cô.
-Này, tôi ngủ đây. Anh đừng nói kiểu thế, không tôi ra khỏi xe ô tô ngay bây giờ đấy.
Min Sook quay sang Ga Eul cười lém lỉnh, còn Ga Eul, cô nhắm mắt, cố ngăn những tình cảm xáo động đang trào dâng trong lòng.

***

„Này Ga Eul, anh nghĩ là anh đã bắt đầu thích em rồi đấy „
„Anh nghĩ rằng anh thích em, em rất dịu dàng, rất quyết liệt. Nhưng anh không tin rằng mình đã yêu em“
„Nếu như để mọi chuyện kết thúc thế này, liệu một ngày anh có thể cầm điện thoại lên gọi cho em được không? Chúng ta sẽ quen nhau như những con người mới, mà không có quá khứ đau buồn nào ở lại“

Là quá khứ đau buồn. Những gì giữa họ là quá khứ đau buồn ư. Ga Eul muốn bật khóc với ý nghĩ đó.

*****

„Em nói rằng em sẽ không để soulmate của mình ra đi, nhưng  một ngày nào đó, anh sẽ nhận ra rằng, cuộc sống của anh hoàn toàn không có người đó.  Tất  cả chỉ còn là kỷ niệm mà thôi. Kỷ niệm có thể làm anh đau lòng, nhưng nó không bao giờ còn là hiện tại nữa“
„Cha Eun Jae là Soulmate của So Yi Jung. So Yi Jung là Soulmate của Chu Ga Eul. Em nghĩ rằng giờ thì em đã hiểu cảm giác của anh đối với Cha Eun Jae.“
„Những gì mà So Yi Jung còn lại trong em, chỉ còn là kỷ niệm thôi, giống như là Cha Eun Jae ở trong lòng anh vậy, nó là một cái gì đó rất đẹp, nhưng đã là quá khứ“
„Em nghĩ rằng em sẽ sống tốt hơn mà không có So Yi Jung, vì em không phải là gánh nặng của So Yi Jung“.
„Em không muốn gặp lại anh, em muốn tất cả về anh sẽ ngủ yên như là quá khứ“

Tất cả sẽ ngủ yên như là quá khứ. Cô ấy đã làm được điều đó. Còn mình thì sao?
There's 5 rated Collapse Reason
cocomei + 15 Bây giờ mới đọc. So cute
soibeo + 20 Excellent
trangmimi + 10 Excellent
asim + 20 Thích cái này nhất nè!
unihang + 10 Phong bì cho tác giả...mong tác giả ...

Total:  + 75   View rating log

* Search:

Props Report

Amethyst

Han Gu Ni ^-^

Rank: 4

Cash
213 K$D
Posts
8221
unihang Post on 11-2-2009 23:51:24 |All posts
Tem phát...........
Đọc xong comt tiếp...
Hem biết vớ tem có được xuất hiện trong fic hem nhẩy???

Props Report

Rank: 4

Cash
-26 K$D
Posts
13035
trangmimi Post on 12-2-2009 00:03:34 |All posts
Mẹ ơi, hiện nay trong box Bum đang xuất hiện một cơn bão lạ, mang tên FANFIC

Nhìn thấy fát hoảng luôn rồi

Đẩy hết cả mấy cái topic pics với gallery của mẹ cháu xuống dưới rồi #:-s

Có tý sợ hãi đấy hohoho

Props Report

Amethyst

Han Gu Ni ^-^

Rank: 4

Cash
213 K$D
Posts
8221
unihang Post on 12-2-2009 00:40:13 |All posts
Ôi giời...đọc xong rồi...quá là hay luôn...khi 2 người đã trưởng thành...diễn biến tình cảm cũng khác...
Sao mà Uni thích một Ga Eul mạnh mẽ và tài năng thế, thích một Ga Eul bình tĩnh đối đáp với Yi Jung vậy...
Cảm ơn bạn...một câu chuyện rất hay...mong chờ diễn biến tiếp theo của câu chuyện lắm lắm...
@ ss Cơ: ss cũng thích Novak Djokovic àh??? Em cũng kết anh bạn trẻ này ế ss...hi hi...

Props Report

Rank: 2

Cash
-59 K$D
Posts
1040
asim Post on 12-2-2009 00:54:37 |All posts
đây là fanfic lạ nhất trong các fanfic hiện đang có ở đây (cái stand by me cũng hay nhá, tớ iu bạn Zồ rồi ) vì nó có khảong thời gian hoàn tòan khác biết. Bạn cố lên nhé, quyết ko bỏ post nào ^^ (đã phòng bì đàng hoàng cho tác giả )

Props Report

Rank: 2

Cash
-7 K$D
Posts
629
FristieYang Post on 12-2-2009 01:07:02 |All posts
fic đi theo 1 chìu hướng khác nhỉ ,cả 2 đã trưởng thành ,cung bậc tình cảm diễn tiến cũng rất hay
chúc mừng bạn ,fic hứa hẹn lắm

Props Report

Rank: 2

Cash
-59 K$D
Posts
1040
asim Post on 12-2-2009 01:46:36 |All posts
Tớ vẫn đang hâm mộ phần cãi nhau về đồ cổ giữa 2 người, chả hỉu gì hết, hâm mộ tác giả ghê

Props Report

Rank: 4

Cash
-26 K$D
Posts
13035
trangmimi Post on 12-2-2009 01:50:24 |All posts
Cảm giác fic này rất giống tiểu thuyết tình cảm của Mỹ nhé Đọc tiết tấu nhanh, khắc hoạ được sự trưởng thành về cả suy nghĩ và tình cảm của cả hai

Đúng là fanfic có khác, mắt đọc óc tưởng tượng, nghĩ đến bố Gốm nhà mình và bé Cháo 8 năm nữa ....

Props Report

Rank: 3Rank: 3

Cash
-12 K$D
Posts
2164
SoEulMate Post on 12-2-2009 05:26:10 |All posts
Úi, cám ơn các cô các bác, đọc comment mà sướng râm ran âm ỉ. Chuyện cho unihang làm cameo có khi tớ cũng phải nghĩ đến, để tăng độ hot.

Đây là một phần chương hai, sẽ tiếp tục cập nhật ạ.

Chapter 2: The Persuasion.
(Lời thuyết phục  )

-Hai người đã gặp So Yi Jung?
-Vâng, và 400 triệu won. Chị có tin được không, 400 triệu won. 100 triệu won cho Chu Ga Eul.
-Cậu nói cái gì kỳ thế?
-Là anh ta đã nói thế, 300 triệu cho bộ đồ trà, và 100 triệu cho Chu Ga Eul.
-Ôi, anh ấy thật galant làm sao. Nếu tôi ở đó, chắc anh ấy đã nói 200 triệu cho Song Young Sun.
-Tất nhiên rồi, quản lý Song. Tôi cá là anh ta sẽ nói 300 triệu, chứ không phải là 200 triệu đâu.
-Trái tim tôi muốn tan vỡ ra quá, 400 triệu won, có thể tôi sẽ phải lên Seoul để cảm ơn anh ta.
-Lên đó có khi chị còn gặp cả F4 nữa.
Quay sang phía Ga Eul, Min Sook thấy cô đang cười.
-Cô cười gì thế. Tôi cá rằng hồi ở Seoul cô cũng thần tượng F4. Hồi tôi học trung học, đám con gái cứ nghe đến tên của một trong số F4 là điên loạn hết lên.
-Tất nhiên là tôi có nghe đến tên F4 rồi - Ga Eul đáp.
-Trưởng nhóm F4, đại nhân Goo, người thừa kế Shinwa, anh ta còn yêu và lấy một cô gái quê mùa nữa, nên đám con gái cô nào cũng mơ mộng rằng một ngày mình sẽ thành như cô gái ấy, trở thành người yêu của F4.
-Quả đúng là như vậy thật.
-Vụ đó đình đám báo chí cách đây 5-6 năm. Sau đó F4 đi du học ở Anh- Cô Song thêm vào câu chuyện.
-Cái đó tôi cũng có đọc trên báo – Ga Eul cũng tiếp lời.
-Chà chà, Ga Eul của chúng ta thật đúng là cũng có quan tâm đến F4. Họ có bốn thành viên đều nổi tiếng, không phải chỉ có So Yi Jung thôi đâu, cô biết chứ ?
...
-Này đừng cười như thế. Chỉ có điều là So Yi Jung xuất hiện trên báo nhiều nhất thôi.- Min Sook nói
-Anh ta làm về nghệ thuật, xuất hiện nhiều trên báo cũng là điều đương nhiên. Liên quan đến tiếng tăm mà.
-Không phải là tiếng tăm, mà vì anh ấy quá đẹp trai, đám phóng viên nhìn thấy anh ấy cũng không cầm lòng được – quản lý Song chỉnh lại lời Ga Eul nói.
-Ây cha, cô đúng là có con mắt sắc sảo. Nhưng So Yi Jung ở ngòai đã đẹp đến thế này, thì chắc ba người còn lại sẽ tạo thành bom tấn mất thôi- Min Sook tiếp ngay lời
-Dĩ nhiên rồi, xem nào, Goo Joon Pyo thì đang nắm tập đoàn Shinwa ở châu Âu, Yoon Ji Hoo là nhà tổ chức âm nhạc nổi tiếng nhất Hàn Quốc, thường xuyên làm việc ở nước ngoài. Hai người này ít về Hàn Quốc, ngoài So Yi Jung, thành viên cuối vẫn ở Hàn Quốc, chỉ ít xuất hiện hơn thôi.
-Ôi quản lý Song, chị đúng là có con mắt tinh đời. Tôi cũng mù tịt về thành viên thứ tư.
-Đó là Song Woo Bin. Anh ta là chủ tịch của tập đòan điện tử lớn, mới thay bố anh ta. Nhưng ngòai ra còn là chủ tịch của các tổ chức xã hội đen ở Seoul, có lẽ vì thế mà anh ta ít lên báo.
-Chị quá giỏi, quản lý Song, sao mà chị biết được nhiều thế.
-Tôi trước đây cũng học đại học Shinwa mà ra. Gia đình tôi là danh gia vọng tộc, cậu không biết hả Lee Min Sook- quản lý Song giả vờ bực bội.
-Mà So Yi Jung cũng có một người đàn bà bí mật, hai người có biết không ?
-Đàn bà bí mật?  Min Sook và Ga Eul tròn mắt nhìn cô Song.
-Đúng thế, là tin mật đấy, từ bạn gái vị hôn thê của anh ta. Vì người đàn bà này, mà anh ta đã chia tay rất nhiều cô gái.

*****

-Anh đã nói rằng anh không quan tâm lắm đến công ty Kim, ngòai bộ đồ trà và bức tranh thời Tống kia mà.
-Tôi đã cân nhắc, nếu chúng ta trả 1 tỉ won cho công ty Kim, thì chúng ta sẽ có cả bộ đồ trà, bức tranh và một chi nhánh ở Daejeon.
-Tôi cũng nghĩ rằng đó là quyết định sáng suốt. Ông Kim có vẻ không phải là một nhà sưu tập khôn ngoan, nhưng văn phòng ở Daejeon làm ăn rất tốt.
-Tôi cũng có thấy qua trong cuộc đàm phán.
-Tôi nghe nói quản lý của văn phòng đó luôn có những mối hàng tin cậy. Và dù văn phòng nhỏ chỉ có 3-4 nhân viên, nhưng họ làm rất chuyên nghiệp.
-Tôi cần xem lại bản báo cáo lần trước của anh về công ty Kim. Chúng ta sẽ tiến hành giao dịch với ông Kim vào thứ bảy tới. Lần này tôi tin anh, nhưng phải để thời gian chứng thực lời anh nói. Tôi không muốn chi nhánh ở Daejeon sẽ là gánh nặng cho tập đoàn. Vì chúng ta đang tập trung phát triển các trung tâm nghệ thuật, chứ không phải là những chi nhánh nhỏ.
-Được, Yi Jung, tôi sẽ lo vụ này cho anh.

Khi trưởng phòng Han bước khỏi phòng, ông không biết rằng, So Yi Jung đang nở một nụ cười lấp lánh.

*****

Ga Eul bước vào văn phòng vào buổi sáng thứ hai. Khi cô bước vào, cả Min Sook và quản lý Song dường như đều chưa có mặt. Min Sook dậy sớm hơn cả cô, sao đến giờ mà anh ta vẫn chưa đến.

Treo áo khoác ngòai vào tủ, cô lật lại những hồ sơ về những đồ cổ mà họ sẽ bán. Bức tranh thời Tống là vụ làm ăn lớn nhất. Nếu bán bức tranh với giá 200 triệu won, chắc họ sẽ giúp đỡ được khó khăn cho công ty, những đồ cổ còn lại ít hay nhiều cũng mang lại 200-300 triệu nữa, như thế có thể bù đắp khoản lỗ do những giao dịch kém khôn ngoan của ông Kim.

Cuộc gặp gỡ với Yi Jung dường như đã ở một quá khứ nào đó xa lắm. Đây là văn phòng của cô, cuộc sống của cô. Một cuộc sống êm đềm mà không có So Yi Jung.

Không thể phủ nhận rằng cả tuần trước và hai ngày cuối tuần, cô đã nghĩ về anh rất nhiều. Thậm chí cô có lúc cô còn có cảm giác anh sẽ xuất hiện trước mặt cô, một cách bất ngờ. Nhưng rồi cô kịp kéo mình trở lại hiện thực. Họ chỉ vô tình gặp nhau mà thôi. Và với anh, cô cũng như rất nhiều những giao dịch khác. Mua bộ đồ trà với giá 400 triệu won, là một món đầu tư lớn. Nhưng nếu đem đấu giá, với uy tín của tập đòan So, anh sẽ thu lại được số lãi lớn hơn nhiều. Và câu nói 100 triệu won vì cô, chỉ là thói quen mà anh vẫn nói với rất nhiều phụ nữ khác. Thậm chí anh nói ra mà không gợn một chút cảm xúc gì trong lòng. Với một phụ nữ hấp dẫn hơn cô, có thể anh sẽ nói : vâng, tôi trả nó một trăm, còn năm trăm vì nụ cười của em.

Cho đến giờ, thì họ là người xa lạ. Và chính cô đã lựa chọn như thế, mà không hối tiếc.
Cô không hề hối tiếc. Chỉ thấy buồn vì mình không biết người đàn bà bí mật của anh là ai. Đó là điều lấn cấn trong lòng cô nhiều nhất, từ hôm nói chuyện với quản lý Song. Thà anh ta có rất nhiều đàn bà, và thay người tình liên tục, còn hơn là anh ta có một người đàn bà bí mật, và thay đổi rất nhiều người tình chỉ vì cô ta.

Chắc hẳn đó phải là một người rất độ lượng, thì cô ấy mới chấp nhận được mối quan hệ như thế.

Rốt cuộc thì, Ga Eul cũng không biết rằng cô có hối tiếc hay không.

-Ga Eul, cô đến đây rồi, sao ngồi thần ra thế. Big news và big boy đấy, cô đã biết chưa ?
-Anh nói gì cơ hả Min Sook.
Quản lý Song ào vào phòng gần như cùng một lúc.
-Tôi sẽ mở tiệc ăn mừng. Hôm nay tôi mời hai người ăn trưa.
-Có chuyện gì thế ? Ga Eul ngơ ngác hỏi hai người.
-Chúng ta bị bán cho tập đòan So, Ga Eul ạ.
-Sao lại bị bán, chúng ta được trao lại cho tập đoàn So – quản lý Song nói với vẻ mãn nguyện.
-À vâng, chúng ta được trao rẻ mạt cho tập đòan So, Ga Eul ạ.
-Anh nói gì cơ ?
-Đúng vậy, So Yi Jung mua chúng ta với giá 700 triệu won.
-Ý anh là?
-Hắn liên lạc trực tiếp với ông Kim. Từ tuần sau chúng ta làm việc cho So Yi Jung.
-Sao lại có chuyện như thế được. Còn bộ đồ trà và bức tranh thời Tống?
-Cũng nằm trong cam kết 700 triệu won luôn.
-Không thể thế được. Ga Eul bỗng cảm thấy phẫn nộ.
-Đúng là thế đấy. Chúng ta được bán lại với giá 700 triệu won, tập đòan So sẽ trang trải các khoản nợ cho ông Kim, và ông ấy trở thành thành viên danh dự của hiệp hội tổ chức đấu giá. Nên ông ta bán chúng ta với giá 700 triệu won.
-Bộ đồ trà và bức tranh Tống đã có giá hơn 700 triệu won.
-Ai biết được, vẫn là những giao dịch thiếu khôn ngoan của ông Kim thôi.
-Này Min Sook, cậu có đầu óc không thế hả – Quản lý Song chợt to tiếng – với ông Kim thì thà đi làm thuê còn hơn để ông ấy tự môi giới và giao dịch cho mình.
-Là chị nói thế, lúc nào chị chẳng ao ước được làm việc cho So Yi Jung.
-Đúng thế, tôi muốn được làm việc cho tập đòan So, tôi hỏi anh, có tập đoàn nào ở Hàn Quốc về nghệ thuật lại phát triển như tập đòan So không hả? Một vị trí cao ở tập đòan So cũng đảm bảo cho anh một vị trí vững chắc khi làm việc ở nước ngoài đấy.
-Tôi cảm thấy như mình bị lừa dối – Ga Eul chợt lên tiếng khiến cả hai người đang tranh cãi phải quay về phía cô.
-Đúng thế, vụ mua bộ đồ trà chỉ là một vở kịch thôi phải không, ông ta muốn xem chúng ta làm ăn thế nào trước khi thu gom chúng ta.
-Cô nói đúng đấy Ga Eul- tôi cũng chợt nghĩ như thế- Min Sook tán đồng.
-Cái câu nói cần phải gặp trực tiếp chuyên viên chỉ là một cú lừa ngoạn mục, cả 400 triệu won cũng vậy.
-Này hai người...-quản lý Song như muốn chen vào.
-Chị không có mặt ở đó nên không biết, còn tôi cảm thấy bị xúc phạm. Hắn ta còn hoạch họe chúng tôi về bản báo cáo. Và nói như là chúng ta làm việc thiếu chuyên nghiệp vậy.
-Và hắn còn nói 100 triệu won vì Ga Eul nữa. Đúng là một cú lừa.
-Này hai người, có thôi đi không. Anh ta sẽ là chủ tịch của chúng ta trong tuần sau. Mà dù đó có là một cú lừa đi chăng nữa, thì nó vẫn là thủ đoạn thường thấy trong kinh doanh. Khi chúng ta đã thuộc về tập đòan So, thì chúng ta không có thiệt hại nào cả.
*****
Ngay trong tuần đó, họ nhận được thêm một tin tức mới, là toàn bộ văn phòng sẽ chuyển đến trụ sở chính ở Seoul, công ty sẽ lo thuê nhà cho họ. Còn văn phòng ở Daejeon sẽ được phát triển thành nơi tổ chức đấu giá và triển lãm của tập đoàn So.

-Là mơ ước của quản lý Song đấy. Giờ cô ấy có thể thản nhiên nói với gia đình vì lý do công việc mà phải về Seoul.- Min Sook đưa cà phê cho Ga Eul, và bắt đầu câu chuyện.
...
-Này sao cô không nói gì thế hả. Tôi sẽ mời cô cà phê một tuần, nên cô phải phấn chấn lên.
-Tôi cũng mừng cho chị Song.
-Cô ấy đã được nhận ở tập đòan So cách đây 4 năm, nhưng bố cô ấy ép cô ấy phải về Daejeon để gần với gia đình. Mà ở Daejeon thì làm gì có tập đòan So, lại còn có quá ít người quan tâm đến nghệ thuật, quá ít những vụ làm ăn lớn.
-Ông Kim không có chị ấy, thì chắc đã phá sản từ lâu rồi.
-Đúng thế. Nhưng giờ thì chúng ta nghiễm nhiên trở thành nhân viên của So, và bố mẹ quản lý cũng không thể ngăn chị ấy đi Seoul được.
-Còn anh, anh có muốn về Seoul không ?
-Cô biết tôi từ thời còn học đại học đúng  không. Cô đi đâu thì tôi đi đó.
-Anh thật là, bao nhiêu năm rồi bản tính không sửa được.
-Tôi thấy nó cũng là một cơ hội. Quả thật nếu không có cô, chắc tôi cũng chẳng được như ngày hôm nay. Cô cho tôi niềm đam mê đấy.
...
-Mấy hôm nay cô rất lạ. Nhưng tôi đã nói rồi. Dù gì tôi cũng sẽ ở bên cạnh cô. Cần phải biết ơn người đã cho mình niềm đam mê.
- Anh vừa nói gì? Cần phải biết ơn người đã cho mình niềm đam mê ư ....
Ga Eul nói mà giọng cô càng lúc càng nhỏ. Cô cầm cốc cà phê lên, suy nghĩ đăm chiêu.
There's 2 rated Collapse Reason
sweety_sharin + 5 cháu của ít lòng nhìu tặng tác gi ...
asim + 20 típ nữa nha ^^

Total:  + 25   View rating log

Props Report

Rank: 2

Cash
-59 K$D
Posts
1040
asim Post on 12-2-2009 05:51:48 |All posts
tem đã tem đã, đọc sau :X

hihihi, hóng mãi, ko ngờ h này lại có


Khoái cái đoạn người đàn bà bí mật nha..... liệu sau này mà phát hiện đó là mình (giả sử thế - mà ko, hi vọng thế) thì GE thấy thế nào nhỉ ^^ tò mò hóng hớt lém òi đó

Props Report

quangcaoks​tvn@gmail.​com|Mobile|RSS|Tags|Archiver|KST

UTC+7, 1-8-2014 06:28 Processed in 0 second, 0 query

Powered by Discuz! XPERIA

© 2001-2011 Comsenz Inc.

Nội dung trên KST do các thành viên đăng tải. KST không chịu bất cứ trách nhiệm gì về các trang mà đường dẫn không thuộc KST.VN

Top