KST - Keep Smiling Together

 Forgot Pass?
 Đăng ký / Register
Hirusca
Quà tặng âm nhạc
KST đã gửi đến NoOne bài hát How Did I Fall In Love With You - Yao Si Ting với lời nhắn How Did I Fall In Love With You
Để tặng bài hát hãy Bấm vào đây
Tổng số49604 tâm trạng

Box tâm trạng

View: 10181|Reply: 27

[Tiểu Thuyết - XK] Hoàn Khố Thế Tử Phi | Tây Tử Tình - (Thông báo trang 3) [Copy link]

Cash
803 K$D
Posts
150
violetin_08 Post on 6-6-2013 17:11:19 |All posts
Last edited by violetin_08 on 31-7-2013 22:37 5 q3 K6 z# I! c) B& j

+ W6 o( h% ~0 A6 D' ]1 L. p1 U  q

Hoàn Khố Thế Tử Phi

  z! n( Q- m4 w& E


9 I; K" x1 [- O" f2 C% v( F; C7 Y1 BTác giả: Tây Tử Tình, X. W1 D1 [& p$ E1 D
Convert: Tiểu Tuyền( W* ?. m( Q9 W$ x' F, }
Editor: Tolan, Hoài Trang, Tran Elisa, ...$ @3 p4 Z. @' [8 U# X
Beta: Violetin_08( `- Q, {3 P4 |0 t1 L
Độ dài: (Chưa biết)( H, F! `# G9 r9 L# }7 a1 [
Tình trạng sáng tác: Đang sáng tác( B* B4 A0 n) `3 R
Thể loại:: Ngôn tình, Xuyên không, cung đấu' @. {/ [' ]* b/ J+ S1 o
Nguồn: Tâm Vũ Nguyệt Lầu: F5 S0 W9 H: W+ w7 I' a$ _
Lịch post: 2 ngày /c
) Z0 v& S" R4 X% D3 j6 G9 }8 r4 JGiới thiệu sơ lược: Nàng là Vân Thiển Nguyệt đích nữ duy nhất của Vân Vương Phủ Thiên Thánh hoàng Triều, cũng là hoàn khố thiếu nữ trong miệng nhiều người, ngang ngược càn rỡ, tiếng xấu khắp nơi, trong hội thi thơ vì nam tử mình yêu mến mà cùng người tranh giành tình nhân để bị mất mạng.
: Z- @( ?6 Z9 z# z+ k! Z2 M
& n6 n6 Q' C( F& f5 [" lNàng là Thượng tướng trẻ tuổi nhất tài hoa nhất của Cục bảo an quốc gia, một lần vì nước bỏ mình, linh hồn rơi vào dị giới, Trọng sinh trên thân đích nữ duy nhất  của Vân Vương Phủ ở Thiên Thánh hoàng Triều – Vân Thiển Nguyệt.$ ]+ }" z. K: m9 {  V& e( x

; [" j- q6 I: j: c# }( ^, |6 [' yHoàn khố thiếu nữ chống lại thiếu niên tướng quân, nàng đến khiến cho mặt ngoài yên bình của Thiên Thánh hoàng triều hoàn toàn biến đổi lớn.
, K! D% I* z" A* d' C6 Y  P) M; `
Nói ta lớn lối?2 m4 }( R; i2 J3 y7 j/ ]
) u9 a" n: [6 p; m
Nói ta quần áo lụa là?
, W# L& T( I) S: R) ^: A% S5 u# o1 m2 U' ]& n" T1 ~/ P6 x+ {
Nói ta ‘nâng cao’ danh tiếng đích nữ của Vân Vương Phủ, âm thầm ngụy trang làm Thái Tử Phi, chiếm lấy thân phận nữ tử tôn quý nhất của cả vương triều, sự thật thì chỉ là đệ nhất phế vật của Thiên Thánh Hoàng Triều sao?- |! w  R* n5 I" j, G) t

4 o$ w6 S3 _+ Z8 @0 _( pTa cần vào!
9 ^/ {. r# e* C* N/ f2 k1 a8 N( m- A4 R) L- R8 e
Không nên ép ta nói cho các ngươi biết, hết thảy mọi thứ đều là  giả sao?
. h  U% }  E5 Q' Z, U. x# F; s. W% d! d
. . . . . .% o  P& `" Z! s$ M# z9 j  h" M

3 B# \  ~- M3 V- i1 E; BPhật viết: giả bộ cũng không dễ dàng a!
, a8 Y7 @7 G, r' \2 G
5 w! N! T! L; n6 i, F5 V1 O' }Trọng sinh vào thiếu nữ quần áo lụa là, vẫn tiếp tục cuộc sống quần áo lụa là, hay là điều chỉnh danh tiếng làm người dịu dàng tài hoa?
! V3 s* }# |2 l
" O8 L: N% M6 |4 Y/ ~0 C& vỞ kiếp trước tuân thủ cuộc sống huấn luyện nghiêm ngặt nghiêm cẩn, mỗi ngày đều mệt nhọc. Cả đời này khó được trời cao chiếu cố cho một thân phận như vậy, làm sao cũng phải sống một cuộc sống an nhàn chứ.+ ]1 o$ ?" X& x: k" G# K  p9 Q

" r# F; L+ n+ m) t3 nKhông biết làm sao mà ngươi muốn an nhàn thì luôn luôn sẽ có một ít người không để cho ngươi có cơ hội.8 c* }3 z8 |; a9 `1 n) ?! v

, b& ?, K3 P) }# c8 VVậy cô nãi nãi tựu mình mở ra một con đường an nhàn.
2 [7 n9 z, t# U3 e( S4 y
, Y: F; |! f  dKinh tài Diễm Diễm, trí khôn Vô Song, nhìn xem một đôi bàn tay trắng nõn nhỏ dài làm như thế nào mà vén lên bí ẩn mục nát của Vương triều thịnh thế, một đoạn nhạc thịnh thế vinh hoa ở dưới văn chương cẩm tú.
( Q/ l/ V2 B- |- x" L$ }- j# O5 @% Z; a
Truyện này một chọi một, một đời nhất thế một đôi người.$ B( Z) z$ V% |& t
【Tiểu kịch trường đặc sắc không thể bỏ qua 】
7 B# I* X, I2 Z1 c6 v2 l
# a, J) _1 L  j- d2 v' yNguyệt hắc phong cao dạ (thích hợp làm chuyện xấu), trên tường thành ngồi hai người, thấy không rõ tướng mạo, nhưng có thể dựa theo tiếng nói mà phân rõ là một nam một nữ.# w0 H3 u8 i9 y5 s
/ v, T! }/ W6 m& \  |) D& a
Chỉ nghe nữ tử hạ giọng cả giận nói: “Ta còn là  xử nữ!”
! ~: C' u. F  F$ J; C2 T  F8 ]  }; m! u+ X
“Ta nói ngươi mang thai thì ngươi mang thai.” Nam tử không thèm điếm xỉa đến việc cô gái gầm nhẹ, thanh âm ôn nhuận.
7 T; W+ `) w  F+ S* [1 @! [3 Q/ @$ Y9 U5 w; s
“Hài tử là của ai?” Nữ tử cắn răng.& N$ E/ w  a' K9 I5 d+ M

  b; W. _4 o) i! H4 g; D! b“Của ta.” giọng nói Nam tử không chút do dự.
. e- Y" \& X4 v! x7 N9 d( i  |: ]# J* ?$ A
“Tên của ngươi tại sao không gọi là vô sỉ?” Nữ tử chê cười.5 W" u! v3 Z+ z- Q1 G1 m

1 P  }4 H5 F, Z“Nếu như ngươi thích, sau này hài tử của chúng ta sẽ gọi thế.” Nam tử tựa hồ rất nghiêm túc suy nghĩ.
( ?! j* `# R$ P8 e1 h4 `; S$ ]) I! B
, o% {& ]! W# n; h  LNữ tử tức giận im bặt.
. E1 Y3 C6 L) f  r1 L( f& r' m9 V5 Y7 n) p1 j
Chỉ nghe nam tử suy tư trong chốc lát, rồi chậm rãi nói tiếp: “Ngày mai ta sẽ đi đến Vân Vương Phủ hạ sính lễ, Vân lão Vương Gia nhất định sẽ rất vui vẻ vì mau sớm có ngoại tôn Tử để ôm.” Dừng một chút, rồi hướng nữ tử khuyên lơn: “Nếu hôm nay ngươi đã mang thai, thì phải không kiêu không ngạo, không nên chạy loạn khắp nơi nữa, an tĩnh mấy ngày này đi! Như vậy đối với hài tử chúng ta mới tốt.”% q% e0 W+ [3 t, j! E
, j3 e' G. {9 c: x7 P: w
Nữ tử thật sự không thể nhịn được nữa rống giận, “Ta nói ta còn là xử nữ?” Mang cái rắm chửa!
, e: A3 T$ b+ z- G& |/ D. r& v( t  g$ r/ ?: x7 E
Nam tử nghe vậy thì trầm mặc, hồi lâu lại nói: “Nga, ta đã quên.”7 S8 @0 W$ V& Y/ E/ e
5 k6 s$ e: I2 a0 J4 N; k
Nữ tử ôm đầu mà đi, nàng hi vọng cho tới bây giờ đều không quen biết cái tên nam nhân lòng dạ hiểm độc này.
There's 2 ratedCash Collapse Reason
bebi22 + 7 cám ơn bạn
yukiomina86 + 5 ủng hộ nàng ^^

Total: Cash + 12   View rating log

Props Report

Cash
803 K$D
Posts
150
violetin_08 Post on 6-6-2013 17:11:58 |All posts

Mục Lục

Last edited by violetin_08 on 10-6-2013 21:18 6 k% R7 J' p% z/ `$ ]3 |3 K3 R
6 I$ d  b2 D3 z2 c5 Y$ x

   ' t) A8 |  x7 B1 U
Đệ Nhất Quyển: Tiếu Phồn Hoa, p" d: w: l9 [- b+ Y" h
; I1 U* X' U; J# i) J: k$ S: O

$ U. U  q$ W) |- {
/ R; }: [% {& ^# lTiết Tử
& I  V+ x  X4 u" u. RChương 01Chương 02Chương 03Chương 04Chương 05
7 J$ [& B7 S7 P9 X% D
# l" u' ]& J* U4 R; t' eChương 06 – Chương 07 – Chương 08 – Chương 09 – Chương 10
/ {- u4 e& L; R9 N/ Q
+ t* v& l" J, U8 Q& l/ OChương 11 – Chương 12 – Chương 13 – Chương 14 – Chương 15' s/ T5 i3 Z1 y+ Z4 l* M0 F# D6 o
! D7 X& f+ g1 @# v1 @6 K
Chương 16 – Chương 17 – Chương 18 – Chương 19 – Chương 203 r1 x( p$ R, \7 w# G3 B4 h, |

% |: x0 ^8 c7 \) `& a+ ]' HChương 21 – Chương 22 – Chương 23 – Chương 24 – Chương 25 0 I2 S1 Q" K* q4 \

: M+ Q, i5 W" }. }$ I$ [  n) J: p$ _Chương 26 – Chương 27 – Chương 28 – Chương 29 – Chương 30
: c2 Q) l. C% I, o/ a7 D2 c, {8 d+ r7 H8 r: Z3 q
Chương 31 – Chương 32 – Chương 33 – Chương 34 – Chương 35

Props Report

Cash
803 K$D
Posts
150
violetin_08 Post on 6-6-2013 17:18:33 |All posts

Tiết Tử

Last edited by violetin_08 on 6-6-2013 17:20 ( y' V& e: E3 E, l3 B
% Z: [% @; _1 q9 \

Tiết Tử


. W* _" W& q/ _, {- cThiên Thánh Hoàng triều lập quốc đã hơn trăm năm, đế vương cơ trí, thần tử trung thành, quốc gia giàu có quân đội hùng mạnh, trăm họ an cư lạc nghiệp. là quốc gia lớn nhất ở Thần Châu đại lục. Bách niên phồn hoa. Tiểu quốc không dám nhìn bóng lưng này, hàng tháng tiến cống, mỗi năm xưng thần (quy phục).
9 {3 \6 q# `( j1 G* T! c) M: v7 g: n
8 D2 n6 [$ q4 h7 r $ d8 C& J. m4 l0 {0 k3 c7 X( h! y, c
4 ~) Z+ {( u8 _, z7 Z+ s4 B
Nhưng sau lưng cái bách niên phồn hoa ấy, sâu mọt tai hại cũng ngày càng tăng thêm. Khi giá trị cũ, mới của chính quyền thay đổi dưới cái bề ngoài yên ổn là sóng ngầm mãnh liệt. Trong đó lấy Vinh vương phủ, Vân vương phủ, Đức phủ thân vương, Hiếu phủ thân vương là Tứ đại hoàng tộc có thế lực nhất.; m3 w* y0 W, h
5 ^* i  A0 M7 t5 P9 X4 M; X4 b
  ?! d4 ]: i* W8 d3 ^
% H8 q. b! G- n! |( C% O
Nhà vua lớn tuổi, thái tử cùng nhiều hoàng tử khác xuân hoa chính mậu (tuổi trẻ đang thịnh). Các thế hệ Vương gia trước của Tứ đại hoàng tộc vương phủ dần dần thối lui khỏi võ đài lịch sử, một đời thiếu niên tuổi trẻ đang sôi nổi tiếp nhận cơ nghiệp của tổ tiên để lại mà bộc lộ tài năng của bản thân.
9 Y- p6 S# n: b9 g, t  {" H. f: a5 W0 w* u' |/ s
Tất cả thiếu niên công tử trong vương phủ, đều là người văn võ song toàn. Minh đao ám tiễn, gió tanh mưa máu, vạch trần không ít cảnh tượng ‘náo nhiệt’ ở sau lưng. Nhưng ai cũng không chọc thủng được tầng cửa sổ mỏng kia (ý bảo không ai có thể diệt trừ được hậu hoạn trên) Thời cuộc vì vậy giằng co bất động.& c+ t1 h2 i3 v
* v5 B* e/ F8 @$ g5 w$ |$ f% j" w
4 P2 W# i) I# _! t+ @
2 Y0 v6 g, `6 R7 ^2 d
Lý Vân, thượng tướng trẻ tuổi và tài hoa nhất của Cục Bảo An quốc gia, một khi vì nước hy sinh, linh hồn rơi vào dị giới, trọng sinh là nữ nhân duy nhất ở Vân vương phủ Thiên Thánh Hoàng Triều – Vân Thiển Nguyệt( _6 T2 Y1 W, M; r3 ?# U4 q0 k  g

, _8 ?. A; z2 x9 k , N( Z: y- n2 ?
6 Q* H' d1 a9 z" Y8 V7 I
Nàng đến, chính là nơi để đột phá cửa sổ kia.

Props Report

Cash
803 K$D
Posts
150
violetin_08 Post on 6-6-2013 17:22:18 |All posts

HKTTP - C01

Last edited by violetin_08 on 7-6-2013 12:10
4 ~! B9 p& ~3 B  R2 ?& |9 S" ?: ]" L% @- o$ T' u6 j8 P0 R# G; M9 F

Chương 01


1 A% Y" Y" y/ |' w' n4 p" w/ [+ Y6 L+ `1 Y7 |
Lý Vân yếu ớt mở mắt, đã bị cảnh sắc trước mặt đập vào mắt làm ngẩn ra
) n2 l* B5 r6 c2 ^- g, }0 @( \
4 o7 S1 j# U0 D/ P& f8 |" w3 Y1 xTrước mặt là đình hồ thủy tạ, gió mát ấm áp, thành lan can  màu đỏ xanh, khúc hành lang vòng qua vòng lại, cây quỳnh hoa xanh biếc, cảnh đẹp xa hoa đều đồng nhất. Nhất là giống cây ỷ lan kia màu sắc và hoa văn đều là trân quý cực kỳ hiếm thấy, trong cái hồ nước là một đôi uyên ương ngọc bích cùng hồng quan Bạch Hạc đúng là càng thêm quý hiếm, ở hiện đại gần như tuyệt chủng. Càng khỏi phải nói về chạm khắt của hòn non bộ, bài trí đình đài đều là các loại trân phẩm rồi.
& K% }+ `5 b- f/ n9 D) K# t: i, z. M0 l/ w8 O
Nàng không khỏi nhất thời ngưng mắt xem, nghĩ đến hiện đại cái gì cũng đều cần nhờ đến hóa chất, khoa học kỹ thuật niên đại, mà còn có chốn như thế này sao? Mặc dù lâm viên Tô Châu, Bắc Kinh lưu lại cảnh trí của lâm viên hoàng gia cũng không bằng một phần hai nơi đây.. v7 @" H  m) r
, Y( O, @: b: ^8 `) y
Đang giật mình sững sờ, bên tai truyền đến tiếng nói liên miên cằn nhằn khó chịu của nữ nhân.( ~9 [: k: h2 E

& `& h; k9 ~2 Q5 g& y“Tiểu thư, người nên ra tay giáo huấn một chút những nữ nhân không biết trời cao đất rộng này! Ngài là ai a? Hôm nay rõ ràng có người dám đánh ngài nữa, hôm nay cuộc so tài của hội thi thơ ngay cả Hoàng hậu nương nương cũng ở đấy. Vậy mà các nàng quả thực là cả gan làm loạn!”) v6 S' A% H6 g

% P, Z( g$ l9 f0 K9 k) }; m“Muốn nô tỳ nói, tiểu thư càng ngày càng dung túng những nữ nhân kia rồi, nếu lại tiếp tục như vậy, hồn của thái tử điện hạ sớm muộn bị những kẻ thấp hèn này câu dẫn đi!”# k( B8 I& J$ E8 |1 x1 p. ~4 F
4 }: l5 ~, o- d, l1 T# K7 h
“Mới vừa rồi thái tử điện hạ rõ ràng thấy ngài bị thiệt thòi, lại làm như không thấy, thực là đáng giận.”
2 S/ u- u, z; s8 C$ W" X
4 \. N  M( V1 h2 W8 z; x4 t“Nô tỳ cảm thấy ngài có lẽ nên để thái tử điện hạ biết rõ, biết rõ ai mới là người mà hắn phải kết hôn. Lại tiếp tục như vậy, ngay cả cọng cỏ cũng dám khi dễ ngài.”3 }! l) R- k7 S. Q
8 Z* T1 I4 t  O; j
“…”* |# o1 ]) `/ j$ K2 D2 @9 L
( H5 Y  H) H) {) d: N4 D  T# Z( s
“Tiểu thư, ngài như thế nào cả buổi cũng không nói nửa lời? Những lời nói của nô tỳ người có nghe không?”" i6 P3 O( ?. Y6 O% D
& y5 ^7 z! G8 [# a( ?) X/ v- O
“Tiểu thư?”4 c5 j$ q" Q3 M
: ?8 |8 c0 x3 \( [) n! e' X1 \
Thanh âm bực bội đập vào mắt phá hủy cảnh trí trong nháy mắt làm kinh động nàng. Lý Vân theo thanh âm hoảng hốt mà quay đầu, liền gặp một người mặc trang phục thị nữ , là một nữ hài nhỏ bé mặc đồ cổ trang đứng ở bên người nàng.
7 m* @% s- c: S0 r. v& g2 z2 }6 n8 m  S9 ^3 @% n* m7 u
Nữ hài ước chừng mười hai mười ba tuổi. Tay cầm quạt hương bồ, nhẹ nhàng quạt, trong mắt rõ ràng hàm chứa tức giận, trên gương mặt non nớt lộ vẻ căm giận bất bình. Thấy nàng nhìn qua thì thần sắc hoảng hốt, hơi sững sờ, rõ ràng không còn trạng thái ấy nữa,.* r3 }& E. O# Z; |
& Q' M" d5 y! {* Y! }: ]
Lý Vân như đúng như không nhìn xem nàng, trong lúc nhất thời thần sắc càng hoảng hốt thêm vài phần.
% I8 s; m) V0 ^% B: @% O" p3 s2 R* _9 C0 Q. ?1 r) C/ z
Nữ hài chỉ là ngây người một lát, sắc mặt cùng thần sắc căm giận đều tiêu tán, đổi lại lộ vẻ khẩn trương cùng không xác định, “Tiểu thư, ngài… Ngài có phải là không thoải mái hay không?”7 `3 t. A" V+ U( a

; W9 K2 A2 o  u  D$ a0 ULý Vân không nói, sương mù che chắn trong đồng tử dần dần đã có một tia tức giận, trong mắt nháy bắn ra tinh quang, thẳng tắp nhìn nữ hài.
5 A2 X8 @4 @+ e: Y) P3 l2 u: v/ i$ Q  H0 k' @9 V: P
“Tiểu…” Nữ hài bị ánh mắt của Lý Vân nhìn đến run lên, quạt hương bồ trong tay lập tức ngừng, thân thể lui về phía sau một bước, quỳ trên mặt đất. Đầu gối cùng mặt đất đụng nhau, “Đông” một tiếng. Nguyên bản lanh mồm lanh miệng mà nói cũng chuyển thành run sợ, “Tiểu thư thứ tội, nô tỳ nhất thời tức giận, nô tỳ không nên nói thái tử điện hạ không phải.”0 R' G+ Q/ u! d

  J+ \4 b2 K6 I+ O, n6 a& r3 tThái tử điện hạ? Lý Vân ánh mắt hơi trầm xuống. Đóng phim sao? Dựa vào, là ai lớn gan như thế dám đóng phim lên tới trên đầu của nàng? Không muốn sống chăng! Nàng khẽ mím môi nhìn nữ hài. Trên mặt đất đá đen tản ra ánh sáng màu đen  yếu ớt, ánh nắng mặt trời chiếu xuống phản xạ ra tia sáng chói mắt. Ánh mắt nàng rơi vào cái trán nữ hài không ngừng chảy ra máu tươi, tâm tư ngay lập tức biến đổi.
7 i1 o/ o% t! L* N
( U4 g5 F$ g% G: e  [$ h" Q$ KThế nhưng  nếu là đóng phim [nguyên văn là diễn kịch], vì sao bên cạnh không có ánh sáng cùng nhân viên công tác? Nếu là đóng phim, cái nữ hài trước mắt này không ngừng đổ máu cũng quá nhập vai đi, cái trán một mảnh huyết nhục (máu thịt) mờ nhạt, nếu là không băng bó cầm máu, nhất định sẽ để lại sẹo. Hiện giờ còn vì kiếm tiền để sinh tồn mà  ép mình để tự mình hại mình thế sao?) \4 E! y; e7 G: O# U
4 e; v- B9 t+ t% ~" ?& \
Nếu không là đóng phim, như vậy nơi đây là ở đâu?
* T( p7 Q2 u5 P; p# W
( W0 n& q: p; l2 K7 ^! j“Cầu tiểu thư tha cho nô tỳ lần này! Nô tỳ cũng không dám nữa.” Cô bé kia không thấy Lý Vân lên tiếng, nói xong liền quỳ trên mặt đất dập đầu  rồi ngẩng đầu lên. Cái trán cùng nền gạch đen đụng nhau, phát ra thanh âm thanh thúy, chừng vài cái, liền có huyết nhuộm đỏ tươi lên trên gạch đen, màu đen ánh lên màu đỏ, vầng sáng tựa hồ càng chói thêm vài phần.
  ^1 J; \+ t3 g$ K1 i
1 ?: c5 \/ B; d1 m, pÁnh mắt Lý Vân nhìn chằm chằm giọt máu đỏ tươi bên trên gạch đen, trong lòng thấy co rút lại, bỗng nhiên nàng đột ngột nâng đầu lên, theo ánh nắng mặt trời chiếu lên trên mặt đất  nhìn về phía không trung. Chỉ thấy giữa ánh nắng trưa,mặt trời mãnh liệt, rất nhanh chiếu vào cả vùng đất, kim quang bắn ra bốn phía. Nàng chỉ nhìn thoáng qua liền dời đi, một lần nữa nhìn về người nữ hài không ngừng dập đầu trước mắt.
+ t" E! U: p  q% ^6 [7 H3 a  E5 E3 c6 |7 `( w
“Cầu tiểu thư…” Nữ hài tựa hồ giống như không biết đau, một bên mãnh liệt dập đầu, một bên trong miệng càng không ngừng cầu xin tha thứ.9 U$ x% \  L' n1 a1 Z, ?
8 [2 |$ P+ W. W7 c+ H+ R) i
“Ngươi… Trước tiên đứng lên.” Lý Vân lên tiếng. Trong thanh âm trầm thấp lộ ra một tia thanh non (âm thanh non nớt), thanh non bên trong lộ ra một tia nghi hoặc. Tuy nhiên chỉ ngắn ngủi mấy chữ, nhưng âm sắc  lại uyển chuyển, nếu không là hàm chứa một chút tiếng nói khàn khàn, liền giống như chim oanh hót rất là êm tai. Dứt lời, nàng đột nhiên thu hồi ánh mắt của mình về phía nữ hài trên người. Thanh âm lạ lẫm như thế,  như thế nào cũng không phải thanh âm quen thuộc của mình hơn hai mươi năm. Xem ra không khỏi khẽ giật mình.
# Q) Z) A3 S* R$ O% G' `
8 K- H) o/ t+ S: p% H" eChỉ thấy trên người nàng một mặc một đồ cổ trang quần thun. Áo tơ màu tím nhạt chất liệu nhuyễn, mặt trên thêu lên đóa hoa hải đường lớn. Hoa lá không phức tạp, nhưng sinh động như thực, đường may cẩn thận, đường thêu hiện ra ti tí vầng sáng, vừa thấy liền biết đó là do tú nương tay thêu khéo léo thuộc loại nhất đẳng  mới có thể thêu dệt mà thành. Quần áo che xuống đến chân, rõ ràng có thể thấy được làn váy thêu lên viền vàng, chân chính là kim tuyến chế tác  từ Hoàng Kim.$ g; q& |" \5 J+ g" L1 d  c3 e, L

) W. Y- a( I, o+ g7 Z0 uThu hồi ánh mắt, thấy nàng một tay giữ lấy đầu chống lên Bạch ngọc thạch được mài sáng bóng mà thành bàn đá, ngồi dưới thân cũng một loại là ghế chế tạo từ Bạch ngọc thạch. Bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn trắng nõn, cổ tay cũng trắng nõn, phía trên hiện ra một chiếc vòng tay ngọc bích xanh bóng mơn mởn, sáng long lanh mượt mà. Vừa thấy liền biết giá trị khó có thể đánh giá. Hai bên có ngọc châu cài tóc cùng vĩ kim trâm cài tóc rơi rủ xuống, một bộ đều chế tác tinh tế, giá trị xa xỉ.
/ e# H2 r( K: T5 N  N2 ?
! D+ X" H+ Z7 xNàng nhất thời kinh ngạc mà nhìn xem, vừa mới thanh minh thì vài phần đại não lại lâm vào trống rỗng./ V! |& ?8 r% Q7 C

1 g2 ]- m' K' r$ @" V+ ~  Z“Tiểu thư, người tha cho nô tỳ sao?” Nữ hài đột nhiên ngẩng đầu, vẻ mặt kinh hỉ mà nhìn về phía Lý Vân. Nàng không hề đối mặt với nét mặt của mình, thần sắc mừng rỡ lập tức cứng đờ, gục đầu xuống, khiếp nhược sợ hãi mà thấp giọng nói: “Tiểu thư không buông tha tội  của nô tỳ, nô tỳ không dám đứng lên.”
- s: r( P, l+ r, P  ?# \/ V( V
: j8 t5 M0 j2 t6 {: h2 JLý Vân nghe vậy tay vô ý thức nhanh chóng co rúc một phát, một lần nữa ngẩng đầu nhìn về phía nữ hài quỳ trước mặt.
" m3 k. ?3 a2 n! }1 z( D; f& H% h7 ~
Nữ hài tuy ăn mặc đều là thượng quần áo hạng, nhưng cái vải vóc kia hiện tại nhìn kỹ so sánh với đồ gấm lụa mặc trên người nàng thì kém hơn một bậc. Chỗ đeo đồ trang sức trên người không có thể so đo với nàng. Nàng ánh mắt ngưng lại, không có lên tiếng.& T5 K) O0 ^" l# X6 G" z6 F
) N6 d) n5 ~* F' x0 ^
Nữ hài không nghe được lời nói tha thứ tiểu thư…, giống như là không dám nói nhiều hơn nữa, chỉ cúi thấp đầu giữ im lặng.Trên trán, giọt máu màu đỏ tươi tí tách mà rơi xuống đất, nàng tựa hồ giống như không biết đau, quỳ không chút sứt mẻ.; |2 [; p) h. z' q" L

) B0 [* N2 Z9 w2 t- k1 ]3 h“Ngươi vừa mới nói gì đó, lập lại lần nữa.” Lý Vân trấn định hỏi. Lúc này đây thanh âm khàn khàn đã tản đi, đang số giọng điệu đã trầm thấp, còn có một tia áp lực cất dấu vô hình bắn về phía nữ hài.: X8 K- Z# x* A
, q) j# L* a$ l  H9 F8 h, L
Bao nhiêu năm lần mò trải qua các cuộc gió tanh mưa máu mà đi tới. Đã sớm luyện cho  nàng vô luận là đang ở nơi nào, đang làm gì, vô luận là trong lòng bị hù dọa nổi cơn sóng gió động trời nào, vô luận trước mặt chứng kiến khác một trời một vực với hiểu biết của mình ra sao, nàng đều có thể làm cho mình nhanh chóng trấn định lại, dùng bất biến ứng vạn biến,  xem xét rồi mới hành động.8 v# e; T; ?. [. o% s  {* f/ M
& m; u- y- ^1 C% C
Nữ hài nghe vậy thân thể lại có chút run lên một cái, giống như là ngậm lấy hối hận cùng sợ hãi vô hạn, “Tiểu thư, nô tài sai rồi, nô tỳ cũng không dám nói thái tử điện hạ nửa câu không phải. Nô tỳ tự nguyện phạt đi Xuyến phòng giặt rửa, thỉnh tiểu thư xem trong nhà chỉ còn duy nhất nô tỳ mà tổ mẫu cần nhờ nô tỳ chăm sóc, tha cho nô tỳ a!”  c4 K: s, k+ t
% i8 V. s" g+ N- k0 e1 O
“Ta muốn ngươi đem lời nói vừa mới nói lập lại lần nữa!” Lý Vân thanh âm bỗng nhiên lại chìm thêm thêm vài phần.
/ I7 h* D: z* i/ m& H
6 P6 u: u) r2 \- E, K1 n“Tiểu…” Nữ hài tựa hồ còn yêu cầu tha cho, nghe vậy thân thể đột nhiên thoáng rụt một phát. Thanh âm im bặt.
1 }* }/ `$ s7 z  s# H$ [; S: s! v. Y% L1 U" ^$ v. @& b/ q
“Nói!” Lý Vân nhìn chằm chằm nữ hài. Nàng muốn biết cái địa phương này là nơi nào, nàng tại sao lại xuất hiện ở chỗ này, hơn nữa trở thành người không phải là chính nàng?" ]4 l2 p0 H* I2 ?

$ p4 B% R; i6 ?“Vâng… vậy thì nô tỳ nói.” Nữ hài sợ hãi mà cúi thấp đầu một cử động nhỏ cũng không dám, Lý Vân vừa mới tỉnh lại nàng một chút cũng không dám chậm trễ mà đem căm giận bất mãn lúc ban đầu nói lại lần nữa.
/ n  n) v) F7 x) ~# f- A9 w. c0 b' |
/ v" c0 S# @! \2 p" ^Trọn vẹn có mấy phút mới có thể nói xong. Sau khi nói xong vẫn không nhúc nhích mà nằm ở trên mặt đất, phía sau lưng mồ hôi lạnh vốn đã làm ướt quần áo mỏng manh. Hôm nay mới biết rõ chính mình lại nói xấu thái tử điện hạ, cỡ nào là đại nghịch bất đạo. Nếu bị thái tử điện hạ nghe được, nàng hiện tại đâu còn có thể hảo hảo mà quỳ ở chỗ này cầu tiểu thư tha thứ, mấy cái đầu cũng không đủ chém đấy., d3 \7 B! E" q; Z7 B/ v
; }3 K. C& M# k# O1 u8 w
“Ân!” Lý Vân sau khi nghe xong con mắt tĩnh mịch, thanh âm không nghe ra cảm xúc. Trong nội tâm lại như sóng lớn quay cuồng, cơ thể nhỏ bé như thế, tay trắng nõn cũng hết sức nhỏ, cùng cách ăn mặc như thế, nàng là đang ở đâu? Trong lòng bỗng nhiên hiện lên một tia cảm giác quỷ dị, nhìn cảnh đẹp như  bức tranh quanh mình cũng bỗng nhiên biến sắc. Chẳng lẽ bản thân nàng đang ở trong mộng?  Z+ T' C8 ?7 e! J$ C: n

4 C9 b1 `9 _, G% N0 q; _0 g2 q/ Z& gNghĩ đến chỗ này, nàng bỗng nhiên cong tay lên, ngón tay dùng sức mà hướng lòng bàn tay véo, tlòng bàn tay truyền đến sự đau đớn toàn tâm (bứt rứt, ray rứt). Nàng tựa hồ là không biết đau, lại dùng sức mà bấm véo hai cái, buông tay ra, lén lút hướng bên hông mà nhéo. Cách vật liệu may mặc mềm mại, bên hông cùng lúc truyền đến đau đớn.
0 \! p0 w6 @' c
" J) @& D- C2 m* k& i% L2 E- t& mSắc mặt nàng bỗng nhiên có vài thay đổi. Trong lòng nảy lên hàn ý. Không phải là trong mộng!
9 A* G0 o# K4 j( H' ^; f5 p
& o- R. W$ k7 L* X9 UNữ hài lại không dám nói, chung quanh lần nữa lâm vào tĩnh lặng, ngoại trừ gió mát thong thả, không có nửa điểm thanh âm phát ra.
& s" _* _0 N8 U) B8 H, @, t! F% i7 ~  i, k: _4 U7 Z3 I* |
” Ngươi đem chuyện vừa mới xảy ra nói lại một lần nữa. Thái tử điện hạ… Thật sự chứng kiến ta bị khi dễ làm nhục mà không để ý?” Nửa ngày, Lý Vân cân nhắc dùng từ, thanh âm trầm thấp hàm chứa một tia khẽ run.
* a& [7 }/ H3 a' F# h
# @7 y* S, M" |! N( c% ^, M- w- z“Tiểu thư?” Nữ hài sững sờ, nàng nhạy cảm mà phát giác được hôm nay tiểu thư không đúng, bỗng nhiên ngẩng đầu.9 d) Z3 c* T3 ]* J% P4 c* b4 X
' b8 }1 w4 W3 e( v8 x& N
“Nói!” Lý Vân thanh sắc bất động mà rút tay về. Nàng muốn trước tiên hiểu rõ đây rốt cuộc là chuyện gì.
9 s, {2 k* Q' g! k  a# `0 [3 L1 a6 ^% s) [
“… Dạ!” Nữ hài lập tức gục đầu xuống. Không dám nghĩ, chuyện đó rõ ràng vừa mới xảy ra, tiểu thư vì sao phải bắt nàng lập lại một lần nữa, liền vội vàng nói: “Hôm nay phần thưởng hội thi thơ ,tiểu thư vì không thoải mái nên vốn không muốn đến đây, nhưng nghĩ đến thái tử điện hạ hôm nay cũng tham dự phần thưởng hội thi thơ, tiểu thư vẫn phải đến. Nhưng Nhị tiểu thư Vinh vương phủ cùng Quận chúa Hiếu phủ thân vương đáng ghét lại hợp tác với Thanh Uyển công chúa khi dễ ngài, thừa dịp mọi người không chú ý muốn đẩy ngài xuống nước, nếu không phải về sau Ngọc Ngưng tiểu thư phủ Thừa Tướng nói Cảnh thế tử những năm này một mực đóng cửa không ngoài cùng Nhiễm tiểu vương gia xuất ngoại du ngoạn trở về cũng đến tham dự phần thưởng hội thi thơ, lúc này các nàng mới vội vàng bỏ đi, nô tài đã sớm nhìn ra các nàng hôm nay lai giả bất thiện , nên bảo tiểu thư sớm đi đến chỗ  Hoàng hậu nương nương, tiểu thư hết lần này tới lần khác không nghe. Người khi nào đã bị thua thiệt a! Hôm nay người suýt nữa rớt xuống trong hồ, tiểu thư lại không biết bơi, nhất định sẽ gặp không may. May mắn…”
& W+ o. w9 ^, d/ w9 p
' S1 d9 }  ~2 ~# y; h# r9 ]“Ta tại sao lại có chút đau đầu?” Lý Vân nghe được cảm thấy phát lạnh, đắn đo cau mày hỏi. Đã không có rơi vào trong nước ngâm, nhưng nàng vì sao cháng váng đầu, như là bộ dạngngủ thật lâu mới tỉnh lại.3 A* X* m8 }, O! d

$ E! u  G1 f3 [$ |. F, L0 k" S6 ]“Tiểu thư bị vòng bảo hộ bên hồ cản lại bên đầu, tự nhiên sẽ chóng mặt.” Nữ hài lập tức nói.
& W( \2 c/ D* A* c$ b
: {2 n2 O# b% i9 I# n3 S5 @. D5 p“Trách không được ta có chút nhớ không rõ đã xảy ra chuyện gì! Nguyên lai là đập đầu.” Lý Vân lau trán, sắc mặt có chút tái nhợt, tay thu hồi trở lại trong tay áo rất nhanh, thân thể rất nhỏ mà run rẩy, thanh âm lộ ra ý không đếm xỉa tới. Nhưng chỉ có nàng tự mình biết dùng nghị lực lớn cỡ nào mới có thể miễn cưỡng chèo chống ở thân thể này để không té ngã rơi dưới mặt ghế.6 L! b* q4 J% H9 F" L: a7 F

) [2 G6 V9 o5 i9 YNếu không phải đang ở trong mộng…, vậy nàng chính là gặp quỷ rồi.. ^0 I( O8 v; I# \5 {

: b7 c; X7 G+ K  k6 P$ e, yNhưng mà giữa ban ngày có quỷ sao? Nàng ngẩng đầu nhìn thoáng qua thái dương nóng rát.# t$ q3 q6 a6 y1 O
" X+ _; H4 k: n* X: S" I7 E" V7 C* P
“Tiểu thư ngài nói ngài nhớ không rõ hả?” Nữ hài cả kinh, sắc mặt đại biến.' x9 N: N+ ?1 V  H$ B, x3 R0 l

3 i& p; j3 d  u( M' ]4 _“Ân!” Lý Vân không tỏ rõ ý kiến.' }( g% j" Q8 i
1 |! p" ~0 U2 Y% `0 k8 z& w( r# r8 [
“Vậy người ngoại trừ nhớ không rõ chuyện này còn nhớ không rõ cái gì?” Nữ hài ngước lên khuôn mặt nhỏ nhắn, trên mặt bị máu nhuộm đỏ một mảnh. Nàng tựa hồ vô tri giác, vội vàng hỏi.
& \0 K1 d: [2 F6 L  [9 I  p" @5 x& C& Z1 \% ?: b( n. R
“Không nhớ rõ còn có…” Lý Vân cân nhắc nghĩ đến làm thế nào “đánh rắn động cỏ” gài bẫy ra nhiều tin tức hơn nữa.+ P( N* x$ ]( R* ?& C) p* w

' I1 F; m1 ~- l, A9 ]2 R# @Vừa mới mở miệng, chỉ nghe cách đó không xa truyền đến một trận tiếng cười khẽ, ngay sau đó một âm thanh nồng đậm mang theo trêu tức của nam tử vang lên, thanh âm thanh nhuận êm tai, “Nguyệt muội muội, người khác đều đi hoa viên, ngươi như thế nào mà trốn ở chỗ này thanh nhàn thế? Ta vừa mới nhìn thấy thái tử điện hạ cũng đến hoa viên rồi a! Ngươi nếu không đi, coi chừng hắn bị hoa tươi đặc biệt mê mắt, sẽ không nhớ rõ ngươi là ai đó.”, l& z* w* {' I* X6 b
# F  d$ E: o; N; Z! A7 }! M3 a1 b5 m
Lý Vân nghe vậy, bỗng nhiên mà theo thanh âm quay đầu đi.

Props Report

Cash
803 K$D
Posts
150
violetin_08 Post on 6-6-2013 18:05:40 |All posts

HKTTP - C02

Last edited by violetin_08 on 7-6-2013 12:08 8 @, b& U9 u+ h3 l* S, h8 y+ z  ~

5 r1 {9 V6 _+ Q% x

Chương 02:

" n9 M% C0 S- Z: h, D+ Q6 `
; [0 y) W! S2 q8 T4 n" s8 a4 {
Chỉ thấy cách hòn non bộ không xa một gã nam tử đi tới, nam tử cực kỳ trẻ tuổi, ước chừng mười bảy mười tám tuổi, hôm nay trên người mặc cẩm bào màu tím nhạt cổ trang khuôn mặt đồng dạng có chút giống nàng, vai rộng eo nhỏ, thắt eo đai lưng ngọc, ngũ quan trắng nõn, dung nhan thanh tuyển. Nhất là đôi mắt phượng đen nhánh thâm thúy, như màu đen của bảo thạch, tản ra ánh sáng rất đẹp và tĩnh mịch. Tay cầm một thanh quạt xếp sơn thủy phe phẩy rồi hướng nàng đi tới, nhàn nhã như đang dạo chơi, phong lưu phóng khoáng, thần sắc mặt mày đều là tràn đầy vui vẻ.) N3 L; g7 q9 V; ]0 ^0 |8 h
) f- a- ~/ K% u/ G
Lý Vân nhìn người đột nhiên xuất hiện, không có tâm trạng thưởng thức vẻ đẹp của nam tử này, cảm giác quỷ dị trong nội tâm càng sâu thêm vài phần.' d( e& h6 L' R9 j6 @

' j& G5 g5 |9 k' nTừ hòn non bộ đến chỗ đình nghỉ mát của nàng khoảng cách ước chừng mười trượng, người này là vừa mới đến, hay đã nấp ở sau hòn non bộ lâu rồi? Con mắt nàng ngưng lại, trong nháy mắt đem sở tác sở vi (hành động đã thực hiện) của chính mình đồng loạt xem xét lại một lần, nghĩ đến chính mình cũng không làm ra chuyện khác người nào, thì có chút thở phào nhẹ nhõm, nên vẫn như cũ lẳng lặng mà ngồi, trấn định nhìn xem nam tử đi tới.
: m/ q% y0 Q+ u" i" N) e
' \) H- {) D5 g9 {+ `# ?( bĐây là thói quen nhiều năm qua, tình hình quỷ dị như thế, trước khi hiểu rõ ràng, nàng sẽ không bao giờ xử sự mạo muội. Đã không phải mộng, giữa ban ngày cũng sẽ không có quỷ, như vậy thật sự là người rồi. Ý nghĩ dần dần sáng tỏ, hiện tại trí nhớ trong đầu cũng dần hiện rõ ràng.7 Y0 R2 z, \0 E  P+ g9 G
; }0 _5 F4 ]- A' I! R
Nàng nhớ rõ chính mình ra lệnh cho tất cả mọi người của Cục An Ninh quốc gia đều lui lại, để một mình nàng ở lại gỡ bỏ bom hẹn giờ, để gỡ bỏ quả bom thiết kế mới nhất này cơ hồ đã tiêu hao hết sở học trong đời của nàng, cuối cùng ở một giây cuối mới có thể dỡ bỏ, nhưng không ngờ trong cái quả bom kia rõ ràng còn trang bị một quả bom hẹn giờ ngầm khác, nên muốn gỡ bỏ nó nữa căn bản là không còn kịp rồi, cho nên, nàng ôm lấy cái kia trang bị kia nhảy xuống tầng lầu mười hai, vô luận như thế nào cũng không thể khiến nó hủy toàn bộ tòa cao ốc của Cục An Ninh quốc gia, nếu không cơ mật mà vô số người vào sinh ra tử mới giữ được sẽ bị hủy, như vậy hậu quả không thể lường được…; _0 w$ r  ]2 `3 N

' h$ R9 h# h) n, F' m" {Nhảy xuống từ tầng lầu mười hai mà còn có thể cử động chân tay sao? Nàng cũng không phải siêu nhân mà không bị ngã chết. Cho dù có là siêu nhân, cũng sẽ bị quả bom cặn bã nổ tang tành a? Thực tế nàng nhớ rõ, khi đó là hoàng hôn. Nhưng hiện tại nàng lần thứ ba giương mắt nhìn lên bầu trời, ánh nắng nóng bỏng, mặt trời giữa trưa, đây là ban ngày, trăng sáng phong thanh…0 ?0 y. ~2 p; v* Q
* H. s3 A' [" Z) `+ T
Một ý nghĩ “bất khả tư nghị” (sự việc ngoài sức tưởng tượng) bỗng nhiên xông lên đầu.
8 u8 `! L& R" q% b! d( Z) R+ \& ?3 J4 R
Nàng vốn cho rằng những thứ lý luận xuyên việt buồn cười bị lan truyền kia, vĩnh viễn không có khả năng thực hiện nhưng đã bị tình huống quỷ dị hôm nay lật ngược lại, hiểu biết của kiếp trước ầm ầm sụp đổ. Chẳng lẽ trên thế giới thật sự có chuyện thần kỳ như vậy? Nàng đại nạn không chết, ngược lại trọng sinh rồi hả? Hơn nữa, còn là cổ đại?* V/ Q- K  a  M: {+ ?. N3 x' j4 l

) x- l6 k. D4 X+ W# JMặc dù lại không thể tưởng tượng nổi, nhưng sắc mặt nàng y nguyên không biểu hiện ra một phần. Nam tử kia đến gần, ánh mắt nàng càng phát ra trấn định.6 ^' e* `8 f' [
+ S1 u5 G+ S5 f! _. [; e
“Như thế nào? Mới mấy ngày không thấy, Nguyệt muội muội giống như là không biết ta vậy?” Nam tử nhìn thần sắc của Lý Vân, con mắt sáng hiện ra một vòng tĩnh mịch, chăm chú nhìn mặt của nàng., H  ]/ M# ?1 m' d- w* q! ^4 |

# v7 r; L7 Z* P3 ]* e3 X: ZLý Vân dường như không nghe thấy, thậm chí mặt cũng không chút biểu tình mà nhìn nam tử.
% T) A% M- `4 e( M- j" T# N2 q& I1 H& ]9 I, T: }- y9 O4 _
“Ơ, quả đúng là không nhận ra!” Nam tử nhìn biểu tình trên mặt Lý Vân tựa hồ không có cảm giác thú vị, con mắt sáng khẽ nhúc nhích một giây, dưới chân cước bộ vẫn không ngừng, vài bước đến gần đình, trực tiếp đi tới trước mặt Lý Vân, dừng ở cạnh Lý Vân, tựa hồ muốn nhìn thấu tâm tư nàng.
4 f1 t; l. g+ k! b  m
/ G  r  @! D4 PLý Vân trong lòng khẩn trương, tận lực không để cho mình lộ ra sơ hở. Hiện tại vẫn không hiểu cái gì, tự nhiên không thể mạo muội hành động.
( h' T6 U* e, {7 Y
: |2 X  L, _0 B) H“A… Rất lâu không gặp muội lộ ra cái nét mặt này rồi, ai là người dám khi dễ Nguyệt muội muội của ta thế?” Nam tử nhìn thấy trên mặt Lý Vân không có bất kỳ tâm tư cảm xúc gì, con mắt sáng hiện lên một tia kinh ngạc, khẽ cười một tiếng, nhưng tiếng cười kia hơi trầm xuống.  w; Z' I& h% w" I9 F9 [+ u1 [# U% ?
/ B" {1 W" g9 _6 K0 }% D/ I: C  X
Lý Vân nhàn nhạt mà nhìn hắn một cái, không nói gì.
8 f( u) g7 E! j5 u+ j4 K& [, M) x6 {0 V( ?  a
“Xem ra quả nhiên là bị chọc giận. A… Hiếm thấy a!” Nam tử ngưng mắt nhìn Lý Vân, bỗng nhiên lại cười khẽ một tiếng, quay người đặt mông ngồi ở một bên trên ghế đá, thong thả mà gấp quạt xếp vào nói: “Nói cho ta biết, là ai khi dễ muội, ta giúp muội khi dễ trở lại.”  n) i( m5 n( \4 V2 b

+ n8 h3 N: @, tLý Vân lườm nam tử, thấy hắn mặt mày vẫn cười, nhưng sự vui vẻ không đạt đến đáy mắt, nàng cúi đầu nhìn về phía nữ hài vẫn quỳ không nhúc nhích trên mặt đất, giọng nói bình tĩnh không nghe ra vui buồn, “Ngươi đến nói cho hắn biết ta bị ai khi dễ.”% y. J) ?( x, |# K1 y+ A7 N

: j5 d. @  v) w1 kNam tử nghe vậy khẽ giật mình, tựa hồ lúc này mới nhìn đến nữ hài quỳ trên mặt đất. Ánh mắt rơi trên mảng máu tươi lớn trên mặt đất, sắc mặt bình tĩnh, tựa hồ đối với hình ảnh này đã tập thành thói quen.& u3 O( G( S& Q
; u6 N& i* v& Z; L
“… Dạ, tiểu thư!” Nữ hài cúi thấp đầu run rẩy đem sự việc vừa mới xảy ra nói lại một lần.) V# V% l& ^& Q4 t1 @% I

4 N. T6 [4 y" i/ B“Nguyên lai là như vậy, trách không được Nguyệt muội muội tức giận. Thái tử điện hạ cho dù không nhìn mặt mũi của muội, cũng phải xem mặt mũi của Hoàng hậu nương nương cùng Vân vương phủ, làm sai lại xem như không thấy cho phép người khác khi dễ muội thế này! Quả nhiên là…” Nam tử giật mình, nói một nửa thì ngừng lại, sắc mặt đang cười cũng thu lại, ý tứ đằng sau không cần nói cũng biết.4 h9 b2 ^- P3 J0 V) k9 S
8 f0 M. c6 v6 Y0 i
Lại là thái tử điện hạ? Bốn chữ này sau khi tỉnh là nàng nghe được nhiều nhất đấy. Lý Vân vẫn bình tĩnh không biến sắc.9 P& @7 j* {4 M+ @1 v
. @( N, l: e9 ]. S/ r* K
“Đi, chúng ta đi Quan cảnh viên. Hôm nay Quan cảnh viên rất náo nhiệt, phần thưởng hội thi thơ đã bắt đầu rồi, muội muốn lấy lại uất ức kia thì càng đơn giản, có Hoàng hậu nương nương làm chỗ dựa cho muội thì sợ cái gì! Cho dù Thanh uyển công chúa, cũng không dám ở trước mặt Hoàng hậu nương nương làm càn, thì còn nữ nhân nào dám khi dễ muội.” Cái mông của nam tử kia còn không  ngồi vững lập tức đứng lên, thò tay túm lấy cổ tay của Lý Vân, lôi kéo nàng lướt qua nữ hài quỳ trước mắt, nhấc chân đi ngay.) A( \6 A5 r2 n4 D' N3 G+ B

2 L! C% a% k# k; ALý Vân cả kinh, hắn làm sao có thể thò tay bắt được cổ tay mà nàng chưa kịp trốn tránh? Thân thể nàng đã bao nhiêu năm quen với việc không cho phép người khác tuỳ tiện đến gần, con mắt sáng bỗng nhiên trầm xuống, muốn rút tay khỏi tay nam tử đang nắm.
. V% K( t4 {4 A5 K% v0 I0 i* [% B5 w. ?5 o
“Ngươi không muốn đi?” Nam tử nắm chặt cổ tay Lý Vân, quay đầu nhìn nàng. Không thấy hắn dùng bao nhiêu khí lực (sức lực), nhưng thân thể Lý Vân vẫn bị hắn kéo đi, tay bị nắm, chộp được một cái thì vẫn nắm đấy, khiến nàng muốn cử động cũng không thể.' x# O  n+ ]8 h: N

- x% Z! W: E  U& SLý Vân lập tức ngừng giãy dụa, ngăn chặn nội tâm phiên giang đảo hải (*dời sông lấp biển), quyết đoán nói: “Không muốn đi!”  U0 }! T0 P. f" a( R
6 ^7 a8 B& B1 }5 m7 p, T
“Ngươi sợ hãi? Bởi vì thái tử điện hạ ở đó sao? Cho nên ngươi liền cam nguyện ý bị người khi dễ?” Nam tử bới móc nói.; k5 R: `5 M2 z% R0 j" K) P9 _. b
! _. D9 d- P  m2 J4 N/ P6 x( g
“Có thể không nói đến hắn không, thật phiền quá!” Lý Vân phát hỏa, tỉnh lại liền nghe được bốn chữ xưng hô này. Nàng đã đối với bốn chữ này chán ghét tới cực điểm (Tức chữ “Thái tử điện hạ”). Một cái tay khác không bị nắm hướng về nam tử cầm lấy cổ tay nàng. Chộp xuống, không chút nào khách khí.
- x7 h3 Y6 S+ y) `* `1 I3 d3 |4 \3 E! Y& v
Theo động tác của nàng, một dòng khí ấm bỗng nhiên từ bụng nhỏ lập tức theo huyết dịch truyền đến trong lòng bàn tay, tựa hồ trong lúc vô hình hội tụ năng lực, lại để cho nàng có một loại cảm giác, dù trước mặt là một con trâu, nàng cũng có thể một chưởng đánh chết. Trong lòng hơi kinh hãi, nhưng không dừng tay.2 K# Q5 P# B1 Z- Q" o  m( K8 i
$ b+ t9 v4 [0 Q! F4 G
Nam tử gặp động tác Lý Vân không giận ngược lại cười, tuấn nhan mở ra, duyên dáng mà đẹp mắt, cái tay cầm lấy cổ tay bất động của Lý Vân, nhẹ nhàng duỗi ra chặn tay Lý Vân đang vung đến, một lần nữa trên mặt ngưng tụ sự vui vẻ, ” Tác phong này mới là của muội chứ! Những nữ nhân kia bất quá là “kiều hoa nhược liễu” (bông hoa yêu kiều yếu ớt) tay trói gà không chặt, muội nếu muốn nghiền chết các nàng giống như nghiền chết một con kiến. Làm gì chịu đựng loại khi dễ này? Đi! ta cùng muội đi trị các nàng.”
" }% f# i: R( x0 F
5 e6 `7 E0 |6 HNói xong, nam tử lôi kéo Lý Vân đi ngay tức khắc.8 ^0 z& V. L( ~5 R8 Q) s$ x
5 x3 M6 P& w& E; u
“Ta nói không đi!” Lý Vân ngăn chặn sự kinh dị trong lòng đích, chẳng lẽ cái này là khí công? Kiếp trước nàng cũng đã gặp một gã kỳ nhân, “lô hỏa thuần thanh” (dày công tôi luyện) khí công, thật sự có thể tay không đánh chết một con trâu, bàn tay chẻ cự thạch vỡ ra mà vẫn bình yên vô sự. Nàng hiện tại cũng có sao?
# ~1 ?3 k$ P/ Q: x! m5 h& |
# q( e9 [  V$ A/ C1 U" H“Chẳng lẽ muội sợ hắn?” Nam tử vui vẻ dừng lại, con mắt sáng lập tức đen kịt, “Từ trước đến nay muội không sợ trời không sợ đất, như thế nào lại hết lần này tới lần khác lại sợ hắn? Chẳng lẽ cũng là bởi vì tương lai muội phải gả cho hắn? Mới sợ hãi như thế sao? Chưa đi đến phủ thái tử đã lấy phu làm trời à?”
0 a& e* u  \  n; H6 B; S) `
+ a4 s3 [8 v8 Z+ ]$ |% e“Ta sợ hắn làm cái gì, chỉ là không muốn đi.” Lý Vân rút không được tay về, nghĩ đến nếu nàng có khí công mà nói…như vậy người trước mắt này có thể dễ dàng ngăn trở tay của nàng, chẳng phải là cũng có khí công sao? Không, hoặc cái này gọi là võ công.6 |: D5 L' I# g" X

9 g: p& {. T! b- w; S$ vLý Vân tâm tư “bách chuyển thiên biến” (đủ kiểu biến hoá), nàng hôm nay mới đến, còn không hiểu rõ tình huống của bản thân, đối với việc chính mình xuất hiện ở chỗ này không rõ ràng cho lắm, tự nhiên phải vạn phần cẩn thận, nghe theo ngữ khí trong lời nói của nữ hài quỳ trên mặt đất cùng nam tử này, hôm nay quan cảnh viên kia đích thị là có rất nhiều người, nàng hiện tại không thể gặp quá nhiều người, vạn nhất lòi đuôi bị xem là yêu quái thì…, như vậy nàng hôm nay sẽ phải liều chết một trận. Nhất là hiện tại còn không biết người này là ai, có bao nhiêu bản lãnh, nên sao có thể theo hắn đi?
. i" X; C( f% t; F; J
; f2 y, E6 B- m( e2 `: h“Đã nói không sợ hắn, vì sao không muốn đi? Muội không phải thích náo nhiệt nhất à?” Nam tử nhìn Lý Vân, trong nghi hoặc mang theo hứng thú mà nhìn nàng.
) N: E+ j3 g- Z4 S7 p' L- I" G( H7 o6 j& p
“Ta không thoải mái.” Lý Vân bị hắn cầm lấy tay, tay nam tử ấm áp, tay còn tay nàng lại mát lạnh.
; V# w" J, C0 k3 H# o, e& D9 H0 I. t5 Y' N. b, Z
“Vừa mới nghe nói muội bị đụng trúng đầu, có muốn mới thái y xem qua hay không?” Nam tử thò tay hướng cái trán của Lý Vân vỗ nhẹ, Lý Vân đều không mở miệng, ánh mắt hắn lộ ra vẻ quan tâm sâu sắc, rồi hướng về nữ hài quỳ trên mặt đất quát: “Như thế nào hầu hạ tiểu thư nhà ngươi? Biết nàng không thoải mái vì sao không chạy nhanh mời thái y? Bổn hoàng tử thấy ngươi không cần đầu nữa rồi hả?”
  F1 x; d; C) h) ]# X
5 p/ R; X: g% u) r5 u* `5 ~Hoàng tử? Lý Vân nhìn nam tử, con mắt không khỏi mở to một phần.
5 X- h) n0 A' `: A, z! w* U; {( y% J& ?1 J% R2 d
“Tứ điện hạ thứ tội, đều là nô tỳ sai, nô tỳ lập tức đi mời thái y cho tiểu thư…” Thân thể nữ hài kịch liệt run lên, một bên run một bên dập đầu, cái trán vốn đã ngừng chảy máu lại chảy thêm lần nữa.
/ u# f9 r2 f# w3 r( x
$ Q* z* n& n$ H” Còn không mau đi mời thái y!” Nam tử không nhìn nữ hài, phẫn nộ quát.: g1 }' t  n; Y. O% R& W  r' J3 _
5 n4 ]% d# z+ b1 i' x
“Vâng, nô tỳ đi liền!” Nữ hài vâng lời từ trên mặt đất đứng lên, một lát cũng không dám trì hoãn, vội vàng chạy xuống bậc thềm đá.
: v' B5 g! f) }7 x2 Z
: U* Q5 q( o& |; p“Đợi một chút!” Lý Vân đâu có bị gì sao lại mời thái y đến cho nàng? Nếu thái y đến rồi, vạn nhất chẩn đoán ra thân thể nàng có vấn đề, đem nàng trở thành yêu quái thì…, như vậy nàng cũng đừng mong sống nữa. Nàng cũng biết người cổ đại sát nhân (giết người) so với nghiền chết con kiến còn muốn dễ dàng hơn.+ L5 |! }- _# q0 L; E; [$ g
/ t7 a5 [& y5 h/ j& f
Nữ hài nghe vậy lập tức dừng bước, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch nhìn Lý Vân, lại nhìn về phía Tứ hoàng tử.. f( r* b) c( E5 d& {, t! _

" t; N! ]8 {7 c; T1 t“Làm sao vậy? Ngươi đã không thoải mái, nên mời thái y nhanh chóng đến xem bệnh mới đúng.” Tứ hoàng tử đối với Lý Vân so với nữ hài kia, ôn nhu quan tâm không dứt.: H1 |2 j( j4 P% i+ U0 F

$ {# _! d2 x# Q# U) y: HLý Vân chỉ cảm thấy trong nội tâm vô cùng phiền muộn, cảm nhận được tay bị nam tử nắm chặt có rút cũng không ra, xem ra hiện tại có người này, muốn trốn tránh việc đi Quan cảnh viên là không được rồi. Lại suy nghĩ tiếp dù sao tình hình của nàng hôm nay trước sau cũng phải đi gặp mọi người, nhắm lại mắt, tức giận nói: “Ngươi buông tay ra, ta đi với ngươi là được!”, {- }; B5 @8 h& v( L
. T: b* D) v3 s* F: j( t! {$ ~
Tứ hoàng tử nghe vậy cũng không dây dưa việc mời thái y, khẽ cười nói: “Vậy thì được rồi! Chẳng lẽ muội không muốn thấy nhược mỹ nhân của Vinh vương phủ sao? Dung Cảnh đã mười năm không có bước ra khỏi Vinh vương phủ rồi! Còn có Khinh Nhiễm nữa, hắn ở bên ngoài vân du cũng bảy năm, hôm nay vừa trở về, kinh thành cũng náo nhiệt lên vì cái này a! Bỏ lỡ trò hay, chẳng phải đáng tiếc sao?”

Props Report

Rank: 3Rank: 3

Cash
3786 K$D
Posts
953
MeoMeoKyo Post on 6-6-2013 18:24:54 Mobile Channel |All posts
1 nàng xuyên khg đầy cá tính, 1 chàng thì quá bưạ, cơ mà ta thích, ta thích. ^_^ cơ mà chủ thớt ơj ta kg rành hán việt và tiếng bông nên nàng có thể việt hóa hết khg?

Comment

violetin_08  hi, nàng thấy từ nào khó hiểu, vì đây là truyện cổ đại nên 1 số từ, cách xưng hô ta sẽ ko thay đổi nhiều, còn lại ta sẽ cố gắng Việt hóa hết sức có thể   6-6-2013 18:33:03

Props Report

Rank: 2

Cash
784 K$D
Posts
318
tado Post on 6-6-2013 18:50:56 |All posts
Truyện này có ngược không ạ?/ r  l* Q; ?9 E
Em nó hơi bị thích truyện ngược ạ ^^

Comment

violetin_08  có ngược nhẹ, :)  8-6-2013 10:04:57

Props Report

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Cash
10045 K$D
Posts
348

KST Medal

yukiomina86 Post on 6-6-2013 20:37:00 |All posts
^^ mai ta sẽ nhờ admin add nàng vào group box văn để mở chức năng edit thread cho nàng update số chương lên tiêu đề nhé ^^
% k# [. S/ C$ R% uMới cả là mai nàng được mở edit, thì chỉnh lại bài đầu một chút cho đẹp nhé. Ví dụ tên truyện thì để chữ to hơn, in đậm này, căn giữa cả đoạn thông tin cơ bản. Chỗ nguồn thì nàng dùng chức năng chèn link cho gọn.
( c. b) F# `* Z4 V+ F( hNàng có poster chưa? Nếu chưa thì gửi ảnh cho ta, ta nhờ mấy em bên fic làm ^^
9 ]+ ?! i. ^/ w) f; j. lTa hơi nhiều yêu cầu, mong nàng thông cảm nhé.
2 N: D! ~  ^) R8 ^# STa có ý kiến một chút, ví dụ như từ nữ hài, nàng có thể dùng cô bé cũng được mà, hoặc như đoạn giới thiệu có câu: vì nam tử mình yêu mến mà cùng người  tranh giành tình nhân để bị mất mạng. Theo ý cá nhân ta thì có thể sửa thành: "vì nam tử mình yêu mến mà tranh giành cùng người ta để bị mất mạng"
9 d0 h3 _& `$ h8 ~) D' CHì hì, nói chung là bản chuyển ngữ của các nàng cũng rất ổn,ta chỉ có ý kiến vậy thôi, nàng đừng giận nhé

Comment

violetin_08  ta cũng đang muốn add cái poster, nhưng mà chưa sửa đc, có gì ta sẽ nhờ nàng làm giúp  6-6-2013 21:14:08
violetin_08  hi, cảm ơn nàng đã nhận xét giúp ta, cũng chưa có nhiều kinh nghiệm với truyện cổ đại lắm, hi vọng sau này sẽ ổn hơn, có gì nàng cứ thẳng tay cmt nhé!  6-6-2013 21:11:22

Props Report

Cash
803 K$D
Posts
150
violetin_08 Post on 7-6-2013 12:01:02 |All posts

HKTTP - C03

Last edited by violetin_08 on 7-6-2013 12:03 3 d* l4 a8 {! U, k

( C, H  y6 o5 c  p2 }

Chương 03

, K2 Z8 v% i! A  {( S1 F( H
Editor: ToLan
% |& @$ @3 {# ^* }0 v5 GBeta: Tiểu Tuyển! h+ ?* _8 e( ^/ n' T/ q
1 ]# a& T+ }& Z4 ]' V7 }' Y
Lý Vân bất đắc dĩ, chỉ có thể tỏ vẻ không lo âu, theo sát Tứ hoàng tử ra khỏi đình.
( B1 ?' @6 T% P: Z
# Z3 D4 P9 b) V& o6 @: eDung Cảnh? Khinh Nhiễm? Trong lòng mặc niệm tới hai lần khi vừa nghe hai tên này, nàng mới vừa đến nơi này, nghe  nhiều nhất  trừ thái tử điện hạ bốn chữ chính là hai cái tên này. Xem ra hôm nay nhân vật chủ yếu nhất định là hai người này, chỉ cần nàng chú ý cẩn thận một chút, không gây ra sai lầm lớn… sẽ không bị người ta phát hiện rằng nàng đã không phải là người kia.
3 o) e* c& Y) V: P6 e( ]( p, b! `6 ~8 A7 S5 e

; K6 r: V( R7 C) `8 M3 M0 \0 K) c( E" T5 t1 d; ~* P
Quyết định chủ ý xong, trong lòng Lý Vân vốn khẩn trương hoảng loạn đã ổn định lại mấy phần.
6 H( d1 h8 `* C+ b
8 g! g/ Z+ g/ h! [+ eĐi vài bước, Tứ hoàng tử liền quay đầu liếc Lý Vân một cái, thấy nàng không hề phản đối mình nắm tay nàng, khóe miệng nhếch nhẹ. Phượng mâu của người nào đó chợt lóe lên, nụ cười tựa hồ càng sâu hơn.1 Z- }9 j9 a. ~! W& N( {; p
! j$ b: G4 G# K5 ^% Q% f2 Z

2 D7 f4 Z% E+ u( i+ |
) i0 r4 J0 X( [. e' DBằng vào nhiều năm  nhạy cảm, Lý Vân liếc thấy nụ cười ung dung thản nhiên từ khóe miệng của Tứ hoàng tử. Là ngựa chết hay là lừa chết, là người tốt hay là người xấu phải tìm hiểu kỹ mới có thể biết được. Hôm nay dưới tình huống mù tịt không có chuẩn bị một chút  nào, đi Quan cảnh Viên, mặc dù cảm giác nguy hiểm, nhưng nàng cũng muốn hiễu rõ bước ngoặc trong tình cảnh nguy hiểm hôm nay.2 o/ V+ T6 L: z' G& k. [

8 C' v4 m' H5 l. v$ Y4 l0 C" _ & A; {2 T1 k0 W& u7 d, L
2 M" U# D+ ~  \) ^+ s$ u# r
“Tỳ nữ không nghe lời như vậy thì lập tức giết đi, muội muội cần gì chọc cho mình nổi giận đến thế?” Đi ngang bên cạnh  người tỳ nữ, nhìn thấy trên trán nàng có một mảng máu đen, Tứ hoàng tử chán ghét lên tiếng.4 @2 U6 B+ @# P( R, O4 P6 `

5 c; G% g1 J6 Y# y
6 T7 x  G/ v6 U& n9 l. Y
9 G" \- _$ ~: n$ s3 ANgười tỳ nữ nghe như vậy thì bị dọa “Phịch” một tiếng, hoảng hốt quỳ gối xuống liền, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, cả người run rẩy, nhưng không có cầu xin tha thứ.
5 T! M; n% u- f# \' E! F  Q* F& y$ f  L7 n: ~8 ?
Lý Vân cũng liếc nhìn nữ hài một cái, xem ra cô bé này chính là  thiếp thân tỳ nữ của cái thân thể này, nếu không, khi nàng tỉnh lại, bên cạnh vì sao không có người khác mà chỉ có duy nhất cô bé này hầu hạ? Nếu là thiếp thân tỳ nữ, tự nhiên sẽ đối với thân thể này biết rõ ràng nhất , Nhược nàng có hơi chút khác thường, sẽ bị phát hiện, hậu quả thật sự không tưởng tượng được. . . . . .1 H; r( k/ S" \8 Z, L
* |. J$ G( p' s  ?. m9 j' i
8 \$ \3 x( o5 r, l& o/ `( s
  n9 k* Q! g0 r3 U5 I
Nếu là cô bé này chết đi….. thì sẽ nguy hiểm sẽ giảm bớt một phần…2 u; f5 R' A/ v2 ~8 x. [

% A* o4 {. n% t* K5 TLý Vân ngó chừng nữ hài, thân ảnh nhỏ bé gầy yếu lúc này đang quỳ trên mặt đất với bộ dáng sợ hãi. Đâu còn dáng vẻ bô bô cùng tinh thần phấn chấn của cô bé khi nàng vừa mới tỉnh dậy ? Mới mười hai, mười ba tuổi, chính là lứa tuổi như hoa mộng, nàng nhìn đi chỗ khác, lơ đãng nói: “Xem nàng hầu hạ ta còn tốt một chút, giữ lại đi!”/ O+ m2 W/ E- a, E3 E9 O4 D9 Z" q
5 T- J4 r. V* I5 x
. s  _, U9 [' j) w* d9 d
# z8 B. U/ i5 V1 N4 O1 W
Nữ hài tựa hồ không nghĩ tới Lý Vân lại bỏ qua cho nàng, nhất thời ngẩng đầu lên ánh mắt không dám tin, nhìn Lý Vân, trong mắt hiện lên một tia sáng lấp lánh.
; g; F; G" t0 R( \7 s
1 i: _4 g# j/ x0 o" M2 V6 [“Bất quá là một hầu gái hạ tiện mà thôi, nếu dùng không tốt thì đổi, để ta lấy cả chục người trong phủ cho muội chọn, bảo đảm sẽ nghe lời muội nói, muội bảo đi hướng  Đông không dám đi hướng tây. Nô tài là phải nghe lời chủ cho thật tốt . Tránh cho họa là từ ở miệng mà ra.” Giọng Tứ hoàng tử giống vẫn lãnh đạm như trước nói.
' x% G# x5 C7 ^/ f+ v
3 L, @0 V9 F  R: s
$ [$ W* l5 Z" ?& Q% x: w, a! L  t! r5 [: ^. Q8 d
Lý Vân nghe vậy liền nghĩ, xem ra người này đã sớm tới, nhưng vẫn một mực ở phía sau núi mà ẩn nấp. Nếu không, hắn làm sao có thể nói ra bốn chữ họa từ ở miệng mà ra này, chẳng phải là hiển nhiên đã nghe được lời của tỳ nữ kia sao? Một tỳ nữ  nho nhỏ mà dám nói đến thái tử điện hạ, chẳng phải là họa từ ở miệng mà ra sao?
4 W2 c+ i% s* }0 P( z- v$ S* b7 X3 b2 j1 q$ c: [
. U9 S1 h" e) T
: a( |5 \+ O" U& x
Nữ hài nhất thời bị làm cho sợ đến cúi đầu, càng không ngừng dập đầu, cũng không dám ngẩng lên nữa.
' E2 q8 n9 |! Y" @5 C' ^
# E& E) A  I% R/ u2 a 4 ~0 e) M# I6 ~$ F5 Y
" ~. n0 D5 S0 W3 w
“Được rồi, đừng dập đầu nữa, để lại sẹo xấu sau này làm sao dẫn ngươi đi ra ngoài gặp người? Đứng lên đi! Tìm một chỗ băng bó một chút, rồi đến Quan cảnh Viên tìm ta.” Lý Vân không để ý tới lời Tứ hoàng tử nói…, khoát khoát tay. Tha cho cô bé này một mạng, hi vọng nàng sau này thức thời chút ít, mặc dù phát hiện mình không phải là thì ra là tiểu thư của nàng, cũng chịu giúp mình, cho dù không giúp thì…, cũng sẽ không làm hại mình.
$ M; C, F; @- p8 u  i0 Y4 B" M) H& y5 r0 o) @1 L
/ H9 ~# d- ?8 k

0 @& }' p2 L7 _8 @6 a7 P# U“Tạ tiểu thư tha mạng nô tỳ, nô tỳ sau này cũng không dám nữa.” Người tỳ nữ mặc dù ngừng khấu đầu, nhưng vẫn không dám lập tức ngẩng lên, hiển nhiên là e ngại Tứ hoàng tử., D- l+ Z6 v& W; I( N1 l) a" P
7 J, P- e# c( q+ g9 o: s0 N$ ~  |
7 G7 v0 J" _7 c/ N2 s1 V
3 G" W" k$ j! ]
“Nguyệt muội muội khi nào trở nên mềm lòng thế? Tỳ nữ bên cạnh ngươi   vẫn thay đổi liên tục, làm sao lại bỏ qua cho nữ tỳ này?” Tứ hoàng tử dừng bước, quay đầu dùng ánh mắt dò xét nhìn Lý Vân.
3 u0 P% a# a. X9 E7 H8 ?: T
2 @" C& o, h6 i1 n9 }" |) f 8 d/ Y  K, Y  ~: }" t, c4 f
! o$ H/ F- {/ |6 ~! i
“Làm sao ngươi  nhiều lời như vậy? Có phiền hay không? Một nô tài mà thôi, người của ta, ta muốn đánh giết thì đánh giết, không muốn đánh giết thì không đánh giết, ngươi quản rộng như vậy làm cái gì? Rốt cuộc có đi Quan cảnh Viên hay không? Không đi ta liền trở về phủ đây.” Lý Vân tìm được cơ hội, không nhịn được hướng Tứ hoàng tử hét lên.* i' Q+ T! n2 N3 ~" \/ x- @" T

0 M4 B' r, C' w3 f, ^( U/ R2 i
7 u1 {; O& |+ E* |8 p5 }; f( ]
Nàng vốn là người thông minh, nghe qua lời nói của tỳ nữ cùng Tứ hoàng tử, hiểu được chủ nhân thân thể này tựa hồ rất là lớn lối, ai cũng không nhìn ở trong mắt, rất ít bị người khác khi dễ, nếu không tỳ nữ kia cũng sẽ không bởi vì nàng không được tôn sùng một chút mà căm giận bất bình. Còn Tứ hoàng tử thì bất kể là mục đích gì, nhưng vẫn luôn miệng nói ai cũng không dám khi dễ nàng, nên nàng quyết định đánh cuộc một lần. Một hoàng tử mà bị nàng hét to, thì xem thần sắc hắn như thế nào.: @4 N2 f# D, Z4 }+ Y1 c# _

* @& V: T% m1 N2 L/ x“Ta mới vừa còn tưởng rằng muội thay đổi tính tình! Thì ra vẫn tùy hứng như vậy, được rồi, ta sẽ không quản, bất quá là một nô tài mà thôi, muội cho là ta thật có thời gian rỗi à? Còn không phải là sợ muội vì một tỳ nữ mà bị dính líu sao?” Tứ hoàng tử đối với thái độ hét to của Lý Vân cũng không thèm để ý, nụ cười nơi khóe miệng đã thật mấy phần, tựa hồ tập mãi thành thói quen, nàng mà an tĩnh trầm lặng mới không bình thường.
( c1 v0 w) d: X  k- x! T6 R
' R$ v- U& X, `- k0 o : Q% n" z6 t, G" c/ s
7 b3 b; k: i7 u2 M6 z/ d( \0 u) x
Bị chửi cũng cao hứng? Thật là hạ tiện! Lý Vân ở trong lòng thầm mắng một câu đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm, xem ra đã thành công. Nàng liếc tiểu tỳ nữ một cái, tiểu tỳ nữ lập tức giật mình đứng lên, cung kính để cho hai người đi qua.
$ d8 I* Q8 T8 `0 W9 C0 W
) j( u0 v! m3 c. W# s! d7 N* M / o' x9 E; T4 u" H" P) e
/ i7 U7 L, X! Z: a" M/ S" [
Tứ hoàng tử không nói lời nào, lôi kéo Lý Vân chậm rãi xuyên qua hòn giả sơn, trước mắt liền xuất hiện nhiều con đường lát đá ngọc đan xen khắp nơi, hắn kéo Lý Vân đi về phía bên phải, men theo một đường nhỏ.$ F# K* j5 n. k$ b7 |$ b' s

4 F: c/ A0 J3 [6 k; }5 ?5 V" c. u + f: T$ I4 F; v% m. B
. C6 W7 P, _$ b4 M8 j
Lý Vân không dám tùy tiện nói chuyện, cho nên vẫn không nói lời nào, chẳng qua là nghiêm mặt, đưa ra bộ dạng rất là khó coi. Nếu hắn cảm thấy nàng như vậy  mới là bình thường, nàng liền phối hợp.
) j! ^* _; D; R& |6 S4 f" J  f; j- }# S: R7 ^3 l+ M
Hai người đi một đoạn đường, chỉ thấy một lão phụ nhân mặc trang phục   tỳ nữ cổ trang vội vã từ đối diện chạy tới, khi thấy nàng thì nhất thời vui mừng, bắt gặp nàng cùng đi chung với Tứ hoàng tử, lại còn lôi kéo tay nhau, thì sắc mặt cứng đờ, nhưng rất nhanh che lại cảm xúc, vội vàng hướng về phía hai người hành lễ, “Lão nô bái kiến Tứ điện hạ cùng Thiển Nguyệt tiểu thư. Hoàng hậu nương nương thấy Thiển Nguyệt tiểu thư giờ này còn chưa tới Quan cảnh Viên, nên sai lão nô cố ý tới đây tìm kiếm.”
4 f3 a; s) R5 Q& }( m0 k( e1 Q  G/ |& [% y+ Y- s

! V3 u( }  y, @! T; Q* b8 J; g5 M8 t' G
Lý Vân không biết nói gì, im lặng không lên tiếng.; f; _! j+ ~: t

; F- Z; i  {1 X & @( p/ T; r3 M4 l# B
" \3 j1 P5 ~+ A: [! M* e8 p
Tứ hoàng tử đổi một bộ dạng hòa ái, cười nói: “Xem ra ta làm nhi tử mà còn không được mẫu hậu quan tâm như cháu gái . Có thể để Tôn ma ma đi tìm Nguyệt muội muội, mẫu hậu đúng là càng ngày càng  sủng ái Nguyệt muội muội. Chẳng lẽ mẫu hậu không phát hiện ta cũng không có đi đến đó sao? Làm sao lại không phái người tới tìm ta?”
4 L2 C8 T. V/ Y$ E2 S0 S2 A8 X6 {
0 |4 i' x4 k. t5 i- K2 p8 s3 t" r / u0 _* y( x! P6 p. d5 {/ Z$ b
6 r0 h& k* q, ~) w0 T
“Tứ điện hạ nói quá lời rồi, Hoàng hậu nương nương sáng sớm đã phái người tìm ngài rồi, chẳng qua là các nô tài vẫn tìm không được ngài, Hoàng hậu nương nương nghe nói Thiển Nguyệt tiểu thư đã sớm tiến cung, nhưng vẫn không thấy đi đến Quan cảnh Viên, cho nên, mới phái nô tỳ tìm đến, sợ có chuyện gì xảy ra.” Tôn ma ma đứng thẳng lên, không chút hoảng sợ nói.7 a3 N$ D; D+ f; I5 ^: z& S
6 `6 ?7 o( Y3 |2 I4 z3 `
  `, }" i) ]  s3 N9 g/ C

  m! p  }4 m9 q; t$ Z“Thì ra là như vậy, nhi tử bất hiếu, hiểu lầm mẫu hậu. Đúng lúc ta mới vừa gặp được Nguyệt muội muội, chúng ta định cùng đi Quan cảnh Viên. Ngươi mau về trước bẩm báo với mẫu hậu là được.” Tứ hoàng tử hướng về phía Tôn ma ma phân phó.
; J. I: ]8 Y9 u$ A3 U' }1 l8 _2 k" W
“Dạ!” Tôn ma ma nhìn Lý Vân một cái, rồi xoay người bước nhanh theo đường cũ ngược về.
* n% b6 ^2 b: G0 s+ c2 _( E5 x& _' v  f. {. f5 u( c/ q

9 w" R& D+ h$ H+ F! q! o0 ^! w+ \3 q0 |' y
Tứ hoàng tử làm như không có gì xảy ra, tiếp tục lôi kéo Lý Vân chậm rãi dạo bước.7 P) y! B/ ]) S6 a
) `/ Q) _# f( v
: k1 x( G( i7 D7 |) D( V5 X2 D7 n" m: A

7 C9 o+ s  g5 ?2 l; C* [Lý Vân suy gẫm  tin tức mới vừa nghe được, thì ra thân thể này là cháu gái hoàng hậu . Nhìn xem thần sắc của Tôn ma ma , nàng muốn rút bàn tay mà Tứ hoàng tử vẫn lôi kéo. Tứ hoàng tử lại càng nhanh chóng nắm chặt tay, không để cho nàng rút ra khỏi. Lý Vân trừng mắt liếc hắn một cái, hắn lại làm như không thấy. Nàng cũng mặc kệ luôn, dù sao cái nên nhìn cũng đã bị người ta nhìn thấy rồi, nghĩ sửa lại thì cũng đã chậm.
: ]% F/ `% Z5 L( @0 N: i  ]% C! X! p! [- d9 d! G5 C) x
) N- _- j/ A; J" `& U/ X. j
; F& K& ]1 Q8 j
Đổi qua hai đạo hành lang gấp khúc, cung nữ thái giám dần dần nhiều, trong tay bưng cái khay dưa và trái cây ướp lạnh đi qua lại, nhìn thấy hai người dắt tay cùng nhau đi thì trên mặt lộ vẻ kinh dị cùng không dám tin, mọi người mang sắc mặt quái dị mà thỉnh an.
3 O" H) Y; [6 X5 d1 K' N7 x) a4 m8 M2 N) n% ]& X8 O* |; v( H
Lý Vân cũng không nhìn ánh mắt khác thườngcủa những người này, tâm tư đặt ở trước mắt, chỉ thấy cách đó không xa là một Bích Hồ, so sánh với chỗ nàng mới vừa tỉnh lại, chỗ này lớn hơn nhiều lần. Cái hồ kia chỉ có thể coi là hồ nước lớn.. _$ e8 x" F' K- q: X
+ _- U4 i6 z6 I" j
Xa xa liền thấy trong đình đài náo nhiệt,bên trong đình có hơn mười người hoặc đứng hoặc ngồi, cảnh xuân tươi đẹp, nữ có nam có, thấy không rõ tướng mạo, nhưng có thể thấy được người người quần áo hoa lệ. Nghĩ đến hôm nay Quan cảnh Viên, sẽ diễn ra cuộc thi thơ.
7 F$ C+ B+ Q' P' @1 ]+ y( \2 v! v/ a9 G4 r2 U" \7 j* V7 C

' w) t! ?# D. f4 g8 Z  [
) s0 r( \5 f) F. @Không ngờ lúc đó, Tứ hoàng tử bỗng nhiên đưa tay ôm hông của nàng, Lý Vân còn không kịp định thần , thân thể đã đi theo Tứ hoàng tử bay vút  lên, hắn căn bản không đặt chân lên mặt cầu , mang theo nàng lướt trên mặt hồ lăn tăn gợn sóng hướng đình đài bay đi.
. |4 j7 ?0 K& o/ E% U, w* T( u* ~9 H+ S5 }2 T1 p  L

) a4 O* P: G! V- C. F9 R) [! d
0 A+ I0 Y" w, R4 ULý Vân chợt cả kinh, trong lúc đầu óc còn mê muội, thì chân đã rơi xuống. Quan sát cảnh tượng gần ngay trước mắt, nàng bị hoa mắt, không khỏi nhắm lại mắt, liền trong nháy mắt mở ra. Không cần quay đầu lại đi xem lướt qua mặt hồ cũng có thể biết rõ đây chính là công Đạp Thủy Vô Ngân trong truyền thuyết khinh. Thì ra là thế gian thật có công phu như vậy tồn tại. . . . . .! O( K. h0 j" o! \/ {  n
. \: ^% a5 O% B1 e* s% R$ C

$ `4 b5 y3 `1 i. z5 w- `2 }+ ]; @2 p) `6 C( R) D$ g
Nàng lấy lại bình tĩnh, quay đầu lại tức giận trừng mắt nhìn Tứ hoàng tử một cái, “Cũng không nói một tiếng, ngươi muốn hù chết ta sao?”
. w$ x4 ?) t: z: O+ H- V5 t2 Q
% D4 C. O( S$ G# E. o / S7 @5 z9 E! N" V, M+ d: h3 K$ `7 J3 Z

  O4 I/ h' }  O. z+ s8 fTứ hoàng tử bướng bỉnh cười một tiếng, thần sắc đều là đắc ý, “Tại sao có thể hù đến Nguyệt muội muội? Khinh công của ngươi so với ta đây cũng không thua kém! Chỉ bất quá đây là ta mới vừa học thành đạp Thủy nhất thức, muốn cùng ngươi thể nghiệm mà thôi.”. A  P7 ?  p# E& I. ]( w

! |0 V* L  Q0 f) c. L$ H% _& q + z5 s9 r3 m  S
) F' A( T, }2 Q, c* I: W1 i0 {/ F
Lý Vân nghe nói mình cũng biết khinh công, trong bụng không khỏi vui mừng, nhưng sắc mặt bất động, hừ lạnh một tiếng, “Ai biết ngươi lại chuẩn bị trò quỷ quái gì đến chọc ghẹo ta.”
, m/ u5 N: i8 e- w
) V- D6 v8 E' R- J“Thật là  oan uổng cho ta, ta chọc ghẹo người khác chứ làm sao dám chọc ghẹo Nguyệt muội muội.” Tứ hoàng tử nhất thời xin tha. Nhưng cũng không có buông cái tay ở bên hông của Lý Vân ra. Động tác của hắn cực kỳ thân mật.: D; W! a; Y6 u; m9 a! z
$ U/ T" o& x: ], A5 B

& x9 f" ?. _9 ?4 {& q% S& [) T( D9 K0 Q# i7 [+ g* @0 |
Lý Vân âm thầm nhíu mày, nàng đã cảm giác được hơn mười ánh mắt rơi trên người nàng cùng Tứ hoàng tử, càng không dám cử động nữa, trên mặt giả bộ phát ra tâm tình  tức giận. Theo lý thuyết thân thể này chưa gả, ở cổ đại mà cùng một nam tử thân mật như vậy là không hợp lễ số, nhất là trước mặt nhiều người thế này, Tứ hoàng tử tự nhiên là biết điểm này , nhưng hắn vẫn không buông nàng ra, chắc là có dụng ý. Nàng muốn nhìn xem dụng ý của hắn ở đâu ?0 A4 |" D/ _- c3 b/ P
9 x. v5 [- _! S" i6 S  y. k2 B

* Y/ r5 h6 B) U2 R: k7 D) |- G! D% p1 z( S
Quả nhiên, Tứ hoàng tử vừa dứt lời phía trên cao truyền đến một tiếng ho nhẹ, ngay sau đó một giọng nữ ôn hoà hiền hậu, nhìn Tứ hoàng tử quở trách nói: “Dục Nhi, ngươi càng ngày càng bướng bỉnh rồi? Còn không thả Nguyệt muội muội ra, xem ngươi làm nàng sợ rồi.”* D! E9 F9 s# X' V+ C7 _5 n9 c
5 A6 }3 J3 |- a0 p6 H

3 K% u/ Q/ m; \0 ~2 N
9 R$ X% B: u( j; n' L8 g“Mẫu hậu, ngài cũng không phải không biết lá gan của Nguyệt muội muội có thể sánh bằng trời a, ai có thể hù đến nàng chứ? Ngài thiên vị thì thôi, còn nghi ngờ nhi tử.” Tứ hoàng tử hì hì cười một tiếng, chậm rãi buông lỏng eo Lý Vân ra. Dứt lời, nhìn thân ảnh hoàng hậu đang ngồi ngay ngắn ở phía trên, thì đầy thâm ý  nói: “Nhưng mà hôm nay Nguyệt muội muội thật đúng là đã bị sợ hãi! Nhi tử cho tới bây giờ cũng không ngờ rằng, nàng có thể bị người khác khi dễ  mà chỉ núp ở tiểu đình của Uyên Ương trì một mình thương tâm, mà không dám đến đây Quan cảnh Viên. . . . . .”! y3 w, ]* H0 |" T+ C7 y, M6 R

( p. K+ k% K2 |$ Q, N/ [
( w4 w" a" v2 {  l- E* R
# y" z# V1 Y2 O/ {- \4 U$ MLý Vân tâm tư thoáng động,nhìn theo ánh mắt Tứ hoàng tử.
0 x) I9 W$ j1 M; {, B8 J5 m$ ?5 i! x
; M7 y# d5 N! B. ^Chỉ thấy ngồi cạnh ở bên tay trái hoàng hậu là một gã nam tử trẻ tuổi khoảng hơn hai mươi, trừ hoàng hậu phục sức  đỏ thẫm, thì vị kia mặc trang phục hoàng triều. Nàng chỉ nhìn một cái liền dời tầm mắt đi, nghĩ tới vị này xem ra chính là thái tử điện hạ mà hôm nay nàng đã nghe vô số lần
.

Props Report

Cash
803 K$D
Posts
150
violetin_08 Post on 8-6-2013 09:58:57 |All posts

HKTTP - C04

Last edited by violetin_08 on 8-6-2013 10:00 ' B" E$ p' |2 Q4 k6 Y" M  j
: T( z$ d& C+ {4 h

Chương 04:

* N3 s) ?; V4 E4 ?8 ^# l+ m4 i4 \
Editor: ToLan
- R, Q) f. U) i: i6 _Beta: Tiểu Tuyền
+ w0 l( T2 L! d! c9 w' ]! k" l6 L- B; t) j8 E5 d) T: t) F+ w" `# ~
Bằng kinh nghiệm được huấn luyện nhiều năm, Lý Vân liếc qua liền nhìn ra vị thái tử điện hạ này quả là người không thể coi thường. So hai huynh đệ với nhau, thái tử cùng Tứ hoàng tử có ngũ quan tương tự, nhưng so với Tứ hoàng tử, Thái tử có  một phần uy nghi hơn. Có lẽ bản thân ở địa vị cao đã bao năm, gương mặt có vẻ sâu xa, màu vàng trong y phục ăn mặc như nhập mộc tam phân (xâm nhập vào trong con người). Tựa như so với hắn thì không ai thích hợp với màu vàng ấy hơn.
  H0 G8 `* y: R6 Z8 [1 i3 c9 r! V/ K! U! h  f* ~
Hơn nữa lúc này trên gương mặt tuấn mỹ của hắn không có biểu tình gì, màu vàng kim quan đang tản ra hào quang tôn quý không gì sánh kịp, đem cả người che ở trong tia sáng đó, có một loại cao quý cùng uy nghi không gì so sánh được.
" Z$ \: w5 E7 X, m- e
9 i' a9 i. y5 p% o/ \) r
1 v) A" F, n' N& ]" O+ p5 u$ }! H
+ h; z7 t% ~& G+ n" OÁnh mắt Lý Vân liếc xéo qua thấy nhiều nữ tử ăn mặc hoa lệ đang si mê nhìn Thái tử không chớp mắt, trong lòng nàng cười lạnh, trách không được người bên cạnh mở miệng ngậm miệng đều là thái tử điện hạ, trách không được hồn của chủ thể này bị hấp dẫn, mặc dù nam nhân này cái gì cũng đều không làm ,vẫn có bản lĩnh làm cho người ta phát cuồng lên vì hắn.
2 {  g' R0 z8 \2 B0 H3 m2 h' {, `7 n5 a
Tứ hoàng tử dứt lời, không khí trong Quan cảnh viên bỗng chốc tĩnh lặng lại, hơn mười người nhưng im ắng tựa như không có một bóng người. Hoàng hậu nghe vậy quay đầu lại  liếc thái tử một cái, nhìn không ra chút cảm xúc nào trên mặt hắn, bà dời ánh mắt lại nhìn về phía Tứ hoàng tử ở đằng kia đang vui cười, trên mặt cũng nhìn không ra cảm xúc gì, bà âm thầm thở dài, đem ánh mắt lần nữa chuyển dời đến trên người Lý Vân, đối với nàng ngoắc cười nói: “Ah? Nguyệt Nhi là bị người phương nào khi dễ mà không dám tới Quan cảnh viên hả? Nhanh lại đây với cô cô, nói ra ai dám khi dễ cháu, để cô cô nhìn xem đến cùng người nào lá gan lớn như trời vậy, dám ở hoàng cung này khi dễ cháu đi.”
% ?! P, ~, O: o7 U
* E- o4 o6 B4 c6 N5 @Hoàng hậu dứt lời, Lý Vân thấy có vài nữ tử khuôn mặt thoáng chốc trắng bệch.
; G2 ]2 {- ~8 _2 i" p' ^
$ O& z7 U0 m. _5 \1 @Lý Vân không nghĩ tới hoàng hậu nói ra những lời thẳng thắn hùng hồn như thế, cái gì cũng không hỏi, đã một mực giúp nàng giải quyết kẻ dám bắt nạt nàng. Nàng nhất thời đứng đấy bất động, nghĩ đến hoàng hậu thật là sủng thân thể này, hay là có động cơ khác. Dù sao toàn bộ kinh thành cũng lớn như vậy, hôm nay tham dự hội thưởng thơ này đều là con cái hoàng thân quốc thích trong triều, sau lưng các nàng cũng đều đại biểu cho tất cả các thế lực. Nàng quá mức là hạc giữa bầy gà, không bị ghen ghét đố kỵ mới là lạ. Tuy rõ ràng là ai cũng sợ nàng, nhưng lại muốn vụng trộm làm chuyện hại nàng khẳng định không ít. Cũng tỷ như chuyện hôm nay, nếu không làm sao  chủ nhân của thân thể này không biết tại sao mà chết rồi, nàng bất giác cũng không giải thích được mà xuất hiện ở chỗ này nữa nha!: }: j5 |+ j) \9 N! _
9 w- w/ L3 @5 O4 k

$ N5 ^2 a9 b; ~6 R5 v' I0 I$ `# ^- [3 D% ^
“Không sao, chỉ là một chút việc nhỏ thôi! Hoàng hậu nương nương xin đừng truy cứu.” Lý Vân giả bộ như không sao cả, nói.. D5 b' P$ d9 q+ P
) w0 f7 o  R1 Y3 g* c
“Ồ? Xem ra Nguyệt Nhi thật sự là giận rồi, hôm nay ngay cả Bổn cung cũng không gọi cô cô nữa.” Hoàng hậu sững sờ, tựa hồ không nghĩ tới Lý Vân hôm nay không truy cứu nữa, bà lườm qua Thanh Uyển công chúa đang ở trong vài nữ tử có khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, ha hả cười một tiếng, nhưng thanh âm lại chìm thêm vài phần, “Cháu nói đi, không cần sợ, có cô cô làm chủ cho cháu, ngược lại là ta muốn nhìn coi ai có lá gan to cỡ nào dám khi dễ chất nữ của Bổn cung.”
; ]1 D9 X' _: G- V
+ m& V4 q+ _% t( u+ g; E+ R& bLời này âm vang hữu lực, tựa hồ thật quyết định muốn làm chủ cho Lý Vân.! ?. u% \+ b* g/ k" W9 Z, @: ^
4 W1 ?7 F2 z# \# l. K# K# J( O2 T
Vốn nghe được Lý Vân không truy cứu chuyện hôm nay, mấy nữ tử vừa mới thở dài một hơi, hiện giờ mặt lại trắng bệch tiếp.
( ^1 l# B) R& [2 f
( k' C' A; t8 @2 r! y* q“Đúng đấy, Nguyệt muội muội, có mẫu hậu làm chủ cho muội, muội nói xem là ai khi dễ muội. Có mẫu hậu ở đây thì muội sợ cái gì? Cho dù bị khi phụ sỉ nhục cũng có mẫu hậu giúp muội trừng trị những người không biết trời cao đất rộng này.” Tứ hoàng tử ở một bên lập tức đón ý nói hùa theo lời hoàng hậu…, sắc mặt giận dữ lườm mấy nữ tử kia.; {4 t5 B- U  t" g* `

+ P. P( X! s$ s9 | 4 \% a# G. F4 [; B- n/ d
. E0 w9 j3 ?* c
Lý Vân hơi khẽ mím môi cánh môi, suy nghĩ rốt cuộc vẫn không muốn nói. Ở đây là địa phương nào? Nơi này chính là hoàng cung, nghe nói thời cổ đại, trong hoàng cung ngay cả một con ruồi bay vào đều  không thể che dấu được, nàng vừa mới phát sinh việc bị người khác khi dễ, thì làm sao có thể không bị chủ nhân của hậu cung là hoàng hậu biết được chứ? Cả đoạn đường đi đến đây, nàng cảm giác không biết có bao nhiêu ánh mắt đang ngó chừng nhất cử nhất động của nàng!2 ]3 ?& d3 \" v2 _$ i7 T
$ d3 A7 ~+ Y+ e6 e: l
Đang do dự , thì nghe tiếng thái tử điện hạ chậm rãi nói: “Mẫu hậu cũng quá chuyện bé xé ra to rồi, đơn giản là mấy khuê nữ đùa vui mà thôi, nói khi dễ thì quá lớn rồi, Nguyệt muội muội không thể so với người khác, ngay cả phụ hoàng mà cũng dám chống đối, thì ai có thể khi dễ nàng đây?”7 E; Y6 i+ S$ Y) o
" Z) A' \! v! ~+ w2 R+ X
Mấy người nữ tử này được thái tử điện hạ hỗ trợ cho, liền tỏ vẻ cực kỳ vui vẻ,. Nhất là hai nữ tử  áo hồng và áo xanh đứng gần Thanh Uyển công chúa, tựa hồ trong mắt hai người kia lại không chứa được người khác." n' {* B. ], t0 j

% M2 M5 g3 _' {0 t- G3 H ) Y( z0 n/ y" X* N" j  n! Q; a) Z9 z
9 I, k! M) ?) h+ [
Lý Vân nhìn hai người nữ tử kia một cái, nghĩ đến trước kia nghe nàng tỳ nữ nói là Nhị tiểu thư của Vinh vương phủ cùng quận chúa của Hiếu phủ thân vương liên hợp với Thanh Uyển công chúa khi dễ nàng, rất nhanh nàng có thể xác định đúng là hai vị cô nương này.
7 `  T0 x- Y, H- s$ k3 M. G1 D4 [2 _. ^; F" |8 Z
Thanh Uyển công chúa nghe thấy thái tử nói xong, dường như không khẩn trương nữa, ánh mắt nhìn về phía Lý Vân chứa một tia khinh thường. Nói với hoàng hậu : “Thái tử hoàng huynh nói đúng, chẳng qua là các khuê nữ vui đùa mà thôi, hôm nay trên dưới Thiên Thánh hoàng triều người nào mà không biết Nguyệt muội muội của Vân vương phủ không khi dễ người khác đã không tệ rồi, ai dám thực sự khi dễ nàng.”7 [. Z- i. A& F) {% M+ C
; L1 [/ z, N/ U/ Q5 b9 B9 V

; |  n8 a  H6 p- \; Q/ ?  g- w7 R$ l0 d4 M6 `
“Đúng đấy, Thiển Nguyệt muội muội chẳng những là hòn ngọc quý trên tay Vân vương phủ, cũng là bảo vật trong lòng Hoàng hậu nương nương, cho chúng ta lá gan lớn như trời cũng không dám khi dễ nàng, nàng không khi dễ chúng ta là may rồi. Mấy ngày trước đây biểu cữu ở bên nhà ngoại ta, trên đường không cẩn thận đắc tội nàng, nàng sai người đánh cho một trận, hôm nay biểu cữu kia còn nằm trong nhà, nằm dài trên giường đây này! Chuyện này nương nương sợ là cũng nghe nói đấy.” nữ tử áo trắng kia lấy lại tinh thần, khó khăn mới dời ánh mắt khỏi người  thái tử điện hạ, lập tức tiếp lời.
: X6 s- Y2 L2 I. ^  a. E* \' x  f+ Q+ t6 h" g; @, [1 l# I
“Lan muội muội nói thật đúng, hôm qua trong phủ ta cũng truyền ra một sự kiện, nói Nguyệt muội muội chẳng biết tại sao mang người chạy tới Vọng Xuân Lâu ở đường phố phía tây, đem một mồi lửa đốt Vọng Xuân lâu đi, nhưng lại mệnh lệnh người không được thả người ở bên trong đi ra, nhìn mấy trăm người thật đáng thương ở Vọng Xuân lâu, lớp chết, lớp bị thương chuyện này rất huyên náo, nghe nói hôm nay không ít đại thần lên triều muốn dâng sổ vạch tội Nguyệt muội muội nữa đấy!” Lục y nữ tử kia cũng gian nan dời ánh mắt khỏi thái tử điện hạ, nhìn xem Lý Vân có chút ý tứ hả hê.2 W* Z- j" s  f, P) u! S
1 W7 l' X* a' j* f( z7 w
“Lại có việc này?” Hoàng hậu lộ ra vẻ cực kỳ kinh ngạc, nhìn về phía Lý Vân.
" c8 z! [' R& p: v5 J' i9 E) p9 ]. s+ `! }/ [1 G) z
Lý Vân nghe hai người nữ tử kia nói một hồi như có thật, đôi mi thanh tú âm thầm nhíu một phát, trong nội tâm thầm than, không nghĩ tới nàng vừa mới đến nơi này lại phạm  vào tội lớn như vậy. Lúc trước còn tưởng rằng chủ nhân thân thể này chỉ là xấu tính mà thôi, không ngờ còn hung hăng càn quấy đến thế. Đánh người phóng hỏa, quả thực là… không có việc ác nào không làm.! X, b' _, i+ [
) ~+ J  _1 F! r6 d: p

1 h7 B2 ]' I& e! _: A* b# b3 I
0 V6 C+ p- Z) b; B9 j) U& M“Đúng là đang có việc này, hôm nay toàn bộ kinh thành đều truyền khắp, sợ là lúc này đã truyền toàn bộ trên dưới Thiên Thánh đều biết. Mẫu hậu hai ngày nay vì bận rộn bố trí hội thi thơ, nhất thời không nghe qua sự tình này  mà thôi. Ta xem ah, cho dù phụ hoàng bao che Nguyệt muội muội thế nào, chỉ sợ cũng không chắn được đại thần trong triều vạch tội cùng miệng lưỡi thiên hạ đâu. Nguyệt muội muội chuyện này đã náo loạn lớn rồi. Vân lão Vương gia nghe nói rất tức giận  sinh bệnh nằm trên giường rồi.” Thanh Uyển công chúa giọng nói cũng có chút hả hê giống nhau.; R; R+ D; [% V: q5 f& i

: P; p4 Q6 @' h" _
7 g0 J) i# y) T$ E/ b1 F. a) D+ j$ d- ~, |/ H* E
Hoàng hậu thấy Lý Vân nửa ngày không lên tiếng, trên mặt cũng nhìn không ra trong nội tâm nàng suy nghĩ gì, kinh ngạc không hiểu tại sao hôm nay thấy cô cháu gái này tựa hồ trầm ổn hơn. Bà thu kinh ngạc, chuyển con mắt nhìn về phía thái tử ở bên cạnh .- Z5 o; o. o( G5 R

3 z& @5 c4 j! h! r% VKhuôn mặt Thái tử không biểu tình, nhàn nhạt mà quét nhìn Lý Vân, giọng nói cũng nghe không ra cảm xúc, “Đích thật là có chuyện như vậy, nhưng mà phụ hoàng hôm nay cũng không có vào triều, sổ giám quan vạch tội đều đưa đi ngự thư phòng. Nhi thần cũng không biết phụ hoàng muốn xử trí như thế nào nữa. Nhưng mà ngoại tổ phụ Vân lão Vương gia thật sự là bị bệnh.”9 J( }) w1 R* V" q1 V2 ?

! N/ b3 D. Z" o7 U1 a
' ~1 U5 [' l0 p$ l
2 d7 r, X' g1 M: ~1 R/ Z“Ngươi còn không đi Vân vương phủ xem Vân lão Vương gia có gì nghiêm trọng không?”
) F& B3 j# S9 U# z3 C( W
6 _; e4 a4 c0 s5 k: f4 |Hoàng hậu nghe nói lão Vương gia bị  bệnh, sắc mặt đột biến.- y2 g" ~8 _& C* D) K5 }% I
$ q  d% t% h1 h/ M& B! V% Y

6 A5 }% s, v' |% u
/ s: w: A& Y( k) j" jLý Vân nghĩ đến nàng đã xưng hô hoàng hậu là cô cô, như vậy lão Vương gia chính là phụ thân hoàng hậu rồi. Nàng gục đầu xuống, nghĩ đến làm sao lại xui xẻo như vậy, mới vừa tới đã đụng với chuyện như vậy, sợ là không dễ dàng vượt qua.0 U! u/ W3 P6 l. t" n
3 F& l# D( ]" B( x1 Z

3 J! J/ ^* v: G* o
7 V6 H' d% }( u! Z“Nhi thần biết được hôm nay phụ hoàng không tảo triều,  có đi qua Vân vương phủ. Ngoại tổ phụ bệnh được…” Thái tử tựa hồ đang đắn đo để dùng từ, lườm Lý Vân với thâm ý khác, thấy nàng không tranh luận, lẳng lặng mà đứng, tuy bị nhiều người công kích nhưng trên mặt lại không có chút  ủy khuất hay tức giận gì cả , thì trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, ngừng một chút rồi nói: “Viện thủ của Thái y viện là Trương lão thái y  chẩn đoán bệnh của ngoại tổ phụ , nghe nói là khí huyết công tâm, kê đơn thuốc xong, còn nói không được nổi giận, hảo hảo điều dưỡng một thời gian mới được. Sợ là mười ngày nửa tháng vẫn phải nằm trên giường.”: H- j3 z+ U- x( p  A4 L& [

. ^# X- i, b0 l& O/ |“Phụ thân sao bị nghiêm trọng như vậy?” Hoàng hậu cả kinh., o% X; A' ^! P3 G) {1 U4 z) J

# i% b7 w8 |- V4 YThái tử gật gật đầu, nhìn không ra cảm xúc trên mặt, rốt cục cũng lộ ra vẻ bất đắc dĩ, an ủi hoàng hậu nói: “Mẫu hậu cũng không cần lo lắng, có Trương lão thái y ở đó, phụ hoàng cũng phái người cho Vân vương phủ không ít dược tốt, ngoại tổ phụ tất nhiên không việc gì .”" v/ E4 `0 _  a1 g" C) Y5 m
  i# o  Q3 D6 D) s1 I

6 S* G7 Y3 C2 t# t
: H2 ]2 [( Q, k* n1 rHoàng hậu rốt cục thở dài một hơi, gật gật đầu. Chuyển con mắt nhìn về phía Lý Vân, sắc mặt nghiêm lên, đôi mắt đẹp nhiễm lên một tia tức giận, quát: “Nguyệt Nhi, ngươi bên đường ẩu đả người cũng thôi đi, sao có thể hỏa thiêu Vọng xuân lâu, quả thực quá càn quấy rồi!”
% m5 x- r0 q% \/ L+ ?3 J7 ~, J& S" j4 z1 Y; A2 A
5 l8 D. e6 H5 d- s- Y% N
+ L. }) v5 d$ [( v) u/ \7 S
Lý Vân hết đường chối cãi, bởi vì nàng mới vừa tới, căn bản cũng không biết hôm qua xảy ra chuyện gì. Chỉ có thể cúi đầu không nói.
$ t# Y5 k8 @2 ~  ?5 Z( X
2 Z! ]8 ?! u# W, ^2 @ + v# [/ b1 z8 Z" O. ?, B% S7 r

" A/ Z; M8 z2 _$ C" {“Mẫu hậu, ngài chỉ biết một mà không biết hai, chuyện này nhi thần biết rõ, quả thực trách không được Nguyệt muội muội.” Tứ hoàng tử nửa ngày không nói, lúc này mới lên tiếng: “Theo nhi thần biết Nguyệt muội muội là bị người xúi giục nói thái tử hoàng huynh đi Vọng Xuân lâu, nàng mới mang người đi tìm. Nhưng người ở Vọng Xuân lâu quả thực đáng hận, rõ ràng không nói một câu đàng hoàng, còn muốn bắt Nguyệt muội muội đem báo quan, Nguyệt muội muội rất khó chịu, mới đốt đi Vọng xuân lâu.”1 R1 ^' z; f" f* F! N) t/ H
* o. s" o8 J7 p" h$ t& n+ H) T/ X8 B
Tứ hoàng tử dứt lời, lại tận lực nói: “Mẫu hậu ngài cũng biết rõ, Nguyệt muội muội một lòng đều ký thác trên người thái tử hoàng huynh, sao nàng có thể chịu được hoàng huynh đi loại địa phương đó? Tự nhiên là đốt đi Vọng xuân lâu cho hả giận. Chuyện này vốn cũng không có sai. Thái tử hoàng huynh sao có thể bị đám nử tử Vọng xuân lâu quyến rũ mê hoặc được chứ?”0 T, ?' O: S' {- H+ q5 \- j- T

" l: _6 [7 B/ q, j( C  k' F/ d
! j- N* n6 l: T' I9 d7 A0 P' g+ g) c) |
“Còn có cái này ah?” Hoàng hậu nhíu mày, chuyển hướng thái tử bên cạnh.
; o4 }: H) ]5 w; i( b, L1 L: z% V+ F% F2 \; w/ e
% i" ]- o. b; M# r4 t

9 C. r1 A# N  G* p. hMắt phượng thâm thúy của Thái tử bắn về phía Tứ hoàng tử, con ngươi đen kịt như lưỡi dao, cũng không nói tiếp. Tứ hoàng tử phảng phất giống như không thấy, quay đầu hỏi Lý Vân ở bên người, “Hôm qua ta tuy không có ở đây, nhưng cũng  nghe nói sự việc cụ thể từ đầu đến cuối, là như thế sao? Nguyệt muội muội?”# V2 t" H% x7 l5 J
6 W( h' y4 ]1 s. Y5 i
Nghe nói qua lại như vậy Lý Vân đã có sự chuẩn bị, nàng nhìn về phía Tứ hoàng tử, ánh mắt cũng không dừng lại mà lại chuyển hướng hoàng hậu, cuối cùng rơi vào trên người thái tử, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn không biểu tình gì thoáng chốc tràn đầy ủy khuất không cam lòng, trong mắt rưng rưng, tựa hồ nước mắt như muốn tràn ra, nhưng hết lần này tới lần khác bị nàng quật cường mà cố nén không cho nước mắt rơi xuống.' Q$ u2 K# O$ T+ |3 D$ [
- ]: Y# B, _) G$ M5 ^: Z  W' n9 y
Chỉ đưa mắt nhìn một cái, liền gục đầu xuống,không nói lời nào, nhưng loại vẻ mặt này so với thiên ngôn vạn ngữ chắc chắn có sức thuyết phục hơn.
* O! d% \: j8 E; Y5 m9 H; ~
  Q* D) v2 e/ _! N) cThái tử sững sờ.. A1 R2 p9 T2 Q$ o, x  m6 q# K
4 a/ r6 P$ |7 Y% q1 U4 T3 H
Hoàng hậu nhìn thấy thần sắc Lý Vân ủy khuất không cam lòng muốn tố cáo lại không có chỗ có thể nói, lập tức đã tin tưởng lời Tứ hoàng tử nói. Chỉ cần là liên quan đến thái tử, bà cũng biết cô cháu gái này sẽ điên cuồng việc gì cũng làm ra được. Khó trách lại đốt đi Vọng xuân lâu kia. Nghĩ đến chỗ này, bà nhíu mày rõ ràng không đồng ý mà nhìn thái tử, cả giận nói: “Càn quấy! Ngươi đường đường là một thái tử, sao có thể đi đến chỗ đó? Cũng không sợ ảnh hưởng đến thân phận của ngươi sao!”

Props Report

Hiruscar

quangcaoks​tvn@gmail.​com|Mobile|RSS|Tags|Archiver|KST

UTC+7, 25-11-2014 02:36 Processed in 0 second, 0 query

Powered by Discuz! XPERIA

© 2001-2011 Comsenz Inc.

Nội dung trên KST do các thành viên đăng tải. KST không chịu bất cứ trách nhiệm gì về các trang mà đường dẫn không thuộc KST.VN

Top