KST - Keep Smiling Together

 Forgot Pass?
 Đăng ký / Register
Hirusca
Quà tặng âm nhạc
Beaka đã gửi đến Gấu TC bài hát Found You với lời nhắn Chúc mừng sinh nhựt mụ, chúc mụ vui vẻ, hp, và đỗ đại học nhe =))
Để tặng bài hát hãy Bấm vào đây
Tổng số49595 tâm trạng

Box tâm trạng

View: 3198|Reply: 5

[Long fic] Hear your heart | Than | On going  Close [Copy link]

Rank: 2

Cash
183 K$D
Posts
27
maithan1996 Post on 25-5-2013 20:02:02 |All posts
Last edited by maithan1996 on 25-5-2013 20:05

Hear Your Heart



Author: Than
Status: On going
Rating: K
Pairing: Nichkhun, Tiffany, Victoria, Wooyoung,...
Disclaimer : Các nhân vật không thuộc về au nhưng số phận sẽ do au quyết định
Category: Sad, Romance
Summary: Vẫn ở đó một mình em đợi anh
                                       Có khi nào anh nhớ đến em?
                  Chỉ là anh không thể, hãy quên nó đi, hãy quên đi những kí ức về ...
                                       Anh xin lỗi  

Casting:


Tiffany: Cô gái có vẻ ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong vô cùng mền yếu, luôn ra sức bảo vệ người khác mà không quan tâm đến bản thân mình, bố mẹ cô qua đời khi cô mới 9 tuổi



Nichkhun: Đẹp trai, giàu có, luôn được sống trong sung túc, đầy đủ. Người yêu hiện tại là Victoria



Victoria: Cô gái xinh đẹp, gia đình giàu có, đanh đá, tính tình kiêu căng



Wooyoung: Bạn thân Nichkhun, luôn cho anh những lời khuyên đúng đắn. Ra sức bảo vệ em gái kết nghĩa

Ngoài ra còn có sự xuất hiện của các thành viên trong 2PM, F(x), SNSD,...



Note: Đây là lần thứ 2 mình viết fic nhưng không thể không tránh khỏi sai sót, mong các rds bỏ qua và ủng hộ mình
         



* Search: fanfic

Props Report

Rank: 2

Cash
315 K$D
Posts
85
zZzpUnzZZ Post on 25-5-2013 21:48:59 |All posts
chào au !!!!!!!!
thấy dàn cast của au thì mình nghỉ chắc au cho khunfany ha~ -
au cho woo cặp với ai vậy , nếu đz thì cho Woo cặp với IU nhaz
khi nào ra chap thì hú mình
5ting

Comment

maithan1996  thaks bạn. có chap 1 rồi nè. tiếp tục ủng hộ nhé :3  26-5-2013 17:14:06

Props Report

Rank: 2

Cash
183 K$D
Posts
27
maithan1996 Post on 26-5-2013 17:12:51 |All posts
Last edited by maithan1996 on 26-5-2013 17:18

Chap 1

    Nichkhun, cậu ấm của gia đình Lazy danh giá, người sẽ kế thừa toàn bộ gia tài và công ty 2PM sẽ giới thiệu người yêu, à không sẽ đưa cô bạn gái về ra mắt gia đình mình. Mặc dù chưa đến tuổi phải kết hôn những bởi việc suốt ngày bị ông nội "tra tấn" thì cậu đã có một quyết định cho tương lai của mình vì nếu như bị ông "ép hôn" thì hàng ngày cậu sẽ phải đối diện với địa ngục. Nguyên do rất đơn giản là ông cậu rất yêu quý nhưng cô gái chân chất, thật thà, biết quan tâm, chăm sóc cho gia đình, đặc biệt là biết làm ruộng, trồng rau, cây, quả, không quan tâm đến ngoại hình dù xấu hay đẹp, to hay béo. Thử hỏi cuộc sống của cậu sẽ ra sao nếu sống với 1 cô vợ mà có thể còn khỏe hơn cả cậu, lại còn không xinh xắn, yêu kiều. Sẽ thế nào khi cùng cô vợ như vậy đến dự tiệc, đến gặp bạn bè,...

   Vài hôm trước, cậu đã đề cập vấn đề này với cô bạn gái hiện tại - Victoria. Và đương nhiên là cô đã vui vẻ đồng ý. Ngay tối hôm nay, cô sẽ đến thăm đồng thời chào hỏi gia đình cậu
   
Một buổi sáng tinh khôi, khi những tia nắng khẽ xuyên qua lớp lá bên đường, tiếng chim líu lo, tiếng gió khẽ lay động đám cỏ vẫn còn vương hơi sương, khi mà vạn vật đã thức tỉnh từ bao giờ rồi mà Nichkhun vẫn đang đốt cháy tuổi thanh xuân của mình trên gối. Rồi bỗng có 1 tiếng động lớn, kèm theo là những bước chân vội vã, đang tiến về phòng cậu

     Yahhhh. Nichkhun. Dậy mau lên. Cậu có muốn môi dính chảo vào sáng sớm không hả. Mấy giờ rồi mà vẫn còn ngủ hả? Dậy mau lên - Không ai khác đó là Wooyoung, người bạn chí cốt của cậu

    Thằng điên, hôm này mày ăn nhầm cái gì à? Mọi lần ai là người gọi ai dậy cơ chứ? Còn chưa đến 5h. Trời vẫn còn tối mà??? - Nichkhun gân cổ lên trả lời trong khi mắt vẫn là 1 đường chỉ

     Thằng điên này, sắp lấy vợ rồi nên lẫn không biết ngày đêm, không biết sáng tối, quên luôn khái niệm thời gian và số đếm rồi hả. Bây giờ là 7h rồi ông nội của tôi ơi. Mọi lần ông nội là người gọi ông dậy chứ còn ai vào đây nữa. Vẫn chưa chừa vụ mặt mũi hằn vết bát đĩa hả ? - Wooyoung ra sức "gào thét" mà không thể làm được gì. Rồi từ đâu, chiếc đít chảo đã hằn ngay trên trán, chiếc muôi cơm đã dính chặt vào mồn Nichkhun
   
    Dậy ngay hay là làm vài phát nữa cho biến dạng khuôn mặt luôn - Giọng ông nội vang lên
  
     Cuống cuồng, từ trên giường cậu hạ cánh ngay xuống đất. Cong mông chạy ngay vào nhà tắm để xem hình thù khuôn mặt đẹp trai, hễ ra đường là gái đổ của cậu giờ đã biến dạng bao nhiêu %

     Ông nội, thế này còn gọi gì là hotboy, còn gọi gì là khuôn mặt baby cute nữa. Thế này là xác định ê sắc ế rồi còn gì nữa - Nichkhun nói vọng ra, lời nói của cậu đã làm cả ông nội và Wooyoung cười lên cười xuống

     Nhanh nhẹn lên mà còn tới lớp - Ông nội vừa cười, vừa nói

     Sau khi chuẩn bị xong, Nichkhun và Wooyoung tới trường với 1 dáng vẻ bảnh bao, sáng chói. Đi đến trường trên chiếc Audi mui trần đời mới nhất, quần áo gọn gàng những vẫn rất phong cách, trẻ trung, thu hút biết bao nhiêu cô gái. Đứng đợi ngay ở cổng trường là Victoria và hội Junsu, Chansung, Junho và Taecyeon. Tay trong tay cùng cô bạn gái bước vào trường, bên cạnh là một dàn trai đẹp chả kém đã thu hút ánh nhìn từ tất cả mọi phía.

     Bỗng "BỘP", một cô gái, à không một fan của Nichkhun đã cố tình xô ngã Victoria nhưng may mà cô đã kịp thời bám vào Nichkhun. Sự việc trầm trọng hơn khi anh đã nhìn thấy. Bất giác anh giơ tay lên định tát cô gái thì

     Này, anh có phải nam nhi không vậy. Anh đánh con gái mà không thấy nhục à? - Một giọng nói vang lên từ phía sau, không ai khác đó chính là Tiffany

     Không phải chuyện của cô, cút đi - Nichkhun tức khi có người dạy đời anh như vậy

     Cô là ai, cô muốn gì, cô không biết gì thì đi đừng có xen vào - Vic nói nhỏ với cô gái rồi quay sang nhẹ nhàng bám tay áo Nichkhun - Thôi kệ đi, đằng nào thì tớ cũng không sao mà

     Bốp - Một cái tát giáng xuống mặt Fany - Đừng có xen vào chuyện của người khác - Nichkhun tát cô trước sự ngỡ ngàng của Vic và cảm đám bạn của anh, chưa bao giờ anh lại đánh một người chỉ nói anh có vài câu như vậy

     Nhưng thôi, vì cái tình lăng xăng, thích giúp đỡ người khác của mình thì tát Fany 1 cái để cô ngộ ra thì cũng không có gì là nghiêm trọng cả. Sau khi bị 1 cái tát như, mặt cô dường như mụ mị không nghĩ được gì. Mới ngày đầu chuyển từ quê lên Seoul học mà bị nguyên 1 cái bạt tai khiến cho cô bốc hỏa, cô chạy thật nhanh và xô Nichkhun 1 cái thật mạnh khiên anh hôn đất luôn. Khi bò được dậy thì Tiff đã chạy đi từ lúc nào rồi. Không thể nuốt trôi được cục tức thì anh lại nhặt được chiệc điện thoại màu hồng cũ kĩ và có vẻ đã dùng lâu. Và một nụ cười nhếch mép xuất...



Chap 2 sẽ ra nhanh thôi. Thanks các rds yêu quý
                          

Props Report

Rank: 2

Cash
183 K$D
Posts
27
maithan1996 Post on 30-5-2013 19:23:58 |All posts

Chap 2

Sau khi thoát được Nichkhun và chạy thật nhanh tìm lớp, Tiff mới phát hiện ra chiếc điện thoại của mình đã không cánh mà bay từ lúc nào không hay, cô cuống cuồng tìm chiếc điện thoại trong trạng thái hoảng loạn, sợ sệt và cả buồn bã. Trong tâm trí của cô bây giờ không có thứ gì có thể quan trọng hơn chiếc điện thoại cũ kĩ ấy. Cô loạng choạng, cảm giác như ngộp thở, bao nhiêu hình ảnh của kí ức ùa về rồi lại tan biến, bao nhiêu hình ảnh của gia đình cô được cô lưu giữ trong chiếc điện thoại giờ đã tan biến, đã không còn, và dường như cô cũng cảm nhận được sự xa cách, sự mất mát, sự chia lìa 10 năm về trước, khi ba mẹ cô ra đi bỏ lại một mình cô trên cõi đời, cô hiểu rõ, và càng sâu sắc hơn trong khoảnh khắc, trong giây phút này. Rồi cô va phải một người
  
Bạn có sao không? - Anh chàng kia hỏi

Là cô / Là anh - Cả hai cùng đồng thanh

Tôi không muốn nói hay làm bất cứ chuyện gì trong lúc này, nếu anh muốn đánh hay trả thù tôi thì để lúc khác - Fany trả lời

Hình như cô đang tìm thứ gì. Có phải là chiếc điện thoại màu hồng không - Anh chàng kia lên tiếng và đó là Nichkhun

Nghe thấy cụm từ "điện thoại màu hồng" là mắt Fany sang hẳn lên, cho thấy rõ sự rạng rỡ, vui mừng

Anh.Anh nhặt được nó sao. Cho tôi.tôi.tôi.xin lại - Lời nói của cô càng về sau càng nhỏ nhưng cũng để cậu nghe rõ

Đâu dễ thế được. Sáng nay tôi bị cô dạy khôn rồi lại hôn đất như vậy. Làm sao mà. - Cậu đang nói thì bị chen ngang

Thế anh muốn tôi là gì? - Cô trả lời với gương mặt như muốn ăn tươi nuốt sống Nichkhun

Nếu cô muốn lấy lại chiếc điện thoại yêu dấu đấy thì chiều nay . - Cậu lại bị chen ngang lần nữa

Anh sẽ trả điện thoại cho tôi - Cô nói

Có vẻ cô là người thích nhảy vào họng người khác lúc họ đang nói nhỉ???

Thì tôi.tôi

7h tối hôm nay cô hãy đến địa chỉ này. Còn tôi có trả điện thoại cho cô không là tùy vào thái độ của cô - Nichkhun nói xong và đi luôn không cần đợi Fany trả lời là có đến hay không. Và cũng có lẽ không còn cách nào khác là phải làm theo lời của cậu

Vào giờ học mà cô không thể tập trung vào bài. Một phần vui vì mình sẽ sớm được gặp lại chiếc điện thoại, cảm gác lo lắng cũng không kém vì không biết anh ta sẽ làm gì

Cậu có sao không - Một cô bạn bước đến gần Tiff

Ờ Ờ, mình ổn mà. Hi hi - Cô cười

Mình là Yuri. Chúng ta sẽ là bạn nhé

Thật không, mình là Tiffany - Tiff vui mừng vì từ trước đến nay, cô chưa từng có một người bạn, chính xác là chưa một ai muốn đến và kết bạn với cô. Họ nói cô là trẻ mồ cô, không có người chăm sóc, sợ cô ảnh hưởng xấu đến con cái của họ

Sau khi nói chuyện với nhau dựa trên sự yêu mến thì cuối cùng Yuri cũng biết Tiff là trẻ mồ côi và được bà ngoại nuôi dưỡng đến năm 16 tuổi thì bà cô mất, còn bố mẹ cô thì mất từ năm Tiff 9 tuổi. Và Yuri cũng kể cho Fany biết rằng cô chỉ còn ba, nhà cô cũng thuộc dạng khá giả nhưng cô không nhận được sự chăm sóc, yêu thương từ ba cô. Sau khi mẹ cô mất thì ba cô phải ngồi tù 2 năm vì tội giết người, từ ấy mọi người dần dần xa lánh cô, nói Yuri là con của kẻ giết người. Và khi tâm sự hết cho nhau nghe những chuyện tưởng chừng sẽ được giấu mãi khiến hai cô gái thêm hiểu và cảm thấy thân thiết hơn bao giờ hết. Sau khi tan học và tạm biệt người bạn mới quen, Fany vỗi vã đến địa điểm mà Nichkhun bảo. Đứng trước cánh cổng phải to gấp 2 lần phòng trọ cô đang ở. Cô bấm chuông và có cô giúp việc mở cửa, vào bên trong là một khoảng sân vườn rộng lớn, và những bậc đá dẫn đến cửa của ngôi nhà, à không phải nói là biệt thự mới đúng. Đứng đợi trước cửa có 1 cặp vợ chồng chừng 50 tuổi với khuôn mặt phúc hậu chào mừng, đón tiếp cô vui vẻ. Chính Tiff cũng phải lấy làm lạ bởi thái độ cư xử của cặp vợ chồng ấy, không chỉ vậy mà còn cả những người giúp việc và từ trên cầu thang đi xuống, một ông lão ngoài 70 với điệu cười hóm hỉnh và khuôn mặt niềm nở đón chào cô

Cháu dâu đã đến rồi đấy à. Nichkhun vẫn chưa về

Vâng. À cái gì ạ? Cháu dâu ấy ạ? - Fany xanh mặt khi nghe 2 từ "cháu dâu"

Không không phải đâu ạ, cháu chỉ đến gặp anh ta có việc thôi ạ - Fany cô biện minh

Cái gì mà không phải chứ. Hôm nay thằng Khun nó bảo dẫn người yêu về ra mắt. Từ sáng đến giờ có mỗi cháu thôi - Ông nội nói mà không biết mặt 1 người đang đần thối ra không hiểu chuyện gì

Ông nội, ông nói gì vậy, ai thèm lấy cô ta chứ - Nichkhun bước vào, theo sau là Vic

Thế bảo mang bạn gái về thì có mỗi con bé này còn gì nữa - Ông nội nói

Bạn gái cháu đây. Cô ấy tên là Victoria - Nichkhun nói rồi chỉ vào Vic

Cháu chào cả nhà ạ - Vic nhẹ nhàng, lễ phép mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra

Đúng rồi đấy ạ. Kia mới là bạn gái của anh ta, cháu không phải đâu ạ. Thôi cháu xin phép về trước - Fany lên tiếng mà cảm thấy như thoát được một buổi tử hình

Đứng lại - Nghe hai từ này mà Tiff như chết ngất, không biết còn chuyện nữa

Điện thoại của cô này - Khun bước đến và đưa cho cô điện thoại. Sau khi nhận được điện thoại, Tiff vội vã đi thì.

Đứng lại - Chết tập 2 vì cái nhà này. Cháu vào đây ngồi đã - Ông Nichkhun nói

Thôi cháu phải về không trời tối rồi - Cô cố gắng để thoát khỏi cái nhà này càng sớm càng tốt

Ngồi xuống - Ông Nichkhun nghiêm nghị khiến tất cả mọi người giật mình, riêng Fany cảm thấy vô cùng ngộp thở, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình

                  
[Xem hồ sơ Thưởng/Phạt]:maithan1996 Tán trai/gái nhà bên bị trai/gái làng đánh cho rụng 1 K$D Cash.

Props Report

Rank: 2

Cash
183 K$D
Posts
27
maithan1996 Post on 1-6-2013 21:38:56 |All posts
Chap 3


Nhận thấy sắc mặt của mọi người trong nhà ai nấy đều lo sợ trước thái độ của ông nội Nichkhun, Fany đành nghe lời, ngồi xuống một lúc. Ngay sau khi Tiff ngồi thì thái độ của ông nội quay ngoắt 180 độ, đang khó tính, nghiêm khắc chuyển thành vui vẻ, hiền từ. Mặc dù hôm nay Nichkhun dẫn bạn gái về nhà nhưng ông nội cậu lại chỉ nói chuyện với Tiff, và đương nhiên cô bất đắc dĩ phải trả lời toàn bộ

Cháu tên là gì? Bao nhiêu tuổi rồi? Có người yêu chưa? - Ông nội hỏi

Cô ta trông như thế thì ế là cái chắc, ông hỏi làm gì cho đau lòng - Nichkhun tự dưng phát biểu 1 câu và tự ngồi cười 1 mình
  
Cháu có bị ốm không Khun, ông có hỏi cháu đâu mà trả lời - Ông nội hỏi 1 câu mà khiến cậu ngượng không có chỗi chui

Cháu là Tiffany, cháu 19 tuổi, cháu chưa có người yêu ạ - Cô nhẹ nhàng đáp

Nhà cháu ở đâu? Bố mẹ cháu làm nghề gì?

Cháu sẽ không trả lời câu hỏi này - Fany nói

Thôi được, nếu cháu không muốn thì thôi vậy. Ta có thể nhờ cháu 1 việc được không? - Ông nội hỏi mà có vẻ đang tính toán gì. Và cũng chả đợi Tiff trả lời, ông nói luôn

Cháu hãy làm bạn gái, à không cháu hãy kết hôn với Nichkhun, cháu trai ông

Phụt~~~ Fany đang uống nước thì phụt hết ra , không may người ngồi đối diện cô lại là Nichkhun

Cô làm cái quái gì thế? - Cậu tức tối trả lời

Ông, ông bảo sao ạ? Kết. Kết hôn ý ạ? - Cô lắp bắp trả lời

Ông nội, hình như ông nói nhầm người rồi, người cháu muốn kết hôn không phải là cô ta mà là Victoria - Nichkhun nói

Cái nhà này thật là kì quái, vô duyên hết sức. Cháu xin phép - Tiff đứng dậy và xin phép về trước

Đứng lại, cháu vào đây 1 lúc được không? - Ông nội hỏi mà như đang năn nỉ

Vào trong 1 thư phòng rộng rãi, những cuốn sách được xếp gọn gàng, được lau chùi sạch sẽ, một cái bàn được đặt gần cửa sổ, ông nội Nichkhun từ từ ngồi xuống, chầm ngâm một lúc rồi kể

Victoria không thật lòng yêu thương Nichkhun, Vic là con gái lớn của tập đoàn F(x), đây là tập đoàn luôn đối đầu với 2PM của gia đình ta. Vốn dĩ Vic không phải là đứa xấu nhưng do bên cạnh có ông bố, bà mẹ ngày ngày rót vào tai con cái mình là tiền, là danh vọng, là thù hận thì làm sao mà chúng chẳng như vậy - Ông nói và cũng cười buồn

Thì ông chỉ cần bảo hai người họ chia tay là xong, sao lại lôi cháu vào - Fany nói

Nichkhun là một đứa ngang bướng, muốn nó làm gì thì phải có lý do, ông không muốn nó bị tổn thương khi biết người khác không yêu mình thật lòng

Nhưng nếu cháu kết hôn với anh ta thì cháu cũng có yêu anh ta thật lòng đâu - Fany trả lời

Ha ha ha. Từ trước tới giờ ông chưa nhìn nhầm người, cháu có một đôi mắt đẹp, sáng nhưng ẩn trong đó lại là 1 nỗi buồn, một niềm thương cảm. Ông muốn 2 đứa hay yêu nhau trong 6 tháng, mặc dù đây là khoảng thời gian không dài nhưng cũng để ông biết rõ được tình cảm của hai đứa và cũng đủ để Khun quên đi Vic. Nếu sau 6 tháng mà 2 đứa thích nhau thì sẽ kết hôn

Thế nếu ngược lại thì sao ạ? - Tiff nhanh nhảu hỏi

Cháu hãy xin phép bố mẹ dọn về đây nhé. Cháu có thể đi ra được rồi - Ông nói rồi đẩy Fany ra

Hãy giúp chúng ta, hãy làm theo lời ông nói nhé - Mẹ Nichkhun cầm tay Fany và nói. Còn bố cậu sai người chở cô về

Quay lại phía Nichkhun và Victoria, cả 2 người đã ra khỏi nhà từ khi Tiff vào phòng nói chuyện với ông nội. Trên đường đi, Khun thì lo lắng, nhìn Vic mà thấy vô cùng có lỗi. Vic cũng vậy nhưng không phải lo cho Khun, lo cho chuyện tình yêu của mình mà lo cho công ty của bố cô, lo cho kế hoạch đang thực hiện dở và có lẽ phải dừng lại. Sau khi đi dạo 1 vòng, anh đưa Vic về nhà rồi đến thẳng quán bar Hottest nơi có hộ của anh đang tụ tập

Sao rồi, công cuộc ra mắt ổn cả chứ - Woo hỏi

Hỏi gì mà thừa vậy, chắc êm xuôi, hạnh phúc quá nên ra đây ngồi với chúng ta - Junho nói

Chết tiệt. Thôi uống đi - Khun nói khiến các cậu bạn của anh sững sờ

Về phía Vic, cô nói hết sự việc cho bố nghe và bắt đầu tính 1 kế hoạch khác. Ở phía Tiffany thì cũng chả khá khẩm hơn, cô suy nghĩ về việc này 1 cách thật sự nghiêm túc và cái tính thương người lại trỗi dậy, đưa đến 1 quyết định


                                    

Props Report

Rank: 2

Cash
183 K$D
Posts
27
maithan1996 Post on 9-6-2013 10:18:27 |All posts
Chap 4


Mặc dù có nhiều lưỡng lự nhưng cái tính thương người kia thì không cần phải bàn. Sau 1 thời gian suy nghĩ thực sự nghiêm túc thì cô đã có 1 quyết định rất quan trọng và liên quan tới tương lai sau này của mình. Bỗng ~

Dọn dẹp sạch sẽ chỗ này. Đưa những đồ cần thiết lên xe - 1 người đàn ông to lớn mặc bộ vest màu đen. Nhìn không có vẻ là côn đồ nhưng cũng khiến người ta khiếp sợ khi anh ta nói

Mời cô chủ ra xe. Chúng tôi sẽ dọn dẹp chỗ này. Cô chủ chỉ cần mang những vật dụng thật sự quan trọng - Anh ta nói

Cái cái gì cơ. Anh vừa gọi tôi là cô chủ hả? - Tiff chưa hết bàng hoàng vì có 1 nhóm người tự dưng xông vào phòng trọ thì tí ngất với cách họ xưng hô với mình

Rồi chẳng cần đợi cô nói gì. 1 vệ sĩ đã nhấc bổng cô lên rồi đưa ra xe, may mà lúc ấy Fany đã kịp cầm theo chiếc điện thoại. Ngồi trong chiếc xe mà không giám hé 1 câu, 2 bên là 2 vệ sĩ. Tình thế quá bí, thoát ra còn chưa xong nữa là bỏ chốn nên cô đành yên phận vì dù sao họ cũng không phải là người xấu lại còn gọi Fany là "cô chủ". Đưa mắt ra bên ngoài cửa sổ, cô bất ngờ nhận ra con đường quen thuộc mà hôm nay cô đã đi và đúng là như vậy, ngôi biệt thự dòng họ Lazy lại hiện ra trước mắt

" Thôi đằng nào cũng sẽ đến, sớm 1 chút cũng không sao " Fany tự nhủ với bản thân

Chào mừng con đã đến nhà ta. Hãy coi như đây chính là nhà của con, hãy coi chúng ta là bố mẹ của con - Mẹ Nichkhun từ tốn nói và nở nụ cười ấm áp với Fany

  Cháu dâu à. Thôi ! Muộn rồi đấy cháu đi ngủ sớm đi - Ông nội nói vọng ra từ phòng đọc sách và cũng không quên thì thầm lời cảm ơn "Cảm ơn cháu đã đến đây, đã đồng ý ở bên cháu trai ta để giúp đỡ, để cùng chia sẻ khó khăn với nó"

Bước vào căn phòng rộng rãi, thoáng mát, khoảng không gian nhìn ra vườn thật đẹp, thật thơ mộng. Cô nằm xuống chiếc giường êm ái khác hắn với chiếc đệm ở phòng trọ. Ở đây cái gì cũng khác lạ, cái gì cũng mới mẻ, cái gì cũng đẹp, cũng êm, cũng sướng. Và trên hết, cô không bao giờ nghĩ mình có thể có 1 nơi ở như thế, 1 cô gái nghèo như cô có thể có đủ tiền để sống 1 nơi như này ư??? Những câu hỏi như vậy đang quanh quẩn ở đầu cô. Tự nhiên cô lại có cảm giác mình đang lợi dụng lòng tốt của người khác để sống 1 cuộc sống sung sướng, mình đang dựa dẫm vào người khác, mình không còn là chính mình nữa. Cô càng nghĩ càng đau đầu rồi dần dần giấc ngủ khiến cô quên đi mọi mệt mỏi, nhấn chìm mọi buồn đau mà cô phải chịu đựng

Rồi 1, 2 giờ trôi qua, bây giờ tầm 3 giờ sáng, cô lại chằn chọc, thức giấc trong vô thức và không biết mình đang là gì, làm vậy có đúng không. Rồi tiếng chuông cửa vang lên, cô lon ton ra mở cửa

Anh??? Sao giờ anh mới về - Cô hỏi

Cô là ai vậy? Giúp việc mới à??? - Anh hỏi ngược lại cô

Có vẻ anh quá say rồi đấy. Tốt nhất là anh hãy trật tự, đừng đánh thức mọi người dậy - Cô nói rồi dìu anh vào nhà

  Nhưng cái mồm của anh lại hoạt động và càng ngày càng to, đánh thức tất cả mọi người trong nhà. Ông nội từ trong phòng bước ra, nheo mắt nhìn đứa cháu đang say khướt

  Dội cho nó 1 gáo nước để nó tỉnh nhanh lên - Ông nói. Rồi 1,2, 3 gáo nước đã được tát thẳng vào mặt anh và có lẽ bây giờ anh đang rất tỉnh táo. Nhìn mọi người với khuôn mặt tội lỗi, nhưng nhìn Tiff với khuôn mặt vô cùng ngạc nhiên. Fany cũng hơi lo lẳng vì ông nội trầm tư 1 lúc lâu, nhìn chằm chằm vào 1 bức vẽ chứa 1 chữ mà cô không hiểu

  Hãy quỳ ở đấy đêm nay - Ông nội nghiêm khắc nói. Cô còn chưa hiểu chuyện gì thì mọi người đã đi vào phòng mình, đương nhiên là chẳng thể nói thêm câu gì vì đây là quyêt định của ông nội. Cô cũng đành quay về phòng mình. Nhưng sau đó  cô lại không thể chợp mắt, cô đi xuống phòng khách ngồi thì thấy Nichkhun vẫn đang quỳ ở đấy với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

"Tại sao anh ta phải nghiêm túc thực hiện nó như vậy" Cô nghĩ

Và cô cũng ngủ quên trên chiếc sofa. Những tia nắng xuất hiện trên hàng cây, mọi người đã thức dậy hết rồi nhưng còn cô, cô vẫn đang ngủ ở phòng khách, Nichkhun vẫn đang quỳ ở đó. Mọi người đã viết 1 lá thư cho 2 người và đi đâu đấy với vali hành lý, người giúp việc cũng được cho nghỉ. Mặc dù Nichkhun chứng kiến tất cả nhưng không biết mọi người định làm gì. Rồi
tiếng chuông cửa vang lên, Fany mới chợt tỉnh dậy

Props Report

Hiruscar

quangcaoks​tvn@gmail.​com|Mobile|RSS|Tags|Archiver|KST

UTC+7, 23-11-2014 19:57 Processed in 0 second, 0 query

Powered by Discuz! XPERIA

© 2001-2011 Comsenz Inc.

Nội dung trên KST do các thành viên đăng tải. KST không chịu bất cứ trách nhiệm gì về các trang mà đường dẫn không thuộc KST.VN

Top