|

- Cash
- 313 K$D
- Posts
- 43
|
|
Chap 1: Điều tồi tệ có thể dẫn đến một điều tốt đẹp khác?
JiYeon’s POV
Đã 1 tuần kể từ khi sự cố đó xảy ra. Tôi muốn tự kết liễu bản thân mình luôn, uggggg. Tại sao tôi lại được sống tự do trong khi chị SoYeon lại phải chịu đau khổ chứ? Nhưng tôi phải sống, sống cho chị SoYeon và một ngày nào đó, tôi sẽ trả thù. Ani, ý tôi là sự công bằng. Gia đình mới của tôi rất tốt với tôi nhưng tôi thật sự nhớ chị SoYeon. Tôi tự hỏi rằng chị ấy sống thế nào? Hay chị ấy đã…. ANDWAE, chị ấy không thể, chị ấy không được phép!!! Tôi phải mạnh mẽ và giữ vững niềm tin. Cố lên, JiYeonnie.
- “Hyung!” Tôi nghe thấy tiếng Mason gọi tôi từ trong bếp.
- “ Oh, Hyung tới đây! Em cần gì hả?” Tôi chạy vào và bế Mason lên
- “ Hyung, Em đói” Mason nói và đưa tay xoa xoa bụng . “ Mason không biết cách nấu thức ăn và MyungSoo hyung cũng không có ở đây.” Cậu bé bĩu môi
Tôi bắt đầu cười và vò vò cái đầu rối bù của nhóc “ – Aigoo, Mason của chúng ta đói rồi” Tôi đặt nhóc xuống và đi tìm một số thứ có thể nấu trong tủ lạnh. Không có nhiều trong đó nhưng tôi nghĩ tôi có thể làm một số thứ. Dừa? Aish, MyungSoo chưa bao giờ nấu đồ cho Mason ăn khi tôi chưa ở đây sao?
Tôi nhìn Mason một cách đầy thông cảm và bước tới cậu bé “ Mason, em có thích dừa không?”
- “ Ne” Cậu bé trả lời tôi với một nụ cười tươi rói trên khuôn mặt. Đứa bé này, tôi thật sự yêu nhóc. Mason có thể ăn bất cứ thứ gì có ở đây.
- “ Arasso. Vậy Mason có thích bánh gạo với dừa không?” Tôi hỏi.
Cậu bé vui vẻ gật đầu “ Nhưng em không có tiền” Mason xòe 2 bàn tay trắng ra trước mặt tôi. Thực sự, đứa bé này, rất đáng yêu. Tôi chỉ muốn “cắn” cho 1 cái, haha.
Tôi cốc nhẹ vào đầu Mason và nở một nụ cười “ Đừng lo, Eonni… ah, hyung sẽ làm nó cho em”
- Thật không? – Cậu bé nhảy lên vui sướng như điên, nhưng đột nhiên dừng lại “- Hyung, hyung thật sự làm được chứ?”
Aigooo, đứa bé này… “ Tất nhiên. Vì điều gì mà em nghĩ hyung không thể làm được?”
- MyungSoo hyung nói rằng con trai không thể nấu nướng.
Tôi nhìn Mason và cười. “ MyungSoo hyung nói vậy sao?” Và cậu bé gật đầu. “ Con trai có thể nấu nướng. Hyung nghĩ MyungSoo hyung nói thế là bởi hyung ấy quá lười. Haha”
Mason cười và ôm lấy tôi. Mason à, eonni thật sự xin lỗi nhưng eonni phải giữ bí mật về thân phận mình. Eonni sẽ nói với em lúc thích hợp. Và eonni mong Mason và MyungSoo oppa sẽ vẫn ở bên cạnh eonni.
FLASH BACK
“ BEEEEEEP” một chiếc xe đâm vào tôi và sau đó dường như mọi thứ trước mắt tôi trở nên trống rỗng. Điều tiếp theo tôi biết là tôi đang ở trong bệnh viện. Một cô y tá đi vào để kiểm tra sức khỏe của tôi.
- “ Cháu cảm thấy khá hơn chưa?” Cô y tá hỏi tôi và đặt dặt lên trán tôi.
- “ Ah, dạ vâng, cháu thấy khá hơn rồi. Umm, Cô à, cô có biết làm sao cháu vào được đây không ạ?”
- “ Oh, một người đàn ông đã đưa cháu tới đây và đã rời đi. Cậu ấy nói rằng đã vô tình đụng xe người cháu. Sau đó, cậu ta trả hết tiền viện phí. Oh, Cậu ấy có để lại cho cháu chiếc áo khoác của cậu ấy, đằng kia kìa.” Cô y tá chỉ về phía chiếc áo khoác.
- “ Oh” Tôi gật đầu “ Cháu có thể xuất viện khi nào ạ?” Tôi hỏi
Cô y tá xem xét hồ sơ y tế của tôi và sau đó nhìn tôi “ Cháu có thể xuất viện ngay ngày mai”.
- “Oh, vâng. Gamsahabnida.” Tôi cúi đầu và cô ấy vỗ nhẹ vào lưng tôi rồi bước ra ngoài.
Tôi nằm xuống một lát, cảm thấy quá buồn chán nên tôi quyết định ngắm khung cảnh bên ngoài qua cánh cửa sổ ở trong phòng. Khi tôi đang nhìn mọi vật một cách mơ hồ, tôi đã nhìn thấy “ác quỷ”. Hắn ta đi cùng 3 tên nữa và hắn đang tiến vào trong bệnh viện. Tôi không biết phải làm gì, hoảng loạn. Nhưng đột nhiện, tôi nhớ tới lời chị SoYeon. Tôi quyết định “ Tại sao không? Không mất mát gì khi thử cả?” Vì vậy, tôi gọi y tá và hỏi cô ấy cho tôi mượn 1 chiếc kéo. Khi cô y tá đưa tôi chiếc kéo, tôi nhanh chóng chạy vào nhà vệ sinh và cắt phăng mái tóc của mình. Tôi thật sự vụng về khi cắt mái tóc của mình vì tôi chưa từng làm việc này trước đó. Đây là lần đầu tiên. Xong việc, tôi nhìn bản thân trong gương, không thể tin nổi, nó không tồi chút nào, tôi trông thật sự giống một chàng trai. Tôi chạy ra ngoài và mặc vội chiếc áo khoác mà người lạ đã để lại cho tôi rồi nhanh chóng rời khỏi bệnh viện. Bên ngoài, trời đang mưa và lạnh. Một đêm tồi tệ nhất trong đời. Tôi lang thang và rồi tôi nhận ra “ Tôi đã bị lạc”. Đột nhiên tôi cảm thấy như có người ở đằng sau. Quay lại, tôi thấy một gã đàn ông , có thể là một chúng số bọn chúng, tôi không chắc. Họ mặc đồng phục, tôi nghĩ nó thật ngu ngốc nhưng tôi vẫn chạy thật nhanh. Chân tôi hầu như không còn cảm giác và tôi đâm phải một tên con trai. Tôi đã ngã xuống và không thể đứng dậy. Chân tôi đang chảy máu, rất nhiều. Tên đó chỉ nhìn tôi rồi là quay lưng bỏ đi. Hắn ta thậm chí không thèm nói câu xin lỗi với tôi. Thật là vô tâm. Nhưng tôi không còn thời gian để nghĩ ngợi mấy chuyện này, gã đàn ông đó đang ở ngay sau tôi và cười. Hắn ta bị điên sao?
Sau khi cười xong, hắn ta mới nói : “ Nhìn kia, một thằng con trai yếu đuối như mày không nên đi một mình vào ban đêm.” Hắn ta nói rồi lôi tôi dậy bằng cách túm lấy cổ áo và nhấc tôi lên.
- “ Yah, đi thôi” Tôi nói và nhìn vào mắt hắn, nhưng tôi không thể vì trời quá tối.
- “ Hãy đưa tiền của mày cho tao”
- N-nhưng tôi không có tiền” Tôi lắp bắp.
- Nào, hãy ngoan ngoãn chút đi. Đưa tiền hoặc mày sẽ chết!
- Cậu ấy nói cậu ấy không có tiền, ông không nghe thấy sao? – Tôi nghe thấy giọng nói của đàn ông từ đằng sau, tôi nghĩ gã đàn ông kia đang sợ vì hắn ta đã thả tôi ra “ Này, tao không muốn đánh nhau với mày, tao chỉ đang làm công việc của mình thôi”
- Nào, ông có thể làm công việc của ông ở chỗ khác mà. Ông đã phá giấc ngủ của tôi – Anh nói – Và đừng đưa một đứa trẻ nào vào đây, cậu ta đã nói không có tiền. Nếu ông muốn tiền, hãy đi tìm những người hàng xóm nào giàu có ấy.”
Gã đàn ông kia chỉ nhìn anh rồi sau đó bỏ đi. Sau khi hắn ta bỏ đi, tôi quay lại tìm người đã cứu tôi và tôi đã thấy anh, người mà tôi đâm phải trước đó. Anh tiến tới trước mặt tôi
- Bây giờ thì hòa nhé – Anh nói với giọng điệu lạnh lùng
Tôi còn một chút mơ hồ “ Hòa?”
- Vì đã đâm vào cậu trước đó.
Oh, tôi đã hơi bực tức trước đó và giờ tôi quyết định tha thứ tất cả khi anh vừa cứu tôi.
- Được thôi! – Tôi cố gắng lạnh lùng như anh nhưng tôi đã thất bại. Anh cố giấu đi nụ cười mỉm nhưng tôi đã nhìn thấy. Sau đó, tôi nhìn thấy một cậu bé chạy về phía chúng tôi.
- Hyung! Hyung! – Giọng nói của cậu bé thật đáng yêu
Anh quay lại và nhìn thấy cậu bé, anh ôm cậu bé và đặt nó đằng sau mình “ Yah, Em đang làm gì ở đây vậy? không phải anh đã nói là em phải ở nhà sao?
- Miane hyung – cậu bé bĩu môi. Ôi! Thật đáng yêu, tôi đã không thể giúp được gì mà còn để lộ tiếng cười khúc khích của mình. Họ nhìn tôi chằm chằm, thật tồi tệ
- Oh, miane – Tôi nói.
- Oh hyung, hyung đó là ai vậy? – Lại nữa, giọng nói thật đáng yêu !!!
- Anh không biết. Đi thôi. Em sẽ bị ướt đó- Anh nói rồi định bế cậu bé đi đâu đó.
- Đợi đã! – tôi nghe thấy giọng cậu bé nói – Còn hyung ấy thì sao? – Cậu bé chỉ tôi bằng những ngón tay nhỏ xinh
Anh quay lại nhìn tôi rồi quay đi “ Anh không biết”- Lại thế, đồ vô tâm.
Cậu bé đòi xuống và chạy đến bên tôi : “ Hyung, chân của hyung không sao chứ?” Cậu bé chỉ vào chân tôi đang đầm đìa máu. Sau đó cậu bé tiến tới chỗ anh và nói “ Hyung, chúng ta phải giúp hyung ấy”. Thực sự, cậu bé như một thiên thần vậy.
- Mason, chúng ta không quen cậu ta – tên vô tâm nói. Oh, thiên thần tên là Mason.
Thật đáng yêu.
Tôi quyết định nói “ Không sao đâu, Mason” và trao cho cậu bé một nụ cười. Cậu bé nhìn tôi một lúc rồi nói “ Andwae, hyung. Hyung không ổn chút nào. Tới đây nào!” Cậu bé nắm lấy tay tôi và “cố gắng” để “giúp” tôi đứng dậy. Ôi, thật buồn cười.
- Aish – Tên vô tâm tiến tới chỗ chúng tôi rồi giúp tôi lên lưng hắn và tôi nghĩ, mình sẽ được đưa về nhà của 2 anh em.
Khi tôi vào căn nhà của họ, tên vô tâm để tôi ngồi trên ghế và tôi nhìn một lượt quanh căn nhà. Nó thật nhỏ và tôi không thấy một chiếc TV nào. Làm sao có thể sống mà không có TV cơ chứ?” Vài phút sau, anh và Mason quay lại với hộp đồ sơ cứu trên tay. Anh đưa hộp đồ sơ cứu cho tôi. Mason giúp tôi mở nó.
- Hyung, để em giúp anh – Oma, Mason thật đáng yêu. Nhưng cậu bé không thể giúp được gì, cậu bé chỉ làm vết thương của tôi thêm tồi tệ. Tôi nghĩ tôi đã để lộ điều đó trên khuôn mắt vì vậy, anh đã tới và giúp tôi bôi thuốc cho vết thương.
Mason nhìn anh trai đặt thuốc và rồi cậu bé hỏi tôi tên gì.
Oh, chết! Tôi đã quên mất điều này. Tôi nên nói gì bây giờ. Oh, Đúng rồi. Thần tượng của tôi
-“ Anh là TaeYang”
Mason há hốc miệng nhìn tôi “ Tae Yang của BigBang phải không ạ?” Omo, cậu bé cũng biết BigBang sao? Mason, chúng ta sẽ là bạn thân mãi mãi.
- Ani, một TaeYang khác mà không phải từ BigBang” Tôi trả lời với nụ cười mỉm trên môi. Cậu bé thật ngây thơ.
Mason trông dường như hơi thất vọng “ Oh” – Đó là những gì cậu bé có thể nói lúc đó.
Tôi cố gằng làm Mason vui lên “ Làm thế nào mà em biết Tae Yang?”
- Em nghe nhạc của BigBang trên radio mà hyung đưa cho em”
- Oh – tôi gật – em đã thấy họ bao giờ chưa?”
Cậu bé lắc lắc cái đầu. Một đứa trẻ đáng thương. Chưa bao giờ được nhìn thấy BigBang.
- Hyung, hyung đã biết mình phải đi đâu chưa? – Cậu bé hỏi tôi với bộ mặt suy tư
Tôi lắc đầu
Cậu bé mỉm cười vui mừng “ Hyung có thể ở đây với em”. Thật sự, cậu bé là một thiên thần. THIÊN THẦN.
Nhưng ngay sau đó, Anh phản đối
- Mason, chúng ta không thể
- Wae?? Anh ấy không có nhà mà. Anh không thể như thế được hyung à – Cậu bé lắc lắc bàn tay và cái đầu “ Chúng ta phải giúp người khác chứ. Đi mà, Hyungggggg”. Cậu bé mè nheo và giương đôi mắt cún con lên. Anh buộc phải gật đầu đồng ý. Mason chạy tới chỗ tôi rồi ôm tôi thật chặt “ Hyung, từ bây giờ chúng ta sẽ sống cùng nhau. Em là Mason, còn kia là MyungSoo hyung, anh trai em Mason”.
- Annyeong – Tôi mỉm cười vui vẻ
Và đó là ngày họ trở thành gia đình của tôi. Haizz, tên vô tâm MyungSoo vẫn còn rất vô tâm, nhưng tôi vẫn quý anh ta. Nhưng, SoYeon eonni, Chị đang sống thế nào vậy?
End of Flashback
- Mason à, em có muốn tới cửa hàng với hyung để mua gạo nếp không? – tôi hỏi Mason
- Vâng ạ. Nhưng, Chúng ta có thể tới cửa hàng nơi MyungSoo hyung làm việc được không ạ?
Tôi không thể giúp gì cho mình nhưng tôi đã cười rất nhiều vì Mason. Mason thật đáng yêu và ai trên thế giới này có thể nói không với khuôn mặt đó chứ? Haha.
-Arasso. Nhưng hãy lên thay đồ trước đã, được không?”
Cậu bé ra dấu “ Ok” . Sau khi thay đồ, chúng tôi tới chỗ MyungSoo làm việc. Khi chúng tôi tới đó, điều đầu tiền Mason làm là tìm anh trai của cậu bé. Khi nhìn thấy MyungSoo, Mason chạy thật nhanh tới và ôm anh. Tôi đi tới sau Mason và nói xin chào với MyungSoo oppa.
End POV |
|