|

- Cash
- 61 K$D
- Posts
- 41
|
Last edited by lonely_cat on 25-7-2012 17:45
Author: love.seobbie ( gọi là au hay Hyo cũng được)
Disclaimer: Các nhân vật không thuộc sở hữu của au nhưng trong truyện này au toàn quyền “xử lý” họ.
Pairings: JunJi, SeungAh, IUSeob, KiSung (và một số couple khác)
Category: General, Pink
Rating: K
Status: On going
Summary: Nó gặp anh vào 1 ngày định mệnh... Nhưng liệu đó có phải là định mệnh không??
Có một câu chuyện luôn được cất giấu đã lâu... Liệu vào 1 ngày nào đó nó có được mở ra hay không??
Cast:
Yong Jun Hyung: là một chàng trai lạnh lùng, khó hiểu nhưng lại có một trái tim ấm áp, bạn thân của Seob, Seung và Ki

Park Ji Yeon: là một người ngây thơ, hiền lành nhưng rất hậu đậu, dễ tin người, bạn thân của IU, Hyun Ah, Hyo Sung

Jang Hyun Seung: là người trong tình yêu có chút hơn thủ đọan nhưng lại rất tốt với anh em, bạn thân của Jun, Seob, Ki

Kim Hyun Ah: thích Hyun Seung, bạn thân Ji Yeon, IU và Hyo Sung luôn ở bên 3 người bạn để bảo vệ họ, hơi đầu gấu nhưng trong tim rất mềm yếu.

Yang Yo Seob: là người có tâm hồn trẻ con, bề ngoài dễ thương

Lee Ji Eun( IU): là người tính tình y chang Seob, cô cũng có một bệnh y chang Ji yeon là hậu đậu và dễ tin người
.jpg)
Lee Ki Kwang: thích Hyo Sung, cậu rất hay trêu Hyo, luôn ở bên Hyo lúc cô ấy cần...

Jung Hyo Sung: là chuyên gia tâm lí cho 3 cô bạn thân lúc nào cũng chỉ nghĩ đến người khác không nghĩ cho bản thân

Park Hae Yeon: là người có gương mặt rất giống Ji Yeon còn về tính cách và vị trí trong Fic thì đọc rồi biết.
------------------------------------------------------------------------------
Chap 1
Nó đón tàu lửa từ SuWon lên Seoul. Cuối cùng nó cũng đã đặt chân đến Seoul , vùng đất mà mọi tác động công nghệ khoa học tiên tiến, mọi đổi thay của quá trình siêu hiện đại hóa gần như không chạm vào được...
Seoul vào tháng 1: tuyết trắng xóa khắp những mái ngói ống khói. Vừa quăng hành lí vào căn phòng trọ bé tẹo, nó bước ngay vào cuộc hành trình. Đi bộ. Đi bộ trên hết thảy những con đường. Đi bộ càng nhiều càng tốt. Nó mím chặt môi, hơi chúi người về phía trước, cố nhấc chân cao thêm một tẹo, sải những bước dài trên con đường lên dốc. Mồ hôi túa ra khắp trán nhưng nhanh choóng bị không gian lạnh khô hấp thụ ngay. Nó ép mình phải vận động cho đến khi các cơ bắp đều kiệt quệ. Mong rằng khi thân thể rã rời, đầu óc nó có thể tìm được chút thảnh thơi, không còn bị cuốn vào những lời tư vấn bản thân.
Nó thấm mệt. Nó mệt. Nó mệt đến mức chỉ cần thêm một bước nữa thì tim nó đứng lại mất... Nó đứng chôn chân vào tuyết, lắng nghe nhịp đập tim mình chậm lại dần, bình ổn lại dần. Rồi nó ngồi bệt xuống đất, hai chân co lên làm điểm tựa cho hai cánh tay buông thẳng.
- Có chuyện gì không ổn à?
Giật mình nó quay sang nhìn anh chàng lạ hươ lạ hoắc bỗng đâu xuất hiện, đang ngồi xuống cạnh mình. Anh ta đáp lại cái nhìn sững sờ pha chút nét khó chịu của nó bằng một nụ cười hiền như bột
- Có chuyện gì không ổn à?
Nó cười nhạt thay cho câu trả lời
- Cậu tên gì?
Nó hỏi
- Tớ tên Yong Jun Hyung. Còn cậu?
- Tớ tên Park Ji Yeon
Ji cười và dán mắt vào ngắm gương mặt Jun
- Có chuyện gì không ổn với mặt tớ à?
Ji nhe răng cười, tự dưng thấy lòng dễ chịu. Ji toan tìm những câu trả lời thật ấn tượng nhưng mà bây giờ đầu óc cô không đủ năng lượng để sản xuất ý tưởng. Ji đành nói thật:
- Anh thật dễ thương
- Tôi biết
Jun trả lời bằng một nụ cười rạng rỡ
- Haizzz... Những anh chàng nguy hiểm nhất thế giới là những anh chàng đẹp trai, đáng yêu và có ý thức được mình đẹp trai
Ji cố thở dài nhìn Jun bằng vẻ chán ngán
- Thú vị đấy kể thêm cho tớ nghe xem sao
- Giống như anh. Đẹp trai và biết cách làm cho đám con gái ngã rạp bằng những hành động dễ thương như vuốt tóc, nháy mắt, cắn môi,...
Jun liền nháy với Ji
- Ô! No
Ji đập tay lên trán của mình
-----------------------
- Cái thằng Jun này đi đâu lâu thế không biết?
Hyun Seung đi qua đi lại lẩm bẩm
- Hyung có đứng lại không hở? Nhìn hyung đi mà nhức hết cả đầu
Yo Seob ngồi trên giường nói
- Nhưng mà hyung lo
- Thôi thôi đi ông anh của em. Jun đâu phải còn nhỏ nữa đâu mà lo
Ki Kwang từ phòng tắm bước ra nói
- Nhưng mà em có thấy lạ không?
- Lạ gì?
Ki lên tiếng
- Thì 7 năm rồi! Kể từ ngày cô ấy đi... Có bao giờ Jun ra ngoài lâu như thế đâu? Mà mình rủ nó còn không đi nữa cơ mà! Sao lần này...
Vừa dứt lời Jun vừa bước vào cửa
- Này! Đi đâu giờ này mới về hở?
Seung chống nạnh nhìn Jun nói
- Ờh! em đi... ơh.............
- Đi đâu?
- Đi dạo! Thôi em đi tắm nhá!
- Cái thằng này... Không có đi đâu hết á! Giải thích cho rõ mới được đi!
Jun nhìn Seung rồi quay sang nháy mắt với Ki và Seob
- Hyung này! Hyung ra đây em có đồ ăn ngon cho hyung này!
Seob với Ki mỗi người nắm hai tay Seung kéo ra ngoài
- Không có ăn với uống gì hết á! trả lời hyung mau! Chết với hyung đấy! Không đựơc đi! Ya~....
Seung bị kéo ra ngoài rồi mà vẫn nói vọng vào
Trong phòng lúc này chỉ có mình Jun. Anh nằm vật ra giường với mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu
- Không lẽ là cô ấy? Nhưng tại sao cô ấy không nhận ra mình nhỉ? Không lẽ cô ấy đang thách thức mình sao?
----------
End chap 1
P/s: chap 1 hơi ngắn mong các bạn thông cảm.. Bài viết này mình cũng có post trên truongton.net nếu ai có lên trang đó coi thì đừng nghĩ mình đạo fic nhá! kamsahamnita~
|
|