KST - Keep Smiling Together

 Forgot Pass?
 Đăng ký / Register
Quà tặng âm nhạc
KST đã gửi đến NoOne bài hát How Did I Fall In Love With You - Yao Si Ting với lời nhắn How Did I Fall In Love With You
Để tặng bài hát hãy Bấm vào đây
Tổng số42801 tâm trạng

Box tâm trạng

View: 679|Reply: 0

[Summer Fanfic Contest] Mùa hè của riêng tôi | completed [Copy link]

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Cash
18263 K$D
Posts
988

KST Medal KST Medal

wanttosayzin Post on 22-7-2012 14:43:47 |All posts
Last edited by wanttosayzin on 22-7-2012 14:46

Mod chỉ chịu trách nhiệm post bài, không chỉnh sửa gì hơn. Nhưng sẽ giấu tên author, nghiêm cấm việc author tiết lộ tác phẩm của mình

Mod: Z.R


+ Cảm nhận về mùa hè: Nóng == ( hưi chán ) ....để vui chơi, nghĩ ngơi * hú hú hú *

+ Cách trình bày như trong quy định tức bao gồm:


Disclaimer: Nhân vật không phải của ai cả, là của chính tôi

Rating: T

Character: không có

Pairing (nếu có): không có

Thể loại : Nhật kí tuỳ bút

Summary:

Mùa hè...

...Đơn giản...


... Chỉ là mùa hè



Mùa Hè Của Riêng Tôi



MÙA HÈ NIỀM VUI NỖI BUỒN,qua hằng hằng năm, cũng có thể qua cả hằng thế kỉ nữa thì ba từ này vẫn luôn đi cùng với nhau. Mùa hè đến, có niềm vui, nhưng cũng có nỗi buồn, được nghỉ hè - thì vui, xa bạn bè - thì buồn. Đúng thật như vậy, mùa hè nào của tôi, ba từ này lại đến rồi đi như một vòng tuần hoàn mãi không thôi. Tôi đã từng tưởng rằng, cuộc sống của tôi sẽ mãi mãi như vậy, tận hưởng mùa hè oi ả, nóng bức dễ khiến cho mọi người bực bội, khó chịu. Nhưng ẩn torng đó là cả một sắc trời mới, năng động, tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, cùng hoà mình vào làn nước mát cùng bạn bè...nhưng Không!!...

Mùa hè năm nay, tôi đã dần trưởng thành, đã dần lớn lên, chứ chẳng còn là cô bé ngây thơ không hiểu chuyện với ý nghĩ có thể tận hưởng tất cả điều đó cùng bạn bè, trải qua một năm đáng nhớ nhất trong 4 năm trung học của mình. Ha, thật buồn cười, cuộc sống này kh phải luôn như mình mong muốn, những điều tôi hằng mơ thấy sẽ không bao giờ xảy qua, đúng là đã trải qua một năm cực kì đáng nhớ, nhưng sự đáng nhớ đó tôi chưa hề mong muốn. Mùa hè năm nay tôi chong chờ hơn bất cứ năm nào, không phải để được chơi thả ga cùng mọi người mà...như...một sự giải thoát cho chính tôi.

Giải thoát cho mình khỏi những xúc cảm, khỏi những sự đau lòng, khỏi cả nước mắt. Lần đầu tiên tôi biết đến, cuộc sống quanh tôi không chỉ là một màu hồng, nó còn vô vàn những màu khác ẩn sâu trong bóng tối mà không phải cũng dễ dàng nhận ra, không phải là một cuộc sống chỉ toàn màu cho niềm vui, hạnh phúc, tiếng cười mà còn những màu cho nỗi buồn, đau sót và...cả những giọt nước mắt. Tôi đã chưa bao giờ nhận ra điều đó cho tới năm nay, tôi luôn nghĩ cuộc sống mình thật vui vẻ, nướcmắt cũng xuất phát vì những điều nhỏ nhặt xung quanh chứ không phải vì tôi phải buồn hay gánh chịu một thứ gì cả. Nhưng cũng từ năm nay, tôi khóc vì tôi cảm thấy đau lòng, trái tim mình vỡ nát, tôi không đủ sức gánh chịu nó, nó vượt qua sự chịu đựng của tôi...

Từ lúc nào, nước mắt của tôi đã không ngừng rơi, đến mức chính mình cũng không thể điều khiển được, nụ cười ngày càng ít hay chỉ là sự xả giao giữa người với người. Tôi cảm thấy mình như một con ngốc, yếu đuối và như nhược. Và tôi cũng bắt đầu không tin vào 2 từ " bạn bè ", người bạn tôi đã tưởng là thân nhất lại lơ mình không một lí do, có lẽ là do tôi nên cũng đã cố hết sức để có thể hàn gắn lại mối quan hệ này, nhưng tôi càng cố thì nó càng thêm tồi tệ, càng cố thì nó càng đổ vỡ, nhiều lúc tôi đã cố gắng buôn xuôi, lúc đó tôi lại nghĩ đến tiếng cười tiếng nói mà chúng tôi từng trao cho nhau vui vẻ và hạnh phúc biết bao, điều đó khiến tôi không muốn bỏ cuộc...muốn cố gắng hết mình. Rồi càng ngày ngay cả bản thân mình tôi cũng không thể điều khiển, tôi đã cảm thấy rất rất mệt mỏi, cái "tình bạn" ấy, có cố đến mức nào thì nó cũng đã có lỗ hổng, tôi cũng càng lúc càng đâm ra khó chịu và chán ghét con bạn ấy, rồi mọi người xung quanh, nhóm bạn chơi chung cũng làm tôi cảm thấy mệt mỏi. Những ngày tháng ấy, tôi những tưởng là nó qua đi rất chậm rất chậm, và nụ cười cũng chưa bao giờ nở trên môi tôi một lần nào nữa...

Trái tim tôi đã chai sì, đã có những lúc tôi đã hối hận " Giá như mình đừng nên như thế thì giờ có lẽ đã vui vẻ bên nhau rồi" rồi lại hối hận " Giá như đừng quen nó thì giờ đã tốt hơn" rồi lại hối hận, hối hận, hối hận và hối hận. Hối hận không ngừng và...giá như tôi chưa từng sinh ra thì có phải tốt hơn không? Có phải như thế mọi người sẽ luôn được vui vẻ hơn không? Và tôi sẽ không bao giờ phải cảm thấy đau đớn như thế này? Những điều tôi cảm nhận được từ chính đứa bạn thân của mình nhưng một nhát dao đâm xuyên qua tim...đau...đau lắm...

Trái tim như đã chết...

Thì con người, liệu có sống được không?


Rồi khi không thể đối mặt, tôi hèn nhát chọn cách chạy chốn, không nhắn tin, không chát, cũng không nói chuyện trong một thời gian dài. Tôi mon
g đến hè, khi chẳng còn gặp mặt thì trái tim tôi sẽ ngừng rỉ máu, nó sẽ lành...nó giống như là một sự giải thoát lớn cho chính tôi. Tôi cảm thấy vui vì điều đó, và tôi lại mỉm cười...thật sự thoải mái...

Tôi cứ tưởng, mình sẽ có thể bắt đầu lại tất cả mọi thứ, tôi đã tưởng tượng ra rất nhiều vỡ kịch cho cuộc đời mình. Một viễn cảnh vui vẻ, hạnh phúc cùng những người bạn tốt, cả cả " gà bông" luôn yêu thương mình. Rồi lại phì cười vì suy nghĩ ngốc nghếch đó, hạnh phúc...liêu có dành cho tôi? Một người như tôi? Chắc không...vì tôi là một đứa xấu tính, ích kỉ...sống như một đứa hai mặt. Đã có lúc tôi cười thật sự, cười rất nhiều nhưng tôi lại gạt nó đi rồi thay bằng những lời nói giả dối, những lời tôi thật sự không phải từ tân trọng đáy lòng mình phát ra...

Tôi hận họ, ghét họ, nhưng ở đâu đó sâu thẳm torng lòng tôi mong chúng tôi thật sự sẽ quay về như xưa, cười nói ngây thơ hồn nhiên bên nhau. Nhưng không thể được, tôi của ngày xưa, đã theo "nhát dao" ấy mà...chết rồi. Tôi của bây giờ, không bao giờ sống thật với mình, tự lừa dối chính mình...Tôi thật sự mong sẽ có ai đó giúp tôi, cứu tôi khỏi chính mình...Tôi không thích sự thay đổi, tôi chán ghét nó, tôi muốn mọi thứ cứ như vậy, cứ mãi mãi như vậy, những điều tốt đẹp thì sao phải thay đổi chứ?

Rồi tôi đâm đầu vào viết truyện, vẽ ra những nhận vật mà mình ao ước, cuộc đời đẹp mà tôi hằng mong ước. Rồi tôi lại mỉm cười với chính mình, nhưng rồi khi chỉ một mình khi màn đêm buôn xuống, nhìn ra ngoài trời rồi nghĩ đến những việc đã qua, bất giác nước mắt tôi lại chảy dài, ướt đẫm má tôi, tôi cứ nghĩ là nó sẽ không bao giờ đến phiền tôi nữa chứ? Trái tim tôi đã chai sì rồi mà? Nhưng chính tôi cũng không thể khiến cho nó dừng lại. Tôi lau đi rồi nó lại chảy ra, tôi gượng cười trong nước mắt để nói với chính mình rằng tôi rất mạnh mẽ, tõi cũng có thể giống như những nhận vật mà tôi tạo ra. Và...tôi ngồi mỉm cười nhìn thẩn thờ lên trời dù rằng nước mắt vẫn không ngừng rơi khỏi khoé mắt...Tôi vẫn là không thể bắt đầu lại một cách như mình muốn

Chuyện cũng đã qua lâu, vết thương lâu ngày rỉ máu tôi nghĩ nó cũng đã lành. Và khi nghĩ đến những chuyện đó, tôi đã không còn phải khóc, tôi chỉ nhếch môi cười mỉm, nó cũng như là một kinh nghiệm mà tôi sớm hay muộn gì cũng phải trải nghiệm. Tôi đã có lúc đau buồn, có lúc khóc, có lúc sống như không phải mình, nhưng tôi cảm ơn nó, tất cả những gì tôi gặp đã khiến mình trưởng thành hơn, vững vàng hơn. V khi đối diện khó khăn tiếp theo, tôi sẽ khiên cường đối diện nó, mỉm cười vượt qua nó. Vì đối với tôi - 15 tuổi, tình bạn đã quá lớn lao, rồi lại chính điều đó làm tối tổn thương sâu sắc nhất thì liệu còn gì có thể làm khó được tôi...tôi rất tin bản thân mình, nụ cười lại trở về với tôi một cách chận thật hơn, không giả dối cũng chẳng còn phiền muộn. Tôi có thể sống thật với chính mình, nói những điều mình muốn nói, có cuộc sống mình muốn sống

Rồi khi năm học mới đến, trường mới, bạn mới, rồi chính tôi cũng đổi mới. Rồi sẽ có người quan tâm tôi, yêu thương tôi thật sự, những người bạn thân đúng theo nghĩa là bạn thân, những người tôi và họ đều yêu quý nhau từ tận đáy lòng. Rồi tôi có thể sẵn sàng hy sinh vì họ, cho họ bất cứ thứ gì. Cuộc sống tôi mong ước lại toàn một màu hồng, hihi đó có lẽ mà điều là tôi khó bỏ được đúng không? Nhưng tôi cũng chẳng dám hi vọng nhiều, hi vọng rồi lại thất vọng, rồi lúc đó tôi không dám tin mình có thể vượt qua được hay không...

Tôi giờ đã không còn là tôi trước kia, tôi đã mạnh mẽ hơn nhiều, tôi đã có ước mơ dù trước đây tôi sống như mộtc ái xác không hồn, không ước mơ, không hoài bão, tất cả chỉ là con số không. Mọi người làm thế nào, tôi làm thế đấy, họ bảo sao tôi làm vậy, tôi như một con búp bê không có linh hồn, khi mọi người nói về ước mơ của mình, tôi thể thể nhìn thấy torng ánh mắt họ rực lên niềm quyết tâm, thứ mà tôi không có. Tôi ngưỡng mộ họ, và khi bị kịch xảy đến, tôi bắt đầu tỉnh ngộ, rồi trong khi tưởng tượng ra các vỡ kịch cho đời mình, cuối cùng tôi đã biết được điều mình mong ước, ước mơ của chính mình...

Tôi sẽ sống quảng đời còn lại sao cho thật ý nghĩ, haha 15 tuổi mà đã nghĩ xa quá rồi nhỉ? Nhưng rồi khi nhìn lại con đường mình đã đi, tôi sẽ không hối hận, dù nó có lúc thật gập gềnh, có lúc đã rãi đầy nước mắt, có lúc gió lại cuốn theo cả những nụ cười. Nhưng tôi biết mình sẽ không bao giờ hối hận vì những điều đó, 15 tuổi, tôi vẫn còn cả một quảng đường dai đang đợi toi. Tôi nhất định, nhất định sẽ sống hết mình để chẳng bao giờ phải hối hận, hối hận như tôi đã từng cảm thấy, mỉm cười mà chấp nhận mọi thứ.

Hè, tôi đã lớn lên thêm, biết suy nghĩ hơn, con người trong tôi cũng không còn yếu đuối, mỏng manh và dễ vỡ như trước. Tôi đã học cách đối diện mọi thứ. Có thể nói mùa hè đã xoa dịu mọi thứ trong tôi, đó không còn chỉ là mùa để vui chơi cùng bạn bè, mà đó còn là lúc để ta có thể nhìn lại chính mình, sửa sai, chữa lành trái tim mình, rèn luyện nó thêm vững vàng. Và rồi khi hè qua, thu đến, đông tàn, xuân sang, chúng ta đã trưởng thành hơn, dù có thể ta vẫn còn yếu ớt, vẫn còn dể bị tổn thương nhưng rồi sau đó lại có thể bước đi, người mạnh mẽ không phải là người luôn đi trước, chạy thật nhanh tới đích mà là người có thể đứng dậy từ những nỗi đau. Tôi luôn tin vào câu nói này, tôi muốn mình luôn là người có thể đứng dậy, luôn là người mạnh mẽ.

Đó là cách tôi tạo ra mùa hè của riệng mình, mình hè vượt qua  nước mắt, mùa hè đón nụ cười trở lại, mùa hè chỉ riêng của tôi. Và chúng ta ai cũng phải tạo ra một mùa hè của chính bản thân mình, một mùa hè chỉ duy nhất của một mình mình, để luôn có thể nở nụ cười rạng rỡ như nắng, cho dù mưa có thể xoa tan nó, nước mắt sẽ viến thăm ta, nhưng không vì thể mà nụ cười nắng ấy biến mất. Mạnh mẽ mà đối diện, không phải hèn nhát mà chạy trốn như tôi...vì thế...tôi yêu hè.

Không phải xuân ấm áp, thu dịu dàng, hay đông tuy giá lạnh mà cũng tràn trề sức sống, sự vững vàng. Mà là hè...hè nóng bức, oi ả nhưng đối với tôi, nó tượng trưng cho sự mạnh mẽ. Một nùa hè mạnh mẽ chỉ riêng mình tôi, và mùa hè riêng của mọi người sẽ mang một ý nghĩa khác nhau, một màu sắc khác nhau, không ai giống ai, nhưng tôi tin dù là sắc màu nào đều sẽ mang lại niềm hạnh phuc cho tất cả mọi người. Mùa hè do mình tạo ra, cuộc sống do mình nắm giữ, quá khứ là kỉ niệm, hiện tại là sự thật nhưng tương lai lại do chính mình quyết định. Hãy tạo ra mùa hè của riêng mình và rồi tạo ra tương lai của riêng, cuộc sống của riêng mình, không điều gì là không thể, không nỗi đau nào mà không vượt qua, không con đường nào dẽ dàng, nó gập gềnh và sẽ phải rãi nhiều nước mắt. Nhưng tôi tin...mọi chuyện, rồi sẽ ổn thôi



ps : Hơi chán, vì chỉ là cảm xúc của riêng mình em, e chỉ mong kím đc 50 siền, không dám hi vọng rằng sẽ có giải. Nhưng mong mọi người sẽ thích * cuối đầu *


[Xem hồ sơ Thưởng/Phạt]:wanttosayzin Lo chơi không lo học phạt 2 K$D Cash.
There's 1 ratedCash Collapse Reason
langgiang + 1 màu mè quá;))

Total: Cash + 1   View rating log

* Search: a completed
To the world, you are someone.

Props Report


Liên hệ|Mobile|RSS|Tags|Archiver|KST

UTC+7, 23-5-2013 17:21 Processed in 0 second, 0 query

Powered by Discuz! XPERIA

© 2001-2011 Comsenz Inc.

Nội dung trên KST do các thành viên đăng tải. KST không chịu bất cứ trách nhiệm gì về các trang mà đường dẫn không thuộc KST.VN

Top