|

- Cash
- 4250 K$D
- Posts
- 5629
|
|
Chap 1
Đôi mắt anh hướng về khung cửa sổ, xuyên qua bầu trời thăm thẳm xanh với ánh nắng tháng tư nhạt nhòa đang lan ra trên từng con phố, cảm xúc trong anh giờ đây dường như đang xao động tựa hệt như nhưng cơn gió đang thoảng nhẹ những cành cây xanh mướt ngoài kia. Nhanh thật, mới ngày nào, vậy mà tháng tư đã đến rồi, anh vẫn nghe tiếng chim hót rộn vang trong khuôn viên vườn, nhưng điều đó không có nghĩa tâm hồn anh đang cảm thấy có một điều gì đó bình yên.
Yi Jung hít một hơi thật sâu, tay vẫn nắm rất chặt lấy tập hồ sơ dày trên tay. Anh không nghĩ mọi thứ lại diễn ra nhanh như vậy, quyết định của anh, suy nghĩ của anh, điều đó liệu có phải rằng anh đang chạy trốn không? Với tất cả hiện thực mà anh đang phải đối mặt.
Chỉ còn hai tháng nữa thôi.
Yi Jung khẽ thở dài, lòng cảm thấy ngổn ngang. Chính bản thân anh đã quyết định đi du học, cho cuộc đời và cho sự nghiệp, nhưng chắc gì trong tất cả những điều ấy hoàn toàn là mong muốn của anh. Mà có khi nào, bởi tất cả sự không chắc chắn ấy, mà thậm chí anh còn chưa nói với cả F4 hay không? Không, từ lúc nào rồi, bản thân So Yi Jung đã không chắc về quyết định của mình nữa.
- Thưa thiếu gia, lão gia có việc cần gặp người ạ.
Tiếng gõ cửa của vị quản gia làm Yi Jung mở mắt bừng tỉnh. Anh hít một hơi thật sâu, mở cửa và bước xuống phòng bố mình với khuôn mặt nghiêm túc.
- Vâng, bố cho gọi con
- Quyết định rồi, đúng không?
Ông nhìn anh, khuôn mặt hoàn toàn lãnh đạm nhưng ánh mắt thì đang xoáy vào anh. Rất hiếm khi, ông nhìn sâu vào mắt anh như vậy, và điều đó khiến anh có một chút gì đó ngần ngừ.
- Sao vậy, đắn đo à?
Anh im lặng, gần như không đáp.
- Dù con có quyết định như thế nào, thì con vẫn sẽ phải đi du học. Đây là cơ hội hợp tác tuyệt vời, đồng thời mở rộng liên doanh với bên Châu Âu, vốn đang rất chuộng hàng gốm sứ của nước ta. Con hiểu điều đó phải không, Yi Jung?
- Vâng, con hiểu.
- Thời hạn để chuẩn bị là hai tháng, nếu có muốn nói gì hay làm gì với F4, hay các cô gái của con, thì nhanh đi.
- Vâng, thưa bố
Anh hít một hơi thật sâu và thở ra mạnh. Thế là quyết định rồi, cuộc đời anh bắt đầu vươn mình và chuyển sang những chặng đường mới. F4 sẽ giết anh nếu họ biết được việc này, nhưng không sao, còn chuyện của Jun Pyo, và đây sẽ không là vấn đề to tát. Nhưng còn một người, sẽ ra sao nếu người ấy biết tin này? Liệu cô ấy sẽ buồn, hay vui trước tin này đây?
Yi Jung thở khẽ, lòng ngổn ngang bước về phòng mình, dưới dãy hành lang nhạt nhòa màu nắng.
*********
- Này Yi Jung, bây giờ cậu tới được không, Jun Pyo xuất viện rồi?
- Sao, xuất viện sớm thế cơ à?
- Con trâu mà, sức tồn tại của Jun Pyo không gì sánh được. Tớ đến đón nhé?
- Thôi khỏi, để tớ đến đó với hắn.
Anh lồm cồm bò dậy, mải nghĩ rồi anh thiếp đi hồi nào không rõ, lắc lắc đầu mình cho tỉnh táo, Yi Jung bước đến bàn và nhìn vào tập hồ sơ ấy. Anh hiểu, anh không nên giấu mọi người lâu hơn nữa. Đã có lúc nào So Yi Jung này phải đối diện với hiện thực, hay toàn trốn chạy nó?
Yi Jung hít một hơi sâu, sau một giấc ngủ ngắn, cảm giác chưa bao giờ tỉnh táo như thế này, khi bóng dáng ấy, ánh mắt quyết tâm ấy vẫn còn đang trong tâm trí anh, và sau những giây phút suy nghĩ, anh quyết định rằng, chỉ lần này thôi anh không được phép để bản thân mình phải sợ hãi nữa...
Vì một ai đó, đã dạy anh cách để đối diện với sự thật và tiến lên.
******************
Nắng mùa hạ, trải dài trên từng con phố.
Ga Eul bước những bước thật chậm, mùa hạ đang dần đến, ôm ấp một màu ấm áp để vơi đi cái lạnh xiết của mùa đông, ngày nắng nhạt nhòa liệu có thể nào vơi đi lòng ngổn ngang của cô gái trẻ, cô đang nghĩ nhiều, rất nhiều về ngày hôm đó, về khuôn mặt thảng thốt của anh, về tất cả những gì họ đã nói với nhau.
"Vì em đã làm hết sức mình, và bây giờ em không còn gì để hối tiếc"
Câu nói ấy vang lên trong tâm trí cô, một lần nữa, là cô đã nói sao, là dũng khí nào để tự thân mình nên làm điều ấy. Thật buồn cười làm sao, khi chính miệng cô đã nói ra và bây giờ, à không, từ giây phút nói ra câu ấy, bản thân cô đã bắt đầu ân hận. Ân hận khi trong thấy đôi mắt nâu thảng thốt của anh, và cũng ân hận vì mình đã buông tay một cách vội vã.
Cô bước đến, ngắm nhìn cầu Nam San rất cao, anh và cô đã đi dạo từ đỉnh, nhưng chưa bao giờ đi đến hết chặn đường, lúc là anh, khi thì lại là cô, màu nắng dần gắt trải dài im đậm thu vào tầm mắt, lưu lại những nỗi buồn chông chênh.
"Yi Jung, So Yi Jung"
Đôi mắt buồn trải lên trên từng nhịp cầu thang, quyết tâm và nghị lực đã đi đâu, sao không một lần quay trở lại để nói nên lời được chữ quên? Tại sao bản tính vội vã đã không cho phép mình để anh nói một lời nào.
Biết đâu, giá mà....
Ga Eul khẽ thở dài, cũng như tất cả niềm kiêu hãnh và nghị lực vốn có, cô bước đi, không ngoảnh đầu lại.
Cầu thang Nam San vẫn đang vào hạ, im lặng và nhạt nhòa màu nắng.
******************
- Yo, chuyện này, chắc hẳn phải báo cho Jan Di biết chứ nhỉ
- Chứ chẳng nhẽ không?
- Nhưng còn cô Yoo Mi đó, cô ta cũng xuất viện hôm nay đấy. Thậm chí còn đi theo Jun Pyo về nhà
- Kệ cô ta đi. Chúng ta phải lo cho Jan Di đã.
- Cậu không gọi Ji Hoo theo à?
- Hôm nay Ji Hoo phải lo cho ông cậu ấy rồi, chúng ta cũng không nên phiền họ.
Woo Bin khẽ gật đầu, lái xe chạy nhanh, những con phố lướt qua trong mắt anh, cũng lâu lắm rồi anh lại bắt đầu cảm thấy hồi hộp về một điều gì đó. Cuộc đời anh ư? Tất cả dường như đã được định sẵn, hướng phải chạy, con đường phải đi. Mỗi sáng thức giấc anh đều luôn biết mình phải làm gì. Cuộc đời thế người ta gọi là sướng, nhưng với anh, thì cảm giác đôi khi thèm muốn đến cháy bỏng sự chờ đợi, cảm giác hối thúc nhiều thế nào. Có phải vì thế mà anh cũng đã chọn con đường du học, một cách để mình phải trả nghiệm và hi vọng hay không? Hay cũng như bây giờ, anh cũng đang thử thách chính bản thân mình một lần nũa, sẽ không trốn chạy, không sống với cuộc đời đã định sẵn, mà sẽ tự mình vẽ nên nó, như những tác phẩm mà anh đã thực hiện.
Giờ thì anh đã có chút hiểu tại sao, Jun Pyo lại từng yêu Jan Di nhiều đến vậy.
- Yo man, cậu đang suy tư chuyện gì thế?
- Không có gì.
- Thật chứ? Lại nghĩ về super girl nào à?
- Không. Nhưng tí nữa, chắc cậu đi với Jan Di nhé, tớ không đi.
- Tại sao?
- Cái đấy cậu không cần biết đâu Woo Bin
- Lại giở trò gì đây, So Yi Jung?
Anh mỉm cười, đôi mắt nhíu lại nhìn kỹ lên bầu trời thẳm xanh, lòng bật nên câu nói vô thức.
A, tháng tư đã đến rồi.
***********
Quán cháo vẫn vắng như thường lệ, chỉ có một vị khách ngồi ở phía góc quán, đang ăn một bát cháo nóng hổi, ông chủ còn mải mê nghiên cứu cách nấu món súp cá, món mà ông của Ji Hoo đã nạt cho một trận vì quá mặn vào tuần vừa rồi. Thời gian dường như trôi đi, nhạt và có phần chán nản, cả hai cô gái đều thở dài và nhìn về phía cửa ra vào.
- Ôi chán quá- Jan Di ngao ngán nói
- Sao thế, Jun Pyo vẫn không nhớ ra cậu à?
- Không, làm sao mà nhớ ra được kia chứ? Có lẽ, anh ấy đã quên tớ hoàn toàn rồi.
- Jan DI này, cậu biết không?
- Sao?
- Tớ vẫn luôn tin rằng, anh Jun Pyo chắc chắn sẽ nhớ ra cậu.
- Chuyện đó, liệu có hoang đường quá không Ga Eul, anh ấy đã quên tớ, quên hẳn rồi.
- Nhưng chẳng nhẽ cậu lại quên mất rằng anh ấy đã từng yêu cậu nhiều đến thế nào sao? Nếu anh ấy đã yêu cậu như thế, thì chuyện đó không phải cứ nói quên là có thể quên ngay được.
- Nhưng ro ràng là quên đấy thôi.
- Nhưng người ta cũng đâu đảm bảo rằng quên mãi mãi đâu? Tớ tin, đây chỉ như là phút chốc, để cho cậu và anh ấy, có
khoảnh khắc để có thể hiểu thêm về nhau, thế thôi.
- Mình sợ lắm, Ga Eul à.
- Mình biết, nhưng cô lên!
- Nhưng quả thật là buồn thật đấy, Ga Eul à!
Cả hai lặng lẽ thở dài, cảm giác khó xử gần như len lỏi vào lòng mỗi người.
- Chị ơi, tính tiền và cho tôi thêm một suất nữa
Giọng của vị khác cắt ngang qua câu chuyện của cả hai, tất cả gần như lại bị cuốn vào công việc của mình.
- Xin cảm ơn quý khách rất nhiều
- Xin chào ơ....
- Cho anh một cháo sò huyết nhé
- Còn anh thì cháo bí ngô.
Cả hai quay qua nhìn nhau, lòng thắc mắc. So Yi Jung và Song Woo Bin đến đây để làm gì?
*****************
- Sunbae, sunbae không đi với họ sao?
- Uhm...vì anh đến đây là có chuyện muốn nói với Ga Eul.
Cô nhìn anh, xen lẫn ngạc nhiên và đầy khó hiểu, Yi Jung vẫn giữ nụ cười thường trực trên môi, anh đứng lên, nắm lấy đôi bàn tay mềm của cô và khẽ nói.
- Đi thôi!
- Khoan
Ga Eul hét lên, Yi Jung ngạc nhiên nhìn cô đầy khó hiểu. Khuôn mặt đỏ dần, Ga Eul nói trong ấp úng và bối rối.
- Vì...em đi thế này, thì lấy ai mà phục vụ quán cháo, để em..xin phép ông chủ đã.
Anh bật cười nhìn khuôn mặt ngượng ngùng của cô bước vào trong, nhưng chỉ không đầy năm phút sau, thì anh đã nghe một tiếng hét khác vang lên.
- Không được, cô đã bỏ rơi tôi mấy lần rồi, lần nào cô cũng đi hết, tôi sẽ trừ lương.
- Ông chủ, tôi năn nỉ mà- Giọng Ga EUl van nài đến là tội, anh mỉm cười, kiểu này, không có anh thì không xong
- Ông chủ, tôi chỉ mượn cô ấy đi đây một chút thôi- Yi Jung bước vào trong và nắm lấy vai cô, nụ cười đến chết người của
anh làm ông chủ ngớ người.
- Ơ ờ, nếu cậu So Yi Jung đây... thì hoàn toàn ổn.
- Cảm ơn ông nhiều- Anh nói, vẫn không quên cầm tay cô bước nhanh ra khỏi quán cháo.
Chỉ còn một mình ông chủ ở lại, nghiêng người nhìn về phía cửa, nơi Yi Jung kéo Ga Eul đi. Ông đã lo sợ có một anh chàng đẹp mã nào lại tán tỉnh Ga Eul, nhưng nếu đó là So Yi Jung, tất nhiên là ông sẽ đồng ý rồi. Đôi môi vẽ nên một nụ cười, ông khẽ nói.
- Chúc mừng cô nhé, Chu Ga Eul!
******************
Đó là lần đầu tiên, sau một tháng dài, họ mới ngồi gần nhau như vậy.
Cũng kể từ chuyện của Jan Di bỏ về làng, là lần cuối anh tìm kiếm cô để hỏi thông tin về Jan Di, khi cô nói quyết định từ bỏ anh, và cả hai đã không hề gặp lại nhau nữa. Thời gian trôi qua cũng nhanh như những cơn gió thoảng ngày đầu mùa hạ này, một tháng mà tất cả ngỡ ngàng vì nhiều sự đổi thay.
Anh và cô cùng ngồi trong khoang xe, nhưng cả hai đều im lặng, họ không biết nói gì với nhau lúc này và sự yên lặng ấy khiến cả hai đều bối rối. Khuôn mặt đỏ hồng của Ga Eul đã cho thấy rõ ràng chuyện đó, cô cảm thấy khó khăn với việc thò tay ra sau và tìm kiếm dây an toàn, bàn tay cô cứ hươ hươ ra sau tìm kiếm nhưng vô vọng, cô không tài nào tìm thấy nổi cái móc của dây an toàn. Sự ngượng ngập và bất lực ấy càng khiến mặt cô đỏ hơn. Ngay lập tức, cô thấy anh quàng qua mình, kiếm lấy cái móc và cài vào cho cô.
- Sunbae
- Anh nghĩ rằng em làm việc hơi lâu với nó quá đấy.
Những cảm giác tưởng như đã rất lâu rồi một lần nữa lại tái hiện ngay lúc này, khuôn mặt anh mới có thể áp sát khuôn mặt cô,cô có thể nghe tiếng hơi thở nhè nhẹ phả ra từ anh và anh, ngay lúc này, mới có thể nghe ra tiếng hơi thở gấp gáp của cô vào gáy anh. Lần đầu tiên trong đời mình, So Yi Jung mới cảm thấy cái dây cài thật quá ư là khó kiếm., anh loay hoay mãi, nhưng cũng chưa thể nào nhìn cho ra cái khóa dây an toàn hiện đang ở chỗ nào. Hít một hơi thật sâu và cảm thấy thật mất mặt, lần đầu tiên anh lại thấy run rẩy trước một người con gái nhiều đến thế.
Không khí ở cả đôi bên dường như nóng hầm hập, khuôn mặt đỏ của anh, sự bối rối của cô. Yi Jung gần như không thể ngừng rủa xả bản thân về sự ngượng ngập của mình. Và Ga Eul cũng không ngừng đỏ mặt trước sự gần gũi của anh. Kiếm được cái khóa, cài nó cho an toàn đã khiến So Yi Jung thở phào ra đầy nhẹ nhõm.
- Xong rồi. Chúng ta đi được chứ?
- Vâng.
Và không nói thêm một lời nào, Yi Jung khởi động máy, và cho xe chạy khỏi quán cháo. Không ai bảo ai, nhưng cả hai đều cảm thấy dễ thở hơn lúc đầu rất nhiều.
|
|