|

- Cash
- 11242 K$D
- Posts
- 13762
|
“Tại sao muốn tôi buông tha cô ta ?” Một ngày đó, Tiêu Ức Tình chỉ một người, trách móc hỏi chủ nhân của tôi.
Đấy chỉ là một cô bé mới mười hai tuổi, tên là Thạch Minh Yên, vốn là con gái của bang chủ Độc Yết bang Thạch Bằng Phi, bởi vì nguyên cả bang phái của cha mẹ cô bị Thính Tuyết Lâu tiêu diệt mà lọt vào tay lâu chủ.
Thân hình ốm o của cô bé đang run lên khe khẻ, nhưng thần tình của cô vẫn lạnh lùng sắc bén, đượm đầy hận thù và ý đồ báo phục.
Lúc đó, thật tình tôi không thể nào lường được, một cô bé mồ côi như thế, lại sẽ có ngày tiêu hủy đi cả cái tòa Thính Tuyết Lâu!
“Bởi vì cô ta giống tôi hồi xưa.” Chủ nhân hững hờ trả lời.
“Ha … lý do thật kỳ quái. A Tĩnh, cô không nói được một lý do gì khác cho hay ho hơn thế sao ?”
“… Tôi hy vọng cô ta hạnh phúc hơn được tôi.” Lúc nói ra câu nói đó, tôi cảm thấy được trái tim của chủ nhân đang chấn động.
Ánh mắt của lâu chủ cũng biến hẳn đi, biến như ra chiều mơ mộng. Ánh mắt vốn vẫn đượm đầy vẻ yêu dị nữ khí, mỹ lệ không biết bao nhiêu mà nói đó, bỗng dưng lóe lên những tia sáng đầy thâm tình, ông ta thở dài hỏi: “Vậy sao ? … Thì ra cô không bao giờ được hạnh phúc sao ? Tại sao trước giờ không nghe cô nói gì cả ?” Bàn tay trắng bệch gầy guộc thuôn dài của ông ta nhè nhẹ úp lên bàn tay của chủ nhân, mà chủ nhân không hề rụt tay lại.
Tôi cảm thấy được trong lòng cô đầy những khổ ải và đau xót, hình như thiếu hẳn đi vẻ kiên nghị của thường ngày.
“Nói ra được gì không ? …” Cô hình như cũng đang trả lời như trong mộng, “Tôi biết bây giờ cái gì ông cũng đều có thể cho được cả: quyền thế, địa vị, vàng bạc … có điều, ông cho tôi được hạnh phúc chăng ? Lâu chủ ?”
“Không thể …” bàn tay của lâu chủ run rẩy lên một lần, sau đó, tôi thấy ông ta dùng ánh mắt mê ly đó nhìn về viễn phương, hững hờ trả lời: “Ngay cả tôi còn không có, làm sao đem cho được cô nhĩ ?”
Ông ta lại im lặng một hồi thật lâu, rồi mới nói nho nhỏ: “A Tĩnh, hạnh phúc, không phải là ai cũng có thể cho cô được, phải tự cô đi tìm nó mới xong.”
“Có tìm được không ? …” chủ nhân cười ảm đạm, vừa ngẩng mặt lên nhìn lâu chủ, hỏi: “Ba năm qua, dưới tay tôi đã chết biết bao nhiêu người ? Chảy hết bao nhiêu máu ? Mang trong người bao nhiêu đó tội nghiệt, tôi còn nói gì được đến hạnh phúc nhĩ ?”
Đấy là nụ cười bi thương chịu mệnh, trong tích tắc đó, tôi đã ngỡ rằng chủ nhân sẽ khóc … sẽ vi phạm ý nguyện thuở xưa, sẽ òa lên khóc sụt sùi.
Tôi nghĩ, nếu như trong cái tích tắc chủ nhân định khóc đó, lâu chủ ôm cô vào lòng, lấy miếng vải màu xanh nhạt ôn nhu thấm khô nước mắt cô, thì hạnh phúc của hai người, đều trong thoáng chốc mà sẽ đến một bên người họ … hạnh phúc, vốn đâu phải là chuyện xa vời không thể với tới.
… Nhưng mà, cô vẫn còn chưa khóc. Cô chỉ nhìn ông ta lộ vẻ bi thương rồi lại lạnh lùng, ánh mắt sáng lên trong suốt … phảng phất như đóa tường vi dại mọc bên bờ vực, dùng những cây gai kiêu ngạo kia bảo vệ lấy những cánh hoa yếu ớt.
Cô sẽ không bao giờ khóc.
Do đó, bàn tay ông ta đang thò ra để ôm cô, cũng ngừng ngay ở đó.
“Tiêu Ức Tình, tôi không cho ông giết nó!” Chủ nhân thò tay ra, che chở cô bé áo quần lam lũ đó, ánh mắt cô phía sau tấm sa mỏng long lanh đầy vẻ cương quyết hiếm thấy, “những người khác tùy tiện ông muốn đối đãi như trâu như chó gì đó cũng được, nhưng tuyệt đối không được đụng vào con nhỏ!”
Tôi thấy cặp lông mày dài của lâu chủ hơi chau lại, sau đó ông ta lãnh đạm nói: “Chém cỏ không chém tận gốc, năm sau lại sinh sôi nảy nở … Tôi phải lôi hết gốc rễ lên mới xong! Còn không thì hạ thủ phế con nhỏ đi, tôi mới yên tâm.”
“Không được.” Chủ nhân không hề nhượng bộ, cô lạnh lùng nói, “Tôi muốn con nhỏ hoàn chỉnh, sống hoàn toàn hạnh phúc.”
Mặc kệ lâu chủ phản ứng ra sao, chủ nhân kéo cô bé bỏ đi, đem cô về chỗ bạch lâu nơi mình trú ngụ.
Chủ nhân cứ thế mà ôn nhu đối đãi tử tế với cô bé, gọi cô là muội muội, tuy cô bé không có tí gì là biết ơn … cả đời cô chưa từng đối với ai tử tế như thế.
Tôi biết, cô xem cô bé lòng đầy cừu hận đó như chính mình thuở còn thiếu thời …
“Mình không muốn vì người nào mà khóc.”
“Bao nhiêu công sức bỏ ra đều phải được thu lại, không ai đối đãi một người khác tử tế vô điều kiện cả … ông ta chỉ muốn cho mình làm việc tận tâm tận lực cho ông ta, đi chinh phục vũ lâm thế thôi, chỉ vì chuyện đó mà ông ta không tiếc sử dụng mọi thứ thủ đoạn, bao quát cả cảm tình của ông ta.”
“Nếu có ngày nào đó mình mất đi hết vũ công, sức phán đoán, thành ra một người không còn chút giá trị gì đối với ông ta, thì cái người nói ra những lời lọt tai bây giờ, cây đao trong tay ông ta cũng sẽ cắt đứt cổ họng của mình.”
“Từ nhỏ đã chẳng có ai để ý gì đến mình … Mình chẳng cần ai cũng sống được khỏe khoắn, mình chẳng cần gì đến ai cả …”
Biết bao nhiêu bao nhiêu lần, tôi đã từng nghe chủ nhân tự nhủ trong lòng như vậy, trái tim có khi bị dao động chút ít gì, mỗi lần được nhắc nhở thêm trong lòng một lần nữa, sẽ làm cho cứng cáp thêm một tầng.
Từ lúc đó trở đi, tôi đã ngấm ngầm có cái cảm giác tuyệt vọng … tại sao tôi là một tên câm nhĩ ? Tại sao tôi không mở miệng ra được!
Cái tích tắc cùng Tịch Ảnh Đao đụng mạnh vào nhau, tôi nhịn không nổi đã phát ra tiếng rên rỉ đau đớn … tôi đã bị thương rồi.
Máu của ông ta lại chảy ra trên thân tôi.
Mà máu của chủ nhân cũng đang rỏ xuống từ thanh đao của ông ta.
Ánh sáng mờ nhạt xanh xanh bén nhọn của Tịch Ảnh Đao, được soi sáng lên sau khi đã được rửa qua lớp máu, nhưng, do sự đụng chạm kịch liệt lúc nãy, đã làm cho thanh đao nổi danh đệ nhất thiên hạ đã cùng chung số phận như tôi, đã bị mẻ đi một miếng.
Nó đang bị rung rung chấn động, tôi cũng đang nghe nó rên rỉ … có điều, lúc chúng tôi nhìn nhau, bỗng dưng nhịn không nổi bật cười khổ … dĩ nhiên, đều là cười không ra tiếng, loài người ngu xuẫn ơi, tại sao lại phải giết chóc nhau ?
“Máu của chủ nhân tôi … có ấm không ?” Tôi cười khổ hỏi nó.
“Cũng như chủ nhân của tôi thôi …” Tịch Ảnh Đao đang thở ra nhè nhẹ, đại khái trước giờ nó còn chưa bị thương đến độ nghiêm trọng như vậy, giọng nói của nó có chỗ không được liên tục, “ái da, tôi nói đây … thế nào, người động thủ trước chắc là chủ nhân của anh đấy mà ?”
“Có điều ngộ hội là do hai người cùng tích lũy với nhau mà ra thôi …” Bởi vì đề phòng và lãnh đạm, bọn họ trước giờ không hề có chuyện giao lưu nội tâm với nhau, bao nhiêu nghi hoặc trong lòng càng lúc càng thâm sâu, có bao nhiêu chuyện không cách nào hai bên cùng thông cảm với nhau, do đó mới dẫn đến thảm kịch binh khí gặp nhau ngày hôm nay thôi.
“Tiêu Ức Tình! Nạp mạng đây!”
Vốn là ở trong mật thất đợi cô lại thương nghị kế hoạch bảo vệ miền đông đấy, nhưng mà, hóa ra lại là chờ nhát kiếm đoạt mệnh!
Lúc ra khỏi vỏ, tôi đã cảm thấy ngay ra được cái phẫn nộ và bi ai thật kinh hồn trong nội tâm của chủ nhân, … y hệt như cảm giác mười lăm năm trước, mắt thấy phụ thân tự vẫn nằm trong vũng máu! Lúc xuất thủ sao mà nhanh nhẹn độc ác thế, cơ hồ đã đạt đến đỉnh cao vũ thuật của cô!
“Ta muốn giết hắn, ta muốn giết hắn!”
Trong tích tắc, tôi nghe được trong nội tâm chủ nhân tiếng gào thét, đồng thời cũng thấy được ánh mắt kinh ngạc chờ đợi của lâu chủ. Trong mật thất an toàn của Thính Tuyết Lâu, ông mặc áo bào rộng thùng thình, vì bệnh tình suy nhược sợ lạnh, còn mắc ôm một lò sưởi bằng tử kim, xem ra không một chút nào tiên liệu được, cái người trợ thủ đắc lực sớm hôm bên cạnh lại đâm cho mình một nhát kiếm đoạt mệnh như vậy!
Như một trăm ngàn lần khác, tôi đâm vào ngay giữa ngực ông ta không lầm lẫn. Máu phọt ra, những luồng máu nóng hổi.
Nhưng, tôi lại cảm thấy lạnh lẻo muốn buốt cả xương tủy.
“Tinh!” Giữa đường đi đến trái tim của ông ta chỉ trong một tích tắc, tôi bỗng bị đánh bật mạnh từ giữa ngực ra, tôi thấy có một làn ánh sáng lạnh lẽo xanh lè từ trong ống tay áo của lâu chủ xẹt ra, kèm theo khí thế hùng hồn hung bạo ngăn lấy thân tôi. Ánh hàn quang nhanh như chớp giật bao phủ chung quanh thân hình Tiêu Ức Tình, như những tia nước mưa mùa thu lả tả rơi.
Rốt cuộc tôi lại thấy Tịch Ảnh Đao thêm lần nữa.
Nhưng, vì sống chết trong đường tơ kẻ tóc, Tịch Ảnh Đao phát huy lực lượng cực kỳ hùng hậu, chém giết không nể nang gì trong phạm vi cấm địa.
“Xoẹt …” Đao xé gió xẹt qua, tôi nghe chủ nhân hừ lên một tiếng, sau đó tôi cảm thấy bàn tay cô rung lên, máu từ kẻ tay chảy ròng ròng như suối xuống thân hình tôi!
Chủ nhân ôm ngực loạng choạng bước lùi lại, rốt cuộc kiệt sức, một chân quỵ xuống. Tôi dùng sức đở lấy cô, giữ cho cô không đến nổi ngã lăn ra … có điều nhìn thấy vết đao trí mạng trước ngực cô, tôi bỗng dưng mất hết cả sức lực! Thân hình mềm nhũn ra, chủ nhân té ngã ra giữa mặt đất.
“Tại sao vậy ? A Tĩnh … Tại sao muốn phản ta!” Cũng ôm lấy vết thương giữa ngực đang phún máu tươi, lâu chủ sững sốt nhìn chủ nhân đang nằm ngắc ngoải dưới đất, ánh mắt ông ta đầy vẻ bi thương và tuyệt vọng làm tôi không nỡ nhìn tới, “… tại sao đến cả cô cũng muốn phản ta!”
Tôi nghĩ, ông ta đã quá si chăng, si đến độ quên mất mình đã từng nói rõ ràng với người đàn bà trước mặt, nếu cô ta có năng lực giết được ông ta, ông ta sẽ đem hết tất cả những gì sở hữu của ông ta tặng cho cô.
“Đó, đó là … phản sao ?” chủ nhân đang nằm ngoi ngóp ráng sức trả lời lại một câu, rồi không còn sức kế tiếp … lúc nãy ông ta đang lúc phải tự cứu mình, đã không còn nể nang gì, cắt đứt động mạch lớn trên người cô.
“Biết không ? A Tĩnh, ta cứ tưởng … trên đời này ít nhất còn có một thứ gì đó có thể tin tưởng được …”
Cơn phẫn nộ của lâu chủ chỉ trong một thời gian ngắn ngủi nhất đã dập tắt, chỉ còn nụ cười khổ hững hờ trên môi, cười khổ kiểu nhận mạng. Ông ta ho lên khúc khắc, ánh mắt thê lương lại càng nồng đậm, có điều, ông ta ho ra, toàn là bọt máu đen ngòm … Tôi nhớ rõ ràng lắm, tôi đã đâm trúng ông ta. Lúc nãy, nhát kiếm ác độc của chủ nhân trong lúc ông ta không kịp đề phòng đã đâm lũng tâm mạch.
Lâu chủ chầm chậm bước lại, nhẹ nhàng ôm chủ nhân từ dưới đất lên, sau đó, cứ thế mà nhìn cô, nhìn bóng mình trong ánh mắt màu xám tro chết chóc của cô, cười khổ, rồi than lên: “Ta vốn là muốn tin cô đấy … có điều lại chính là cô tới ám sát ta! … Cô nói đi, trên đời này còn có thứ gì đáng tin được nữa ? …”
“Tôi, tôi vốn cũng muốn tin vào ông! …” chủ nhân chập choạng rồi dùng hết sức lực cười nhạt lên, nhìn y vẻ trêu chọc, “có điều ông, ông đến bây giờ còn muốn diễn trò với tôi! … Tiêu Ức Tình … Tiêu Ức Tình … ông làm những chuyện như vậy, còn muốn cho tôi tin ông thế nào được!”
Tôi cảm thấy trái tim của chủ nhân đang từ từ đập yếu đi, tôi cũng từ từ tuyệt vọng.
Nhưng, tôi nhìn Tịch Ảnh Đao ở bên cạnh mình, nó cũng đang nhìn tôi vẻ tuyệt vọng, tôi biết, lâu chủ cũng đang sắp nguy đến nơi.
“Ta làm chuyện gì ? Đến nổi làm cho cô muốn giết mau mắn cho xong vậy ?” Lâu chủ kinh ngạc hỏi cô, rốt cuộc không nỡ nhìn những tia máu đỏ tươi không ngớt rỉ ra từ miệng chủ nhân, bèn gở miếng vải trên cổ tay ra chùi giùm cho cô, trong ánh mắt, đầy vẻ thống khổ và ngơ ngác không thể dùng lời nói diễn tả cho được. Bàn tay của ông ta vừa từ giữa ngực bỏ ra, máu bèn từ đó phún ra như suối, mỗi giọt là mỗi phần sinh mệnh.
“Ông, ông … tại sao, tại sao phải sai người chém đứt hai chân của Minh Yên đi vậy ?! … Quá chừng ác độc …Tiêu Ức Tình, tôi đã nói rồi, tôi không cho ông đụng vào con nhỏ! …” Ánh mắt của chủ nhân phát xuất những tia sáng quật cường bất chấp, cắn răng chịu đựng, hỏi một câu, ráng sức hít vào một hơi thở, cứ thế, cô mới kiên trì không bị hôn mê chết đi mất.
“Thật tình phải chém cỏ chém tận gốc sao ? … Không bỏ qua cả một đứa bé! … Tôi, tôi đã nói … không cho ông … không cho ông … không cho ông đụng vào con nhỏ!”
“Sao ? …” Gương mặt trắng bệch của lâu chủ lại càng thêm trắng bệch, làm như bị người đấm vào giữa ngực, ông ta phun ra một búng máu, sau đó ráng gắng sức, phân biện trong kinh ngạc: “Ta, ta có biết đâu … Ta không hề sai người đi làm chuyện đó!”
“Ha … nói láo.”
Chủ nhân cười nhạt, tia mắt sáng rực đã biến ra ảm đạm, tôi cảm giác được bàn tay cô nắm tôi đang chầm chậm buông ra … Không được chết! Chủ nhân, không được bỏ tôi ra mà! Một khi bỏ ra là vĩnh viễn không gặp lại nữa đó!
Không lẽ, tôi là một đồ vật bất tường sao ?
“Ta không hề …” lâu chủ có vẻ phẫn nộ trả lời lại yếu ớt, có điều thân hình đã không còn sức để chống đở, chỉ còn cách ôm lấy chủ nhân đang chờ chết đó, ngồi dựa vào vách tường, một tay oai hùng trấn áp vũ lâm như ông ta, bây giờ cũng chẳng làm gì được hơn.
“Nói láo … ông nói láo …” chủ nhân vẫn cố chấp nói lại câu nói đó, có điều cô đã dần dần mất đi ý thức.
“Không hề, ta không hề!” Lâu chủ cũng cố chấp cãi lại, thần sắc dần dần cũng ủ rủ xuống.
“Lâu chủ! Tĩnh cô nương ? …” nửa tiếng đồng hồ đã qua, bọn thuộc hạ theo đúng giờ hẹn xuống mật thất hội nghị bây giờ đang đứng đó kêu lên kinh hãi, tính đem hai vị chấp chưởng quyền hành trong lâu mình đầy máu me đem ra ngoài cứu cấp, nhưng lâu chủ mở giọng yếu ớt ngăn họ lại … “Không được nữa rồi … đi đi, đem Minh Yên lại đây, ta muốn hỏi cô ta một tiếng … mau lên …”
“Hi hi …” cô bé đã bị cụt hai chân được vũ sĩ khiêng vào, nhưng, nhìn thấy hai người mình mẫy máu me, cô bỗng bật cười lên thật quái dị! Ánh mắt đầy vẻ phấn khích của những người phá hoại được thành công, nhìn người khác bị hại thích thú vỗ tay cười.
“Không lẽ … không lẽ là cô tự mình làm chuyện đó sao ?” Nhìn ánh mắt sáng rực của cô bé, thình lình, Tiêu Ức Tình hiểu ra được mọi chuyện, nét mặt như không tin, hỏi cô một câu.
“Giết ba mẹ của ta, các người đều phải chết! …” Minh Yên cười quái dị, sau đó, nhìn tới chủ nhân đang nằm hôn mê, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc ác độc, “hung thủ giết người … còn dám gọi ta là muội muội! Còn nói đến chuyện cho ta được sống hoàn toàn hạnh phúc … Đồ ngốc! Không lẽ còn không biết, từ lúc các người giết hết cả nhà của ta, ta chẳng còn cách nào có hạnh phúc gì nữa hay sao ?”
“Bất kể ra sao, không thấy được cả hai người các ngươi chết, ta sẽ không cách nào có hạnh phúc!”
Cô ta, ánh mắt của cô ta, in hệt như chủ nhân mười bốn năm về trước không sai một tý nào! … Lòng dạ sao mà ác độc như thế! Ác đến độ có thể tự mình hủy thân thể để giá họa người khác, thật tình không thể nào một đứa bé thường tình mười mấy tuổi có thể làm được mà … con bé thật quá lợi hại …
“Xoẹt!” Bọn thuộc hạ chung quanh nhất tề rút đao ra, nhắm đúng vào cô bé.
“… ngừng tay …” vì máu chảy quá nhiều lâu chủ lộ ra thái độ hoảng hốt, ông ta yếu ớt ngăn cản bọn thuộc hạ lại, rồi sau đó cười khổ, nói với cô bé mười hai tuổi đầu đó, “Tốt lắm … cô đánh bại chúng ta rồi đó … thế thì, tôi chết đi rồi, tôi đem hết sở hữu của mình để lại cho cô. … Thế nào ?”
Cô bé vốn đang nhắm mắt lại chờ cái chết tới, bây giờ bỗng dưng mở trừng to mắt ra kinh ngạc … đưa cặp mắt đầy lệ nhưng rất cương nghị nhìn vào nhân vật truyền kỳ trong vũ lâm này, có vẻ nghi ngờ kinh hãi không biết phải làm sao.
“Nhưng mà, lâu chủ, cô ta giết ông và Tĩnh cô nương, làm sao chúng tôi tôn cô ta lên làm chủ được!”
“Cô ta là hung thủ giết người!”
“Giết cô ta, báo thù cho lâu chủ!”
Bọn thuộc hạ đứng chung quanh vẻ mặt hùng hỗ, láo nháo cả lên.
“Ai, ai dám không nghe mệnh lệnh của ta ? Ai phản đối, giết ngay không tha!” Dùng sức hít vào một hơi, để mình diên trì được một thời gian thanh tĩnh lại, lâu chủ nhìn bọn thuộc hạ nghiêm nghị, sau đó, cười khổ, khẻ ho lên vài tiếng … “Các người, thật ra các ngươi đều sai lầm … không phải cô ta giết … chúng ta, tiêu diệt lẫn nhau vì hai bên không tin nhau, nghi kỵ nhau … khọt khọt, cô ta, cô ta chỉ lợi dụng điểm đó thế thôi …”
“Chân chính lỗi lầm … là hai người chúng ta, không thể oán trách ai …”
“Con bé này … là một nhân tài … lợi hại, quả thật lợi hại … khọt khọt, ta đã nói, ai đánh ngã được ta, sẽ đem hết tất cả sở hữu ta cho người đó … xin mọi người hãy tôn trọng lời nói của ta …”
“Ta Tiêu mỗ đây … cả đời tuy nhiên hạ thủ, hạ thủ không tha cho ai … khọt khọt, có điều … nhất định không làm chuyện vô sĩ vô tín bao giờ!”
Chẳng còn để ý đến bọn thuộc hạ và cô bé đang ngẫn mặt ra ở đó, lâu chủ quay đầu lại, dùng một giọng nói thật ôn nhu, nói với chủ nhân đang nằm hôn mê chờ chết: “Đã thấy chưa ? A Tĩnh … không phải là ta, không phải là ta làm chuyện đó … con bé này lợi hại quá chừng, khọt khọt … chúng ta ai cũng bị lừa cả …”
“Nói láo … nói láo …” nhưng, trong cơn hôn mê, chủ nhân cứ lẩm bẩm nói đi nói lại câu đó.
“Thật là … khọt khọt … xem ra, chỉ còn nước đến bên kia rồi, mới nói chuyện được rõ ràng thôi … ” lâu chủ mỉm cười gượng gạo, sau đó, bàn tay ông ta nắm lấy tay của chủ nhân, “đi, chẳng chần chừ gì nữa … đi, đi nói cho rõ ràng thôi …”
Sau đó, tôi bỗng cảm thấy thân thể của chủ nhân chấn động lên, có một luồng sức mạnh truyền vào, trong chớp mắt đã chấn đoạn tâm mạch yếu ớt của cô!
Không được! Không được chết! …
Nhưng, tôi vẫn cứ rớt từ trong tay chủ nhân xuống … đồng thời lúc rớt xuống, tôi cũng nghe thanh Tịch Ảnh Đao rớt theo. |
|