|

- Cash
- 901 K$D
- Posts
- 306
|
Xin chào tất cả các bác! Em là Nuu hâm đơ đây! *cúi đầu 90 độ*
Cuối cùng thì em đã comeback rồi đây, sau một tuần tự kỉ với Midnight, cuối cùng em cũng lôi được lên đây cái part 2 cho các bác. Hehe.. tiện thể hôm nay cũng là ngày BEAST comeback với 5th mini album cực đỉnh. Mặc dù em biết chắc rằng cái fic ruồi bu củ chuối này của em ko thể nào sánh với Beautiful night của các oppa được, nhưng xin hãy xem như đây là một món quà nhỏ của Nuu hâm đơ mừng BEAST trở lại sau 1 năm 2 tháng 7 ngày vậy hén!!!
Đôi lời Nuu muốn gửi đến BEAST thân yêu: Các oppa ah~ hãy trở lại và bước lên một nấc thang mới với nhiều thành công và sự yêu mến hơn, con bé b2uty bệnh hoạn này sẽ luôn ở bên các anh~~~ Hwaiting!!!
E hèm, cho ta ké thêm xíu nữa: Cảm ơn các ss (oppa Oji), các bạn cùng tuổi và các em nhỏ hơn đã dòn ngó đến fic này của em, em xin cảm ơn các bác ạ!!! *rớt nước mắt*
Cái part 2 này là em vừa viết vừa nghe Midnight nên cơn phởn của em lên cao chạm cột điện, cái part này dài hơn những chap trước, nhưng nó như thế nào còn tùy vào khẩu vị của mỗi người, riêng em vẫn thấy nó nhạt nhẽo lắm! Các bác cứ đọc đi rồi để lại cho em cho em cái comt 3 dòng, ít ỏi thôi em cũng vui lắm rồi!
P/s: part này yêu cầu các bác đừng ném đá, có gì thì cứa bóp miệng em rồi nhét cục muối vào cho em tăng cường i-ốt ạ!!! Thôi em thăng đây! Em đi xem Beautiful night của các oppa thân yêu đây!!!
BEAST ƠI~~~ XỐP ƠI~~~ EM ĐẾN ĐÂY~~~
~~~ Mời các bác xem fic vui vẻ, nên vừa đọc vừa nghe midnight sẽ hay hơn mắc dù nó chẳng dính tí tẹo nào!!! ~~~
...
....
.....
~~~ FLASH BACK ~~~
Tiếng chuông hết giờ vừa vang lên cũng là lúc có một bóng nữ sinh gấp gáp chạy ào ra khỏi trường và trèo lên xe buýt, đôi mắt dáo dác nhìn xung quanh, nó ngồi trên xe mà vẫn không yên, đôi bàn tay siết chặt lấy đĩa album như sợ bị giựt mất, vươn người ra trước rồi lại quay sang trái nhìn qua phải. Xe buýt vừa dừng bánh, nó lao xuống dưới như tia lửa, mặc cho những cụ già hay người lớn mắng nhiếc, nó xem như gió bên tai, con bé chạy như bay đến Yongsan – chả là hôm này BEAST sẽ có một buổi fansign tại đây vào lúc 9AM, thế mà bây giờ đã gần 11AM. Mặt nó đẫm mồ hôi, tay chân mỏi nhừ mà vẫn chạy, chạy, như thể nó không biết mệt là gì vậy.
_ Ôi… may quá! –nó đứng lại thở dốc và tiếp tục chạy vào trong. Có lẽ nó là người đến cuối cùng, con bé lững thững bước vào trong.
Mọi chuyện đều diễn ra tốt đẹp khi nó gặp họ, chỉ trừ một người – ko nói thì ai cũng biết rồi đấy!
_ Anyeonghaseyo! –nó cúi đầu 90 độ chào cậu. Trên môi nở nụ cười tươi tựa nắng, từ nãy đến giờ trên môi nó vẫn nở một nụ cười như thế!
Dongwoon cũng vui vẻ mỉm cười với con bé, trước mặt cậu là một cô bé với bộ đồ đồng phục rất dễ thương, mái tóc dài nữa tính và dịu dàng, mặc dù hơi béo một chút.

_ Chào em! Em muốn lấy tên em hay gửi cho ai?
_ Dạ! Lấy tên em!
_ Em tên gì?
_ Em là Lee Ji Eun ạ! Oppa ghi dùm em là “Lee Ji Eun – IU” nhé! –vừa nói nó vừa dùng tay chỉ chỉ viết viết lên bàn.
_ IU! Đó là cái gì vậy? –cậu nhíu màu khó hiểu. “I-U” –hai từ đó có ý nghĩa gì?
_ A… ko có gì….
_ Được rồi! –cậu nguyệch ngoạc dòng chữ kí và không quên chấm thêm vài cái “mụn” đặc trưng. Jieun đứng nhìn theo từng nét bút của cậu. Từ nãy đến giờ trên môi nó vẫn hiện diện trên một nụ cười dễ thương, nhưng dù thế nào thì nụ cười ấy vẫn buộc phải tắt đi vì…
_ Á GIÁN GIÁN!!! HYUNG CỨU EM!!! –bỗng Dongwoon đứng bật dậy nhảy tưng tưng lên, Jieun vẫn chưa hiểu gì thì album của nó đã ướt đẫn nước do chính tay Dongwoon hất vào… chỉ sau vài phút ngắn ngủi để nhìn lại sự việc, nó vội vã cầm đĩa album lên không ngừng thổi thổi gạt gạt nước, ông trời ơi sao lại khổ thân Jieun thế này? Sao lại ướt đúng chỗ hình của Yoseob chứ? Sao không làm nó ướt, nó nát, nó tàn tệ cái hình của con người kia đi? Con bé nắm chặt lấy đĩa album cứ tưởng rằng nó sẽ chửi cho con người trước mặt một trận lên bờ xuống ruộng… nhưng không, nó chỉ nở một nụ cười nhạt nhẽo rồi cúi đầu và chạy mất tăm. Đâu ai biết rằng trong đầu nó đang nghĩ gì, miệng nó đang lẩm bẩm gì và nó đang có kế hoạch gì?
“Son Dongwoon! Từ giờ trở đi, Lee Ji Eun này quyết sẽ trả thù!!!” -con bé cười một nụ cười nham hiểm và cái tướng béo béo ục ịch dần mất tăm.
~~~END FLASH BACK~~~
Dongwoon ngớ người nhìn lại một lượt con bé từ trên xuống dưới, rõ ràng là nó có mi nhon hơn lúc trước rất nhiều, chưa kịp mở miệng hỏi han gì đã bị con bé đẩy lên phòng khách từ lúc nào, trong khi con bé đang….
_ Haha! Đã đến lúc ta phải trả thù! Mối thù ngàn năm không bao giờ quên! Haha! (man rợ quá, có mỗi tấm hình =.=”) –vừa nói tay nó vừa không ngừng cho từng thìa tiêu vào bát súp của cậu, nói thì nói thế còn đó có phải là súp thật hay không thì không biết. Con bé vừa làm vừa cười trong mãn nguyện _Lần này nhà ngươi chết chắc rồi, ta sẽ cho ngươi ăn tiêu, ta trộn ta trộn, ta băm ta dằm cho ngươi tan nát! –con bé đang tưởng tượng Dongwoon là bát súp mà trộn, mà dằm mà giã, hành hạ không nguôi tay, cái này có được gọi là giận cá chép thớt không nhỉ? Nếu như thế thì thật tội nghiệp cho cái tô kia...
_ Cái gì đây? -Dongwoon ngờ vực nhìn cái tô được gọi là "súp kim chi" trước mặt, chẳng phải là do cậu hỏi nhiều gì nhưng làm sao mà có thể yên tâm cho cái thứ đặc đặc, trong trong, đen đen ấy vào bụng cơ chứ?
_Yah! Đã bảo là súp kim chi mà! -con bé gắt lên
_ Nhưng...
_ Oppa khinh thường thành quả của Jieun này à? -mặt nó xịu xuống, nãy giờ hai bàn tay vẫn siết lấy nhau để dưới chân, gì chứ nó mà không dụ được Dongwoon ăn cái bát súp ấy thì nó sẽ căm hận nó lắm lắm!
_ Woonie à, ăn đi, ngon mà! -thấy cái bản mặt ỉu xìu tựa bánh bao nhúng nước của nó, Yoseob cũng chẳng nỡ nói thêm gì, anh biết nó đang thất vọng lắm, đã cố gắng nấu cho hai anh em một bữa thế mà anh chẳng giúp được gì, còn bị Dongwoon hỏi lên hỏi xuống thế thì sao mà vui cho nổi, anh quay qua cậu em mỉm cười như thể muốn nói "Cứ ăn đi, không đến mức phải chết đâu!" , mặc dù nãy giờ anh vẫn chưa hề đưa miếng súp nào lên miệng. Thấy hai anh em cứ nửa mếu nửa cười, máu con bé cứ thế sôi nóng lên.
_ Yah! Hai oppa không muốn ăn thì thôi! Để em dọn!
_ Đâu...đâu có! Oppa ăn mà! -Yoseob cười phủ định, lấy cù chỏ hụi vào tay thằng em bên cạnh.
_ Ờ...ờ...oppa sẽ ăn... ăn mà... tại oppa đang ngắm thôi! Tại nhìn nó... ngon quá! -cười nham nhở. Dongwoon à, cậu có nói nhầm không? Cái tô súp đen xì của cậu thì có gì ngoài tiêu chứ?
_ Seobie oppa! Đẹp trai như thế mà nói dối thì xấu lắm! Oppa sẽ không muốn ăn đâu, để em đổ đi! -nó le te vươn người ra, chưa kịp cầm hai cái tô đi đổ đã bị Dongwoon gõ thìa vào tay vì cái tật láu ta láu táu ..."Cốp" -gõ ngay ngón tay đang chảy máu của nó.
_ AAAAAAAAAAA~~~! -không phải Jieun hét mà là... Yoseob, vừa nhìn thấy máu đã gào ầm lên. _ Eunie ah... Máu kìa!
_ Em... không sao! -nó co ngón cái lại giấu trong lòng bàn tay, đang định đứng lên lại bị Yoseob kéo ngược xuống, anh cầm lấy bàn tay đó kéo về phía mình, nhưng con bé cứ nắm chặt tay nhất quyết không cho anh xem.
_ Jieun! Bỏ ra để oppa xem nào!
_ Em không bỏ đâu! Xấu lắm! -nó cứ nắm chặt bàn tay lại mặc cho máu chảy càng lúc nhiều, nó biết tay nó đang chảy máu rất xấu, mà đã xấu thì nó nhất định không cho Yoseob xem được.
_ Yah! Lee Ji Eun!!!
_ Anio! -nhất quyết không bỏ.
_ Em muốn nhuộm đỏ nguyên bàn tay luôn hả???
_ Oppa... Em ko mở đâu!
_ Jieun! Mở ra nhanh lên, em sẽ bị nhiễm trùng đấy!
_ ... -vẫn không mở. Lee Jieun này vốn thuộc hàng ngoan cố mà!
_ Anh sẽ giận em! -nói rồi Yoseob bỏ tay nó ra, toan đứng dậy thì bị bàn đẫm máu có nó với lại, con bé khóc nấc lên. Bị thương chảy máu như vậy mà không khóc, thế mà chỉ cần một câu nói của Yoseob thôi mà đã nức nở như con nít. Cô bé này xem ra thì phải dùng biện pháp mạnh.
_ Được rồi! Ngoan nào, đưa tay cho anh xem, anh sẽ không giận em. -Yoseob cười toe mở bàn tay nó ra, vết cắt khá sâu, máu lan ra hết các kẽ tay rồi, không băng bó nhanh chắc sẽ bị nhiễm trùng mất! Xem xét một hồi bỗng anh hét lên.
_ Woonie! Lấy hộp y tế ra đây!
_Gì cơ? Em nghe không rõ! -tên Dongwoon nãy giờ ngồi đây nhìn, vừa nghe Yoseob sai đi lấy đồ bắt đầu lẻn đi chỗ khác trả vờ không nghe thấy.
_ YAH! HYUNG ĐÙA VỚI EM HẢ? ĐI LẤY MAU! -Yoseob tức giận quát lên, đang lúc gấp gáp thế mà thằng em cứ giở chứng, thật bực mình!
_ Em lấy, em lấy mà! -thằng bé sợ hãi lon ton đi lấy ngay, gì chứ những lúc mấy ông anh như thế này mà chống thì chỉ có nước chết không kịp ngáp thôi! Cậu lên phòng khách lệ khệ bê cái hộp y tế màu vàng lè lét in hình pikachu xuống. Nhanh như cắt. Yoseob giằng lấy, không quên ném cho thằng bé cái lườm toé lửa. Nãy giờ, Jieun cũng chẳng còn nức nở nữa, nó cứ mê man ngồi nhìn cái ngón tay đang được ai kia đang xoa xoa nắn nắn.
_ Eunie! Cố chịu tý nhé! -nói rồi anh quay ra đổ ôxi già vào làm nó hét um lên vì xót. Sau một hồi mò mò mẫm mẫm, cuối cùng ngón tay của nó cũng được Yoseob băng bó cẩn thận.
_ Xong rồi đó! Lần sau cẩn thận nhé, không là oppa giận em luôn! -anh cười, xoa đầu con bé, trong khi nó đã (lại) khóc thút thít tự lúc nào. Có vẻ như Jieun rất sợ từ "giận" của Yoseob thì phải.
_ Hu..hu..hu
_ Đừng khóc nữa mà, Eunie dễ thương thế này mà khóc thì xấu lắm! -anh lấy tay gạt đi hai hàng nước mắt trên khuôn mặt Jieun rồi kéo nó lên phòng khách, không quên quay lại sai thằng út đi vứt rác. _ Woonie! Dọn dẹp rồi đi vứt rác nhé!
Thằng út nãy giờ chưa ăn được gì mà cứ bị sai rồi lại bị mắng, uất ức dẫn đến căm thù, tay dọn dẹp mà miệng vẫn hoạt động hết công suất, vừa làm vừa không ngừng rủa thầm ông anh đáng kính kia. Dongwoon phải quét nhà, Dongwoon rửa chén - cái đống chén do con bé kia bày ra, cậu cũng phải rửa. Thế đấy! Osin còn được cưng hơn chủ nhà!
_ Yah! Son Dong Woon này rốt cuộc là gì của cái nhà này hả? Osin sao? YAH!
"Xoảng" -rồi xong, một cái tô nữa đã ra đi, nhưng đặc biệt hơn, tô của Doojoon leader. Dongwoon chết chắc rồi! Huhu! Cậu vẫn đang đờ mặt nhìn cái tô đã vỡ toang thì bị một tiếng nói kéo về thực tại.
_ Woonie! Rửa bát nhanh lên rồi đi vứt rác mau! -tiếng nói trong trẻo của Seobie đấy, lúc nào cũng chỉ thích hành hạ thằng út tội nghiệp này thôi.
_ ARASSO! -Dongwoon vứt luôn cái bao tay rửa bát xuống đất, nhét cái tô vỡ vào túi rác và ra khỏi nhà, nhưng vẫn không thể qua mắt ông anh lắm chuyện kia. Không chỉ nhìn, Yoseob còn mở mở xem xét như muốn biết nó đã bị vỡ ra thành bao nhiêu mảnh vậy.
_ Vỡ tô của Joonie rồi kìa!
_ Yah! Hyung tránh ra đi!!!
_ Bị vỡ thành sáu mảnh, một ít vụn, hơn mười cây đấy Woonie ơi! Haha! -anh nhét mấy mảnh vỡ vào lại túi rác, (xem ra nãy giờ là ổng lục từ túi rác ra sao? =.='') cười hả hê.
_ Ashh! -cậu chạy lẹ vào thang máy, nhanh tay đóng cửa lại, hề nào cái ông anh lắm chuyện ấy cũng tâu lại với leader, ở nhà cậu chắc chắn sẽ bị ăn đòn. Phải chuồn nhanh thôi, cậu sẽ trốn đi đâu đó và trở về nhà sau. Chứ ở nhà loay hoay một lúc hề nào cũng tiêu tàn đời hoa với lũ hyung gàn dở đó! 36 kế, chuồn là tốt nhất, phải vọt cho lẹ!!!
~~~~~♥.♥~~~~~
Trong khi Dongwoon đã bay xa chuồn lẹ ở đâu đó, Jieun vẫn tiếc hùi hụi với cái tô súp của mình, không sao! Thù mười năm trả vẫn chưa muộn. Cơ mà cái trống trong bụng cứ đập rộn rã như đi lễ hội, đã thế còn bị đau tay nữa, nó chẳng cầm được gì cho chắc chắn, kể cả bấm điện thoại cũng khó. Mọi thứ đều khiến nó "nóng" trong người, tầng suất khó chịu tăng lên cả trăm lần.
_ Oppa! Em đói! -không còn ngượng ngùng khó nói, nó rên lên như đứa con nít.
_ Nhưng mà... Thôi từ từ để oppa xem! -Yoseob nhảy tót từ trên ghế xuống đất rồi chạy vèo vào bếp. Lúc nãy đi mua với nó chỉ toàn nước ngọt với kem, sao mà ăn được? Có một chút thức ăn thì Jieun đã nấu hỏng hết! Chắc anh phải đi mò thôi!
Tìm kiếm...
Lục lọi....
_ A! Đây rồi! -cái thành quả sau 15 phút mò mẫm đó là bốn hộp mì ramen của Dongwoon,hình như là vậy. Vì thương em út nên anh đành để lại... một hộp. Còn ba hộp kia... đã theo tay ta là của ta!!! Thế là Yoseob đã không nương tay mà tịch thu luôn ba gói mì của em út tội nghiệp. Yoseob à, tại sao anh không nghĩ đến việc em út đang phải tự đi tìm đồ ăn vào lúc 4h chiều thế này, mà không có đến một cái mũ đội đầu để hoá trang?
Lại thêm tốn 15 phút mò mẫm, cuối cùng Yoseob cũng lôi được lên phòng khách hai tô mì ramen, do chính tay anh nấu. Jieun hết đờ mặt vì đói thì lại đơ mặt vì ngạc nhiên, cho đến khi tô mì đã đặt ngay trước mặt, nó mới thực sự tỉnh lại, con bé cười tít hai mắt, vừa ăn nó vừa khen nức nở.
_ Oppa! Dae... Daebak! -nó giơ ngón cái đang bị thương lên rồi cười toe với cái miệng phồng đầy mì.
_ Kekeke~
Hai người cùng cười toe, tíu tít nói chuyện, căn phòng khách bây giờ tràn ngập tim hồng bay phấp phới. Thế là... Trong khi có hai con người đang ăn uống no nê, thì ở nơi khác có một con người đang phải vác cái bụng đói mẹo lệ khệ đi vứt rác. Ông trời thật bất công quá!!!
…
….
…..
Trở lại với Kikwang, cậu đang bước từng bước rất chậm rãi trên con đường trở về kí túc xá quen thuộc. Một tay đút túi, tay còn lại thì cứ tung thẩy cái thứ vuông vuông nhỏ nhỏ hình con gấu, rất dễ thương - một con gấu với lớp tóc bông màu xám giống một người nào đó.
~~~FLASH BACK~~~
Kikwang xuýt xoa cái má tội nghiệp đang có nguy cơ sẽ bị sưng húp lên như hai cái bánh bao, cậu trở về chỗ ngồi, cái miệng không tự giác mà rủa thầm ai kia.
Gì chứ? Dù gì thì cậu cũng là thần tượng, đến sự kiêu hãnh cô ta cũng không thể để lại cho cậu một xíu sao? Chỉ vì một câu nói nhẹ như lông hồng ấy mà cô ta đã đánh cậu trước toàn dân thiên hạ, biến cậu thành trò hề của mọi người, thật quá đáng!
"Cái thứ con gái gì mà bạo thủ, dữ như bà chằn! Tôi nói cho cô biết, cái bản mặt đẹp trai này của tôi mà bị sưng thì tôi cầu... tôi cầu cho cô ế suốt đời luôn đi!"
Kikwang cúi xuống bàn một hồi bỗng thấy mỏi cổ, ngẩng lên, giật bắn mình, cô phục vụ kia cứ đứng nhìn cậu chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống vậy. Thấy cậu nhíu mày tỏ vẻ khó chịu mới bắt đầu lên tiếng.
_ Quý khách có muốn dọn đống đồ này đi không ạ?
_ Ờ...lấy cho tôi một ly cà phê khác nhé!
Cậu cười giả lả như thể trước đó chưa có chuyện gì xảy ra, rồi nhanh chóng quay ra phía ngoài cửa sổ khi bắt gặp ánh mắt cô gái ấy vẫn cứ nhắm vào cậu đầy dò xét. Không trả lời thêm, cô gái thoăn thoắt thu dọn và mang hai ly nước đi, một ly cà phê của cậu và ly capucchino của bà chằn kia. Sau khi cô phục đã đi vào trong cậu mới quay lại bàn, một chiếc bàn trống không nhưng cậu bỗng khựng lại ở một thứ - thứ duy nhất còn nằm trên bàn!
_ Cái gì đây? -Kikwang cầm nó lên và bắt đầu xem xét, phải đến một lúc sau cậu mới nhận ra được đó là usb. Không phải do cậu không biết, mà là do nó được hoá trang quá kĩ, nhìn từ bên ngoài chắc chắn ai cũng sẽ nghĩ đó là một cục tẩy hay cái chặn giấy hình con gấu với chiếc đầm màu hồng đậm chấm bi và cái nơ xinh xắn trên đầu. Khỏi phải nói cậu cũng biết cái usb này đích thị là của bà chằn kia. Cô ta đã để quên nó!
Nếu như là mọi khi thì chắc chắn cậu sẽ gửi lại đến quán để cô ta đến lấy, nhưng vì cô ta đã tặng cho Lee Kikwang này một cái tát ngay ngày đầu gặp nên chắc chắn cậu sẽ giữ.
_ Để xem ai sẽ phải tìm ai nhé? Jeon Hyosung!
Sau đó là một tràng cười man rợ của nam nhân ấy khiến mọi người trong quán sợ hãi. Hyosung à, xem ra cô không gặp may rồi!!!
~~~END FLASH BACK~~~
Kikwang huýt sáo tỏ vẻ yêu đời lắm, hất nhẹ mái tóc đen. Đút usb vào túi quần, cậu mỉm cười bước vào sảnh khu chung cư, toan đi vào thang máy thì nghe được chất giọng quen thuộc. Quay lại… Là Dongwoon.
_ Hyung đợi em với! Phù phù! -thằng bé thở hổn hển, cũng đúng thôi, đi đổ rác mà còn cố lượn lờ, cậu đang định đi mua gì đó để đắp vô cái bụng rỗng thì nhận ra là... quên mang tiền thế là đành vác cái xác đói meo quay về, đã thế còn bị fan phát hiện nữa chứ! Chạy mệt đứt hơi!
_ Woonie? Em đi đâu về thế?
_ Đổ rác.
_ Seobie đâu? Không đi cùng em à? -ôi lạy ông, đổ rác mà phải tụm năm túm bảy rủ rê nhau đi cùng sao?
_ Hyung ấy đang ở trên kia với Eunie rồi! Em không biết đâu! Hyung ấy cứ sai em, bắt em rửa bát rồi còn bắt đi vứt rác nữa! Mệt chết được! -Dongwoon nói với chất giọng tủi thân xen chút ăn vạ.
_ Sao không bảo Eunie giúp em? -xem ra thì Kikwang cũng chẳng thể làm gì với Yoseob rồi.
_ Nó bị đứt tay!
_ Vậy thì đúng rồi, em còn muốn than vãn gì nữa?
_ Yah! Đến hyung cũng theo phe nó à?
_ Dù gì thì Eunie cũng là con gái, còn bé tuổi hơn em nữa! Thôi bỏ đi! Eunie nhìn thế nhưng hyung thấy nó vẫn còn con nít lắm! Em đừng trách nó tội nghiệp! -cậu vỗ vai trấn an thằng út tội nghiệp, đúng lúc đó cửa thang máy mở ra. Cậu khoác vai Dongwoon và cả hai cùng bước ra, Cái cửa kí túc xá kia hôm nay chưa kịp gõ đã mở toang, sau đó là một cô bé lóc chóc chui ra.
_ Kwangie oppa? Thôi chào oppa em về nhé! Bye Woonie đẹp trai nhé! -nó cười nham nhở rồi chạy tót vào thang máy, vẫn không quên vẫy tay chào tạm biệt hai oppa.
Hai ông anh chỉ kịp ú ớ vẫy theo cái dáng nhỏ ấy, Kikwang cứ cười tít mắt trong khi Dongwoon vẫn cứ đờ mặt ra nhăn nhó, thật ra thì cậu đang rất thắc mắc với ba từ mà nó vừa nói - "Woonie đẹp trai", không lẽ nó lại vừa gây ra chuyện gì đó hay lại đến lúc lên cơn phởn?
…
….
…..
“Dashi chaja on i bam so sad tonight
geudaega eobshi dashi matneun i bam in the midnight -ight -ight -ight midnight –ight niga eobshi jam mot deuneun Midnigh
Na na na na na na. Na na na na na na
I wanna sleep tonight
In the midnight midnight midnight” - (Midnight – Beast)
Tiếng chuông điện thoại làm nó giật bắn mình, nó cài nhạc chuông là phần điệp khúc của Yoseob, chẳng hiểu sao cứ nghe thấy tiếng anh là nó giật bắn lên. Jieun mê man lấy điện thoại ra... "Ajussi"
_ Yeoboseyo?
_ (...)
_ Arasso! Cháu biết rồi mà, cháu đâu còn là con nít nữa!
_ (...)
_ Deh! Được rồi, cháu sẽ cố gắng!
_ (...)
_ Deh! Hẹn gặp lại chú sau!
" Tít tít tít... " … Jieun mỉm cười, làm osin trong khi nó hậu đậu như thế? Sẽ sớm bị lộ thôi!
...
….
…...
_ YAH! HYUNG THẬT QUÁ ĐÁNG! -Dongwoon hét oang oác lên khi phát hiện ra ba hộp mì yêu quý đã không cánh mà bay.
_ Chuyện gì? -Yoseob vẫn trả vờ như không hay biết, ngồi trên ghế uống nước rất ư là nhàn nhã.
_ Hyung hay Eunie? Mì em đâu?
_ Anh ăn rồi! Mianhae~ anh không biết là của em.
_ Ashh~ của em chỉ có hai hộp thôi, còn hai hộp kia là của Joonie hyung đấy! -thằng nhóc nhăn nhó nói như sắp khóc.
_ Mwo?
_ Em không đùa đâu! Lần này em với hyung chết chắc rồi!
_ Ôi mẹ ơi~ cứu con~
_ Bây giờ phải làm sao hả hyung?
_ Được rồi, bây giờ em không nói, hyung không nói, không ai biết cả! –Yoseob sau một hồi nuốt nước bọt tự trấn an, bắt đầu lên tiếng dụ dỗ thằng em.
_ Nhưng Kwangie...
_ Khẽ thôi! Kwangie có biết gì đâu! Bây giờ chúng ta cần giữ bí mật, em mà đi bô bô với Kwangie thì đừng trách hyung nhé! –anh đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng. Hai đứa cứ xì xà xì xồ với nhau như ăn trộm.
_ Deh~ -Dongwoon đau buồn đành gặm nhấm hộp mì duy nhất còn sót lại, Yoseob thì co do một góc trên ghế. Mắt hai đứa trẻ chỉ nhắm thẳng đến cánh cửa kia, nó chỉ cần nhúc nhích một chút thì ngay lập tức hai đứa sẽ vọt mất.
Còn Kikwang nãy giờ đã lén chui vào phòng từ lúc nào, nghĩ ngợi dằn vặt vò đầu bứt tai một lúc, cậu đành lôi laptop ra và... gắn cái usb ấy vào.
_ Cô ấy là nhà báo thật sao? -Kikwang mở to mắt khi nhìn thấy một đống dự liệu toàn là những bài viết đã được đánh máy sẵn. Cậu lại tiếp tục mò mẫm.
...Chỉ toàn dữ liệu
...bài viết
và...
_ Cái gì đây??? -Kikwang há hốc ngạc nhiên với những thứ đang hiện diện trước mắt.
TBC~~~
♥.♥ END CHAP 5 ♥.♥
|
|