|

- Cash
- 20309 K$D
- Posts
- 5258
|
Thuở còn bé, tôi đã rất yêu văn…
Hồi ông nội còn sống, hai ông cháu thường ngồi dưới hiên nhà và đọc những quyển sách nhi đồng mà tôi vất vả mượn được từ thư viện. Thường thì tôi đọc truyện tranh, còn ông nội thích đọc những bài văn dài dằng dặc… Có bài nào hay, là ông bảo tôi đọc ngay, hai ông cháu cùng tấm tắc… mặc dù một đứa trẻ “thông minh” như tôi hồi đó chưa đủ hiểu hết những ý nghĩa trong từng lời văn, cái cốt chuyện phức tạp ấy. Nhưng trong miền kí ức xa xôi ấy, thì chúng tôi đã thuộc lòng…
“Mãi mãi trong cuộc đời này, tôi không bao giờ quên được những năm tháng tuổi thơ, ngây thơ và trong sáng của cuộc đời tôi, bởi những năm tháng xa xưa ấy, tôi luôn có bà nội bên mình…”
Trích từ truyện ngắn: "Ông Gióng của bà"
Những năm tháng tiểu học,… bài văn đầu tiên tôi viết là tả về cây bút chì, tôi thấy rất lạ, tôi nhớ rõ ràng cô giáo đã đọc cho cả lớp chép một bài văn mẫu, và bảo cô tự làm đó, các em về phải làm lại bài hay hơn thế…

Tôi chạy về đọc rõ to cho ông nội nghe, ông bảo bảo, chỉ chỉ cho tôi viết… cũng chẳng khác bài của cô là mấy. Nhưng bài văn đó cô cho điểm 10, và đọc cho cả lớp chép lại, tôi chỉ việc ngồi cầm bút chơi, trong sự ngưỡng mộ của bè bạn, trong cái nhìn âu yếm của cô giáo yêu… Trong khi tôi chẳng hiểu thế nào, mình cóp lại bài cô mà, thế nhưng vẫn sướng rên, và tôi mê luôn môn văn từ đó…
… Cặm cụi, hí hoáy viết những bài văn để được cô giáo khen, được làm mẫu trước lớp, những con điểm của tôi luôn cao vót, và tôi trở thành một học sinh giỏi văn như một sự sắp đặt khéo léo của Ông Trời (nheo mắt cười.)
Cứ thế, tháng năm trôi, tôi chỉ coi văn thơ như là một niềm vui, một chút tài vụn mà may mắn được ông trời ban tặng, để mỗi dịp, cô giáo cho đề là nghiêm túc ngồi chém, chém tả tơi, chém rất hoành tráng… nên những con điểm cũng rất hoành tráng, và các cô dạy văn đều rất quý tôi.
Tâm hồn nghệ sỹ thường nhạy cảm và đa cảm… tôi học khối tự nhiên nên càng ngày, tôi càng nhạt với nó…
Bởi vì…
Tôi muốn tìm trong văn thơ những cảm xúc tươi sáng, hồn nhiên trong trẻo, thì tôi đọc phải toàn những bi lụy, bi ai, đổ vỡ trong cuộc sống gia đình, hôn nhân, tình yêu…
Văn thơ, cho tôi thấy yêu cái đẹp, mặc dù cảm nhận được nét đẹp cuộc sống lại phải cần một tâm hồn cao cả hơn, một trái tim bao dung, mạnh mẽ… Trái tim dù sóng gió, dù đớn đau, vẫn luôn ngập tràn tình yêu, và sự bao dung…
Cuộc sống và văn chương, tôi đã từng tách rời hai điều đó, bởi vì tôi nghĩ đa sầu, đa cảm thì khổ mình thôi. Hãy nhìn lên và học hỏi, đừng nhìn xuống, văn chương chỉ kéo tôi vào những cuộc đời lầm than… Đơn giản, tôi cũng đã sống rất lâu trong bóng tối, vì sự đa sầu, đa cảm đó… Không đơn giản mà cuộc đời của những nhà văn tên tuổi đều lắm truân chuyên… Những điều tiêu cực của xã hội, những đớn đau cho tôi nhận ra cuộc sống không phải màu hồng, cái sắc màu mà văn chương đã gieo vào lòng tôi những ảo tưởng.

Tôi xa văn, mặc dù tôi rất nhớ nó…
Xa văn chương, tôi không có ai để dạy dỗ, uốn nắn mình… tôi vẫn làm thơ, tặng cho các cụ trong lễ mừng thọ, làm thơ vè trêu đứa em nhỏ, viết tặng mẹ nhân ngày Lễ… Nhưng mà nhạt nhòa lắm, chỉ là cảm xúc của ngòi bút mà thôi.
Nhưng những lúc băn khoăn, do dự, đứng trước nhiều ngã rẽ, tôi đã quên mất người bạn của mình, như là tiếng nói của lương tri, của tâm hồn chân thật và hồn hậu… Tôi lao vào những sai lầm, đánh mất dần giá trị sống.
… Hôm nay, đã xa những năm tháng còn thơ ấu, và ông nội tôi cũng đã đi rất xa rồi…
Tôi sẽ rất nhớ ông, và nhớ mãi những bài văn mà 2 ông cháu tôi từng đọc, có cả bài thơ trong một bộ phim cổ xưa nữa. Những kỷ niệm về ấu thơ, luôn gắn liền với một bài văn, một bài thơ mà tôi rất trân trọng.
Hôm nay, một cuộc sống mới đã mở ra, và cả phần đời còn lại của mình, tôi sẽ yêu văn thơ nhiều hơn thế. Tôi sẽ nhìn thấy nét đẹp cuộc sống qua đó, và lạc quan bước tiếp. Nhật ký cũng là một người bạn đồng hành, giúp tôi nhìn lại và uốn nắn chính tôi…
Tôi sẽ vẫn yêu văn bằng một trái tim nguyên vẹn nhất, và viết văn bằng một tâm hồn trong sạch, thiết tha yêu những điều đẹp đẽ trên cuộc đời.
Nguồn: http://yume.vn/news/tam-tinh/tan-man-cuoc-song/cuoc-song-co-can-van-chuong.35A99B02.html
|
* Search:
|