KST - Keep Smiling Together

 Forgot Pass?
 Đăng ký / Register
Hirusca
Quà tặng âm nhạc
Beaka đã gửi đến mi_mi yêu vấu <3 bài hát Snow Candy (Rain Candy :))) với lời nhắn Chúc Bầu xinh đẹp cuối tuần vui vẻ, cảm ơn chệ gái xinh đẹp =)) vì cục kẹo ngày mưa.
Để tặng bài hát hãy Bấm vào đây
Tổng số49504 tâm trạng

Box tâm trạng

View: 6704|Reply: 36

[Tiểu Thuyết - CĐ] Nhất Kiến Chung Tình | santa29 [Copy link]

Rank: 2

Cash
466 K$D
Posts
41
santa29 Post on 22-5-2012 23:06:07 |All posts
Last edited by yukiomina86 on 7-6-2013 20:15 1 z3 v- _. L; N$ v0 ?- V; W

# Y( }; F* q) G

Nhất Kiến Chung Tình

1 o* t" M, H8 r; E% e1 D  s( f9 i

, f- n" {6 Y$ ULà lần đầu tiên viết một tác phẩm về đề tài lịch sử, có vài yếu tố giả tưởng, cũng có vài yếu tố là góp nhặt liên quan đến lịch sử Việt Nam.8 ~. o. v3 B# R0 t! ?
Vốn dĩ, đây là câu chuyện đơn giản vì vậy, chỉ mong mọi người đọc cảm thấy thích thú là được.
" L  g+ e  Q: V0 Y1 b) YVẫn sẽ miệt mài viết cho đến khi hoàn thành.

1 O: u  O1 I0 D5 J; p
2 ]0 K0 y% f+ I

CHAP 1: NHẤT KIẾN CHUNG TÌNH

: J$ W: z  g& f) N1 p/ ^  l
4 g) Y: n7 V* P) F( Y% _
-        Meo meo!
8 Z7 k% V2 a" i: e+ KTa lắng nghe âm thanh phát ra từ phía bên kia cánh cửa phòng liền nhanh nhẹn mở cửa ra ngoài. Tiểu Mai nhìn ngó xung quanh ra hiệu cho ta đi theo nàng.
: ~9 q3 {- |5 H: P) DTa cũng chột dạ ngó nghiêng xung quanh, cũng may mọi người ở trong phủ đều không thường xuyên đi đến biệt viện này nên ta và Tiểu Mai nhanh chóng đến được cửa sau.
" A% C$ Q# I% X-        Tiểu thư! Cô nhớ đi sớm về sớm. Nô tì chỉ sợ tam phu nhân thức dậy thì…8 n( H& W( Y7 ~6 ?/ b
Nàng nước mắt lưng tròng nhìn ta. Nói thật là Tiểu Mai này từ lúc còn bé đã theo hầu ta, mọi thứ đều vô cùng chu đáo, tuổi còn nhỏ nhưng việc gì cũng biết làm, chỉ có một điểm vô cùng không tốt là lúc nào cũng hay lo nghĩ quá đâm ra sợ hãi.
9 |3 @4 |# _8 n-        Ta biết rồi! Sẽ nhanh chóng quay trở về.+ H- b& K8 J, c/ a
Tiểu Mai vừa nghe ta nói đã gật gật đầu, nắm chặt lấy tay ta như ta chuẩn bị xuất chinh khiến ta khẽ mỉm cười.& u2 ]3 @6 a% ~' ?8 w
Thực ra, Tiểu Mai lo lắng cho ta cũng có cái lý của nàng, ta rất ít khi ra khỏi phủ và hôm nay, ta nói dối phụ thân rằng mình bị mệt nên không thể tham gia đại tiệc ở phủ chính, nếu như ai đó bắt gặp ta giờ này vẫn đang lang thang ở trên phố thì có lẽ ta sẽ bị nhốt vĩnh viễn trong phủ mất.5 R0 ?. ]! }$ F5 `
Hôm nay, mặt trăng rất tròn, khắp nơi đều treo đèn lồng đỏ, cả con đường, nam thanh nữ tú đang dập dìu qua lại, tiếng cười huyên náo. Kinh thành vốn đã vô cùng nhộn nhịp nhưng trong Tết Nguyên Tiêu này thì lại càng nhộn nhịp làm say lòng người hơn.9 g# c2 q1 Z$ H
Ta nhìn lại y phục của mình, cảm thấy rất vừa ý. Đó là bộ y phục màu xanh nhạt, giống với màu y phục ta mặc buổi tối gặp chàng.
8 |" Q; C) k: z* o0 \Ta từ bé đã tự hứa với lòng sẽ sống yên yên ổn ổn, không tranh đấu điều gì nhưng chỉ có duy nhất một việc là ta cố chấp. $ o" [5 L! n) Z: W8 e
Đó là gặp lại chàng – vị ca ca ta đã vô tình hội ngộ trong một đêm Tết Nguyên Tiêu lúc ta còn là tiểu cô nương 8 tuổi, 4 n: B- c- L  l. q$ u! k
Lúc đó, ta vẫn còn nhỏ, sống trong biệt viện cùng với mẫu thân, phụ thân lúc đó vẫn chỉ là Thượng Thư, không phải là Tể Tướng bây giờ nhưng lúc đó ông đã có 4 người thiếp và mẫu thân ta là người thiếp thứ 4 của ông. Người ta thường nói vị thiếp càng trẻ càng được sủng ái nhưng mà chuyện đó hoàn toàn không giống với trường hợp của mẫu thân ta, bà và ta được sắp xếp sống trong biệt viện ở sau hậu viên, ta lúc đó không thấy phiền lòng, mỗi ngày đều vui đùa cùng với Tiểu Mai, chơi chán lại ăn, ăn chán lại ngủ, lúc đó cười rất nhiều, thỉnh thoảng, Phụ thân đến thăm ta và mẫu thân, đem đến vài món đồ chơi cho ta, những lúc đó, ta không hề thắc mắc vì sao khuôn mặt của mẫu thân ta không bao giờ cười mỗi khi phụ thân đến. Căn bản lúc đó ta quá nhỏ.5 l4 B! g( q8 u5 j2 {, N# @
Cũng vì quá nhỏ, ta sống rất vui vẻ, ngày hội, ta nằng nặc đòi mẫu thân đưa ta ra ngoài phố chơi, mẫu thân vốn không thích sự ồn áo náo nhiệt nhưng vì ta nên cuối cùng người cũng đồng ý chiều theo ý ta.# i3 ?0 y9 d6 }; s9 M
Ta lần đầu tiên đi chơi lễ hội, thấy cái gì cũng thích, cái gì cũng muốn có, cũng muốn ngắm, ngắm mãi, ngắm mãi rồi đi lạc lúc nào không hay." ~7 I% y: T$ p2 ?* m& L2 X
Ta không biết là ta buông tay của mẫu thân ta ra hay là người buông tay ta nhưng quả thật ta đã lạc.
# b0 }( x" ^" O- \8 bXung quanh rất nhiều người nhưng ta không biết ai, lúc đó ta đương nhiên hoảng sợ, nước mắt tự nhiền trào ra, vừa khóc vừa đi giật tay áo của bất cứ ai giống như mẫu thân ta.( @2 \5 L$ \) C& M1 L  w. P6 H
-        Mẫu Thân!  }2 J2 a" ~3 k
-        Mẫu Thân!
+ ]  F. p# }5 _5 ]0 ERồi càng đi càng xa, càng ngày càng ít người cho ta giật áo, càng ngày càng ít đèn lồng đỏ chiếu sáng, ta sợ tối nên chỉ biết đi theo con đường nhỏ treo đèn lồng ở 2 bên, cuối cùng nhìn thấy một cái đình, rồi lại nhìn thấy một vị phu nhân đang đứng bên trong, dáng dấp vô cùng giống mẫu thân, ta không kiềm chế được vội vàng chạy đến ôm chầm lấy chân của người đó.; j2 s8 q/ b7 Z& d
-        Mẫu Thân!6 i1 c/ ?/ s9 J
-        Ai là mẫu thân của ngươi?2 W9 b$ t+ Y( Q7 {3 u
Ta nghĩ đó là tiếng của một ca ca vì Đại ca ta khi quát ta cũng có giọng nói lạnh nhạt như thế, ta khựng lại, ngước lên nhìn người mà ta đang ôm chân.7 c  p. X% n% _- G! Q% ^
Đó là một vị phu nhân vô cùng xinh đẹp và quý phái, bà cúi người nhìn ta khẽ cười, nụ cười giống như sắc hoa đào của mùa xuân. Ta tuổi còn nhỏ nhưng cũng biết những thê thiếp của cha ta không có ai xinh như bà. Nhưng ngay lúc đó, ta biết bà không phải là mẫu thân của ta, nỗi sợ hãi trong lòng lại dâng lên. Ta bật khóc.5 U" O) c. b. d6 M% G' }& |
-        Mãu thân! Người ở đâu? Mẫu Thân!
# `) |2 z2 W! t( d' ~" KTa gào khóc thảm thiết vị phu nhân đó vội vàng quỳ xuống lau nước mắt cho ta vỗ về.
" V' Q) @4 d0 q& i) }/ A3 Y: Q# V% Y-        Tiểu cô nương! Cháu đi lạc sao? Có nhớ nhà cháu ở đâu không?- W# l$ R* e  L( R$ v- b( c
Ta vừa mới cùng mẫu thân chuyển đến phủ của phụ thân nên đương nhiên không nhớ đường, cũng không biết phụ thân ta là Thượng Thư đương triều, cộng thêm hoảng sợ khiến ta không nói được câu nào.
& g6 ^  p5 m  f: e* Y# f0 {Ta vừa khóc vừa lắc đầu, nghẹn ngào nói không lên lời.
* c- s0 x# a+ `5 @  y3 ^8 i-        Nha đầu còn khóc nữa ta sẽ bảo Mẫu thân ta để ngươi lại đây!
: M& H5 _; g, f& e% D2 L! z+ v7 mGiọng nói vừa dứt ta đã sợ hãi vội vàng im bặt, ngước đôi mắt đầy nước lên nhìn người vừa “hăm dọa” ta. Đó là một tên tiểu tử, có lẽ cũng tâm tuổi ca ca của ta nhưng từ người hắn đó phảng phất chút phong thái không giống với Đại ca của ta nhưng khác ở chỗ nào ta không biết. Hắn ương ngạch liếc nhìn ta, rồi lại nhìn sang mẫu thân hắn khi bà xoa đầu hắn cười dịu dàng.( T; _9 s8 r% M5 i  G: u& T
-        Được rồi! Tiểu cô nương! Cháu đừng khóc nữa. Cháu thử nhớ xem nhà cháu có đặc điểm gì không?8 G& x1 a" j9 ^: _4 Y+ q
Ta nhìn vị phu nhân hiền từ, rồi lại nhìn sang tiểu tử đang trừng trừng nhìn ta nói liền lắp bắp nói., V: O$ J# R  L- Q3 U9 n8 U
-        Có 2 con sư tử đã rất lớn!( W) @& p! h+ W% w; g  J( ]
-        Nhà ta cũng có. Chẳng nhẽ ngươi ở cùng nhà ta.
* t, J1 F% [5 v4 F# a+ tTiểu tử đó nói khiến ta rơm rớm nước mắt, càng run Nên những suy nghĩ bay biến đi đâu mất.
' a, G+ U0 ~8 S5 f& z-        Cháu còn nhớ gì nữa?
" h" P% Q0 P3 W; s2 m( L# i-        Còn… còn… 2 bên đường có rất nhiều cây hoa đào.
# J3 E' }# E) r/ C/ H, A4 dCái này là lúc ta trên đường đến phủ của phụ thân ta, ta đã thấy rất nhiều cây ở xung quanh nhưng không biết đó là cây gì, phụ thân ta nói rằng đó là những cây hoa đào, đợi đến mùa xuân, hoa đào ở 2 bên đường sẽ nở rộ rực rỡ, đây là con đường trồng nhiều hoa đào nhất.9 d" _" Q6 S/ X0 p8 r5 ?" U& Y% u
-        Ta nghĩ ta biết nhà cháu ở đâu rồi!
3 f) I9 y* m# ~- [) iVà sau đó, vị phu nhân cùng với tên tiểu tử đó đưa ta rời khỏi khu đình, hắn có vẻ bực bội vì vậy trong suốt quãng đường hắn không nói chuyện với ta.
2 g+ E: r0 K/ z! b-        Tiểu cô nương! Cháu tên gì?
, f2 V8 [- e) k& c8 |  N-        Mẫu thân gọi cháu là Dung Nhi!* V" x% g( t4 ~
Ta thành thật trả lời, vị phu nhân khẽ gật đầu, ta nhớ mẫu thân nói nếu như nhận được ơn tình của người ta nhất định phải trả vì vậy, đang lúc ta định hỏi danh tính của bà thì thấy tên tiểu tử đó dừng lại nhìn vào đám đông.
& F/ j5 c; e% j5 g' T/ K/ q  T5 SĐó là một gian hàng chơi bắn cung, bắn ba phát trúng hồng tâm thì nhất định sẽ được một món quà. Ta thấy hắn cười khẩy khi nhìn những người khác bắn trượt, vị phu nhân dường như cũng nhận ra nên bà khẽ mỉm cười hỏi hắn.  i# ?" [5 r8 O, o7 F9 P
-        Con muốn thử sao?
" ?2 k- S9 n. v+ X+ z8 J5 d/ SHắn không nói gì nhưng thái độ nhìn chằm chằm vào nơi đó đã thể hiện rõ, cuối cùng, không biết tại sao lại có người đưa cho hắn một chiếc cung. Đó là chiếc cung vô cùng tinh xảo, dường như làm để dành cho hắn, nhỏ gọn và sắc bén.
+ h! m' b. \! ]-        Ấy! Không được! Phải dùng cung của lão!
) @0 I% E  b2 m: K2 iChủ quầy vội vàng lên tiếng, hắn không nói gì, lặng lặng đưa cung lại cho người đi theo và lấy một cây cung trên bàn, rõ ràng cây cung này vô cùng lớn so với khổ người của hắn.3 Z  ]$ Z% \8 `0 p+ y3 b' t
-        Lão bá! Người như thế là làm ăn không lương thiện! Đại ca ta làm sao giương cây cung to như vậy.7 J. A! J+ {, @5 g# {
Mọi người quay lại nhìn ta, cả hắn cũng vậy, ta rõ ràng đang bênh vực hắn nhưng sao hắn lại nhìn ta giống như ta đang gây khó khăn cho hắn vậy.
, V" g& N- a4 }. V- ]( u-        Lão bá người….' G0 k3 P# J5 g; `) b% y: A
Ta không ngờ ông ấy cùn như vậy đúng lúc định nói đạo lý một lúc thì đã thấy tên tiểu tử đó giương cung lên, dù rất khó nhọc, hắn cố gắng kéo căng dây cung một lần, rồi lại một lần, cuối cùng đứng vững trọng tâm và nắm chặt dây cung.
& Z# }7 R- {4 M: G! u8 Z-        Phập!
" b$ _/ R, v0 L& y0 e  t! [-        Phập!
0 t8 W: }! p1 K- C1 e' s-        Phập!9 U  \) D1 K! O
3 mũi tên đó lao đi nhanh đến nỗi ta cũng không kịp nhìn huống chi lão bá mắt mờ đó, đám đông cũng còn không kịp nói một lời nào, hắn quay người nhìn ta với vẻ mặt dửng dưng, ta liếc nhìn bàn tay đang run lên đó, dường như hắn nhận ra liền nắm chặt lấy, giấu vào sau lưng.8 H6 u+ T! F! A# v
- Chọn quà nha đầu người thích đi!
3 ]& K/ \4 r  SHắn hất đầu nói!5 b4 S8 H6 t% b% G: k6 C) V
-        Ý huynh nói là ta.
* x% O9 ^& t* h- Y5 S! F2 WTa chỉ vào mình chỉ thấy mày hắn khẽ cau lại, Mẫu thân hắn cười đẩy ta lên, ta nhìn khắp lượt, có rất nhiều thứ, có quạt, có khăn tay, có đèn lồng, có cả kẹo, có cả túi thơm, ta lưỡng lự đôi chút định chọn túi thơm thì nhìn thấy một vật léo lên trong góc khuất liền lấy ra.
% F# n* q: w) R: P-        Ôi! Đừng lấy cái đó của lão chứ! Lỗ rồi! Lỗ rồi!
" s9 k: S& l- q- [" kTa nhìn vật mình cầm, đó là một thứ làm bằng kim loại, còn làm cả bằng gỗ, ta cũng không rõ nó là gì, giống như là một vật đeo bên người, hình như đó là hình dáng của một lọ mực nhỏ, của một cái bút gỗ.
; A7 o) \( W% T$ n& uCuối cùng, ta quay ra nhìn hắn thấy hắn gật đầu liền mỉm cười cầm lấy vật đó. Từ lúc đi ra khỏi gian hàng, tâm trạng của hắn có vẻ tốt hơn, ta cũng không còn sợ nữa vì ta biết chắc chắn họ sẽ đưa ta về với mẫu thân." M6 D8 V/ z# D1 d+ F$ z6 z
-        Ca ca! Cái này huynh cho ta thật sao?
6 w1 q4 Y5 W0 Q1 L) n3 N0 l: oHắn nhìn ta, không gật đầu cũng không lắc đầu, lại đi tiếp.
3 l' D' a9 Z) x. |. k-        Ca ca! Huynh thật giỏi! Có thể bắn trúng hồng tâm. Đại ca ta còn không cầm nổi cung dù huynh ấy to cao hơn huynh.
. {6 ^# J2 D' n7 N$ ^Ta tiếp tục ca ngợi hắn nhưng lại thấy mày hắn nhíu lại.! X9 M) v( e( u/ P" ], R/ Q
-        Ca ca nhà ngươi bao nhiêu tuổi?
* a9 P7 Q- V# v- ?  W- m! f-        13.
$ q  D/ d/ o5 c$ M# E$ `; x& U* xTa thành thật trả lời, hắn không nói gì, chỉ nhếch miệng cười, ta không thích cái cách hắn cười như vậy và ta thấy hình như vừa rồi ta đã lỡ chê chính Đại ca mình. Vì vậy, ta liền vội nói thêm.
" e) Z3 Z, A3 p  d' X! m  H& R-        Nhưng Đại ca rất giỏi về văn chương. Câu đối nào huynh ấy cũng đối được.
3 [( r7 L0 P7 s8 X0 e-        Thật sự vế đối nào hắn cũng đối được?5 y$ g7 N# n$ b8 L5 J5 C* J
Hắn giận diữ nhìn ta khiến ta ngắc ngứ đành nói thêm, tự trách mình sao quá nhát gan.6 `  J% s, b5 {3 Q: g" ^3 U
-        Cũng… không phải là không có. Hôm nay, một vị tiểu thư đến nhà đưa cho huynh ấy một vế đối nhưng không hiểu sao huynh ấy không đối được.2 t9 @2 n+ u, E
-        Vế đối đó là gì?! g- Y) ?! f- F$ N! F  A
Hắn hỏi ta, dường như có vẻ quan tâm.
0 @4 D* p) G" u' C-        Là “Nhất kiến chung tình”, không hiểu sao vế đối của lão sư, Đại ca đối được mà vế đối của một tiểu cô nương, huynh ấy lại khôg đối được.
; ?& S4 Z/ J7 o: i0 c# c8 j4 lTa băn khoăn nói, đem nghi vấn này nói cho hắn.) b/ k- i/ u* H- o$ o' w2 t1 @
-        Đại ca ta cũng có biểu hiện giống như huynh vậy! Vế đối đó khó lắm sao?$ l* I# d) J/ n! Y1 e+ O. ~! k
Ta bất ngờ thốt lên khi nhìn khuôn mặt lúng túng của hắn, giống y như đại ca ta lúc tối đó, lại còn dần dần đỏ bừng lên. Không hiểu sao, đột nhiên ta nghe thấy có những tiếng cười, những người đi theo chúng ta đang khúc khích che miệng cười, cả Mẫu thân của hắn cũng vậy.
/ c% @. _; C3 Y. a$ u5 wTa nghi hoặc nhìn mọi người, rồi lại nhìn hắn đang lúng túng nhìn ta đầy tức giận.
7 x. N/ x5 l- b& h4 r( q" M1 a6 {-        Dung Nhi! Không phải con trai ta không đối được mà là đợi khi nào cháu trưởng thành, thành một cô nương thì con trai ta mới có thể nói cho cháu. Đại ca cháu cũng vậy.2 D( \7 J* r8 N: R( k0 a) S
Mẫu thân hắn cười nhìn ta rồi lại nhìn hắn, hắn quay mặt đi giả như đang ngắm trăng, ta không hiểu chỉ biết gật đầu giả như hiểu.0 w. b. L7 g% O
-        Dung Nhi!5 \, j6 ^- r( t% R5 o5 g
Mẫu Thân ta từ trong ánh lửa nhập nhòe bỗng xuất hiện và lao đến bên cạnh ta, ta dường như trong phút chốc quên mất mình đi lạc liền ngớ người khi thấy mẫu thân chạy đến ôm lấy ta.4 u' U8 {/ Z/ W3 a) }6 \$ R, j
-        Con đi đâu vậy? Con có biết phụ thân con đã phái người đi tìm con không?. T: r9 V, E8 G/ u& a4 c: Z
Mẫu thân ôm ta nức nở khóc, ta có cảm giác như mình mắc tội vô cùng lớn, trong khi bà đang lo lắng thì ta lại vui vẻ chơi với người khác.7 B8 ^& i- I5 i
-        Đa tạ phu nhân!" U9 x/ W5 h3 |4 v% F% o
Mẫu thân ta rối rít cảm tạ mẫu thân hắn, ta cùng hắn đứng một bên, không biết sao lại không biết nói gì, ta lôi trong ống tay áo ra vật thưởng đưa cho hắn.
* B$ t, T" @" ?7 e% {9 V-        Cho cô!3 s! M( P& r6 f/ W
Hắn lạnh lùng nói!
0 d5 g+ ^7 W1 O# _2 j1 Q% S-        Nhưng…. Cái này là huynh giành được mà! Hay ta và huynh chia nhau mỗi người một nửa.4 H" h8 P: y7 \
Hắn ngạc nhiên không hiểu liền thấy ta đã tháo dây buộc bút gỗ ra, ta đưa cho hắn lọ mực làm bằng kim loại và mình giữ lấy chiếc bút gỗ.
2 i) i7 z' y9 `/ V: i* z+ H-        Đưa nó cho ta!# W6 B8 L! n. \2 ~
Ta thấy hắn thật nhỏ nhen, rõ ràng lúc nãy nói cho ta hết vậy mà giờ lại đòi lại, nhưng dù gì cũng là của hắn vì vậy, ta đành phải ngoan ngoãn làm theo.
& R& u  g; O8 r' Y# U3 }Hắn rút từ trong thắt lưng ra một con dao, khắc gì đó trên chiếc bút, rất nhanh và chuẩn xác.+ Q; t( r% H+ N( k: Z- F0 G/ P
-        Cầm lấy!
" z& t( q. l" BTa ngu ngơ nhận lấy cái bút và nhìn nét khắc trên đó, chỉ có một chữ “Phong”.2 G3 ~8 ^+ M9 T( @! ]( L- @
Ta muốn nói gì đó nhưng mẫu thân ta đã bảo ta cúi chào từ biệt.
% A; b: b) A0 \4 T4 v) ~- q-        Vế đối đó, đợi khi nào nha đầu ngươi trở thành cô nương, ta sẽ trả lời.7 ], u  E4 h+ J; {9 Z4 ~2 w
Ta “ah” lên một tiếng, nhớ lại câu đố ta vô tình nói cho hắn nghe.$ \2 \2 C: @8 a! ?
Ta không biết câu trả lời có quan trọng không nhưng nghĩ đến việc sẽ gặp được hắn thì ta lại cảm thấy vui vẻ.
3 q5 t/ v2 O: ^. s-        Được! Huynh phải đợi ta.8 Y$ |7 n+ R9 O; m/ C
Rất nhiều năm sau đó, là ta luôn đợi chàng.

6 Y1 J) ]* m1 K8 ~( i! D/ X
There's 1 ratedCash Collapse Reason
choilieumang + 7 Ủng hộ 1 cái !

Total: Cash + 7   View rating log

* Search: truyen

Props Report

Rank: 2

Cash
246 K$D
Posts
71
xulong Post on 23-5-2012 07:41:46 |All posts
Uh,dc đó.
" S1 z+ F) T) ~& nCố gắng phát huy nha bạn.
) }+ v# `9 M" X$ c# N) OCái này chỉ là ý của mình thôi nha : cách xưng hô của Cậu nhóc đó với cô bé kia hơi ko phù hợp 1 tí,với 1 bé gái 8 tuổi mà bảo là "Cho cô" thì hơi kì, sao ko bảo " Cho ngươi" ,suốt đoạn văn đều xưng " ngươi",tự dưng có từ "cô" thấy hơi chênh 1 tí.
1 ?5 y1 D3 B' ]8 Z% CDù sao cũng góp ý thôi,đừng trách nha.

Props Report

Rank: 2

Cash
466 K$D
Posts
41
santa29 Post on 24-5-2012 22:48:15 |All posts
CHAP 2: YÊN YÊN ỔN ỔN$ c  ?( ?3 N. K
) i3 R1 k" c) u# d
Tối đó, ta lần đầu tiên bị mất ngủ, cứ chạm vào từng nét khắc trên thân bút, lại tự hỏi chữ “phong” đó nghĩa là gì. Có phải là tên của hắn hay còn có ý nghĩa khác, rồi lại tự an ủi mình rằng ngày mai ta sẽ nhờ mẫu thân dẫn ta ra khu đình đó, có khi sẽ vô tình gặp lại hắn, sẽ hỏi hắn ý nghĩa của từ này.
6 j5 ^6 r3 R* r1 `Lúc đó, ta còn bé nên đương nhiên nghĩ việc gặp lại một người là vô cùng đơn giản, dù cho không biết tên tuổi, địa chỉ nhưng lại tin vào câu nói của hắn, nhất định ta sẽ gặp được.
7 [4 o3 H+ x8 A- g  r: Z" j* a- [Mang niềm tin hoang đường đó, sáng hôm sau ta vô cùng phấn chấn nói với mẫu thân rằng muốn đi gặp vị ca ca đó.
  u/ O0 Q0 t% a  J) e6 q3 Y8 |Mẫu thân hỏi ta rằng ta có biết tên của hắn không, ta lắc đầu. bà lại hỏi, ta có biết nhà hắn ở đâu không, ta cũng lắc đầu.
1 m+ M* H! Y1 A. Y) ?8 e/ j- e2 S-        Vậy làm sao con có thể gặp cậu bé đó?
6 t) j3 R; r; S- i-        Nhưng huynh ấy đã nói với con rằng sẽ gặp lại con mà.
7 G1 Y8 M' w' y' P$ r2 `; @Mẫu thân nhìn ta hoài nghi, ta có cảm giác bà hơi kinh ngạc trước những gì mà ta nói.
* X+ e  [% e/ o% \: b, H-        2 đứa đã hẹn nhau hôm nay gặp sao?
9 l9 [& W, j- s8 A4 J* Y6 DBà hoài nghi hỏi, ta lắc lắc đầu.* c4 J2 _. X, E0 `
-        Không phải là hôm nay nhưng….3 v  ], U) t6 ~. ?0 R4 f
Ta không biết phải nói thế nào, ta chỉ biết chắc chắn sẽ gặp huynh ấy, nhưng đầu óc ta không thông minh, nói thế nào cũng không ra ý của mình, trong lòng lại có cảm giác khó chịu khiến nước mắt trào ra.3 b' j( D7 m" ?6 e+ ?
-        Ca ca nói sẽ gặp lại con mà, thật sự ca ca nói thế mà.+ D2 Q0 p  x: i0 e* ]- w; |+ S
Ta vừa khóc vừa nói, mẫu thân chỉ im lăng ôm ta vào lòng vỗ về.8 c. J/ x0 Z; P! d0 A8 O
-        Nha đầu ngốc này! Phải biết người ta ở đâu mới tìm được chứ? Cậu bé đó đâu thể cứ đứng ở chỗ đình đó mãi được, cậu ấy cũng phải về nhà giống như con. Đúng không?+ R9 ^& S* t, j, a& L+ ?2 V
Giọng mẫu thân dịu dàng khiến ta yên tâm đôi chút, ngẩng đầu nhìn bà, gật đầu.. x- X/ Z1 E# G$ ^
-        Mẫu thân sẽ nhờ phụ thân con đi tìm xem được chứ.Nhưng trước khi đi tìm được, con tuyệt đối không được tự ý đi ra ngoài biết chưa? Lần trước con làm ta sợ chết được.
9 O& ]6 [; X% G' X  Q6 s! ]-        Thật sao Mẫu thân?9 a( E7 G* I, a' K/ r. l6 D
Ta vui vẻ lay cánh tay bà và bắt đầu từ đó, ngày ngày đều hỏi bà rằng: “Mẫu Thân! Phụ thân đã tìm ra nhà của ca ca đó chưa?
4 G4 @/ {( N! ^- N8 ~6 W" D. TCâu trả lời luôn là chưa tìm thấy nhưng ta cảm thấy chắc chắn sẽ tìm ra vì vậy, mỗi lần cha mang một món đồ gì đó về cho ta, ta đều để lại vì nghĩ khi nào gặp lại hắn sẽ cùng chơi với hắn, thậm chí, có lần cha mang về một loại quả rất kỳ lạ, ăn vào có vị chua chua nhưng lại thanh thanh, cha bảo đó là quả “thảo mai”, một tộc người ở miền núi tiến cống nhưng Hoàng Thượng chê nên ban cho các quần thần, ta cảm thấy dù hình dáng nó không đẹp mắt nhưng ăn rất thú vị nên ngay lập tức đem cất một ít, đợi chia cho hắn. Sau đó, Mẫu thân cảm thấy trong phòng ta có mùi khó chịu nên sai người dọn phòng và phát hiện túi thảo mai đó đã bị mốc meo ở trong đống y phục của ta. Bà liền mắng ta và hỏi sao ta nghịch dại thế, ta chỉ biết cúi đầu không dám nói lại.  Y7 Z  y8 i" @  N/ f0 [
Rồi lại có một lần, Phụ Thân mang về một số cống phẩm của Miêu quốc, giống như mọi lần, cha thường mang vài món đồ đến cho ta chọn, ta nhận ra trong số cống vật đó có một món đồ giống y như cái ta chọn ở trong lễ hội.8 A; e8 A( X& n  b3 n' D
-        Phụ thân! Con thích cái đó.
. E+ B  O( X' f0 _5 J; aTa chỉ vào món đồ! Phụ thân ngay lập tức gật đầu đồng ý.
" n6 f% X$ }5 ]7 q6 p* L) ETa vừa cầm món đồ đó vừa nghĩ đợi đến khi gặp lại hắn sẽ bảo hắn khắc tên ta trên chiếc bút gỗ và ta sẽ đưa cho hắn như vậy, cả ta và hắn đều có một bộ nhưng không ngờ, ý định đó đã bị đập tắt khi bỗng nhiên Nhị tỉ xuất hiện.: I0 P9 t5 l: g7 O  X
Nhị tỉ Như Hoa là con gái của Tam nương, từ bé, tỉ và Tam nương thường ở phủ chính, không bao giờ đặt chân đến biệt viện sau hậu viên nên khi đột nhiên Tỉ ấy xuất hiện ta có chút giật mình.2 g$ g  R4 D- `# y, _
-        Nhị tỉ! Sao tỉ lại đến đây?
# D$ o3 }$ `2 v1 @-        Đưa cho ta!
1 c( K8 X+ t% {# gNhị tỉ nhìn chằm chằm vào món đồ và giật lấy từ tay ra nhưng nó là của ta sao ta có thể đưa cho tỉ ấy được vì vậy ta giữ chặt lấy.4 E5 i0 o1 n) S( k3 R+ a
-        Không! Cái này của muội! Phụ Thân nói cái này là cho muội.
# C6 M0 d/ X* J3 {$ j7 \7 k; T-        Nhưng ta thích nên nó phải là của ta.
8 Q' q5 c, J  V& r8 K- L; U-        Không!# x# r0 `- u0 g* D5 B
Ta chưa bao giờ thấy lý lẽ nào ngang ngược như thế, rõ ràng là của ta nhưng sao chỉ vì tỉ ấy thích lại thành của tỉ ấy.( U" q6 d, `; g( {( r: f
Cuối cùng, chúng ta giằng co, ban đầu còn đẩy qua đẩy lại nhưng lúc sau thì thật sự là đại chiến, chúng ta lăn xả vào nhau, tranh cướp, cuối cùng vì vươn người lấy nó, nhị tỉ đã nhào luôn xuống hồ nước.! u# \* ]7 `7 t: V' L# t# ^. E8 e) j1 i! u
-        Cứu… cứu ta…
! @0 S) E4 P7 f0 O8 E5 D3 ETa đứng trên bờ, sợ đến nỗi không nói được tiếng nào, nhìn tỉ ấy ngụp lặn trong nước đến khi định thần liền hét lên.( Q0 z; x3 A/ t! F. F; [9 \  S4 u
-        Mau cứu Nhị tỉ! Mau cứu Nhị tỉ.
& c# F* q, a/ f, L/ J1 wSau đó, biệt viện nơi ta và mẫu thân ở chưa bao giờ náo nhiệt đến thế, rất nhiều người lao đến, cùng nhẩy ùm xuống nước, lúc cứu được Tỉ ấy lên thì Tỉ ấy đã ngất xỉu.. e! T  ?; V$ d' |! [
Tối đó, phủ chính chong đèn suốt đêm, đại phu ra vào liên tục, nghe nói tỉ ấy sốt ca hôn mê, nếu đêm nay không tỉnh thì khó mà giữ mạng.
8 C- g2 {! W; K2 s: G-        Mẫu thân! Tỉ tỉ không sao phải không? Con muốn đến thăm tỉ ấy, Mẫu thân đưa con đi đi.
, o& L' b0 _( @Ta lay áo người, ta thật sự rất lo lắng cho tỉ ấy dù không biết những điều mà đại phu chuẩn đoán có ý gì.$ P! x1 P, p  \" O
Đúng lúc ta đang lay tay áo của mẫu thân thì cánh cửa phòng ta bị mở tung, Tam nương bình thường luôn thanh nhã, không them liếc nhìn mẫu thân và ta khi vô tình chạm mặt vậy mà giờ phong thái vô cùng tức giận lao về phía chúng ta.3 @& t) y  O4 m$ n- e& t" a
-        Bốp!
% y1 ^3 ]. v1 b. qMẫu thân bị mất đà không kịp đỡ lấy cơ thể của bà và ta khiến cả 2 chúng ta cùng ngã xuống đất, ta kinh ngạc nhận ra Tam nương đoan trang đó vừa mới tát Mẫu thân của ta, cả người ta cứng đờ lại, không rõ tại sao thấy trái tim đau nhức, muốn khóc mà không khóc được.6 d+ ?9 a7 ~9 @
-        Tiện nhân! Cô cái gì cũng tranh giành không nói đi. Giờ đến cả con cô cũng muốn tranh giành là sao? Như Hoa chỉ là một đứa trẻ 10 tuổi, nó chỉ mới 10 tuổi mà đã bị con cô hại là sao?
4 W7 S% W- {8 F) k  RTam nương vừa khóc vừa mắng Mẫu thân, ta thật sự không hiểu. Rõ ràng người tranh giành là tỉ ấy sao lại bảo là ta giành, tại sao lại đánh mãu thân của ta, chúng ta có làm gì sai đâu? Mẫu thân luôn sống một cách bình lặng ở biệt viện, có bao giờ bước chân sang phủ chính, vậy thì người tranh giành cái gì của tam nương.
2 N. o- {* S3 H: sTa định lên tiếng bênh vực mẫu thân thì Phụ thân xuất hiện, ta tưởng Phụ thân sẽ đến đỡ ta và Mẫu thân dậy nhưng phụ thân lại ôm lấy Tam nương đang khóc nức nở và vỗ về.
8 W2 T4 J8 c: I-        Về thôi! Như Hoa đang đợi nàng.9 x+ m' k1 R, J9 V9 |) F4 d
Tam nương càng khóc to hơn rồi cùng phụ thân dính chặt lấy nhau rời đi. Ta kinh ngạc nhìn họ rồi ngước nhìn mẫu thân ta.0 ]7 |3 x7 _  h" u$ C
Khuôn mặt bà chưa bao giờ tĩnh lặng đến thế, ta cảm thấy rất sợ.
4 M2 ]; v4 h. x. P0 x* t  i  a-        Mẫu thân!
# q9 O5 u/ B3 |- `8 WTa chạm vào tay áo của bà, bà nhìn ta, không cười dịu dàng như mọi lần.) ]( s( \5 Z; E5 u2 {
-        Con… con…
2 U/ }6 F  n' V7 JTa lúng túng, cổ họng nghẹn lại.
5 o6 W( h, B0 o! z) c-        Con thật sự không tranh giành gì cả! Con thật sự không tranh giành gì cả.
. h! e7 v. R+ }3 S& h2 uTa lắp bắp nói, mẫu thân ôm ta vào lòng, vỗ về, lúc đó, ta bật khóc.
% g5 l# i$ b1 k2 y$ j: E-        Con sẽ không tranh giành với tỉ tỉ nữa, Con sẽ không tranh giành với tỉ tỉ nữa.
  C1 M2 L$ T0 Y1 o# |9 c' Y" }1 ^Sau đó, khi tỉ tỉ hoàn toàn hồi phục, lại hoạt bát như cũ thì ta đã tự hứa với lòng sẽ yên yên ổn ổn, sống bình lặng, không tranh giành với bất cứ ai, bất cứ điều gì, bởi chỉ một lần bướng bỉnh của ta, mẫu thân đã bị người ta đánh, tỉ tỉ đang khỏe mạnh lại sốt cao đến nguy hiểm.' t* c: F9 l  m8 ?( s1 ~4 ~
Biệt viện ngày càng vắng vẻ hơn, Phụ thân cũng ít khi tới, chỉ còn lại ta, Mẫu thân và Tiểu Mai nhưng ta cảm thấy cuộc sống vậy cũng tốt, mẫu thân và ta vẫn có thể cười, sống bình ổn qua ngày. Ta không muốn nhìn thấy bà bị tổn thương như ngày đó.
  Y/ k/ t! ^4 [9 ^/ uNăm nay, ta 17 tuổi, từ lúc gặp chàng đến nay đã là 9 năm.
) T: X, d% |5 M6 ?! x$ {7 MTa đã không còn hỏi Mẫu thân xem đã tìm được địa chỉ của chàng chưa nhưng mỗi năm cứ đến ngày tết nguyên tiêu, ta đều đến khu đình này, ban đầu, mẫu thân cùng ta đi, sau đó năm ta 15 tuổi, mẫu thân không cho ta đi nữa, bà nói ta là con gái của Tể Tướng nên không thể xuất đầu lộ diện như vậy.
' P$ x+ G$ `# H8 STuy nhiên, mỗi năm ta đều trốn Mẫu thân cùng Tiểu Mai đến đây, giờ ta đã có thể tự tin rằng mình không bị lạc đường như ngày còn bé đó.0 j4 ~/ y5 p' G; Z- W* l
Trong 9 năm đó, ta chưa từng gặp chàng một lần.% _( C) ?6 G5 F) M
Câu đối đó ta cũng đã biết đáp án vì vậy cũng không phải là muốn gặp chàng để hỏi đáp án mà chỉ là sự cố chấp duy nhất của ta.' c; l6 @6 ^, v. H
Hay là niềm tin cuối cùng của ta?
! l, M" h9 c. F! PTa cũng không rõ!
+ B4 t% I. g: N1 RChỉ là muốn gặp lại một lần để chàng nhìn thấy ta đã trở thành một cô nương như thế nào.
8 B6 C% \' u0 P; e5 VTết nguyên tiêu năm nay vẫn nhộn nhịp như năm đó, đèn hoa chăng đầy, đỏ rực cả một con đường, ánh trăng rất tròn, con đường đến khu đình giờ còn tối tăm hơn vì cây cối xung quanh ngày càng cao, càng che đi ánh trăng nhưng đèn lồng vẫn được treo dọc theo lối đi.
- y2 h* F) R8 q. ~. RTa vừa bước chân vào con đường thì bỗng nhận ra có rất nhiều người đang đứng túm túm ở phía trước, chưa bao giờ ở đây lại đông đúc đến như vậy.3 |3 c4 d9 }# G
Ta len qua đám đông, cúi đầu xin lỗi người này, người kia để xem cái gì đang làm họ hiếu kỳ.1 M+ o. n1 G+ e  m
Vừa leo được lên trên đầu thì bị 2 nam nhân mặc quan phục chăn lại, hóa ra ở xung quanh đây đã bị phong tỏa.8 o- S+ N/ y" F+ s, a9 o
-        Tôi có hẹn với một người bạn ở trong này. xin hãy cho tôi vào!
- H1 ^4 N  j3 c/ ~: hTa nhẹ nhàng nói với một trong 2 người lính canh, hắn nhìn ta từ đầu đến chân, khẽ nhíu mày., p) K' p1 g" e6 r% Z
-        Lúc nãy ở đây vừa xẩy ra một cuộc ẩu đả, giờ quan phủ đang xử lý không ai được vào bên trong.
9 j2 E& I- H' N: e+ {# ^1 u2 L-        Nhưng….
) C! g+ d( J: j' l: MTa chưa kịp nói gì đã bị hắn lạnh lùng xua tay đuổi đi, cuối cùng lại bị hàng người tò mò chen lấn nên ta bị đẩy ra khỏi đó.
4 D7 a) `  v- z9 b7 i" MCó lẽ nào năm nay ta cũng không gặp đươc?
( ]" M8 V  E" L) t" C( O# STa không đành lòng, lại im lặng đứng, chờ đến khi đám đông hiếu kỳ cuối cùng cũng ai đi đường nấy, ta mới tiến lên.- Q8 x7 t. O! z/ |+ i( C- h' j
-        Sai đại ca! Xin hỏi sẽ phong tỏa con đường này trong bao lâu?* P7 v6 K* E/ Q. V
Hắn dường như nhận ra ta chính là người lúc nãy nên thoáng kinh ngạc.+ S" T& J* c6 i4 Z. t. G6 `( W
-        Cô vẫn chưa đi?0 V4 z9 `; ~6 I- `( C; g. Q
-        Sai đại ca! Có thể nói cho tôi biết bao giờ quan phủ sẽ xử lý xong?+ \7 n9 c5 V* ^
Ta nhỏ nhẹ hỏi, có lẽ thấy ta đáng thương nên ánh mắt hắn dường như dịu đi hẳn.7 G! E: K3 c+ }$ B5 y6 M
-        Ta không biết người cô nương chờ là ai nhưng hôm nay chắc là người đó không đến đâu bởi trong đó chỉ còn lại có Đại nhân của chúng ta thôi. Có lẽ, sáng mai mới bỏ lệnh phong tỏa.& I: _, s& {$ _$ x
Ta ngõ ngàng, không biết sao có cảm giác hụt hẫng. 0 C- f: g# x, s' ~; ~8 o: G
Chẳng phải là ta không ít lần đến mà không gặp được chàng nhưng lúc nào ta cũng đến khu đình đó, hôm nay chưa đến được đã biết trước đáp án, có lẽ nào vì thế mà không vui?
% W+ N- x6 I& u- F" F  p8 o6 KTa im lặng thở dài, vẫn muốn đứng chờ thêm chút nữa thì nghe thấy tiếng của Tiểu Mai.
* a6 h- q& M0 J  `6 d( M-        Tiểu Thư! Cô ở đây thật sao? Mau về thôi cô1 Tự nhiên Tam phu nhân bảo muốn đến thăm cô xem cô bị ốm như thế nào mà đến cả tiệc đoàn viên cũng không tham gia? Giờ em đang nhờ A Phúc kéo dài thời gian. Mau về thôi cô.: g* \4 S+ r$ V0 ?
Ta còn có lựa chọn nào khác sao. Dù ở lại cũng không đến được khu đình, huống hồ giờ không về thế nào Mẫu thân cũng bị Tam nương làm khó.1 P& H5 u( q5 F* t& `
-        Uh! Về! Ta cũng đang định về rồi.* J8 p1 R! p3 }0 m4 Q' J
Năm thứ 9, ta 17 tuổi vẫn không gặp được chàng. Ta nghĩ nguyên nhân là do vụ ẩu đả, là do chàng như mọi năm không đến mà không biết nguyên nhân là do ta không đi hết con đường để đến khu đình đó.- ^/ s6 R6 \5 ]" l' V: V

Comment

santa29  Là lần thứ 2 trả lời câu hỏi này! Đúng vậy! Truyện này do mình tự viết.  29-8-2012 22:53:21
Su-Ngố  Truyện này bạn tự viết hả?  24-8-2012 16:13:42

Props Report

Rank: 2

Cash
466 K$D
Posts
41
santa29 Post on 27-5-2012 08:04:28 |All posts

CHAP 3: DUYÊN KỲ NGỘ

+ k# N) M" U4 }# S

7 X9 A  o/ i" J* O  aHôm sau, khắp kinh thành đều lan truyền một câu chuyện tình lãng mạn. Nghe nói tất cả đều bắt nguồn từ vụ ẩu đả tối qua tại khu đình.
1 @- b6 V. [8 l' m9 a5 _4 ~% LCẩm Sắc cô nương – kỳ nữ nổi tiếng nhất kinh thành vô duyên vô cớ lần đầu tiên dạo phố vào đêm nguyên tiêu, nàng là kỹ nữ chỉ bán nghệ mà không bán thân vì vậy bao năm nay đã có rất nhiều bậc vương tôn, công tử đồng ý bỏ ngàn lượng vàng ra mua đêm đầu tiên của nàng nhưng chưa có ai được nàng nhận lời, còn có lời đồn, nàng từng bị bức ép phải tiếp Bát vương gia nhưng dù có chết cũng không chịu khuất phục vì vậy mà khiến Vương gia càng ngày đêm thương nhớ.3 n- `# b4 I6 k. X1 H( B6 s: X
Cũng lại nghe nói, hôm qua vô duyên vô cớ, Bát vương gia cũng rảnh rỗi đi khỏi phủ, tình cờ nhìn thấy bóng hồng nên đi theo nàng đến khu đình, giữa không gian tối tăm, lại chỉ có một kỹ nữ yếu đuối, Bát vương gia thân là nam nhi tràn đầy sinh lực nên đương nhiên không bỏ qua cơ hội tốt này, ngài ngay lập tức có hành động khiếm nhã. % E! i! ?7 C. Z* u, K. z) m9 W
Và giống như bao câu chuyện tình lưu truyền từ cổ chí kim, lúc nàng tưởng không thể giữ mình trong sạch thì một nam nhân mặc áo bào đen xuất hiện, ánh kiếm sắc lạnh đã kề ngay cổ của Bát Vương gia.
* E* a5 d5 a$ e* t- v: ^6 zLại nghe nói, nam nhân đó chính là Lãnh tướng quân vừa thắng trận trở về, cũng không biết vì sao lại nhàn rỗi đi thăm thú cảnh ở khu đình, chàng vốn là võ tướng miền biên ải, đánh gục đám lính bên cạnh Vương gia trong chớp mắt, một tay hất Vương gia xuống đất, một tay lại choàng áo bào vào cho người đẹp khiến tình yêu chỉ nẩy sinh trong có một cái nhìn ngắn ngủi. 1 e3 |, F1 r8 }# J3 x
Sau đó, vị Lãnh tướng quân và Cẩm Sắc cô nương đã ở bên nhau suốt cả đêm ở khu đình, có viên tướng dưới trướng sợ rằng chủ nhân mình sẽ quên phải vào chầu sớm nên đã mạnh dạn đến đánh thức thì thấy trước mặt mình, cảnh chủ nhân vốn dĩ lạnh lùng, dịu dàng vuốt khuôn mặt của mỹ nữ đang tựa đầu ngủ trên vai.3 E0 ?: [# O& z( k* |
Và thế là giai thoại ngay lập tức lan khắp kinh thành, cuối cùng lan đến biệt viện của ta.4 F. ?( F+ G1 S7 m/ ~0 @
-        Tiểu Thư! Quả thật là trai tài gái sắc đúng không cô? Em nghe nói là vị Lãnh tướng quân đó bề ngoài phong trần, không giống dáng vẻ thô kệch của những võ tướng, ôn mà không nhu, có sự uy nghiêm nhưng không thô lỗ, còn Cẩm Sắc cô nương thì tài sắc vẹn toàn, giữ thân trong sạch thật đáng ngưỡng mộ. Họ quả là dành cho nhau.
3 d% F. ~4 @+ d3 KTa không khỏi bật cười khi nhìn vẻ mặt mơ màng của Tiểu Mai, lúc nghe kể ta chỉ cảm tháy nên lập một miếu nhân duyên ở chỗ đó, có lẽ vô cùng linh nghiệm, chẳng phải ta cũng gặp chàng ở khu đình đó sao, không ngờ gần 10 năm sau, lại có một câu chuyện tình ở đấy.+ M) [7 I* N( b6 D' f6 {4 O9 X
-        Nhưng em thật sự cảm thấy có chút buồn phiền.
) l' a2 v5 M8 s4 L3 F1 y$ ETiểu Mai thở dài chống cằm lên bàn, ta nghĩ nha đầu này lại bắt đầu sinh bệnh. Quả đúng như vậy, chưa đầy mấy giây sau, nàng đã nói rằng nàng ta lo lắng cho đôi uyên ương trời ban đó bởi chàng là tướng quân, quyền cao chức trọng, còn nàng chỉ là gái phong trần, có lẽ chẳng được ở bên cạnh nhau.
" |5 i5 ~2 x: K( ?- a# d-        Ngươi quả là biết lo lắng cho người khác.
4 h$ ^" z) v* DTa bật cười định an ủi nàng thêm mấy câu thì người hẩu ở bên ngoài vào báo Phụ thân ta đến thăm.; E" B' Y5 y0 X* a
Đã bao năm, Phụ thân chỉ bước vào đây những ngày lễ tết hay sinh thần, ít khi đến thăm ngày thường hơn nữa chẳng phải vừa mới Tảo triều xong, vì sao người đã đến.% _" X% h8 T3 S2 u9 z
Đúng là phải có lý do “rồng mới đến nhà tôm”, Phụ thân nói Hoàng Hậu đã mời được một đoàn hát nổi tiếng vào trong cung biểu diễn vì vậy muốn Tiểu thư của các quan viên trong chiều đến cùng thưởng thức. Chuyện này không phải là ta chưa từng nghe nói bởi Phụ thân là Tể Tướng, đương nhiên các việc xã giao này thường xuyên có, nhưng bình thường là Đại nương và Nhị Tỉ đi, chứ ít khi nào là ta đi vì vậy ta có chút thắc mắc.
# i- \6 y) t9 w-        Lần này, con và Như Hoa cùng đi, cái gì cũng phải nghe theo Nhị tỉ của con biết chưa?0 p: h: ~4 d' \/ H( n
Ta đương nhiên là không muốn đi nhưng ta cũng biết Phụ Thân đã đến đây nói nghĩa là “nhiệm vụ”, chứ không phải là “yêu cầu”. 2 o9 H* N  f/ l1 v* L$ I: [6 z  r/ M/ q
-        Vâng!
, ]; ]+ A- r& e' O' f3 MTa lẳng lặng gật đầu.& w/ x' ~2 P8 j
Hoàng cung có rộng lớn hơn phủ Tể Tướng nhiều không ta không biết bởi vừa mới bước chân ra khỏi kiệu thì đã có ngay 2 cung nữ đến cầm đèn lồng đưa ta và Nhị tỉ vào khu vườn, Nhị tỉ đêm nay đặc biệt xinh đẹp lạ thường, tỉ ấy mặc y phục màu hồng, tôn lên khuôn mặt luôn hồng hào và đôi môi mỏng như cánh hoa đào buổi sáng, nói thật là ta cũng không ghen tị với tỉ ấy chút nào, bao năm nay, Tỉ Muội ít khi gặp nhau nhưng mỗi lần gặp lại thấy Tỉ ấy thêm xinh đẹp, lại còn thêm chút kiêu sa, khiến người khác phải ngước nhìn.! L& m( {; ?4 h/ f- M
-        Đừng làm mất mặt phụ thân. Muội chỉ cần im lặng đi theo ta là được!: }" O# k! ?4 O) T3 Q
Tỉ tỉ đưa mát cảnh cáo ta khi chúng ta bước vào trong Ngự hoa viên (đấy là ta nghe cung nữ đi cạnh giới thiệu thế), ta gật đầu, ngoan ngoãn làm theo, chỉ mong mau mau xem hát xong để còn trở lại biệt viện với mẫu thân.9 z1 r3 A( m. n( q' ]
Chúng ta có lẽ là 2 người đến muộn nhất bởi khi bước vào, ta đã thấy rất nhiều Khuê nữ khác đã đứng trong hoa viên, ai cũng xinh đẹp rạng ngờ, cũng e thẹn diễm lệ khiến người ta không khỏi cảm thấy lòng xúc động, ta nhìn lại bản thân thấy mình, có vẻ tầm thường, lại nghĩ có khi nào chàng mà nhìn thấy ta đứng giữa những khuê nữ này sẽ cảm thấy thất vọng, nghĩ đến đó, ta không kiềm chế được lòng mình, khẽ cúi đầu.2 U8 ^( j4 K6 }- q' g% J. a
Vô tình trong bóng tối, thấy lấp lóe ánh sáng, không rõ từ đâu phát ra, cúi người nhìn rõ hơn thì phát hiện trong đám lá cây, có ánh sáng lập lèo, không nén nổi tò mò, ta khẽ gạt mấy chiếc lá ra thì bất chợt một ánh sáng xuyên qua bóng tối bay ra, ta ngẩn người, giật mình nhổm dậy, rồi nhận ra đó chính là đom đóm liền bật cười.; M9 m+ R% J2 }- B) e. W, Q; y
-        Còn ngớ ngẩn ở đó làm gì? Mau theo ta đứng vào hàng.& x; c' ^' h6 h+ O4 V4 Y
Tiếng nói của Nhị tỉ khiến ta bừng tỉnh, quay lại mới thấy xung quanh mọi người đang đứng một cách chỉnh tề, Nhị Tỉ bực bối kéo tay ta bước đi nhưng đúng lúc đó lại có một cung nữ bê đồ ăn nhẹ vội vã đi tới khiến chúng ta đâm sầm vào nhau.
! e4 A' P  |& |-        Nô tì… nô tì… nô tì….
0 h! X+ ^; V! u4 J' RKhuôn mặt tiểu cung nữ đó tái nhợt nhìn y phục của Tỉ Tỉ bị đồ ăn làm bẩn, Tỉ Tỉ ta sững sờ không nói lên lời, còn ta cũng ngẩn người không biết nên làm gì vào lúc này.
9 U* O4 c) u! o0 z1 [7 t-        Hoàng Hậu nương nương!) @$ d% T) `- g& s- y- O& H
Tiếng báo hiệu của một thái giám vang lên khiến cho 3 chúng ta đều giật mình, ta nhanh tay kéo cả 2 con người đang đứng chết lặng đó rời đi., u/ I1 b0 V) A, R
Tiểu cung nữ đó chật vật mãi cuối cùng cũng chỉ kiếm được bộ y phục của cung nữ, Tỉ Tỉ giận đến tái mặt nhưng cũng không thể hiện ra bên ngoài, ai bảo Phụ thân ta luôn dạy dỗ chúng ta rằng phải biết cách đối nhân xử thế, lúc nào cũng phải ôn nhu. Cuối cùng, ta đổi y phục cho tỉ tỉ để tỉ ấy tham dự yến tiệc, dù sao ta cũng không muốn tham gia.( T3 ^/ j0 G$ ~6 J  u
-        Muội ở đây chờ Tỉ. Khi nào tuồng hát hạ thì có lẽ y phục cũng đã khô, lúc đó, Muội sẽ nhờ Cung nữ này đưa ra ngoài cổng chờ tỉ.2 t# `. U% P& ~% P! t
Tỉ Tỉ im lặng không nói gì, có chút không vừa lòng với bộ y phục của ta nhưng cũng chỉ thở dài một cái và bước nhanh để kịp nhập tiệc.  N$ f7 K5 \9 {: o
-        Tiểu Thư! Nô tì thật sự…! f7 n9 c: Z* V$ Q% c! G
Thấy cung nữ đó lắp bắp mãi cũng không nói thành một câu, ta mỉm cười trấn an và nhanh chóng vào thay trang phục.
- E9 M4 l. M" W-        Vậy khi nào y phục khô, nô tì sẽ đem đến cho tiểu thư thay, từ giờ tới lúc đó, tiểu thư có thể ở lại đây được không?
8 D8 @$ s/ a1 q  \" ]( \$ g-        Ta biết rồi! Cô cứ đi đi.
; l0 c/ H8 j% |5 R. t- s* DTa yên tâm ngồi trong phòng chờ của các cung nữ, nhìn ngó xung quanh có cảm giác nó cũng chẳng khác gì căn phòng của Tiểu Mai ở nhà ta cho lắm, đang nghĩ có nên chợp mắt một chút không vì đêm qua bị mất ngủ thì có người bước vào.
% [+ N6 j6 {4 l$ D4 N1 C- n-        May quá! Còn ngươi ở đây. Mau theo ta mang đồ đến cung Thái Tử. Thật là chẳng biết vì sao đang yên đang lành lại muốn đối ẩm, ngắm trăng. Đúng là...
4 c8 q, [' t4 I* q" JTa tròn mắt nhìn vị thái giám vừa bước vào vừa nói liên hồi, thấy ta tròn mắt ngạc nhiên, ông ta cũng trợn mắt ngay.
( D: u1 m/ U0 T, `: m) ]-        Ơ! Còn đứng đó là gì! Mau theo ta.8 v3 m6 i0 z$ z0 e: W% e6 u
Và ta – một người vốn dĩ không bao giờ biết nói đúng lúc - chỉ biết lũn cũn đi theo ông ta đến ngự thiện phòng lấy mấy khay đồ đi đến cung Thái Tử./ w4 ?) l& d  |
-        Đây! Ngươi để ở đây! Ta quay lại lấy thêm bình rượu. Ngươi mau sắp xếp mọi thứ trước khi Thái Tử đến.+ O" {1 D( f% g8 M7 ]' Q- q0 }
Ta nhìn bóng ông ta đi, chẳng biết làm thế nào mới phải liền khẽ thở dài, đằng nào cũng là giúp người, đã giúp phải giúp đến cùng, ta im lặng bầy mọi thứ trong khay ra bàn. Nhưng trên mặt bàn lại đã bầy sẵn một bàn cờ, hình như là thế cờ đang đánh dở, ta nghĩ có nên đặt bàn cờ tạm sang một nơi khác không, sợ trong lúc di chuyển nhỡ làm lệch quân cờ nào thì khổ vì vậy đành nhìn qua một lượt, nhớ vài điểm quan trọng mới cầm lên.
& c. Y& E# V/ Q  `& f$ Q# BVừa mới cầm bàn cờ khỏi tay và cúi người đặt xuống cái bàn đó nhỏ bên cạnh thì đột nhiên, có tiếng quát ở sau vang đến.! x1 d) I/ t. E* U2 c% G5 I. N
-        Ngươi là ai? Sao lại ở đây?0 P  t, K1 q7 p4 [% u
-        Xoạt!
* {+ ]4 [3 W( W5 e* A3 z+ HTa giật bắn mình làm ngiêng bàn cờ khiến cho vài quân bị rơi xuống đất.
7 \2 o+ c* ~$ z-        Tiểu nữ…0 G* V, i& b5 K* o) ^: ^* R8 h
Ta lúng túng ngẩng lên nhìn người ở trước mặt, ban đầu, ta sợ đó là Thái Tử điện hạ nhưng nhìn người này mặc y phục của võ tướng, ta biết không phải.
4 b. J$ ^' ?( I, o-        Thì ra là một cung nữ.
) X- |+ b( F# ~6 ?5 [Hắn nhìn ta, đôi mắt sâu thẳng thắn, lông mày khẽ chau lại, cả người toát lên khí thế uy hiếp người khác khiến ta vốn dĩ tính tình không được mạnh mẽ cũng sợ, quên mất mình là con gái của Tể tướng đại nhân mà nghĩ mình đích thực là cung nữ./ |- ?3 X8 N: a1 |2 d1 c# s& }
-        Tiểu nữ… được lệnh… được lệnh đem… đem đồ ăn đến.
! \  @/ g+ E/ C) {( M* @& hTa lắp bắp nói, vội vàng cầm chắc bàn cờ trên tay, đặt xuống chiếc bàn đá nhỏ bên cạnh, nhanh chóng cúi người nhặt những viên cờ bị rơi dưới đất và sắp xếp lại nhưng hình như thiếu một quân.
( M4 Q9 o7 d2 h% S% c& S! o-        Còn một quân!
7 F8 C% }0 S- tGiọng hắn đột nhiên vang lên.
% n, b4 m3 r! s$ K, `( l0 zTa ngạc nhiên nhìn quân cờ đen trong tay hắn, cảm thấy hơi bối rối liền đưa tay đỡ lấy và đặt vào vị trí cũ.
" w5 ]: \( q( u- w-        Cô là cung nữ của cung nào?. L" i. N1 ^" w1 |
Ta hốt hoảng nhìn hắn, chẳng nhẽ hắn nghi ngờ khi thấy ta không quen mặt, nhưng ta có làm gì sai đâu, ta là một vị khách của Hoàng Hậu nương nương, nghĩ đến đó, ta tự hỏi mình đang làm gì khi nhìn vào đĩa đồ ăn, ta cầm trên tay và nhận ra mình đang nhanh nhẹn dọn đồ ăn trên bàn.; n0 q4 ^3 Y; `0 q  G6 B7 z) y" D
-        Tiểu nhân tham kiến Lãnh tướng quân!: S3 b1 W5 K8 d1 G$ A* }, W0 I0 z
Ta chưa bao giờ cảm thấy tiếng nói của vị Công công lại hay đến thế, trong lúc ta đang không biết nên nói sự thật hay không thì vị công công lúc nãy đã quay lại, trên tay tất nhiên là đang cầm một bình rượu.
# B# {6 D( o/ `& [  {Cuối cùng, ta chăm chú bày mọi thứ lên bàn cùng với vị công công kỳ lạ đó rồi nhanh chóng xin cáo lui. Lúc ta cúi chào hắn vẫn nhận thấy ánh mắt hắn đang nhìn chằm chằm vào ta, ta còn hình dung được đôi mày đang chau lại đấy, tự nhiên nhớ đến lời của Tiểu Mai nói lúc sáng: “Ôn mà không nhu, có sự uy nghiêm mà không thô lỗ”, ta nghĩ đúng là lời đồn của các bà thím trong thành.1 p& M: N% i7 z. w3 X1 B
2 ngày sau khi ta đi dự tiệc trở về, Phụ thân lại đến lần nữa, lần này, Phụ Thân ở lại rất lâu, nói chuyện với Mẫu thân trong phòng, ta không biết ngài nói gì, chỉ thấy đêm đó, sau khi Phụ Thân về, mẫu thân đến phòng ta.8 p3 \2 W' Q  ~1 a
- Dung Nhi! Con biết nguyện vọng lớn nhất của mẫu thân là gì không?
2 P; y! R4 q: ], b) t% f1 S$ mBà đột nhiên lại hỏi ta điều đó, vì là lần đầu tiên bà hỏi, ta suy nghĩ nghiêm túc rất lâu mới dám trả lời, lúc còn bé ta chưa từng nghĩ đến vì sao bà ít khi cười, khi lớn hơn chút thì nghĩ rằng nếu phụ thân luôn ở bên bà có thể bà sẽ cười vui vẻ hơn không nhưng lớn hơn nữa thì nhận ra cũng không phải.
: w7 n# @' v$ ~/ y! q-        Là yên yên ổn ổn mà sống!0 ~" ~6 I# s4 h0 \5 f
Ta lí nhí nói, không biết mình có nói đúng không. Bà ôm lấy ta vào lòng, có cảm giác rất chua sót khi bà vuốt tóc ta.
( Q5 U# t2 |" R5 E& Q" Z-        Là muốn con không giống như ta, có thể tìm được người toàn tâm toàn ý yêu con, không muốn con giống như ta, phải chia sẻ phu quân với người khác. Nha Đầu Ngốc! Ta biết con từ lúc 8 tuổi đã nói sẽ không tranh giành với ai, đã tự gò ép bản thân sống một cách bình lặng, ta cũng mong con có cuộc sống như vậy nhưng không ngờ, cuối cùng cũng vẫn không bảo vệ được con.! ~3 j+ \  [! R+ J! o
Mẫu Thân nói, đại ý ta cũng hiểu, đúng như bà nói, chứng kiến cảnh Phụ thân có nhiều thê thiếp, cảnh tranh giành đố kỵ giữa họ, ta cảm thấy sống bình ổn như mẫu thân ta là tốt nhất, sau đó lại cảm thấy mẫu thân ta đáng thương vì bà lúc nào cũng cô đơn nên lại nghĩ đời này nếu như không tìm được người toàn tâm toàn ý với ta, ta quyết định sẽ ở lại biệt viện này sống cùng mẫu thân, không xuất giá.
$ M/ O; m4 e- n% R3 n" i8 m-        Mẫu Thân! Lúc nãy, phụ thân đến nói chuyện gì quan trọng với người sao?
$ M3 O! }+ {' L) O# `8 G# pBà gật đầu, nhìn ta, có ý muốn nói rồi lại không, cuối cùng, bà chỉ thở dài.
. r; V. N7 _9 W3 f-        Con sẽ biết nhanh thôi.& m3 N- r9 L4 u4 C5 _6 ~
Và sáng hôm sau, khi phụ thân tảo triều về phủ, có thêm một vị công công đi sau cùng cấm vệ quân, mọi người trong phủ từ lớn đến bé đều ra quỳ ở đại sảnh để tiếp chỉ.
. W0 _1 G* r& M. A. gĐó là chiếu chỉ ban hôn, đại loại là nhờ hồng phúc của Hoàng thượng và duyên số trời định, Hoàng Thượng quyết định mùa xuân tới, Nhị Tỉ Như Hoa sẽ kết duyên cùng Thái Tử Cảnh Hàn và ta kết duyên cùng với Tướng Quân Lãnh Phong.9 J* U* A- F* V6 N: J- v( b
Lúc ta nhận được chiếu chỉ đó chỉ có thể im lặng cúi đầu: “Tạ chủ Long ân”, còn Nhị tỉ mỉm cười như nụ hoa đào nở trong nắng xuân, hạnh phúc ngập tràn.  ^6 m2 B0 z/ g: I9 Q, O
Ta cuối cùng cũng hiểu mẫu thân vì sao cảm thấy bất an.0 V9 C, J( X7 \5 v5 s; d, U& E- H

Props Report

Rank: 2

Cash
466 K$D
Posts
41
santa29 Post on 30-5-2012 14:05:58 |All posts

CHAP 4: MƯA HOA

! R( m+ A7 n9 H$ n, W
Dù cho mẫu thân không ủng hộ cuộc hôn phối này nhưng bà vẫn muốn chuẩn bị cho ta thật chu đáo vì vậy, khoảng thời gian này, bà luôn sánh bước cùng tam nương, đi chọn vải may hỷ phục, chọn đồ trang sức giúp ta và bên phía phủ của Lãnh tướng quân cũng sang gặp Phụ Thân bàn bạc lễ tiết. Nhưng trong số những lần Lãnh Thái quân đến thăm gia đình ta, Lãnh Phong chưa từng một lần đi cùng, ta cũng không hề ngạc nhiên hay có chút phản ứng thất vọng, chỉ có Lãnh Thái Quân mỗi lần trước khi từ biệt luôn cầm tay ta và nói: “Lương Dung! Thật là thiệt cho cháu.”
& y9 \2 U3 c+ n* l+ @- HMỗi lần bà cầm tay ta và nói như vậy, ta có cảm giác hình như mình đã là nương tử định sẵn bị hắt hủi của Lãnh phủ, lúc đó, ta không biết nên cười hay nên giữ bộ mặt buồn bã.6 P* m9 O) B& G' n* S
Mà điều khiến mọi người, từ a hoàn trong phủ của ta đến các bà thím ngoài chợ đều thấy ta đáng thương chính là do tên Lãnh Phong đó gây ra. Hắn ta có lẽ là kẻ trọng tình trọng nghĩa nhưng điều đó chỉ là với Cẩm Sắc cô nương, chứ với ta thì hắn quả là vô tình. Nghe nói, khi lệnh ban hôn vừa truyền đi thì ngay lập tức, Cẩm Sắc cô nương đóng cửa Cẩm Tước lầu, khiến Lãnh Phong ngày ngày đều đến đó xin gặp mặt nhưng không được, còn nghe đồn rằng hắn ta đã đứng ở đó suốt đêm, đại loại là một trang nam tử si tình, ta thì không mong hắn sẽ đối xử với ta toàn tâm toàn ý nhưng ta thật lòng vẫn mong hắn cho ta chút sĩ diện khi hắn sẽ là phu quân của ta, vậy mà ta trong câu chuyện tình yêu mà cả thành đang đồn ầm lên lại là kẻ phá vỡ mối lương duyên tiền định của người khác.
- N( j3 _0 O0 I7 Z6 I# U8 G-        Tiểu thư! Giờ ở trong thành đang chia thành 2 phe, một phe thì nói cô là kẻ “chia uyên rẽ thúy”, phe còn lại thì nói Cẩm sắc cô nương là “hồ ly tinh”.
! \9 v% V! k! h8 w& b-        Vậy có phải người đứng đầu phe ủng hộ ta là chính thất, còn người ủng hộ Cẩm Sắc cô nương là thê thiếp.8 b" d  p5 X5 y9 A5 M
Tiểu Mai tròn mắt nhìn ta rồi gật đầu bối rối.
* a8 D6 s8 ]2 v1 BLà ai đúng? Ai sai? Là ai dành của ai? Ta thật sự cảm thấy vấn đề này không liên quan đến mình. Ta có thể tưởng tượng ra chuyện gì sẽ diễn ra sau này và cũng biết những điều mà mình cần phải làm.3 `  O0 u8 R+ Z" L9 j- Y+ U
-        Ta thật sự có lẽ là người “chia uyên rẽ thúy” thật rồi.
6 ~1 z  |1 Q, G6 r………………………………………….+ U& K; K/ O3 r5 S( e
Đêm trước ngày thành thân, Đại nương xuất hiện ở biệt viện, ta nghĩ người chải tóc cho ta là mẫu thân nhưng cuối cùng lại là Đại nương.
" \6 Q3 h, o) m7 @) |: jNói đến Đại nương, ta có cảm giác hơi kỳ lạ, bà không có vẻ kiêu sa như Tam nương và cũng không hay xét nét như Nhị nương, ở bà có chút trầm tĩnh như mẫu thân, nhưng bà cũng vô cùng lạnh nhạt, từ lúc ta còn bé, bà chưa từng cười với ta hay chơi đùa với ta, trong mắt ta, bà vô cùng nghiêm khắc, ta mà đang chạy trên hành lang mà nhìn thấy bà sẽ ngay lập tức phải “đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên”.
7 R6 f3 Z  ?, g% D- z-        Muội không phiền nếu để ta và Dung Nhi ở riêng một chút chứ?
! U( i+ t% m; Y- D8 A6 K$ |Mẫu Thân lặng lẽ đặt chiếc lược xuống, trước khi rời đi, ta thấy mắt bà lấp lánh nước, chỉ tiếc ta không thể làm sao nói với bà rằng ta ổn.; E) j7 c! n) c8 n: x5 P: w1 X+ [4 Z
-        Dung Nhi! Trước khi gả con đi, ta nghĩ có chuyện này muốn nói cho con hiểu!& j3 h8 Q4 ~. l9 W, V" b
Đại nương đặt chiếc lược xuống và ngồi xuống đối diện với ta, nắm chặt lấy tay của ta, lần đầu tiên, ta cảm nhận ở bà sự nồng ấm ta chưa từng biết.
8 d% C9 i& ?% P; M( T-        Hôn sự này tất cả mọi người ở đều không đồng tình, dù con có tin hay không nhưng Phụ thân con và cả ta đều đã từng tìm cách ngăn cản chuyện này. Trong số những đứa trẻ của Tô gia này, con không biết con là đứa trẻ khiến nhiều người suy nghĩ nhất.
/ w( x# m# t+ b9 ]) r, t  c( eTa ngạc nhiên nhìn bà, ta vốn dĩ luôn nghĩ ta là đứa trẻ bị mọi người lãng quên nhất mới phải. Đại ca học rộng tài cao đã thi đỗ trạng nguyên từ lúc 16 tuổi, giờ đã thành thân với con gái của Thượng Thư bộ Hình, tương lai có lẽ sẽ kế thừa bước đường công danh của Phụ thân, Nhị Tỉ Như Hoa xinh đẹp duyên dáng, cầm kỳ thi họa nổi tiếng khắp kinh thành, trước khi có lệnh ban hôn, trước phủ nhà ta luôn có rất nhiều bà mối ra vào, chỉ có riêng ta là bình lặng, sống vô cùng nhàn hạ, văn chương và dung mạo đều tầm thường. Vậy nên giờ nghe những lời này, ta có chút không tin.- n4 Q8 v- k( I1 X
-        Con từ bé đã rất hiểu chuyện, cả ta và mẫu thân con đều dự định để con thay chúng ta sống cuộc sống bình thương mà chúng ta hằng mong ước nhưng ai ngờ, để con và tỉ tỉ của con tham gia vào cuộc tuyển chọn thái tử phi đó thật là sai lầm.! \4 g9 N; D! W9 Q1 |/ ^' K1 X
Ta há hốc mồm ngạc nhiên, tuyển chọn thái tử phi là cái gì vậy? Ta đã từng tham gia đâu chứ.( _* O& N: i9 }
Thì ra, cái hôm ta cùng nhị tỉ vào cung theo lệnh của Phụ Thân chính là để Hoàng Hậu lựa chọn thái tử phi, các vị tiểu thư đều biết chỉ riêng ta là không biết điều đó, Phụ thân vốn chỉ định để Nhị Tỉ đi nhưng lệnh vua ban là tất cả khuê nữ của các quan trong triều, mà tên ta lại nằm trình ình trong danh sách nên Phụ Thân đành phải đưa ta đi. Ban đầu, mọi người đều nghĩ sẽ chẳng có chuyện gì xẩy ra vì giữa bao mỹ nữ thế, ta và Nhị Tỉ có lẽ chỉ là hoa trên gấm, thế mà chẳng biết vì sao, Thái Tử điện hạ lại phải lòng Nhị Tỉ ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhất quyết muốn Hoàng Thượng ban hôn.
9 w- W. W/ \  [1 C- {0 y, cPhụ thân ta là tể tướng đương triều – là người nắm giữ nhiều trọng trách, dù ông không muốn nhưng vô hình chung lại tạo nên phe cánh cho mình, nhiều năm nay, Hoàng Thượng luôn muốn tìm cách áp chế ông, Phụ thân cũng biết điều đó nên làm việc gì ông cũng cẩn thận. Lần ban hôn này, nói thật là Hoàng Thượng không hề muốn, điều đó chẳng khác Phụ Thân sẽ trở thành “Quốc Cữu’, chẳng khác nào quyền lực càng tăng, đúng lúc đó, Lãnh tướng quân – hậu duệ của Lãnh gia luôn trung thành với đất nước thắng trận trở về vì vậy, Hoàng Thượng ngay lập tức ban cho hắn tước vị Đại tướng quân, bình phù cầm trong tay, gả ta cho hắn chính là muốn cho cha ta biết, nếu như ông có hành động gì uy hiếp ngai vàng thì hãy nhớ ta vẫn đang ở trong tay của Đại tướng quân. Thực ra, Hoàng Thượng không hề sợ Lãnh Phong sẽ liên minh với Phụ thân ta phản vua bởi ngài tin vào lòng trung thành của hắn với nhà vua và càng tin hơn vào trái tim si tình của hắn với Cẩm Sắc cô nương. Ta có nên khen sự sắp xếp không chút kẽ hở nào của nhà vua hay là nên trách Thái tử vì sao trong bao nhiêu khuê nữ ngày hôm đấy lại trọn đúng Nhị Tỉ ta.9 ~' Q5 q2 P0 D6 f
-        Đại nương! Con không sao. Con chỉ cảm thấy không ngờ con lại là người quan trọng đến vậy.# O. h7 v4 \6 ^, |, Q
Ta cười nhìn Đại nương trong gương, là con tin cũng được, là thê tử bị ghẻ lạnh của người khác cũng không sao, ta vốn dĩ luôn tự hỏi mình sinh ra trên cõi đời này là vì gì, không ngờ là vì để giúp cho gia đình ta được an toàn. # [7 H3 @1 r7 G3 V2 Q; C3 B% M
Nhưng ta cũng chỉ là Nữ nhi tầm thường, dù đã tự nhủ phải an phận thì trong lòng ta vẫn có hòn đá đè lên. Đêm đó, ta trằn trọc mãi không ngủ được, nửa đêm tỉnh dậy, nghĩ đến những điều mà Đại nương nói, rồi lại nghĩ đến câu đối mà ta chưa thể nghe đáp án từ chính chàng, rồii lại nghĩ đến tháng ngày sau này, sống ở Lãnh phủ không biết sẽ ra sao, ta thật sự cảm thấy trong lòng khó chịu, lúc định thần lại đã thấy mình đang khóc nức nở.
# j& P" s: v3 p8 n# I5 c2 WTrong lòng ta chỉ có một suy nghĩ duy nhất, muốn gặp lại chàng một lần trước khi ta trở thành thê tử của người khác, muốn đến ngôi đình đó thêm lần nữa.
) U) L- d8 Y" h& ^Ta mở cửa hậu viện, chạy thật nhanh ra khỏi nhà, lúc đó, ta không để tâm đang là giữa đêm, không để tâm đường phố vắng vẻ mà chỉ chăm chăm chạy đến khu đình.
( p, v3 k6 b3 W9 X' k+ m-        Đứng lại! Không được vào!
7 h& d4 u$ V2 i; GTa khựng lại khi có cánh tay chen ngang, ngước lên nhìn xung quanh và phát hiện mọi con đường lại bị phong tỏa như lần trước.: Z& _% d. J( L. [* q5 F) ]$ E
-        Vì sao?
2 e. D, a- |9 q& W, ?& OTa ngơ ngác hỏi, không cam tâm, có chút tủi thân.
$ R2 d/ w$ }% {' `0 q-        Hôm nay, chỗ này đã bị phong tỏa.
8 Z$ F; Q1 f$ tNgười sai nha lạnh lùng trả lời. Ta nhớ đến chuyện xẩy ra cách đây gần 3 tháng và khẽ cười. Ta có thể biết người cho lệnh phong tỏa là ai. Đêm trước ngày thành thân, cả hắn và ta đều có những người không bỏ xuống được.# v9 R% m" H" M! D
-        Ta biết! Ta biết rồi!: l1 h1 l! d; f" C3 ]6 S
Ta lặng lẽ tự cười mình, tự trả lời, quay người bước đi. Lúc trước, một lòng một dạ muốn đến khu đình nên không để ý, giờ nhiệt tình không còn, trên đường về lại đâm ra sợ hãi, vừa đi vừa tự hỏi lúc nãy mình lấy dũng khí ở đâu ra, sau đó càng chăm chú lắng nghe, càng nghe thấy có tiếng bước chân đi sau mình.
; b7 W  N& G, @8 g0 ]Ta quýnh quáng đi thật nhanh, người đằng sau cũng bước thật nhanh, ta không nghĩ gì, cắm đầu bỏ chạy. Đang cắm đầu chạy, chẳng có vật gì cản đường lại bị vấp ngã.6 w) ^" M$ t1 [9 l  n
-        Bốp!
$ Y% P* j$ J0 b, f9 ~" L1 `Ta hét lên khi có người đập tay vào vai ta.6 Q5 ~8 L# h# {: L! K4 G1 A
-        Đừng đụng vào ta! Mau tránh ra.
( R/ N4 B! u# d4 R- i; T/ MTa sợ hãi cua tay linh tinh, mãi lúc sau cũng không thấy động tĩnh gì liền khẽ mở mắt, thấy trước mặt là một thanh niên vô cùng tuấn tú, mặc áo choàng xanh, đang cười khúc khích nhìn ta, đôi mắt ấm áp, ánh lên những tia nhìn trìu mến.; P+ E( t* z) w' ~/ I; L' r
-        Tiểu thư! Ta chỉ muốn đỡ nàng dậy mà thôi.
! Q2 r! ^# t# M3 f5 f/ R% _: TTa rất tin vào cảm giác ban đầu của mình vì vậy, cảm giác sợ hãi ngay lập tức biến mất liền đưa tay để người đó kéo lên. Hóa ra hắn ta là một thương nhân, đang trên đường về nhà thì thấy ta một mình đi giữa đêm, có chút thắc mắc định gọi ta lại để hỏi chuyện, ai ngờ ta càng ngày chạy càng nhanh khiến hắn chỉ có thể đuổi theo." n; U. v, E% ]: p9 D& l
-        Cô đi đâu vào đêm hôm thế này?1 z1 {3 |5 V& _. _1 O4 k: G
Hắn nhìn bộ dạng xấu hổ của ta cười cười, ta có chút ngạc nhiên trước sự thân thiện của hắn, cũng chỉ dám nói có chút chuyện cần phải ra ngoài gấp, giờ đang trên đường về nhà.9 C3 E! t3 s% \, L
-        Vậy để ta đưa cô về.
* @( b3 w% R* WHắn nhiệt tình nói. Ta nghĩ về một mình nguy hiểm, có hắn đi cùng nhất định sẽ không sao liền gật đầu đồng ý.
" X8 Q( {, M, y-        Ô! Hóa ra cô là người nhà của tể tướng đại nhân?$ v- p* \( f: v' V5 Y
Hắn vui mừng khi đưa ta về trước phủ, ta lặng lẽ gật đầu, cám ơn hắn, cũng không muốn hỏi danh tính bởi ta nghĩ có lẽ không còn cơ hội gặp lại.
: `, K8 ~+ U2 Z5 U7 C# `8 n$ t-        Nghe nói trong phủ ngày mai có chuyện mừng, lẽ nào là cô?
3 j  K1 @0 _8 KHắn tò mò hỏi, ta không gật đầu, cũng chẳng phủ nhận, thấy hắn cười khẽ.' Y: d# \8 B4 k! g; ]3 C* P
-        Vậy là chuyện tốt! Chuyện tốt!
6 F) z' e- J- V9 nHắn gật gù nói, tỏ vẻ rất tâm đắc, ta không hiểu lắm, cảm thấy hắn rất kỳ lạ.
5 m, h( \4 y, V1 T-        Cô mau vào đi, để mai còn làm một tân nương thật xinh đẹp.- @. w/ o* f& `) o# B8 G4 ?, ?+ h  r& y
Hắn lại nói, ta chỉ biết ngơ ngác, định bụng hay hỏi tên hắn thì đã thấy hắn bước đi, chiếc áo choàng màu xanh cuối cùng cũng lẫn vào trong bóng tối. Hắn quả thật kỳ lạ, không ngờ, đêm trước ngày thành thân, ta muốn gặp lại chàng thì lại tình cờ gặp một người xa lạ.
! r1 {: E0 p3 LNgày ta thành hôn là ngày hoàng đạo, những cây đào 2 bên đường nở hoa rực rỡ, mọi người đứng chật kín 2 bên đường nhìn đoàn rước dâu của Tô phủ. Ta lúc đó ngồi trong kiệu, mạng che kín nên không nhìn rõ mọi thứ, chỉ nghe Tiểu Mai kể lại rằng, khi kiệu của ta và Nhị Tỉ được rước đi, những cánh hoa đào 2 bên đường bỗng nhiên rơi xuống như mưa, trở thành một trận mưa hoa khiến người người ngưỡng mộ, cảnh tượng vô cùng kỳ lạ và lãng mạn, những cánh hoa đào màu hồng phấn thay cho xác pháo rải khắp con đường kiệu đi qua.
3 O, ~1 x, ~3 y8 n+ DNgười dân chứng kiến đều nói đó là một trận mưa hoa đẹp nhất, những tân nương tử ngày hôm đó nhất định sẽ có cuộc hôn nhân đẹp như trong mơ.
) M3 t% q  V  q- v) e5 c

Props Report

Rank: 2

Cash
466 K$D
Posts
41
santa29 Post on 3-6-2012 09:34:00 |All posts

CHAP 5: TƠ LÒNG

, S4 G! z$ `0 _! v# w
Thời gian đã trôi qua bao nhiêu canh giờ, ta cũng không xác định được, chỉ biết rằng tiếng ồn ào huyên náo ở bên ngoài đã không còn, ta đoán tiệc chắc cũng đang tàn, giờ trong phòng chỉ còn lại có một mình ta và Tiểu Mai. Ta nghe thấy trong phòng có tiếng mở cửa nhưng không thấy có tiếng chân bước vào, đang định lên tiếng hỏi Tiểu Mai thì thấy nàng ta bối rối nói.
, H/ c: W0 k) l1 I-        Tiểu Thư! Nô tì ra ngoài có chút việc.$ H+ d! E' @# C
Ta gật gật đầu, trong lòng thắc mắc người vừa đến không biết là ai và nếu theo những gì ta được biết về đêm nay thì người được gọi là Tướng công của ta giờ phải có mặt ở đây mới phải.
/ m7 l5 G! J9 p/ R0 [8 a-        Tiểu… tiểu thư!# w9 w# C# _7 ?0 V/ ]+ `. p6 F# G
Ta nghe thấy Tiểu Mai lúng túng, mãi không dám nói một lời, ta không nhìn thấy nàng ta nhưng biết có lẽ nàng ta đang run rẩy và hoảng sợ.
  y& H+ ?$ n5 `1 l-        Có chuyện gì vậy? Ngươi làm sao mà lại ấp úng thế? Người vừa rồi muốn gặp ngươi là ai?. f) b) |4 \. a( B
-        Là một tiểu a hoàn của Lãnh phủ ạ! Nha đầu đó đến nói một chuyện.9 ?  b8 B4 p2 G5 ?7 k" ^
Tiểu Mai nói năng không rõ ràng rành mạch, lại còn hơi lo sợ nên ta nghe câu được câu mất nhưng đại loại thì ta có thể hiểu được là lúc mọi người đang mời rượu tân lang thì viên tướng tùy tùng của Lãnh Phong hốt hoảng chạy vào nói thầm thì vào tai hắn, không biết hắn nói gì, chỉ thấy mặt của Lãnh Phong đã lạnh càng lạnh hơn, nụ cười vốn dùng để đãi môi với những quan khách ngay lập tức tắt hẳn và chưa đầy mấy khắc sau, Lãnh Phong đã bỏ ra ngoài và đến giờ không quay lại. Ban đầu, mọi người định giấu ta vì nghĩ hắn sẽ trở về trong vài khắc nhưng ai ngờ, hắn đi mãi không thấy về, mọi người sốt ruột đi tìm hiểu thì mới vỡ lẽ là Cẩm Sắc cô nương vừa mới tự vẫn không thành, nguyên do thì chắc không cần nói ai cũng hiểu, Lãnh tướng quân cảm thấy ăn năn hối hận nên chẳng còn cách nào khác là phải ngay lập tức chạy đến bên nàng ta.
8 c( V+ D+ l+ |0 YTa cười nhẹ, tự động tháo khăn và mũ phượng xuống, bảo Tiểu Mai giúp ta trải lại tóc và chuẩn bị y phục để ngủ, Tiểu Mai lặng lẽ nhìn ta khẽ thở dài, nàng ta nhỏ giọng hỏi.) S: m: X) U5 y9 o$ v- G& c
-        Tiểu thư! Cô… sao cô không tức giận?( B9 l' v1 v1 @" t
Ta nghe Tiểu Mai nói cảm thấy có chút nực cười, ta lấy quyền gì để tức giận với Lãnh Phong hay Cẩm Sắc cô nương, dù cho ta là thê tử được cưới hỏi đàng hoàng nhưng sự thật trái tim của Lãnh Phong chỉ có một người con gái, ta thì mãi chỉ là một con tin trong tay của hắn, ta có tức giận, có tủi thân thì cũng không thể làm gì khác chẳng nhẽ là đến thẳng Cẩm Sắc lầu, trước mặt mọi người tát cho nàng một cái, khóc lóc nói rằng sao Lãnh tướng quân lại có thể làm ra một chuyện vô sỉ như thế với ta nhưng sự thật thì ta không hề cảm thấy tủi thân chút nào mà chỉ có cảm giác buồn phiền. Ta vốn dĩ không có hy vọng gì vào cuộc hôn phối này, chỉ cảm thấy hóa ra ta muốn sống yên lặng nhưng người khác thì không. Bao năm qua chứng kiến sự tranh giành của các Dì, ta có giả câm, giả mù, giả điếc thì cũng biết những mưu mẹo hàng ngày của họ, Cẩm Sắc cô nương cũng vì sợ Lãnh Phong sẽ không toàn tâm toàn ý với nàng nên mới dùng cái chết để uy hiếp hắn, không sớm, không muộn lại đúng ngày thành thân của chúng ta. Ta thật sự cảm thấy Cẩm Sắc cô nương đó có lẽ rất yêu Lãnh Phong nên nàng mới dùng cách nguy hiểm này.
# `+ r3 J0 _* s% D8 H6 P% }…………………………………
& f, w6 p( Y8 K# k" w3 C% F% X# mCó lẽ do lạ nhà nên ta không ngủ ngon như mình nghĩ, đến khi tỉnh dậy vẫn còn rất sớm, Tiểu Mai vẫn đang chống tay ngủ ở trong phòng, có lẽ nàng ta sợ rằng nửa đêm Lãnh Phong sẽ trở về, ta không lay nàng ta dậy mà tự động sửa lại tóc và trang phục, và lấy nước Tiểu Mai đã chuẩn bị làm vệ sinh.% ~* q; A) K# K8 Z- d
Ta đi dạo một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy đường đến Hoa viên, không khí ở đây vô cùng trong lành, người làm vườn có lẽ chăm sóc khá tốt nên cây cỏ đều xanh tươi, bỗng nhiên một cơn gió thổi đến khiến trước mặt ta là những cánh hoa đào đỏ thắm, ta kinh ngạc nhận ra trước mặt là một cây hoa đào nở rộ, có vẻ đã được trồng từ lâu, ở trong căn lầu trước mặt, giữa những cánh hoa đang bay, có một người mặc hỷ phục đỏ đang chống tay trên bàn đá, dường như người đó đang thiếp đi.8 h& J2 U1 C& r/ P! j9 S
Ta do dự không biết có nên tiến lên hay nên rời khỏi đây nhưng ta lại nghĩ vì sao ta lại chạy trốn, dù gì cũng phải giáp mặt nói chuyện một lần, đúng lúc đang do dự thì người đó khẽ cử động, ta suýt phì cười vì dáng vẻ ngu ngơ của hán khi tỉnh ngủ, hắn nhìn quanh và giật mình khi nhận ra ta, chúng ta vẫn đang đứng cách nhau một khoảng khá xa nhưng không hiểu sao ta có thể cảm nhận được hắn đang nhìn chằm chằm vào mình. Ta bước thêm vài bước, thu hẹp khoảng cách giữa 2 người, hắn nhíu mày lại ngày càng chặt, khi ta đặt chân đến căn lầu, hắn vẫn nghiêm nghị nhìn ta, không nói một lời nào.
. d( T/ ~9 W, |* E* @3 j- |-        Phu Quân! Chàng đã về.
+ k& B! {- S0 g) mKhông ngờ, ta lại nói với hắn những lời này, chỉ thấy khuôn mặt hắn tỏ vẻ ngạc nhiên sau đó bất giác đanh lại, hắn đứng dậy đối diện với ta, bàn tay đột nhiên đưa lên nắm lấy cằm ta.
/ W0 i" v( n' @# L- u% x/ FTa có chút hoảng sợ, theo bản năng né tránh nhưng hắn lại nhếch mội cười, ta định sẽ bình tĩnh ngồi nói chuyện với hắn nhưng giờ ta nghĩ là không thể.
: |+ Q( O  ]5 [7 J4 P-        Nàng vừa gọi ta là gì? “Phu Quân” – một con tin sao có thể gọi người bắt giữ bằng danh xưng đó.
) i! r- A8 i3 G+ B8 |# }Ta gần như chết lặng khi nhìn biểu cảm đó của hắn. Hắn quá lạnh lùng so với ấn tượng ban đầu mà ta nhớ, cũng quá cay độc so với những gì mà ta có thể hình dung trong lần nói chuyện đầu tiên.7 x1 f1 n' a: f; |& v
-        Cũng có chút nhan sắc đấy nhưng đôi mắt đó sao lại không có chút tình cảm nào vậy. Nàng muốn gọi ta là phu quân thì nên diễn cho tròn vai một chút, bộ mặt bình thản như tượng đó nói ra những lời như thế sẽ khiến cho mọi người biết nàng đang diễn đấy.8 I3 e: h: o- Z
Hắn bật cười, bỏ tay khỏi mặt ta, ta rất muốn nói gì để phản bác lại hắn nhưng không phản ứng kịp, chỉ thấy hắn nhìn thật sâu vào đôi mắt của ta khiến ta có chút sợ hãi, vội vàng quay mặt đi.. o# `1 l: v2 M* C6 d" e
Lần đầu tiên, ta sợ có người nhìn ra vai diễn ta đã cố gắng diễn trong suốt gần 10 năm, hắn không nói gì tiếp, phẩy tay áo bỏ đi để lại ta đứng giữa khu đình, ta có nên cảm thấy tự hào vì tướng công của ta không phải là kẻ ngu dốt không nhỉ nhưng sau đó lại tự cười bản thân, giáp mặt lần đầu ta đã thua một trận.- j: _, x4 f; c. T  k7 ?; H5 p7 v, b
………………………………
5 W) q8 u1 O9 e/ HKhi ta trở về phòng thấy Tiểu Mai hốt hoảng nói Lãnh tướng quân vừa mới về, đã thay y phục và dặn ta nhanh chóng cùng hắn đến sảnh chính dâng trà cho Lãnh Thái Quân. Ta vì gặp hắn quên mất việc quan trọng này nên vội vàng cùng Tiểu Mai đến sảnh, nhưng chưa kịp bước vào, từ bên ngoài đã nghe tiếng quát giận dữ của Lãnh Thái Quân." u! s4 {! l8 Q( Z, l2 b
-        Ta thật sự đã không biết cách dạy cháu! Vì sao cháu lại có thể hành động như vậy, trong đêm tân hôn lại chạy đến lầu xanh, để tân nương tử ở nhà một mình, ta dạy cháu thế sao?
8 Y1 z: c2 j9 h$ ?2 PGiọng lão phu nhân vô cùng tức giận, cùng chút sót xa, ta biết phụ thân và mẫu thân của hắn đã qua đời từ sớm, Lão Thái Quân một mình nuôi hắn lớn vì vậy, mọi kỳ vọng của nhà họ Lãnh đều dồn vào hắn. Trước khi lệnh ban hôn đến, hắn đã năm lần bảy lượt muốn cưới Cẩm Sắc cô nương nhưng Lão Thái Quân một mực phản đối vì bà cũng như những người thuộc dòng dõi quý tộc đều không chấp nhận xuất thân của nàng ấy. Giờ thấy hắn hành động như vậy, chắc chắn bà phải tức giận.
2 b2 z: |' r4 |, V-        Thái Quân! Người cũng dạy cháu làm người phải trọng tình trọng nghĩa. Cháu với Tô Lương Dung chỉ là do được ban hôn còn người mà cháu thật lòng muốn chung sống là Cẩm Sắc. Hơn nữa, đêm qua, đại phu đã bắt mạch và báo rằng nàng ấy đã có hỷ mạch.
" W4 R% G7 n' V% @, ?4 i3 d+ v% E$ KTa có cảm giác như mình vừa bị ai đó tát vào má một cái, không đau lắm nhưng khiến ta choáng váng.
+ w0 W% `' c; T" P-        Tiểu Thư!
, a8 k* |9 ]1 s/ j( vTiêu Mai ở bên cạnh hốt hoảng đỡ lấy ta, ta không biết khuôn mặt của ta lúc này như thế nào nhưng ta biết vô cùng khó coi, ta cố gắng đứng thật vững, quyết định sẽ đi vào trong thì nghe thấy tiếng động lớn vang lên.
1 \' S' {) K" f4 X: cNgẩng đầu nhìn phát hiện Lãnh Thái Quân đang dùng cây trượng của mình đánh vào lưng của Lãnh Phong nhưng hắn không hề né tránh mà chỉ quỳ gối cắn răng chịu đòn.
) w: C. }* C% _. Q-        Súc Sinh! Cháu… cháu làm thế thì ăn nói sao với Lương Dung? Con bé chỉ mới được gả về nhà ta ngày hôm qua.) N! d) K  `; A( s  t  L7 i
-        Cháu chưa từng nghĩ sẽ phải ăn nói gì với cô ta.2 B/ o3 G7 q$ k) j( D( C
Giọng của hắn lạnh lùng vang lên, ta nắm chặt lấy tay, cố gắng giữ khuôn mặt bình tĩnh, bước vào trong sảnh.: z4 V5 I+ ^8 o0 Y7 C, U  x+ b9 X. U
-        Lão Thái Quân! Cháu đến dâng trà buổi sáng." c$ Q# k5 G; N% t% [
Lão Thái Quân bối rối nhìn ta, bà khẽ hỏi: “Cháu… cháu nghe thấy những gì rồi?"/ ?* E: @$ F2 t& `: u8 b: T
-        Cháu nghe thấy toàn bộ.( g% K1 ]) y3 H8 N1 e+ P  N
Ta bình thản trả lời. Lãnh Phong vẫn đang quỳ ở dưới, hắn ngẩng lên nhìn ta, đôi mắt lạnh lùng khinh mạn như buổi sáng, vẫn là nụ cười nhẹ, ta quyết không lẩn tránh ánh mắt của hắn, lần này, ta mỉm cười nhìn hắn và lập tức quỳ xuống.+ w! \) R! C% W
-        Lương Dung! Cháu….
! q7 E1 E# n0 g- l  J, lLãnh Thái Quân bối rối nhìn ta, Tiểu Mai ở bên cạnh cũng không biết làm gì vội vàng đỡ tay ta. Ta gạt tay của nàng ta ra, ngụ ý nói mình không sao.# I3 [8 l1 C" Z- s. j8 a/ o. Y
-        Thái Quân! Cháu cầu xin người hãy chấp nhận để Phu quân nạp Cẩm Sắc cô nương làm thiếp.
# G& W) F) {% K/ S$ v8 YTa vừa nói xong thì chén đĩa trên khay đã rơi loảng xoảng xuống đất, tất cả mọi A Hoàn đang có măt ở đại sảnh đã đứng im như tượng, Lão Thái Quân ngã luôn ra sau may mà Lãnh Phong đang quỳ bên cạnh ta phản ứng nhanh nhạy chạy lại đỡ bà. / ^2 }" P/ r7 H  b6 F8 h) Z! n, E, |5 ^
-        Cô… cô thật sự muốn gì?5 f$ u! ^( H( U7 [/ s" R5 l
Lãnh Phong đuổi theo ta đến khu vườn, cuối cùng cái vẻ mặt lạnh băng của hắn đã biến mất chỉ còn lại sự ngạc nhiên. Trước sự cầu xin của ta, Lão Thái Quân cũng buộc lòng phải đồng ý cho hôn sự này, nhưng vì ta mới được gả vào mà hắn đã nạp thiếp sẽ không hay vì vậy tạm thời sẽ để Cẩm Sắc cô nương ở trong Lãnh phủ dưỡng thai, khoảng 1 tháng sau sẽ tổ chức một buổi tiệc nhỏ coi như nạp thiếp.$ e8 M: f! L# _! I7 i
-        Thiếp thật sự không muốn gì cả. Phu Quân có thể yên tâm đón Cẩm Sắc cô nương về. Cứ coi như thiếp vì giọt máu của Lãnh gia vậy là đủ lý do đúng không?
, Z7 u8 C( z: W' I' T8 V-        Cô… cô…
; [2 Q# Y. C; G6 |Lần này, ta là người bỏ đi trước, trong lòng ta nghĩ hiệp đấu này ta và hắn cuối cùng cũng hòa.& `/ F6 [3 w- F, l5 x9 f  L5 {
………………………………………./ ?% n. \- j9 G: r) W
Mấy ngày tiếp theo, đúng như mọi người đoán, Lãnh Phong đều không trở về phòng của chúng ta, hắn ta bận rộn với việc sắp xếp chỗ ở cho Cẩm Sắc, tối đến đều ở Cẩm Sắc lầu, trong những ngày này, ta học cách quản lý phủ, làm quen với mọi người, Lão Thái Quân nhiều lúc nhìn ta nói chuyện với mọi người lại thở dài, Tiểu Mai cũng vậy, nàng ta tối nào cũng chong đèn ngồi trước cửa phòng ta vì nghĩ có thể Lãnh Phong sẽ đột nhiên xuất hiện, ta nhiều lần khuyên can không được đành phải để nàng ta muốn làm gì thì làm.
) g0 _! }2 T- Y. t# QChớp mắt đã đến ngày “lại mặt”, hôm trước Lãnh Phong có trở về phủ nói rằng hắn không đến được vì bận việc, ta nghĩ có lẽ hắn muốn tuyên bố với phụ thân ta rằng hắn không chấp nhận mình là con rể của Tô gia, Lão Thái Quân biết chuyện liền giận đến mức bỏ ăn cuối cùng, hắn đành miễn cưỡng cùng ta bước vào Tô phủ.
( I: U; S1 _& |- yPhụ thân ta mừng ra mặt khi thấy hắn đến, sau khi mời trà Đại nương, phụ thân kéo hắn ở lại để đàm đạo, hắn một mực từ chối nói rằng muốn cùng ta đi thăm mẫu thân, ta biết đó chỉ là cái cớ để hắn thoát khỏi phụ thân nhưng trong lòng nghĩ ít ra hắn cũng nhớ đến Mẫu thân của ta.
% z8 c& @! w9 q6 k-        Dung nhi! Mẫu thân có chuyện muốn nói riêng với Lãnh Phong!
! m% g+ S, N7 A- ATa ngoan ngoãn gật đầu đi ra, đại ý những gì mẫu thân muốn nói với hắn ta cũng đoán được vài phần, ta nghĩ chắc bà dặn dò hắn phải chăm sóc ta chu đáo, đừng đẻ ta phải chịu tủi nhục rồi lại nói vài điểm tốt của ta, đang nghĩ đến khuôn mặt của hắn phải tỏ ra điềm tĩnh ngồi nghe mẫu thân nói, ta cảm thấy có chút hài lòng, ít ra hắn cũng phải có trách nhiệm khi làm Phu quân của ta.
- |5 _5 Y' ]: o-        Thái Tử! Đây là biệt viện.
" p0 o  h* O/ [; `/ sTiếng nói của Nhị tỉ truyền đến khiến ta dứt khỏi suy nghĩ, ta nhớ hôm nay tỉ ấy cùng Thái Tử cũng về, hóa ra họ đã về trước ta.
% l; A' H# o& I8 {& a" e2 ZVừa nghe thấy tiếng đã nhìn thấy bóng dáng của Nhị tỉ ở trước mặt, bàn tay tỉ ấy đang kéo tay ai đó đi đằng sau, ta thấy thấp thoáng cánh tay áo màu xanh.
% Z; |( x; f6 [: r. N# ]5 ?6 T+ Q( M-        Ô! Lương Dung!
; O& V3 V1 v; w1 R& wNhị Tỉ vui mừng chạy đến bên cạnh ta, nói thật là lần đầu tiên ta thấy nhị tỉ niềm nở với ta như vậy. Giờ nhớ đến thân phận của Tỉ ấy ta vội vàng cúi người.
, s8 ?* |; g* M5 {! p8 _1 B-        Tham kiến Thái tử! Tham kiến thái tử phi!
4 x4 }" g. z8 m. X3 n; b. y  r& _-        Miễn lễ!8 w3 K( u, y7 _( q; ]3 x( d
Giọng nói vừa rồi có vẻ rất quen, ta vừa đứng thẳng dậy vừa đưa mắt nhìn người ở bên cạnh Nhị tỉ.8 a/ Y, S: a% \1 k, i
-        Lương Dung! Muội vẫn chưa gặp mặt tướng công của Tỉ đúng không? Đây là Thái tử Cảnh Hàn.) w4 L0 V0 B4 n4 N7 N4 U& q
Ta kinh ngạc nhìn người trước mặt, người đó mặc y phục màu xanh, khuôn mặt không còn nét cười như cái đêm ta gặp lần đầu tiên, trong mắt chỉ là những tia nhìn lạnh lẽo cô độc khiến ta thấy kỳ lạ, sợ rằng người mà ta gặp đêm đó và người đứng trước mặt ta chỉ có khuôn mặt giống nhau.
, J- ?) h8 M5 M* w/ }-        Ta đã nghe Như Hoa nói về nàng! Lãnh Phong đối xử tốt với nàng chứ
" d0 O  B$ a; a' W/ t1 BGiọng nói đội nhiên vang lên khiến ta không kịp định thần.# M: m6 v8 Q. T' c3 _
-        Dạ! Tốt! chàng… chàng đối xử với thần rất tốt.- v3 x: u* A' {$ u3 P
Ta lúng túng trả lời, cảm thấy có gì đó không ổn nhưng không ổn ở đâu thì ta không rõ.
4 p) u7 U6 R. p) `-        Đối xử tốt là được rồi!
0 K2 S3 D+ ^" [( jTa và Nhị Tỉ cùng ngơ ngác nhìn Thái Tử điện hạ, ta khẽ liếc nhìn thì phát hiện ra nụ cười giống như tối hôm đó. Giờ ta mới có thể xác định người tối hôm đó ta gặp là thái tử điện hạ nhưng vì sao chàng lại xuất hiện ở bên ngoài cung lúc tối muộn như vậy.
- {) S7 `/ r0 h2 B; f0 [* @Ta nghĩ mãi cũng không hiểu.
# Z1 m  Z! b0 w  Z7 K& L" d/ V8 p4 f9 l& F  V% i' F' S5 f) i3 c
[Xem hồ sơ Thưởng/Phạt]:santa29 Không tiết kiệm điện phạt 4 K$D Cash.

Props Report

Rank: 2

Cash
466 K$D
Posts
41
santa29 Post on 7-6-2012 22:33:39 |All posts

CHAP 6: CẨM SẮC

8 d" l0 x; @& G- V6 {6 u$ L' l
: O9 m0 \0 i" [. {" W
Ta cảm thấy phu quân của mình rất kỳ lạ, hắn dường như coi ta là kẻ thù không đội trời chung của hắn, ta thừa nhận là mình chính là nguyên nhân khiến cho hắn và Cẩm Sắc không thể hạnh phúc trọn vẹn nhưng đâu có phải là lỗi của ta, nếu hắn muốn trách phải trách Thái Tử Cảnh Hàn đã đem lòng yêu Tỉ Tỉ ta, trách Hoàng Thượng đã ban hôn mới đúng, đằng này, hắn lại trút hết sự lạnh lùng và tàn nhẫn lên ta.  r! [5 f3 b' R
Khi dùng bữa tối cùng mọi người, hắn vẫn lạnh lùng như cũ, Phụ thân nói gì hắn cũng chỉ im lặng, tỏ ý không muốn nghe, ta nghĩ có khi nào hắn mới là thái tử chứ không phải là Phu quân của Nhị Tỉ ta, cũng nhờ có Thái tử thỉnh thoảng góp vui vài chuyện nên bữa ăn không đến nỗi gượng gạo lắm, tàn tiệc, Phụ Thân giữ hắn và Thái Tử ở lại đàm đạo, ta và Nhị Tỉ không tiện ở lại nên quay về phòng gặp mẫu thân.1 X. M# J. {& b5 u- X" S
Vừa nhìn thấy ta, mẫu thân đã thể hiện sự lo lắng, dường như những tin đồn về cuộc sống của ta ở Lãnh Phủ đã lan đến tận nơi bình yên này.; T5 {" p8 @+ D% W% Y! Z$ t9 E0 t2 F
- Dung Nhi! Mẫu thân không ngờ con chịu nhiều thiệt thòi như vậy. Ta cũng đoán trước con sẽ không hạnh phúc nhưng...
" k. E( B- H1 g1 E8 E) M; ?Mẫu Thân vuốt mái tóc ta thở dài, ta mỉm cười, nụ cười từ tận đáy lòng muốn bà biết ta không hề cảm thấy như vậy. Ta chưa từng mong chờ gì ở Lãnh Phong thì cũng không thất vọng, ta không thích hắn nên không cần phải tranh giành tình cảm, ta không thích hắn nên ta với hắn vốn dĩ chỉ vì một chiếu chỉ ban hôn mà gắn với nhau, việc của hắn, người hắn yêu vốn dĩ không ảnh hưởng đến cuộc sống của ta, nếu có thì chỉ là chút cảm giác tức giận của bất kỳ nương tử nào khi tướng công của mình không cư xử nhã nhặn mà thôi.
/ S5 b1 D% `  b7 h-        Con không hề cảm thấy mình bị thiệt thòi điều gì. Mọi người ở Lãnh Phủ rất tốt với con, Lão Thái Quân cũng rất yêu thương con, lại còn có Tiểu Mai ngày đêm ở bên cạnh, con thấy mẫu thân mới là người thiệt thòi. Người nhìn xem, từ khi con và Tiểu Mai đi, mẫu thân cũng không chọn cho mình một a hoàn cố định nào cả.
7 I/ c4 l1 h2 `1 v+ kBà ngạc nhiên khi thấy thái độ bình thản của ta, đang định an ủi ta, cuối cùng lại là ta an ủi bà. Nhìn biệt viện ngày càng vắng lặng, trong lòng ta có chút không an tâm.
( F& h9 F4 z- ~. \" Z4 O-        Hay con để Tiểu Mai lại với người! Con ở bên Lãnh Phủ có thể tự sắp xếp cho mình.
* A4 n, L/ I/ Q1 a- J! T! f) [9 V" xTa vui vẻ đề nghị với bà nhưng lại thấy bà buồn rầu hơn. Bà ôm lấy ta vào lòng giống như khi ta vẫn còn là một nha đầu 8 tuổi.; y  \& z# A$ x: y
-        Lãnh Phong quả là không có mắt nhìn người! Gả con cho hắn đúng là tổn thất của Tô gia chúng ta.
  m0 u4 a6 w. C/ y) E6 _Ta lần đầu tiên biết mẫu thân cũng có thể nói những lời giận dỗi như lúc này, ta cảm thấy  rất vui liền ôm chặt lấy bà.
. P, S# _1 R9 |$ V. J, w: WSau khi mẫu thân ngủ, ta ngồi trong phòng chờ Lãnh Phong về, đã rất khuya, nhưng có vẻ cuộc đàm đạo của phụ thân ta và hắn vẫn chưa kết thúc, nhìn căn phòng được mẫu thân chuẩn bị, ta có chút do dự, dù ta đã ở Lãnh Phủ được gần 1 tuần nhưng chưa bao giờ ta và Lãnh Phong ở cùng một nơi, hắn thường xuyên ở Cẩm Tước lầu, vấn đề ăn mặc ngủ của hắn đều là ở Cẩm Tước lầu vì vậy nghĩ đến việc tối nay, ta và hắn ở cùng một căn phòng ta có chút chột dạ. Hắn và ta ở chung một phòng liệu có khi nào sẽ xẩy ra chuyện mà ta thường hay thấy trong các cuốn sách cấm mà Tiểu Mai lén cho ta xem.. A& Z/ ]& t9 w/ U2 R
Không! Không! Hắn là người căm ghét ta nên chắc chắn không thể… càng nghĩ ta càng thấy mình dường như đang bị tự kỉ, không chịu được liền đứng dậy ra ngoài dạo.
/ |. j( z- q+ U0 g0 zVừa định đứng dậy thì cánh cửa bật mở, tim ta suýt nữa nhẩy ra khỏi lồng ngực, định hình lại mới thấy Thái tử Cảnh Hàn đang đỡ lấy hắn say bí tỉ vào phòng.4 m' t( Z9 w  ~6 U
-        Sao… sao Thái Tử lại…
. f* O9 }0 _1 e0 }# DTa hốt hoảng chạy đến bên cạnh Thái tử định đỡ lấy Lãnh Phong nhưng Thái tử nhìn ta bật cười.0 @# E& K: B# l) V* i% q1 i4 F
-        Nàng nghĩ là nàng có thể đỡ một nam nhân sao?
* K1 t# \& p  K0 t. U' S7 a) nLúc đó ta mới thấy mình khờ khạo, chẳng qua trong lúc hốt hoảng thấy một người như Thái Tử lại đỡ lấy phu quân đang say của ta, ta biết đó là việc không nên diễn ra.
9 L' ~  ]$ F( D6 M& ?9 ^-        Những người khác đâu? Sao Phụ thân thần lại để cho người làm việc này.' M0 e' D2 O: ~3 ]* r/ ]
Ta luông cuống vừa nói vừa giúp Thái Tử đỡ lấy Lãnh Phong, dù ta biết có thể nó chẳng giúp ích được gì nhiều vì Thái Tử đã dìu hắn đến gần giường.( O3 L8 n6 a9 |: a6 M: T- z
-        Ta và Lãnh Phong muốn nói chuyện riêng nên cho những người khác lui trước, ai ngờ tửu lượng của Lãnh Phong không giỏi như ta tưởng vì vậy ta đã chuốc say hắn rồi.
# J8 H: F& s& H4 H+ r* Z# H+ ZTa thầm mừng và muốn cảm ơn Thái tử vì người đã chuốc say rất hay, cuối cùng vấn đề ta lo lắng đêm nay sẽ được giải quyết.
3 v" D' S% x3 C7 yTiễn Thái Tử đi xong, ta thở dài nhìn nam nhân đang ngủ một cách hống hách trên giường, ta không còn cách nào khác là giúp hắn tháo giầy, cời áo khoác ngoài và đắp chăn lên cho hắn nhưng khi ta vừa kéo chăn cho hắn xong định rời đi thì bàn tay của hắn bỗng nhiên giữ tay ta lại.+ x8 H1 }; `$ E4 W* b
Ta phải thú nhận là trái tim ta đột nhiên đập một tiếng “Thịch”, ta ngơ ngác nhìn bàn tay mình và nhận ra tay của hắn rất to, những ngón tay cũng vô cùng thô ráp.$ o3 T- Z6 w: `/ l  l
-        Cẩm Sắc!
( Y7 o; [% W9 C1 ~0 ]Ta bật cười khi nghe cái tên thốt ra, trái tim như được giải phóng, thở phào nhẹ nhõm. Bỗng nhớ đến lời của mẫu thân nói lúc nãy, ta thầm nghĩ: “Mẫu thân! Hắn có lẽ cả đời không biết con tốt như thế nào.”5 N) [7 W8 J( u% O' O- v6 d" A6 w
Cả đêm, ta chống tay ngủ ở trên bàn uống nước, sáng tỉnh dậy Lãnh Phong đã không còn ở trong phòng, hắn ta chắc đã tham gia buổi chầu sớm, sau đó lại phát hiện trên người có khoác một chiếc áo mỏng, ta thầm nghĩ vì sao hắn không bế ta vào giường mà lại chỉ khoác áo cho ta, đã tốt thì nên tốt đến cùng chứ nhưng sau đó lại nghĩ đến cảnh hắn bồng ta trên tay đặt ta nằm xuống thì ta không cách nào tưởng tượng ra khung cảnh đó.2 l! v# T' T% v" l; R& `" a
Ta để Tiểu Mai ở lại với mẫu thân và một mình về Lãnh Phủ, đương nhiên là Tiểu Mai và mẫu thân ta đều không yên tâm nhưng ta nghĩ dù sao mình cũng là thiếu phu nhân của Lãnh gia, có thể sống tốt được.2 i' i8 I: h7 x$ x$ ]+ P* i$ `; c
Vừa bước ra khỏi kiệu, ta nhận ra ở phía đối diện cũng có một chiếc kiệu khác, ban đầu ta nghĩ đó là kiệu của một cố nhân đến thăm Lão thái quân nhưng từ trong kiệu bước ra lại là một cô nương vô cùng xinh đẹp. Nàng ta không có vẻ đẹp kiêu sa như của Nhị Tỉ mà là vẻ đẹp vô cùng trong sáng khiến cho mọi người đều cảm thấy không rời mắt đi được, muốn được yêu thương, chiều chuộng và bảo vệ. 2 J" [$ v4 [9 m- V' b+ `
-        Tiểu thư! Sau này chúng ta thật sự sẽ sống ở trong phủ Tướng Quân sao.& R1 n/ u' A2 j" T* X
A Hoàn đi bên cạnh sửng sốt nói, ánh mắt thích thú kèm chút tự hào, ta lờ mờ đoán ra được điều gì đó nhưng lại không biết mình có đoán chính xác không vì thế vẫn đứng nhìn nàng ấy.9 T+ d' e- }6 k* a. A: K, k. V/ J
Nàng ta dường như nhận ra cái nhìn của ta cũng băn khoăn do dự bước đến. Đúng lúc đó, một ai đó vụt qua tao đứng chắn trước mặt ta và nàng ấy.' M" a- R; o% ~! e  R
Chiếc áo choàng màu đen che khuất tầm mắt của ta vung lên ôm lấy người con gái có khuôn mặt dịu dàng trong sáng đó.; u3 ^2 s& O7 J- D; u8 a
-        Cẩm Sắc!* @/ v5 _6 m) e* M) ~( `7 Z; K4 }
-        Nàng đến rồi!# z) E  Y, E% G4 n$ ~
Ta giống như khách qua đường như bất cứ ai trong khung cảnh này nhìn đôi nam thanh nữ tú mỉm cười tình tứ với nhau. Ánh nắng mặt trời quá gay gắt hay là do nụ cười của nàng ta rực rỡ và hạnh phúc quá khiến ta vô tình lấy tay lên che mặt.
# ?- A6 v( t# s4 m- Hôm nay! Nắng gắt quá rồi!
5 _7 N0 |1 t- v. X5 E………………………………………….
' R( Q0 ~* V3 v+ jChiều hôm đó, ta đang ở trong phòng sắp xếp lại đồ dùng vừa mang từ nhà về thì Cẩm Sắc và a hoàn của nàng ta gõ cửa phòng. Nàng ta mỉm cười dịu dàng dâng trà lên cho ta.; H& C- t$ ~* q/ @" s
-        Tỉ Tỉ! Muội đáng nhẽ nên đến thăm tỉ sớm hơn mới phải.% c7 d0 R* j( P. P8 Q- Y
Ta thấy trong lòng có chút vị chua khi nghe 2 tiếng “Tỉ Tỉ”, ta có cảm giác hình như mình đã già đi rất nhiều khi nhìn nàng ta, nàng ta nhắc nhở ta rằng ta đã là phu nhân của một người, nàng ta nhắc nhở ta rằng ta đã không còn là thiếu nữ 17 tuổi được làm những việc mà mình muốn.
8 w# B5 A% b! F, R6 ?* r-        Tiểu thư! Tướng Quân nói cô đừng cúi người lâu như vậy, phải cẩn thận, giờ cô đâu chỉ có một mình, cô…
+ q6 e$ u+ Z% Y$ B& @5 Y-        Im lặng!8 d  n& ^+ b" \) a) k3 k
Nàng ta quát a hoàn và bối rối nhìn ta, ta khẽ cười nhìn về phía tiểu a hoàn đó, vẫn là một tiểu nha đầu non nớt, A hoàn đó nhìn ta không khách khí, có phần muốn tuyên bố: “Đúng! Tiểu thư của ta có cốt nhục của Phu Quân nhà ngươi đấy.”& H; `+ H# {- ^" }5 n
-        Được rồi! Phu quân đã bảo thế muội không cần hành lễ! Tỉ nhận tấm lòng là được.
- D7 A' o3 [* ~* v+ l) rTa đưa tay đỡ chén trà nhấp môi, ta nhận ra nàng ta thật lòng muốn giữ mối quan hệ tốt với ta bởi vì ta tin đôi mắt người ta không nói dối mà nàng ta có đôi mắt rất trong sáng, ta nhớ đến lời đầu tiên Lãnh Phong nói với ta, hắn có lẽ vì đã quen nhìn thấy ánh mắt đẹp như vậy nên ngay khi nhìn ta đã nhận ra đôi mắt luôn lãnh đạm của ta.0 y* k  C7 G' [
……………………………………………………..
* q8 B; h5 l" b- \& l
' F$ o  ^' U* G, L& cLoáng cái đã đến tháng 3, hoa đào ở hậu viên rụng đầy sân, Cẩm Sắc đã đến Lãnh Phủ được 2 tháng, với sự dịu dàng và ôn hoà của nàng, Cẩm Sắc ngay lập tức được mọi người trong phủ quý mến, ban đầu Lão Thái Quân cũng không vừa lòng nhưng giờ nàng đang mang cốt nhục của Lãnh gia, hơn nữa nhân phẩm của nàng ta không có gì đáng chê trách nên dần dần, bà cũng đối xử với nàng chu đáo hơn, ta vẫn quản lý mọi việc trong phủ như một Thiếu phu nhân, thỉnh thoảng nàng ta đến thăm hỏi, cùng uống trà nhưng ta dường như không biết nên nói gì với nàng ấy vì vậy, thái độ của cả 2 cũng có phần gượng ép nhưng chưa từng xẩy ra xích mích gì đến nỗi ta nghe được rằng các bà thím trong thành nói nam nhân nào mà cũng có thê tử như ta và Cẩm Sắc chắc sẽ không chỉ là “tam thê, tứ thiếp”. Cẩm Sắc được sắp xếp ở ngay phủ đông, gần hậu viên trồng cây hoa đào mà ta đã đến lần đầu tiên, thỉnh thoảng, ta cũng muốn đi ra đó ngắm hoa đào nhưng lại sợ chạm mặt nàng và Lãnh Phong. Có một lần, ta định đến ngắm hoa đào thì gặp Lãnh Phong, hắn lạnh lùng hỏi ta vì sao đến đây, ta không biết trả lời thế nào.
* I2 n2 p9 S, c, CNghe những a hoàn nói hôm nay, hoa đào cuối cùng đã rụng hết, chỉ còn lại cành khẳng khiu, ta cảm thấy hơi chạnh lòng, muốn đến xem thử một lần.
# u, r- \! \5 ?% a1 Y4 L9 JTa chờ đến tối muộn, một mình đến khu vườn, nhìn những cánh hoa đào rơi đầy mặt đất, ta thấy có chút thương cảm, lại cúi người nhặt chúng đem cất vào khăn tay, ai ngờ đang chuyên tâm nhặt hoa thì nghe thấy có tiếng cười và tiếng bước chân chạy đến.# h% F( v8 J/ L; ], l* Z
-        Cẩm Sắc! Đừng chạy! Nàng phải cẩn thận chứ!8 K4 u% J' x3 e5 e
-        Chàng ý! Chỉ lo cho con thôi! Có lo cho thiếp đâu!8 L% l3 e  z# V+ r0 y
Ta đương nhiên nhận ra giọng nói của họ, hơi sững người muốn bỏ đi nhưng lại nhận ra họ đang đi về phía mình, ta không muốn giáp mặt họ, sợ rằng gặp họ sẽ không biết nên tỏ thái độ thế nào, hoà nhã mỉm cười với họ được không nhưng khi nhìn thấy cảnh trước mặt, ta mất đi dũng khí đó.
; u0 v% ^0 |6 y& gNgười chẳng bao giờ cười với ta lại đang mỉm cười bế một cô nương trong lòng, nếu nhìn thấy ta ở đây ta nghĩ có khả năng hắn sẽ làm ngã cô nương ở trên tay mất vì vậy không còn cách nào khác, ta không suy nghĩ cúi người luồn qua khu vườn định lén đi ra.
3 t; r; k% l; ?- N-        Ta muốn gọi nàng là Dung Nhi như lần đầu tiên ta gặp nàng vậy!) ]4 b7 G, f4 W( @
Không hiểu điều gì khiến ta dừng lại, ta có cảm giác có gì đó vừa nện vào tim mình. “Dung Nhi” – Cẩm Sắc cũng tên là Dung Nhi sao.9 n3 [( w$ I2 G" V/ ~6 O3 ^+ o
-        Thiếp không thích cái tên đó!
$ [, ^& Z/ H0 R* sGiọng Cẩm Sắc giận dỗi, tiếp đó ta nghe thấy tiếng cười của Lãnh Phong. & u: J$ E$ o8 Y8 A% L1 [
-        Nhưng lần đầu tiên gặp nhau nàng nói với ta nàng tên Dung Nhi.2 Z+ b- I4 _3 r/ f1 O: t3 i( F5 B
-        Đó là chuyện lúc thiếp còn nhỏ mà.' u* l. Z1 L) I& l& `; |
-        Phải! Vì còn nhỏ nên nàng dễ dàng quên ta nếu ta không nhìn thấy nó thì làm sao biết nàng chính là tiểu cô nương ta gặp ở tết nguyên tiêu 9 năm trước.
/ L3 N! x$ t8 M" _: @Ta nghe thấy tai mình ù đi, ta sợ mình nghe nhầm, sợ những gì mình nghe thấy là do hoang tưởng vì vậy, ta lén nhìn trước mặt, Lãnh Phong đang giơ một vật gì đó ra trước mặt Cẩm Sắc, ta sững người nhìn thứ ánh lên trong ánh trăng, màu bàng bạc và một chiếc bút gỗ gắn vào nút kết đồng tâm.
" x4 J; ?! f( g-        Vậy nàng đã nhớ ra câu đối mà nàng để lại cho ta chưa?+ [: t' p  B% b* q9 i7 L* I
-        Thiếp vẫn không thể nhớ!
; {/ C# h- ~, P. L3 v. G- k3 ZCẩm Sắc buồn rầu nói, ta thấy Lãnh Phong khẽ ôm nàng ấy vào lòng, nụ cười dịu dàng khiến ta không thể rời đi.
" t! c) k6 r6 m-        Vậy mà nàng nói ta nhất định phải đợi nàng trở thành một vị cô nương. Giờ thành ra ta đợi nàng là sao?
* l6 i9 B/ |# z1 y$ N/ uTa ngã sụp xuống dưới bãi cỏ, những ký ức như ánh trăng hiện lên trong tâm trí ta, vẻ lãnh đạm của vị ca ca đó, vẻ nghiêm nghị của vị ca ca đó.8 d* c& O, g: n5 y, Q3 M/ M
-        Vế đối đó, đợi khi nào nha đầu ngươi trở thành cô nương, ta sẽ trả lời.
& V' p# s4 j3 G% h-        Được! Huynh nhất định phải đợi ta.9 \0 e0 i' v7 [
................................................
2 e0 y( G! Z5 F% R- ~" o6 W6 K$ b' ?Cuộc đối thoại đó cứ ám ảnh ta, ta vạn lần, ngàn lần nói rằng ta nghe nhầm, hoặc có lẽ ta đã suy diễn, chỉ là những câu nói không đầu không cuối, sao có thể là như vậy. Nhưng kỉ vật đó ta biết không nhầm. Ta muốn đi xác nhận sự việc, muốn được cầm lấy chiếc bút đó, muốn hỏi rõ Lãnh Phong, 9 năm trước, có phải hắn đã gặp được một tiểu cô nương ở Tết nguyên tiêu, có phải hắn đã nói sẽ dợi tiểu cô nương đó. Nhưng có thể, hắn và Cẩm Sắc cũng đã gặp nhau như ta và ca ca đó thì sao? Có thể là sự trùng hợp thì sao?
. G6 P7 a( Z; N  XTa càng suy nghĩ càng cảm thấy hồ đồ, chắc chắn là ta đã nhầm,  Lãnh Phong không thể nào là người đó, ta nghĩ mình đã suy nghĩ quá nhiều vì vậy quyết định sẽ coi như chưa nghe thấy gì.& d7 C8 _7 V7 _1 ~% z8 g
Nhưng thật tâm ta không làm được, ta vẫn để tâm vì vậy mấy lần nhìn thấy Lãnh Phong và Cẩm Sắc, ta không thể không nhớ đến đoạn đối thoại đó, ta trách bản thân đã quá đa nghi, trách mình lại tiếp tục hy vọng, lại bắt mình cố gắng làm nhiều việc hơn để không phải suy nghĩ lung tung.
& ]7 ]) V5 j# Z: y4 C+ w3 A: `, `Ngày lập thiếp của Lãnh Phong cuối cùng cũng đến, sau 2 tháng dời ngày, Lão Thái Quân cũng phải gật đầu đồng ý, mọi người đều bận rộn chuẩn bị cho buổi tối, nhưng không ai cho ta động vào bất cứ việc gì, ta nghĩ mọi người sợ ta chạnh lòng nên ta chỉ biết cười trừ tìm một nơi vắng vẻ không làm phiền người khác và cả bản thân, hoá ra đi tìm mãi mới biết nơi vắng vẻ đó chính là hoa viên ở phủ phía Đông bởi Cẩm Sắc đã chuyển đến ở gian nhà phía Tây ngay sát thư phòng của Lãnh Phong từ hôm qua.4 V& u3 D8 w4 y1 e$ l
Ta bươc vào mái đình, nhớ đến cảnh ta nhìn thấy hắn hôm đầu tiên sau khi thành thân, lại nhớ đến cánh hoa đào bay đầy trời liền cúi nhìn dưới chân, đã chẳng còn hoa đào nào rơi ở dưới nhưng ta sợ hãi phát hiện ra một món đò.
) N+ `, A$ w2 XTa không dám nhặt nó lên, sợ rằng nhặt lên ta sẽ hối hận nhưng lại muốn đáp án mà mình luôn tìm kiếm.: ?& [0 S/ q1 E5 s- e
Chữ “Phong” trên đó như xuyên thẳng vào tim ta. Ta nắm chặt vật lưu niệm đó trong tay, bất giác chạm vào lọ mực nhỏ bằng thép phát hiện ra trên đó có nét khắc, ta sờ vào từng nét một trên đó, cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
% z0 q9 `: C* r“Dung Nhi” – ta cảm thấy ai đó đang dùng ngàn con dao đâm vào tim ta, ta thấy hình ảnh trước mắt mình nhoà đi, cho đến khi một tiếng nói cất lên.
- T1 k2 j' X- @" F. g) r2 K-        Tỉ Tỉ! Sao tỉ lại ở đây?
. k7 k  W  m' G! N$ B) I5 \) qTa nhìn Cẩm Sắc đứng trước mặt ta, run rẩy đưa lọ mực và chiếc bút ra./ E/ d" r( @/ X5 n3 j1 f
-        Vì… vì…sao… muội….
1 e4 u1 m) k, i; f/ k- G-        Thì ra Tỉ nhặt được nó. Đa Tạ Tỉ! Nó là của muội.
" s1 C6 e0 W9 v- cNàng ta mỉm cười nói đưa tay ra, ta kinh ngạc nhìn người ở trước mặt.2 w2 K' c; M1 P, j3 x) s
-        Tỉ Tỉ!
. U% C0 s5 x3 A0 J/ ~Nàng ta lo lắng hỏi, đưa tay lấy chiếc bút và lọ mực trong tay ta, ta theo bản năng nắm chặt lấy không buông.
( }' _* J' i4 _! z1 U-        Tỉ…
$ H5 |- W2 _8 i4 n-        Nó là của ta! Ta đã đánh mất nó vào một đêm tết nguyên tiêu. Vì sao muội có nó?
: B: F% V) H# Y5 s/ FTa nghẹn ngào nói, khuôn mặt đang ửng hồng đó bỗng nhiên trở nên trong suốt như thuỷ tinh, nàng kinh ngạc nhìn ta, lắp bắp nói không lên lời.$ J0 O: Q5 q- J4 o0 U
-        Ta… ta phải đi gặp chàng! Ta… chàng có phải là ca ca đó…. Ta… ta phải nghe chàng nói đáp án của câu đối.8 `; s; J9 d, v( j' K+ x1 `
Ta lẩm bẩm một mình, nắm chặt lấy kỷ vật trong tay và bước qua Cẩm Sắc nhưng một bàn tay giữ tay ra lại.) c$ z. t$ O* K
-        Không… Đừng… muội…. nghe muội giải thích.3 y5 J& Z5 c7 }) ^6 }( I' ]5 r
-        Buông ta ra! Ta phải đi gặp Lãnh Phong!) G3 `% ?3 P  ~' M9 o' B
Ta như kẻ điên loạn, không để ý đến bất cứ thứ gì chỉ muốn chạy thật nhanh đến gặp Lãnh Phong, muốn hỏi chàng cho rõ mọi chuyện nhưng vừa bước chân khỏi bậc đá của mái đình, một âm thanh như xứ toạc không khí vang lên.
! `9 `3 y4 z( ]/ c! F; QTa kinh ngạc quay lại nhìn Cẩm Sắc đang từ từ khuỵ xuống, dưới ghế đá. Ta đã đẩy nàng ta ra khiến nàng không đứng vững để cả người đập vào chiếc bàn đá giữa mái đình.
2 z1 J2 V( B) r2 F- ^( ~8 D# g-        Đau… Tỉ… Tỉ…7 b' x9 @: g3 M/ s: h3 c
Ta nín lặng không thể hét lên một lời, dưới gấu váy màu hồng phấn của nàng có một vết máu nhỏ, từ từ lan rộng ra giống như đoá hoa đào nở giữa trời tuyết.
0 ~/ `8 N% h, a' V2 k-        Tỉ Tỉ!
, y1 {1 a1 i% n# s! ]6 u8 A5 _Đôi môi vừa nãy hồng hào giờ đã trắng bệch, đôi bàn tay mảnh khảnh với về phía ta, ta đứng chôn chân một chỗ, vô thức đưa tay ra.
3 v/ ]" y; u; P-        Người đâu!
7 a' ]+ K9 N7 u% t) [% XTa hét lên giữa mái đình vắng lặng, ôm lấy người đang thiếp dần đi trong tay mình khiến Ta nhớ tới Nhị Tỉ  Như Hoa 9 năm trước.
  d2 H3 z) b, P" V. f
[Xem hồ sơ Thưởng/Phạt]:santa29 Siêng ủng hộ chủ theard nên ưu ái 7 K$D Cash.

Props Report

Rank: 2

Cash
466 K$D
Posts
41
santa29 Post on 12-6-2012 23:38:01 |All posts

CHAP 7:  THẬT GIẢ LẪN LỘN

* e6 ^0 m* F* n. R

' d* {% W, D. }$ Z6 V- Z6 m1 wĐáng nhẽ, hôm nay phủ Tướng quân phải ồn ào náo nhiệt, phải giăng đèn đỏ rực, người người chúc phúc, cuối cùng lại yên lặng đến đáng sợ, nghe thấy cả tiếng xào xạc của lá cây mỗi khi gió thổi qua.$ e1 o# l5 }1 A- m2 u  o
Ta không biết mình đã ngồi trong phòng bao lâu, mọi chuyện cứ như một thước phim, liên tục chạy đi chạy lại trong đầu ta, chạy đến đoạn Cẩm Sắc ngã xuống thì quay lại từ đàu.! U& b. g1 k. p$ ~# w# z5 a" C
Không có một ai đến nói cho ta biết chuyện gì xẩy ra sau đó, ta bị Lãnh Phong đẩy ra khi ôm Cẩm Sắc ở mái đình, ta lần đầu tiên nhìn vào đôi mắt của chàng ta, lần đàu tiên muốn nhìn thấy thế giới trước mặt mình.3 T8 B8 p" O' H% T
Hoá ra đó là một màu đỏ, màu của vết máu trên vạt váy, màu của ánh lửa tức giận từ đôi mắt của Lãnh Phong, thì ra thế giới vẫn đáng sợ như vậy.
6 k' m) e1 b' k-        Thiếu gia! Thiếu gia!6 ]8 x4 X5 z1 \( o5 `. k+ X: u
Ta nghe thấy tiếng gọi hốt hoảng của lão quản gia, liền sau đó là tiếng cánh cửa bật mở. Ta biết chàng sẽ đến bằng cách này, ta cũng biết những gì mà chàng sẽ nói, cũng nghĩ mình nên nói những gì nhưng cuối cùng lại là im lặng.+ t) N) w# M# Q
Có tiếng gió trong không khí, ta nhìn lưỡi kiếm đặt trên cổ mình, ánh kim loại sáng loáng khiến ta cảm thấy lạnh đến thấu tim.4 w& o( d) f- q
-        Thiếu… thiếu gia….
: z8 V" W$ I, }Lão quản gia hốt hoảng chạm vào cánh tay hắn, ta ngước lên nhìn hắn, thấy đôi mát đỏ hoe của hắn, là do tức giận hoặc cũng là do hắn quá đau lòng.7 S$ F: [7 M. ~, C1 s' `  t
-        Phu Quân! Chàng muốn giết thiếp?
" V0 T" a" K; k2 W+ k8 g0 N4 aTa bình thản hỏi hắn, chính bản thân ta cảm thấy ngạc nhiên sao ta có thể hỏi hắn bình thản như thế.( v) J) l% \# p. r
-        Cho ta lý do gì sao ta không thể giết cô?
- A" B% ?. m4 o, l) O* zChàng hỏi lại ta, giọng lạnh băng.
% A6 \; T7 o( \1 l7 h-        Nếu thiếp nói đó là tai nạn chàng có tin không?% Y) ^" H2 K1 d
Ta nhỏ giọng hỏi chàng, lần đầu tiên ta nhìn thẳng vào mắt chàng, chỉ có sự tức giận trong đó, ta không tìm thấy nét quen thuộc nào của vị ca ca năm đó.4 ^8 N5 q) w+ O6 }1 ~7 t$ T: E* p
-        Không tin!
( p/ C7 ?4 V9 i: k$ IChàng trả lời không chút do dự, ta nhắm chặt mắt lại, cố gắng ngăn giọt nước mắt trào ra.) B& p$ g) q; e. D8 s4 |4 ~6 M
-        Vậy thì thiếp không thể nói cho chàng biết lý do.1 B. J* z+ C3 u& P$ ?; `
Ta nhắm mắt lại, đúng lúc nghĩ rằng chàng sẽ đâm ta thì một lần nữa, có tiếng khóc nức nở vang lên.
8 L# m* @  d# ]0 v& _-        Tướng Quân! Chàng đừng làm vậy. Không phải là lỗi của Tỉ Tỉ! Là lỗi của thiếp.% D" o+ _- m  |) h/ Z* _
Ta mở mắt nhìn người con gái vừa bước vào, nàng khóc lóc thảm thiết, khuôn mặt nhợt nhạt, ngay cả đi cũng không vững phải có người đỡ vậy mà vẫn níu chặt lấy vạt áo của lãnh Phong, cả người quỳ xuống.
* T. q! d7 ~. vLãnh Phong vội vàng đỡ lấy nàng ta, vẻ đau thương hiện rõ trên khuôn mặt, chàng hoá ra yêu cô gái ấy nhiều như vậy, vẻ mặt lạnh băng đó cuối cùng đã trở nên xúc động đến nỗi khiến tim ta thắt lại.
  W7 ]: |" J0 Q' z& Q-        Tất cả là lỗi của thiếp… là lỗi của thiếp.
- t0 p0 n# I' C5 W2 WNàng ta níu lấy tay áo chàng, đôi mắt chứa đầy nỗi đau, ta muốn cười mà không thể cười nổi.
* p6 [( e4 N/ g* d9 h6 d; hTình huống gì đây?
. h  R; T" B3 k) m0 z& a- ]# w% CTì thiếp bị chính thất làm cho sẩy thai nhưng vì sợ hãi mà liên tục nói là lỗi của mình. Một người đáng thương, tốt bụng đến nỗi có thể bỏ qua mọi lỗi lầm của người làm hại mình?
: m! \+ v. f. gMột người lạnh lùng tàn nhẫn vì vị thế của mình làm tổn thương người khác?' O# a5 z; G1 J' D) z7 ^' G
-        Chàng nghe thấy rồi chứ! Nàng ta nói đó không phải lỗi của ta, là lỗi của nàng ta.
/ V$ Y* Y  N+ @* H! F4 U! l9 }Ta cười nhạt nói, ánh mắt nhìn về Cẩm Sắc đang yếu ớt dựa vào Lãnh Phong.
. R: W0 b5 \0 q8 \) s! b+ cĐược thôi?7 L+ h9 I) R& P. H- R& T+ g& ~
Nếu như nàng ta muốn diễn kịch, ta sẽ diễn đến cùng với nàng ấy. Ta không giỏi cầm kỳ thi hoạ nhưng lại giỏi diễn tròn vai diễn của mình.4 u  r% |8 Q! G$ P, z
-        Cô…
: S; W& l; h1 E8 E, g( U) v# m3 sLãnh Phong tức giận đến nỗi muốn lao đến siết cổ ta nhưng bàn tay của chàng đã bị Cẩm Sắc níu lấy, nàng ta liên tục lắc đầu., O& s# z- K% P/ U
-        Đừng… tướng quân… thiếp…
' b* @4 S! K/ R5 m( }Nàng ta nói được những câu đó thì ngất lịm đi, Lãnh Phong hốt hoảng vội bồng nàng ta lên và hô người đi gọi Đại phu quay lại. Trước khi đi, chàng ta còn quay lại ném cho ta một ánh nhìn đầy khinh thường.! K" H# b5 E4 A! g0 S& z
-        Ta sẽ “thôi” cô!
. ?: n) D% k% B! T-        Được thôi! Thiếp chờ chàng mang thư đến nhưng chỉ sợ Cẩm Sắc của chàng sẽ liên tục nói đó là lỗi của cô ấy và không cho chàng làm vậy thôi.1 x. J  p0 O. R; q, T
Ta cười nhạt, đóng cánh cửa lại trước ánh mắt đầy tức giận của Lãnh Phong. * c  b& X. |+ ~; f
Chàng nghĩ ta là người như thế nào thì ta sẽ trở thành người như vậy! Đấy là cách tra chuộc lại lỗi lầm vì đã hại chết một sinh linh vô tội chỉ vì lòng đố kị.  w3 x; o, A% N# o" C# Z
Tin đồn ta vì không muốn Cẩm Sắc bước vào phủ nhà họ Lãnh đã bầy mưu làm cô ấy sẩy thai lan khắp kinh thành chỉ trong một tối, sáng sớm, ta vẫn chưa bước ra khỏi phòng thì Tiểu Mai đã hốc tốc xông vào. Vừa ôm lấy ta, nàng ấy vừa khóc nấc lên:
0 P% t& b1 y$ U( p# N* r* y2 V-        Tiểu Thư! Sao lại xẩy ra chuyện này?) J6 p* O1 x* F+ f! D1 h$ C
Nghe nói mẫu thân ta khi nghe tin đã vô cùng lo lắng liền tức tốc bảo nàng về phủ ở cùng ta, nàng nói nàng và mẫu thân đều không tin vào những gì họ nghe được.7 W( n1 J, ^( v7 W( r
-        Ta thật sự đã đẩy cô ấy. Chính ta đã hại đứa bé đó.
7 w" S4 F2 U7 @) `" NTa bình thản nói nhưng sau đó mới phát hiện nước mắt ta đột nhiên rơi xuống, ta ngước lên nhìn nàng ta, kinh ngạc vô cùng khi phát hiện ra đến giờ ta mới khóc.
: Q/ X- z4 |: V7 d-        Tiểu thư!
* ~5 H) M* K1 `$ J9 u( uTiểu Mai gọi ta rồi ôm chặt lấy ta, lúc đó, ta bật khóc, cuối cùng ta cũng khóc. Ta nghĩ mình khóc vì cảm tháy có lỗi với đứa trẻ nhiều hơn và việc ta bị mọi người nói rằng là một người độc ác.
: w9 a. B# J/ z. x7 Y& V+ gSuốt cả một đêm không ngủ, lại còn vừa khóc một trận, ta cảm thấy mệt, Tiểu Mai liền dìu ta vào giường, trong giấc ngủ, ta ngủ không yên giấc, nghe thấy tiếng khóc của ai đó, rất thê lương, rồi lại mơ thấy cảnh ngày thơ ấu, gặp được chàng dưới mái đình, được chàng tặng cho chiếc bút, rồi lại mơ màng nhìn thấy hình ảnh của Lãnh Phong lần đầu tiên ta nhìn thấy ở cung Thái Tử, cái nhíu mày rất quen, ta rất muốn hỏi chàng vì sao khuôn mặt đẹp như vậy mà khi gặp ta lại luôn nhăn lại, ta muốn hỏi chàng vì sao lại chỉ cười với cô ấy mà không phải với ta, ta muốn nói với chàng những điều đó nhưng không hiểu sao nước mắt lại rơi.  Mãi mãi, ta không thể nói với chàng những lời này nữa rồi.7 `8 ^9 h& K4 }5 N: M
-        Tương Quân! Xin người phải tin tiểu thư! Tiểu thư không phải là người có thể làm những việc đó.
/ Z3 i# ?/ w; C* m  M; y-        Lão Thái Quân! Đừng để tướng quân đuổi tiểu thư đi.
( v: o- o' v/ Y/ V; sTa mơ hồ nghe thấy tiếng của Tiểu Mai, cố gắng mở đôi mắt đang nặng trĩu, ta thấy bóng người nhập nhoà, ai đó đang khóc lóc, ta đưa tay ra, hình như biết đó là Tiểu Mai muốn bảo nàng ấy đứng lên nhưng cảm thấy mọi thứ chao đảo, mặt đất hình như ngay phía dưới, lại mơ mơ màng màng thấy mình được ôm lấy vô cùng dịu dàng, trước mắt lại là đôi mày chau lại đó, ta khẽ lẩm bẩm tự hỏi sao chàng hay chau mày thế. Đừng làm vậy nữa.
3 |8 y1 g  v; V) BTa ngủ li bì 2 ngày, cuối cùng cũng tỉnh dậy, Tiểu Mai vừa nhìn thấy ta tỉnh vui mừng đến nỗi bát thuốc nàng ta vừa sắc xong đã bị rơi xuống dưới đất.- Z' l0 u1 C! u6 n# a; ~
-        Tiểu thư! Cuối cùng cô cũng tỉnh! Cô có biết cô làm cho mọi người lo lắng thế nào không?' V7 v9 [# ?# e3 h9 @
-        Ta bị làm sao?& g  b( N+ Z& r+ `
Ta cảm thấy thân thể vô cùng mệt mỏi, muốn đứng dậy nhưng lại không đủ sức, Tiểu Mai vội vàng đỡ lấy ta để ta dựa vào giường.
9 R* j4 b/ m' @# M2 [-        Đại phu nói cô bị suy nhược dẫn đến hôn mê. 5 V9 T' q$ e3 _/ _6 R! `+ V
Ta mới ngủ có 2 ngày mà thấy mọi thứ xẩy ra đã rất lâu, ta hỏi Tiểu Mai giờ là lúc nào, nàng ta nói vẫn còn rất sớm, ta biết giờ này Lãnh Phong đã đi vào cung vì vậy ta vội vàng bảo Tiểu Mai thay y phục cho ta.
) {5 F$ ~' h) z; Q: {- f  I-        Tiểu Thư! Cô vẫn còn yếu! Cô định đi đâu?9 W+ F) |- ^$ j8 y
-        Đến phòng của Cẩm Sắc.
7 s8 i# w1 ?2 G# F, ~4 nTa vừa nói xong, y phục trên tay của Tiểu Mai đã rơi xuống đất. Ta biết nàng ta nghĩ gì và sợ gì nhưng việc này, ta nhất định phải làm, “dây dưa chi bằng dứt khoát”.+ J, a3 [- k, D- i/ }
……………………………………….
4 `- }4 T* a. bTa vừa đặt chân đến trước cửa, Tiểu Cúc – A Hoàn của Cẩm Sắc nhìn ta vô cùng kinh ngạc.
: Z0 y. J- g5 t% k7 D% B-        Xin lỗi thiếu phu nhân! Tướng Quân nói người tuyệt đối không được đến gần Cẩm Sắc cô nương.  n+ `* E/ i$ s  @) o% F; c! R
Ta cười nhạt, chàng sợ ta có thể làm gì cô ấy chứ? Chàng nghĩ ta sẽ giết cô ấy sao? Hay ngay cả việc ta chạm vào sợi tóc của cô ấy cũng khiến chàng sợ.$ \' }9 @6 E9 O! O2 L
-        Vào nói với Cẩm Sắc rằng ta đến.1 A. U4 {( R0 j# |% U, m
Tiểu Cúc băn khoăn nhìn ta, lúng túng một hồi cuối cùng cũng vào báo. Tiểu Mai đứng bên cạnh kinh ngạc nhìn ta, có lẽ nàng ta chưa từng thấy ta có những hành động như lúc này, ta cũng ngạc nhiên về những gì mà ta đang làm. Hoá ra ta không phải hiền lành như mình nghĩ, ta có thể tỏ vẻ cao ngạo như bất kỳ người nào khác.) f0 o& c* M+ K; M! x0 U
Chưa đầy nửa canh giờ sau, ta đã đứng trước mặt Cẩm Sắc, nàng ta nhợt nhạt nằm trên giường, nhưng càng làm cho người đối diện cảm thấy muốn được bảo vệ, càng yếu đuối, càng mỏng manh lại càng xinh đẹp. Đôi mắt sáng bừng đấy giờ tràn ngập nước mắt, ta tự hỏi vì sao người con gái có đôi mắt đó lại là người có thể thốt ra những lời nói dối, tại sao có thể giả vờ như không có chuyện gì xẩy ra và sống hạnh phúc như vậy.% L, [1 d( z7 J: b, k
-        Ta vô cùng ân hận vì sao đã đến khu đình ngày hôm đó!
& ?  A6 T8 S) C+ P/ y, v( Y1 WTa khẽ nói và đặt lại kỷ vật xuống cạnh giường, nàng ta kinh ngạc nhìn ta, đôi môi khẽ mấp máy gì đó. Ta im lặng không nói gì quay người bước đi.
  W# V/ Q4 H7 y6 y-        Tỉ…4 v1 t9 ]8 k" h+ M* V+ u
Cẩm Sắc thoảng thốt gọi. Ta dừng lại đặt tay vào then cài cửa.: _- {% V6 s. H& O& ?; q7 I
-        Tỉ… Tỉ là Dung Nhi?
/ M2 E5 r8 t: E& M1 S7 ^" n-        Không phải cô mới là Dung Nhi sao?( _% v  C6 I; Y" }
Ta chua chat nói, nước mắt bỗng nhiên rơi xuống. “Dung Nhi” – chỉ có mẫu thân mới hay gọi ta như vậy, chỉ có một lần duy nhất ta nói với người khác hãy gọi ta như vậy. Nhưng từ giờ, ta sẽ chôn chặt mọi thứ.( o, ?" R/ o/ [9 l  ]& m
…………………………………..0 q  |6 N  f% O
Cuối cùng, hôn lễ của Cẩm Sắc và Lãnh Phong đã định được ngày, lần này, mọi người đều nhìn ta một cách dò xét, những lời bàn tán ở sau lưng ta ngày càng nhiều bởi từ sau sự việc đó, mỗi lần gặp Cẩm Sắc, ta đều lạnh lùng nhìn nàng ta, điều đó khiến những người ở trong phủ đều bảo ta giờ mới lộ rõ “cái đuối hồ ly”, giả vờ hiền lành ở trong phủ mấy tháng đầu nhưng giờ biết mọi chuyện vỡ lở, chẳng còn lấy được lòng của tướng quân nên quyết định hiện nguyên hình. ( n  @# I$ C# y, I. v- g
Ta không quan tâm đến những lời nói đó, nhưng những người bên cạnh ta lại quan tâm. Lão Thái Quân là người đầu tiên lên tiếng quát nạt bắt mọi người không được bàn tán. Một buổi tối, bà đến phòng của ta.
" P5 ^7 L6 }4 C0 X3 Z( ]1 Y) ]-        Dung Nhi! Cháu nói cho ta biết cháu vì sao lại muốn đẩy Lãnh Phong ra xa cháu? Cháu vẫn còn vì chuyện sẩy thai của Cẩm Sắc sao?
  e9 F) o( p' F! a6 PTa dù có muốn giấu ai cũng không thể giấu bà, ta gật đầu thú nhận, ta biết bà yêu quý ta, ta biết bà cảm thấy có lỗi với ta vì Lãnh Phong./ d) t+ n% T& ^7 t5 O2 D
-        Lão Thái Quân! Chàng không thể “thôi” cháu vì vậy đợi khi chàng và Cẩm Sắc thành thân, cháu muốn đến biệt viện bên ngoài. Xin bà hãy chấp nhận!
  }( @8 z- N4 z9 j  j6 lLão Thái quân khẽ thở dài, để ta sống ở đây cũng không tốt khi mối quan hệ với ta và Lãnh Phong ngày càng bị ngăn cách, nhưng để Chính thất ở bên ngoài phủ là chuyện chưa này chưa từng xẩy ra. Vì vậy, Lão thái quân cảm thấy làm vậy không hợp lễ giáo.
/ \8 D* \8 C: b0 k-        Ta nghĩ cháu nên nói với Lãnh Phong. Nếu nó thật lòng không muốn giữ cháu lại, ta sẽ đồng ý cho cháu rời đi.8 M0 r/ U6 C/ b; C
Ngay tối hôm đó, ta dùng hết dũng khí của mình đến thư phòng gặp Lãnh Phong. Hắn giờ đã chuyển thư phòng sang phủ phía đông của Cẩm Sắc, ta ngàn lần không muốn đi qua khu đình đó thêm một lần nào nữa nhưng cuối cùng khi đến nơi vẫn không khỏi cầm lòng nhìn về phía mái đình, màu hồng của cánh hoa đào và mảu đỏ hoà lẫn vào nhau khiến ta vội vàng quay mặt đi, có gì đó nghèn nghẹn nơi cổ họng khiến mắt ta nhoà đi.
5 ^% y$ @3 o% L3 p7 Y* O# }Ta cố gắng kiềm chế tâm trạng gõ cửa thư phòng, nhưng không có ai trả lời, rõ ràng là thư phòng vẫn còn có ánh nến vì vậy ta biết chàng ở đây. Ta tiếp tục gõ cửa nhưng vẫn không có ai trả lời, khẽ khàng, ta đẩy cửa bước vào, thì ra cửa không cài then bên trong.! `3 j. Q+ A- T* c' D% h8 }5 ]$ Q' f
Ta nhận ra Lãnh Phong đang ngủ gục ở trên bàn, một chiếc áo choàng đang được khoác hờ ở đằng sau, trên mặt bàn còn có đồ ăn nhẹ và trà, ta nghĩ có lẽ những thứ này là Cẩm Sắc chuẩn bị cho chàng.
6 j) s) T; T0 o3 t: k% X( q! ^; k* zTa từ từ tiến lại gần, khẽ ho vài tiếng để chàng biết sự hiện diện của ta nhưng nam nhân này vẫn ngủ ngon lành, chỉ có đôi mày nhíu lại.
( Z( ~- P: j- @0 r( d' {Ta chăm chú nhìn người đang ngủ gục, cảm thấy kỳ lạ vô cùng. Khi chàng ngủ, vẻ lạnh lùng đã không còn nữa, chỉ có sự ôn hoà mà ta từng biết đến đang hiện hữu. Ta chăm chú nhìn đôi mắt đang nhắm nghiền, nhìn đôi chân mày đang chau lại, vô thức chạm nhẹ nào.8 P* w4 E3 t8 Y7 X4 I
Thì ra lớn lên vị ca ca đó có hình dáng như vậy. , P, J; J! A9 |: c, z: }6 P( I
Vẫn cái nhíu mày đó, vẫn khí chất nghiêm nghị đó, vì sao giờ ta mới nhận ra?
: l  u$ h4 a7 O4 N' y9 |Ta không kìm được lòng chạm vào đôi chân mày, muốn nó dãn ra, quả nhiên sau đó, khuôn mặt chàng không còn nhăn nhó nữa, ta bật cười, cúi người xuống nhìn khuôn mặt như trẻ con đó, đến khi nhìn vào đôi mắt đang nhắm không kìm được lòng mình, vô thức hôn lên đuôi mắt.
+ k7 }$ }9 L! x- N" ]8 u! }-        Cộp!. w+ C! k/ S# p! y- ~1 R' p
Bên ngoài có tiếng động khiến ta sợ hãi nhận thức ra việc mình làm. Ta đưa tay lên che miệng để ngăn tiếng thốt ngạc nhiên, vội vàng nhìn xuống người đang ngủ không còn nghĩ được gì ngoài việc phải rời khỏi phòng ngay lập tức.+ X8 a" d; ]9 Z
Dù đã về phòng, trái tim ta vẫn đập vô cùng mạnh khiến ta cảm thấy khó chịu vô cùng, khuôn mặt ngày càng đỏ lên nhưng cảm giác đó nhanh chóng qua đi khi trái tim ta trở nên lạnh giá và đau nhói.+ b* ]$ y: \" Z3 E( u  X5 p; l. |
Ta đã nói đừng hy vọng gì nhưng lại sao lại luôn làm những việc ngu ngốc như vậy? Nghĩ đến đó, nước mặt đột nhiên rơi.
2 i" r; t, w: t% ^2 P, ^9 u. \$ ITa bật khóc, nước mắt trong suốt gần 10 năm của ta dường như đã được dùng hết trong mấy tháng ngắn ngủi ta về Lãnh Phủ.
  Q/ @$ i+ l7 p9 N; ]

Props Report

Rank: 2

Cash
466 K$D
Posts
41
santa29 Post on 17-6-2012 20:43:22 |All posts

CHAP 8: BIỆT VIỆN

( g3 L3 R+ S$ |" }1 H# Z* s
Ta chưa kịp mở lời với Lãnh Phong về việc muốn rời khỏi phủ thì sáng hôm sau, toàn bộ Lãnh phủ đã náo loạn cả lên khi Cẩm Sắc bỏ lại lá thư từ biệt Lãnh Phong. Nghe nói, Lãnh Phong đã cùng với một toán hộ vệ đi tìm nàng ta.
1 o" q# I3 p  O; j! z/ o4 N-        Tiểu thư! Cẩm Sắc cô nương định làm gì vậy? Rõ ràng tối nay là lễ thành thân, sao nàng ấy lại bỏ đi?
6 O0 e5 G3 s  k& J3 p8 q5 eTa suy nghĩ mãi cũng không hiểu vì sao nàng ta lại bỏ đi vào lúc này, nếu như vì sợ ta nói ra bí mật và muốn bỏ đi thì nên sớm hơn mới phải, đợi đến bây giờ mới bỏ đi e rằng còn có nguyên nhân nào khác.+ A1 i" [6 T) W: S/ Y2 ]
Hay…, Z6 k1 D1 R8 s
Ta không dám nghĩ đến những gì trong lòng mình, chỉ mong rằng nàng ta không phải là người mà ta nghĩ. Ta suy nghĩ nếu ngồi đây mãi cũng không được nhưng ta cũng không có tư cách gì để xen vào chuyện này, sợ xen vào ta sẽ càng chuốc lấy rắc rối.8 F2 `9 [! k9 `8 v
Đèn đã giăng đầy phủ, hôm nay hôn lễ mà không hoàn thành thì có lẽ Lãnh phủ sẽ càng thêm nhiều điều tiếng, ta muốn về Tô phủ, nhờ phụ thân bí mật cử người đi tìm giúp ta, có lẽ thêm người của Phụ thân sẽ có thể tìm kiếm nàng ta nhanh hơn./ Y& p6 {+ |% j6 O
Nghĩ vậy, ta lập tức muốn đến gặp Lão Thái Quân nói ra chủ ý này vì vậy đã nhanh chóng bảo Tiểu Mai đưa ta đến phòng của Lão Thái Quân." N4 f) F/ D1 e1 D4 O' v$ \
Lúc ngang qua hoa viên, ta bỗng nghe thấy tiếng khóc thút thít của một nữ nhi, đằng sau khóm lá xanh là một A hoàn đang liên tục lấy tay áo lau nước mắt, bên cạnh là một thư đồng, đang ra sức vỗ về nàng ta., t9 D2 b5 q2 Z$ _4 _, I
-        Được rồi! Đừng khóc nữa. Tiểu Cúc!/ ^5 d! l3 \9 j( k: a, H
-        Muội… muội… nếu muội nhận ra tâm trạng của tiểu thư không tốt thì muội đã… đã…Đáng nhẽ, đêm qua, muội nhìn thấy Đại phu nhân ở phủ Đông thì phải kiên quyết không cho phu nhân đến mới đúng. Không hiểu sao muội lại ngu ngốc như vậy. Tiểu thư của muội thật đáng thương.9 d" N, S* O; P! z4 a; r7 g7 T& @
Giọng nàng ta nghẹn lại, ta có cảm giác những gì mà ta nghĩ có lẽ đang ứng nghiệm, không muốn tiếp tục xem, ta quyết định cứ thế rời đi thì phát hiện Tiểu Mai bên cạnh ta không chịu nhúc nhích, khuôn mặt của nàng ta vô cùng khó coi.: H/ s- q( S' F  Q+ T! p) S1 o
-        Tiểu thư của người thật đáng thương? Vậy tiểu thư của nhà ta không đáng thương sao?
0 N4 Z: T6 {6 L! D) QTa không kịp ngăn cản, Tiểu Mai đã hùng dũng vạch tán cây bước lên, Tiểu Cúc và Tiêu Minh – Thư đồng của Lãnh Phong – hoảng hốt nhìn sự xuất hiện của chúng ta vội vàng tách khỏi nhau. Tiểu Cúc cắn đôi môi, rơm rớm nước mắt nhìn Tiểu Mai, ta khẽ thở dài tự hỏi sao cứ chuốc lấy rắc rối cho mình làm gì.
/ S# x: |( R& \$ v. P9 |5 p-        Đại… đại phu nhân!
/ P' ]: `3 v2 o$ d9 b$ [Cả 2 lúng túng gọi ta, ta khẽ gật đầu.; w* j6 M/ F  |2 R( J) Z
-        Ta muốn nói chuyện riêng với Tiểu Cúc.
+ I6 A4 N6 X6 W# z5 l# Y3 T; sTa bình thản nói, ngữ điệu hoàn toàn ôn hoà nhưng Tiêu Minh và Tiểu Cúc vừa nghe ta nói đã thể hiện sự lo lắng, nàng ta đưa mắt nhìn Tiêu Minh, còn Tiểu Mai khuôn mặt vô cùng thoả mãn, khẽ hừ giọng nhìn 2 người.5 Z" v5 T7 @5 R3 D
-        Tiêu Minh! Anh còn không mau đi. Đại phu nhân bảo anh, anh không nghe lời sao?
/ G+ I+ w- B. \4 |9 R1 L  H, d-        Tôi…
" V2 _" t! R+ R2 ?4 }; wAnh ta lúng túng nhìn Tiểu Cúc đang rưng rưng nước mắt nhìn mình rồi lại nhìn ta bình thản chờ đợi không còn cách nào khác đành thở dài theo Tiểu Mai đi.
# e8 w6 G3 }+ j9 h* e+ i-        Đại… đại phu nhân… nô tì… nô tì…+ N; b. U3 x4 i4 t
Nàng ta lắp bắp nói không thành câu, đầu cúi thật thấp, ta nhìn xung quanh không thấy còn ai nữa liền thở dài.# m" V, D7 _8 A; ^/ u
-        Cẩm Sắc đang ở đâu?" [4 h, U; a# Z9 |  M. `+ T
Khuôn mặt đang cúi gằm xuống ngẩng phắt lên nhìn ta, vô cùng kinh ngạc, ta khẽ cười, nụ cười khiến nàng ta sợ hãi.7 J. [7 J9 s" d& [) G
……………………………………………….
+ {9 f% _- Y" r6 [2 f2 R+ L& lCẩm Sắc là con gái của một gia đình bần nông, cuộc sống khó khắn nên năm nàng ta 9 tuổi đã bị bán vào kỹ viện, từ một nha đầu phục vụ nước, nàng ta học cách trở thành kỳ nữ bậc nhất kinh thành, đó quả là chuyện mà không phải ai cũng có thể làm được. Ta trước nghe chuyện của nàng luôn tự hỏi nàng ta là người con gái như thế nào? Có lẽ phải rất kiên cường, giờ có cơ hội gặp, lại còn cùng trở thành thê tử của một nam nhân, ta cảm thấy nàng ta quả thật rất mạnh mẽ, dám đấu tranh để giành lấy những điều mà mình muốn, cũng cảm thấy đáng thương cho nàng ta bởi ta biết nàng ta cảm thấy lo lắng những hạnh phúc mà nàng ta có sẽ biến mất.   S* v: h3 ~* r
Ta so với nàng ta có cảm giác mình thua kém. Ta chưa từng cố gắng hoặc nỗ lực muốn có được điều mà mình muốn, ta sợ bị tổn thương nên cứ vậy thà rằng không có, ta sợ mình sẽ thua nên giả vờ không muốn. So với sự nỗ lực của nàng ta, ta không có tư cách để tranh giành.
8 v) O& @% u6 y- _Nàng ta kinh ngạc nhìn ta xuất hiện ở Tân phòng. Thật ra nàng ta cũng rất thông minh, nàng ta không đi quá xa mà ở một nhà trọ bình dân ở ngay bên ngoài thành, Lãnh Phong đã nhanh chóng tìm ra nàng ta.* F* e& G; B( K+ ?6 t7 H
-        Tỉ… sao tỉ lại….
/ a' q9 ^$ i% N3 M; g$ a-        Cẩm Sắc. Nàng thật sự đã quá tham lam.: h/ {' ?4 U8 p2 x/ e5 g+ V
Ta ôn nhu nói với nàng ta, khẽ mỉm cười khi nhận ra khuôn mặt trắng bệch của nàng ta và cả việc nàng ta phải dùng tay vịn vào cạnh bàn mới có thể đứng vững. : e* M9 j* ~* }# ^% ~0 A8 v
Vì sao ta nói nàng ta tham lam? Bởi ta biết nàng ta chỉ muốn Lãnh Phong sẽ toàn tâm toàn ý với mình nên mới giả vờ bỏ đi, nàng ta muốn biết chàng có yêu nàng ta như nàng ta vẫn nghĩ không? Và đúng như những gì mà nàng nghĩ, Lãnh Phong như điên cuồng kéo cả đám lính đi tìm nàng ta, hành động đó đủ để nàng ta khẳng định vị thế sau này của nàng ta trong lòng Lãnh Phong sẽ mãi mãi vững chắc nhưng đồng thời, nàng ta vẫn chưa yên tâm về ta nên mới để Tiểu Cúc ở lại, để Tiểu Cúc tung tin đồn rằng đêm qua ta đã đến gặp Cẩm Sắc, không rõ nói chuyện gì nên đã làm cho nàng ta bỏ đi và vị thế của ta sẽ không thể nào đe doạ nàng ta được nữa. Nghĩ đến đây, ta nhận ra tiếng động ngoài của ngày hôm qua chính là của Cẩm Sắc, ta thật hối hận vì hành động ấu trí của mình. Đã có thể sống yên ổn lại tự tạo nghiệp cho mình.. L  |: I  W2 V- [1 ?8 a! e, _; h
-        Ta đến diễn nốt màn kịch mà cô đã gầy công dựng nên. Nó nên có kết cục hoàn mỹ mới phải.
; h6 X& }* Z* a, H8 x& CNàng ta kinh ngạc nhìn ta, định nói gì đó thì cửa phòng có tiếng mở, ta đưa bàn tay của mình lên, giáng thật mạnh vào khuôn mặt của nữ nhi trước mặt.
" f/ C8 K/ @# U/ e: C3 {. y( y3 t" x-        Chát!; V1 \2 ^# }: F$ w( k8 r) X
Tất cả mọi ân oán, mọi thiệt hơn, mọi thật giả đều kết thúc ở cái tát đó. Cũng bắt đầu từ hôm đó, ta và Lãnh Phong đã vạch ra một vực thẳm ngăn cách giữa 2 người, mãi không cách nào xoá bỏ được.
: \4 [1 ?/ M1 U) s* Y9 [/ L% h…………………………………………………..
7 c3 i% p) z2 X1 ZTa rời khỏi Lãnh Phủ thấm thoát cũng được nửa tháng, Lãnh Phong không lưu luyến giữ ta lại, những người trong Lãnh Phủ đều nghe được câu chuyện ta làm loạn trong tân phòng ngày hôm đó vì vậy thái độ với ta cũng không còn hoà nhã như những ngày đầu, dù trong Lãnh Phủ ta được gọi là “Đại Phu nhân” nhưng từ lâu đã không còn là vị trí mà ta có thể làm.! y3 I& i# W5 V, p
Lão Thái Quân sắp xếp cho ta ở biệt viện của Lãnh Phủ, bên ngoài thành, ở đây, cũng có rất nhiều hoa đào, nghe nói là do Mẫu thân của Lãnh Phong và chàng lúc còn bé đã cùng nhau trồng, hình như thời thơ ấu của chàng đều trải qua ở biệt viện này. Ta nhớ lại hình dáng của vị phu nhân hiền lành đó, bỗng thấy xót xa khi nghĩ người đã vỗ về ta không còn trên đời này nữa.9 |8 i' j7 |- n& Z4 o, R! Q
Cuộc sống của ta ở đây không khác gì so với lúc ta ở cùng Mẫu Thân, cũng là bình an sống qua ngày, thi thoảng, Lão Thái Quân sai người mang đồ đến cho ta, thi thoảng Tiêu Minh đến báo với ta tình hình trong phủ, ta cũng không hỏi về Cẩm Sắc và Lãnh Phong bởi những điều đó ta không cần hỏi cũng có thể nghe Tiểu Mai hàng ngày đi chợ về buồn bực kể cho ta nghe tin đồn từ mấy bà thím trong thành. Mẫu thân cũng có qua thăm ta vài lần, nhìn thấy cảnh này lại tỏ ra buồn bã, ta định kể hết sự thật với người nhưng lại sợ kể rồi người lại càng đau lòng hơn khi chính ta đã tự đẩy mình vào hoàn cảnh này vì vậy đành lặng lẽ an ủi người ta vẫn ổn. Phụ thân không đến thăm ta, nghe nói người vì chuyện của ta đã gọi Lãnh Phong đến phủ nổi trận lôi đình, bắt chàng đón ta về nhưng chàng đương nhiên chưa từng nể mặt Phụ thân ta vì vậy càng khiến ông tức giận nên hàng ngày, ở trên triều, bất cứ việc gì mà Lãnh Phong ủng hộ thì cha ta phản đối, sự chia rẽ ngày càng lớn hơn. Ta luôn tự hỏi là do ta đã khiến cho thế cục như vậy hay là ta là cái cớ tốt nhất để mọi chuyện được thực thi. Cái cân bấp bênh đó cuối cùng cũng bị phá vỡ, cả Phụ Thân và Lãnh Phong đều tuyên bố rõ lập trường của mình. Ta chỉ mong Phụ thân không làm gì quá đáng, giống như lời của Đại nương nói, người buộc phải gả ta cho Lãnh Phong là để thể hiện lòng trung thành với Hoàng Thượng, để mong rằng mình có thể bình an “cáo lão hồi hương”. Ta cũng mong như vậy.  i' A$ ^4 o, G# d$ m; x( W4 M
Ngoài việc chăm sóc những cây hoa đào, ta còn trồng thêm những loại rau củ trong vườn, ban đầu, Tiểu Mai cật lực phản đối bởi nàng ta nói những việc này quá nặng nhọc so với ta nhưng thứ ta có lúc này chẳng phải là thân thể khoẻ mạnh và thời gian sao, vì vậy ta đã bắt nàng ta đi mua các hạt giống về cho ta.) ~0 L7 m0 r8 B" O  _
Hôm đó, ta đang cật lực đào khoai lang ở sân sau và chuẩn bị nhỏ cà rốt thì có tiếng người chạy vào trong sân. Ta ngẩng lên nhìn thấy Tiểu Mai mặt mày nóng bừng, hơi thở gấp gáp, nói không thành tiếng.- S8 d3 \- z3 c% t, C, B7 ]
-        Tiểu… tiểu…% g& e: k" {& ^6 }/ I( P6 n# ]
Ta thật sự muốn phì cười với bộ dạng này của nàng ta, mỗi khi có chuyện gì gấp gáp thì biểu hiện của nàng ta như vậy, ta nghĩ có khi nào nàng ta vừa nghe được tin đồn gì ở ngoài thành không nhưng lại nghĩ hôm nay rõ ràng nàng ta nói không đi chợ.  C  @! j, _  V; F( L6 z; }
-        Tiểu… tiểu thư.... có… có…4 v: {6 ~( m2 r2 ?5 g( |2 t3 y
Nàng ta quýnh quáng vừa nói vừa chỉ tay ra phía cửa, ta bình thản nhìn theo hướng tay của nàng ta bỗng thấy có một nam nhân mặc y phục màu lam đang ung dung bước đến./ ]# O3 \) f+ K) C
Những củ khoai và cà rốt ta đang đựng trong rổ trôi tuột khỏi tay, lại quay trở về với đất.
8 d' W% J$ Y  ?2 R8 e-        Thái… thái… thái tử điện hạ.* \, }; V; G- r& _! A: T
Lời vừa thốt ra, ta thấy người đối diện mỉm cười, ánh mắt lấp lánh những tia nắng nhảy nhót, ta nghĩ khuôn mặt ta giờ chắc cũng phải giống như Tiểu Mai lúc nãy.% j8 ~$ A, w- H
Ta và Tiểu Mai sau một hồi lúng túng đã nhanh chóng mời Thái tử vào phòng khách, lúc này, ta mới nhận ra không có ai đi kèm Thái tử ngoại trừ một người mậc y phục màu trắng đeo thanh gươm bên minh, người này tạo cho ta cảm giác trái ngược với Lãnh Phong và Thái tử. Dù cho ấn tượng đầu tiên của ta về Lãnh Phong là sự lạnh lùng và nghiêm nghị thì với người này, ta có cảm giác vô cùng sợ hãi, sự lạnh lẽo của hắn khiến cho ta ít nhiều cảm thấy hắn không hề tồn tại.
6 ]- H! G" b" A: b3 b) e) i-        Ta đang đi dạo, nhớ đến biệt viện này nên mới định ghé qua. Ai ngờ Lãnh Phu nhân lại ở đây?
# n6 t( Y0 c7 y3 \-        Người nói là đi dạo?
$ s0 _$ ~5 f; X& z* yTa có chút hồ nghi, Thái tử có thể đi dạo xa như thế này sao? Mà nghe Thái tử nói dường như không biết ta ở đây?
! X% E: y1 [! Z9 H* X2 W-        Sao Lãnh phu nhân lại ở đây? Còn Lãnh Phong đâu? Hắn không ở đây cùng nàng sao?9 I. c# C0 }" U+ q
-        Là do thần không khoẻ nên đến đây tĩnh dưỡng vài hôm. Phu quân vẫn đang ở phủ.( B% I! d1 q( A5 E6 B* ~
-        Ah! Ta quên mất ở Lãnh Phủ vẫn còn có người để hắn chăm sóc.2 B0 D/ @! X. e5 R/ @! j
Ta kinh ngạc nhìn Thái Tử, có cảm giác câu nói vừa rồi có hàm ý như muốn châm chích ta nhưng khi nhận ra vẻ mặt bình thản của người, ta lại nghĩ có khi nào ta đã quá nhạy cảm.
2 B8 M# O7 G0 o1 M' G2 K$ q1 X-        Thái tử! Đến lúc người nên hồi cung rồi!* a2 M1 ^. Q6 w! N
Người mặc y phục trắng đột nhiên lên tiếng, hoá ra giọng nói của hắn không đến nỗi sắc nhọn như ta nghĩ, không lạnh như giọng nói của Lãnh Phong nói với ta.
. w4 e/ U1 w$ M3 W-        Ta muốn đi dạo một lát nữa. Lãnh Phu Nhân có thể dẫn ta đi chứ?
  ?; J+ I: j% CTa đương nhiên sao có thể từ chối lời của Thái tử vì vậy đành dẫn người di dạo một vòng. Nhưng hoá ra, người dẫn đi dạo phải là Thái tử mới đúng vì trong suốt quá trình, ta đi đến đâu, định mở miệng nói gì thì Thái Tử đã ngay lập tức nói: “Thi ra cái này vẫn còn ở đây”, “thì ra, căn phòng này vẫn như cũ”, “Nàng có biết trước ta và Lãnh Phong thường hay chơi đùa ở…”
: d" N# N/ J( @5 A-        Thái tử! Ngài có vẻ rất am hiểu nơi này? Đâu cần phải thần đưa ngài đi.
0 c- j% A/ {8 u. ~: e; xTa vừa nói đã khiến Thái tử bật cười, Ta tự hỏi mình có nói gì buồn cười đâu.
( C) ]5 F+ Q3 {+ w/ S5 ]9 ~-        Đúng vậy! ta và Lãnh Phong đã từng cùng nhau trải qua thời thơ ấu ở đây. Mà không phải có ta và Lãnh Phong, còn cả Tịch Dương nữa? Phải không? Tịch Dương!* H# d: Y) G  l  @, d& K9 C
Thái tử quay ra hỏi nam nhân mặc y phục trắng ở đằng sau, lúc đó, ta mới biết hắn tên là Tịch Dương – cái tên không hợp với cảm giác mà hắn tạo ra cho mọi người.
; @4 g( ]) m$ h+ N  I; _6 w7 L-        Người và Phu quân của thần đã cùng nhau sống ở đây sao?" Q+ w( q2 L9 t. ], B7 C2 \8 n5 k
Thái Tử gật đầu kể cho ta nghe về thời thơ ấu của họ, hình như họ cùng nhau luyện kiếm ở đây, cùng học tập, cùng ăn, cùng chơi, người chỉ cho ta cái cây mà cả 3 đã bị sư phụ treo lên mỗi khi bị phạt, chỉ cho ta vết kiếm trên cột nhà vào lần đầu tiên, họ cầm kiếm bị thương, ta bỗng nhiên nhìn thấy hình ảnh của Lãnh Phong lúc còn nhỏ, cầm thanh kiếm khó khăn như thế nào nhưng chắc chắn vẫn nhíu mày cố sức khua,. Ta cảm thấy mình đang ở rất gần chàng vậy, rất gần.$ z5 ]4 ]; b; P; J  @! C0 Q
-        Thái tử! Có phải Phu quân thần rất giỏi bắn cung không?
- M5 o2 e- u) ~. pTa vô thức hỏi Thái tử điện hạ, nhưng không thấy người trả lời. Ta nghĩ có phải lúc ta đang suy nghĩ đã bỏ lại người ở phía sau nên vội vàng quay người lại, thấy Thái Tử cùng Tịch Dương đang dừng lại.' q5 ]* i8 ?$ Q6 L
-        Đúng vậy! Trong ba người chúng ta, Lãnh Phong là người bắn cung giỏi nhất.
* A: w6 G) @4 k! y) O4 u$ S: jTa khẽ mỉm cười, quả thật là chàng đã không ngừng cố gắng.
0 m9 G) a2 Z/ x1 }- F8 NMặt trời đã khuất từ lâu, Thái Tử vẫn ung dung ngồi ở phòng khách uống trà, ta còn đang nghĩ không biết có nên nhắc khéo người không bởi nếu như trời tối mà người còn lưu lại đây e rằng việc này sẽ không được hay thì đúng lúc đó, Thái Tử đột nhiên lên tiếng.
* |( ]9 A5 c- Q/ F7 J7 P2 r-        Trời tối nhanh quá nhỉ?
. ^& Z* g& b- A-        Vâng!
! P% O+ ]& d' q+ n+ z' h. wTa vội vàng trả lời, không chút do dự, Thái Tử điện hạ khẽ nhếch môi cười.
0 t/ o/ A/ H, B) p( P: N: x6 X$ U( _-        Ta cảm thấy hơi đói bụng. Nếu có chút gì đó ăn nhẹ trước khi ta hồi cung sẽ tốt hơn.2 G; f% d' C  K0 [
Ta và Tiểu Mai há hốc mồm nhìn Thái Tử, ngay cả đến Tịch Dương, ta thấy khoé môi của hắn hơi run run, có lẽ hắn cũng đang kinh ngạc giống như ta.: R5 n8 r- S% T4 S3 w0 H
Vì ta và Tiểu Mai hôm nay định đem mấy củ khoai và cà rốt trồng được nấu canh nên không đi chợ, giờ nghe Thái Tử nói thế, ta và nàng ấy chỉ còn cách đêm chỗ khoai lang đó đêm làm bánh và chiên lên.& r& S9 X$ k; t9 N1 Y) D7 k
-        Tiểu thư! Có bao giờ cô thấy một Thái Tử ăn bánh khoai lang chưa.
6 z( H" i+ u+ O8 i, X-        Chưa! Nhưng lát sẽ thấy!  y  \$ N4 Z4 B' `' Q3 R. v
Ta thở dài nhìn đĩa bánh trên bàn quyết tâm bê ra. Không ngờ, Thái Tử ăn rất ngon lành, có lẽ vì đói bụng chăng. Người còn đưa cho Tịch Dương một miếng, bắt hắn ăn thử.
0 p7 }# \. q. P+ R-        Sao? Ngon hơn bánh của mấy người trong ngự thiện phòng đúng không?" ^! X' `! F- o. i9 C. d
Thái tử cười hỏi, ta chỉ có cảm giác mình lại bị châm chọc, liền chẳng dám nói câu nào.
9 ~* D8 ]) e& B3 k. R, L( R- B2 B-        Vâng! Rất ngon.: b! ~' \% ~0 ]. I8 P
Hắn lạnh lùng trả lời, ta không biết nên cười hay nên khóc.# H2 K" N/ D& o2 N6 `7 K
Đén lúc tiễn người ra khỏi phủ, ta vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Mỗi lần gặp Thái tử là một lần ta lại thấy không ổn chút nào nhưng không biết tại sao lại thế. Có phải là do lần đầu tiên chúng ta gặp nhau đã vô cùng kỳ lạ nên ta mới thấy thế chăng.
4 f) b1 r$ g8 {) w  G6 |$ x-        Ah! Lần sau, nếu có cơ hội, ta muốn ăn bánh này một lần nữa.1 \  ]  |* v$ z9 S$ d9 E0 c/ |. m
-        Dạ?+ N) Q* U3 f3 y" S! V
Ta ngạc nhiên nhìn Thái tử, người lại khẽ cười như lần đầu tiên ta gặp.
2 E% a9 O4 i; J7 F: U-        Lần sau, nếu nàng vào cung hãy làm cho ta bánh này được chứ?, v% C! V1 L* u- X- `
-        Dạ?1 i- q" P- V/ m% Y8 r
Thái Tử lại nhìn ta cười, đến khi người cùng Tịch Dương đã rời khỏi tầm mắt, ta và Tiểu Mai vẫn đứng ở cổng, lắc đầu nhìn nhau không hiểu nổi chuyến viếng thăm này là thực hay là một giấc mơ.4 z4 s7 E) _- t
  G6 l8 ~! W# f( t/ H

Props Report

Rank: 2

Cash
466 K$D
Posts
41
santa29 Post on 25-6-2012 22:44:41 |All posts

CHAP 9: THÀ CHẲNG BIẾT ĐẾN THÀNH XIÊU NƯỚC ĐỔ


: c: Y0 c9 R; u1 P8 B# O0 k
+ ]7 w$ m* b# d  j2 w# zTa khẽ thở dài gấp quyển sách lại.
1 d. {% Q6 j' ^5 DMuốn tĩnh tâm nên mới vào thư phòng tìm vài cuốn sách đọc nhưng ngay cả đến khi vào thư phòng cũng không thể không nghĩ về Lãnh Phong. Từ khi Thái Tử kể cho ta nghe về thời thơ ấu của họ ở đây, ta đi đến đâu cũng nhìn thấy hình ảnh của chàng lúc thiếu thời, nhìn thấy sách lại nghĩ có phải chàng đã từng đọc quyển sách này, nhìn thấy bàn ngoài hoa viên lại nghĩ có phải chàng dã từng ngồi đây đọc sách cùng Thái Tử và Tịch Dương, nằm trong phòng ngủ của mình lại nghĩ có khi nào phòng ngủ này cũng đã từng là nơi mà chàng đã nằm (nhưng ta chỉ suy nghĩ linh tinh vì mấy ngày sau ta phát hiện đó là phòng ngủ của mẫu thân chàng.) Đại loại là ta gặp vật gì cũng liên tưởng đến chàng, cũng nghĩ chàng đã từng…., {2 w: S: R' r  F, G8 v) s. S
Ta không thể xác định tình cảm của ta dành cho Lãnh Phong có phải là tình yêu nam nữ mà ta thường hay đọc trong các tiểu thuyết không, ta đối với chàng quả thật là có chút nhớ mong, 9 năm, ngày nào cũng mong gặp lại chàng vì vậy, nếu nói ta không có tình cảm với chàng là điều vô lý nhưng nếu như ta yêu chàng, vậy sao ta không có cảm giác nhớ nhung, đau khổ khi nghĩ đến việc chàng bỏ ta lại ở nơi biệt viện vắng vẻ, còn bản thân chàng ngày ngày ôm ấp một cô gái khác.* T( ~, g' `+ o7 N
Nếu ta yêu chàng, ta sẽ phải như Cẩm Sắc sợ sẽ mất chàng mà tìm mọi cách níu kéo.6 Q7 d+ h. D6 g5 {# F6 x
Nếu ta yêu chàng, ta sẽ muốn chạy đến nói với chàng rằng ta là “Dung Nhi”.
* _0 O8 Z4 B9 F* ^, m5 k1 ONếu ta yêu chàng, ta sẽ hận chàng vì đã yêu người con gái khác.
( E9 }2 ]: k6 D4 g7 B8 }Nhưng nếu ta không yêu chàng vậy thì tại sao ta vẫn luôn mơ về những hồi ức còn nhỏ của chúng ta, vẫn luôn nhớ đến sự ấm áp của chàng khi ta chạm vào đôi mắt của chàng, vẫn nhớ cái nhíu mày và cả ánh mắt nhìn ta lạnh băng đó.1 T& [' I, W/ J
Nếu như ta không yêu chàng thì tại sao ta vẫn muốn là thê tử của chàng dù chỉ là trên danh nghĩa.8 `8 M/ r# O; J$ a# v4 X" ]
Và nếu như ta không yêu chàng vậy tại sao ta lại cảm thấy sợ rằng có khi nào ta sẽ mãi mãi ở trong biệt viện này và không bao giờ gặp chàng nữa?
- f' M  h# J' ?' r0 [* _6 {% o' JTa có phải vẫn muốn có chàng, vẫn muốn ở bên cạnh chàng?
# |( K& A% X3 I0 d3 WCó phải tận sâu trong lòng, ta vẫn có lòng đố kỵ với người con gái được chàng ôm trong vòng tay vào cái ngày hoa đào rơi đó?
  c7 }0 e+ D# a0 h1 Y, }Nghĩ đến chàng khiến ta phiền lòng, lại loay hoay tự hỏi bản thân câu hỏi cũ rồi lại tự buồn phiền. ! }9 x5 d9 q: h) {* `3 N& Y# a
-        Tiểu thư! Cuốn sách đó “thâm thuý” đến thế sao?+ [( [2 f9 P' U
Ta giật mình bởi câu hỏi của Tiểu Mai, ngẩng lên mới nhớ mình vẫn đang ngồi ở trong thư phòng.1 H5 i; O& D" z, ]# }0 ^* }# K8 r
-        Thật sự đây là vấn dề vô cùng thâm thuý.
# W& H% b, O) t- s/ vTa nghiêm túc trả lời khiến Tiểu Mai bật cười.
- T5 ~& w4 }8 C7 N" v$ g$ r: G-        “Kinh thi” thật sự là rất thâm thuý? Hình như có câu “yểu điệu thục nữ…” và gì ý nhỉ? Nô tì quên rồi! Tiểu thư cho nô tì mượn xem với?
( V/ D6 D& ~0 d* GTiểu Mai vừa nói vừa giành quyển sách từ tay ta, lúc này ta mới nhận ra quyển sách vô tình lấy từ kệ xuống lại là “Kinh thi” mà lại mới giở trang đầu tiên của bài “Quan thư”.
) n( q/ g6 ^: r, A5 j2 [Thật đúng là “tình ngay lý gian”, ta đỏ mặt giật lại quyển sách.6 V+ N1 @/ h& Q+ ~9 m9 l4 G9 V
-        Ah! Tiểu thư cũng biết mắc cỡ.
/ ]3 z* R* ^! A2 N! j: M( `-        Nha đầu này!
' W. G7 Y" Q. A# N: JTa xấu hổ vì bị trêu chọc liền vội vàng lấy quyển sách đánh vào người của nàng ta. Nhưng Tiểu Mai nhanh chân chạy đi khiến ta đuổi theo vấp phải chân ghế.
* }1 u+ I" \, ~3 I# q-        Tiểu thư! Tiểu thư không sao chứ?
: P+ W* w) X! @/ G5 c6 a( m/ u; PNàng ta hốt hoảng chạy lại đỡ ta lên, ta đương nhiên là có sao, cả đầu gối và tay đập xuống đưới sàn đá, chắc chắn có chút trầy xước nhưng nhìn vẻ mặt lo lắng và hối hận của nàng ta, ta không đành lòng liền mỉm cười.7 I8 B# P; T* U- t0 k! r. `0 @. n
-        Không sao!: T9 {: }3 Q% X+ J6 D4 V7 ]* d
Ta vịn vào nàng ta đứng dậy, cũng may là chỉ hơi đau chứ cũng chẳng mất chút máu nào, Tiểu Mai vừa giúp ta phủi quần áo, vừa dìu ta vào ghế ngồi, sau đó mới nhặt lấy cuốn sách bị rơi dưới đất.$ v  ?: w2 q1 U  H, }7 q
-        Tiểu thư!' u. \2 f1 V9 p9 x4 H; {
-        Uh!0 ]% d1 Y9 w( o& u" D0 G
Ta đang cúi người nhìn vết xước ở mu bàn tay nên không biết nàng ta gọi ta có chuyện gì chỉ trả lời cho lấy lệ nhưng chờ một lát không thấy nàng ta nói thêm câu nào nữa, ta liền ngẩng lên. Quyển “Kinh thi” đang nằm trong tay của Tiểu Mai có thứ gì đó đang lộ ra, hình như là một mảnh giấy nhỏ được gấp lại và giấu rất kỹ trong một trang sách.' S, @4 M0 x4 r/ B) N
-        Tiểu thư! Có phải là của Lãnh tướng quân.) i3 R; R8 \. ]# c* n/ f2 M
Tiểu Mai nghi hoặc hỏi ta và đưa quyển sách đến trước mặt ta, ta nghĩ cũng chưa chắc là của chàng bởi còn có Thái Tử và Tịch Dương ở đây với chàng.
( W' C. C2 W6 j- B3 h6 Z-        Ta không biết! Nhưng tốt nhất đồ mà người ta đã giấu nghĩa là không muốn ai đụng đến vì vậy chúng ta nên để lại chỗ cũ.
$ ~9 S* _% J' ?" E+ TTa bình thản nói, đặt cuốn sách lại vào trong kệ nhưng Tiểu Mai có vẻ không ưng thuận, nàng ta ánh mắt lộ rõ vẻ tò mò muốn lấy cuốn sách.
. a+ [! b- d# v0 {6 S  ]-        Tiêu thư! Có khi nào là những thứ như thư tình hay là một bức thư do mẫu thân của Lãnh Tướng quân để lại….
  h6 {4 X8 y# i* u& _$ w4 B-        Sao ngươi không nói là bản đồ kho báu hay là huyết thư của Lãnh Gia?
) N( m3 A  S5 D- {Ta phì cười chặn ngay những tư tưởng hoang đường của nàng ta nhưng Tiểu Mai hoàn toàn không nghĩ đây là trò đùa.' L- x( e& O& Y
-        Tiểu thư! Xem đi tiểu thư! Nhỡ nó là thứ quan trọng của Lãnh tướng quân? Cô có thể mang đến cho tướng quân.
. z: N/ g) L& I) E- A4 e' S5 t; X-        Mang đến cho Lãnh Phong?8 @8 U( r, R1 o0 r! a
Ta ngờ nghệch hỏi Tiểu Mai. Nàng ta khẽ gật đầu mỉm cười. Ta nhận ra tâm ý của ta nàng ta nhìn thấy hết từ lâu rồi.
/ q& @3 I/ ]* |. u9 f" ZTa nghĩ nó không phải là những bức thư tình như Tiểu Mai nói hay là những bí mật có thể huỷ hoại Lãnh gia như các câu chuyện hay vở kịch mà ta hay xem, nghĩ có người đã giấu nó ở đây thì ta lại nghĩ có lẽ người đó thật sự không muốn cho người khác xem.* }' a- _& g. o) U" d
-        Tiểu thư! Chỉ là mảnh giấy thôi mà. Tiểu thư sợ Lãnh tướng quân phật lòng thì để nô tì mở vậy.: o9 K9 v9 X+ {/ s( E3 M6 r" ^
Ta chưa kịp ngăn cản Tiểu Mai thì nàng ta đã lấy quyển sách trên kệ xuống và lấy tờ giấy ra.
5 L& s4 U1 U9 M9 l9 ^-        Tiểu thư! Chỉ là một bức tranh thôi. ) s+ U5 {- x, P$ |/ B( X4 q
Nàng ta thất vọng nói và đưa mảnh giấy đã hơi ố đó đến trước mặt ta.
) `. X/ x- H- }- N! i. A( J! @-        Nô tì nghĩ Lãnh tướng quân nếu không cầm gươm cũng có thể cầm bút được. Phải không? Tiểu thư? * j3 L0 Z2 z0 R7 O# f* m
Ta nghe thấy tiếng Tiểu Mai hỏi ta nhưng ta không cách nào trả lời nàng ta bởi vì ta đang chăm chú nhìn vào mái đình ở trong bức tranh, 2 hàng đèn lồng chạy dọc con đường đá, một tiểu cô nương đang cúi đầu khóc, không nhìn rõ khuôn mặt, chỉ biết y phục của nha đầu đó là màu xanh, trên cao mái đình, trăng tròn thắp sáng nơi nha đầu đó đang đứng, ta hốt hoảng nhìn quanh bức tranh nhưng không thấy vị ca ca và cả vị phu nhân dịu dàng trong đó, chỉ có một mình nha đầu đứng khóc.
8 V5 n! R0 C8 C+ u) DNgày tháng trên bức tranh là 5 năm trước, lúc đó chàng 17 tuổi.
, L5 q$ D8 A) u) u& AĐau!
7 ]8 g. i9 U$ K( a: i+ x% ZTrái tim ta lại giống như bị ai đó dùng kiếm đâm vào.* h  `4 p1 I$ M+ l: W
Ta không biết cảm giác đau nhói này là gì? Vì sao cứ mỗi lần nghĩ đến chàng, trái tim ta lại đau như vậy? Vì sao ta lại cảm thấy vừa bi thương nhưng cũng lại hạnh phúc?
" |# E; y- R& b. y- g' M) oTa nhìn trang sách mà chàng kẹp bức tranh vào trong đó, ta biết mình lại sắp khóc, lại còn khóc trước mặt Tiểu Mai, ta không thích điều đó chút nào nhưng cũng không thể khống chế cảm xúc của bản thân.% o& r9 Y; ~, u3 q6 u% L8 r
-        Tiểu thư… tiểu… thư… cô làm sao thế?/ a& R! o0 g5 V2 X- T/ k
Tiểu Mai hốt hoảng gọi ta, ta lắc đầu, cố gắng muốn nói gì đó nhưng nước mắt lại cứ thế rơi xuống, ta nắm chặt lấy “Kinh thi” và cả bức tranh trước ngực mình, sợ nước mắt sẽ làm nhoà đi những nét vẽ đã bao năm qua đó, cũng sợ rằng sẽ làm ướt những dòng chữ trong trang sách đó.# ]% e: U( x2 C
“Thà chẳng biết đến thành xiêu nước đổ,) O. }) v* I3 [9 y5 L
Bởi nhân gian thật khó trùng phùng.”
; U! F  L4 l/ Q/ ]9 d8 q. n* j……………………………..
8 z, f8 Y: x7 n- D& S6 ?$ NTa rất muốn gặp Lãnh Phong!
. z* E4 F9 ]/ Y2 E9 F" C5 T7 H3 nRất muốn!
) J* @1 f! \- x8 s' B  p+ T- n, RChưa bao giờ ta lại nhớ một người nhiều đến thế nhưng ta lại không biết làm thế nào mới có thể gặp chàng.
2 Y/ Z( `, |9 yCái ngày chàng nhìn thấy ta tát Cẩm Sắc trong tân phòng, mọi con đường để đến bên chàng đã bị chính ta đóng lại, vì vậy, giờ lý do để chàng gặp ta là gì?
# Q* z& A& B, _3 J. O4 o7 RTa suy nghĩ mãi cũng không thể tìm ra được lý do nào thích hợp hay là ta về phủ viện cớ thăm Lão thái quân, sau đó giả như vô tình ở lại dùng bữa tối, đàm đạo tâm sự, có lẽ sẽ may mắn gặp được chàng.
: w: W& M8 _' w2 B8 s$ I9 e" ~1 y; }0 b. vNhưng rồi ta lại nghĩ, gặp được chàng rồi ta sẽ nói gì với chàng đây? Ta vẫn nhớ rằng trong lòng chàng, ta là một con người như thế nào, nếu như chàng đột nhiên thấy ta thay đổi, có khi nào chàng lại nghĩ ta đang diễn kịch, có khi nào chàng lại nghĩ ta định bầy kế chia rẽ chàng và Cẩm Sắc.
, J- _/ Y# Q# g7 ]! V-        Haizz!
& J8 {) t* ?1 P' D( ITa thở dài gõ nhịp tay xuống bàn, chẳng nhẽ để gặp được phu quân của mình cũng khó đến thế sao?  L9 p5 @2 w$ m& S5 j: b# T/ [( K
-        Làm thế nào để có thể gặp Lãnh Phong đây?
8 s: ~3 m2 ]# C2 ~3 ?Ta buồn bực lấy tay đập vào đầu mình.6 y4 k* E. d, H9 n
-        Cô muốn gặp ta?
2 X) l7 V' r5 s9 XGiọng nói từ đỉnh đầu truyền xuống khiến ta nghĩ mình chắc bị hoang tưởng, tự hỏi tự trả lời vì vậy cũng chẳng thèm ngẩng mặt lên cứ thế ôm lấy đầu tự oán trách nhưng đột nhiên có một bàn tay gõ trên mặt bàn, ta sững người ánh mắt di chuyển từ bàn tay lên phía trên ống tay áo màu đen cuối cùng mới từ từ ngước lên nhìn.$ I* }5 a; ~. k# y% `
-        Oái!
( i7 F" p6 P% d& f/ uLà do bị bất ngờ quá nên ta vội vàng đứng bật dậy nhưng lúc đó lại quên mất mình đang ngồi ở trên ghế.
. v5 O) h- C" ]6 }' u4 O-        Rầm!  y* g' g# f- e* P5 C) P1 L6 z
Ta nghe thấy âm thanh của ghế bị đổ tiếp theo đó lại thấy bản thân đang ngã ở dưới đất, ta ngơ ngác nhìn nam nhân đang đứng mở to mắt nhìn ta khó hiểu, cứ thế 4 mắt nhìn nhau.0 R! B% s9 ^7 S
Ta quên mất cả việc phải đứng dậy cho đến khi Lãnh Phong bước đến trước mặt ta và chìa tay ra. Ta nhìn bàn tay đang chìa ra đó, kinh ngạc không thốt lên một lời, cũng không nhớ đến việc phải đưa tay ra cho chàng.
( V0 q7 j$ U3 `- v6 \& r6 u5 p-        Đứng lên!
- W& |9 Y, I" `  B* \" YGiọng nói lạnh lùng, kèm theo chút nộ khí khiến ta bừng tỉnh, ta vội vàng đứng dậy, cũng không nắm lấy bàn tay đang chìa ra đó, chỉnh lại y phục.3 }! |6 U- U% N
-        Sao… sao chàng lại đến đây?+ r1 J" ?  m. a: X  V! Z
Ta lúng túng nói, hắn không trả lời nhìn ta một cách khó hiểu rồi chầm chậm quan sát xung quanh. Ánh mắt của chàng dừng lại ở kệ sách đặt quyển “Kinh thi”, ta có linh cảm có lẽ không trùng hợp đến thế chứ." \! C. F. z( n* u% g2 ^+ s7 C" M
-        Ta về lấy một thứ.' n. X9 j% S/ i
Chàng trả lời ta và đi đến chỗ kệ sách, ta lo lắng, trong lòng nín thở nhìn biểu cảm của chàng, đúng như ta nghĩ mày chàng khẽ nhíu lại, đưa mắt tìm các kệ xung quanh.
' x4 T! o/ e! M0 c-        Vậy ta không làm phiền. Chàng tìm đi.
$ O, V* ]3 g/ p: m( ]; UTa nhanh chóng tìm cớ chuồn khỏi thư phòng nhưng ta chưa kịp bước ra khỏi cửa thì chàng đã gọi giật ta lại.! C* U# k( T$ `+ U
-        Cô có nhìn thấy cuốn “Kinh thi” không?
; q. L/ C) H. j% q7 p' V( i  L-        Kinh thi? Ta không rõ. Chàng thử xem ở trên kệ có không?+ Z- n7 v$ J9 c  x
Hắn không nói gì, quay người tiếp tục tìm kiếm trên kệ sách. Ta thở phào nhẹ nhàng chạy về phòng mình, lúc đó mới yên tâm rút từ trong tay áo cuốn sách “Kinh thi”.' D& Q! Y$ k; G( T
Cũng may là ta lúc nào cũng để nó bên mình nên chàng làm sao có thể lấy lại được cơ chứ?# f( G& \4 P. f4 b8 q7 d$ m
Nhưng vì sao chàng lại tự nhiên muốn lấy cuốn sách đó? Để quên lãng bao nhiêu năm sao lúc ta tìm thấy, chàng lại muốn có nó? Chẳng nhẽ lại liên quan đến Cẩm Sắc cô nương?' k' d! G1 c9 Q4 X) c3 J0 Z4 \
Ta lại cảm thấy khó chịu trong lòng khi nghĩ đến chàng và Cẩm Sắc cùng một lúc, có khi nào như ta hay đọc trong các cuốn tiểu thuyết là ta đang ghen tuông.
% F  Q! |- q2 bNhững lúc tâm tình ta không được tốt, ta thường hay ra vườn rau ở đằng sau, nhìn những củ khoai lang hay những củ cà rốt và những quả cà chua đang dần lớn lên khiến tâm tình ta tốt hơn rất nhiều nhưng nghĩ rằng chàng đang ở trong phòng, mình lại chạy ra ngoài vườn thì không phải. Tiểu Mai lại đang đi vào thành mua thức ăn vì vậy, ta đành lặng lẽ pha một tách trà mang đến thư phòng.3 k& ~! O2 l' Y- U
Ta thật sự bất ngờ vì nhìn thấy thư phòng chỉ trong một vài khắc đã trở thành đống hỗn độn, tất cả các quyển sách đều bị bỏ ra khỏi kệ, đặt từng tầng ở dưới đất, các ngăn bàn đều bị xới tung, ta nhìn nam nhân đang cúi người lục tung mọi thứ có cảm giác vừa giận vừa muốn cười. Thấy có người đến, Lãnh Phong đang cúi người liền đứng dậy.: T: |5 ^8 Y9 T. ]/ c
-        Ta chỉ định mang trà đến. Chàng tìm tiếp đi.
0 B/ _: x  ~* e$ M5 STa đặt tách trả xuống dưới bàn và nhanh chóng rời đi. Trong lòng khẽ dao động. Hay ta trả lại cho chàng cuốn sách? Nhưng tự tâm ta biết cái ta trả chàng thật ra không chỉ là cuốn sách mà còn là bức tranh đó.( i! Z' X9 {& `" z
Nghĩ đến đó, ta lại có chút do dự, muốn giữ nó lại cho bản thân mình. Kỷ vật ta không giữ được, cả tiếng gọi “Dung Nhi” ta không nghe được vậy ta giữ lại một bức tranh vẽ mình cũng không phải là quá ích kỷ chứ?
/ x- b4 Q% h( f) K6 `Ta nghĩ chàng sẽ nhanh chóng rời đi nhưng Lãnh Phong vô cùng kiên trì, đến lúc Tiểu Mai về, nàng ta vô cùng kinh ngạc khi nhìn đống lộn xộn trong thư phòng và người nam nhân đang nổi giận lục tung mọi thứ ở trong đó.! e0 g. T# e1 v5 B5 v5 v
-        Tiểu thư! Lãnh tướng quân,.. ngài ấy…
; T% J' X. x7 X: g7 p6 L-        Không có gì! Ngươi đi nấu cơm đi, kệ chàng.
# p+ Y7 L5 Y) ~1 rTa bình thản cầm quyển tiểu thuyết đọc, phẩy phẩy tay bảo Tiểu Mai. Nhưng thấy nàng ta cứ đứng đấy mãi đành ngẩng lên.; ]2 ~3 k! \! M3 K' ^, B
-        Tiểu thư! Có… có cần chuẩn bị phần cơm cho Tướng Quân?
- G) u0 C& P9 K) P  qTa ngước nhìn bên ngoài, ánh hoàng hôn đỏ rực, mặt trời sắp biến mất, lại nhìn về phía thư phòng, có người đã thắp nến lên. Ta khẽ thở dài.
; D2 X, J2 E5 B-        Không cần! Chàng sắp đi rồi!
' G( U( B+ B; @1 ~, mTa đứng dậy, cầm lấy quyển Kinh thi cất dưới gối bước ra khỏi phòng. Trái tim vốn dĩ không phải là thuộc về ta vậy thì giữ một bức tranh để làm gì?; L1 Z& Y* L+ T+ o* f7 U7 v! R
……………………………………………
4 x2 R8 V# R) y+ M5 u-        Đã muộn rồi đấy! Chàng mà không về Cẩm Sắc của chàng sẽ lo lắng.
& m% P* A9 L4 Y; P2 W/ \Ta đứng ở ngoài cửa khẽ cười, Lãnh Phong quay lại nhìn ta, trong ánh nhìn lần này thể hiện rõ sự bực bội nhưng vẫn là không nói một lời với ta, chàng giả điếc tiếp tục công việc của mình.
& g' o) c) [8 G-        Ah! Ta chợt nhớ Tiểu Mai nói nàng ta có lấy một cuốn sách Kinh Thi ở trong thư phòng ra mượn nhưng lại làm rơi xuống dưới hồ vào mấy hôm trước., b+ E# t$ ^! l2 K/ `2 L3 _% j
-        Cái gì?# n  E8 m" g: T3 _9 |3 X9 h( U
Lần này thì cuối cùng chàng dã chú ý đến ta, vẻ tức giận càng bộc lộ rõ hơn, trong lúc ta vẫn chưa kịp nói tiếp thì chàng đã tiến đến nắm chặt lấy cổ tay của ta.0 {$ {5 J) e( W0 w9 _/ h; l1 p( O: T
-        Cô nói gì? Cuốn sách đó bị rơi xuống nước?
, E& r2 R( X" k; q2 a% sChàng nắm tay ta càng chặt hơn như muốn bẻ gẫy cổ tay ta, ta cố gắng chịu đau, bình thản nhìn chàng.
, N% e/ e8 M& G7 B7 R' ?% \* e) C-        Chỉ là một cuốn Kinh Thi. Chàng ra ngoài chợ mua được cả chục quyển. $ L8 n7 I" |( z: m
Ta thơ ơ nói, chàng lại càng tức giận hơn, đôi chân mày nhíu lại, liếc nhìn ta, có lẽ chàng hận không thể bóp chết ta ngay lúc này.1 R( A' k' x5 b2 j
-        “Chỉ là”? Cô có biết đó không chỉ là cuốn sách?
- f+ J# B) q6 `8 tGiọng chàng rít qua kẽ răng khiến ta không biết nên vui hay nên buồn vì biểu cảm của chàng lúc này. Thật sự thì chàng đúng là không đến tìm cuốn sách Kinh Thi đó.
1 e" S5 Y- N9 ~! b-        Ta tưởng cuốn Kinh Thi nào cũng giống nhau? Chẳng nhẽ cuốn sách đó có gì đặc biệt?
4 m* A* `  h) q: J-        Cô…
, K2 z$ p+ x) q- J; F2 y. ITa gạt tay chàng ra, rút từ trong tay áo quyển sách Kinh Thi.
6 R% L% w1 k1 ~-        Cô… cô giữ nó từ đầu?0 Z" q0 s; O. C8 r. R8 {3 u
Chàng kinh ngạc nhìn cuốn sách trên bàn, lạnh lùng hỏi ta, giống như không tin rằng ta đã để chàng vất vả tìm kiếm một ngày trong khi bản thân biết rõ là cuốn sách đó đang nằm trong tay mình.0 P, ?6 U3 q/ b: `4 s& V3 |" ~: z# U9 w
-        Ah! Ta đã nói ta vừa mới nhớ ra là Tiểu Mai giữ nó. Chàng yên tâm! Tranh chàng vẽ vẫn còn nguyên vẹn. Ta chỉ vô tình mở ra xem một lần. Để người ta biết một tướng quân uy dũng như chàng vẽ tranh thì còn mặt mũi ở đâu cơ chứ.  c( U/ K+ N& f! h7 Q% j) Y
Lãnh Phong nhìn quyển sách ở trên bàn, ngay cả đến việc cầm đến nó chàng cũng không làm, đúng như những gì ta dự đoán, sự phẫn nộ trong ánh mắt của chàng ngày càng dâng cao.
- u! k& u0 C8 q$ h) P* u8 f7 g-        Rầm!
$ P; r. X* P9 ^: d' \Ta kinh ngạc nhìn chiếc bàn bị kiếm của chàng xẻ ra làm đôi chỉ bằng một ánh chớp. Quyển sách bị rơi xuống dưới đất không tạo nên bất kỳ âm thanh nào. Và trong lúc mắt ta vẫn còn đang nhìn theo quyển sách thì chàng đã đẩy ngã ta xuống dưới nền nhà bừa bộn sách vở. Cây kiếm vừa vung lên chém vào chiếc bàn giờ lại ở ngay trên cổ ta. Ánh mắt tức giận đó đối diện trực tiếp với ta khiến ta vô cùng sợ hãi nhưng lại lưu luyến không muốn lẩn tránh bởi ta và chàng chưa từng gần nhau như vậy.
! S* m9 O6 B( E& Z. x* o-        Cô đừng tưởng cô nghĩ hôn nhân của chúng ta là được Hoàng thượng ban cho thì ta không thể bỏ cô? Nếu không phải là do Cẩm Sắc day dứt với cô thì cô đã sớm không còn được gọi là “lãnh thiếu phu nhân” rồi?.
$ z$ D4 s8 }3 KTa khẽ hừ giọng, đáng nhẽ nên cười nhưng không hiểu vì sao sống mũi lại thấy cay cay.+ E! d4 D  V( T1 G5 y  _
-        Vậy chàng nghĩ ta muốn sống ở Lãnh Gia, muốn mang danh là thê tử của Lãnh Phong? Chàng nghĩ cái danh đó cao quý lắm sao? Bỏ ta đi! Ta làm chàng ngứa mắt như vậy thì sao chàng không bỏ ta đi!
$ l+ C$ G/ y1 c0 Q3 G& h0 eTa uất ức nói, không biết vì sao nước mắt lại rơi xuống, ta ghét bản thân mình như vậy, không muốn chàng nhìn thấy ta khóc vì vậy liền lấy 2 tay che đi khuôn mặt của mình.
7 F4 ^" y: {0 E) r: a-        Cô…
- a7 @" i' m2 T$ |Ta nghe thấy giọng nói sửng sốt của chàng nhưng lại không thể nhìn thấy biểu cảm của chàng vì vậy chỉ có thể ấm ức khóc.
, }" Z/ Y( L3 H1 D-        Lãnh Phong! Ta thật sự rất ghét ngươi! Rất…
% d- M3 v8 R& a/ v3 B8 B. ITa lấy tay che mặt, vừa khóc vừa ấm ức nói, lời nói chưa kịp thôt ra hết thì bỗng bị chặn lại bởi cảm giác lành lạnh ở môi. Ta kinh ngạc buông tay che mắt, phản ứng đầu tiên khi biết đang có chuyện gì xẩy ra của ta chính là dùng tay đẩy ngực chàng ra nhưng nam nhân đó không biết đã buông kiếm từ lúc nào, dễ dàng khống chế tay ta một cách thô bạo.
8 n$ \9 f- A) @) ]-        Lãnh…2 {; W& A- @/ ~! J$ Y0 T
Ta vừa thốt lên một chữ thì đã bị chàng thừa cơ “công thành chiếm đất”, hận không thể dùng bàn tay đang bị giữ chặt đẩy cái tên cường bạo này ra. Đúng lúc ý thức ta dần dần mơ hồ, mất khả năng tự bảo vệ bản thân thì đột nhiên một tiếng động “Choang” đinh tai vang lên.
/ k3 b! H: u9 `* o* RTa và Lãnh Phong bừng tỉnh vội vàng tách khỏi nhau, đến lúc định thần quay lại mới phát hiện ở trước cửa là Tiểu Mai với mảnh vỡ của tách trà dưới chân.1 h6 |- B& p# G+ C
-        Nô… nô… tì chỉ định mang trà đến cho Lãnh tướng quân.
( b" g% w* `$ D" Q) q. m# V! S

Comment

vanbom  truyện này do u tự sáng tác sao ?  26-6-2012 14:31:20

Props Report

Hiruscar

quangcaoks​tvn@gmail.​com|Mobile|RSS|Tags|Archiver|KST

UTC+7, 25-10-2014 16:56 Processed in 0 second, 0 query

Powered by Discuz! XPERIA

© 2001-2011 Comsenz Inc.

Nội dung trên KST do các thành viên đăng tải. KST không chịu bất cứ trách nhiệm gì về các trang mà đường dẫn không thuộc KST.VN

Top