|
 
- Cash
- 3090 K$D
- Posts
- 1731
|
+ Tại Nhà Yeonnie bên Mỹ:
_Tiểu thư ơi dậy đi! Xuống ăn sáng rồi còn đến trường nữa-Bà quản gia và một đám tùy tùng vào phòng đánh thức cô chủ nhỏ của mình , người thì đem bàn chải , người thì đem khăn , người thì đem quần áo... tùm lum mọi thứ vào phòng
_ Tiểu thư! Già bảo dậy nhanh lên lão gia đang đợi đó - Bà quản gia lên tiếng gọi lần thứ hai mà vẫn ko có phản ứng. Tức giận quá bà quay sang bảo đám tùy tùng. Tốc mền của tiểu thư đi , bằng mọi cách phải làm cho tiểu thư thức dậy
Thế là một đám gia nhân kéo đến bắt đầu một cuộc đánh thức khủng bố. Nhưng khi chiếc mền hồng được tốc lên thì mọi người đều kinh hoàng vì ko thấy cô tiểu thư của họ đâu mà chỉ có một lá thư được viết nguệch ngoạc nằm chễm chện trên giường. Bà quản gia quýnh quáng cầm bức thư đi như bay xuống phòng ăn đưa cho ông Park. Sau khi đọc xong bức thư mà cô con gái yêu để lại thì ông nổi trận lôi đình hét lên:
_ Cho người qua HQ lôi đầu nó về đây ! Nhanh lên ! - Tiếng hét của ông làm cho cả cái biệt thư như rung lên . Mọi người ai nấy mặt mày tái méc cắt ko còn giọt máu chỉ biết líu ríu đi làm theo lệnh ông chủ.
Ông Park bảo : Lập tức gọi cho cậu chủ đi
Nói rồi ông hầm hầm đi lên lầu , tất cả mọi người giờ này mới có thể thở phào nhẹ nhỏm họ chưa bao giờ thấy ông Park giận đến thế đây là lần đầu tiên trong lịch sử nhà họ Park đó.
+ Tại HQ:
Ba cô gái bây giờ đang ngồi trên xe bàn tán về những chiến công mà mình mới vừa gầy dựng . Họ ko hề biết rằng bên kia trái đất mấy vị gia trưởng đang nổi cơn tam bành và ra lệnh bắt họ về đâu.
Sunggie: Nè Yeonnie , bà gọi điện cho anh hai bà biết trước đi để có gì ổng còn biết đường để che cho mình chứ.
Yeonnie: Uhm ! Bà nói đúng đó để tui gọi cho ổng
Tại tổng công ty thời trang D&D ở phòng tổng giám đốc có một người thanh niên trẻ , gương mặt đầy nam tính đang cắm đầu vào trong đống hồ sơ bùi nhùi thì tiếng điện thoại trong túi vang lên cắt đứt mọi hành động của anh
_ Alo! Sao hả nhóc con sao hôm nay rảnh rổi gọi điện cho anh vậy ?
_ Anh à ! Có chuyện này em cần nhờ anh giúp đỡ đây
_ Cái con nhỏ này lâu ngày gọi điện mà đã nhờ giúp đỡ rồi a` ? Nói đi muốn anh giúp chuyện gì đây?
_ Tụi em đã đến HQ rồi nè , bây giờ đang trên đường về nhà . Anh đừng nói cho ba biết nha
_ Cái gì ? Chẳng lẽ em trốn nhà ? Nhưng sao lại là " tụi em " bộ còn có " đồng phạm " hay sao?
_ Uhm hihihi anh hai giỏi ghê cũng ko phải người nào xa lạ là Sunggie và IU
_ Hai đứa đó cũng có phần nữa sao? Thui thui được rồi bây giờ 3 đứa về nhà trước đi anh sẽ lập tức về ngay
_ Ok Thank you anh hai , IU anh hai nhất a'
Cúp máy Ken lập tức phóng như bay ra khỏi công ty nhưng cũng ko quên dặn dò cô thư kí của mình:
_ Hủy hết các cuộc họp chiều nay cho tôi
Nói rồi Ken bỏ đi một nước để lại cô thư kí với một đống ngạc nhiên vì vị tổng giám đốc nổi tiếng điềm tĩnh mà hôm nay sau khi nghe xong một cú điện thoại bỗng trở nên quýnh quáng thế này chắc chắn người đó rất quan trọng với TGD
IU quay sang hỏi Yeonnie: Sao rùi anh Jo Kwon nói sao?
_ Anh hai nói là mình cứ về trước đi bây giờ anh hai lập tức về nhà
_ Uhm- Sunggie và IU bây giờ mới yên tâm được phần nào
Tiếp nà ^^
----------------------------------------------------------------
Nhân vật mới:
Park Jo Kwon : Anh trai của Yeonnie , là một người điềm tĩnh trong công việc nhưng chuyện gì là có liên quan đến em gái mình là anh ko còn điềm tĩnh được nữa.
Jun Ga In : Chị hai của Sunggie, là vợ sắp cưới của Kwon hiện đang làm việc ở Anh quốc, nếu Sunggie lém lĩnh bao nhiêu thì chị dịu dàng hiền lành bấy nhiêu , hiểu ý người khác.
+ Tại nhà họ Park ở HQ:
Yeonnie vui mừng la lên : Cuối cùng cũng về nhà rồi ôi sướng mê ly
Sunggie nhăn nhó nói: Nè bà có vui đi nữa thì cũng phải phụ tụi tui xách hành lý vào nhà đã chứ
_ Oh sorry tui quên mất , bà để tui xách cái đó cho- Yeonnie cười tươi nhìn Sunggie
_ Ủa mà sao hôm nay nhà thấy lạ quá vậy?- Yeonnie cứ nhìn lom lom cửa nhà mình
_ Hey bà đừng có nói là bà lộn nhà rồi nha ? _ IU trợn to mắt nhìn con bạn
_ Ko phải, ý tui là mọi thường cửa nhà đều đóng kín mít ruồi bay vào cũng ko lọt mà sao hôm nay lại có thể để cửa mở như vậy?_ Yeonnie ra chiều thắc mắc
_ Hay là có ma? - IU sợ sệt hỏi
_ Ma cái đầu bà , chẳng lẽ... - Sunggie cốc đầu IU một cái đau điếng rồi nhìn Yeonnie với ánh mắt nghi ngờ
_ Thui vào đi rồi biết liền chứ gì - Yeonnie hí hửng vừa lôi hành lý vào vừa nói với hai con bạn - chưa gì mới về mà đã cóa trò để chơi rùi ( má ơi ss nhà ta ko bit sợ hay seo?)
Tra chìa khóa vào mở cửa thì 3 cô mới biết là cánh cửa đã bị khóa trái rồi ko thể dùng chìa khóa để mở được.
Sunggie lo lắng hỏi: Tính sao đây? nếu ko vào được chẳng lẽ đứng đây hoài sao ?
_ Bà yên tâm đi có tui ở đây bảo đảm bà ko có ở ngoài đâu mà lo - Vừa trấn an bạn Yeonnie vừa bấm vào mật mã của khóa tự động , chưa tới ba giây cánh cửa đã được mở ra
_ Sao hả? Bà thấy tay nghề tui thế nào? - nghênh bộ mặt đắc thắng lên Yeonnie hỏi Sunggie
_ Mấy bà cho tui xin đi giờ này mà còn vậy nữa sao? còn ko mau vào nhà à? - IU phá tan bầu ko khí ghê rợn mà hai con bạn tạo ra rồi đẩy đồ đạc vào nhà
--------------------------------------------------------------------------------
Vừa bước vào nhà ba người ai nấy cũng sững sốt , mắt chữ A mồm chữ O nhìn nhau há hốc nhìn quanh căn nhà. Mọi vật quý giá trong nhà tự nhiên ko cánh mà bay
_ Trời ơi có ai giải thích cho tui chuyện này ko vậy? - Yeonnie kinh hoàng nhìn ngôi nhà yêu dấu của nó
Đang trong giây phút sững sờ thì " Soảng" tiếng vỡ đồ phát ra từ trên lầu đã đánh thức ba cô gái . Tức thì ba cô phóng nhanh lên phòng . Tiếng vỡ đồ phá ra từ phòng trưng bày đồ cổ , khi đến nơi thì 3 cô gái lặng lẽ theo dõi một sự việc đang diễn ra trước mắt họ.
Một cô gái trạc hai mươi mấy tuổi đang lui cui gom mấy bình đồ cổ cho vào trong túi mà ko hề hay rằng có sự hiện diện của chủ nhân căn nhà.
_ IU bà ra ngoài gọi điện thoại báo cảnh sát đi ở đây để tụi tui lo cho - Sunggie nói nhỏ với IU .
Còn Yeonnie thì tiếp tục quan sát xem cô gái đó giở trò gì mà dám vào nhà cô trộm đồ. Như chợt nhớ ra cô vội vàng lôi trong giỏ của mình ra một cái máy quay phim quay lai hết mọi hành động của tên trộm .
_ Bà làm gì vậy? - Sunggie thắc mắc hỏi
_ Bà ko thấy sao hỏi tui , muốn bắt trộm cũng cần phải có bằng chứng chứ- Yeonnie trả lời bạn mà ko quên tiếp tục công việc của mình
Được một lúc như đã có đầy đủ chứng cứ nên Yeonnie đã cất chiếc máy quay vào giỏ trở lại.
Đột nhiên Yeonnie lên tiếng làm cho tên trộm cũng phải giật mình quay lại
_ Cô còn quên chưa lấy chiếc bình cổ đời nhà Trần giá trị liên thành đấy- vừa nói vừa cười làm cho Sunggie cũng ko hiểu Yeonnie đang tính giở trò gì
_ Cô.. cô là ai? Tại sao cô vào được đây? chẳng phải tui đã....- tên trộm lắp bắp hỏi Yeonnie như hiều ý nên bình thản trả lời
_ cô định nói là cửa đã bị khóa trái làm sao mà tôi có thể vào đúng vậyko?- Yeonnie nói rồi cười khẩy nhìn thẳng vào mắt tên trộm mà nói- Cô cũng to gan quá ha dám vào nhà này để mà trộm ?
Nghe đến đây cô gái kia càng xanh mặt, thở ko ra hơi hỏi lại Yeonnie một lần nữa:
_ Thật ..ra ..cô ..là.. ai ?
_ Tôi a`? Tôi là chủ nhà này như thế được chưa?- Yeonnie nhướng mắt trả lời cô gái kia
_ Nói láo , chủ nhà này là một chàng trai chứ ko phải là cô- cô gái kia vẫn ko tin lời Yeonnie
_ Thế ko phải chủ nhà thì làm sao tôi biết mật mã mở cửa để vào?- Yeonnie vẫn điềm nhiên trả lời
Đến nước này thì cô gái kia ko còn lời nào để mà nói nữa . Còn Sunggie thì thầm phục con bạn trông lí lắc vậy mà xử sự điềm tĩnh thiệt( hehehe anh em giống nhau muh)
Sunggie cất giọng nói : Cô còn ko mau để những gì cô ăn cắp được vào chỗ cũ à? hay là muốn tôi đưa cô ra cảnh sát cô mới chịu?
NGhe thế cô gái kia khúm rúm lôi tất cả những gì trong chiếc túi ra đặt vào chỗ cũ. Sau khi " vật hoàn cố chủ" xong thì cũng vừa lúc Ken về đến . Anh hết sức ngạc nhiên vì những sự việc đang sảy ra trước mắt anh.
_ Chuyện này là sao vậy hả?- Kwon quay qua hỏi em gái mình
Không trả lời câu hỏi của anh mình Yeonnie nói với cô gái kia bằng giọng sắc lạnh:
_ Cô theo tôi xuống phòng khách
Nói rồi nó đi một mạch xuống để lại cho anh nó biết bao điều ngơ ngác .
_Đi thôi anh Kwon- Sunggie vừa nói vừa lôi Kwon đi theo
Sau khi mọi người đa "an tọa " hết rồi Sunggie mới nói
_ Bây giờ cô hãy khai ra sự thật đi
Trước mặt mọi người như thế này cô ta ko còn gì mà có thể che giấu nữa cả . Cô ta đã kể hết sự thật và mong được tha thứ.
Hara thật ra sao em lại làm như vậy? - Kwon nhìn nó trân trối
_ Anh hai à anh nói cho em biết cô gái này là ai được ko? - Yeonnie chiếu đôi mắt to tròn nhìn anh mình
Kwon giọng trầm ấm bắt đầu kể lại mọi chuyện cho 3 cô gái nghe.Anh và Hara tình cờ gặp nhau thôi . Chuyện là hôm đó sau khi tan sở về , đang chuẩn bị quẹo cua vào đường XXXX thì anh vô tình đụng trúng một cô gái , đó chính là Hara . Kwon hốt hoảng chạy xuống xe xem cô gái có bị sao ko thì thấy cô gái đã ngất xỉu trước xe của mình rồi . Không còn cách nào khác nên Kwon đã mang cô gái ấy về nhà sức thuốc và băng bó cho cô ấy . Trong khi băng vết thương cho cô gái lạ Kwon hết sức ngạc nhiên vì trên người cô gái này ko chỉ có một vết thương mà còn có nhiều vết thương khác nữa , mới cũng có mà cũ cũng có . Đợi khi Hara thức dậy Kwon mới bắt đầu hỏi cô .
Sự thật nhiều lúc làm cho người ta cảm thấy hoảng sợ , ba Hara mất sớm nên mẹ cô phải vừa làm cha vừa làm mẹ đi làm mọi viêc để kiếm tiền nuôi sống hai chị em cô . Rồi có một ngày , cái ngày làm thay đổi toàn bộ cuộc đời của ba mẹ con cô là khi mẹ cô quen với một người đàn ông khác kể từ ngày ba cô mất đi. Chẳng bao lâu mẹ cô tái hôn với người đàn ông đó , người ta thường nói " ở lâu mới biết lòng người" quả thật ko sai. Ban đầu khi đến với mẹ cô ông ta là một người đàn ông tốt về mọi mặt nhưng khi đã trở thành người nhà với ông ta thì ba mẹ con cô mới vỡ lẽ ra ông ta chẵng những ko tốt mà suốt ngày rượu chè , cờ bạc be bét. Cứ ngỡ ông ta sẽ mang lại hạnh phúc cho mẹ cô nhưng đằng này mẹ cô còn phải làm việc gấp mấy lần hồi đó để có tiền nuôi ông ta , nhìn mẹ càng ngày càng héo hon Nhã Trúc thương mẹ lắm nhưng cô ko biết làm cách nào giúp mẹ cả vì lúc đó cô và em gái còn quá nhỏ . Cho đến một ngày mẹ cô sức cùng lực kiệt rồi ra đi vĩnh viễn để lại hai chị em cô trên cõi đời này . Sau khi tốt nghiệp trung học do ko chịu nỗi những lời sĩ vả của bố dượng nên cô đành thôi học và đi xin việc làm . Có nhiều người bảo rằng " Tại sao hai chị em cô ko bỏ đi mà cứ phải sống như vậy?" đâu phải cô ko nghĩ tới chuyện đó đâu nhưng bây giờ trời đất rộng lớn biết đi đâu về đâu? Chính vì thế mà hai chị em cô nhịn nhục chịu đựng . Đến một ngày sau khi đi làm về đang chuẩn bị cho bữa tối thì cô nghe tiếng đập đồ ngoài phòng khách , bố dượng cô lại say sưa trở về xin tiền cô. Nhưng lần này cô lại nói với ông là " dượng hãy tự đi tìm việc làm đi đừng như thế nữa , uống rược với bài bạc đâu phải là một việc tốt gì đâu, tiền này còn để đi chợ nữa lần trước lãnh lương con có đưa cho dượng một ít rồi mà" . Không xin được tiền mà còn bị dạy đời lão ta nổi điên lên dùng roi da quất vào người cô túi bụi . Mặc cho cô van xin cỡ nào ông ta cũng ko dùng tay mà còn ra tay ác độc hơn , chịu ko nổi nên cô mới xô lão ta ngã rồi chạy ra đường . Trong lúc này mọi vật trưốc mắt cô quay vòng vòng như chong chóng bỗng nhiên cô thấy có một thứ ánh sáng chiếu vào mắt mình rồi cô ngất đi ko còn biết gì nữa. Sau khi tỉnh dậy cô đạ thấy mình đang ở trong một căn phòng y như phòng của một cô công chúa , xung quanh toàn là một màu trắng tinh khiết. Đó là cuộc gặp gỡ ngoài ý muốn của cô và Kwon.
_ Rồi sau đó thì sao? - IU nôn nóng hỏi
Sau sự việc lần đó Kwon vì tội nghiệp cô nên đã nhận cô vào giúp việc nhà dùm mình , nhờ những lời động viên của Kwon nên cô đã cùng em gái mình dọn ra ngoài ở.Từ đó Hara làm người giúp việc cho Kwon đến nay cũng mấy tháng rồi.Nghe xong câu chuyện Yeonnie lấy chiếc máy quay phim trong túi ra mở lên cho mọi người xem rồii nhìn Hara hỏi:
_ Chuyện này là sao? Nếu tôi đem cuốn băng này giao cho cảnh sát thì cô nghĩ mọi việc sẽ như thế nào?
Hara sợ hãi nói mà ko còn mặt mũi nào nhìn Kwon:lỗi em ko cố ý đâu , em xin anh Kwon à nếu em ko làm vậy thì em gái của em sẽ gặp nguy hiểm , anh hãy hiểu cho em.
_ Thật ra sao em phải làm vậy hả? việc đến nước này mà em định che dấu nữa sao?-Kwon nghiêm nghị nhìn Hara
_ Mấy hôm trước ông ta có đến tìm em , ông ta hiện đang thiếu nợ người ta ông ta nói nếu em ko đưa tiền cho ổng, ổng sẽ cho người bắt em gái em ra tiếp khách . Em đã nghĩ hết mọi cách rồi nhưng ko còn con đường nào nên em mới làm như vậy thôi. Em xin anh , xin anh đừng bắt em đến cảnh sát- Hara vừa nói mà nước mắt rưng rưng
Kwon thấy vậy cũng ko biết nên xử thế nào cho phải đành lên tiếng nói:
_ Trộm là do ba đứa bắt , nấy đứa muốn xử sao thì tùy anh ko có ý kiến
Ba cô gái vô cùng ngạc nhiên về quyết định của ông anh mình , họ nhìn nhau ko biết làm thế nào cho phải thì ngay lúc đó Sunggie lên tiếng hỏi :
_ Bố dượng cô thiếu nợ người ta bao nhiêu?
Hara bất ngờ trước câu hỏi của Sunggie nhưng cũng e dè trả lời: tổng cộng là 400 triệu won.
Nghe được câu trả lời từ Hara Sunggie, IU và Yeonnie cùng nhau im lặng ko ai nói lời nào cả. Thấy thế Hara mới bạo gan đánh tiếng trước : tôi biết con số đó ko phải là con số nhỏ nhưng.....
Chưa kịp nói hết câu thì đã nghe tiếng xe cảnh sát đã đến ,mặt Hara bây giờ tái xanh như tàu lá chuối , tay chân bủn rủn ko nói nên lời.
_ Bộ mấy đứa báo cảnh sát đó hả? - Kwon nhìn 3 cô hỏi
_ Thì ban đầu bọn em tưởng cướp vào nhà nên mới báo ai dè... thui để em ra giải quyết cho- Yeonnie nói rồi đi thẳng ra cửa
Bên ngoài xe cảnh sát đã chờ sẵn , khi Yeonnie bước ra thì có một anh cảnh sát đến gần nói:
_ Ban nảy chúng tôi được tin là nhà này có trộm đột nhập nên mới đến đây- anh ta nói mà mắt ko rời khỏi Yeonnie
_ À chỉ là hiểu lầm thui , làm phiền các anh tới đây tôi ngại quá- Yeonnie nói mà ko quên " tặng kèm" cho anh cảnh sát một nụ cười chít người , mặc dù trong lòng cô đang phát ói
Yeonnie cầm một ít tiền nhét vào tay tên cảnh sát và nói: Các anh hãy cầm đi uông nước đi nha , thật ngại quá . Nói xong cô đóng cửa đi vào để cho gã cảnh sát phải tiếc nuối nhìn theo ngẩn ngơ
Vừa vào trong Kwon đã hỏi:
_ Sao rồi? Đám cảnh sát đi chưa?
_ Chắc đi rồi
Yeonnie chiếu tia nhìn sang Harac , suy nghĩ một lát rồi lên tiếng:
_ Hai bà nghĩ sao?
_ Tùy bà đi bà cứ quyết định tụi tui sẽ ủng hộ - Sunggie và IU đồng thanh
_ Được ! Vậy thì cô-Yeonnie vừa nói vừa quay sang nhìn Hara- kể từ ngày mai khỏi cần đến đây làm nữa
Mọi người ai cũng kinh ngạc trước quyết định của nó. Kwon như ko tin vào tai mình nên mới hỏi lại:
_ Em nói gì? Vậy chuyện này tính sao?
_ Chuyện này đến đây kết thúc- Nó phán một câu ngắn gọn nhưng cũng làm tan đi nỗi lo của mọi người trong phòng
_ Cô ko truy cứu nữa à , nói vậy là tui ko phải bị bắt đúng ko?-Hara nhìn nó mà ko khỏi ngỡ ngàng , cứ tưởng đâu nó sẽ bắt cô chứ
_ Bộ cô muốn tôi truy cứu lắm à? Nếu ko phải vì thương em nên cô mới ăn cắp đồ tôi đã tống cô cho cảnh sát nãy giờ rồi.
Nói rồi Yeonnie nhướng mắt hỏi Sunggie và IU:
_ Hai bà có đồng ý quyết định này hông?
_ Tuyệt! - Cả hai đông thanh tập hai
_ Đây là một quyết định hết sức sáng suốt- IU bồi thêm
_ Dĩ nhiên rồi tui muh- Yeonnie vênh mặt trước lời khen tặng của IU( ui lúc nước sôi lửa bỏng thế mà ss còn vô tư thế?)
_ Thôi được rồi mọi chuyện đến đây chấm dứt đi- Kwon lên tiếng để kéo cô em mình xuống vì giờ này Yeonnie bay cao quá òi- Á mấy đứa cũng đi về phòng tắm rửa đi tối nay anh sẽ " làm việc" với ba đứa.
_Hixhixhix khổ tới nơi rùi- Yeonnie than vãn
_ Amen-IU vừa nói vừa làm dấu thánh khiền Sunggie và Yeonnie ko khỏi phì cườiMọi việc được giải quyết êm xuôi thì 3 người ai về phòng nấy. Sau khi tắm táp sạch sẽ các cô đánh một giấc ko còn biết trời trăng gì nữa....
|
|