KST - Keep Smiling Together

 Forgot Pass?
 Đăng ký / Register
Quà tặng âm nhạc
KST đã gửi đến NoOne bài hát How Did I Fall In Love With You - Yao Si Ting với lời nhắn How Did I Fall In Love With You
Để tặng bài hát hãy Bấm vào đây
Tổng số42774 tâm trạng

Box tâm trạng

[Truyện] Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh| sandy_nguyen203 | On going   [Copy link]

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Cash
33401 K$D
Posts
12479

KST Medal KST Medal

pechipskyNguyen Post on 19-7-2012 01:11:35 Mobile Channel |All posts
Đọc chap này xong thấy tinh thần của Phong có chút khởi sắc rồi, hok có buồn nh như lúc nhận đc thơ của Nhi

hình như Nhi đã phẫu thuật thành công rồi thì phải?? Sam cũng là Nhi, và Nhi cũng chính là Sam

mong suy đoán của ss là đúng, ss cũng mong cho Phong và Nhi sớm gặp nhau  

ss đợi chap sau của em nhé, mong là em sẽ cho ra 2 chap liền để đọc cho đã

Comment

sandy_nguyen203  ss ơi, chap cuối nè ^^  20-7-2012 17:45:45

Props Report

Rank: 2

Cash
469 K$D
Posts
177
sandy_nguyen203 Post on 20-7-2012 17:44:40 |All posts
Last edited by sandy_nguyen203 on 20-7-2012 17:45

Chap 97: Người con gái của quá khứ, hiện tại và tương lai

Kể từ ngày hôm đó, hôm nào Sam cũng bám theo Phong làm cho cậu cực kì khó chịu. Chỉ vì lệnh của ba mình chứ nếu không thì Phong đã hất Sam đi không thương tiếc rồi.

Tuy vậy nhưng từ lúc có Sam ở bên Phong lại cảm thấy thoải mái hơn, mặc dù trong tim Phong vẫn đang cố gắng tạo khoảng cách với Sam.

Rè…… rè…….

Chiếc điện thoại nằm trên bàn rung liên hồi, Phong với tay lấy, là ba cậu gọi. Phong bắt máy, như mọi khi, cậu chỉ im lặng chờ bên kia nói mục đích gọi đến

-Con mau đến đây đi, ba có chuyện cần nói!

-Ở đâu?

-Nhà hàng Palace đi!

Phong tắt máy, cậu ngồi dậy choàng chiếc áo ves vào. Mệt mỏi thật, vừa trở về chưa kịp nghỉ ngơi thì đã bị gọi đi. Không biết ông ấy lại có chuyện gì, chắc hẳn không phải là cuộc họp hay kí một bản hợp đồng nào đó vì bây giờ đang là 6h tối, mong rằng không phải là điều mà cậu đang nghĩ!

* * *

Để chiếc xe cho người bảo vệ, cậu bước vào trong. Nhà hàng vắng vẻ, chắc có lẽ là đã được ông Trần bao trọn. Một người phục vụ dẫn Phong lên tầng trên. Đúng như cậu đoán, ở đây có mặt của Sam, và hai người lớn. Chắc hẳn là mẹ của nhỏ và Phong đã biết mục đích ông ấy gọi cậu đến đây

Mọi người đã ngồi vào bàn, ông Trần cầm ly rượu lên cười nói

-Hôm nay chúng ta có mặt ở đây là để chúc mừng chúng ta từ nay đã trở thành đối tác của nhau, mong rằng chúng ta sẽ cùng nhau hợp tác giúp tập đoàn lớn mạnh!!

Ông Trần vừa dứt lời, ba mẹ của Nhi cũng vui vẻ nâng ly nhấp một ngụm. Chỉ có Sam là cúi mặt xuống đất, nhỏ có vẻ khó chịu và không muốn ở đây

-Và ngoài chuyện đó thì chắc còn chuyện khác nữa phải không ông Trần? - Mẹ Sam lên tiếng, bà có vẻ đang trông chờ điều này hơn

-Phải, ngoài ta chúng ta còn tác hợp cho bọn trẻ nữa! Chúng ta sẽ trở thành xui gia của nhau! Hai đứa đã yêu nhau từ nhỏ, vậy thì còn gì tốt hơn nữa đúng không!

Họ đều gật đầu đồng ý và cười vui vẻ, riêng Sam và Phong thì sắc mặt không được tốt, cả hai im lặng mà không lên tiếng vì biết rằng đây là việc người lớn đã sắp đặt, khó mà từ chối được!

-Vậy thì như đã thống nhất, cuối tuần này sẽ là ngày lành tháng tốt để tiến hành hôn lễ cho hai đứa, đúng không? Thật là một ngày đáng mừng!

Cả bữa tiệc hôm đó chỉ có tiếng cười nói của những người sắp đặt, đối với Sam, nhỏ cảm thấy không gian ở đây thật khó chịu, nhỏ cảm thấy có lỗi với Phong. Trong khi đó thì Phong chỉ im lặng mà thôi

* * *

-Anh hẹn em ra đây có chuyện gì à?

Sam bước đến trước mặt Phong, bữa tiệc vừa tàn Phong đã gọi nhỏ ra đây. Chần chứ một lúc rồi Phong mới lên tiếng

-Tôi không muốn tiến hành hôn lễ này!

Sam hơi thất vọng, mặc dù biết rằng Phong sẽ nói câu này nhưng nhỏ vẫn mong rằng Phong đã chấp nhận con người của nhỏ. Im lặng vài giây, nhỏ ngước lên nhìn Phong

-Tại sao anh không muốn tiến hành hôn lễ? Anh không yêu em sao?

-Tôi không muốn yêu ai cả

-Tại sao?

-Đơn giản vì tôi không thích và tôi không muốn thực hiện hôn lễ này, hãy tìm cách hủy hôn lễ hoặc hôm đó sẽ không có sự xuất hiện của chú rễ

-……….- Sam mím chặt môi, nhỏ nhìn Phong như cầu khẩn- Hãy cho em thời gian, nếu em vẫn không thể làm anh yêu em, thì em sẽ là người hủy hôn!

-Được thôi, từ bây giờ đến hôn lễ là 1 tuần, cô có một tuần để làm điều đó. Nhưng đừng cố gắng, chỉ thêm thất vọng mà thôi!

Sam gật đầu, nhỏ quay lưng đi khẽ gạt đi giọt nước còn đọng lại ở khóe mắt. Nhỏ đang đau, nhỏ đau không phải vì bị Phong từ chối mà nhỏ đau vì Phong vẫn sống trong quá khứ.

Ngồi lên xe, ông tài xế nhìn Sam, ông rất thương nhỏ, ông xem nhỏ như con của mình vậy. Từ lúc gặp lại Sam, ông lúc nào cũng âm thầm đi theo để bảo vệ cho nhỏ, để nhỏ không bị lạc mất như lúc trước nữa

-Cháu đang buồn sao?

-Dạ! Cháu cảm thấy có lỗi với một người, mình chuyện đã đi quá giới hạn, liệu có thể thay đổi được không bác?

-Còn tùy đó là chuyện gì nữa cháu à! Nếu chàu thấy vẫn có thể quay lại được, thì nên quay lại. Còn nếu đã nhất quyết đi tiếp, thì nên giữ vững quyết định của mình!

-Cháu hiểu rồi!.... Bác đưa cháu đến gặp Quân nhé!

Ông khẽ gật đầu cười nhẹ, đưa nhỏ đến nhà Quân. Lúc buồn nhỏ đều tìm đến Quân để tâm sự và có lẽ bây giờ cũng như vậy!

* * *

-Nhi đến đây có chuyện gì vậy?

Ngồi xuống ghế sopha, uống một ngụm nước Quân vừa đưa, nhỏ nhìn Quân ánh mắt có chút buồn

-Phong không quên được Nhi, anh ta vẫn không quên được quá khứ, Nhi phải làm sao đây hả Quân? Làm sao để cho Phong chấp nhận Sam? Hay Nhi nên nói cho anh ta biết sự thật?

Quân khá buồn, cậu nhìn nhỏ, chần chứ một chút suy nghĩ gì đó rồi Quân lên tiếng

-Quân nghĩ Nhi nên tiếp tục, mục đích của Nhi là làm thay đổi suy nghĩ của cậu ta mà! Nhi cần phải làm cho cậu ta yêu con người của hiện tại, không phải của quá khứ…… Vả lại trước đó Nhi đã làm cho cậu ta đau khổ, liệu biết được chuyện này cậu ta có tiếp tục yêu Nhi hay sẽ tức giận vì Nhi đã làm như vậy?

-Nhi….. Nhi không biết nữa! Vậy, Nhi nên tiếp tục cố gắng sao?

-Ừ! Quân nghĩ như vậy….. Có lẽ là đã đi quá xa rồi, không thay đổi được đâu!

-…………… Ừ, thôi! Nhi mệt rồi! Nhi về trước, tạm biệt Quân!

Nhỏ mệt mỏi bước đi. Nếu thật sự hai người có duyên, nếu thật sự có thứ gọi là định mệnh, nhất định, nhất định Phong và nhỏ sẽ trở về với nhau.

* * *

-Ba à, con gái của ba đang rất buồn đó, ba có biết không? Con phải làm gì là tốt nhất đây hả ba? Liệu con có thể làm cho anh ta lại yêu con không

Sam ngồi xuống nói chuyện với ba mình, ông vẫn đang hôn mê, từ ngày trở về nhỏ vẫn luôn nói chuyện với ông, nhỏ tin rằng ông sẽ nghe được nhỏ nói và nhỏ tin rằng ông sẽ tỉnh lại cho dù ông đã ngủ một khoảng thời gian dài.

Mệt mỏi, nhỏ gục đầu bên cạnh ông

* * *

Những ngày tiếp sau đó Sam vẫn cố gắng làm cho Phong vui, nhỏ vẫn luôn theo sát Phong nhưng Phong lại trở về lạnh lung hơn trước. Phong chỉ chịu để nhỏ theo cùng khi ông Trần ra lệnh. Phong cảm thấy mệt mỏi, cậu cần phải làm cho Sam rời đi, vì Sam không bao giờ có thể thay thế Nhi!

* * *

-Này, anh đang nhìn gì vậy?

Ngồi trên thành cầu gió mơn man, trời đêm lung linh sao, khung cảnh thơ mộng. Đưa tay vén những sợi tóc rối qua bên tai, Sam nhìn Phong cười thật tươi

-Không gì cả!

-Vậy sao? Vậy anh có thích ngắm sao không?

-Không!

-Đếm sao rất vui mà! Đếm sao có thể giúp người ta đốt thời gian và cảm thấy vui hơn! Anh thử đếm đi!

-Không thích!

-Sao vậy chứ?

………………….

Và Sam cứ hỏi để bắt chuyện với Phong, còn Phong thì lại kết thúc mọi thứ với những câu trả lời cụt ngủn. Sam cảm thấy chán nản, nhỏ hồi chóng tay lên thành cầu, miệng ngâm nga vài câu hát

“I remember tears streaming down your face
When I said, "I'll never let you go"
When all those shadows almost killed your light
I remember you said, "Don't leave me here alone"
But all that's dead and gone and passed tonight

Just close your eyes
The sun is going down
You'll be alright
No one can hurt you now
Come morning light
You and I'll be safe and sound”

Phong chợt sững sờ, giọng hát đó, giọng hát quen thuộc mà hằng đêm cậu vẫn nghĩ về. Phong vào đôi môi đang mấp máy khe khẽ bài hát, Phong không thể kìm được mình. Toàn thân như không nghe theo lời của bộ não nữa. Đưa tay lên quay kéo mặt nhỏ qua và đặt lên đó một nụ hôn. Nụ hôn mãnh liệt như bao lâu nay kìm nén đều dồn lên đó.

Sam hơi bất ngờ, nhưng nhỏ cũng từ từ nhắm nhận và nhắm mắt lại.

* * *

Phong đưa Sam về nhà, nhỏ ngồi trong xe chần chừ mãi, rồi như lấy hết can đảm, nhỏ quay qua Phong

-Còn 2 ngày nữa……. Liệu em đã có được phần nào trong tim anh chưa?

-Không! Mãi mãi như vậy!

-Còn lục nãy? Nụ h…….

-Quên nó đi, tôi có việc rồi, cô mau xuống xe đi!

Sam bước xuống xe, nhỏ thất vọng và mệt mỏi. Nhỏ cảm thấy mình không đủ sức để níu giữ Phong nữa. Có lẽ nhỏ nên buông tay, buông tay như lúc trước nhỏ đã làm….. Không! Đó là sai lầm của nhỏ, nhỏ không nên lập lại điều đó lần nữa. Vẫn còn 2 ngày, nhỏ sẽ làm hết sức mình, cho dù không còn hy vọng thì nhỏ vẫn làm. Bước chân dứt khoát như quyết định của chính mình, Sam đi vào nhà

* * *

Điều mà bây giờ nhỏ nghĩ rằng có thể níu kéo Phong đó là hành động như Bảo Nhi!

Sam trở về là Bảo Nhi, cách ăn nói, cách đi đứng, cách cãi bướng với Phong. Nhưng, Phong dường như đã dứt bỏ Sam, Phong không còn nhìn về nhỏ nữa, Phong lơ đi mọi thứ và không nhận ra Bảo Nhi!

* * *

Lang thang bước đi trên đường, đường phố ở Mị về đêm vắng vẻ và lạnh lẽo hơn ở Việt Nam. Sam cảm thấy lạnh, ngày mai sẽ là ngày cuối cùng để nhỏ có thể níu kéo Phong. Liệu nhỏ có làm được không?

Chợt nhận chiếc ô tô phía trước, đó chẳng phải là chiếc ô tô của Phong sao? Sao nó lại nằm ở đây, ở giữa đường. À không, chiếc xe đâu trước một ngôi nhà, bên trong có bóng người. Sam chầm chậm bước vào trong, cửa không hề khóa. Hơi ngạc nhiên, nhưng thứ ẩn chưa bên trong ngồi nhà kia mới là thứ nhỏ quan tâm hơn.

Khẽ nhìn qua khe cửa sổ, nhỏ như chết đứng, là Phong, Phong đang hôn một người con gái khác. Nhỏ đau, đau lắm! Quay lưng bỏ chạy, nhỏ không muốn nhìn thấy, nhỏ muốn xóa bỏ, muốn cảnh đó biến mất khỏi đầu nhỏ. Đau đớn quá, hóa ra không phải Phong còn giữ mãi hình bóng của Nhi mà là vì Phong đã có một người khác. Nước mắt rơi không ngừng, nhỏ chạy thật nhanh đến tìm Quân.

“Xin lỗi, nhưng tôi không thể yêu em được!”

Đưa tay đẩy người con gái trước mặt ra, Phong quay lưng bỏ đi, khẽ đưa tay quẹt môi như muốn xóa hết những thứ lúc nãy, bước thật nhanh ra khỏi nơi này, để lại người con gái phía sau khẽ cười vì thích thú.

* * *

Sam chỉ ngồi im lặng mà khóc nấc lên. Quân không biết mình nên làm gì, Quân cũng đang đau lòng lắm, khi nghe Sam kể mọi chuyện Quân rất tức giận, tức giận vì một kẻ phản bội và tức giận vì kẻ đó đã làm cho người con gái cậu yêu phải đau.

-Nhi đừng khóc nữa! Hay chúng ta đi đâu đó để thư giản được không?

-Hức….. Hóa ra trước giờ Nhi chỉ hoang tưởng! Phong không phải là của Nhi……. hức…… Nhi sẽ từ bỏ hôn ước….. Cách tốt nhất….. Nhi sẽ trở về Việt Nam ngay trong đêm nay….. Nếu cô dâu không xuất hiện thì lễ cưới sẽ bị hủy…. Và anh ấy sẽ được tự do yêu người mà mình yêu….. hức

Nói rồi Sam đứng dậy, nhỏ bước đi thật nhanh, về nhà thu dọn hành lí. Quân chỉ đứng lặng ở đó mà không làm gì cả.

-Alo, bác hãy mua giúp cho cháu một vé trở về Việt Nam ngay tối nay! Vậy nhé bác!

Nhỏ xếp từng vật vào vali. Chợt nhìn con thỏ bông, lòng nhỏ như quặng thắt, nhỏ không trách Phong, tất cả là vì nhỏ. Khẽ ôm con thỏ vào lòng “Tôi sẽ mãi nhớ về anh! Mong anh sẽ được hạnh phúc”. Đặt con thỏ vào trong vali, đưa tay lau đi giọt nước mắt, Sam bước đi thật nhanh.

Bác tài xế đứng chờ trước cửa, gương mặt ông có vẻ rất buồn.

-Cháu muốn đi thật sao?

-Vâng ạ! Cháu chỉ đi một thời gian thôi! Một thời gian để quên tất cả!

-Nếu cháu muốn vậy!

* * *

“The fight form U.S to Vietnam will star in 5 minutes”

Một lần nữa, nhỏ lại rời xa Phong. Đau lòng quá! Nhỏ không muốn chút nào, nhưng đến giờ rồi, phải dứt khoát thôi. Nước mắt lại rơi theo từng bước chân của Sam, đưa vé cho người soát vé nhỏ tiếp tục bước đi

-EM ĐỊNH BỎ ANH LẦN NỮA SAO CON HEO NGU NGỐC!!

Giọng nói làm nhỏ khựng lại, vội quay theo hướng phát ra giọng nói đó. Là Phong, Phong đang thở từng hồi gập gáp, làm sao cậu có thể biết được mà đến đây?

Nhỏ chỉ biết đứng im, nước mắt cứ chảy mãi. Phong bước nhanh đến chỗ nhỏ mặt đầy vẻ tức giận. Chợt ôm chầm lấy Sam

-Anh xin lỗi! Anh xin lỗi vì đã không nhận ra em, đáng lí ra anh không nên làm vậy! Là tại vì anh quá mù quán giữ mãi Bảo Nhi mà không nhận ra Bảo Nhi đang ở trước mắt! Anh xin lỗi! Anh yêu em

Sam đứng im như tượng, chợt nhỏ đưa tay đẩy Phong ra

-Không, anh nói dối, rõ ràng lúc nãy anh còn hôn người con gái khác mà!

-Anh….. Thật ra anh chỉ dàn chuyện thôi! Anh không muốn lấy Sam, anh chỉ yêu Bảo Nhi thôi!

-Thật sao? Anh….. Anh thật quá đáng…. hức….. Anh có biết là tôi đau như thế nào không hả đồ đáng ghét!

-Anh xin lỗi! Nhưng tại sao em phải giả làm Sam chứ? Sao em không nói với anh, em là Bảo Nhi, lại còn viết thư như vậy, em có biết là anh đã định tự sát để đến với em không con heo ngốc

-Tôi không giả, tôi thật sự là Sam. Tôi đã tìm thấy ba mẹ ruột của mình và họ đã giúp tôi chữa bệnh. Bức thư đó….. những gì viết trong đó đều là sự thật vì lúc đó tôi nghĩ rằng mình sẽ không qua khỏi…. Nhưng cuộc phẫu thuật thành công, tôi không muốn anh phải gặp lại Nhi, tôi muốn anh chấp nhận con người mới là Sam…. và tôi sợ anh….. hận Nhi…..- Sam cúi mặt, nhỏ nói nhỏ dần

-Đồ ngốc, có biết tôi vẫn luôn chờ Nhi không!.... Chút nữa thôi là anh đã mất em lần nữa rồi!......... Khoan đã…. Đừng xưng tôi với anh nữa, gọi như trước đi!

-Không! Anh có biết là tôi đã phải cố gắng thế nào không? Nói chuyện kiểu đó thật khó chịu!!

-Nhưng chẳng phải trong thư em nói là muốn gọi anh em sao? Nếu em không gọi như vậy thì anh không tin bức thư đó là thật!!

-……………….- Sam im lặng, nhỏ ngượng chín mặt, nói nhỏ xíu- Ừ thì, anh – em

Phong cười tươi, cậu thấy vui hơn bao giờ hết, nụ cười thật sự đã trở về, người con gái cậu yêu đã trở về, cậu sẽ mãi mãi yêu con heo ngốc này và không bao giờ thay đổi. Ôm Sam xoay một vòng làm nhỏ ngượng vì mọi người xung quanh nhìn chằm chằm vào mình, chợt nhớ ra điều gì đó, Phong lên tiếng

-Nhưng em có phải là người con gái khi trước anh từng “thích” không?

-Thật ra thì sau vụ tai nạn em chẳng nhớ gì cả…. Em đã tìm mọi cách để quên đi quá khứ…… và em đã lãng quên anh…!! Và khi gặp lại Duy….. em đã nói với anh ta rằng muốn anh quên Bảo Nhi…. và anh ta luyên thuyên một hồi, lại nói đến anh hay nhắc một người con gái tên Sam…. rồi lại nói đủ mọi chuyện…. rồi dường như mọi thứ ùa về…. Em không ngờ mình lại từng thích anh!

-Vậy thì em thuộc về anh rồi! Đừng hòng thoát khỏi anh nữa! Cho dù có cố gắng thế nào!..... Trời hôm nay mát quá, mau đi ăn thôi! Ăn nhiều như trước!!

Vừa nói, Phong vừa đưa tay giật lấy cái vali từ Sam. Nhỏ chợt ngơ ngác chạy theo hỏi

-Mặt anh sao mà sưng lên vậy?

-Tại em đó……

* * *

20” trước

Phong nhận được một cuộc gọi từ Quân, đến điểm hẹn, chưa kịp hiểu chuyện gì cậu đã bị Quân giáng một cú đấm vào mặt và não chợt thông….. Sam đã nói cho Quân biết.

Phong không đánh trả, chỉ đứng dậy và quay lưng

-Xong rồi phải không? Tôi đi đây

-Cậu là một tên đại ngu ngốc hay là một tên phản bội? Nếu như cậu “đại ngu ngốc” thì hãy nghe cho rõ đây! Sam chính là Bảo Nhi! Cố ấy chỉ là giả vờ không cho cậu biết thôi!

-Sao? - Phong quay người lại, mắt trợn to hết cỡ vì ngạc nhiên và một cảm giác hối hận đang dâng lên

-Cậu còn 10”, Bảo Nhi đang chuẩn bị trở về Việt Nam để hủy hôn lễ. Hãy nhanh chân lên hoặc cậu sẽ mất cô ấy lần nữa

Không nghe Quân nói hết câu, Phong chạy thật nhanh ra xe, phóng ga bạt mạng để đến sân bay, tìm kiếm Bảo Nhi khắp nơi và đầy hoang mang… Và cậu đã tìm được!

* * *

-Ha! Thật đáng đời anh! Ai bảo anh lùa em làm gì!

-Cũng tại anh yêu em quá thôi! Không biết lo cho anh mà còn cười nữa sao? Em đúng là con heo ngốc đáng ghét…..

-Anh dám nói em là heo ngốc à! Mau đứng lại đó!!!

Trong màn đêm tĩnh mịch, hai con người đang hạnh phúc vì đã thuộc về nhau. Mọi thứ đều bắt đầu từ Định Mệnh!

~0o0 The End 0o0~
--------------------------------

SAndy rất vui vì truyện đã kết thúc một cách vừa ý muốn sAndy Nếu mọi người thích thì ủng hộ truyện Định mệnh!... em là của anh cho SAndy nhé ^0^

Ai vẫn yêu truyện thì hãy đợi ngoại truyện cho các couple hạnh phúc của chúng ta nhé ^0^

Comment

langgiang  tem:((  20-7-2012 17:59:55
[Xem hồ sơ Thưởng/Phạt]:sandy_nguyen203 Hè online KST thường nên được ưu ái 6 K$D Cash.

Props Report

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Cash
8220 K$D
Posts
1501
langgiang Post on 20-7-2012 18:30:29 |All posts
Last edited by langgiang on 22-7-2012 15:36

SAndy ơiiiiiiiiiiiiiiii
Lg iêu Sandy,iêu fic
SAndy viết tiếp fic nữa háSAndy kết thế này là Lg tự kỉ đấy
________________________________
một câu truyện dài,và đầy khổ đau đã kết thúc,kết thúc bằng một màn nói chuyện.Dù Sady không tả rõ nhưng Lg có thể cảm nhận được,hai người nhớ nhau nhiều,qua từng câu chữ.Khi nhận ra nhau,đến lúc đó thì hắn liều chết để cứu sống chính mình,cứu sống tình yêu của mình.Lg thực sự thích chap này,mặc dù nổi lên là vài lỗi chính tả.Không sao,Lg đã quen lắm với kiểu viết truyện của SAndy rồi.Và nếu có thể,SAndy ơi,hãy viết tiếp một fic nữa ở đây,về chính hai con người đó,nhưng với hoàn cảnh khác nhau.Nhé,SAndy mãi mãi là một người viết fic tuyệt vời và một người bạn tuyệt vời của Lg,mãi mãi.Mãi mãi Lg sẽ không quên một câu truyện có 97 chap này,nhớ BOx fanfc,và nhớ bạn Sandy.thật đấy.Đây là fic đầu tiên Lg đọc và comt,và Fic đầu tiên Lg khâm phục người viết thế này.SAndy đã vẽ nên một Bảo Nhi lóc chóc,lanh chanh,dễ thương,và thật sự cá tính.
Còn Lam Phong,một chàng trai lạnh lùng,cứng đầu và mãi sống trong quá khứ,đã bị một cô nhóc có tính cách trái ngược mình thu hút.Hai con người,một tình yêu.Lg thực sự thích và hâm mộ họ,và cả SAndy nữa.

Tiếc nuối,và cũng vui mừng khi end fic.mỗi khi kết thúc một cái gì đó,thì nó còn đọng trong tâm trí Lg,không nhiều,nhưng là những gì đặc biệt.Những người bạn đặc biệt trên đường đời là những người cho ta học hỏi rất nhiều,và SAndy cũng vậy.
Lg iêu SAndy vì tính kiên nhẫn,không bao giờ nản lòng trước bất cứ lời nói,hay câu comt nào.
Sandy ơi,Lg chỉ viết lại những cảm xúc khi End Fic thôi nhé.ngắn,vài dòng tâm sự với Author đáng kính.Cái End này đến đột ngột,đột ngột như lúc Lg vào Fic,và lúc Lg gặp Sandy.Nhớ những lúc Sandy hỏi Lg làm sao để approval Friend.
Lg nhớ lắm.


Và,Sandy iêu mến,hãy viết ngoại truyện,hãy viết fic nữa đi,dù ở đâu thì Lg nhất định sẽ là độc giả âm thầm theo dõi.Nhất định thế.Sandy cho Lg lại cái link Fic mới đi
Nưn nỉ Sandy lần cuối,


Hãy viết fic ở box Fanfic nữa nhé,Lg iêu quý Sandy nhiều lắm


sẽ bị nhớ fic và Sandy một thời gian dài đây.Sandy đừng del fic,để bao giờ nhớ Lg có thể lôi ra đọc lại nha.Bạn và tôi sẽ là BFF suốt những năm tháng còn lại,chịu không?:)

Comment

sandy_nguyen203  thjx  20-7-2012 21:44:20
sandy_nguyen203  hihi, yêu Lg lắm, tks comt của lg. Đây là yahoo của sandy, có gì pm chúng ta 8 nhé :* juliecutie203. Và sandy đã viết một fic mới, nhưng nó viết theo ngôi tôi nên sandy sơ Lg k   20-7-2012 21:44:12
[Xem hồ sơ Thưởng/Phạt]:langgiang Chịu khó spam nên được ưu ái 4 K$D Cash.

Props Report

Rank: 2

Cash
469 K$D
Posts
177
sandy_nguyen203 Post on 22-7-2012 16:29:33 |All posts
Ngoại truyện

-Mày về đây khi nào vậy? Tao nhớ mày quá điiiiiii!

Lam chạy đến chổ Nhi, nhỏ hớn hở khi gặp Nhi mà không để ý rằng con bạn mình đang khó khăn mang đống hành lí cồng kềnh

-Tao…..

-Để anh mang vào cho!

Phong nói một cậu rồi lấy luôn đống đồ từ tay Nhi. Nhỏ ngơ ngác, rõ ràng lúc nãy Phong mang còn nhiều hơn nhỏ, vậy mà giờ đã mang xong hết lên phòng rồi

-Này! Phong vừa nói cái gì ấy nhỉ? “ANH” mang vào cho….

Lam nhấn mạnh từ “anh”, miệng cười thích thú. Câu nói của Lam làm cho Nhi ngượng đỏ mặt, không nói gì Nhi vội lẩn tránh đi chỗ khác. Còn Lam thì cứ đi theo nhỏ lí nhí để mong moi được chút thông tin gì đó khi Nhi ở Mỹ

-Này! Tao vừa mới đáp máy bay đấy! Mày không cho tao nghĩ ngơi được 1 giây hả con kia!

-Vậy mày kể cho tao nghe chuyện lúc ở bên đó đi rồi tao không hỏi nữa!

-Đúng là nhiều chuyện mà……… Thôi được,……. bla bla bla……

………………

Sau một hồi Nhi kể lại diễn biến mọi chuyện cho Lam nghe, nhỏ bắt đầu mơ màng tưởng tượng. Và lúc này chính là lúc để cho Nhi “thoát nạn”. Nhi vội rón rén bước đi lên phòng. Chợt nhỏ thấy Phong đặt luôn cả hành lí của cậu trong phòng nhỏ, thắc mắc hỏi

-Ơ! Sao đồ của anh lại ở trong phòng em?

-Sao? Anh là người yêu em mà! Ở trong phòng cùng em không được sao?

-Người yêu thì kệ chứ! Em với anh còn chưa kết hôn, mau ra khỏi phòng em nhanh!

-Kết hôn là chuyện sẽ diễn ra trong không lâu nữa, mà chính xác là 2 ngày. 2 ngày nữa em sẽ thuộc về anh! Vậy trước sau gì không thuộc về anh! Vậy nên em cần gì phải ngại!

Phong vừa nói, vừa tiến lại gần Nhi, mặt cười gian trá. Nhi không sợ, nhỏ đứng im bẻ tay răn rắc rồi đưa nắm đấm lên, nhếch môi cười nói một câu rất nhẹ nhàng

-Này anh à! Đám côn đồ gì đó không phải tự dưng mà em hạ gục được đâu! Trong thời gian ở Mỹ, em đã tốt nghiệp khóa học Karate hạng xuất xắc. Nếu anh vẫn thích liều mạng thì thử bước thêm một bước nữa xem!

Phong khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục bước tới, nhếch môi cười. Cậu muốn thử xem cô nhóc lanh chanh kia khả năng tới đâu. Phong vừa bước thêm một bước, Nhi đã tung ra một đòn chân, Phong nhanh chóng chộp lấy. Nhi ra đòn, còn Phong chỉ phòng thủ. Đến lúc Nhi thấm mệt cậu mới ra chiêu khóa chặt tay Nhi, miệng cười thích thú

-Này heo ngốc à! Anh của em cũng hoàn thành khóa Karate hạng xuất xắc và chưa có đối thủ nhé! Em mới là kẻ đang liều mạng đấy!

Nhi khẽ nhăn trán, đúng là nhỏ không phải đối thủ của Phong. Sắc mặt bỗng biến dạng, nhỏ cúi xuống dưới rồi vội quay đi!

-Này đồ đáng ghét, anh đưa kéo khóa quần

Trong tích tắc Phong cúi xuống

Bốp!

-Ha! Đáng đời, tưởng em không hạ được anh à! Đồ dê xồm!

Lừa Phong một vố và tung một cú làm Phong ngã ngửa. Nhi cười hả dạ vội vọt ra khỏi phòng. Phong lấy tay ôm đầu, không ngờ cậu lại để cho Nhi lừa dễ dàng như vậy, người như cậu có bao giờ quên mấy chuyện đó đâu. Cú đá của Nhi làm Phong choáng váng

Nhi hớt hải chạy xuống nhà, thấy sự xuất hiện của Duy, Lam, Mi, Long. Nhỏ vui hơn bao giờ hết, lâu rồi mọi người mới được đoàn tụ như vậy, cả ba đứa đều ôm nhau nhảy tưng tưng.

-Tao nhớ mày quá Mi ơi!!

Chợt Lam buông ra, nhỏ làm mặt giận dỗi

-Mày không nhớ tao à? Lúc nãy còn bơ tao nữa chứ, đúng là cái đồ……

-Tao quên! Hì hì, tao cũng nhớ mày quá trời

……………………..

Và lại một tràn nói đủ thứ, để mặt hai tên kia chẳng nói được tiếng nào, chỉ biết ngồi ngán ngẩm nghe 3 đứa con gái tám chuyện.

-Này! Lâu ngày gặp lại, chúng ta ăn mừng đi!

Một lúc sau Phong bước xuống và đưa ra lời đề nghị, cả đám đều hưởng ứng

-Ừ! Đúng rồi đó

-Mau đi thôi, tôi đói muốn chết rồi

-Ăn cho đã, mừng cho những ngày cuối cùng còn tự do!!

Long buông ra một câu và bị Nhi véo cho một phát, mắt trừng lên nhìn Long

-Anh nói vậy là ý gì? Mừng tự do sao? Làm như tôi cầm tù anh lắm ấy

-Ui da! Anh nói đùa mà, sao em mạnh tay quá vậy…..

Và cả đám được một tràn cười đầy vui vẻ bởi cặp đôi nhí nhố kia

------------------------------

2 ngày sau, tại nhà thờ đối diện trung tâm thành phố

-Nhi à, mày xong chưa vậy?

Mi trong bộ áo cưới màu trắng tao nhã, xúng xính bước đến chỗ Nhi, có vẻ như Mi đang vui lắm nhưng cũng không thiếu sự hồi hộp. Trong khi đó thì Nhi lại nhăn nhó, nhỏ ghét đồ cưới, thật chật chội và khó chịu, không những vậy còn nặng nữa.

-Tao chẳng thích thành hôn tí nào, nhỡ như ra đó tao nói bậy bạ gì thì sao?

-Mày chỉ việc nói “con đồng ý” thôi! Chứ có nói gì đâu mà sợ bậy bạ!

-Nhưng………

-Sắp đến giờ rồi, nếu mày cứ ngồi đó mà nhưng nữa thì khỏi lấy chồng, lúc đó ế thì tự chịu nha con!

Mi nói một câu rồi bỏ đi thẳng, thật ra thì Nhi đang rất hồi hộp nên đâm ra sợ, nhỏ sợ đứng trước đám đông, nhỏ cảm thấy vui buồn lẫn lộn….

-Anh nghe Mi nói em đang lo lắng à?

Phong bước vào trong bộ quần áo chú rể cùng chiếc bông cài ngay ngực, tóc vuột ngược ra sau, trông cậu đẹp trai hơn bao giờ hết. Nhi chỉ thở dài một cái

-Haiz….. Em ước gì ba có thể ở đây dự lễ, chỉ vì em mà ông đã ngủ luôn và dường như không bao giờ tỉnh lại…….. Tất cả chỉ tại em mà ra…….

-Em đừng khóc, sắp làm lễ rồi, nếu em khóc thì sẽ xấu lắm, anh không muốn cô dâu của anh lại mắt mũi tèm lem như vậy đâu. Em phải là đẹp nhất trong ba người. Em đừng buồn nữa, anh tin rằng ba sẽ không giận em đâu!

Nhi gật đầu, có lẽ nhỏ đã khóc nhiều vì chuyện này rồi. Hôm nay là ngày vui của nhỏ, nhỏ phải cười, cười thật tươi để hạnh phúc được trọn vẹn

Nhẹ nhàng bước ra ngoài, mặc dù đã được Bảo Ngân luyện cho đi giày cao gót, nhưng Nhi vẫn loạng choạng không vững

-Con gái yêu! Trông con xinh quá

Ba mẹ nuôi của Nhi đến trước mặt nhỏ, cả hai đang rất vui. Đứa con duy nhất của họ nay đã trường thành rồi. Nhìn thấy họ, Bảo Nhi mừng rỡ chạy đến ôm thật chặt.

-Con nhớ ba mẹ quá đi mất, xin lỗi ba mẹ vì về mà chưa thăm ba mẹ được lần nào! Đã vậy còn nhờ người mang thư đến nữa!

-Không sao, dù sao con không quên ba mẹ là tốt rồi! Thôi, tới giờ làm lễ rồi, con mau ra ngoài đó đi!

Gật đầu, Nhi khoát tay ba mình bước ra ngoài. Tiếng nhạc du dương vang lên, từng người một bước vào lễ đường, mọi người đến dự rất đông. Khoảnh khắc này Nhi cảm thấy thật hạnh phúc. Bất chợt nhìn thấy Quân, chợt nỗi xót xa len lỏi trong lòng, liệu Quân còn yêu đơn phương Nhi không? Nhưng điều đó trôi qua nhanh chóng khi Phong bước ra cười với Nhi, nhỏ dường như không còn hồi hộp nữa

Đợi cha sứ đọc hôn phối và mỗi người trả lời con đồng ý. Nhi thở phào nhẹ nhõm, cũng may là cha không nói “Bây giờ các hôn có thể hôn cô dâu”, nếu không thì nhỏ ngại chết

-Này! Cha không nói nhưng không có nghĩa là anh không làm đâu đấy!

Phong như đọc thấu được suy nghĩ trong đầu Nhi, nhỏ đỏ mặt vội cúi xuống. Ngay lập tức Phong nâng cằm Nhi và đặt lên đó một nụ hôn thắm thiết. Hai cặp đôi kia cũng không để thua thiệt, thấy vậy Duy, Long cũng cúi xuống hôn cô dâu của mình. Pháo bông giấy được bắn bay khắp nơi. Tiếng vỗ tay vui mừng của mọi người……

-Đến lúc cô dâu tung hoa rồi!

Một cô gái cười vui vẻ nói, có lẽ cô ta đang chờ giây phút này nhất. Chờ nhận được đóa hoa của cô dâu để mình có thể là người tiếp theo được làm cô dâu. Có thể nói lần này mọi người mong hơn cả vì ở đây có đến 3 cô dâu đồng nghĩa với 3 người may mắn.

Bảo Nhi quay mặt lại, nhỏ chỉ dựa vào cảm giác của đôi tay mình mà tung, tung xong nhỏ vội tìm xem người may mắn. Hóa ra là Quân, Quân chộp được bó hoa của nhỏ.

Nhẹ nhàng bước xuống chỗ Quân, Nhi cảm thấy hơi ngại vì Nhi nghĩ rằng mình có lỗi, vì nhỏ mà đến giờ Quân vẫn cô đơn

-Chào Quân, Quân chộp hoa rồi, vậy thì mau tìm một cô gái đi!

-Không cần tìm đâu!

-Ý Quân là……..!

-Đây là Alicia, cô ấy là người Mỹ gốc Việt

Quân vừa nói vừa nắm tay một cô gái kéo lên, cô ấy có nước da trắng, mái tóc đen huyền và gương mặt lai tây. Chợt Nhi cảm thấy vui vô cùng, cứ như mọi gánh nặng đều tiêu tan hết. Nhỏ vui vẻ bắt chuyện với Alicia. Chắc không lâu nữa là sẽ có một lễ cưới nữa rồi!

-Này, vợ à! Mau đi nâng ly cùng mọi người nào! Đây là…..

-Đây là Alicia, bạn gái của Quân!

-Rất vui được làm quen!

Phong vừa nói vừa bắt tay với Alicia, liền sau đó là lôi Bảo Nhi đi luôn.

Nhi cùng Phong đi tới đi lui để nâng ly cùng mọi người, chút sơ ý với đôi giày cao gót làm nhỏ vấp ngã, cũng may nếu không có Phong thì nhỏ đã xấu mặt trong hôn lễ rồi.

Chợt nhìn thấy Bảo Ngân từ xa đang đi đến cùng Thiên Vũ, thật ra thì Thiên Vũ không phải là vệ sĩ mà là vị hôn phu của Bảo Ngân, họ đã kết hôn trước đó một năm. Bảo Ngân cười tươi tiến tới chỗ Nhi và chìa ra cho nhỏ một chiếc hộp

-Quà cưới của em này!

-Gì vậy chị?

Vội mở ra, Bảo Ngân tặng cho nhỏ một sợi dây chuyền vàng hình con bướm, chưa kịp cảm ơn thì Bảo Ngân lại lên tiếng

-Chị vẫn còn một món quá nữa dành cho em! Bây giờ em hãy đi ra sau nhà thờ và em sẽ nhận được quà!

Nhi hơi thắc mắc, nhưng rồi nhỏ cũng nghe lời và bước ra sau nhà thờ, nơi có vườn hoa ngát hương. Chợt, nhỏ khựng người lại, đơ vài giây. Một người đàn ông đang ngồi trên chiếc xe lăng nhìn về những bông hoa cùng một người phụ nữ bên cạnh. Nước mắt trực trào, nhỏ vội chạy thật nhanh đến ôm lấy cổ ông ấy, nhỏ đang rất rất hạnh phúc

-Ba à! Ba đã tỉnh rồi sao? Sao ba về mà không nói với con! Con nhớ ba lắm

Người đàn ông cười nhẹ, khẽ đưa tay vuốt tóc con gái

-Nhờ con mà ba mới có thể ngồi được ở đây, nhờ giọng nói của con đã kéo ba trở lại. Tất cả là nhờ con đấy con gái yêu à!

-Hức….. Con xin lỗi ba, chỉ vì con mà ba mới bị như vậy…..

-Không phải lỗi của con đâu, con đừng khóc, con xem kìa, mặt mũi tèm lem thế kia thì ai mà yêu nữa, mau nín đi!

Đưa tay lau những giọt nước mắt cho nhỏ, ông khẽ nhìn hồi lâu. Đứa con gái hơn 10 năm không gặp, ông thương nhỏ lắm. Chỉ vì để cho nhỏ bất ngờ mà lúc nãy ông phải đứng ở phía sau để nhìn nhỏ bước lên lễ đường. Thật sự ông rất hạnh phúc!

Phong tiến tới bên Nhi, cùng nhỏ và ba mẹ trở lại (vợ) bữa tiệc. Hôm nay là một ngày vui và Bảo Nhi thật hạnh phúc, niềm hạnh phúc trọn vẹn cùng người thân.

* * *

2 năm sau

2h sáng

-Oe…. oe…….

Khẽ cựa người, Nhi đưa tay lay người Phong

-Này! Con khóc kìa, anh dỗ nó đi!!

-Em dỗ đi, anh đang ngủ mà!

-Hôm qua em dỗ rồi….. bây giờ tới lượt anh đó, anh không dỗ thì em mặc kệ luôn!

-……. Con ơi…. Sao lại hành ba như vậy?

Phong mệt mỏi bước xuống giường, đi đến chỗ chiếc nôi nhỏ được đặt bên cạnh. Khẽ đưa tay bế đứa bé 1 tháng tuổi bên vỗ về, mắt vẫn liêm diêm

-Này! Bảo Ngọc khóc rồi kìa, em dỗ nó đi! Làm sao mà anh dỗ 2 đứa một lần được…..

Nhi không chịu ngồi dậy, nhỏ cố gắng vùi đầu vào gối, mặc cho Phong kêu réo

-Này! Em không dỗ Bảo Ngọc thì làm sao Lâm Huy ngủ được, hai đứa cứ khóc vậy thì tới khi nào mới chịu nín??

-Ax….. Ngủ mà cũng không được nữa

Nhi bước đến bế Bảo Ngọc, nhỏ cằn nhằn nhó chịu

Vậy là sau 2 năm, mặc dù hay cãi nhau nhưng họ đã có hai bé yêu và sống bên nhau hạnh phúc ^0^

Comment

langgiang  đây rồi nhá>_^  22-7-2012 16:31:09
There's 2 ratedCash Collapse Reason
huyenxinh872012 + 5 truyện rất hay
langgiang + 2 cái ngoại truyện cuối cùng|o|

Total: Cash + 7   View rating log

Props Report

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Cash
8220 K$D
Posts
1501
langgiang Post on 22-7-2012 16:47:07 |All posts
ừ ừ,SAndy ơi
cái ngoại truyện này toàn màu hồng
thích ơi là thích
hai đứa nhỏ là Lâm Phong và Bảo Ngọc
sinh đôi hở
vậy là chàng BOF Quân có Alice nhá
vui hết cả luôn.SAndy ới ời
Link fic mới đâu í nhỉ
post cái  fic nữa ở đây đê

Comment

sandy_nguyen203  Lg ơi, truyện mới sandy đã post rồi, truyện tên là Định mệnh! Em là của anh  24-7-2012 16:48:00
IOWA  ss oy cái chị ở ava ss là ss đấy hở xenh gòy nhá ^^  22-7-2012 21:04:33
[Xem hồ sơ Thưởng/Phạt]:langgiang Không tiết kiệm điện phạt 2 K$D Cash.

Props Report

Rank: 1

Cash
82 K$D
Posts
20
IOWA Post on 22-7-2012 21:03:36 |All posts
truyện hay này sany ơi

ngoại truyện hay tóa đi mất

sAndy mak viết fic ms thỳ cho e cái link nhoa

sAndy viết tiếp ngoại truyện đê hê hê *tham lam*

Comment

sandy_nguyen203  Truyện mới là Định mệnh! Em là của anh bạn nhé  24-7-2012 16:47:29
IOWA  bản tính khó đổi ạ :">  23-7-2012 09:29:40
langgiang  tham thế  22-7-2012 21:12:00

Props Report

Rank: 1

Cash
95 K$D
Posts
30
JiJi_bemy Post on 22-7-2012 23:21:17 |All posts
hay quá đi ss ui *hú hét*

em thích cái ngoại truyện

2 đứa sinh đôi luôn nhờ

à mà cái fic mới của ss, cho em xin cái link nhá

yêu ss nhiều

Comment

sandy_nguyen203  truyện mới là Định mệnh! Em là của anh  24-7-2012 16:47:04

Props Report

Rank: 1

Cash
61 K$D
Posts
10
NTD_LOVE_2127 Post on 24-7-2012 12:56:16 |All posts
Hình như mình nhầm thì phải!
Đây là lại từ đầu đúng ko Sandy?
??

Comment

sandy_nguyen203  là sao bạn? Truyện đã end rồi mà  24-7-2012 16:46:42

Props Report

Rank: 2

Cash
311 K$D
Posts
101
pe.heokon97 Post on 25-7-2012 09:33:42 |All posts
*bay vào*
sAndy ới ời ơi!!
ngoại truyện toàn màu hồng!!!
2 vk,ck có con rồi mà suốt ngày cãi nhau!!!

fic mứ của sAndy heo đọc tới cháp 7 ùi đó!!!
sAndy mau viết típ nha
hóng lắm!!!fic mứ đọc hài quá đi!!!
cười đau cả bụng!!!!
iêu san!
[Xem hồ sơ Thưởng/Phạt]:pe.heokon97 Thuộc 5 điều Bác Hồ dạy nên được thưởng 10 K$D Cash.
ê ê ê ê ê ê sẹc xỳ lây đê!!! ộp ộp ộp ộp ộp pà káng nam tài ...

Props Report

Rank: 2

Cash
311 K$D
Posts
101
pe.heokon97 Post on 25-7-2012 09:33:44 |All posts
*bay vào*
sAndy ới ời ơi!!
ngoại truyện toàn màu hồng!!!
2 vk,ck có con rồi mà suốt ngày cãi nhau!!!

fic mứ của sAndy heo đọc tới cháp 7 ùi đó!!!
sAndy mau viết típ nha
hóng lắm!!!fic mứ đọc hài quá đi!!!
cười đau cả bụng!!!!
iêu san!
[Xem hồ sơ Thưởng/Phạt]:pe.heokon97 Lo chơi không lo học phạt 7 K$D Cash.
ê ê ê ê ê ê sẹc xỳ lây đê!!! ộp ộp ộp ộp ộp pà káng nam tài ...

Props Report

Liên hệ|Mobile|RSS|Tags|Archiver|KST

UTC+7, 19-5-2013 23:40 Processed in 0 second, 0 query

Powered by Discuz! XPERIA

© 2001-2011 Comsenz Inc.

Nội dung trên KST do các thành viên đăng tải. KST không chịu bất cứ trách nhiệm gì về các trang mà đường dẫn không thuộc KST.VN

Top