|
 
- Cash
- 1901 K$D
- Posts
- 1744
|
Part 6 (T.T)

Nhóm sư huynh trụ cột của võ đường nhà họ Lee (BEAST)
Hội tụ 3 điều kiện tất yếu: ham ăn, điên loạn, không giống ai
Chúng tôi trở về nhà cũng hơn năm giờ, ánh trời chiều đã ngã về Tây. Võ quán đã đóng cửa, nhưng các thành viên trong hội vẫn ngồi đông ngịt ở trước cổng, vì địa hình võ quán nhấp nhô không thể kê quá nhiều ghế nên họ ngồi bệt dưới đất, vui vẻ tám chuyện với nhau. Vừa nhìn thấy tôi xuất hiện, lũ con trai mặt võ phục bắt đầu chạy đến, hớn hở quay quanh tôi. Không qua được mắt tôi đâu nhé, chẳng qua vì họ biết hôm nay nhà tôi có tiệc thịt nướng nên mới ở lại chờ, định ăn ké thôi. Thật là một đám tham ăn.
“Nhóc con, để anh cầm dùm em cặp nhé !”. Đi đầu là nhị sư huynh Lee Ki Kwang, tuổi tác lớn nhất đội nhưng bởi vì võ thuật thua kém anh hai tôi nên ngậm ngùi đứng thứ hai, tùy ‘già’ mà trình độ nhắng nhít không hề thua kém các em nhỏ. Là Stylist trưởng của công ty giải trí Cube, chuyên gia trang điểm và làm tóc.
“Ji Eun xinh xắn của chúng ta chắc là đi bộ mệt lắm rồi, ngồi đi để anh rót nước cho”. Giọng nói lẻo mép này là của tam sư huynh Yoon Doon Joon, với danh sách bạn gái nhiều hơn danh sách đối thủ mà anh từng hạ gục, giỏi nịnh hót và là chuyên gia tư vấn tình yêu tính phí của đội. Công tác tại một tòa soạn ở khu Kang Nam.
“Anh đã nhóm lửa sẵng rồi, chừng nào có thiếu gì thì gọi, anh đi nói chuyện với sư phụ một chút”. Tính cẩn thận chu đáo và vô cùng nghiêm túc là tứ sư huynh của tôi, Son Dong Woon, không những là khắc tinh trên sàn đô vật của các đối thủ mạnh mà còn sở hữu chất giọng ngọt ngào cùng những bài tình ca lãng mạn khiến con gái mê đắm. Sẽ là một con người hoàn hảo ngoại trừ bệnh sạch sẽ quá mức. Sinh viên năm ba trường thanh nhạc quốc gia.
“Mấy anh dài dòng quá, nịnh bợ có thể làm ra cơm sao ? Ji Eun ơi, anh đói rồi !!!”. Không biết nói dài dòng và là thùng chứa cơm của đội, chuyên cướp đồ ăn khiến người khác không kịp trở tay bằng gương mặt baby - ngũ sư huynh Yang Yo Seob. Thật nói không ngoa nếu anh hai tôi chỉ số ham ăn là mười thì Yo Seob cũng đã bằng chín, vì thế họ chơi rất thân với nhau nhưng khi có món ăn ngon trước mắt lại trở mặt thành thù với tốc độ chóng mặt. Sinh viên năm nhất khoa Luật học viện Kirin @.
“Tham ăn làm cho con người thêm ngu dốt, thiện tai, thiện tai”. Người quan sát mọi chuyện không bao giờ can thiệp, sau đó bồi ra một câu kết luận cuối cùng khiến mọi người bật ngửa chính là sư thúc của tôi, Jang Hyun Seung. Jang Hyun Seung chỉ mới hơn hai mươi, giỏi về y thuật châm cứu, ba mẹ đều là bác sĩ thuốc cổ truyền đông y, mất trong tai nạn giao thông, sau đó được ba tôi nhận làm em nuôi và truyền võ, gia nhập võ quán nên được mọi người kính trọng gọi là sư thúc. Tuy không xuất gia nhưng Jang Hyun Seung chỉ cần rảnh rỗi là gõ mõ tụng kinh, một lòng hướng về phật. Hiện đang làm bác sĩ tại một bệnh viện đông y ở Seoul.
Sau khi giới thiệu về các sư huynh trụ cột của võ đường với Wooyoung xong, tôi xoắn tay áo, chuẩn bị bắt tay lo bữa tối nay. Hừ, tụi con trai tất cả đều chỉ biết ăn, chẳng giúp được gì. Tôi hùng hổ đi ra sau nhà. Nhưng bi kịch của tôi vẫn chưa dừng lại ở đó, vừa bước vào giữa sân đã truyền đến âm thanh cãi nhau rôm rã của anh Jun Hyung và Ji Yeon vọng lại từ nhà bếp.
“Anh có chắc là bỏ một muỗng đường thôi không ?”. Giọng nói lạnh nhạt của Ji Yeon mở màn.
“Yên tâm đi cô bé, số lần anh nhìn thấy Ji Eun nấu ăn còn nhiều hơn số lần anh đi vệ sinh nữa !!!”.Jun Hyung tự tin vỗ ngực.
“Ghê tởm, nhà vệ sinh không phải dùng để so sánh với thức ăn. Còn nữa nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi em là cô bé !!!”. Ji Yeon vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng đôi mắt đã sớm bán đứng cô ấy. Ji Yeon đang bối rối.
“Đây là đặc quyền, chỉ anh mới có thể gọi tên em như vậy !”.Giọng anh Jun Hyung lúc này thật sự rất ớn, làm tôi nổi cả da gà da vịt.
Ji Yeon la lên một tiếng, làm tôi cũng tò mò chạy vào bên trong. Chết không chừng Ji Yeon giận quá đánh nhau với anh tôi thì làm sao bây giờ. Chẳng phải tôi lo cho anh hai đâu nhé, chỉ sợ ổng nhập viện mình lại phải thăm nuôi thôi. Chỉ là hoàn toàn trái với suy nghĩ ban đầu, anh hai vẫn rất an toàn, lại còn đứng nhìn Ji Yeon mỉm cười nữa. Quái, tôi là em gái của Jun Hyung mà có bao giờ anh hai cười với tôi dịu dàng thế này đâu. Còn nữa, Ji Yeon cũng chưa bao giờ nói nhiều đến như vậy khi ở bên cạnh tôi cả. Ruốt cuộc hai người này ai mới chạm mạch thần kinh vậy ?
Mà có điều, việc đang xảy ra trước mắt mới là chuyện tôi nên lo nghĩ,
“Tại anh mà em đổ nhầm hũ giấm thay vì muối rồi ! Nếu Ji Eun mà biết thì…”. Đây là nguyên nhân vừa nãy Ji Yeon kêu lên một tiếng, mặt cô ấy bây giờ còn đỏ hơn miếng thịt hung khói rồi. Còn mặt tôi tệ hại hơn, chính là miếng thịt bị khét.
“Em không phải lo, dù sao nó cũng thấy cả rồi !!”. Với người luyện võ đạt đến trình độ cao cường, anh Jun Hyung đã sớm nhận ra sự có mặt của tôi, mặt khác lại ‘an ủi’ Ji Yeon.
Tôi nhìn họ, rồi lại nhìn mớ thịt hỗn độn, gương mặt biến đổi đủ màu, đỏ, xanh, vàng, tím…
Thịt của tôi ! Nó bằng tiền cơm của mấy người ăn trong mười ngày, loại xịn nhập khẩu đàng hoàng đấy.
Không được, con gái nên dịu dàng một tí, không thể hở tí là quát mắng, phải nhịn, nhịn,“Để em làm cho, hai người ra ngoài đợi đi !!!”. Tôi nghiến răng, cố xóa đi cảm xúc muốn giết người. Họ nhìn nhau, xấu hổ gãi đầu, không ai bảo ai đi ra ngoài, góc nhỏ nhà bếp lại trở về một mảnh yên tĩnh, ngoại trừ tiếng sột sột nho nhỏ. Chẳng lẽ có chuột ? Tôi nhìn sang, chỉ thấy ‘con chuột’ đang cho rau vào rổ, một tay chuẩn bị dụng cụ thái hành. Con người bị tôi lần nữa bỏ quên một góc đang làm việc rất thầm lặng.
Wooyoung biết tôi đang nhìn, khóe môi mỉm cười nói một câu chú thích,“Hai người làm sẽ nhanh hơn !”
Nhìn động tác nhanh nhẹn lại khéo léo của anh, tôi bất giác hỏi, “Anh biết nấu ăn ?”. Lần trước khi nhìn thấy anh làm Kimbap tôi cũng đã lờ mờ đoán được nhưng vẫn chưa chắc chắn.
Wooyoung gật đầu, ánh mắt anh dù che giấu rất tốt nhưng vẫn nhận thấy có chút bi thương (đau đớn), “Bố mẹ anh ly thân lúc anh còn nhỏ, anh vốn không quen ăn đồ người ngoài nấu, lại không thể thường xuyên gặp mẹ nên quyết định tự học nấu ăn !”
Thì ra, hoàn cảnh Wooyoung cũng gần giống như tôi. Tự dưng có chút đồng cảm với anh. Nhưng mà đợi đã, “Nếu vậy thì tại sao…lại bảo em làm cơm sáng cho anh chứ ?”. Không phải anh không thể quen ăn đồ người khác làm sao.
Wooyoung động tác chậm lại, ngước nhìn tôi thật lâu, vẻ mặt không chút biểu cảm, “Vì anh không muốn sao này bị vợ đuổi ra khỏi nhà, cho nên phải tập thói quen ngay từ bây giờ thôi !!!”
???
Tôi giống như nghe được ngôn ngữ người ngoài hành tinh nói, mặt ngệt ra. Đây là loại câu trả lời gì vậy ??? Tôi dùng hết tối đa ‘ram’ bộ não cũng không nghĩ ra được. Wooyoung hình như cũng cảm nhận được tôi đang cầu cứu nhưng cũng không có ý định đưa phao cứu sinh, ngược lại không có ý tốt nhắc nhở, “Ji Eun, nếu bây giờ không ướp thịt, lát nữa sẽ muộn bữa tối !”
Đáng ghét, tôi bị trêu ! Mặc dù tức giận, nhưng tôi vẫn vâng một tiếng, bắt đầu cặm cụi làm thức ăn. Sau đó chúng tôi không nói với nhau bất cứ điều gì nữa, cho dù thế tôi vẫn cảm giác được suốt quãng thời gian đó anh vẫn luôn nhìn về phía tôi, mà tôi cũng chả có lá gan xác nhận, chỉ có thể giả bộ chăm chỉ làm bếp. Đến lúc tôi nghe thấy tiếng cười khẽ, có dịp nhìn vào gương mới hoảng hốt nhận ra, gương mặt đỏ ửng đến tận mang tai đã sớm bán đứng chính mình từ lâu rồi.
Vào những ngày sau đó, bản năng con gái không ngừng nhắc nhở, buộc tôi dùng mọi cách tránh mặt Wooyoung, giảm tối thiểu mức độ chạm mặt anh. Thậm chí còn không tiếc dùng tiền mua chuộc anh Jun Hyung làm hướng dẫn viên thay tôi, hệt như Wooyoung mắc bệnh truyền nhiễm rất nghiêm trọng. Thật ra chính tôi cũng không biết mình bị làm sao mà mỗi lần nhìn thấy anh là bỏ chạy. Tất nhiên những hành động ‘không bình thường’ ấy vốn không tránh khỏi tầm mắt một người thông minh như Wooyoung. Ngày tiếp theo, tôi bị tóm.
Mình sẽ cố gắng post luôn part 7 tối nay hoặc ngày mai
|
|