|
 
- Cash
- 1901 K$D
- Posts
- 1744
|
Xl vì lại post không đúng hẹn rồi, mạng nhà mình dở chứng. Cả ngày hôm qua lên mạng k đc. À T7 này mình phải đi tư vấn tuyển sinh nên chắc k post kịp đc, có gì post bù sau nhé.
P/s: như lần trước đã nói, part 4 ngắn nên mình post luôn ^^!!! Love all xd

Part 3 – Tôi và thức ăn
--oOo--
Bước 2: Làm cho cá quen dần với sự tồn tại của mình !
Nếu bình thường chưa đến giờ đi học thì đừng mong tôi bước chân ra khỏi giường. Nhưng hôm nay thì khác, bởi vì phải làm thêm một phần cơm hộp cho ‘ai đó’, thời điểm đồng hồ reo đúng năm giờ tôi đã phải miễn cưỡng thức dậy. Kể từ giờ là chính thức hết hè, tôi và anh trai phải trở lại trường học, kể cả Wooyoung nữa, hôm nay cũng là ngày đầu tiên chuyển trường của cậu ấy. Cả ba chúng tôi đều học ở trường Kirin @. Kirin @ là chi nhánh của trường âm nhạc Kirin. Đừng nhầm nhé, Kirin @ không phải là trường âm nhạc đâu, cũng không thiêng về lĩnh vực nào hết. Kirin @ là thử nghiệm mới của bộ giáo dục, một trường học rất lớn với số lượng học sinh lên đến mười ngàn người, chia làm bốn khu riêng biệt - cấp một, cấp hai, cấp ba và kể cả đại học. Được đầu tư với quy mô lớn, Kirin @ chính thức đi vào hoạt động chưa tới mười năm, nhưng chất lượng đảm bảo, giáo viên nổi tiếng, nội quy cũng khá thoải mái, không khắc khe, nhằm mục đích giữ học sinh ở lại bốn cấp khi dễ bị mấy đối thủ - các trường khác lôi kéo, và trong thời buổi vật giá leo thang xăng dầu tăng, ùng tắt kẹt xe, nên ưu điểm lớn nhất của Kirin @ chính là không cần di chuyển quá xa, vị trí lại nằm ngay trung tâm thành phố. Tất nhiên cũng có khuyết điểm chính là bốn hiệu trưởng đại diện bốn khu của trường, ba cô và một thầy. Ba cô bình sinh đã vốn không ưa nhau, nay ông thầy kia lại quá đẹp trai nên làm cả ba giáo viên trở mặt thành thù. Cả trường lúc này mới ra kèo đặt cược xem ông thầy hiệu trưởng đại học sẽ bị ai trong ba cô ‘đốn ngã’, bàn tán sôi nổi hẳn lên. Ruốt cuộc kết quả không ngờ tới chính là ông thầy ấy lại chọn bạn thân của mình là … thầy thể dục cấp ba của trường ??? Nghe đâu còn đã ra mắt gia đình hai họ nữa. Từ đó ba cô kia kết thúc chiến tranh và tự dưng trở thành bạn rất thân ??? Đó cũng ẩn số đến nay vẫn không thể lý giải nỗi.
“Làm cơm cho ai mà tới hai phần vậy ?”
Anh Jun Hyung từ trên lầu đi xuống đập vai tôi một phát. Nếu vì bị hù mà chết thì chắc tôi đã bị anh hai mình giết rất nhiều lần rồi. Thật là,..!!!
“Là của em !”.Wooyoung theo sao chân anh hai xuống cầu thang, trả lời thay tôi.
Chú thích một chút, Wooyoung và anh hai tôi hiện tại ở chung một phòng ở tầng hai, đối diện là phòng của tôi, ở giữa có một cầu thang leo lên trên gác lầu ba, phòng đó để đồ. Còn chú Jang và ba thì ở hai phòng nằm cạnh phòng đấu võ ở sau hè, giữ sân là vườn cây, để ngắm trăng và đánh cờ.
“Wooyoung, cậu tài thật !”. Anh tôi vẻ mặt tỉnh ngộ,“Tôi từ nhỏ thay tã, trông nom nó, đút cơm cũng đút qua, thế mà con bé chưa lần nào làm cơm cho tôi bao giờ. Cậu vừa xuất hiện chưa tới một ngày thì đã …”
Chết cười. Lúc thay tã thì ăn xén bớt tiền mua bánh, tráo tã dởm cho tôi xài. Trông nom cái gì mà ruốt cuộc vừa bế tôi vừa đánh nhau với lũ bạn trong xóm ? Đút cơm cho tôi chưa thấy no đâu đã thấy ổng ăn gần hết đồ ăn rồi ? Mỗi lần nghe ba kể là thấy xót cho mình vô cùng, thảo nào lớn lên IQ của tôi chưa bằng một nửa ổng. Còn dám kể công á ? Tôi giận tái mặt, nhét bừa đại một miếng kimpap vào miệng Jun Hyung. Vừa định quay người tiếp tục làm cơm, lại bắt gặp Wooyoung đang ngồi vào ghế tựa, vui vẻ nhìn xem chúng tôi khắc khẩu, “Còn anh nữa ! Nếu rảnh vậy thì qua đây phụ..em làm kimpap đi !”. Tôi giận cá chém thớt. Bởi vì không thể để anh hai mách ba rằng tôi không lễ phép, nên mới dùng ‘em’ thay vì ‘tôi’. Trời đừng tưởng tôi không ngại, đây là lần đầu tiên ngoài anh hai ra, tôi xưng em với người khác đó. Xấu hổ quá kyaaaaaa !!!
Wooyoung tự dưng cũng đứng hình ba giây, hình như là xưng hô của tôi làm anh ta sock, mấy giây sau đó mỉm cười chạy đến, áo khoác bên ngoài cởi đi, ống tay áo sơmi dài chỉ bằng vài động tác mà đã cuốn lên gọn gàng đến khủy tay. Vì bàn làm thức ăn phân cách với bếp, nằm ở góc tường cạnh cửa sổ nên khoảng cách hơi nhỏ, một mình tôi đã vừa, thêm Wooyoung thì trở nên chật hẹp vô cùng. Vì thế đôi khi vô tình, tay tôi lại đụng trúng tay anh ta, không khí trở nên ngượng ngùng hết sức. Không được, như vậy thật kì cục làm sao ấy, phải tìm cách thôi, “Anh có muốn thử không ?”, Để khôi phục bầu không khí, tôi cố làm ra vẻ tự nhiên, lại chẳng biết cái nụ cười này trông gượng gạo hết sức. Không có nghĩ nhiều, lấy đại một miếng kimbap cho vào miệng Wooyoung. Hình như hành động của tôi hơi bạo lực, Wooyoung đáng thương chẳng có phòng bị suýt chết nghẹn, ho khan không ngừng. Sợ quá, tôi đập mạnh một phát vào lưng anh ta, cuối cùng có vẻ anh đã nuốt trôi nó, không ho nữa, nhưng mà không biết sao vẻ mặt ngày càng tái đi. Ách, hay là tôi ‘lại’ quá mạnh tay rồi ?
“Rất ngon !”
Wooyoung giơ ngon cái khen ngợi, giọng nói vì ‘chấn thương’ ban nãy mà hơi biến đổi, nhưng điều đó cũng không làm giảm đi sứt hút của nụ cười anh một chút nào. Đôi mắt màu hạt dẻ vẫn không ngừng xoáy vào tôi, tạo nên một lực tĩnh điện không tự nhiên nơi gò má, tôi ngượng ngùng cúi xuống, cố gắng giảm thiểu nhỏ nhất sự tồn tại của mình. Quái, cảm giác giống như tôi mới chính là thức ăn mà anh ta muốn ăn chứ không phải đĩa Kimbap kia. Hè có thật hết rồi không. Tại sao ánh nắng hôm nay vẫn gắt gao đến vậy, tôi cảm thấy hai má của mình nóng quá đi thôi.
“Ngon vậy sao ? Anh cũng muốn thử !!!”. Anh Jun Hyung bị chúng tôi bỏ quên phía sau nãy giờ cũng bon chen chạy đến, tật ham ăn khó bỏ, nhưng cũng chưa đụng được miếng Kimbap nào thì liền bị một bàn tay chộp lấy, chiếc đĩa Kimbap lập tức di dời.
“Không được, tất cả đều là của em !”. Wooyoung nhìn anh tôi, vẻ mặt vẫn ung dung bình thản khiến người ta không hiểu nổi ruốt cuộc anh đang nghĩ gì.
Anh Jun Hyung cũng không vừa, dùng ánh mắt của kẻ đói điên cuồng đáp lại, không ai chịu buông tay. Cái này làm tôi nhớ có một sự việc tương tự diễn ra lúc tôi lên mười, chỉ vì bạn hàng xóm ‘lỡ trót’ nhịn không được ăn miếng bánh trong phòng khách khi đến chơi mà anh hai đã suýt bóp chết con nhà người ta rồi rồi. Cậu bé ấy tới giờ vẫn chưa quên được chuyện cũ, mỗi lần định sang nhà tôi mượn ít gia vị thì ngoảy mặt hỏi anh tôi có ở nhà hay không, không có ở nhà mới dám xin tôi chút bánh gạo đem về ăn. Mà không phải khoe đâu nhé, bánh gạo tôi làm nổi tiếng ngon nhất cả xóm đấy. Mà hiện tại việc trong điểm chính là nhà bếp sắp đẫm máu vì mấy miếng Kimbap, tôi-người làm ra nó chắc phải gánh một phần trách nhiệm rồi. Từ chiều cao đến sức mạnh Wooyoung làm sao thắng được anh tôi chứ, đừng thấy ông anh khuyết điểm đầy mình như vậy mà chủ quan nhé, anh Yun Hyung là đương kim vô địch nhu đạo năm ngoái do trường Kirin @ của chúng tôi tổ chức đó. Wooyoung đáng thương ơi, cậu mà giành ăn với anh ấy thì sớm muộn cũng bị đè bẹp như miếng rong biển này thôi. Đang lúc tôi định đứng ra khuyên can thì thấy anh Jun Hyung nhả ra một câu nói, “Cậu vì sao lại kiên quyết giành lấy nó như vậy ?”.
“Bởi vì em thích nó !”. Wooyoung lại cười cười, làm trong lòng tôi một vệt nghi vấn. Cái này cũng cần trả lời sao ? Quả nhiên hai người thông minh nói chuyện cũng khác người, làm cho dân thường như tôi cảm thấy mình nhỏ bé quá.
Jun Hyung hơi nhướn mày, ánh mắt lơ đãng nhìn sang tôi, “Cậu xác định ? Ngay cả khi bị tôi đánh vẫn thích sao ?”. Jun Hyung giơ nấm đấm, quơ quơ giữ không trung giống như hù dọa. Quả nhiên anh hai định dùng bạo lực, tôi bĩu môi kháng nghị, chưa nói được gì lại bị Jun Hyung quở trách, “Im ! Không cho phép nói. Chuyện này là giữa hai thằng đàn ông với nhau, không liên quan đến em !!!”
Vậy cái đĩa Kimbap hai người đang giành không phải do em làm sao ? Tôi đầy bụng là lửa giận. Bất quá khi Wooyoung vỗ nhẹ vai, ngầm bảo tôi đừng nóng giận, hành động nhỏ nhặt ấy của anh đã khiến cơn giận của tôi tiêu đi không ít. Không đầy vài giây sau, tôi nghe Wooyoung trả lời, giọng nói giữ lễ phép có chừng mực, “Vâng, em xác định !”
Lần này nấm đấm của Jun Hyung thực sự rơi xuống, tốc độ của anh hai vốn rất nhanh, tôi vốn không phải đối thủ huống chỉ đỡ đòn. Trong lòng lúc này chỉ thầm cầu nguyện cho Wooyoung vì tội lỡ ‘trót dại’ giành ăn thôi. Nhưng đợi rất lâu sau đó cũng không nghe thấy bất cứ động tĩnh gì. Tôi ngước nhìn, chỉ thấy bàn tay của anh Jun Hyung đang đặt trên vai Wooyoung, không có mùi thuốc súng đánh nhau nào cả, ngược lại càng lúc trông càng thân thiện, giống như họ mới chính là anh em ruột, tôi chỉ là người ngoài, “Nếu có một ngày cậu dám buông tay, hậu quả không chỉ dừng lại ở một nắm đấm này đâu !”. Jun Hyung nói một câu vô cùng khó hiểu xong, quay người rời khỏi. Ơ lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh hai chịu thua không giành ăn đấy. Cũng bắt đầu nhìn anh bằng con mắt khác rồi. Nói sao đây nhỉ, thật là rộng lượng với kẻ yếu, nhường nhịn em nhỏ. Trong lúc tôi đang hết lời ca ngợi anh đến tận mây xanh, thì nghe tiếng phanh xe đạp thật mạnh. Nhìn ra từ cửa sổ chỉ thấy bóng dáng anh Yun Hyung cùng chiếc xe đạp thân yêu của tôi đang khuất dần, khuất dần ở đầu ngõ.
Kết luận ngắn, anh ta không giành đồ ăn nhưng lại giành xe đạp của tôi, tôi hôm nay lại phải đi bộ. Này có phải gọi là bỏ nhỏ lấy lớn không, người tốt gì chứ. Tôi xin rút lại tất cả lời tâng bốc ban nãy.
Trong lúc tôi lơ ngơ thì Wooyoung đã giải quyết nốt luôn mấy cuốn cơm còn lại, xếp ngay ngắn vào một hộp màu xanh và một hộp màu hồng, màu xanh là của anh còn màu hồng là của tôi, “Đi thôi, nếu không sẽ trễ chuyến xe bus”. Wooyoung bình tĩnh như không, xách luôn cái cặp tôi lên vai, vì chứa rất nhiều đồ ăn vặt linh tinh lẫn côn quyền để giờ rãnh rỗi đem ra tập, nên chiếc cặp rất nặng nhưng hình như chẳng là vấn đề gì với anh chàng này cả, Wooyoung mang nó rất dễ dàng. Wow ! Có vẻ như tôi đã đánh giá anh ấy hơi thấp rồi, còn không nữa là anh ta sợ lòng tự trọng bị tổn thương nên cố gắng làm ra vẻ là nó không nặng. Uhm, chắc là lý do thứ hai. Xin lỗi nhé Wooyoung, tôi không có ý bôi bác anh đâu, người nói sự thật là vô tội mà T^T.
Ơ mà khoan đã,“Tại sao chúng ta phải đi cùng nhau ?”
“Anh không rành đường ở Seoul !”
Rất có lý ! Tôi gật gù, xem như chấp nhận. Thôi thì hôm nay đành làm hướng dẫn viên bất đắc dĩ vậy.
|
|