|

- Cash
- 139 K$D
- Posts
- 30
|
Last edited by starlie_minnie on 26-2-2012 19:23
Fic 2MIN của tớ cũng được vài bạn ghé qua xem nhỉ, ít ra cũng không thất bại lắm, hì hì. Đây là chương 4 nè các bạn 
4. I CARE FOR YOU
Hơn 3 ngày sau Minho vẫn thấy xấu hổ về hành động “không đứng đắn”” lắm của mình nên cố gắng suy nghĩ tìm mọi cách để lấy lòng Taemin, rõ ràng những gì Minho làm là hoàn toàn sai, Minho thấy việc mình cố tình xâm hại một đứa bé với đầu óc trẻ con như Taemin thật không thể nào chấp nhận được, cậu cảm thấy ghê tởm về hành động của chính mình. Trong những buổi ăn gần đây Taemin ít nói hơn, ngoài những câu trả lời tối thiểu hằng ngày thì em không còn hoạt náo như trước nữa, Minho cảm thấy lạ là tại sao Taemin không bao giờ kể về những người bạn trong lớp học mới, Minho dần hiểu ra rằng việc hòa nhập với Taemin ở đây, ngay trên đất Mỹ, là vô cùng khó khăn, em không phải là một học sinh hiếu động và thật sự Taemin rất ngại ngùng khi gặp người lạ. Càng nghĩ về Taemin, Minho lại càng thấy lỗi lầm của mình to hơn. Minho đã từng nói với mẹ rằng chỉ cho Taemin ở chung một tháng sau đó sẽ “đá” em ra ngoài vì chuyện ở chung làm ảnh hưởng tới cậu, Minho không còn ý nghĩ đó trong đầu nữa, hai người ở chung dù sao vẫn vui hơn là ở một mình. Hôm nay là thứ 6 nên Taemin sẽ vể sớm, Minho lái xe đến siêu thị, mua tất cả các thực phẩm cần thiết cho một tuần rồi chạy qua một cửa hàng lưu niệm mua một chiếc vòng tay mắc tiền, Minho dự tính đây sẽ là món quà dành cho Taemin tối nay. Đêm nay Minho sẽ làm một buổi tối hoàn toàn lãng mạn dành tặng cho Taemin xem như lời xin lỗi chính thức. Cũng lâu rồi Minho không làm một chuyện như thế này: mua quà, chuẩn bị bữa ăn tối cho 2 người. Cậu chỉ mong là mọi chuyện diễn ra tốt đẹp như dự tính.
Minho chạy được nửa đường gần tới nhà thì phát hiện ra mình quên mua hai hộp café Starbuck nên ghé vào một tiệm bách hóa để tìm. Khi đi ra tính tiền thì bỗng nghe ai đó gọi tên mình. Minho quay lưng lại thì nhận ra đó là Key, một anh chàng mà Minho gặp trong bar cách đây không lâu. Key hớn hở chạy lại phía Minho:
- Honey, long time no see!
Minho đỏ cả mặt, trước mặt nhân viên tính tiền mà Key lại la to như thế chả nào nói với họ “we’re are a couple”. Minho cũng chả biết trả lời thế nào nên kéo tay Key ra một góc:
- Suỵt, nhỏ thôi chứ!
Key đưa tay che miệng thẹn thùng:
- Quên, em sorry nha!
Minho lắc đầu ngao ngán rồi tính tiền 2 hợp café, cả 2 đi ra khỏi cửa hàng và Key nhảy gọn lên xe Minho. Chưa kịp định hình, Minho chỉ biết đơ người hỏi:
- Em làm cái gì thế?
- Tối nay em có hẹn lúc 10h, vậy nên từ đây đến tối em qua nhà anh chơi.
- WHAT? – Minho thốt lên.
- Không cho em cũng theo, giờ em hết chổ đi rồi, thiệt đó, đừng hỏi nữa mà, lên xe đi rồi chở em về.
Mặc dù cố gắng thuyết phục bằng đủ lý do nhưng Key vẫn không chịu xuống xe nên Minho đành chở Key về nhà, mong là Key sẽ đi lúc 10h như đã hẹn trước, nếu không kế hoạch lãng mạn mà Minho dành cho Taemin xem như tan tành như mây khói. Trong lúc chạy xe, mấy lần Minho liếc sang nhìn Key, thực sự Key rất đẹp, mái tóc vàng, gương mặt cũng rất thanh tú, Key cũng là người Hàn định cự ở Mỹ nên nói được cả hai thứ tiếng thông thạo, chưa bao giờ Minho hỏi Key học gì hay làm nghề gì, chỉ biết sau lần gặp ở Bar thì Minho đã có thiện cảm với Key, Key nói bản thân cậu ta rất thoáng trong các mối quan hệ, chỉ cần không đem lại phiền toái cho nhau là được. Cậu ta sẽ ngủ với ai mà cậu thấy thích nhưng tuyệt đối không bao giờ làm cái mà người ta cho là “call boy” vì theo Key, nó làm giảm đi giá trị của chính cậu. Minho cũng thật sự muốn gặp lại Key, nhưng không phải trong lúc này. Minho chỉ biết thở dài.
- Khoan, dừng lại anh ơi – Key kéo tay Minho.
Minho quay sang:
- Sao tự nhiên dừng lại đây?
Key giơ ngón trỏ lên:
- Chờ em 1 phút thôi, em chạy vô mua cái này.
Minho dừng xe lại và chờ Key chạy vào shop mua đồ, khỏi nói thì Minho cũng biết Key chạy vào cái shop này để mua gì, chỉ có một thứ: bao cao su. Đây là shop chuyên bán những món đồ chơi tình dục cho thanh thiếu niên, ở New York không thiếu gì những cửa hiệu như thế này, việc kinh doanh những món này cũng hoàn toàn bình thường và những người ghé vào mua cũng không phải là ít. Minho chợt phì cười nhớ lại chuyện Taemin cầm mấy cái bao cao su trong phòng chạy xuống hỏi cậu nó là gì mặc dù đã thừa biết, thằng bé có lúc cũng nghịch ngợm không giống ai. Nhìn qua cửa kính xe, đột nhiên Minho nhìn thấy từ xa một bóng người ôm cả túi đồ đang chạy lại gần mình, vừa chạy vừa gọi “Minho”, nhìn kĩ lại thì cậu nhận ra đó chính là Onew, bạn cùng phòng trước đây ở kí túc xa, Minho chưa kịp hiểu chuyện gì thì Onew đã liến thoắng không ngừng:
- Ôi Minho ơi, gặp cậu tớ mừng quá chừng, cậu phải giúp tớ, giúp tớ nếu không tớ chết mất, Minho ơi, giúp tớ với… – Onew nói không kịp thở rồi sau đó tự mở cửa trèo lên sau xe.
Minho quay lại nhìn:
- Cái gì thế? Cậu bình tĩnh chút được không?
Onew cầm chay nước suối uống hết một ngụm rồi nói:
- Giúp tớ với, tớ bị chủ nhà đuổi đi rồi, giờ tớ cơ nhỡ như là thằng không nhà vậy, cho tớ qua chổ cậu ở một đêm, mai tớ nhận được tiền gia đình rồi tớ tìm chổ!
- WHAT? Tớ nhớ cậu ở kí túc xá mà!
Onew buồn bã:
- Ừ, nhưng ngay sau khi cậu dọn, tớ cũng dọn đi, tớ đi ra ngoài tìm nhà ở, những người ở chung lần lượt cũng bỏ đi, sáng nay chủ nhà bảo tớ dọn mà tớ cũng chả hiểu tại sao?
Minho còn lạ gì Onew, tính cách quái dị không giống ai, bảo ai ở chung cho được, nhưng tình huống này quả thực là oái oăm thay, tự nhiên phải rước 2 “người bạn chí cốt” này về nhà đúng ngày này, hình như họ có chọn ngày trước để làm phiền hay sao ấy. Không còn cách nào khác, Minho đành phải chấp nhận cưu mang Onew trong một ngày. Key từ trong shop đi ra, nhìn thấy Onew cũng ngỡ ngàng nhưng sau đó lại nở nụ cười:
- Ai đây anh Minho?
- À, bạn anh, dọn nhà gấp nên qua nhà anh ở tạm một đêm!
Key không nói gì chỉ nhún vai rồi vui vẻ nhảy lên xe, vậy là cả ba chạy thẳng về nhà của Minho. Minho hoàn toàn không còn ý kiến gì đối với trường hợp này. Quá sức tưởng tượng, chỉ đi mua thực phẩm thôi mà khi về còn đem theo được hai “của nợ”.
*************
Minho mở của cho Key và Onew vào, sau đó đem hết thức ăn để vào tủ lạnh. Giờ đã là 2 giờ 30 chiều, khoảng 3 giờ thì Taemin sẽ về tới nhà, chẳng biết em ấy sẽ thế nào khi thấy trong nhà tự nhiên có thêm hai người lạ. Minho tìm mấy đĩa hoạt hình Pixar cho Key xem, Key đặc biệt rất thích hoạt hình nên khi đã xem sẽ ngồi im như tụi trẻ con vậy. Còn về Onew, Minho đã suy tính từ trước: trong nhà có 3 phòng, nếu cho Onew biết thì có thể anh chàng này sẽ xin ở lại, để tránh khó xử, Minho nói có một phòng để chứa toàn những đồ không cần thiết trong nhà, 2 phòng còn lại có người ở, tối nay Minho sẽ cho Onew sang ngủ tạm phòng của mình, còn Minho sẽ ngủ ghế sofa tạm một đêm. Onew không quên cảm ơn Minho rối rít y như là ân nhân vừa cứu mạng, làm cho Key nhìn thấy phải nhịn cười. Đúng như Minho tính trước, chuông cửa reo lúc 3h, Taemin đã về.
Taemin bước vào nhà nhìn thấy 2 vị khách lạ, liền tỏ ra bối rối nhìn sang Minho. Minho lần lượt giới thiệu:
- À Taemin, đây là 2 người bạn của anh, em gọi anh này là Key, còn kia là Onew. Hai bạn, Taemin là con của cô Susan, bạn của mẹ tớ, sang đây ở chung.
Taemin cúi đầu chào cả hai. Key bổng bật dậy tiến sát lại gần Taemin nhìn chằm chằm. Taemin quá ngại nên cúi đầu sát hơn.
- Woaa, nhìn xinh y như con gái nhỉ, hèn gì bạn Choi Minho cứ viện lý do không muốn tớ đến nhà - Key vừa nói vừa liếc sang Minho.
Minho lấy tay đẩy Key ra và nói với Taemin:
- Thôi em mệt rồi, lên phòng nghỉ đi nhé.
Chỉ chờ có câu nói đó của Minho, Taemin chạy nhanh lên phòng như là bị ma đuổi. Còn lại 3 người, Minho thở phào nhẹ nhõm, cứ lo rằng Taemin sẽ sợ.
- Em nhìn nó chằm chằm nó sợ đấy – Minho la nhẹ Key.
- Nó nhát thế à, có chuyện vui để em làm rồi đây – Key nở một nụ cười tinh ranh nhất mà Minho từng thấy.
- Anh cấm em đấy, nó rất khờ!
- Thì em có làm gì đâu, sao anh lo thế - Key nói rồi nhảy lên sofa xem hoạt hình tiếp.
Lúc này quay sang thì Minho thấy Onew đang đứng như trời trồng, mắt vẫn đang nhìn lên tầng trên. Minho lay nhẹ vai Onew:
- Này, này, cậu sao thế?
Onew giật mình rồi mắt mơ màng nhìn Minho:
- Dễ thương quá chừng Minho ơi, cậu phải cho tớ làm quen đó! Tớ xin cậu!
Minho sửng sốt không ngờ một đứa ngố tàu chỉ biết gà gà gà như Onew mà nay lại để ý đến Taemin như thế, nó bị sét tình đánh trúng thì phải. Key nghe xong câu nói đó với giọng van xin của Onew thì lại lấy tay bịt miệng lại, cười sặc sụa.
Khoảng 6h thì cả bọn bắt đầu chung tay làm buổi tối, thực phẩm tươi sáng nay Minho mua về cho cả tuần giờ chỉ còn dư đủ cho 3 ngày, Key là đầu bếp chính còn Minho và Onew là phụ bếp. Dưới sự chỉ đạo của Key thì Minho và Onew quay lòng vòng y như hai con chong chóng. Minho thật sự không tài nào hiểu nổi Key học ở đâu ra mà tai nghề nấu ăn phải nói là vô cùng chuyên nghiệp, từ công đoạn thái thịt, ướp gia vị, canh thời gian, tất cả đều làm Minho nhớ đến các show dạy nấu ăn trên truyền hình. Mặc dù kế hoạch “đêm lãng mạn” với Taemin hiện giờ không còn nhưng bù lại Minho cũng xem đó là cái rủi trong cái may: được thưởng thức món ăn ngon do Key nấu! Suốt từ chiều đến lúc này Taemin không ra khỏi phòng một bước, đúng như Minho dự đoán, Taemin rất hay khi ở gần người lạ. Sau khi các món ăn đã được hoàn thành cũng đã hơn 7h30, tất cả đều đã đói đến đau bụng nên Key sai Minho và Onew bắt đầu dọn tất cả ra bàn ăn. Key chợt nhớ ra một điều và gọi Minho:
- Anh lên đó kêu thằng nhóc xinh xinh của anh xuống ăn, nhớ là phải bắt nó xuống cho bằng được, vì sức ăn của em khá mạnh, không biết có đủ để chừa lại cho nó không đấy!
- Ừ, Minho, cậu kêu em Taemin xuống ăn cùng đi – Onew cũng hối hả không kém.
Minho làm đúng theo yêu cầu của Key nên đi lên tầng trên và gõ cửa. Taemin mở cửa nhưng chỉ mở một khoảng nhỏ:
- Tối em ăn sau, anh ăn với bạn anh đi.
Biết thếnào Taemin cũng từ chối nên Minho đành phải dùng “chiêu”:
- Không được đâu em, xuống đi, Key và bạn anh muốn thấy mặt em, không xuống bất lịch sự lắm đó.
- Nhưng mà em…
- Key nói em không xuống sẽ đích thân lên đây kéo em xuống đấy! – Minho nghiêm giọng.
Nghe tới đây thì Taemin hoàn toàn bất lực, đành phải đi theo Minho xuống dưới nhà và cùng ăn với Key, Onew. Ở dưới thì Key và Onew đã sẵn sàng, Onew nhìn thấy Taemin thì mắt mở to lên, miệng nở nụ cười, còn Key thì rút dưới chân ra một chai champaign.
Cả 4 người đã ngồi vào bàn thì Key tuyên bố:
- Đêm nay ai cũng phải uống đấy nhé!
Minho thừa biết tửu lượng của Key là vô đối nên chuyện uống rượu này đối với Key cũng chả ăn nhầm gì cho dù chút nữa Key lại có hẹn, nhưng Taemin thì khác, Minho không dám chắc. Minho nhìn thấy Taemin hơi sợ nên nói với Key:
- Hay là 3 chúng ta thôi nhé, Taemin còn bé mà!
Key lườm Minho rồi hỏi Taemin:
- Bé Taemin, bé mấy tuổi rồi?
Taemin thoáng cười:
- Dạ em 19 rồi anh!
- Trời, 19 thì ok chứ sao không, Minho chỉ giỏi lo xa, phải không Taemin, em cứ uống cho vui là được.
Taemin đành phải gật đầu, trong lòng Minho hoàn toàn không yên tâm chút nào về chuyện này. Trong bữa ăn, ngoài Taemin ra thì cả 3 nói chuyện vui vẻ, người nói nhiều nhất chính là Key. Key kể về những club mà cậu hay đến, những người mà cậu gặp. Còn Onew thì ngồi cứ mải nhìn Taemin, lâu lâu cũng nói được vài chuyện về chổ trọ của mình. Những món ăn mà Key làm đúng là tuyệt vời, Minho ăn mãi vẫn thấy chưa ngán, phải chi Key đồng ý làm đầu bếp thì Minho cũng chả ngại mướn Key về để nấu ăn mỗi ngày. Rượu cứ được rót liên tục, Minho chốc lại nhìn sang Taemin, thấy em ấy chỉ đỏ mặt nhưng vẫn còn tỉnh vì khi hỏi vẫn nói chuyện bình thường, Minho thở phào nhẹ nhõm, có khi là do mình quá lo xa chứ Taemin cũng đâu còn bé, chuyện uống rượu thế này đâu ảnh hưởng gì lắm đến em. Trong bàn tiệc thì Taemin là người được mời rượu nhiều nhất.
- Anh muốn em uống với anh ly này nhé Taemin – Onew cười và rót rượu vào ly của Taemin.
Key cũng không kém, cú nói được một lúc lại chuyển sang mời Taemin uống, Minho thấy dường như Key muốn làm cho Taemin say bí tí thì mới chịu dừng. Bữa tối đã gần tàn, Minho cố gắng ngồi cho đến 9 giờ rưỡi rồi tuyên bố:
- Thôi gần 10 giờ rồi, mình ngừng nhé, nãy giờ cũng ăn uống nhiều và tán dóc đủ rồi.
Key cũng nhận ra mình sắp phải đi nên cũng bắt đầu đứng dậy:
- Ừ, vậy thôi em chào cả nhà nhé, anh Minho dọn giùm em đống này!
Onew thấy Key chuẩn bị đi thì cũng nói với Minho:
- Tớ lên phòng luôn nhé, mai tớ phải đi sớm để lấy tiền và tìm nhà! – Nói rồi Onew quay sang Taemin – Anh đi ngủ nhé, chúc em ngủ ngon!
Minho nhìn hai người bạn mà không thốt lên một lời nào, cả hai ăn xong rồi đứng dậy đi như không có gì, may mà đây là ở nhà chứ ở nhà hàng thì có khi phá sản. Minho đang sắp lại chén đĩa thì nhìn thấy Taemin đang lấy tay bịt miệng mình. Minho lo lắng vịn vai Taemin và hỏi:
- Em sao vậy?
Taemin ngước nhìn Minho:
- Em không sao đâu, em lên phòng trước nhé!
Taemin gấp rút chạy lên phòng, Minho thấy không yên tâm nên cũng chạy theo, vừa lên thì thấy Taemin đang nôn ở trong toilet. Minho đóng cửa lại và chạy vào trong toilet, cậu cúi xuống và vuốt lưng Taemin:
- Có sao không, vậy mà anh tưởng em biết uống chứ!
Minho nhìn thấy Taemin nôn không ngừng cũng cảm thấy có lỗi, tự nhiên nghe theo lời Key kêu em ấy xuống ăn chung để rồi phải uống rượu vào người. Minho vẫn có thể nấu ăn cho Taemin sau mà, đâu nhất thiết phải bắt ăn chung. Nhìn thấy dáng vẻ yếu ớt của Taemin thì Minho lại trách cái sự ngốc nghếch của mình nhiều hơn nữa. Minho tiếp tục vuốt lưng của Taemin để cho em cảm thấy dễ chịu hơn, Taemin đã ngừng nôn và quay sang Minho. Minho nhìn Taemin rồi nhận thấy bàn tay mình đang để trên lưng của em ấy nên vội vàng rút lại:
- Ơ, anh xin lỗi!
Taemin lảo đảo đứng dậy và rửa mặt, nhưng chưa đầy một phút sau đó đã ngã ngang, Minho đỡ kịp và dìu Taemin lên giường nằm, Minho biết Taemin đã quá say nên cũng chả còn đứng nổi nữa. Minho thì thầm vào tai Taemin:
- Minnie nằm đây nhé, anh xuống dưới nhà pha nước chanh nóng cho em uống!
Minho cố tình gọi Taemin là Minnie, một cái nickname mà cậu mới nghĩ ra, Minho thấy một nickname dễ thương như thế rất hợp với Taemin. Taemin lấy chăn trùm kín mặt mình, có lẽ vì ánh đèn quá sáng. Minho cười và đi xuống dưới nhà, lấy chanh trong tủ ra pha một ly chanh nóng. Tối nay Minho sẽ ngủ dưới ghế sofa nên Minho cũng không quên sang phòng Onew lấy chăn và gối xuống để sẵn. Lâu rồi Minho không ngủ trên ghế sofa, vào năm 2, Minho hay xem những trận bóng giữa đêm rồi ngủ quên trên ghế, bỏ học cả ngày hôm sau. Thói quen xấu này đã làm cho Minho tuột hạng cả một tháng cho nên cậu từ bỏ nó, ngoại trừ những trận bóng của Manchester thì những đội khác Minho toàn xem phát lại vào ngày hôm sau. Minho dọn xong chổ ngủ thì đem ly nước chanh lên phòng Taemin.
Minho bước đến gần, để ly chanh ở chiếc tủ nhỏ cạnh giường rồi kéo lớp chăn nhẹ nhàng:
- Minnie, dậy uống đi này!
Minho nghe tiếng thút thít dưới lớp chăn nên kéo ra, mắt Taemin đỏ tươi, nước mắt chảy ròng, Minho bàng hoàng:
- Sao vậy, sao tự nhiên em khóc, khó chịu chổ nào hả?
Taemin lấy quệt ngang mắt rồi phũng phịu nói với Minho:
- Em nhớ nhà, hức….em nhớ mẹ….- Tiếng nói đức quãng của Taemin làm Minho thấy đau lòng. Phải rồi, đây là lần đầu tiên Taemin đi xa nhà trong khoảng thời gian lâu như thế, có thể đây chính là nguyên do làm em buồn bã mấy ngày nay, do không dám nói ra nên Taemin càng trở nên lầm lì, nay rượu vào lời ra là chuyện thường tình, cảm xúc cũng không thể giấu mãi được.
Minho kéo Taemin vào lòng:
- Thôi nào, lớn rồi mà khóc kì lắm!
Taemin cứ tiếp tục cúi đầu vào ngực Minho mà khóc ngon lành, cứ như là con nít mới bị cha mẹ cho ăn đòn xong vậy. Minho nhìn Taemin nhỏ bé trong tay, thấy thương em nhiều hơn, lúc Minho sang đây là còn bé, cũng thích nghi nhanh hơn là Taemin. Minho lấy hai tay đặt lên má Taemin:
- Nín đi nhé, uống nước chanh nóng rồi ngủ sớm này.
Taemin nhìn vào mắt Minho, mắt Minho to hơn mắt Taemin nhiều, điều đó làm Taemin ấn tượng, Taemin thấy mình hiện lên trong mắt Minho sao mà trẻ con thế. Taemin bắt đầu dừng khóc và cầm lấy ly nước chanh uống từ từ.
- Tối nay anh Onew ngủ trong phòng anh rồi anh định ngủ ở đâu?
Minho vuốt tóc Taemin rồi cười:
- Anh xuống dưới ghế sofa ngủ, anh quen rồi!
Taemin lưỡng lự rồi nói:
- Hay tối nay anh ngủ ở đây đi!
Minho mở to hai mắt:
- Em đang say phải không, kêu anh ngủ chung, em không sợ à?
Taemin nhíu mày, cắn nhẹ môi dưới rồi quay lên nhìn Minho:
- Anh làm gì thì em đuổi anh ra ngay, chẳng qua em sợ anh bị cảm thôi!
Minho không thể nào ngờ mọi chuyện lại diễn ra theo chiều hướng tích cực thế này, lúc sáng Minho cứ tưởng sự xuất hiện của Onew và Key sẽ phá vỡ tất cả kế hoạch làm lành Taemin của cậu, ai ngờ nhờ họ mà Minho có thể ngủ chung với Taemin đêm nay. Minho không thể nào không vui được, Minho cầm tay Taemin lên:
- Anh tặng Minnie cái này – Minho rút trong túi ra chiếc vòng và đeo vào tay của Taemin – Em đừng giận anh nhé, anh không dám nói mình là người tốt nhưng anh tuyệt đối không phải là loại người mà em nghĩ, ai cũng có lúc sai mà phải không em?
Taemin không nói gì chỉ chăm chú nhìn Minho rồi rút tay lại lấy chăn và ngã ra nằm. Minho không biết phản ứng thế nào nên khều vào tay Taemin:
- Này, này, sao tự nhiên không nói gì mà lăn ra ngủ thế hả?
Taemin kéo chăn trùm kín đầu:
- Taemin buồn ngủ rồi! Anh Minho cũng đi ngủ đi - Taemin nói với giọng nửa tỉnh nửa say.
Minho lắc đầu rồi đứng dậy tắt đèn, đóng cửa phòng lại. Minho cũng đã mệt nên trèo ngay lên giường và bắt đầu ngủ.
- À, anh Minho – Bất chợt Taemin lên tiếng.
- Gì?
- Sao anh gọi em là Minnie?
- Anh thấy tên đó dễ thương – Minho vừa cười vừa nói – Em không đồng ý anh cũng gọi vậy!
Minho chờ nhận được câu nói của Taemin nhưng cậu bé đã ngủ từ khi nào do quá mệt, Minho cũng bắt đầu buồn ngủ và nhắm mắt lại, cậu cũng kiệt sức sau một ngày dài.
|
|