|

- Cash
- 139 K$D
- Posts
- 30
|
Last edited by starlie_minnie on 17-5-2012 23:35
Ding ding, chapter 6 đã có rồi đây, hehe, tớ mong là những bạn nào theo dõi fic này đều thông cảm cho sự chậm trễ của tớ Giờ tớ sẽ ăn chơi để dưỡng sức "đánh" Chapter 7, các bạn biết là tớ làm biếng đánh máy vô cùng, haizzz, giờ các bạn enjoy nhé 
CHAPTER 6: LITTLE BIRD
Đường Essex trong hai tháng trở lại đây chưa bao giờ đông đúc. Xe ôtô và taxi lưu thông trong ngày vắng lại, nếu như bình thường Minho sẽ cảm thấy chán ngáy với cảnh tượng này. Cậu thích nhìn những con đường đông đúc, sôi nổi nhưng hôm nay Minho lại thầm cảm ơn trời, cậu có dịp chạy chầm chậm để quan sát hai bên đường rõ hơn. Cái ý tưởng nằm một chổ ở nhà chờ Jonghyun điện quả thật chả hay tí nào trong khi trong lòng Minho đang nóng y như lửa đốt. Minho hỏi hơn 6 người đi đường nhưng không ai trong số họ biết có một nhóm nhạc tên là Cheetah ở khu này và hơn nữa họ khẳng định rằng chưa hề nghe là có một nơi tụ tập như Minho tả. Minho chạy xem kĩ từng khu nhà, hỏi từng người đi qua mà Minho có thể với được, nhưng cho đến khi đã đi đến cuối đường vẫn chẳng thu thập được thông tin nào. Mồ hôi đổ trên tráng làm cho Minho thấy đã nóng nay lại càng bức bối hơn, Minho đậu xe vào một góc đường, ngã đầu xuống tay lái, cậu cảm thấy đầu nhức và căng thẳng, Minho không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra với Taemin, con người thường lo sợ những gì mà họ chưa biết, Minho luôn tin điều đó là đúng, khi sự mù mờ có thể đưa người ta đến việc đặt ra những giả định xấu nhất. Tiếng điện thoại trong túi reo, Minho bật dậy rút máy ra,tên trên màn hình hiện ra “Dinosaur”
“Sao rồi Jon, có tìm ra gì không?”
Tiếng im lặng ở đầu máy bên kia:
“Sorry, Minho, thực sự là chả ai biết nó ở đâu cả” – sự im lặng lại tiếp tục một lúc – nhưng cậu đừng lo quá, tớ nghĩ em cậu sẽ về nhà tối nay thôi”
Minho thở dài, mong cho những gì Jonghyun nói sẽ xảy ra.
“Tớ đang ở trên đường Essex tìm, nhưng cũng chả thấy gì, thôi, cảm ơn cậu nhé!”
“Khoan…khoan đã” – Jonghyun vội vã ngăn Minho tắt máy – “Này, dù sao thì cậu cũng sẽ chờ, thay vì lo lắng, hay là chúng ta cùng đi uống gì nhé, có khi lúc cậu về nhà thì cậu em đó đang xem TV không chừng!”
Minho lưỡng lự hồi lâu rồi quyết định đi cùng Jonghyun, dù sao trong lúc này thì có thêm người bạn cũng đỡ lo lắng hơn. Minho nói “Ok” rồi chạy sang nơi ở của Jonghyun để đón cậu ta đến quán bar Little Bird, một quán mới mà Jonghyun được bạn bè giới thiệu gần đây, cả hai dự định sẽ đến đó xem thử quán thế nào khi có dịp, và đây chính là cơ hội đó.
***
Little Bird đúng như tên gọi của nó, là một quán bar nhỏ, cách trang trí cũng không có gì đặc sắc, nhưng chính cái không gian nhỏ bé đó làm cho quán này ấm áp hơn, bàn ghế bày biện theo hình tròn, trên tường là tranh ảnh của những nữ nghệ sĩ nổi tiếng của thập niên 70s, phong cách cổ kính của quán này không làm cho sự sôi nổi của nó giảm đi, khách hàng vào đều có thể đoán được là những tay chơi hoặc những người thượng lựu dựa vào cách họ ăn mặc, cư xử, họ cười nói ồn ào và tỏ ra vô cùng thoải mái. Mặc dù lần đầu đến đây, Minho và Jonghyun đều không cảm thấy quá xa lạ, cả hai vào quầy và gọi rượu.
Jonghyun nhìn chằm chằm vào mắt Minho trong khi đưa tay cầm ly whiskey lên môi. Minho vẫn chú ý vào ly rượu của mình, lắc nhẹ những hòn đá trong ly, Minho nhớ cảm giác lần đầu thử uống rượu, cảm giác thật khó tả, nhưng Minho thấy thích điều đó, rượu làm cho Minho bớt đau đầu vì những suy nghĩ tiêu cực. Rồi Minho quay sang Jonghyun:
“Rồi nhìn đủ chưa? Con khủng long!”
Jonghyun bật cười:
“Ha, tại tự nhiên thấy cậu khác so với những ngày bình thường, này Minho, nói cho tớ nghe về cậu em mới xuất hiện đó xem”
Minho đặt ly rượu xuống và bắt đầu kể cho Jonghyun nghe về chuyện của Taemin đến Mỹ và còn ở chung nhà với Minho, Jonghyun vừa nghe vừa gật gù. Jonghyun có ấn tượng rằng cậu em này chắc chắn phải rất nhút nhát hoặc được Minho quan tâm lắm nên Minho mới tỏ ra lo lắng như thế. Như Jonghyun biết thì từ lúc quen biết Minho trước giờ, Minho luôn được gắn mác là “máu lạnh”, những mối quan hệ bền vững của Minho rất ít, những người quen qua đường xã giao lại nhiều vô số kể.
“Okay, tớ hiểu rồi, nhưng chắc do tớ quan trọng hóa vấn đề thôi, chưa chắc là cái em Taemin ấy bị gì đâu” – Jonghyun vỗ vai Minho an ủi.
Minho lại thở dài ngao ngán. Cả hai ngồi yên lặng uống ly rượu của mình thì nghe từ phía sau tiếng cãi nhau rất dữ dội, ông khách to con đang quát tháo một bồi bàn. Minho chỉ cần nhìn sơ qua cũng đủ để biết cậu ta là người châu Á.
“Oh no, not again (ôi không, lại nữa rồi) – Tiếng của chủ quầy thở dài.
“What are u talking about? (Ông đang nói đến cái gì)” – Jonghyun hỏi.
“That dreamer, of course, he’s been doing this too often, upsetting my customers with his carelessness” (Thằng nhóc lơ đãng đó chứ còn ai nữa, sự cẩu thả của nó làm giận không biết bao nhiêu khách hàng của tôi)” – Nói xong ông chủ la to về phía cậu bồi bàn trẻ kia – “Hey, Kai, comeback here, let me deal with this (Này Kai, qua đây, để tao lo vụ này)”
Ông chủ tiến đến chổ ông khách to con và bắt đầu một tràng dài những lời xin lỗi, nếu ai hay đi bar hay nhà hàng thì chắc cũng không lạ những cảnh quản lý hay chủ phải xuất hiện liên tục để chiều lòng những “thượng đế” khó tính của họ. Làm trong những ngành này thì kĩ năng ăn nói phải đủ cao bạn mới có thể vừa lòng hết được tất cả những ai đã, đang và sẽ là khách hàng của bạn. Minho tỏ ra không hứng thú lắm với màn đấu khẩu của hai vị này, ngược lại, cậu đang chú ý tới cậu nhóc bồi bàn đang tiến đến quầy. Cậu bé tên – hoặc có nickname” là Kai này làm cho Minho nghĩ tới một phiên bản khác của Taemin, nhìn thoáng qua Kai khá giống Taemin, còn giống thế nào thì Minho chưa nghĩ ra được. So với Taemin gương mặt của cậu bé này lạnh lùng hơn, gợi vẻ buồn hơn, mái tóc đen cũng là một điểm mà Minho thấy ấn tượng, Minho nghĩ nếu cho Taemin thuộc dạng cute thì Kai sẽ thuộc về sexy. Và Minho cũng không phủ nhận Kai là một đứa con trai đẹp cả về khuôn mặt và cả dáng người. Minho nhìn chăm chăm một lúc rồi lắc nhẹ đầu, nhắm mắt lại, mở ra và thở một hơi dài, tự hỏi có phải là trong lúc này do quá lo lắng mà nhìn ai cũng nghĩ đến Taemin, hay thực sự là Kai giống Taemin đến thế.
Jonghyun vừa thấy Kai bước vào trong quầy rượu thì hỏi chuyện:
“Hey boy, what happened? (Này cậu bé, chuyện gì xảy ra thế)
Kai cười gượng gạo rồi nhẹ nhàng trả lời:
“Oh, it’s my fault actually, I was sleeping when I handed him his wine” (ồ,thực tình thì đó là lỗi của em, em đang ngủ trong lúc đưa rượu cho ông ta)
Minho nghe xong thì nhếch mép cười và nói:
“You mean, you were sleepy” (Ý em là em buồn ngủ phải không?)
“Oh yes yes, sleepy, sorry, my English isn’t good” (Dạ dạ phải rồi, buồn ngủ, xin lỗi, tiếng Anh của em không tốt lắm)
“Haha, you are Asian, right, where are you from?” (Em là người châu Á phải không?)– Jonghyun xen ngang.
“Me? I’m from South Korea, and you?” (Em hả? Em ở Hàn, còn mấy anh?)
“Bọn anh cũng vậy, sleepy boy” – Minho vừa cười vừa nói làm cho Kai sững sờ, Kai cứ nghĩ họ là người Nhật.
Biết Kai cũng đến từ Hàn nên Minho và Jonghyun thoải mái hơn nhiều. Phía bên kia ông chủ quan cũng đã giải quyết xong vụ ông khách hàng khó tính, ông ta đi về phía quầy và nhìn Kai “I head over there to chat with some of my friends, stay here and make sure you don’t cause any troubles, geezz, why are you so absent-minded” (Tao lại đằng kia nói chuyện với tụi bạn, mày ở đây và nhớ là đừng gây chuyện nữa nhé, xì, sao mà lại lỡ đãng thế được chứ”. Kai gật đầu, mỉm cười nói “yes sir” rồi tiếp tục quay về phía của hai vị khách Hàn Quốc của mình.
“Ông chủ xem thế chứ tốt lắm, hì, ở chổ khác là em tìm việc làm mới từ lâu rồi” – Kai kể về ông chủ của cậu với một nét mặt vô cùng hớn hở, nhiêu đó cũng đủ thấy mối quan hệ chủ-tớ của họ không tệ như người ta thường thấy ở trong các quán bar khác.
Minho nhìn cách Kai nói chuyện thì mới vỡ lẽ ra, cậu ấy không phải là dạng sexy lạnh lung như Minho nghĩ, cậu bé này khác xa với vè bề ngoài của mình, cách nói chuyện cũng ngây ngô và hiền y như Taemin vậy, linh tính mách bảo cho Minho biết là Kai cũng có thể hiền và ngố ngang ngửa cả với Taemin. Một cậu bé dễ thương thế này làm việc trong một quán bar thì chắc cũng chỉ là để kiếm tiền cho việc học ở trường, Minho đoán như vậy vì 70% những sinh viên đi làm mà cậu biết đều có chung một đặc tính đó là gật gù trong khi làm việc ngoài giờ do đêm trước phải thức trắng học bài ở trường. Minho vẫn còn đang nghĩ tới Taemin, không biết có đúng như Jonghyun nói không, Taemin sẽ không sao cả, khi nào về đến nhà thì Taemin sẽ đang ngồi xem Animal Planet, tự nhiên Minho không còn ghét cảnh đó nữa, mà lại còn mong cho nó xảy ra ngay lúc này đây, chỉ muốn được nhìn thấy Taemin vui là Minho đã hài lòng rồi.
Kai lấy tay đưa qua lại trước mặt của Minho, lúc này đang mơ mộng nghĩ về Taemin. Minho giật mình nhìn lên thì Kai cười:
“Sao tự nhiên anh trơ người ra thế?”
Jonghyun nhìn sang phía Minho rồi thở dài nhìn Kai:
“Em trai của Minho đi xem buổi biểu diễn kín của tụi Cheetahs, nên giờ cậu ta đang lo”
“Ôi, em có nghe đến tụi đó, mới bị police tóm tháng trước thì phải, thế thì hơi…căng thẳng nhỉ!”
“Nói chuyện nãy giờ mà quên giới thiệu tên, anh là Jonghyun, còn đây là bạn của anh Minho”
“Dạ, em nhớ rồi, hai anh gọi em là Kai ạ”
“Mà…em tên là Kai thật à?” – Jonghyun thắc mắc vì chưa thấy ai có tên như thế, ngoài mấy nhân vật trong hoạt hình Nhật Bản, cậu nhớ không lầm cũng có một hay hai nhân vật có tên như thế.
“Hì, tên thật của em là Kim Jong In, nhưng em quen nghe người ta gọi em là Kai rồi, nên cách anh cứ gọi như vậy ạ”
Minho nghe xong thì chợt nhớ đến một người quen, cậu ta cũng có tên hẳn hoi, nhưng lại hay bắt người khác gọi bằng một cái nickname khác khá buồn cười – Key – Minho nhìn vào ly rượu đã cạn của mình, chỉ còn lại vài viên đá nhỏ,rồi bâng khuâng không biết hiện giờ Key đang ở đâu, lúc nào cũng đến rồi đi. Minho cười thầm, loại “chìa khóa” này ai mà dùng để khóa cửa nhà thì chắc khó mà vào hay ra dễ dàng được.
***
Tiếng nhạc dội ầm ĩ trong một căn phòng dưới hầm, nơi này không như những tầng hầm khác mà rộng hơn rất nhiều, phía trên là bọn Cheetahs đang hát rống lên to nhất có thể, còn phía dưới hàng chục đứa đang nhảy rú lên, phát ra những âm thanh mà bình thường người ta khó nghe được ở bất cứ đâu, quang cảnh hỗn loạn thấy rõ, ngoài những đứa nghe hát thì một lượng khác tản ra nhiều phía, một nhóm nam nữ ở trong phía trái đang làm những động tác kích dục khá là thô tục trước mặt đám bạn hò hét điên cuồng xung quanh, vài đứa to con ngồi trong một góc lấy kiêm tiêm ra chích vào tay và nhắm mắt lại như đang lên thiên đường. Ngồi trong một góc riêng, tay cầm một chai bia, Key lẩm bẩm:
“Loạn y như cái rạp xiếc khỉ, mình thật sai lầm khi đến đây, tưởng vui, ai dè còn chán hơn cả trong cái lồng chuột hamster!”
Key đứng dậy. Vẫn cầm chai bia trong tay, lảo đảo đi một vòng và chuẩn bị tiến tới phía sân khấu với hy vọng tìm thấy chút niềm vui trong đám hò hét này. Đi ngang phía WC chung thì vô tình Key để ý thấy một đám đang tụ tập nhìn vào trong, tò mò nên Key cũng ghé qua xem thử với một ý nghĩ khá “thú vị” trong đầu “Chả lẽ đến cái toilet mà chúng nó cũng tụ tập ăn chơi được?”
“Yo, whassup dude?” (Ê, gì vậy mày) – Key khều vai thằng đứng phía trước, vì của toilet nhỏ nên những đứa đúng xem đã làm tầm nhìn của Key bị hạn chế.
“Ha, Nelson group is beatin’ up a small boy, real bad, dude” (Nhóm thằng Nelson đang đánh một thằng bé, khá là dữ dội đó mày” – Tên này vừa nói vừa cười hớn hở, như là rất thích với mấy chuyện đánh nhau.
Key nhíu mày, đánh một thằng bé ư, chắc lại cãi nhau vì gái, hoặc là uống say rồi bày trò ra đánh nhau cho vui. Key cũng không phải là dạng sinh viên hiền lành gì nên những chuyện thế này không làm Key bất ngờ, nhưng tính hiếu kì thì Key luôn sẵn có, “Liếc ngang một cái cũng chả sao” Key cố gắng luồn người qua phía những đứa đứng trước để có thể nhìn xem cuộc đấu đá này là thế nào. Cuối cùng cũng lòn qua được, nhìn qua vai một tên tóc vàng, Key có thể nhìn thấy những gì trong toilet lúc này: 4 đứa đang đứng ở các góc phòng, cả 4 đều mặc áo đen theo phong cách rocker, một thằng to con cơ bắp, đeo kính đen và có tóc xoăn đang khoanh tay dựa vào thành bồn rửa tay, một đứa con gái tóc đỏ, hai thằng khác đều khá gầy, trong đó một đứa đang nắm tóc một thằng bé, Key đoán đây chính là đứa bé mà tên kia nói, do mặt nó hướng vào tường nên Key không thể nhìn rõ được.
“What should we do next with this brat, Nelson?” (Tiếp theo mình nên bày trò gì với thằng này giờ, Nelson) – Một nụ cười ranh mãnh hiện ra trên gương mặt hắn.
“You’re an idiot, Mark, now he’s fainted cuz of your hit, shhh, wake him up and then we start again!” (Mày là thằng ngu, Mark, nó xỉu là vì cú đánh của mày đó, shhh, làm nó tỉnh dậy đi rồi mình chơi lại từ đầu) – Nelson nhăn mặt và ra lệnh cho Mark.
Mark đơ mặt ra và nói nhỏ “Sorry boss”, hắn quăng thằng bé ra giữa phòng, rồi nháy mắt cho Sophie – cô gái duy nhất trong nhóm .
Key thực sự hoảng hốt “Chả phải người đang nằm bất động trên sàn nhà chính là Taemin sao?” “Tại sao Taemin lại có thể ở đây được?” Có nhiều vết bầm trên tay và gò má, nhìn Taemin thì Key có thể đoán được là vừa bị một trận đòn không thương tiếc của tụi này.
Sophie cầm một ly thủy tinh đi đến phía lavabo và rót đầy ly, sau đó quay trở lại hất tất cả nước lên mặt của Taemin, rồi nhìn về phía thằng còn lại ở cuối góc phòng, nháy mắt:
“Hey, Karl, you know what to do right?” (Ê, Karl, mày biết phải làm gì phải không?)
Karl tiến đến gần chổ Taemin và đá một phát thật mạnh vào bụng Taemin, hắn tỏ ra rất khoái trá với hành động này. Cậu bé do quá đau nên đã dần mở mắt ra và rên rỉ, lấy tay ôm bụng. Key vẫn không thể tin nổi những gì diễn ra trước mắt mình. Tại sao Taemin lại dính đến bọn này được. Key cố gắng lấy lại sự bình tĩnh vốn có của mình “Phải rồi, phải gọi điện cho Minho mới được!” ,lần gặp trước Key đã lưu lại số của Minho. Key đút tay vào túi lấy điện thoại nhưng thấy trống rỗng, Key nhìn lại lần nữa, rà soát cả túi áo lẫn túi quần mà cũng chả thấy gì, sau một lúc tìm kiếm thật kĩ thì Key mới phát hiện ra rằng: không những điện thoại không còn mà ngay cả ví tiền cũng “không cánh mà bay”.
|
|