KST - Keep Smiling Together

 Forgot Pass?
 Đăng ký / Register
Quà tặng âm nhạc
KST đã gửi đến NoOne bài hát How Did I Fall In Love With You - Yao Si Ting với lời nhắn How Did I Fall In Love With You
Để tặng bài hát hãy Bấm vào đây
Tổng số42801 tâm trạng

Box tâm trạng

[Longfic] Promise | luvbeast_yoseob | Chapter 6 [Copy link]

Rank: 3Rank: 3

Cash
2520 K$D
Posts
969
linhkju Post on 7-6-2012 22:08:43 |All posts
trời ơi e lâu òi ko ra cháp mà
bây giờ ra cái cháp dài ngoằng đọc đã quá
^^ hoan nghênh e comback
HPBD bé ji của mình
hjhj jun am tinh ghê
phát hiện dc ji đang nói rối cơ à
mà ko biết sau này jun có thích ji ko nhỉ
nếu thích thì seob rắc rối đây
mấy đứa kia là đứa nào ko biết
nghịch ác dã man
ta biết là ai ta giết
seobie đang ghen kìa keke
mặc dù miệng nói ghét nhưng trong lòng chắc hẳn có ji òi
mà ổng cũng lạ thật để khăn trc cửa có sao đâu
lại đòi vào trong lúc ==
cảnh này tưởng tượng thôi
cũng làm ss phụt máu mũi ( mặc dù m là con gái keke)
hóng cháp sau của e nha
>O< moa moa ôm ôm hôn hôn >O<

Comment

luvbeast_yoseob  chap mới ss iêu dấu ơi  21-7-2012 22:43:14
linhkju  hờ hờ ss biết mà nghĩ lại cũng đúng bởi seob playboy nhìn phụ nữ nhìu quen òi nên ko ngại , bé ji thì còn ... nên như thế là phải keke ^^  7-6-2012 23:00:45
luvbeast_yoseob  nhiều người thắc mắc cái chi tiết đó thế nhỉ, cũng tại vì Xốp lo cho Ji mà ss, thấy Ji làm sao tự lo được, hehe, đầu óc e đen tối lắm, ss biết mà, hehe  7-6-2012 22:32:38

Props Report

Rank: 3Rank: 3

Cash
1171 K$D
Posts
481
py.seobie Post on 7-6-2012 22:52:57 Mobile Channel |All posts
py.seobie posted on 7-6-2012 20:43
Tem kủa e

E komt cko ss đăi
hoan nghênh ss cb nha * tung bông tung hoa *
cháp dài đọc đã gê.
Ủi dùi! Ss làm em tưởg JiSeob ý ý với nhau ai dè * chậm chậm *
Kơ mà sao ss ác thế?
Nỡ lòg nào đem bò của em ra làm ng t3.
Pò ơj * gào thét *
Ôg Xốp vô duyên quá!
Sao lại nói Ji như v?
Em tuyên bố anti ổg 1 ngày
Ss mau mau ra cháp mới nha!
Em hóg lắm ý!

Comment

MyLove-JISEOB  ss ghê nha, bò vào tay ss lun, hố hố !!!  8-6-2012 12:18:16
py.seobie  Bò của em cơ :(( em nhường ông Xốp lại cho ss ý! :))  8-6-2012 08:50:42
luvbeast_yoseob  e yên tâm, ss sẽ không để Bò chịu thiệt đâu, về sau cũng sẽ có nhiều pha nóng bỏng cho JunJi mà, còn cuối fic Ji theo Xốp, thì Bò sẽ vào tay ss  7-6-2012 22:58:47
~ ♥ ~ Midnight Sun ~ ♥ ~ Mặt trời giữa đêm ~ ♥ ~ So Beast ~ ♥ ~

Props Report

Rank: 2

Cash
218 K$D
Posts
64
lynktyn Post on 7-6-2012 23:13:22 |All posts
mất tem rồi

cuối cùng au cũng come back

xốp ơi là xốp sao ko nhận ra ji chứ hả

jun cũng thích ji rồi haha..lại cuộc tình tay 3 :X

đoạn cuối..hố hố ji ko mặc j mà bị xốp nhìn thấy hết rồi ..

cháp này dài đọc sướng ghê :X..

hóng cháp sau của au :X

au vất vả rồi

Comment

luvbeast_yoseob  chap mới, cám ơn bạn đã ủng hộ  21-7-2012 22:42:22
[Xem hồ sơ Thưởng/Phạt]:lynktyn Avatar cute nên được thưởng 8 K$D Cash.

Props Report

Rank: 2

Cash
334 K$D
Posts
144
maki1009 Post on 8-6-2012 12:21:47 |All posts
Ôi! Mừng hết biết luôn áh! Tình yêu của tôi!
Au đi đâu mà lâu quá trời mới comeback thế này!
Au có biết cổ của mình sắp dài bằng hưu cao cổ rùi không?
Chap mới ra lò hay phải biết luôn!
Seob tuy có chút ngang ngược và bạo hành nhưng điều này càng chứng tỏ anh yêu Ji đến nhường nào!
Tuy nói là giữ cô bên cạnh để trả đũa nhưng khi cô mất tích thì lo sốt vó!hihi
Mấy cô nàng lắm tiền này thật đáng ghét! Au phải cho Seob trị họ một trận nhá!
Như vậy mình mới hả dạ được!
Tuy lý trí của Seob luôn nghĩ Ji không phải là Ji yeon của anh.
Nhưng trái tim của anh thì lại có lý lẽ riêng của nó!
Tuy Ji không thừa nhận nhưng trái tim của Seob vẫn cảm nhận được hình bong mà anh luôn thuong7 nhơ!cái này gọi là tâm linh tương thong đúng không nhỉ?

Comment

luvbeast_yoseob  bạn đã nói đúng ý của Au lắm đó, au viết fic là muốn có người hiểu đc sâu sắc như bạn ý, có chap mới nhé, like comt bạn wá  21-7-2012 22:41:45

Props Report

Rank: 2

Cash
595 K$D
Posts
245
Kenzy_98 Post on 8-6-2012 14:09:49 |All posts
Ss lâu mới thấy còm back nhớ
Hôm nay vào nhìn thấy chap 5 là nhảy vào đọc rồi
Hihi, chap này hay quá k có gì nx cả
Chỉ có một chút phàn nàn về tốc độ ra chap thôi
Hóng chap mới nhé ss, e lượn

Comment

luvbeast_yoseob  đúng hẹn này e, có chap mới nhé  21-7-2012 22:40:08
I'm a KAMILIA, BLACK JACK, B2UTY and QUEEN's...
     ♥JunJi... ♥IUSeob... ♥KiSung... ♥JiSeob..

Props Report

Rank: 2

Cash
84 K$D
Posts
549
skyl0veyd0vey Post on 9-6-2012 10:31:52 |All posts
oa... chap hay quá xá
em duyệt quá chừng
ss đọc tiểu thuyết riết rồi lên tay quá
bái phục
ss dùng lời văn hay thật
e thik chap này quá
k bít chap sau sao đây
tò mò quá

Comment

luvbeast_yoseob  lại mờ ám nữa e à, chap mới nè e  21-7-2012 22:39:44
[Xem hồ sơ Thưởng/Phạt]:skyl0veyd0vey Avatar cute nên được thưởng 5 K$D Cash.

Props Report

Rank: 3Rank: 3

Cash
1167 K$D
Posts
505
b2uty_lizz Post on 10-6-2012 19:19:11 |All posts
bay vào comt đây
fic hay gê á, part này cũng hay
ss ngâm fic lâu dã man à
thật sự rất tò mò Ji vs Seob sẽ ra sao
nhưng ss định post fic lúc mấy zai come back hay sao??
chưa có lịch chính thức, vậy chắc cũng lâu lắm ss mới post típ nhỉ??

Comment

luvbeast_yoseob  chap mới, cám ơn bạn đã ủng hộ  21-7-2012 22:38:21
[Xem hồ sơ Thưởng/Phạt]:b2uty_lizz Avatar cute nên được thưởng 3 K$D Cash.
giờ sao mà người nge nhạc, chỉ dùng mắt hơn là dùng tai vậy nhỉ???

Props Report

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Cash
11829 K$D
Posts
474

KST Medal

lonely_cat Post on 13-6-2012 15:59:07 |All posts
Vì topic trình bày tốt, ít bài spam, author có ý tự giác nhắc nhở reader không spam trong topic nên tôi quyết định tuyên dương, fic của bạn được chọn để treo quảng bá thử nghiệm 1 tuần ở đầu box sau khi mod dọn dẹp box xong. Trong tuần này, chủ topic hãy gửi 1 tấm ảnh có liên quan đến fic mà bạn muốn dùng làm ảnh quảng bá qua trang cá nhân của tôi hoặc mod Rei (Ví dụ: Ảnh của 1 nhân vật trong dàn cast).

Cố gắng phát huy và viết fic ngày một hay hơn nhé

Thân!
[Xem hồ sơ Thưởng/Phạt]:lonely_cat Siêng online KST được thưởng 3 K$D Cash.

Thiên hạ vô tình nhận ước mơ
Nhận rồi không hiểu mộng và thơ

Props Report

Rank: 1

Cash
31 K$D
Posts
4
thocon1992 Post on 24-6-2012 12:41:52 |All posts
chap hay wá mình kết jiseob wá đi mất
mình thik nhất là cái câu của seob
“Cô ấy mà có chuyện gì ngày mai chuẩn bị công ty mấy cô đóng cửa nhá”
chả phải seob nghỉ ji ko phải là jiyeon của anh sao mà lại quan tâm và xem trọng cô ấy thế hjhj
chắc anh ấy IU ji rùi mà ko pít
mà au này đùng ngâm chap lâu wá nha đợi cái chap này mà cổ dài ra mấy cm rùi đó
nhưng đợi tuy hơi lâu nhưng chap 5 hay thật
au tiếp tục phát huy nha cho nhiều tình tiết bất ngờ vào có chút vui tươi nữa"cảnh seob ghen ji ví jun ý "

Comment

luvbeast_yoseob  chap mới, cám ơn bạn đã ủng hộ  21-7-2012 22:37:13

Props Report

Rank: 2

Cash
586 K$D
Posts
365
luvbeast_yoseob Post on 21-7-2012 22:15:16 |All posts

Chap 6




Nhìn thấy cảnh tượng đó, Yo Seob đứng ngẩn người hồi lâu đến khi nghe tiếng gọi của Ji Yeon mới choàng tỉnh, lúc này anh mới nhận thức được chuyện gì đang diễn ra. Anh lật đật chạy đến chỗ Ji Yeon ngồi thụp xuống rồi lấy khăn chùm kín người cô lại.

“Cô không sao chứ?” Anh lo lắng cúi đầu xuống hỏi cô.

“Lạnh, lạnh quá!”

Không nghĩ ngợi gì thêm, anh bế bổng cô lên rồi chạy ra khỏi đó rồi đem đến phòng xông hơi. Khi đến nơi, anh đặt cô ngồi xuống rồi dang tay ôm chặt cô vào lòng.

Mặc dù đang rất lạnh như muốn ngất đi nhưng Ji Yeon vẫn ý thức được mình đang ở trong vòng tay của Yo Seob, cảm nhận được cả hơi ấm và nhịp đập con tin anh. Ý thức mách bảo rằng cô nên đẩy anh ra nhưng con tim lại nói chỉ một lần này thôi, một lần cho cô được hưởng thụ cái hơi ấm mà cô ngày đêm khao khát và cái ôm đầy vẻ quan tâm chứ không phải cái ôm thô bạo của đêm qua. Và cô đã nghe theo lời nói của trái tim mình, nép sát vào người anh thêm nữa. Không lâu sau cái lạnh ban nãy đã bay đi hết vì hơi nóng trong phòng này và đặc biệt là hơi nóng từ cơ thể của anh tỏa ra, nó khiến cô bắt đầu thấy nóng. Ngay cả cô còn thấy nóng huống chi là anh, chắc nóng gần chết rồi.

“Tôi hết lạnh rồi, chúng ta ra ngoài đi” Cô kéo mình ra khỏi anh, nắm chặt chiếc khăn quấn người lại, đứng dậy bỏ ra ngoài trước

Yo Seob liền đuổi theo sai cô, về đến chổ để đồ của mọi người thì cũng vừa thấy Jun Hyung đang lao thẳng về phía cô rồi đột ngột dang tay ôm chặt cô vào lòng. Vì hành động quá bất ngờ này, cô cứng người để mặc cho Jun Hyung ôm mình. Yo Seob chạy đến vừa kịp chứng kiến cảnh tượng khó xử này, anh có cảm giác như đồ vật vừa trong tay mình liền bị người khác cướp lấy. Cũng may, Jun Hyung không ôm cô lâu mà liền thả ra , nghiêng người xuống hỏi cô với giọng đầy vẻ lo lắng: “Cô không sao chứ?”

“Tôi không sao. Chúng ta về thôi, trời tối lắm rồi”.

Trên đường về, Yo Seob trả lời những câu hỏi mà Jun Hyung thắc mắc về chuyện tại sao cô bị bắt và vì sao anh tìm được cô . Trả lời xong thì hai người im lặng suốt cho đến khi về đến nhà. Cô cũng không nói gì nhiều, lúc bước xuống xe chỉ cuối đầu nói cảm ơn rồi một mình về phòng từ chối lời đề nghị được tiễn cô đến trước cửa phòng cô của Jun Hyung.

Vừa bước vào phòng, nhìn thấy bộ dạng của Ji Yeon, Eun Jung và Hyo Min lo lắng chạy lại hỏi han cô đủ chuyện. Cô cũng thành thật kể hết mọi chuyện xảy ra ngày hôm nay, gương mặ bọn họ lúc đầu thì tức giận nhưng sau lại giãn ra rồi bụm miệng cười tủm tỉm khiến cô ngượng đến má đỏ lên hết. Cũng tại Yo Seob mà ra cả, nếu không nể tình anh cứu cô và quan tâm cô đến thế thì cô đã đấm vào cái bản mặt đẹp trai ấy rồi. Dù anh có là người trong tim cô thì cũng không được làm thế chứ. Mới gặp lại có hai ngày, ngày thứ nhất thì bị anh cướp đi nụ hôn đầu đời, ngày thứ hai thì bị...bị anh nhìn thấy gần hết cơ thể mình, không biết anh còn làm gì khiến cô xấu hổ nữa đây.

Mà anh đâu biết cô là Ji Yeon của anh chứ, tức chết đi được, chẳng lẽ anh dễ dàng hôn người con gái khác và tự nhiên nhìn thấy cô không mảnh vải như vậy sao. Cô bước vào phòng tắm, tắm sạch sẽ với nước nóng cho thư thoái rồi ngả người lên giường, cảm nhận hơi ấm mà hôm nay anh cho cô khiến cô chìm vào giấc ngủ với nụ cười trên môi. Ji Yeon đâu biết rằng trong căn phòng trên lầu này có một người không ngủ được, trằn trọc nhớ đến dáng người nhỏ bé cuộn tròn run lên từng hồi của cô, cả cơ thể cô như có lực hút nào đó khiến anh muốn nhìn mãi và muốn chạm tay vào. Cơ thể phụ nữ mà, anh thấy hoài nhưng cơ thể của họ đâu có khiến cho anh có cảm giác này.


------------------o0o-----------------


Qua ngày hôm sau, mọi việc đều diễn ra bình thường, Ji Yeon làm việc mà không bị quấy rầy bởi Yo Seob, cũng không thấy Jun Hyung từ sáng đến chiều luôn. Đang loay hoay lau cửa kính thì bỗng nghe có người gọi tên mình. Cô quay lại thì thấy Jun Hyung chầm chậm tiến lại phía cô.

“A, cậu chủ, tìm tôi có việc gì không?” Cô mỉm cười thật tươi.

“Từ giờ trở đi đừng gọi tôi là cậu chủ nữa, cứ gọi tên tôi là được, tôi không phải cậu chủ của cô”.

“Vâng” Ji Yeon có hơi bất ngờ chút nhưng cũng vui vẻ nhận lời.

“Công việc này chút nữa làm tiếp. Ra đây tôi có cái này cho cô” Mặc dù không biết Jun Hyung định làm gì nhưng cô vẫn đi theo anh ra phòng khách. Anh tiến lại ghế sopha rồi lấy hộp mở ra trước mặt cô.

“Hôm qua điện thoại cô mất nên tôi và Yo Seob không ai gọi cô được nên mới cứu cô trễ đến thế. Xém chút nữa thì có chuyện lớn rồi. Dù sao cũng phải cần điện thoại để liên lạc và đặc biệt là trong những trường hợp khẩn cấp nữa” Anh đặt chiếc điện thoại vào tay cô.

“Điện thoại thì rất cần thiết thật nhưng cũng không gấp lắm, để tháng này tôi nhận được tiền lương thì đi mua. Cái này mắc lắm, tôi không thể nhận của anh được” Ji Yeon trả lại chiếc điện thoại cho Jun Hyung. Cô thật sự rất cảm kích lòng tốt của anh nhưng từ đó tới giờ cô không nhận không ai cái gì, mẹ cọ đã dăn rằng trên đời này không ai cho ta không một thứ gì đâu, họ cho ta một nhưng họ bắt ta trả lại mười trừ trường hợp những người thân thiết ra, nhưng mà cô và anh đâu có thân thiết tới mức đó.

“Dù sao tôi cũng đã mua rồi, cô nhận đi coi như cô mua của tôi vậy, chừng nào có tiền thì trả sai cũng được mà”.

“Anh kêu tôi trả tiền cho chiếc điện thoại mắc thế sao, anh đem trả lại cửa hàng đi, trả lại được mà, rất cảm ơn lòng tốt của anh, Jun Hyung oppa. Thôi tôi đi làm việc tiếp đây” Cô quay vào trong bỏ lại anh có chút buồn nhưng anh lại cảm thấy quý mến cô hơn. Cô không phải là loại người tùy tiện nhận đồ của người khác như những cô gái anh từng gặp.

Hai người này đâu biết rằng, cảnh tượng vừa rồi đã khiến một người giận dữ vì cái người đó đâu có chứng kiến được hết sự việc đâu mà chỉ mới thấy đến lúc cô cầm chiếc điện thoại thì đã quay người bước lên phòng rồi. Vừa vào phòng, Yo Seob bực bội tháo chiếc điện thoại trong hộp quăng thẳng vào tường rồi vứt cái hộp vào sọt rác.

“Cái thằng Jun Hyung này hay thật nhỉ? Nhanh tay hơn cả mình. Còn cô ta nữa, dễ dàng nhận đồ của người khác thế sao? Jun Hyung đâu phải chủ của cô đâu!” Anh vừa hét vừa chống tay đi qua lại xung quanh phòng rồi nằm phịch xuống giường.

Không lâu sau, Ji Yeon tay cầm xô nước, tay cầm chổi tung tăng đi vào thì gặp ngay Yo Seob đang nằm trên giường. Quả đúng là xui xẻo cho cô mà, hễ cứ tới cô quét giọn phòng anh hoặc lẻn vào thì lúc nào cũng chạm mặt anh. Tiêu cô rồi, kì này thế nào cũng bị chửi và phạt nữa cho xem. Cô lật đật xin lỗi rồi kiếm cớ thoát thân, vừa tính bước ra khỏi phòng thì bị anh gọi giật lại.

“Tôi xin lỗi, xin lỗi cậu chủ. Tôi tưởng anh chưa về” Cô vừa cúi đầi vừa nói liên tục.

“Biết mình có lỗi vậy còn đứng đó làm gì, mau đi quét dọn cho sạch sẽ đi. Chỗ đó đó” Anh chỉ tay về phía cửa sổ rồi mỉm cười vì khuôn mặt sợ hãi của cô như gặp sói vậy. Chẳng lẽ anh đáng sợ đến thế ư ? Được rồi anh phải cho cô biết tay, đi nhận đồ của người khác nè.

“Chỗ kia đó...không phải...ừ ừ đúng rồi...lên cao chút...” anh cứ chỉ khắp nơi làm cô lúng túng theo.

“Nè! Sao cô lau chậm vậy. Nhanh tay chút đi”

Cái tên đáng ghét, hành hạ cô quá đáng! Tại anh là Yo Seob với lại cũng là cậu chủ của cô nếu không là anh no đòn rồi, cô đâu có dễ dàng ức hiếp vậy, nếu hiền lành là cô đã chết đói từ lâu rồi. Coi như trả nợ cho anh cho chuyện hôm qua và cả chuyện cô đã bỏ đi mà không nói tiếng nào với anh. Đem mình ra làm trò giải trí cho anh vui vậy. Những nụ cười đắc thắng của anh đâu có dấu được cô. Nhìn xem anh thích thú chưa kìa! Cô hậm hực, tay siết chặt cái giẻ lau và chà thật mạnh lên mặt bàn.

“Này, nhẹ tay thôi, mòn bàn của tôi sao?” Anh biết cô tức lắm nhưng chẳng làm được gì. Điều đó càng làm anh muốn chọc ghẹo cô hơn.

“Trên đầu tủ sách kìa, lau đi” Cô nhìn lên, cao quá, lau không tới rồi, phải kiềm ghế thôi. Khi thấy cái ghế ở bàn làm việc thì cô liền đi tới rồi khó nhọc mang cái ghế lại tủ xong cô leo lên.

“Ở phía trong kìa, bên trái...ừ...giờ qua phải đi” Anh cứ ra lệnh cho cô liên tục, vừa lau xong chỗ này liền chỉ qua chỗ kia không cho cô thời gian nghĩ tay nữa. Cô phải đi qua đi lại trên cái ghế mới đáp ứng được mệnh lệnh của anh rồi chuyện gì đến cũng đến.

“Coi chừng.....” Vừa nhìn thấy chân cô càng lùi về phía cạnh mép ghế thì anh đã la lên để nhắc cô nhưng không kịp rồi.

“AAAAAAAA” Ji Yeon hoảng hốt chỉ biết la. Kì này chắc cũng trẹo cổ, trật tay hoặc nhẹ nhất là ê mông chứ không thể nào nguyên vẹn được rồi.

Ji Yeon nhắm mắt để mặc cho mọi chuyện đến. Rồi cô cảm nhận được mình đã đáp xuống sàn, nhưng mà lại không thấy đau gì cả, còn cái nền nhà hôm nay cũng không lạnh gì hềt mà còn rất ấm áp nữa. Cô liền mở mắt ra, ôi trời, cô không phải đang nằm dưới đất mà đang trong vòng tay của Yo Seob. Anh đã nhanh chân chạy đến và bắt kịp được cô. Hai đôi mắt nhìn nhau không chớp, hai cái vòng tay ôm chặt cứng, ai cũng ôm đối phương thật chặt. Đây là lần thứ ba cô ở trong vòng tay của anh, nhưng lần này thì khác , lần đầu tiên cô được ngắm kĩ  khuôn mặt của anh sai khi gặp lại. Đúng là không thay đổi gì nhiều, anh vẫn đẹp trai như hồi trước nhưng có điều những bộ phận trên mặt chỉ biến đổi một chút để làm cho anh trông nam tính hơn thôi. Gương mặt anh rất nhỏ, không chừng còn nhỏ hơn cả cô, đôi mắt một mí nhưng lại to, chiếc mũi không cao nhưng nhỏ và rất thẳng, đôi chân mày rậm rất đàn ông. Còn đôi môi thì quyến rũ quá, đôi môi này đã cướp đi nụ hôn đầu tiên của cô ư? Càng nghĩ Ji Yeon càng cảm thấy cả người nóng bừng lên, khó chịu cô liền cựa quậy. Còn Yo Seob sau một hồi ngắm cô mãi thì cảm thấy cô đang nhúc nhích mới sực nhớ hoàn cảnh mình mắc phải. Anh lúng túng nên thả Ji Yeon xuống sàn nhà, cả hai mông liền đau nhói. Đúng là không tránh khỏi thương tích, cứ tưởng được Yo Seob chụp lại thì không bị gì nhưng cuối cùng cũng ê mông, may đây là trường hợp dự đoán nhẹ nhất rồi.

“Cậu chủ, sao không nói một tiếng trước rồi thả tôi ra cũng được mà.” Ji Yeon đứng dậy vừa xoa mông vừa nói.

“Cô bất cẩn khiến tôi phải chạy lại đây cứu cô mà cô còn trách tôi à. Làm ơn mắc oán” Yo Seob chống hai tay lên eo cố cãi lại với cô.

“Tại anh...” Vừa tính mở miệng nói nhưng chưa kịp nói hết câu thì mắt lại thấy ngay chiếc điện thoại nằm ở góc phòng, pin bị văng ra ngoài. Ji Yeon liền chạy lại nhặt lên thấy màn hình điện thoại đã bị nứt, cô lấy pin gắn vào rồi mở nguồn thì vẫn chạy được bình thường.

“Điện thoại của anh à? Sao lại tan tành thế này” Ji Yeon chìa chiếc điện thoại về phía anh.

“Ừ, nhưng không xài nữa, bỏ đi” Yo Seob liếc nhìn chiếc điện thì lại thấy bực mình.

“Vây anh bán lại cho tôi đi” Ji Yeon vui mừng chạy lại năn nỉ anh. Có điện thoại xài rồi, cái này còn tốt lắm chỉ trầy có tí. Đúng là công tử, điện thoại trầy xíu thì bỏ. Năn nỉ anh bán lại giá rẻ chắc được dù sao cũng bỏ, bán lại thì cũng có chút tiền. Rồi cô mang ra tiệm sửa lại chút là xài được liền.

“Điện thoại Jun Hyung tặng cô đâu, đến đây năn nỉ tôi bán cho điện thoại làm gì?” Yo Seob đang vô cùng thắc mắc.

“À ! Tôi trả lại cho anh ấy rồi, tôi không thích nhận không đồ của người khác” Ji Yeon hồn nhiên nói ra những lời này khiền một người hả giận tới cỡ nào.

“Vậy cô cứ lấy xài đi, dù sao cũng trầy rồi. Cô không lấy thì tôi cụng vứt vào sọt rác, đại thiếu gia thì làm sao mà bán điện thoại lấy tiền xài được chứ” Yo Seob lấy tay quẹt mũi một cái rồi làm ra giọng lạnh lùng nhất đề nói với cô.

“Cám ơn cậu chủ nhiều lắm ạ. Thôi tôi đi làm việc tiếp đây. Cám ơn !!” Cô cảm ơn rối rít rồi lấy đồ đạc của mình. Vừa bước ra gần tới cửa thì nghe giọng Yo Seob gọi lại phía sau.

“Này lần sau, tôi ở đâu kêu cô là phải có mặt liền cho tôi. Phòng này, cô có thể tùy ý vào quét giọn, có tôi ở đây cũng được”

“Vâng ạ !!!” Cô lớn tiếng trả lời rồi xoay người bước đi, trên môi hiện lên nụ cười hạnh phúc, thê là từ nay cô có thể ở bên cạnh anh thường xuyên rồi.


---------------------o0o-------------------


Thế là được hơn một tuần kể từ khi Ji Yeon làm trong nhà Yo Seob. Hễ cứ ngày nào anh không đến công ty hoặc chiều từ công ty về nhà là anh đều kiếm chuyện sai khiến cô đủ thứ, riết rồi cô giống y chang là người hầu riêng của anh vậy. Hôm nay cũng thế, anh kiếm việc cho cô làm đến tối mới nghĩ tay. Đúng là ngày đầu đắc tội với anh nên giờ mới thành ra thế này.

Ji Yeon vừa bước ra khỏi phòng tắm thì liền ngả người xuống giường, mỏi hết cả hai tay hai chân, cũng may là cô đã quen với việc này từ lúc mẹ cô mất rồi.

“Ji Yeon, em mệt lắm à ?” Eun Jung thấy Ji vậy thì vừa thấy thương vừa lo lắng cho cô, hỏi xong liền đến ngồi cạnh cô.

“Không sao đâu unnie ! Ai biểu em xui xẻo gây chuyện với cậu chủ chi?!” Ji Yeon cố ngồi dậy nở nụ cười nói.

“Đưa tay chân đây, chị sức thuốc cho đỡ mõi” Hyo Min cũng cầm chai thuốc bước tới giường Ji Yeon.

“Cám ơn unnie nhiều lắm !!!” Ji Yeon làm mặt cún con.

“Có gì đâu, em như là em út của các chị rồi. Mà nè, sao cậu chủ cứ kiếm chuyện với em mãi thế, hay là.... cậu để ý em nên mới gây sự chú ý với em” Hyomin vừa xoa bóp tay cho Ji Yeon vừa nói.

“Hả?!!” Cả Ji và Eun Jung đều bất ngờ với lời nhận xét này của HyoMin.

“Ji Yeon à, em tấn công luôn đi, đừng bỏ lỡ cơ hội hiếm có thế này, chị mơ còn không được nữa là” Hyomin ngừng xoa bóp cho Ji mà nói với vẻ mặt vô cùng phấn khởi.

“Này, đừng có xúi bậy Ji Yeon, đừng khiến nó phải khổ. Thân phận làm thuê làm mướn như chúng ta thì đừng bao giờ vướng vào trò chơi tình yêu với mấy công tử nhà giàu như thế. Chúng ta bao giờ cũng là những kẻ chịu thiệt thòi. Họ là những kẻ lắm tiền,họ sẽ lấy những đồng tiền đó mà chà đạp lên những người nghèo khổ như chúng ta” Nói đến đây thì Eun Jung xúc động quá, lấy tay lau giọt nước mắt vừa chảy ra. Cô nói tiếp: “ Những công tử như cậu Yo Seob đây thì có thể cặp với bao nhiêu cô gái cũng được nhưng đến cuối cùng thì cậu cũng phải cưới người con gái mà gia đình sắp xếp, dù có yêu sâu sắc người con gái nào khác thì cũng phải từ bỏ. Ji Yeon à, em đừng bao giờ yêu cậu chủ, có biết không?” Eun Jung nắm tay Ji Yeon thật chặt mong mỏi chữ  “vâng” thoát ra từ miệng cô.

“Vâng ạ, em biết rồi” Ji Yeon cứng người mà nhận lời Eun Jung.

Bảo cô không yêu Yo Seob à? Nhưng cô đã yêu rồi, rất rất yêu nữa là đằng khác. Những lời của chị Eun Jung nói rất đúng. Yêu anh sẽ rất đau khổ, và cô cũng đã và đang đau khổ lắm rồi. Yêu anh nhưng không được nói ra, ở cạnh anh nhưng toàn bị anh đối xử tàn nhẫn. Chỉ có một điều khiến cô thoát khỏi sự đau khổ này là cô nói ra cô chính là Ji Yeon của anh năm xưa, nhưng thoát khỏi đau khổ này sẽ đến với nỗi đau còn lớn hơn thế nữa chính là nhưng điều Eun Jung nói. Có nói ra thì anh và cô cũng đâu có kết thúc đẹp, cô và anh cũng không thể ở bên nhau mãi, chi bằng bây giờ để mình cô đau. Còn anh, giờ cô biết anh cũng rất đau nhưng rồi anh sẽ quên được cô, anh sẽ gặp được người vợ tương lai yêu anh giống cô. Nói ra điều bí mật này thì cả anh và cô sẽ càng quyến luyến hơn mà khó dứt ra được.

“Nhắc tới vợ tương lai của cậu Yo Seob mới nhớ, sao dạo này không thấy cô Cho Rong đến đây nhỉ? Cô ta là ứng cử viên số một cho chiếc ghế bà chủ tương lai nhà này” Hyo min tò mò tự hỏi mình.

“Chị nói gì? Tên vợ Yo Seob là Cho Rong à?” Ji bất ngờ với cái tên này, tên này trùng với em cô mà, cô liền sốt sắng hỏi han.

“Em không biết cô ta sao? Park Cho Rong - Con gái tập đoàn kinh doanh ôtô JR nổi tiếng đó!” Hyomin nói với ánh mắt ngưỡng mộ.

“Park...Park Cho Rong ?!” Ngay cả họ cũng giống em cô.

“Ừ, hai gia đình thân nhau lắm. Họ đã tính chuyện kết hôn hết rồi, tại chưa công bố với truyền thông thôi”

Ji Yeon đang miên man trong những suy nghĩ của mình thì bỗng có tiếng gõ cửa.

“Để chị ra xem ai cho” Eun Jung nói xong thì ra mở cửa.

“Quản gia Chu, có gì không ạ?” Cô cúi đầu đáp lễ.

“Cậu chủ sai tôi kêu cô lên phòng cậu chủ có việc”

“Sao? Tối thế này cũng có việc à?” Cả 3 đều thắc mắc.

“Tôi không biết nữa, cô lên xem sao”

“Được rồi. Cám ơn bà, cháu lên liền”

Ji Yeon lật đật chạy lên phòng anh. Vừa vào thì thấy anh đang ngồi đọc sách trên bàn làm việc, cô nhẹ nhàng đi tới.

“Thưa cậu chủ, tối thế này kiếm tôi có việc gì không ạ”

“Tôi đói, cô làm đồ ăn cho tôi đi” Yo Seob bỏ sách xuống ra lệnh

“Chẳng phải chiều anh vừa mới ăn mà. Với lại tôi không có phụ trách việc nấu ăn.” Ji Yeon tròn mắt hỏi anh

“Giờ tôi đói nữa, không được sao. Tôi chưa ăn đồ cô nấu nên giờ muốn ăn thử, nhanh lên làm đi.”

“Vâng ạ, tôi đi làm ngay” Muốn hành hạ cô thì cứ nói đại đi, vòng vo làm gì không biết?

Ji Yeon lủi thủi đi ra cửa, vừa ló đầu ra thì nhìn thấy ngay Cho Rong – em gái cô đang đi tới hướng này.

“Chết mình rồi, sớm không tới, muộn không tới, tới ngay lúc này. Dạo gần đây toàn gặp chuyện xui xẻo, cho nó thấy mặt mình chắt còn xui thêm, nó nói với bố là mình tiêu chắc. Mình hận ông ta, sẽ không bao giờ gặp lại ông ta. Phải trốn thôi, trốn chỗ nào bây giờ, chỉ còn vô phòng Yo Seob thôi, ra ngoài là gặp ngay nó” Ji Yeon’s POV.

Nghĩ thế cô liền ba chân bốn cẵng chạy ngược vào trong. Vừa thấy cô hâp tấp chạy vào, Yo Seob ngạc nhiên hỏi: “Sao trở lại, ai ngoài đó mà cô chạy dữ vậy?”

“Xin anh giúp tôi lần này, đừng nói với cô ta là tôi ở trong đây” Ji Yeon lấy tay chỉ chỉ ngoài cửa “Cô ta là bạn học cũ của tôi, cô ta mà thấy tôi trong bộ dạng này thì ngượng chết mất”

“Hừ! Cô mà cũng biết xấu hổ à?” Yo Seob thấy buồn cười vì hành động lẫn lời nói của cô.

“Tôi cũng là người mà. Xin anh giúp tôi lần này đi nha” Ji Yeon nói xong không cần để ý đến việc anh có đồng ý hay không mà lấy tay đẩy anh ra phía cửa rồi vọt thẳng vào trong tìm chỗ trốn.

“Aishi! Thiệt là...” Mặc dù tỏ vẻ khó chịu nhưng anh vẫn đi ra chặn đường Cho Rong lại. Vừa ra khỏi cửa thì thấy ngay cô đang ở đó chuẩn bị bước vào.

“Này Cho Rong, chúng ta xuống phòng khách nói chuyện đi” Yo Seob nắm lấy cánh tay của Cho Rong kéo đi.

“Sao anh biết em lên phòng anh mà ra ngoài này thế. Thôi vào phòng anh nói chuyện luôn đi cho nhanh” Cho Rong có chút ngạc nhiên nhưng vẫn kiên quyết vào phòng anh. Cô bỏ tay Yo Seob ra khỏi đi thẳng vào phòng, anh thấy vậy lật đật chạy theo vào.

“Không biết cô ta trốn kịp chưa nữa. May quá, phòng vắng tanh, cô ấy trốn kịp rồi” Yo Seob’s POV.

“Anh có vẻ căng thẳng thế” Cho Rong nhìn anh tò mò hỏi.

“Không, không có gì” Anh thở phào nhẹ nhõm.

“Xin lỗi anh nha, mấy hôm nay em cố tình không qua nhà anh đó. Anh có nhớ em không nè!” Cho Rong chạy lại nắm cánh tay Yo Seob đung đưa qua lại và làm vẻ mặt nũng nịu.

“Vẫn bình thường” Yo Seob lạnh lùng lấy quyển sách đọc dang dở rồi ngồi xuống chiếc ghế salong mở ra tranh hồi nãy.

“Anh đừng nói xạo nữa, em biết anh nhớ em mà. Người ta nhớ anh muốn chết đây nè” Cho Rong liền chạy lại ngồi cạnh anh. Thấy Yo Seob vẫn không nói tiếng nào, cô nàng xị mặt nói tiếp: “Tuần sau là sinh nhật em rồi, lần này em tổ chức ở đảo Musha Cay, em muốn anh phải có mặt trong chuyến đi và là bạn nhảy của e trong buổi tiệc”

“Tôi không hứng thú, tôi không đi” Yo Seob vẫn chăm chăm đọc sách.

“Anh không muốn cũng phải đi, em đã nói với hai bác và họ nói sẽ kêu anh đi. Với lại Jun Hyung cũng đã nhận lời rồi. Thôi tối rồi, em về đây, hẹn gặp lại anh sau” Nói rồi cô nàng nghiêng người hôn lên má anh rồi đứng dậy sải bước ra cửa.

Vừa nhìn thấy cô nàng ra khỏi cửa, Yo Seob bỏ sách xuống, thở phào lần nữa và ngả người ra ghế. Anh sực nhớ đến Ji Yeon thì bật dậy, chạy khắp nơi trong phòng tìm cô, trong nhà vệ sinh cũng không có, dưới gầm giường cũng không, trong chăn cũng không. Anh liếc nhìn cái tủ quần áo.

“Chắc không đâu, chỗ đó ngọp thế thì làm sao mà ở lâu vậy được” Yo Seob’s POV.

“Ji Yeon, cô ra đi, cô ấy về rồi” Anh lớn tiếng gọi mà cũng chẳng thấy cô trả lời. Thấy cửa sổ mở nên anh nghĩ rằng cô đã nhảy qua cửa sổ mà chạy mất rồi.

“Thôi đi tắm, mệt quá” Yo Seob vương vai rồi bước vào phòng tắm.

Anh đâu ngờ rằng...Ji Yeon đang ở chính là trong cái tủ quần áo của anh. Còn Ji Yeon thì làm gì có gan mà nhảy xuống cửa sổ, đành phải chui vào tủ trốn cho an toàn. Ai ngờ vì do quá mệt nên cô ngủ thiếp đi trong tủ luôn. Được một lúc sau nghe tiếng cửa phòng tắm mở thì cô mới giật mình tỉnh giấc, toàn thân ê ẩm.

“A, tiêu rồi, phải ra ngoài ngay mới được, mỏi quá” Ji Yeon’s POV.

Nghĩ thế, cô liền tìm cách ra ngoài, nhưng tay chân đều cứng lại hết vì đã ngồi quá lâu trong một nơi chật chội thế này. Cô cố hết sức trườn ra ngoài, cố gắng lắm thì mới được hai cánh tay ra ngoài thôi. Vì còn mơ màng sau khi vừa mới tỉnh dậy nên cô quơ tay loạng xạ trong không trung, bỗng cô bắt được một cái gì đó mềm mềm. Nghĩ mình đã tìm được gì đó cố định để làm điểm tựa kéo mình ra ngoài, cô nắm thật chặt rồi dùng sức kéo. Nhưng cô chẳng được kéo ra ra mà cái vật mềm đó lại nằm trong tay cô.

“Ũa, cái này là khăn tắm của YoSeob mà, sao ở đây?” Ji Yeon thắc mắc ngẩng đầu lên nhìn.

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAA” Cả hai tiếng hét chói tay họp lại như muốn nổ tung cái biệt thự này.


End Chap.

TBC.



Tình hình là kì này Cube tung MV trễ quá, mình cứ tưởng đúng 10h bên VN sẽ tung MV, nên chờ mãi, chứ ý mình là muốn tung đúng lúc MV phát hành kìa

Chúc BEAST come back thành công

Comment

lovejiseob_hp  au ới ời, đang đến đoạn hay sao dừng vậy*thất vọng* au ra chap nhớ hú em nhá, mong chap của au đến rụng cả cổ. Hix  7 days ago
ParkSungChan  teeeeeeeeeeeeeeeeeeeeem  21-7-2012 22:32:16
luvbeast_yoseob  bực mình, Cube tung MV trễ là bực rồi, vậy mà post fic lại bị trừ tới 10 cash, mún khóc wá  21-7-2012 22:22:04
[Xem hồ sơ Thưởng/Phạt]:luvbeast_yoseob Lo chơi không lo học phạt 10 K$D Cash.

Props Report


Liên hệ|Mobile|RSS|Tags|Archiver|KST

UTC+7, 23-5-2013 17:06 Processed in 0 second, 0 query

Powered by Discuz! XPERIA

© 2001-2011 Comsenz Inc.

Nội dung trên KST do các thành viên đăng tải. KST không chịu bất cứ trách nhiệm gì về các trang mà đường dẫn không thuộc KST.VN

Top