|

- Cash
- 616 K$D
- Posts
- 367
|
Last edited by luvbeast_yoseob on 28-1-2012 09:55
Chap 3
Hai tháng qua, Ji Yeon và Yo Seob ngày càng thân thiết, cậu thường ghé nhà cô chơi nhưng cô lại rất ngại qua nhà cậu. Mỗi lần cậu có ý muốn mời là cô đều từ chối. Mọi người trong bệnh viện cũng biết cô với cậu không phải là anh em, họ còn gán ghép chọc ghẹo hai đứa trẻ. Ngay cả mẹ cô cũng như thế.
“Mẹ thấy Yo Seob hay nhìn con lắm. Hình như nó thích con đấy” Nghe xong cô chỉ biết cuối mặt xuống che dấu đi khuôn mặt đỏ ửng của mình
“Mẹ thấy con mẹ đỏ mặt rồi đóm nha. Yo Seob, nó là một cậu bé rất tốt. Mấy lần con ngủ gật ở trong đây, nó qua kiếm con mà thấy con ngủ, nó kêu mẹ đừng đánh thức con dậy, rồi còn ngồi đây vừa quạt vừa trò chuyện với mẹ cả buổi. Cũng tội nghiệp nó, bà nó chưa khỏe nữa à ??” Mẹ cô thở dài, đồng cảm cho những người mắc những căn bệnh ngặt nghèo giống bà.
Đột nhiên bà lấy hơi lên, thở không nổi rồi ngất đi. Cô hỏang hốt tay chân lọang chọang tìm cái còi báo động. Vừa lúc đó, Yo Seob chạy vào thấy vậy liền bấm còi dùm cô rồi chạy lại chỗ cô đang run rẩy. Nghe còi, bác sĩ hối hả chạy vào rồi đẩy giường mẹ cô vô phòng cấp cứu. Cô chỉ biết đứng đó nhìn theo, gương mặt lấp đầy nước mắt.
“Yo Seob… phải … phải làm sao đây…..Mẹ mình… mẹ mình có chết không ?” Cô quay sang Yo Seob lắc mạnh tay cậu.
“Không sao đâu, mẹ cậu sẽ không sao đâu Ji Yeon à” Cậu chòang tay qua vai cô rồi kéo cô gần cậu hơn, lấy tay gạt đi nước mắt trên má ngả đầu cô vào lòng mình. Trong vòng tay Yo Seob, cô càng khóc to hơn nữa, đôi vai rung lên từng hồi. Thấy vậy cậu càng siết chặt cô hơn và lần này cậu để cô khóc thỏai mái.
Sau một hồi khóc đã thì cô kéo mình ra khỏi lòng cậu, quệt đi những giọt nước mắt còn đọng lại: “Cám ơn cậu”. Cậu không nói gì chỉ mỉm cười ấm áp nhìn cô. Bác sĩ bước, cô với cậu lật đật đứng dậy rồi cùng chạy đến trước mặt bác sĩ.
“Gần ba tháng rồi nên sức khỏe bệnh nhân yếu đi là điều đương nhiên. Hiện giờ mẹ cháu đã ổn rồi nhưng mấy ngày nữa không tìm được thận bà ấy sẽ gặp nguy hiểm. Thôi cháu vào thăm mẹ đi” Cô lặng người đi khi nghe những lời ấy.
Bước vào trong, cô thấy mẹ nằm đó, không cử động, miệng thì thở ôxi. Gần 2 tháng nay, lâu lâu mẹ cô lại làm mệt rồi rơi vào cơn mê sản, trong cơn mê lúc nào bà cũng gọi tên cô. Cô chỉ biết khóc cầu mong cho số phận. Những lần như vậy, Yo Seob đều ở bên cạnh cô, an ủi, lau đi những giọt nước mắt cho cô. Hôm nay cũng thế, cô thật sự biết ơn ông trời đã cho cô gặp cậu.
“Gần ba tháng rồi mà chưa tìm được, bây giờ chỉ còn mấy ngày thì làm gì mà kiếm được chứ.Yo Seob à, mình sợ lắm!” Giờm đây cô với cậu đang trên sân thượng mà bày tỏ những nổi lo trong lòng cô.
“Cậu đừng nản long thế chứ. Mấy ngày nữa nhưng mấy ngày này sẽ tìm được thận cho mẹ cậu thôi. Hứa với mình đừng bỏ cuộc, biết không?” Cậu lấy hai tay ôm đầu cô bắt cô đối diện với mình.
“Ừ, mình hứa” Cô gật đầu, khóe môi từ từ cong lên thành một nụ cười dịu dàng, nụ cười làm cậu lỡ mất một nhịp tim.
“Mình tặng cậu cái này, coi như là vật đính ước đi hen” Cậu nháy mắt rồi từ đâu trong túi móc ra sợi dây chuyền có khắc chữ “JiSeob” ở giữa mặt trái tim.Cô ngạc nhiên nhìn cậu không nói gì.
“Để mình đeo cho, nhớ giữ cẩn thận đấy” Cậu vòng ra đằng sau cô rồi đeo vào cổ cho cô. Cô quay lại nhìn cậu cười hạnh phúc, tay nắm chặt sợi dậy chuyền cậu vừa tặng: “Cám ơn cậu nhiều lắm”.
“Mình phải là người cám ơn cậu chứ. Chính cậu là người khiến mình từ bỏ ý định tự tử mà” Cậu mỉm cười rồi chòang tay ngang vai cô. Cả hai người cùng ngắm nhìn khung cảnh Seoul về đêm.
-------o0o-------
Đôi mắt xưng húp từ từ hé mở. Kể từ hôm đó trở đi đêm nào cô cũng túc trực bên giường mẹ, đêm nào cũng lặng lẽ khóc gần đến sáng. Ngày nào cô cũng hy vọng, hy vọng rất nhiều, thời gian càng ngắn lại mà vẫn chưa tìm được thận thích hợp, cô càng lúc càng sợ hãi. Rồi chuyện gì đến cũng đến.
“MẸ….MẸ ƠI…. Bác sĩ, bác sĩ ,mẹ cháu bị gì nè?” Khi thấy trên màn hình máy đo nhịp tim là một đường thẳng, cô hỏang sợ nhưng chợt nhớ lại lời Yo Seob là phải bình tĩnh khi gặp những chuyện như thế này. Cô chạy ra ngòai gọi bác sĩ vào. Cô òa khóc nhưng sao không có nước mắt vậy nè, nó cạn sạch lâu rồi. Thà nước mắt nó cứ chảy ra còn hơn, chứ bậy giờ lònh cô càng đau hơn gấp trăm lần.
“Yo Seob…mình cần cậu" Ji Yeon's POV
Mỗi lần cô cần là cậu đều ở đây sao hôm nay cậu không có trong thời khắc này chứ? Không ai để cô bám víu, không ai để cô nương tựa cả. Chạy lại chỗ bác sĩ vừa kiểm tra mẹ cô xong, hai chân khụy xuống, nắm lấy hai cánh tay bác sĩ.
“Bệnh nhận không qua khỏi rồi cháu à, gán vượt qua thời gian khó khăn này nha” Ông bác sĩ vỗ vai Ji Yeon cố gắng an ủi.
Mẹ - người cô thương nhất, người phụ nữ cô kính trọng nhất, trong mắt cô bà là người phụ nữ đáng thương nhất. Những giây phút cuối đời này mà bố cô cũng không ở đây với bà, đến phút cuối bà vẫn yêu ông. Ba tháng qua ông cũng có vô đây thăm bà nhưng đều một mình, vô đưa tiền cho mẹ con cô rồi về, nhiều lần cô muốn ông ở lại lâu hơn nhưng ông đều lấy lí do bận công việc mà từ chối. Có lần Yo Seob cũng gặp ông, cậu hỏi về người đàn ông đó thì cô chỉ nói là người bố mới gặp lại, không nói gì thêm. Một đứa con gái mới lớn như cô thì rất cần một người mẹ ở bên quan tâm, chăm sóc mà từ đây cô mất mẹ thật rồi. Cô thật đáng thương nhưng chắc có lẽ mẹ cô là người đau nhất ở bên kia thế giới. Bà thương cô nhiều như thế, nhưng căn bệnh số phận đã không cho bà ở lại với cô. Có người mẹ nào muốn ra đi khi co mình còn nhỏ thế không, cô còn cả một đọan đường dài phải đi mà không có mẹ bên cạnh.
Sau mấy ngày an táng mẹ cô xong thì lại một tai họa nữa ập xuống gia đình cô. Công ty nhà ngọai cô làm ăn thua lỗ dẫn đến phá sản. Cả nhà cô phải chuyển đến sống một căn nhà nhỏ bé, thiếu tiện nghi ở một khu xóm nghèo. Về phần Yo Seob, vì bị cảm mấy ngày đều nằm ở nhà nên vắng mặt, đến khi cậu khỏi bệnh vô bệnh viện thì biết mẹ Ji Yeon đã mất. Cậu cố gắng lien lạc với cô nhưng không được, đến nhà tìm thì cũng biết tin nhà cô chuyển đi. Ji Yeon biết thân phận hòan cảnh mình như vậy nên cũng tránh mặt Yo Seob, coi như là một giấc mơ đẹp. Từ đây cô phải lo cho cuộc sống khó khăn này. Cuộc sống nghèo khổ thiếu thốn, khiến mợ cô phải dắt anh họ cô bỏ đi. Cậu cô đau khổ tối ngày uống rượu sai về lại mắng nhiếc cô, đổ lỗi cho mẹ cô là người đem xui xẻo cho gia đình. Ji Yeon phải bỏ học kiếm tiền để nuôi ngọai nuôi cậu và nuôi sống bản thân. Lúc mẹ mất, cậu cô đã kể hết chuyện bố cô đã kể hết chuyện bố cô đã gây ra cho bà, chính ông đã làm cho cuộc sống của bà trở nên tồi tệ như vậy. Cô cũng không muốn cho ông biết về hòan cảnh và nởi ở mới của mình, chẳng ai biết ngọai trừ Hyo Sung và Ki Kwang. Vì hòan cảnh cô luôn phải vật lộn với cuộc sống, làm đủ công việc mình có thể làm, về mặt tinh thần thì cô lại mất đo người mẹ thân yêu, không ai chăm sóc khiến cô đã từ từ ốm đi mà không cần chế độ giảm cân nào.
------o0o------
5 năm sau.
“Yah! Ji Yeon à, không ngờ bây giờ cậu lạo đẹp đến vậy, làm bạn gái mình đi nha” Ki Kwang hai tay chống cầm, đôi mắt chớp chớp nhìn cô nãy giờ.
“Lo mà đi kiếm việc làm, kiếm tiền về nuôi Hyo Sung với e bé sắp sinh đi” Ji Yeon đang kiểm tra sổ sách phải ngừng lại lấy ngón trỏ ấn vào trán Ki Kwang khiến cậu bật ngửa ra đằng sau.
“LEE KI KWANG !!! Sao còn ngồi ở đây hả? Anh định cho mẹ con em chết đói hết chứ gì?” Hyo Sung từ trong vác cái bụng khỏang 7 tháng đi ra quát lớn, mặt hầm hầm lại xách lỗ tai kéo Ki Kwang đứng dậy.
“Thì anh đang cố kiếm mà có chỗ nào nhận đâu, với lại nhà mình có cửa hàng này mà, sợ gì chết đói” Ki Kwag vừa nói vừa xoa xoa lỗ tai.
“Cửa hàng này là nơi duy nhất kiếm ra tiền nuôi hai vợ chồng mình ý, lúc bán được lúc không, bây giờ chưa sinh mà chỉ đủ ăn đủ mặc, còn sinh con ra rồi thì không chết đói mới là lạ”.
Lúc phát hiện ra cô có thai trước khi cưới, ba mẹ Hyo Sung kêu cô bỏ đứa bé nhưng cô không nghe. Họ vừa giận vừa tức con nên chỉ cho cô một số tiền để cô mở cửa hàng này rồi từ đó không nhìn mặt cô nữa. Hyo Sung cũng gặp chuyện tương tự như mẹ Ji Yeon mấy năm về trước chỉ khác là Ki Kwang là một người đàn ông tốt ở bên cạnh HyoSung không giống bố cô. Cô cũng thường ghé quán này tâm sự phụ giúp Hyo Sung vì Sung cũng gần sinh. Bây giờ Ji Yeon đã 21 tuổi, khác hẳn với 5 năm về trước, ai mà 5 năm không gặp đều không nhận ra nổi cô, cô đã xinh đẹp lên rất nhiều. Có rất nhiều chàng trai đến quán này ăn cũng chỉ muốn làm bạn trai cô nhưng cô đều từ chối họ. Một đứa con gái phải lo bương chải kiếm tiền nuôi sống gia đình thì lấy đâu ra thời gian để yêu cơ chứ với lại….. cô cũng còn nhớ về cậu bé tên Yo Seob năm xưa.
-------o0o-------
“Bà à, cháu về rồi đây”.
Vừa bước vào nhà, Ji chợt sững người ngạc nhiên, sao hôm nay trong nhà cô lại xuất hiện một ông chú mặc áo vest đen, lạ hơn nữa là hôm nay cậu cô cũng ở nhà chứ bình thường giờ này còn lang thang ở quán nhậu ven đường.
“Ji Yeon, lại đây ngồi xuống đi” Cô ngoan ngõan nghe lời cậu lại ngồi xuống chiếc bàn giữa nhà. Trước mặt cô là tờ giấy với hàng chữ to đùng in đậm giữa trang:
“ HỢP ĐỒNG MUA BÁN NGƯỜI GIÚP VIỆC”
“Cậu chuyện này là sao vậy hả?” Đôi tay run run giơ tờ giấy lên trước mặt cậu cô.
“Từ nay con phải lại nhà chú này mà sống. Ta xin lỗi con, ta bán con cho nhà họ rồi, con phải chăm chỉ mà làm việc đừng để người ta trách mắng” Cậu cô chỉ vế phía người người đàn ông bên cạnh nói với cô.
“Sao cậu có thể đối xử với con như vậy chứ, con đã làm gì cậu giận nữa à ? Bao năm qua, con đều ra sức kiếm tiền, nhà mình cũng đủ sống, đâu đến nổi phải ra đường chết đói đâu. Sao cậu lại bán con ? Tại sao ?” Nước mắt bắt đầu hình thành trên mí mắt cô.
“Nếu không làm vậy thì gia đình mình sẽ ra đường ở thiệt đó. Ta thiếu nợ một tiền rất lớn, họ nói nếu không trả thì sẽ lấy căn nhà này. Con can tâm để bà ra đường chịu đói chịu rét sao? Ta thật sự xin lỗi con, đều là lỗi của ta” Cậu cô đến lúc này thì cũng òa khóc đến trước mặt cô mà qùy xuống.
“Này cô, ngày mai 5 giờ chiều sẽ có người đến đón cô.Cô có nguyên buổi sáng để sắp xếp đồ đạc đó. Nhớ đúng hẹn” Người đàn ông sau một hồi im lặng cũng lên tiếng rồi bước ra cửa. Cô đỡ cậu đứng dậy, xem kĩ lại thì bản hợp đồng này cũng không đến nổi nào. Ít ra một tháng cũng về thăm nhà được một lần, còn có tiền thì chuộc thân về luôn cũng được. Gia đình này thuê người giúp việc ngộ quá, chắc họ muốn giúp đỡ những người cần tiền gấp và lớn mà không có gì để thế chấp.
“Thôi được rồi, con sẽ đi” Lau đi những giọt nước, cô lớn giọng nói với cậu mình.
Ngày hôm sau đúng 5 giờ chiều thì một chiếc xe sang trọng đậu ngay trước cửa nhà cô. Bước xuống xe là người phụ nữ đã đứng tuổi, mặc váy ôm sát nhưng ở trên là áo vest nữ, nhìn rất lịch sự.
“Cô mau lên xe đi, quản gia Yong đang chờ”.
Cô nhanh chóng lên xe rồi chiếc xe phóng vụt đi. Đến nơi một cái cổng to đùng hiện ra trước mặt cô, ba chiếc xe lớn vô cùng một lúc cũng được, hai bên còn có 2 cổng nhỏ dành cho người đi bộ. Qua khỏi cổng cô định bước xuống xe thì người phụ nữ nắm tay cô lại.
“Chưa đến đâu, cô xuống đây là đi bộ mệt à”.
“Ũa, tôi tưởng tới rồi, qua cổng rồi mà” Người phụ nữ mỉm cười nhìn cô rồi ra hiệu cho xe chạy tiếp. Bây giờ thì cô mới biết hồi nãy không xuống xe là quyết định đúng đắn. Sân gì mà y chang đường đi, vườn cây thì rộng bao la làm công viên cũng được trong khi người ta ngòai kia đang thiếu đất xây nhà thì gia đình này tòan để đất trống.
Cuối cùng cũng đến được cái ngôi nhà thực sự, mà đây đâu phải là nhà, sao cô thấy nó giống như mấy cái lâu đài trong truyện cổ tích vậy. Cô thật khâm phục cái kiến trúc sư và cả đội thợ xây căn nhà này nữa. Mới bên ngòai thôi đã làm cô chóang ngợp như thế thì lúc vào trong rồi cô càng ngạc nhiên hơn nhiều. Trong nhà mà cũng có hồ bơi nữa, kiến trúc thì khỏi bàn, giống y chang mấy ngôi nhà sang trọng ở Tây. Mọi thứ đều sạch sẽ không có bụi bậm như nhà cô, bóng đèn đủ kiểu đủ màu sắc. Sau một hồi người phụ nữ đó đưa cô đi tham quan hết căn nhà, giới thiệu kĩ càng từng nơi từng công việc mà cô phải làm thì chân cô hòan tòan mỏi nhừ, cô cũng đếm được nhà này cũng cỡ năm chục căn phòng lớn nhỏ.
“Xây chi mà nhiều thế không biết, mình thấy có ở hết đâu, đúng là phí tiền. Làm cái chân qúy báu của mình mỏi gần chết.” Ji Yeon’s POV
Người phụ nữ đó còn dẫn cô đi gặp quàn gia Yong. thì ra chính là người đàn ông hôm qua. Ông ăn mặc quần áo màu giống y chang như bà chỉ khác đó là vest đàn ông. Người phụ nữ này là quản gia Chu, hai người họ là vợ chồng, cùng làm quản gia nhiều năm cho gia đình này rồi. Cai quàn mọi việc trong nhà.
“Từ nay cô ở phòng này cùng với HyoMin và EunJung. Các cô đừng gây gổ đánh nhau đó”
“Chào, mình là Park Ji Yeon, 21 tuổi, mong hai người giúp đỡ” Cô cuối chào rồi mỉm cười với hai cô gái, bọn họ cũng mỉm cười lại rồi ra dẫn hành lí cô vào.
“Được rồi, ngày mai cô sẽ dọn phòng cậu chủ, nhưng phải đợi cậu chủ đi rồi mới được vào dọn và không được lệnh thì đừng tùy tiện bước gần tới phòng đó, biết chưa?”
Cô cuối đầu chào rồi bước vào phòng sắp xếp hành lí. Cô cũng nghe EunJung và HyoMin nhắc sơ về cậu chủ, rất khó gần, khó chịu, kĩ tính, rất hay dẫn những người chân dài về ban đêm. Họ cũng dặn kĩ cô là đừng đến phòng cậu khi không có việc. Cô cũng biết là làm người giúp việc ở đây cũng nhàn, công việc ít vì người hầu nhiều, mỗi người một công việc khác nhau.
Sáng hôm sau, cô thức dậy sớm lo mọi việc xong xui là cũng gần mười một giờ trưa, bây giờ chỉ còn phòng cậu chủ nữa là xong. Chắc giờ này cậu ấy đi rồi. Nghĩ vậy nên cô một tay cầm xô nước một tay cầm cây chổi bước lên lầu đến phòng cậu. Vừa mở cửa, bước vào là một cảnh tượng khiến cô hỏang hồn, giật mình buôn cả cây chổi và xô nước. Hai tay vừa bịt mắt bịt đi cái miệng vừa cất một tiếng hét vang vọng cả ngôi biệt thự. Trên giường là một người con trai không mặc gì hết chỉ có một chiếc khăn đắp khúc dưới đang nằm ngửa, cũng may là nó lên tới bụng. Kế bên một cô gái cũng thỏa thân nằm sát vào hắn, không che đậy gì hết. Nghe tiếng hét của cô cộng thêm tiếng cái xô nước rơi, anh nheo mắt ngồi dậy đối mặt với cô rồi quát lớn: “ Chuyện gì vậy hả? Dám phá giấc ngủ của ta”.
Cô nghe thấy tiếng nói thì từ từ thả hai tay xuống, nhìn vào cậu chủ.
“ Yo… Yo Seob…” Như có một tia lửa xẹt qua người cô khiến cô nói năng lắp bắp. Cô đừng hình khi nhìn thấy rõ khuôn mặt đó, khuôn mặt sao cô có thể quên được.
End Chap
TBC
=================================================================================
Lâu lắm rồi mới post chap được. Mình có vài lời muốn tâm sự, dạo này mình thấy SeobIU lên ngôi, fic JunJi cũng càng ngày càng nhiều, Au tủi lắm vì tình yêu lớn nhất đời Au là JiSeob, mà hình như ít người thích Couple này lắm thì phải? Ai là fan JiSeob giống mình khi đọc fic thì comt cho mình một lần cũng được, để mình còn biết cũng có người thích JiSeob giống mình.
|
|