KST - Keep Smiling Together

 Forgot Pass?
 Đăng ký / Register
Quà tặng âm nhạc
KST đã gửi đến NoOne bài hát How Did I Fall In Love With You - Yao Si Ting với lời nhắn How Did I Fall In Love With You
Để tặng bài hát hãy Bấm vào đây
Tổng số49399 tâm trạng

Box tâm trạng

View: 4702|Reply: 15

[Summer Fanfic Contest - 007] Tiểu thuyết trong mộng tưởng| Kibabo| Completed [Copy link]

Rank: 4

Cash
261 K$D
Posts
8783

KST Medal

sweetcandy_love Post on 24-8-2011 18:18:44 |All posts
Title: [Summer Fanfic Contest SS2]Tiểu thuyết trong mộng tưởng| Kibabo| Completed

Bài mở đầu fic:http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wNC8yMy9jLzIvInagaMEYzJhOTliNmU2NTM5ZGMwYTBmYjhjMGUyZjg2NTY1NzQdUngWeBXAzfFRoZSBTdG9yeSBPWeBmx5IEkgRGlkWeBl90IEcUIbaBdUngWeB3mUsICgfCBJVXwxfDM

Author: Kibabo (gọi au là Bin ạ ^^)                       
Rating: K.
Status: One shot.
Genre: sad, romance…
Disclamer: Nhân vật trong fic không thuộc về tôi, nhưng cuộc đời họ do tôi quyết định
Summary:

Một kết thúc không như mong đợi, chưa hẳn đã là một cái kết không đẹp… Như một cuốn tiểu thuyết trong mộng tưởng, dù cuộc tình có bị ngăn cách bởi những giọt nước mắt thì một chuyện tình không hồi kết đong đầy hạnh phúc vẫn luôn được viết tiếp trong trái tim họ … Cánh cửa đau buồn khép lại, để cánh cửa hạnh phúc được mở ra ...


Casting:



Jun Hyosung

  

Lee Kikwang

  

Jessica Jung



Lee Donghae







Tiểu thuyết trong mộng tưởng



Lại một mùa đông sắp qua đi. Bầu trời trong veo chẳng còn nữa bóng dáng của những bông hoa tuyết trắng muốt, có chăng chỉ là những vệt nắng vàng heo hắt. Mười ba tháng trôi qua mà thời gian dài như mười ba năm vậy. Không có anh, cuộc sống của cô bị vùi lấp bởi sự vô vị và cô đơn. Ngày nào cũng ngồi bên ô cửa sổ chờ hình bóng anh, cô biết mình thật ngốc nghếch. Ngốc nghếch khi chẳng thể nào quên được anh, chẳng thể nào quên được những kí ức về cả hai … dù hiểu rằng … anh sẽ chẳng bao giờ trở về …Bây giờ thì cô đã hiểu ý nghĩa của câu nói đó …




“Có thể chỉ mất một phút để cảm thấy thích một người, một giờ để mà thương một người, một ngày để mà yêu một

người. Nhưng phải mất cả đời để quên một người…”





*** FLASHBACK ***





Nhâm nhi tách cà phê sữa nóng để xua đi cái lạnh thấu xương, cô gái xinh xắn, mái tóc xoã ngang vai lặng lẽ hướng đôi mắt trong veo qua ô cửa kính. Cô chờ đợi hình bóng một người sau màn mưa tuyết ngày càng dày đặc này đã gần một tiếng đồng hồ rồi



“ Sica, em đoán xem anh là ai ?"



Giọng nói ấm áp vang lên, anh đưa đôi bàn tay lành lạnh bịt hai mắt cô lại. Cô cáu kỉnh kéo tay anh ra



"Donghae đáng ghét, tại sao lúc nào anh cũng bắt em phải chờ đợi thế ? Em giận anh rồi !"

Cô quay lại cằn nhằn với anh. Nhưng đáp lại, anh chỉ cười, một nụ cười vô cùng dễ thương



"Thế tức là em không muốn đi xem phim với anh chứ gì? Tiếc thật! Anh đã phải mất bao nhiêu công xếp hàng để có được hai tấm vé này đấy !"



Donghae chìa hai chiếc vé ra cho cô xem, gương mặt giả vờ xị xuống tỏ vẻ tiếc nuối. Cứ mỗi lần như vậy, dù có giận anh đến mấy Sica cũng lại xiêu lòng. Cảm giác hờn dỗi dần được thế chỗ bằng niềm hạnh phúc dâng trào, sự ấm áp vô bờ bến, khi anh và cô, cả hai lại tay trong tay bước trên con đường trải đầy tuyết trắng... Con đường mà với họ - đó là nơi hạnh phúc ngập tràn ...



***  END FLASHBACK ***





Chút gió nhẹ nhàng thổi qua khung cửa sổ mở nơi căn phòng bệnh ... Bất giác, cô cảm nhận được hơi lạnh lan toả trên gương mặt gầy gò của mình. Chẳng biết từ khi nào, những giọt nước mắt đã khẽ lăn dài....


***




“Những ngày giao mùa này, thời tiết trở nên thất thường. Mới nắng đó, mà đã lại mưa rồi. Nếu là trước đây, em sẽ cảm thấy khó chịu lắm, sẽ liên tục ca thán trách móc ông trời. “ Tại sao ông trời lại mưa, khi mà lâu lắm rồi em mới được cùng anh ngắm hoàng hôn bên bờ sông Hàn?” “ Tại sao ông trời lại nắng nhanh đến thế ? Em chỉ mong mưa cứ kéo dài mãi thôi, để có thêm thời gian được cùng anh trú mưa, cùng anh trò chuyện dưới trạm xe buýt cho đến khi mưa tạnh …”. Nhưng bây giờ, điều em nên làm là cảm ơn ông trời. Nhờ ông trời, mà em đã có đủ dũng khí để nói với anh lời chia tay, để xoá đi hình ảnh của Jun Hyosung này trong trí nhớ của anh… mãi mãi…”

Trên giường bệnh cạnh chỗ Sica ngồi, cô gái mái tóc màu nâu nhạt, đưa đôi mắt mờ đục nhìn ra ngoài cửa sổ bệnh viện. Trời đang mưa to …


***



“Anh! Nếu giữa hai chúng ta buộc phải có một người ra đi trước, anh muốn đó là ai ?”

“Hy vọng đó là em. Như vậy, em sẽ không phải chịu đựng cảm giác đau khổ khi phải sống cô đơn mà không có anh.”

....

“ Donghae oppa! Anh không được chết, anh phải cố gắng lên. Xe cấp cứu sắp đến rồi…Làm ơn hãy sống vì em… Anh không nhớ những gì đã nói với em sao?”

“Anh…anh xin lỗi …Anh…đã không giữ lời rồi. Nhưng anh cũng sẽ cảm thấy đau lắm … nếu em ra đi trước. Thế nên… xin…lỗi”


.
.
.


Sica giật mình tỉnh dậy, vội vàng gọi tên anh, đưa đôi mắt ướt long lanh quanh căn phòng bệnh trắng toát, lạnh lẽo của bệnh viện như muốn tìm lại bóng hình thân thương đó.. Không thấy anh, cô mới biết, tất cả chỉ là một giấc mơ …

“Hyosung, cậu đâu rồi ?”

Cô nhận ra Hyosung đã không còn nằm trên giường bệnh nữa …Sica lo lắng, cuống cuồng cùng các bác sĩ đi quanh bệnh viện tìm Hyosung, nhưng có lẽ cô đã bỏ đi trong lúc Sica ngủ quên.

“Hyosung, tại sao cậu lại làm vậy ? Sao cậu bỏ đi mà không nói với mình một câu nào ? Cậu sẽ đi đâu với đôi mắt không nhìn rõ chứ ?...”

Những câu hỏi không lời đáp cứ lần lượt hiện lên trong đầu cô. Cô khóc, khóc cho mình, khóc cho nỗi đau mà người bạn thân duy nhất của cô đang phải chịu đựng – căn bệnh u não quái ác…

***



Anh và cô nói lời chia tay, tính ra đã được hai tuần rồi - một khoảng thời gian không dài, nhưng nỗi đau mà nó mang lại cũng đủ để khiến con người ta thay đổi. Trầm lặng, lạnh lùng – đó là Kikwang của bây giờ. Nếu có còn điều gì đó vẹn nguyên, thì chính là tình cảm anh dành cho Hyosung. Từng ngày, từng giờ, những kỉ niệm về cô cứ mãi hiện hữu trong tâm trí anh như một thước phim quay chậm. Ngay lúc này đây, thẫn thờ đứng trước gương, Kikwang đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen. Một nụ cười cay đắng nở trên môi khi hình ảnh cô lại ùa về trong anh…

.
.
.
.


“ Sao anh lại nhuộm tóc màu đen ? Không biết đâu, anh nhuộm lại màu đỏ đi !”

“ Sao em lại thế ?”

“ Em thích anh để tóc màu đỏ cơ ! Kikwang của em để tóc đỏ là đẹp nhất !”

....

Chuông điện thoại vang lên, kéo anh về thực tại. Ở đầu dây bên kia, giọng nói của Jessica vang lên:

“ Kikwang oppa ! Sao bây giờ anh mới nghe máy ?”

***



“Kikwang! Nếu em rời bỏ anh để đến với người đàn ông khác, hoặc giả, em không còn trên cõi đời này nữa…điều gì sẽ làm anh đau hơn?”

“Hyosung … làm ơn đừng bao giờ hỏi anh câu hỏi đó nữa nhé…Anh yêu em, mãi mãi yêu em…Nếu em rời bỏ anh đến với người đàn ông khác mà có được hạnh phúc, thì anh cũng sẽ chúc phúc cho em. Chỉ cần em không rời khỏi cõi đời này, để anh biết chúng ta vẫn đang cùng sống dưới một bầu trời … thế là đủ rồi”


.
.
.

Anh đi tìm cô sau khi nghe Sica kể hết mọi chuyện, tự trách mình đã không tìm hiểu rõ lý do, không chịu quan tâm đến cô nhiều hơn …  Lo lắng, hoảng loạn, Kikwang lái xe trong vô thức, đi đến tất cả những nơi hai người thường cùng nhau. Quán cà phê, bến xe buýt, …nhưng chẳng nơi đâu có bóng hình cô. Kikwang cứ mãi kiếm tìm cho đến khi hoàng hôn buông xuống - khoảnh khắc gợi lại trong tâm trí anh một kỉ niệm thật đẹp …

“Hyosung à, mong em vẫn ở đấy … và đợi anh nhé…”  

***



Vòng quanh bệnh viện, đi hết các phòng bệnh tìm Hyosung làm Sica như muốn kiệt sức. Cố gắng đi tiếp, cô hít thật sâu. Chỉ còn một phòng nữa thôi. Một tay đặt lên ngực, Sica đưa tay kia đặt vào nắm cửa, nhẹ nhàng xoay. Cửa phòng mở ra. Khung cảnh trong phòng làm Sica sững lại. Người đang nằm trong phòng bệnh lúc này, không ai khác chính  là Donghae ! Sắc mặt nhợt nhạt, đôi mắt nhắm nghiền, anh nằm đó với đủ thứ máy móc hỗ trợ, từ máy điện tâm đồ, bình thở oxi, rồi bình truyền … Một lần nữa, nước mắt lại rơi từ đôi mắt u buồn ấy. Cô ngỡ ngàng, run lên bần bật. Bên cạnh giường, mẹ anh và cả mẹ cô đều hoang mang khi thấy cô đang đứng trước cửa.

“Sica à, sao cháu lại ở đây ?”

Mẹ anh đứng dậy, ngỡ ngàng hỏi. Nhưng Sica không còn nghe thấy gì nữa. Trước mắt cô chỉ còn mỗi hình ảnh của Donghae. Cô chậm bước từng bước lại gần anh, đưa đôi bàn tay run rẩy vuốt ve khuôn mặt hốc hác của anh, như để chắc chắn rằng Donghae không phải là ảo ảnh. Tim cô tưởng chừng sắp ngừng đập. Cô quỵ xuống giường anh, nói không thành tiếng :

“ Chuyện này là như thế nào ? Sao mọi người lại nói anh ấy chết rồi khi anh ấy vẫn còn đang nằm đây? Tại sao ? Tại sao?”

Cô hét lên tuyệt vọng. Tiếng hét như muốn xé toang không gian lạnh lẽo. Mẹ Sica lại gần, ôm cô vào lòng, nước mắt đầm đìa :

“Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi vì đã giấu con. Mẹ làm vậy tất cả là vì con thôi… Sau tai nạn đêm hôm đó, Donghae chưa chết…nhưng …”

“ Nhưng tỉ lệ sống xót là rất thấp ” - Mẹ Donghae tiếp lời, đôi mắt buồn không rời khỏi con trai – “ Vì thế, bác đã quyết định giấu mọi người và tiếp tục chữa trị cho nó, như vậy nếu có chuyện gì xảy ra cũng sẽ không để mọi người phải thất vọng thêm nữa … ”

Đó là tất cả nỗi niềm của bà mẹ đang ngày ngày cố gắng giành giật lại sự sống cho con . Sica lặng đi, những dòng nước mắt liên tục dâng trào. Mẹ cô chỉ biết ôm thật chặt lấy đứa con gái bé bỏng. Bà biết, lúc này, hơn ai hết cô là người tuyệt vọng nhất …

***



Vầng mặt trời cuối ngày toả xuống những tia nắng yếu ớt, nhuộm đỏ mặt sông Hàn. Bên không gian lung linh huyền ảo ấy, người con gái nhỏ nhắn trong chiếc váy trắng mỏng manh, thật chẳng khác gì thiên thần xinh đẹp nổi bật giữa bức tranh thiên đường. Một bức tranh tuyệt đẹp, nhưng mỗi đường nét tạo nên nó đều mang nỗi buồn phảng phất. Bóng dáng cô như lạc lõng giữa không gian rộng lớn. Giá mà có anh bên cạnh, chắc bức tranh sẽ hoàn hảo hơn nhiều, cũng chẳng trống trải như lòng cô lúc này. Cảnh hoàng hôn vốn đã quen thuộc bỗng trở nên lạ lẫm. Với cô, tất cả chỉ còn là những hình ảnh chắp vá, những mảng màu nhợt nhạt qua đôi mắt mờ đục đang nhoè đi bởi hai hàng nước mắt …

Trong phút giây ấy, một bóng hình quen thuộc hiện lên trước mắt cô. Cố gắng trấn tĩnh lại bản thân rằng chỉ là vì cô quá nhớ anh thôi, nhưng tim cô đập càng nhanh khi bóng hình ấy ngày càng gần. Vẫn là chàng trai luôn xuất hiện với chiếc áo sơ mi đen, khuôn mặt hoàn hảo như một thiên thần – không ai khác ngoài anh, Lee Kikwang.
Cô vội vã đứng dậy, muốn chạy thật nhanh để thoát khỏi anh. Nhưng trong người chẳng còn chút sức lực, đôi mắt không còn tinh tường khiến cô vấp ngã…

“Hyosung, đừng bỏ chạy. Anh đã lo lắng tìm em mấy tiếng đồng hồ rồi, làm ơn đừng bắt anh phải tìm em lần nữa”

Anh vội vàng chạy đến, từ phía sau lưng ôm chặt lấy Hyosung, mặc cho cô cố gắng vùng vẫy.

“Bỏ em ra! Anh tìm em làm gì? Anh vẫn chưa hiểu những gì em nói sao? Chúng ta không còn là gì của nhau nữa! Anh làm vậy sẽ chỉ khiến em thêm đau khổ thôi”

Trước phản ứng mãnh liệt của cô, Kikwang chỉ biết ôm chặt hơn nữa. Anh sợ cô sẽ lại rời khỏi vòng tay mình.   

“Đừng giấu anh nữa! Sica đã nói cho anh tất cả rồi…”

Giọng nói anh nhẹ như hoà với gió, nhưng đủ để khiến Hyosung phải sững sờ. Trái tim cô thắt lại. Trên đôi vai gầy, cô cảm nhận được những giọt nước mắt ấm nóng của Kikwang…

***



Căn phòng giờ chỉ còn Sica và Donghae. Cô như người lạc vào cơn mê, vẫn mơ màng, chẳng dám tin mọi chuyện vừa diễn ra là sự thật. Đưa tay vuốt ve mái tóc anh, Sica không muốn anh lần nữa lại rời khỏi tầm mắt mình. Một lần là quá đủ với cô rồi. Lặng im một hồi, cô bắt đầu trút hết những tâm sự trong lòng bấy lâu, mặc cho anh vẫn mê man

“Anh có biết tháng ngày không anh, cuộc sống của em đã đau khổ thế nào không? Chắc anh không biết đâu ! Donghae đáng ghét! Sao lúc nào, anh cũng bắt em phải chờ đợi anh vậy ? Anh phải mau tỉnh lại và bù đắp cho em đấy. Vì yêu anh, em sẽ đợi… Đợi cho đến khi anh lại là của em… Nếu anh trở lại, dù anh muốn em làm gì cũng được. Em sẽ cố gắng trở thành một Sica mạnh mẽ như anh muốn, và sẽ tiếp tục hoàn thành ước mơ còn dang dở của mình… ước mơ trở thành nhà văn, ước mơ được  viết tiếp câu chuyện tình thật đẹp … Cuốn Tiểu thuyết trong mộng tưởng…”

***



Kikwang và Hyosung cùng ngồi bên bờ sông Hàn ngắm những ánh sao sáng rực trên trời, khi hoàng hôn đã tắt. Cô nhẹ nhàng dựa vào lòng anh, đưa mắt lên bầu trời đầy ắp những vì tinh tú… Anh vẫn vậy,  vòng đôi tay ấm áp ôm lấy cô, lặng im làm điểm tựa vững chắc. Trên gương mặt thiên thần, nụ cười đã tắt. Trái lại, Hyosung vẫn mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện…

“Anh cũng biết là thời gian sống của em, chỉ còn tính theo từng vòng quay của kim đồng hồ thôi, đúng không? Em xin lỗi vì đã giấu anh... về căn bệnh của mình”

“Đừng nói thế! Em sẽ không làm sao cả, anh sẽ đưa em ra nước ngoài chữa trị cắt bỏ khối u, rồi …”

“Anh đang tự lừa dối bản thân mình đấy. Chẳng giống Kikwang của em chút nào!”

Cô ngắt lời anh. Cố gắng giấu những giọt nước mắt đang trực trào, cô tiếp tục:

“Sao anh lại nhuộm tóc đen? Vì giận em à ? Em đã nói rồi mà, anh để tóc đỏ là đẹp nhất”

Cổ họng anh như muốn nghẹn lại, trái tim lại lần nữa muốn vỡ vụn bởi những lời nói tràn ngập yêu thương ấy. Anh thở dài, cố lảng sang chuỵên khác

“Trời lạnh rồi, hay là chúng ta về đi... Nếu tiếp tục em sẽ mệt đấy”

“ Không” – Hyosung nắm lấy tay Kikwang – “ Em muốn ở lại. Có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng em được ngắm sao cùng anh …”

Nói đến đây, những giọt nước mắt ngốc nghếch cứ thế tuôn rơi. Cô khóc. Cảm giác sợ hãi bao trùm lấy Hyosung. Nhưng sợ Kikwang đau đớn, cô không dám nói với anh rằng... trong phút giây ấy, cô chẳng còn nhìn thấy một vệt sáng nào nữa …

“ Anh biết không … Khi anh cười cũng đẹp như những vì sao kia kìa… Dù em không còn ở bên cạnh, anh cũng hãy cười thật nhiều nhé, vì khi được lên thiên đàng, em sẽ viết tên anh lên tất cả các vì sao… để mọi người hiểu rằng em yêu anh nhiều như thế nào”

Những giọt nước mắt từ đôi mắt cười của anh lăn dài. Kikwang chỉ biết câm lặng, mà không kịp nói gì với Hyosung. Đó là những lời ngọt ngào cuối mà cô dành cho anh…

***



3 năm sau …

Trời đã sang xuân. Trên con đường quen thuộc, một cặp tình nhân nắm tay nhau dạo bước dưới ánh nắng nhẹ nhàng, ấm áp. Anh và cô – hai con người đến từ hai thế giới, nhưng vẫn hạnh phúc vì có chung một nhịp đập con tim. Anh là Lee Donghae - một nhiếp ảnh gia trẻ tuổi. Cô là Jessica - nữ nhà văn với tác phẩm nổi tiếng: “ Tiểu thuyết trong mộng tưởng”



Bên bờ sông Hàn, những tia nắng yếu ớt dần tàn, thay vào đó là những vì tinh tú lấp lánh. Chàng trai với khuôn mặt thiên thần ngước nhìn bầu trời đêm, khẽ mỉm cười.. Anh là Lee Kikwang – “ bác sĩ đẹp trai” mà mọi người đều ngưỡng mộ. Dù cho những “vệ tinh” bám theo anh nhiều như sao trên trời, nhưng trong trái tim, anh chỉ nguyện viết nốt chuyện tình đẹp không hồi kết, dành cho một người …

"Cô ấy là vì sao sáng nhất trên bầu trời kia kìa ..."


END



Number of words : 2978




* Search: contest
Thời loạn!

Props Report

ASUS EXPO 2014

Rank: 3Rank: 3

Cash
1204 K$D
Posts
563
t0m2969 Post on 24-8-2011 19:27:44 |All posts
Cái fic này hay quá bạn
Lúc nãy đọc không kĩ mà h thì thấy nó rất hay
Chả bù cho bài của mình
Hyosung là một cô gái rất ấm áp và biết nghĩ cho ng khác
Sica lại là một cô gái đáng yêu.
Họ đều gặp trắc trở trong truyện tình cảm.
Số phận đã gắn kết họ vs nhau để rồi trở thành những ng bạn tốt của nhau!!!
Mình ko phải là thích cp Kisung nhưng cũng có cảm tình
Và cả cp Haesica nữa
Hi vọng sẽ đc đọc fic bạn nh hơn

Comment

kibabo  cảm ơn bạn vì đã đọc và ủng hộ fic nhé :x  25-8-2011 17:27:41

Props Report

Rank: 2

Cash
1311 K$D
Posts
107
chenby96 Post on 24-8-2011 19:57:04 |All posts
Chào bạn. mình là fan của bạn Cá, vì vậy thật sự rất vui khi bạn cho oppa một cái kết đẹp.
Mình đã xem fic bạn vào ngày hôm qua, nhưng bị lười có chu kì nên cũng không commet gì hết >.<
Tiểu thuyết trong mộng tưởng, ban đầu khi đọc mình nghĩ là fic kết thúc sẽ sad (giống như cái genre mà bạn viết). Và khi đọc xong thì mới biết là mình đoán đúng nhưng không trúng lắm.
Vẫn là có một cái kết buồn nhưng có lẽ là không đau.
Tiểu thuyết trong mộng tưởng, cái tên dường như nói lên rất nhiều điều.
Chuyện tình của hai người có lãng mạn như tiểu thuyết, có đẹp như mộng và cũng có thể sẽ là luôn hạnh phúc như bản thân hai người thường tưởng tượng, thường mong muốn.
Nhưng cuối cùng, mộng bao giờ cũng đẹp, nhưng lại là nét đẹp mong manh, dễ tan biến.
Câu chuyện tình yêu giữa Kikwang và Hyosung, theo mình nghĩ là câu chuyện đã có hồi kết.
Câu chuyện tình yêu giữa người đàn ông vẫn lặng lẽ ngắm nhìn những vì sao và ánh sáng lấp lánh từ bầu trời đó.
À, mình có một thắc mắc nhỏ là bạn viết, Donghae và Sica là Anh và cô – hai con người đến từ hai thế giới , cái này mình không hiểu lắm. Ban đầu mình có thoáng nghĩ là Donghae cũng giống như Hyosung, nhưng bạn lại viết thêm câu sau là Anh là Lee Donghae - một nhiếp ảnh gia trẻ tuổi . Vậy có nghĩa là Hae oppa vẫn còn sống? Thế thì tại sao lại là từ hai thế giới? Hay bạn ám chỉ thế giới ở đây là một người làm nhiếp ảnh và một người làm nhà văn?

Comment

kibabo  cảm ơn hai ss vì đã đặt ra câu hỏi này ạ, thật ra nếu có thể thì em sẽ cố viết rõ hơn. Nhưng mà tại số từ hạn chế nên ... ^^  24-8-2011 21:18:46
chenby96  hờ, nếu đúng vậy thì.... mình cứ tưởng oppa còn sống >o<  24-8-2011 20:17:58
t0m2969  Thắc mắc giống mình á!!! Mình nghĩ là Hae làm nhiếp ảnh gia bên TG bên kia đó :))  24-8-2011 20:01:22
Ước mơ ngày hôm qua, là hy vọng hôm nay và là hiện thực ngày mai.

Props Report

Rank: 4

Cash
14995 K$D
Posts
10371

KST Medal

Shinnie Post on 24-8-2011 20:04:58 |All posts
ôi e của ss cũng tham gia ư?
hèn chi không com cho ss nhiều dc
biết là e thi. ai ngờ đâu
đọc cái sum đã rất nhẹ nhàng rồi
đến nội dung thì phải nói là em viết rất mượt
vậy mà cứ la làng hoài
bài viết của e ss thấy nó mag một chút hơi hướng của bài Starlight Moonlight của Secret
và một chút gì đó lãng mạn của MV Hara mà Da Hee w Kimbum đóng
shot này rất mờ ảo.ahah, nói chung là ss thích lắm. ôi đến khi nào mới dc như e đây?
câu cuối cùng đây: chúc e có nhiều vote nhé, e iu

Comment

kibabo  ôi ss yêu, ss vào com làm em xúc động quá * sụt sịt * :(( hôn ss một cái :*  24-8-2011 21:20:52

Props Report

Rank: 2

Cash
1107 K$D
Posts
18
kibabo Post on 24-8-2011 21:16:04 |All posts
chenby96 posted on 24-8-2011 19:57
Chào bạn. mình là fan của bạn Cá, vì vậy thật sự rất vui khi bạn cho oppa một cái kế ...

cảm ơn các ss vì đã ủng hộ em ạ

Thật ra cũng giống như tên fic, chuyện tình của Hyosung nếu như có một cái kết buồn nhưng không đau, thì chuyện tình giữa Donghae và Sica tuy có vẻ ít chi tiết nhưng lại mơ hồ hơn. Em muốn để cái kết như vậy thật ra là có ý đồ cả. " Donghae và Sica đến từ hai thế giới " thật ra là một chi tiết mở mà người đọc có thể tưởng tượng theo ý mình. Với những readers mong muốn một cái kết có hậu, thì có thể hiểu rằng: Donghae tỉnh lại, giống như vừa hồi sinh và trở về từ một thế giới mới - nơi ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Trong khi đó, Sica lại là con người sống trong cuộc sống thực tại - nơi đầy rẫy những chông gai, đau khổ. Hai người trở về với nhau giống như cuộc tình của họ được mở ra một trang mới vậy, một chuyện tình hạnh phúc hơn.



Còn với những người thích một cái kết khác lạ và đặc biệt hơn là những cái kết có hậu, thì cũng có thể hiểu : Giống như Kikwang luôn viết tiếp chuyện tình thật đẹp giữa mình với Hyosung trong trái tim, thì Sica lại viết ra lại viết ra cuốn tiểu thuyết " Mộng tưởng " về chính câu chuyện tình của bản thân mình. Một cuốn tiểu thuyết với những câu chuyện chân thực về tình yêu giữa Donghae và cô, nếu có điều gì khác biệt, thì chính là cái kết. Nó là mộng tưởng của chính cô. Anh ở nơi thiên đường, Sica ở thực tại - điều đó không thể ngăn cản tình yêu của cả hai vì nhịp đập trái tim họ vẫn luôn hướng về nhau.



@ all readers :

Cách em chọn nghề nghiệp của các nhân vật cũng có ý nghĩa riêng : Donghae là một nhiếp ảnh gia, một nghề nghiệp có thể lưu lại những kí ức - kể cả hạnh phúc và đau buồn qua những bức ảnh. Sica là một nhà văn, vì vậy không chỉ có thể ghi lại những kỉ niệm của mình, cô còn có thể tự tạo ra cái kết hạnh phúc cho mình, thay vì cuộc tình bất hạnh đã từng trải qua. Với Kikwang, anh trở thành một bác sĩ ... Và Hyosung - một vì sao sáng luôn dõi theo Kikwang ... Nếu suy nghĩ, ta cảm giác như tất cả đã thực hiện được ước mơ của mình, và câu chuyện của họ cũng đâu có quá mang màu sắc đau thương, phải không ? ^^

Comment

t0m2969  Hí hí!!! Cảm ơn vì cái giải thích dễ hiểu và đáng yêu :x  25-8-2011 18:34:11
t0m2969  Hí hí!!! Cảm ơn vì cái giải thích dễ hiểu và đáng yêu :x  25-8-2011 18:34:02
chenby96  À, thì ra vậy, đọc xong cái comt trên là ss hiểu rồi, giống như là em để cho rds có cái kết như mộng tưởng của riêng mình phải không? ^^  24-8-2011 21:32:11

Props Report

Rank: 1

Cash
-3 K$D
Posts
1
yoseoboppa Post on 25-8-2011 15:33:50 |All posts
Fic này hay quá! Nghe cái tên đã thấy tò mò rồi
Casting rất rõ ràng, trình bày mạch lạc
Ý tưởng fic rất hay, số phận của nhân vật mong manh giữa sự sống và cái chết.
Đặc biệt thích cái kết của ss nhé! Diễn giải ra mới thấy sâu sắc.
e thấy cái kết này cũng có hậu đấy chứ! Sica sẽ có thể viết nên một câu chuyện mộng tưởng với cái kết thật hạnh phúc.
Và kwang cũng sẽ có một tương lai mới khi trở thành một bác sĩ đẹp trai, nhất là khi mà hyosung vẫn luôn dõi theo anh.
Thôi chúc cho ss thật nhiều com và giật được giải nha!!!!

Comment

kibabo  tks em iêu đã vô ủng hộ nhá :x  25-8-2011 17:26:33

Props Report

Rank: 2

Cash
679 K$D
Posts
521
lyro_dautay Post on 28-8-2011 12:00:35 |All posts
Hì hì chúc mừng ss <3 e cx ở bên 360 này

Fic này thực sự rất ý nghĩa, cái kết như nói lên rằng trong đau buồn vẫn có hạnh phúc nhỏ nhoi

E thấy đôi về Haesica có j đó hơi khó hiểu nên e cx không biết com j

Nhưng về KiSung thì e khóc mất. Tình yêu đẹp và nó cứ tồn tại mãi

Thế giới này có lẽ chẳng thể tìm được một tình yêu vĩnh cửu, nhưng qua ngòi bút của au có thể tháy rằng họ vẫn luôn cố gắng vì tình yêu, và nghề nghiệp của họ cx cho thấy tình yêu đối vs họ ý nghĩa thế nào.

Ki làm bác sĩ, vì không muốn phải nói với người mình yêu những lời cuối cùng đau khổ như Sung đã nói.

Sung đã đi rồi nhưng tình yêu thì không bao giờ chết, trong trái tim của hai người, họ vẫn có nhau , vẫn hướng về nhau.

Một câu chuyện có một cái kết đẹp, chứ không phải là một cái kết vui vẻ hạnh phúc.

Câu chuyện này mà để cho Sung được chữa bệnh rồi trở về bên Ki thì sẽ thành nhàm và xuất hiện quá nhiều. Thà để một cái kết như vậy, sẽ tồn đọng trong lòng những người đọc một cảm giác buồn, nhưng khâm phục và khó quên. Tình yêu là thế, chân thật, ngọt ngào nhưng cx có lúc đắng ngắt.

Ki sẽ không buồn đâu, bởi vì đêm nào anh cũng có thể thấy cô, đêm nào anh cx có thể nghe những lời cô nói.

Những ngôi sao kia sẽ thay cô dõi theo anh, mang nhưng ưu tư muộn phiền của anh đi hết.

Tình yêu đẹp, kết thúc đủ đẹp để khiến người đọc rơi nước mắt

Ss đã thành công r đó, và có thể fic không giật được giải thì ít nhất những người đọc sẽ không thể quên tiểu thuyết trong mộng tưởng này cùng với ý nghĩa và vẻ đẹp của một tình yêu chân thành

Comment

lyro_dautay  :x c tiếp tục viết one shot kiểu này nhé c nhé <3 thỉnh thỏang trong đợt hóng chap lại đọc mấy cái này hay hay <3  29-8-2011 18:53:42
kibabo  và giúp người đọc hiểu được những gì mình muốn gửi gắm. Một lần nữa cảm ơn em ha :x  28-8-2011 12:59:33
kibabo  iêu em lắm vì cái com của em. Đọc xong thì ss cũng cảm thấy vui, vì dù không giật được giải thì ít ra vẫn để lại được một chút gì đó trong lòng người đọc và giú   28-8-2011 12:58:06
Nhà Xanh muôn năm <3
Hâm - Tửng muôn năm <3

Props Report

Rank: 1

Cash
-1 K$D
Posts
2
g.seob_kut3 Post on 29-8-2011 23:11:55 |All posts
fic bin hay quá

nhưng cái kết hơi buồn so sad

đoạn kết khi mới đọc chị tưởng người nắm tay nhau là kisung

hoá ra lại là haesica

nhưng, cái kết của haesica có vẻ có hậu hơn thì phải ...?

au rất biết cách đánh lừa người đọc, tạo ra nhiều tình huống bất ngờ

mới đọc ai cũng nghĩ là Donghae đã chết rồi, nhưng cuối cùng lại là người có được hạnh phúc

trong khi đó Kisung lại có kết thúc bất hạnh

nhưng dù sao thì fic cũng rất hay

chỉ có một chi tiết chị không hiểu

tại sao lại phải thêm chi tiết về màu tóc của Kikwang làm gì???

như thế có phải hơi thừa không??? Hay au có í đồ gì đó?

nhưng thế nào đi nữa thì tình yêu của cặp kisung vẫn rất đáng ngưỡng mộ

như người ta vẫn nói là :



MỘT KHI ĐÃ KẾT, DÙ CHẾT VẪN YÊU




thôi com nhảm thế là đủ rồi, cuối cùng là chúc au giật được giải nhá

P.s : cấm copy dưới mọi hình thức

Props Report

Rank: 2

Cash
1107 K$D
Posts
18
kibabo Post on 29-8-2011 23:47:17 |All posts
g.seob_kut3 posted on 29-8-2011 23:11
fic bin hay quá  

nhưng cái kết hơi buồn  so sad

thật ra đấy là một chi tiết có chủ ý đấy ạ cái mà em nói ở đây ( tức là màu tóc của Ki) không chỉ đơn thuần là miêu tả, mà còn là một chi tiết nói lên tình cảm mà Kisung dành cho nhau. Kikwang yêu Hyosung và luôn nhớ tới cô, dù chỉ nhìn thấy bất cứ một hình ảnh nhỏ nào liên quan đến kí ức của hai người. Ngoài ra, đỏ và đen còn là hai màu sắc trái ngược nhau. Nói về màu sắc của tóc, còn mang dụng ý để chỉ cảm xúc của Kikwang nữa. Nếu màu đỏ là màu của sự trẻ trung sôi nổi, mang nét tươi vui, thì màu đen trong tình huống này lại càng làm người đọc thấy được sự u ám, buồn bã hơn.

Hyosung cũng thế. Một người con gái mỏng manh, đang phải đối mặt với cái chết, phải chịu nhiều đau khổ cực độ về cả thể xác và tinh thần. Nhưng trong lúc tuyệt vọng ấy, cô thậm chí vẫn còn nhớ về kỉ niệm của cả hai người, vẫn còn đủ tỉnh táo để dành tất cả sự quan tâm đến anh, đến những điều nhỏ nhặt nhất, kể cả màu tóc. Còn chưa kể, đó là khi đôi mắt của Hyosung gần như đã không còn thấy gì nữa, thì niềm quan tâm tưởng chừng nhỏ bé ấy, cũng đủ để người đọc thêm cảm động và xót xa trước chuyện tình ngang trái đó, phải không? Như vậy, một chi tiết tưởng chừng rất nhỏ, nhưng có lẽ cũng không hề thừa đâu ss ạ

Props Report

Rank: 1

Cash
14 K$D
Posts
10
Seob_bb Post on 2-9-2011 13:46:43 |All posts
fic hay lm' Bin
nhưg xao lại chia cắt Kisung cụa ss vợiTT^TT
HeaSica có 1 cái end đệp r` nhỉ^^
đúng là 1 cái kết buồn chưa chắc đã hk đẹp
nhữg fic nt sẽ có chiều sâu hơn^^
văn vẽ rất mượt
đúng là Bin ^^
thoai com vợi thoai nhóe

Comment

kibabo  tks ss lắm vì đã ủng hộ em nhá :x  20-9-2011 11:58:05

Props Report

ASUS EXPO 2014

quangcaoks​tvn@gmail.​com|Mobile|RSS|Tags|Archiver|KST

UTC+7, 16-9-2014 11:41 Processed in 0 second, 0 query

Powered by Discuz! XPERIA

© 2001-2011 Comsenz Inc.

Nội dung trên KST do các thành viên đăng tải. KST không chịu bất cứ trách nhiệm gì về các trang mà đường dẫn không thuộc KST.VN

Top