KST - Keep Smiling Together

 Forgot Pass?
 Đăng ký / Register
Quà tặng âm nhạc
KST đã gửi đến NoOne bài hát How Did I Fall In Love With You - Yao Si Ting với lời nhắn How Did I Fall In Love With You
Để tặng bài hát hãy Bấm vào đây
Tổng số49430 tâm trạng

Box tâm trạng

View: 5989|Reply: 16

[Short fic] Anh ở đây là để bảo vệ cho em 난 당신을 보호 (Khuntoria) 15+ (Vsub update)  Close [Copy link]

Rank: 1

Cash
24 K$D
Posts
10
khuntoria92 Post on 6-8-2011 02:10:56 |All posts

[Short fic] Anh ở đây là để bảo vệ cho em 난 당신을 보호 (Khuntoria) 15+ (Vsub update)





Tên gốc: 난 당신을 보호
Tên tiếng Anh : I'm right here for you
Tên lúc đầu: 7 일 사랑/ 7 days love
Thể loại: Lãng mạn, tình cảm
Đài phát sóng: MBC
Ngày phát sóng: ...
Lịch phát sóng: ...
Diễn viên: Nichkhun Buck Horvejkul, Victoria Song, Tiffany, Teacyeon, Chansung, Mason, ...
Công ty sản xuất: KSTVN Pictures
Giám đốc sản xuất: Park Hong Young
Đạo diễn: Park Hong Young








NỘI DUNG



' Anh ở đây để bảo vệ em ' là một câu chuyện tình cảm xảy ra trong đúng 7 ngày, bối cảnh là thành phố Seoul nhộn nhịp và đầy cạm bẫy, những tình tiết êm dịu nhẹ nhàng của tình yêu xen lẫn những xung đột đẫm máu của xã hội ...


NHÂN VẬT




Nichkhun



Một chàng trai lạnh nhạt và mệt mỏi, trầm cảm, vì lý do riêng mà buông tay với mọi thứ trong cuộc đời mình. Trong nhóm 'Tam hoàng' (hội 3 ông hoàng), vì một lần ko nhận lời với xã hội đen mà anh đã phải đánh mất người mình yêu (Tiffany) mãi mãi, vì quá đau khổ mà muốn tự tử nhưng giữa khoảnh khắc sống chết anh gặp lại cô ấy, và anh đã phải hứa với cô rằng phải mở lòng mình ra 1 lần nữa, phải dành tình yêu thật sự cho 1 người nữa ...



Victoria



Một tâm hồn trong sáng và tinh khiết, 1 trái tim yếu đuối, mọi chuyện dù chỉ diễn ra trong 7 ngày, nhưng nó vô tận đối với cô.



Tiffany



Mối tình đầu của Nichkhun



Ok Teacyeon



1 tên xã hội đen trẻ dại, táo tợn nhưng hơi ngốc nghếch, hắn chỉ giỏi nhất là liều lĩnh và bất cần, Nhóm trưởng ' Tam Hoàng ' , đã bị đúp 2 năm, khẩu xà tâm phật, ...



Hwang Chansung



Công tử bột con nhà giàu, tên này xuất thân từ gia đình giàu có, có vẻ bề ngoài hoàn hảo, khinh đời như mẻ, em kết nghĩa của Teac( trong nhóm Tam Hoàng), hắn ta có 1 mối quan hệ xã hội cực kỳ rộng lớn, tuy nhiên có tật mê gái và thích khoe tiền ...



Mason vai Mason Horvejkul



Đố các bạn biết em ấy vào vai gì nhé ?
* Search: khuntoria

Props Report

ASUS EXPO 2014

Rank: 2

Cash
571 K$D
Posts
385
Yuki_Hooseki Post on 6-8-2011 03:32:16 |All posts
hem bjk tình hình thế nào nhưng thấy Teacfany là bay vào cmt thui

mong là sẽ có nhìu bất ngờ

đặt gạch chờ nhá au

Comment

khuntoria92  Kam sa ham mi ta ! Hic e là ko phải Teac Fany ! Nếu cậu thích Teac thì cho mình xin lỗi trước ạ ! Vì Teac trong này mình cho đóng vai đầu gấu nhưng rất hài hước và cute !   9-8-2011 03:28:42
영원히 택파니 사랑
1000 days - Loving you

Props Report

Rank: 1

Cash
24 K$D
Posts
10
khuntoria92 Post on 6-8-2011 11:06:02 |All posts

Full HD Tập 1 :




Phòng của Khun



'Anh xin em đừng để anh lại một mình hãy cho anh đi cùng em được ko ?'

'Tiffany à'

'Tiffany ...'

Nichkhun choàng tỉnh giấc, giấc mơ ấy lại trở về, Tiffany lại trở về. Căn phòng trống không, trời đã bắt đầu sáng, những ánh sáng yếu ớt len lỏi vào căn phòng. Căn phòng rộng hun hút, tất cả các cửa đều được đóng thật chặt, đồ đạc được sắp xếp thật ngăn nắp. Nhưng dù ở đâu đi chăng nữa, cũng có những bức hình của cô ấy. Nhìn xung quanh đâu đâu cũng có, trên giá sách, ghế sofa, tivi, ... đều là những bức hình của 2 người chụp chung. Nhưng giờ chỉ còn một người ở đây. Khóe mắt đẫm lệ nhìn trân trân vào tường, rồi hạ dần xuống để những giọt lệ rơi xuống hai gò má rồi xuống cằm. Răng cắn chặt, bàn tay to lớn gân guốc đưa lên vần vò đầu tóc. Dường như không thể chịu nổi thêm nữa, không gian thật quá khủng khiếp này, anh vụt chạy ra khỏi phòng.

Đi lên gác thượng chạy lướt qua những tấm huy chương ...

Nichkhun ngồi dựa vào tường, ánh mắt nhìn thật xa về phía ánh mặt trời đỏ ngầu mới lên. Cơn mưa nhẹ của một buổi sáng sớm làm cho khung cảnh mát dịu và ẩm ướt. Những song cửa còn ướt nước từng hạt rơi tí tách, đâu đó còn những hạt mưa rơi lất phất. Xung quanh nền gạch đỏ đã ướt đẫm nước, ướt đẫm cả những cây hoa phù dung. Những bông hoa trắng, trong sáng và tinh khiết, những hạt nước còn đọng lại trong bông hoa như giọt nước mắt rỗi hờn của người con gái trẻ, giống như chủ nhân của chúng.

Ánh mắt cứ nhìn mãi nhìn đăm đăm về phía ấy. Hằn học và đẫm lệ. Điều vừa xảy ra khiến một con cọp phải đổ lệ thì quả thật là khủng khiếp. Đưa bàn tay phải lên giữa trán, đầu gục xuống, những giọt nước mắt đã ngừng rơi rồi. Hít một hơi dài, Khun ngửa đầu ra sau dựa vào tường. Hình bóng ấy vẫn còn ở đâu đây bên cạnh anh, nhưng cảm giác không thể nắm giữ nổi làm con người ta phát điên. Thật thuần khiết và trong sáng. Nụ cười ấy tưới mát tâm hồn khô cằn của anh. Tưới mát ngọn lửa trong tim anh. Nuôi trong anh những hy vọng, những niềm tin cho tương lai. nhưng giờ chì còn lại trong những giấc mơ. Khun chỉ mơ về 1 người và 1 nụ cười thôi. Tiffany vẫn vậy, một bộ váy trắng dài, mái tóc dài qua lưng và nhất là nụ cười trìu mến.

Con cọp nhào lên điên cuồng đấm vào tường. Nó gầm gào, cào xé, đôi bàn tay gân guốc giờ đầy vụn vữa, màu sơn tường hòa vào màu máu. Lại ngồi phịch xuống đất, bên cạnh đống vụn vữa và những dòng máu chảy đầy ra trên những đầu nắm đấm. Máu đã chảy, dù sao cũng đã mang bớt đi những phiền muộn và nhớ nhung. Nhanh thôi ko lâu nữa đâu, anh sẽ đến với em mà, chỉ còn 7 ngày nữa thôi ...

Sherlene đẩy cửa mở tung. Một làn gió lạnh thổi thốc vào người nó. Nó khẽ rùng mình đưa một tay lên giữ mái tóc vuốt sang một bên vai. Cảnh tượng ấy lại diễn ra, lần đầu tiên nhìn thấy nó đã rất sợ hãi và đã khóc, nhưng bây giờ thì bình thường rồi.

'Thưa anh ! Em chuẩn bị xong bữa sáng rồi ạ !'

Nichkhun quay sang nhìn nó, khuôn mặt mệt mỏi, những giọt nước mắt vẫn để lại vệt dài trên mặt và má, bộ râu lởm chởm càng làm cho thần sắc thêm tiều tụy. Khẽ gật đầu, nhưng đấy đâu phải gật đầu cơ chứ nhưng Sherlene hiểu anh, nó cúi gập đầu nhẹ nhàng.

'Vậy em xin phép xuống trước ạ !'

Sherlene đi xuống nhưng vẫn ngoái lại nhìn Khun, giờ Khun đã nhắm nghiền mắt lại xương hàm bạnh ra, nghiến chặt răng. Nó chạy vội xuống lấy bông băng và thuốc để sẵn trên bàn vì nó biết, nó sẽ ko làm cho Khun được.

Bước dần xuống cầu thang, Khun đưa mắt nhìn xung quanh, ánh mắt vô thần, bàn tay đưa lên mặt mũi quệt ngang lau đi nhưng giọt nước còn lại. Những tâm huy chương của anh vẫn ở đấy. Là niềm tự hào của Tiffany nhưng giờ nó là sự xấu hổ của Khun. Giỏi võ ư ? Mạnh mẽ ư ? Để làm gì chứ khi không thể bảo vệ che chở được cho người mình yêu. Lại là thở dài ... Con Minnie vẫn nằm đấy, đầu tựa lên 2 chân trước, ánh mắt mệt mỏi nhìn xung quanh, nó cũng buồn, ngôi nhà ấm áp ngày xưa giờ lại im lặng và trống rỗng.

♫Em đừng đi, đừng đi mà, Anh không thể chịu đựng nữa rồi, Anh không thể sống mà thiếu em dù chỉ một ngày♫





Kajimaseyo vang lên giữa căn phòng đã tràn ngập ánh nắng. Giữa những tia nắng hy vọng lại là giai điệu thật tuyệt vọng. Khun đứng dưới làn nước, dòng nước lạnh tím tái chảy qua những vết sẹo dài trên lưng, chạy qua cánh tay, chảy qua khuôn ngực, ... Đứng trước gương, Khun đã lâu rồi không làm vậy, vỗ nước lên mặt, và cạo râu. Khuôn mặt góc cạnh dần dần hiện ra, ánh mắt thì vẫn mệt mỏi và đen buồn. Nhanh chóng thay quần áo, bộ đồng phục bình thường hàng ngày, áo sơ mi, quần tây, rồi comple lần lượt từng thứ.

Xe bus trường đã đến, Khun hít một hơi dài, anh bước chậm rãi và bình tĩnh. Nhẹ nhàng và mỏng manh như một đám mây đang tràn vào những đường núi, nhưng anh đã quên một thứ mất rồi ...


Hết tập 1



Props Report

Rank: 2

Cash
77 K$D
Posts
292
JJ1698 Post on 6-8-2011 14:20:13 |All posts
Temmmmmm há ha hà thêm một em tem nữa về nha mình rồi
Lần đầu tiên đọc fic của bạn
Chap đầu thì bạn cũng không có nói cái gì nhiều hầu hết là nỗi đu của Khun khi mất Tiff
Dù mới là Chap đầu thôi nhưng mình rất thích cách bạn tả nỗi đau Khun
Nên vì vậy mình sẽ ủng hộ fic này cho cùng * vênh mặt lên*
Mong bạn ra chap mới soon ^^

Comment

JJ1698  hihi bạn sn bao nhiu mìn sn 94  9-8-2011 11:28:14
khuntoria92  Kam sa ham mi ta ! Mình không thích vừa viết vừa giải thích :) Mình muốn các bạn cảm nhận nó theo cách của riêng các bạn :) Ai dám nói Fic là Fic, Fic có thể là Fact nữa !   9-8-2011 03:25:01
Nhìn đời bằng nửa con mắt.

Props Report

Rank: 2

Cash
587 K$D
Posts
362
Rubycecilia Post on 6-8-2011 17:36:40 |All posts
lần đầu tiên đọc fic mà có full HD =]]
Đập váo mắt cái chữ khuntoria bự choằm qoằm là biết ta phải dấn thân vào đọc.....
Đọc rồi tối về ta edit sau nhé chủ thớ...!!
**********
Edit đây.. hơi trễ..=]]=]]vỉ quên
1. Mình sinh năm 92....
2. Chap 1 chỉ mới là tâm trạng + nỗi đau của Khun thôi.. nên cũng chưa biết nói gì..ngoài việc là.. miêu tả nỗi đau của khun sao mà xót quá... đợi các nhân vật tiếp xuất hiện..!!
3. Thanks cái fic... và thank chủ nhà..!! 5 ting

Comment

khuntoria92  Hì tớ để thế để cho các bạn thấy giống kiểu phim của KST Cái gì mà là giả mà càng giống thật thì càng thích phải không ? Kam sa ham mi ta !  9-8-2011 03:26:30

Props Report

Rank: 1

Cash
31 K$D
Posts
18
gacon_0610 Post on 7-8-2011 21:27:10 |All posts
mới dọc fic của bạn lần dầu tiên
ba dau khổ thấy mà tội..hy vọng omma sẽ giúp ba lấy lại tinh thần
hóng ep mới của au....trãi chiếu ngồi dợi

Comment

khuntoria92  Kam sa ham mi ta ! Quả thật là hơi đau khổ nhưng mình muốn thể hiện bản lĩnh của Khun khi có thể vượt qua tất cả để dành tình yêu thật sự cho Victoria !  9-8-2011 03:30:32

Props Report

Rank: 1

Cash
24 K$D
Posts
10
khuntoria92 Post on 9-8-2011 03:07:29 |All posts

Full HD Tập 2:



Nó vừa bị ông nội mắng cắp đít chạy, nó còn quay lại lè lưỡi với ông nữa. Thằng cún con nó lại ngồi phịch xuống giữa thảm, cầm cái ô tô của nó, và chu cái mỏ ra 'xùy xùy' giả làm tiếng ô tô, trên cái môi cong còn vương những hạt vụn bánh, đôi lông mi cong dài chớp chớp thỉnh thoảng lại nhìn xung quanh để ý bố mẹ nó nói chuyện, cái mũi sụt sịt. Ngôi nhà không quá rộng, cách bài trí thật vừa phải. Bên trên một khung đèn lớn màu vàng tỏa ánh sáng ấm áp khắp phòng, những hoa văn không quá hoa mỹ, nhưng tinh tế, thoáng trông như phong cách của châu Âu cổ kính. Xung quanh tường treo những khẩu súng cổ điển nhất trên nền tường váng sữa mềm mại và ấm cúng. Phía sau lưng ghế sofa là tủ sách khiêm tốn, những cuốn sách Thái của ông nội và bố. Chiếc thảm tròn ở giữa là chỗ mà cún con Khun hay chơi và là chỗ đặt cái ghế tựa của ông nội.

Nó say sưa tự tưởng tượng ra cảnh 2 chiếc xe trên tay nó đuổi nhau ráo riết, ... Chuông cửa reo, bố mẹ cùng đứng dậy, ông nội bỏ tờ báo khỏi tay, nhìn ra bên ngoài. Gió từ bên ngoài làm chiếc chuông gió kêu leng keng. Đó là gia đình một người bạn, mới chuyển đến gần đây, họ sống đã lâu tại Hàn Quốc nhưng giờ mới có dịp gặp mặt. Thằng kia dừng chơi hẳn, mặt nghệt ra, quay ra nhìn. Ồ có bạn đến chơi rồi. 1 cún con khác. Nó chống tay đứng dậy, trên tay vẫn cầm 2 cái ô tô. Chạy ra cách cô bé 1 khoảng nó đứng lại trố mắt một lúc, cái mồm lại chu ra, quần áo thì xộc xệch, mông đít ngúng nguẩy.



'Đi ra vườn chơi đi' - Đứng hết 1 lúc nghệt ngỗng, thằng cún con lên tiếng. Tiếng nói lanh lảnh và rất vang.

'Kìa anh gọi đi chơi kìa Thiên kìa' - Mẹ nó cười và kéo tay nó nhè nhẹ ra. Cún con Thiên đứng nép vào váy mẹ, nó úp mặt vào váy mẹ, một tay cụp cái mũ rộng vành xuống che mặt chỉ để lại một khe hở để nhìn ra. Thỉnh thoảng nó đưa tay vén những sợi tóc tơ xòa vào đôi má trắng hồng xinh xắn.



'Nó ngượng đấy' - Mẹ nó cười nói khẽ với mẹ mình.

Thằng cún con chạy lại dắt tay nó. Đầu tiên thì nó không cho, nhưng mẹ cứ đẩy nó ra. Lúc đấy sao ghét mẹ thế, người ta đang ngượng mà. Nhưng ngoài vườn có gì nhỉ. Mà sao trông thằng cún con này buồn cưới thế. Nó chịu để thằng kia dắt tay. Bố mẹ trở vào cho đến khi váy của Thiên khuất sau cánh cửa ra vườn.

Vườn cây thật mát mẻ tuyệt vời. Cành cây xanh mướt như ôm lấy 2 đứa trẻ. Tiếng gió lao xao đưa đẩy những cành cây, ánh nắng thu không quá gay gắt, nó chỉ đủ dành cho cây lá tốt tươi. Thằng cún con nằm ườn ra thảm cỏ. Nó xòe bàn tay mũm mĩm ra đập xuống cỏ.

'Em nằm xuống đây anh sẽ chỉ cho em cái này' - Mắt nó lúng liếng cười lộ ra những chiếc răng sữa bé xíu. Bỗng đâu con Friky sủa lên ầm ĩ. Con bé khẽ giật mình, nó cúi xuống nấp sau thằng bé.

'Mày có muốn tao mách với ông không hả, mày còn sủa nữa tao sẽ không cho mày ăn chipchip nữa. Đừng làm bạn tao sợ nếu ko tao sẽ bắt mày ngủ tầng 1 đấy'

'Anh cho con chó ăn kẹo chipchip à, nó không hiểu anh nói đâu'

'Nó biết nghe lời lắm Thiên à, yên tâm đi có anh ở đây nó không làm gì đâu, em ngồi xuống đây' . Con bé vuốt váy và quỳ xuống thảm cỏ bên cạnh thằng cún con, thỉnh thoảng vẫn nhìn liếc chỗ con Friky. Thằng cún con thì nhăn mặt ra vẻ tức giận rồi lườm con Friky. Nó vẫn sủa lên mấy tiếng rồi cúp đuôi đi vào nhà. Thằng cún con lại quay lại nhìn con bé ánh mắt lanh lợi và thông mình.

'Đây là cây đậu của anh đấy'

'Em có thể chạm vào nó không'

'Ừ'

'Nhẹ tay thôi, rách là bây giờ'

'Đây là cái lá sao, nó mềm thế'

...

Tiếng trẻ con lanh lảnh, và thình thoảng những tiếng chó sủa, khu vườn được bọn chúng làm náo động, chán ngắm cây đậu, chúng lại đuổi nhau chạy vòng quanh, ... Được một lúc, bỗng cún con Thiên chạy lại chỗ mẹ và khóc. Thằng cún con kia đứng ngoài thềm cửa. Hai tay nó để trước bụng, mặt ngơ ngác, rồi đưa một tay lên xoắn xoắn mấy sợt tóc trên đầu. Thật đúng là không biết mắng hay là cười nữa. Hóa ra lúc ở ngoài vườn ngồi trên xích đu, chẳng biết nó học ở đâu, thằng cún con đã 'bobo' lên má của cún con Thiên. Bố mẹ không thể nhìn nổi cười khi, nhìn cái mặt nghệt ngỗng của thằng cún con và ánh mắt dỗi hờn của bé Thiên.

Lũ trẻ lớn lên bên nhau thật dễ dàng, cuối tuần nào, nó cũng đòi mẹ nó đưa sang nhà cô chú Tống để chơi, bên ấy có cái xích đu to hơn nhà nó, và bay cao hơn, và hình như nó thích chơi với cô bé kia. 2 gia đình khá thân thiết cho đến cuối năm 1999, sau khi ông nội mất, cả gia đình phải trở về Mỹ nó cũng không biết để làm gì nữa. Nhưng nó buồn lắm. Nó tặng cho bé Thiên con gấu bông mà nó yêu quý nhất, rồi nó vừa dụi mắt vừa bảo :

' Anh tặng em con Pinky nhé, buổi tối đi ngủ nhớ đọc truyện cho nó nghe '

Hai đứa khóc và con bé giữ chặt lấy tay anh Khun.



~ ~ ~





Tại một quán ăn ở Seoul, những nồi bánh gạo cay sôi xình xịch, khói từ bếp nấu bay ra nghi ngút

' Rầm ' Tiếng đập bàn.

'Tôi không thích nói nhiều đâu mà tại sao chỉ có vài trăm nghìn mà ông cũng không có là sao ?' - Thằng Taec vừa nói vừa nhai nhóp nhép kẹo cao su. Cầm cái gậy bóng chày và đập đập vào thành bàn. Ông lão rất sợ hãi miệng run run trả lời :

'Bây giờ tôi chưa có đủ, mấy hôm nữa cậu quay lại được không ?'

'Hyung à người ta không có tiền thật mà' - Thằng Chansung ngồi tay cầm điện thoại nhắn tin liên tục cứ bíp bíp. Mọi người trong quán chạy hết. Những quán ăn nhỏ gần chợ ở Seoul bao giờ cũng vậy, phải chi trả một khoản tiền gọi là 'bảo vệ phí' để có thể làm ăn suôn sẻ không bị phá phách.

Ông lão tay run run đẩy chiếc kính lên, lại tiếp tục:

'Tôi xin các cậu, quán đang làm ăn thất bát tiền ăn cũng chưa đủ, các cậu để tuần sau được không ?'

'Đó là việc của ông , ông nghĩ tôi đùa phải không? Ông mà không đưa tiền cho tôi, tôi nghĩ đại ca Park sẽ cho người dọn sạch chỗ này đấy! Ha ha ha' - Thấy mình cười quá lố, thằng Taec lại thu miệng lại nhìn xung quanh rồi hắng giọng.

'Dù sao thì ông cũng nên đưa tiền cho tôi trong hôm nay'

'Người ta đã nói là không có mà' - Một giọng con gái vang lên.

'Đứa nào' - Thằng Teac vừa quay ra bỗng 'bộp' một chiếc đũa phi ngay vào đầu.

'YA SS ! Cô em là ai đừng xen vào chuyện của bọn ta nếu ko sẽ phải hối hận đấy Ha ha ha' - Lại cười quá lố, đưa một ngón tay lên gạt mũi.

Ông lão xua xua tay, ngăn cản cô bé. Thằng Chansung đang há mồm mắt trố, rồi lại nuốt nước bọt ực 1 cái, ngồi im thin thít.

'Cô em cũng xinh đẹp đấy chứ' - Tiến lại gần hơn, cười đểu rồi gật gật đầu.

'Chú gì ơi'

'Hả'

'Khóa quần của chú'

Thằng Taecyeon chột dạ nhìn xuống, lại 'bộp' 1 cái, 1 cái lên gối, đau đến tận tim, đáng đời sói lắm. Xong việc cô gái ra đỡ ông lão, rồi thoáng chốc đã biến mất.

'Ahhh bắt lấy nó cho tao' - Thằng Taec ôm *** đau đớn, quằn quại trên nền đất.

'Hyung à đứng dậy thôi mọi người đang nhìn kìa' - Thằng Chansung sốc nách Taec kéo ra. Trong khi mọi người ở ngoài đang chỉ chỏ xì xào.

'Ôi còn gì là phong độ nữa agrr, Tôi sẽ quay lại đấy ông già' - Rồi hai thằng chạy vội ra ngoài, thằng Taec quay sang đập vào đầu thằng Chansung 1 cái. 1 thằng cầm cái gậy và ôm ***, 1 thằng ôm đầu chạy. Thảm hại.



~ ~ ~





Phơi quần áo xong, thì chuông điện thoại reo.

'Chị à, hôm nay chị không đi cùng em phải không ?'

'Ừ đúng rồi ! Vì hôm nay chị đang ở nhà bác mà'

'Vâng vậy đến trường chị em mình gặp nhau nhé'

'Ừ bye em'

Victoria khẽ cười và nhìn vào màn hình điện thoại, hình ảnh trên màn hình trông thật vui nhộn, đó là lễ hội hóa trang, cô đóng vai phù thủy với chiếc mũ phép thuật đen trên đầu, còn Luna thì đóng vai Catwoman với 2 tai mèo nghịch ngợm. Đúng vậy, cô đang ở nhà bác. Bác ấy ốm quá. Bác trai lại đi công tác nữa. Dù sao cũng đã thi xong Victoria xuống đây chăm sóc bác vài ngày trước khi nghỉ hè. Bê rổ quần áo xuống nhà. Cũng đã là 7h rồi. Victoria chạy xuống tắt bếp. Cô xé một tờ giấy nhớ màu vàng, với dòng chữ : ' Khi bác ăn thì phải đun nóng lại nhé, cháu đi học đây ạ, Victoria, *Smile* 'dán vào tủ lạnh . Một nụ cười hết cỡ, ánh mắt tự hào, khoắc cặp lên vai Victoria, chuẩn bị đi học. Trước khi ra đường, Vic hít một hơi dài hai tay mắc vào quai cặp và đi nhanh ra đường. May quá, trời hết mưa rồi, nhưng cảm giác thì lành lạnh thế nào ấy. Mặc thế này có lạnh quá không nhỉ, cô lấy hai bàn tay đan chéo xoa xoa vào hai cánh tay rồi nhìn xuống chiếc áo sơ mi ngắn tay màu trắng. Thôi sắp muộn rồi đi thôi.

'Hôm nay mình sẽ phải đi bộ khá xa đây!'
...
'Hy vọng là mình sẽ tìm được chiếc xe ấy'

'Bác ơi cho cháu hỏi phố Cheongnam ở đâu ạ?'

'Sắp đến rồi cháu ạ, đến cột đèn xanh đỏ rẽ trái cháu nhé.'

Mọi người bắt đầu đi làm, phố ngày càng đông dần lên. Một cô gái ngơ ngác đứng hỏi đường với nụ cười tươi đẹp.



~~~





Quá mệt mỏi vì những giấc mơ đêm qua, Khun ngồi dựa vào ghế nhìn ra khung cảnh ngoài đường mà mắt cứ díp lại. Đưa một tay lên chống cằm và che mũi, cùi chỏ đặt trên đầu gối, nhìn bâng quơ xung quanh. Cơn mưa sáng nay vẫn còn để lại nhiều dư vị. Một mùi mát lạnh của không khí, nền đất vẫn còn ướt, và kính cửa vẫn còn ướt . Xe đang đi đón học sinh, và đã đón được một nửa xe rồi. Bọn trẻ con ban đầu thì nô đùa ấm ĩ, hết kể về chuyện tối qua nó được nhìn trực tiếp Ryeowook, lại kể tiếp chuyện nó thích bài hát nào trong album Mr.Simple, blah blah ... Chúng không bao giờ ngồi cùng Khun cả, Mr. Muay Thái,  luôn tự xây dựng một bức tường kiên cố xung quanh mình bằng ánh mắt mệt mỏi, u buồn. Khun cũng chẳng bao giờ nói 1 câu nào, sự im lặng làm cho anh như biến mất hẳn trên chiếc xe đó. Xe dừng lại ở McDonald để bọn nhỏ mua quà sáng rồi lại đi tiếp để đón học sinh. Khi mà Khun đang dần dần thiếp ngủ thì bỗng xe dừng khựng một cái, cả người Khun đổ về phía trước, Khun đưa một cánh tay lên chống vào ghế trước. Ngồi lại 1 lúc Khun lại đưa một tay lên chống vào cổ, khẽ lắc nhẹ những tiếc lắc rắc phát ra. Rồi Khun lại ngửa ra ghế, quay mặt nhìn ra ngoài.

'Cháu chào bác ạ ! Cháu là Victoria!'

'Cháu là Victoria à! Ừ Sung Jae đã gọi cho bác và nói rằng hôm nay cháu sẽ đi xe này, cháu chọn chỗ ngồi đi'

'Cháu cảm ơn bác ạ ! Đây là báo Seoul sáng nay, chút nữa bác đọc nhé !'

'Cháu thật tốt bụng'

Cái xe im lặng một chút, có người mới. Chúng xì xào nói chuyện với nhau. Đứa thì chăm chú nhìn.

'Em chào chị ạ!'

'Em chào chị! Chị học lớp 11B phải ko ?'

'Đúng rồi em ạ! Mấy đứa ăn sáng chưa?'

...

'Em có thể ngồi ở đây được không?'

Nichkhun quay người lại nhìn, cảm giác đó thật là lạ. 1 điều gì đó thoáng qua trong suy nghĩ của Khun. Khựng 1 lúc, Khun kéo chiếc cặp lại gần mình hơn. Victoria cười mỉm, và ngồi xuống bên cạnh Khun. Anh thở dài một tiếng, rồi lại quay mặt ra ngoài kính cửa.

'Từ hôm nay đến hè em sẽ đi xe 4B cùng anh và mọi người' - Victoria không quên cười thật tươi.

'Cũng chẳng còn mấy ngày'

Cả xe im lặng luôn, cái im lặng thật lạ lùng.

Mr Muay Thái nói chuyện ư ???

Khun vừa tặng cho Victoria một điều vô cùng bất ngờ. Cả lũ mắt chữ A mồm chữ O. Có đứa quay sang nhau:' Tao tưởng anh ý bị câm', 'Mày hâm à, anh ý không nói thôi!', rồi có đứa giơ ngón tay cái ra hiệu tốt tốt ( ) với Victoria. Victoria thì chẳng hiểu gì cả, nhìn xung quanh.

Khi xe đã trở lại bình thường, Victoria kéo cặp để lên trên đùi. và ngồi thật thoải mái. Khẽ liếc ánh mắt sang phía kia. Cái gì thế kia. Lại tiếp tục liếc sang. Bàn tay của Khun đang chảy máu, máu đang dần thấm ra lớp băng bên ngoài. Vậy mà anh ấy để như thế sao ? Victoria đi lên trên đầu xe nói gì đó với bác lái xe. Bác ấy gật gật đầu và quay sang mở hốc bên cạnh mình và đưa cho Victoria một cái hộp. Về đến chỗ ngồi:

'Anh đưa tay cho em được không'

Khun quay hẳn lại nhìn, ánh nhìn mệt mỏi và soi sét, trán hơi nhăn lại.

Không đợi Khun trả lời tiếp, Victoria kéo hẳn tay anh ra tháo lớp băng bó chằng chịt ra. Cánh tay Khun như con trăn nam mỹ vậy, nặng nề. Rất nhiều máu. Victoria cũng nhăn mặt và có vẻ sợ. Khun như người bất động, ánh mắt không rời khỏi Victoria. Hình ảnh này quen thuộc quá. Trước đây cũng đã có người làm như vậy.

'Anh chịu đau 1 chút nhé' - Victoria nhìn Khun rồi từ từ rắc thuốc sát trùng lên vết thương. Xót lắm. Đau lắm. Mặt Victoria nhăn lại nhìn Khun. Còn Khun thì bình thường, ánh mắt vẫn vậy. Khun đưa tầm mắt ra thật xa, ánh mắt nhìn xuống dưới rồi nhắm lại  một lúc. Victoria cẩn thận băng buộc và rửa sạch vết thương, cô cứ thao thao bất tuyệt.

'Anh làm gì với tay của mình vậy? Sao có cả cái gì trắng trắng như vụn sơn tường thế này? thật là! Dù là làm gì thì cũng đừng làm thế nữa! Xong rồi đấy, đưa tay kia đây nào !'

...

Victoria về chỗ ngồi, lần này bỗng nhiên Nichkhun đứng ra ngoài. và kéo cặp mình ra:

'Em ngồi ở trong đi'

'Dạ! ... Vâng' Victoria trố mắt.

Nichkhun ngồi xuống khép cánh cửa kiên cố. Victoria ngồi lọt thỏm bên cạnh vẫn chưa hiểu chuyện gì thì xe dừng lại. Thằng Taec và Thằng Chan đã lên xe.

'Ế ế Hi các em, hôm nay cho anh ngồi cạnh được không ?' - Thằng Taec đi lại ngênh ngang rồi chọc bọn con gái ngồi trên.

'Hyung à em ấy sợ đỏ mặt rồi kìa' - Thằng Chan đẩy thằng Teac đi một tay nó giữ quai cặp.

NGƯỜI MỚI. Hai thằng há hốc mồm. Thằng Taec nhanh nhấu chạy lại gần, nó hỏi với qua Nichkhun.

'Này cô em, cô em là người mới à, sao không xuống đây ngồi với anh He he' - Thằng Taec. Thằng Chan thì mồm vẫn hà hốc từ nãy.

Victoria thấy hơi sợ, thắng Taec nó to đùng như con gấu ấy. Nichkhun tay đang khoanh trước ngực. Nghiến răng, xương hàm bạnh ra, anh đưa ánh mắt mệt mỏi lên nhìn thằng Taec.

'Alright alright man, take it easy Ok ? Khunnỉe à hôm nay mày sao vậy ?'
Rồi nó vỗ vãi Khun.
'Chào Khun Hyung'- Thằng CHan tuy chào Khun nhưng nó lại nhìn Victoria không chớp mắt + mồm chưa ngậm.
Thằng Taec đi qua mải ngoài lại nhìn, 'Rầm' Ngã sấp mặt xuống sàn xe.
Thằng Chan chẳng để ý gì cũng ngoái lại nhìn, 'Rầm' Ngã vật lên người thằng Teac.
Cả xe cười ồ lên.

'Còn gì là phong độ nữa agrrr'

...



'Khun à! Anh có thể giúp em đóng cảnh cửa này được không? Nó chặt quá!' - Victoria đang cố đóng cửa sổ.

Nichkhun giật mình khi có người gọi tên mình, nhẹ nhàng quay sang, quả thật cánh cửa lớn như vậy con gái ko thể tự đóng được. Đưa cánh tay phải qua đóng cánh cửa. NÓ NẶNG THẬT. Cuối cùng Khun phải đưa cả hai tay ra đóng cửa.
Một tay ở trước mặt Victoria
Một tay ở sau lưng cố ấy.
Victoria chợt đỏ mặt. Khun đang ở một khoảng cách rất gần. Hơi nóng từ người anh đang tràn ngập ở đây. Bây giờ thì Victoria đã có thể nhìn khuôn mặt Khun thật rõ ràng.
Một cảm giác thân quen đến kỳ lạ.
Đôi mắt với hàng mi dài.
Đôi môi mỏng manh khô ráp để hờ.
Tất cả gợi nhắc cô nhớ đến cún con của cô ngày xưa.
Nhưng tại sao học cùng nhau đã 2 năm rồi mà cô không nhận ra anh ấy và anh ấy cũng không nhận ra cô.
Vậy chắc là nhầm người rồi.
Vừa quen mà vừa lạ.

Tiếng cửa sổ dập 'Tách' một cái kéo Victoria ra khỏi khoảng không vô tận. Nichkhun lại nằm ngửa người ra ghế, khoanh tay trước ngực và nhắm mắt lại.
Victoria thình thoảng lại khẽ liếc nhìn sang. Rồi nhìn càng lúc càng lâu. Nichkhun lúc này sừng sững như pho tượng 1 chiến binh cổ. Cô cứ nhìn như thế cho đến khi thiếp đi ...

~ ~ ~



Xe dừng lại từ từ trước cổng trường. Victoria từ từ mở mắt. Cảm giác này thật tuyệt. Thật ấm.
Xe phanh hẳn lại. Có một bàn tay giữ lấy đầu của Victoria khỏi chúi về trước. Khi mở mắt Victoria đang nằm trên vai áo của một người, điều bất ngờ là còn đang đắp chiếc áo comple của người đó. Chiếc áo to đến độ nó chùm qua cả đầu gối của cô. Victoria ngồi thằng dậy. Hơi ngượng. Đưa một tay trả áo lại  'Em cảm ơn ạ'. Victoria giả vờ quay vào vuốt lại tóc để không phải nhìn ánh mắt ấy. Khi quay lại Khun đã đi đến đầu xe. Khun mặc áo sơ mi một tay cầm chiếc comple, một bên vai khoác cặp. Giống như lúc lên xe, Khun lại nhẹ nhàng bước xuống, lại hít một hơi dài chậm rãi bước đi, vòng ra sau xe và đi đường khác. Victoria thấy thế cầm vội cặp chạy ngay theo đằng sau Khun. Nhưng mà sao anh lại không đi cùng bọn kia nhỉ? Đã có tiếng chuông vào giờ rồi vào nhanh thôi.

'Hai anh chị kia đứng lại' - Tiếng gắt của bà phụ trách.

Victoria quay lại, cúi chào cô. Còn Khun thì nhấm mắt lại, lại nghiến răng và xương hàm lại bạnh ra. Nhắm măt lại.

'Cậu kia Caravat của cậu đâu. Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi. Mà học sinh cái trường này vẫn không thể nhớ hộ tôi là sao? '

Giờ thì Khun giật mình. Đó là chiếc caravat mà Tiffany đã tặng anh. Và anh đã quên nó.

'Sao giật mình à, bây giờ thì quay về nhà lấy đến đây nếu không cậu sẽ không được học hôm nay'

'Em xin lỗi cô anh ấy không cố ý đâu ạ'

Khun thở dài, rồi bước thẳng ra cồng trường luôn.

'À cậu chống đối lại tôi phải không ? Hay lắm cậu có quay lại đây không thì bảo ?' Hai tay bà ấy chống nạnh.

Khun coi như không nghe thấy vẫn bước tiếp.

'Thôi mà anh' Victoria kéo tay Khun lại, khuôn mặt van lơn.

'Bây giờ các cô các cậu giởi lắm rồi, yêu đương rồi không học hành gì cả, đã thế đạo đức còn xuống cấp nghiêm trọng'

Giờ thì Khun quay lại

...


Hết Tập 2

Props Report

Rank: 2

Cash
571 K$D
Posts
385
Yuki_Hooseki Post on 9-8-2011 09:48:19 |All posts
Yuki_Hooseki posted on 6-8-2011 03:32
hem bjk tình hình thế nào nhưng thấy Teacfany là bay vào cmt thui

mong là sẽ có nhìu ...


Hix... bùn 5', mà đành chịu thuj vì bạn là t/g mà à mà casting của bạn giống bên mình đến 80% đấy, có gì wa ủng hộ nha

http://kst.vn/community/forum.ph ... &extra=page%3D2

http://kst.vn/community/forum.ph ... p;extra=#pid6594898

À quên, cho xin con tem chap 2 nha, đọc rùi edit sau

--------------------------------------------

H mình edit cho au đây, nội dung cũng ok lắm đó, tớ thích nhất là cái khúc vào hai nhân vật chính bước vào cổng trường bị giám thị bắt

nhưng mình mình có vài góp ý nhỏ vầy nha (theo ý cá nhân mình thuj):

1) - Fic của bạn như vậy cũng là nhiều nhân vật hơn các fic khác rùi, nhìu fic chỉ có đúng 2 nhân vật chính thuj nhưng cũng rất hay, tùy thuộc vào cách viết và nội dung của từng người thui, chứ số lượng không quan trọng đâu bạn à

2) - Cái này thuộc vào nội dung tí xíu nha, tại mình ko hiểu lắm về nhân vật của bạn, vì theo như mình thấy thì tất cả bọn họ đang học cấp 3... nhưng mà... Taec với Chan lại làm đầu gấu, đi thu "tiền bảo kê" trong khi vẫn còn đang cắp sách đến trường... mình thấy chỗ này ko hợp lý lắm vì nếu như chuyện này nhà trường biết được thì chắc đã bị đuổi học òi chứ ko chơi... nên nếu bạn có thể đổi lại thành phá phách hay chọc ghẹo người khác thì mình thấy nó hợp lý hơn

- Còn Khun nữa, theo mình thấy thì Khun và Fany đã từng sống chung với nhau, trong khi bây h Khun chỉ mới học cấp 3... như thế thì có hơi...

- Vì vậy mình thấy tốt nhất là bạn nên nâng tất cả mọi người lên mức Đại học, như vậy thì sẽ hợp lý hơn và không cần phải sửa chữa nhiều

3) Cái nì wan trong nhất nì, tên của honey tớ là Ok Taecyeon chứ ko phải là Ok Teacyeon , au sửa lại đi

đó, tớ góp ý thế thuj, au xem xét lại rùi mún tính sao thì tùy au

Comment

khuntoria92  Fic mình ít nhân vật mà :) chỉ xoay quanh 1 vài nhân vật thôi, hơi nghèo nàn phải ko ?  9-8-2011 13:56:52
영원히 택파니 사랑
1000 days - Loving you

Props Report

Rank: 1

Cash
24 K$D
Posts
10
khuntoria92 Post on 9-8-2011 15:43:50 |All posts
Yuki_Hooseki posted on 9-8-2011 09:48
Hix... bùn 5', mà đành chịu thuj vì bạn là t/g mà  à mà casting của bạn giống bên ...

Cảm ơn Yuki-ssi nhiều ạ !
Cũng đã đắn đo suy nghĩ về những nhân vật của mình, và rất vui vì Yuki đã đọc rất kỹ và cảm nhận từng nhân vật.
Taec và Chan liên quan đến bọn xã hội đen đã làm Khun mất Fany nên mình đành phải để là liên quan 1 chút đến xã hội, chứ ko hẳn chỉ là trêu chọc người khác. Taec ngang ngược ngốc nghếch về sau sẽ phải lòng 1 người, và mình đặc biệt muốn Yuki-ssi lựa chọn cô gái đó để mình sẽ thêm nhân vật vào đầu tập 3. ( Cô gái đã ném đũa vào đầu hắn )
Còn về chuyện Khun và Fanny sống cùng nhau thì hình như ko phải, ( mình nghĩ là ) sau khi Fany ra đi, Khun chỉ nuôi hộ con Minnie thôi mà.
Đến tập cuối cùng mình sẽ đưa ra poll câu hỏi để các bạn cùng bình chọn đoạn kết thật vui !

Comment

Yuki_Hooseki  nếu như au hỏi Yuki thì h Yuki chỉ bjk nói là au đổi nhân vật Fany thành Yuri đi... òi phía dưới Fany sẽ là người cặp với Taec :))... (Yuki ích kỉ lắm đóa)  9-8-2011 16:50:38
Yuki_Hooseki  aigoo, ko phải au muốn làm khó mình chứ, đó h mình chỉ yêu mỗi Taecfany thui, h au bắt mình lựa chọn 1 người cho Taec... :(( sao mà chọn đây???  9-8-2011 16:49:11

Props Report

Rank: 1

Cash
24 K$D
Posts
10
khuntoria92 Post on 9-8-2011 21:14:13 |All posts
Thôi được rồi !
Để au nghĩ vậy
Cảm ơn Yuki quan tâm nhé !
Fic Yuki dài thật đấy !

Props Report

ASUS EXPO 2014

quangcaoks​tvn@gmail.​com|Mobile|RSS|Tags|Archiver|KST

UTC+7, 1-10-2014 19:01 Processed in 0 second, 0 query

Powered by Discuz! XPERIA

© 2001-2011 Comsenz Inc.

Nội dung trên KST do các thành viên đăng tải. KST không chịu bất cứ trách nhiệm gì về các trang mà đường dẫn không thuộc KST.VN

Top