KST - Keep Smiling Together

 Forgot Pass?
 Đăng ký / Register
Quà tặng âm nhạc
KST đã gửi đến NoOne bài hát How Did I Fall In Love With You - Yao Si Ting với lời nhắn How Did I Fall In Love With You
Để tặng bài hát hãy Bấm vào đây
Tổng số47659 tâm trạng

Box tâm trạng

View: 86762|Reply: 108

[Longfic] Kiếp sau anh sẽ lại yêu em chứ? | Mint | Completed [Copy link]

Rank: 4

Cash
5008 K$D
Posts
5690

KST Medal

mint.doli Post on 20-6-2011 09:14:09 |All posts
Last edited by lonely_cat on 6-10-2012 13:42

Kiếp Sau Anh Sẽ Lại Yêu Em Chứ?






http://img256.imageshack.us/img256/4194/mu02.swf?mp3=http://irondj.net/mix/file/7965/Huang_Sheng_Yi_-_Chi_can_vi_em_song_mot_ngay.mp3&autoplay=1&go=Song:%20V%C3%AC%20m%E1%BB%99t%20ng%C3%A0y%20anh%20c%C3%B2n%20s%E1%BB%91ng%20by%20Hu%E1%BB%B3nh%20Th%C3%A1nh%20Y%20-%20Upload%20by%20Mint@KST%20-%20Ch%C3%BAc%20c%E1%BA%A3%20nh%C3%A0%20%C4%91%E1%BB%8Dc%20fic%20vui%20v%E1%BA%BB%20*hug*%20*kiss*%20&loop=1&?


Author: Mint

Category: Lãng mạn, buồn

Status: On going

Rating: PG13

Disclaimer: Mọi thứ trong fic thuộc về tác giả

Casting:

Hứa Anh Đào




Lạc Đình Phong




Trình Thiếu Vĩ




Tiểu Yến




Lạc Khả Vân




Kiều Khả Uyên




-----------------




Lưu ý trước rằng đây chỉ là một fiction, không phải fanfic. Nó không viết về bất cứ một thần tượng nào cả. Cốt truyện, tình tiết, nhân vật... mọi thứ liên quan tới fic đều là thuộc về trí tưởng tượng của tớ.

There's 3 ratedCash Collapse Reason
ớt_bột + 1 thật tình thì c vẫn thích cô với .
rosalie_hazel + 1 ồ cô Cừu cũng viết fic à:)
thanhduongtu9x + 1 chưa đọc, rết đã =))

Total: Cash + 3   View rating log

Tin rằng những con đường dù có lúc chia xa
nhưng rồi cuối cùng vẫn sẽ hướng về một đích...

Props Report

Rank: 4

Cash
5008 K$D
Posts
5690

KST Medal

mint.doli Post on 20-6-2011 15:30:33 |All posts
- Phần Mở -



Gió cuối xuân thổi tới. Hoa đào vi vút bay. Cánh hoa nhuốm đỏ sắc trời, dập nát dướt gót chân người bước qua, nằm lạnh lẽo bên đường hiu quạnh.

Gió mỗi lúc xa dần, xa dần. Hoa đào trông theo. Lệ không tan thành nước mà quyện thành máu đỏ, rải khắp con đường.

Luân hồi.

Tôi vẫn nghĩ vận mệnh vốn chỉ là một vòng tròn khép kín. Những gì cho đi sẽ được nhận lại. Những điểm bắt đầu sẽ quay về kết thúc. Xoay, xoay, xoay mãi...

”Qua cầu Nại Hà, anh nhất định sẽ không uống canh Mạnh Bà... Để kiếp sau... vẫn nhớ... Kiếp sau sẽ lại... đi tìm...”

Kiếp sau?

Tôi cười, ngẩng mặt lên nhìn trời.

Đã có bao nhiêu bóng đàn ông lướt qua đời tôi? Có lẽ nhiều. Tôi không đếm hết. Cũng chẳng cần nhớ. Có những chuyện, quên đi, sẽ tốt hơn.

Vận mệnh của tôi đáng ra sẽ khác. Tôi đáng ra sẽ mãi mãi là bông hoa đào sống yên ấm trong vườn khuê các... Nếu không chạm vào gió... Nếu không có một ngày lỡ để gió cuốn đi...

Nhưng luyến tiếc thay đổi được gì? Huống hồ... tôi chẳng bao giờ tiếc, chẳng bao giờ hối hận.

Nếu có một ngày, vòng kim đồng hồ kia quay ngược lại... tôi chắc chắn vẫn sẽ chọn... bên anh.

Nếu có một ngày, luân hồi chuyển kiếp... tôi chắc chắn vẫn sẽ chọn... yêu anh.

Cuộc đời tôi.






Comment

vane_tran  Ừ, hay, cơ mà buồn =((, ôi cứ nghe là nhớ đến fic ♥Yêu kia của nàng:((  22-6-2011 14:41:43
vane_tran  Khốn khổ al2 tôi ko có onl dc để mà đọc ế:(((. Tôi hận tôi hận :((  22-6-2011 14:38:55
vane_tran  Rất muốn kill nàng lắm rồi:((. Nổi hứng thế này thì chết tôi. Truyện thì cũng chapter dc. À rate cho mọi ng ứ rate cho tôi  22-6-2011 14:36:46
vane_tran  Nàng, tôi oán hận nàng:(((((((((((((((((((((((((  20-6-2011 15:51:51
MoreThanTheWord  Lấy tem trước comt sau nhé tác giả !  20-6-2011 15:41:26

Tin rằng những con đường dù có lúc chia xa
nhưng rồi cuối cùng vẫn sẽ hướng về một đích...

Props Report

Rank: 2

Cash
745 K$D
Posts
561
MoreThanTheWord Post on 20-6-2011 15:46:28 |All posts
Wow, sau tác giả lại biết nhiều về việc luân hồi chuyển kiếp vậy ?
Có Mạnh Bà, còn có cầu Nại Hà nữa ...
Xem ra đây có thể là một câu chyện buồn không có hậu nhưng lại kết thúc với niềm vui đây mà !
Tuy nhiên, việc không có cặp đôi nào làm cho em tò mò quá !

Hóng Fiction Full nhé !

Comment

mint.doli  ừ, cái này nó gần như truyện thôi ấy à, cũng hơm hay lắm :">  22-6-2011 14:33:57
There's 1 ratedCash Collapse Reason
mint.doli + 1 Tem này :x

Total: Cash + 1   View rating log

Don't Cry My Lovely Friends ... Because You Are My Angle ... Good Luck !

Props Report

Emerald

Sau cơn mưa, trời sẽ nắng ♥

Rank: 4

Cash
16295 K$D
Posts
10175
yukie_chan Post on 20-6-2011 15:54:54 |All posts
ss Mint lại cho ra lò 1 cái fic nữa rồi ~

e giựt phong bì có ổn k ~

cái title vs lại cái phần mở lạ...

fiction k phải fanfic... có vẻ hơi lạ vì e vốn quen đọc fanfic..

đợt này là longfic nên có lẽ dài....

ngồi hóng

ps: e nói chuyện k ăn nhập vào đâu nhỉ? dạo này tụt nghề nặng nề

Comment

mint.doli  longfic thì long fic nhưng chị nghĩ nó cũng chỉ tầm 20 chương thôi em ạ :)) Cái này nó như truyện, nhưng chị hơm biết ghi như nào nên đành ghi là long fic :))  22-6-2011 14:34:43
There's 1 ratedCash Collapse Reason
mint.doli + 1 Phong bì và page 1 :))

Total: Cash + 1   View rating log

gái tuôi đã comeback <3

Props Report

Rank: 7Rank: 7Rank: 7

Cash
4885 K$D
Posts
5630
vane_tran Post on 20-6-2011 16:23:44 |All posts
Nàng((((((((((((((((((((( Tôi là tôi ghét

Là tôi...tôi...tôi...tôi hận(

Nàng ơi, năm sau chúng ta đi đi hết rồi, sao nàng nỡ bảo tôi đừng rời xa đừng đón xem mấy cái fic của nàng

Nàng bẩu nàng sẽ tu cơ mà, sẽ hêm viết fic nữa cơ mà

Sao cứ đi đâm đầu viết là dư lào

=======================

Thích văn của nàng lắm lắm, trùng tuýp hay sao ý, đọc là mê mẩn(

Nhưng tôi nghĩ, cái này là truyện thì đúng hơn là fic đó ^^

Tôi thích cách nàng diễn đạt. Mượt, rất ahy, tôi ko làm dc thế * tự kỷ*

Thôi, chưa biết nói j, cơ mà sum hấp dẫn, tôi thích cái kiểu kiếp trước, kiếp sau..

Tôi chờ đọc

( Giời ơi nàng ơi là nàng, tôi còn chưa com cái fic Yêu kia của nàng( * thở dài*)

Mà này, sao làm hình trái tim dc, tôi ko biết làm <3 :">

Comment

mint.doli  fic đó lúc nào hứng lên thì comt cũng được mà, bận thì cứ để đó, nàng đọc là ổn rầu :))  22-6-2011 14:43:30
mint.doli  cảm hứng viết truyện này là từ sau khi nghe bài hát kia đó :))  22-6-2011 14:40:12
mint.doli  hình ♥ này làm bằng cách nhấn và giữ phím ALT xong tay kia nhấn số 3 bên bàn numlock nhớ :))  22-6-2011 14:38:09
mint.doli  viết để giải trí cho bớt căng thẳng thôi mà, dù sao năm nay cũng bù đầu, thi thoảng giải tỏa 8-> nàng cũng thế, rảnh thì comt, không thì thôi, đọc là ta vui rầu   22-6-2011 14:36:57
mint.doli  cái này chính xác là truyện dài nàng ôi, cơ mà post trong đây mà hơm ghi long fic thì ghi nào được =)) ta cũng định tu, tự dưng nổi hứng á :">  22-6-2011 14:35:38
There's 1 ratedCash Collapse Reason
mint.doli + 1 hâm à, cứ page 1 là ta rết :)) chư.

Total: Cash + 1   View rating log

--------------------------------------------------------------

Props Report

Rank: 4

Cash
5008 K$D
Posts
5690

KST Medal

mint.doli Post on 22-6-2011 14:42:20 |All posts
CHƯƠNG I


Mười sáu tuổi, tôi ngây thơ như hạt sương đọng đầu cành. Trong sáng, tuyệt nhiên không một chút vẩn đục.

Tôi có vẻ đẹp của một loài hoa. Gương mặt thon gọn, sống mũi thanh tú, má hây hây hồng, nụ cười nở trong gió, tinh khiết đến vô ngần.

Tôi có nề nếp của một cô gái gia giáo. Từ nhỏ, tôi được bảo bọc trong vòng tay ba mẹ, lớn lên trong yên ấm.

Mười sáu tuổi, có một người con trai bước vào đời tôi, khuấy động mặt nước yên ắng, gieo vào lòng tôi những gợn sóng mơ hồ của mối tình đầu.

Trình Thiếu Vĩ dáng người dong dỏng cao, mái tóc đen lãng tử. Khuôn mặt hiền lành. Hát rất hay. Ngay lần đầu tiên, tôi đã bị bài ca của anh làm mê hoặc.

”Hoa đào theo gió bay miên man

Lạc về chốn mộng

Hoa đào nhuộm đỏ cả trời xanh biếc

Ai nhớ... ai quên... ai mãi đợi chờ...”


Trái tim non nớt của tôi ngày ấy lần đầu biết rung động. Thứ cảm giác mà tôi gọi tên nó là tình yêu, đã chớm nở trong tôi thế đấy.

Thiếu Vĩ là con một gia đình không mấy khá giả. Nhưng anh học rất giỏi. Lại cũng rất hiền. Mỗi sáng sớm đều đứng đợi trước cửa nhà đón tôi đi học. Sánh bước bên anh, bao nhiêu cô gái phải thầm ghen tị với tôi. Anh chiều tôi còn hơn cả ba mẹ.

Tôi ngày xưa cứ ngỡ chuyện đời đơn giản. Cứ ngỡ chỉ cần có tình yêu là có tất cả mọi thứ.

Nhưng Thiếu Vĩ, anh không cam chịu cuộc sống bình thường. Anh muốn thành đạt, muốn những con mắt phải đổ dồn vào vì ngưỡng mộ. Anh nói muốn đem cho tôi một cuộc sống hạnh phúc. Anh đã gần như có đủ mọi thứ - chỉ trừ sự giàu có. Anh muốn đi kiếm tiền.

Vĩ bảo, cái nghèo làm anh thấy mình hèn.

Vậy là... mười tám tuổi, năm ấy, anh khoác ba lô, lên đường đi tìm sự nghiệp.

Tôi vẫn tin, vẫn ngây thơ nghĩ rằng mình có thể đợi anh trọn kiếp.

Nhưng cuộc đời nhiều khi không như ta vẫn hằng tin tưởng.


----------




Năm mười tám tuổi, tôi lớn phổng thành một người con gái xinh đẹp vô cùng. Nét đẹp trong trắng của một thiếu nữ chưa từng bị đời làm cho vấy bẩn.

“Anh Đào, một tuần nữa con sẽ thành cô dâu”

Lời ba nói như một tia sét đánh dọc số phận tôi.

Tôi mới chỉ mười tám tuổi. Tôi còn bao nhiêu điều muốn làm, cần làm.

Tôi còn phải đợi Thiếu Vĩ.

Thế nhưng cuộc sống nhọc nhằn làm ba tôi không chịu đựng nổi. Ông hứa gả tôi cho một gia đình giàu có nhất nhì Đài Bắc lúc đó, đổi lấy một món tiền lớn.

Tôi cười chua chát. Gả - hay là bán đi? Người ta chỉ cần tôi để kìm lại cậu con trai phá phách. Người ta cần tôi để có một người nối dõi trước khi con trai họ lún sâu vào những vũng lầy. Người ta chỉ cần tôi vì nghĩ một người vợ có thể thay đổi được tính cách một thanh niên hư hỏng.

Dù sao tôi cũng được người ta gọi là “gái ngoan”.

Nhưng thế mà cũng được gọi là vợ sao, khi mà tôi không hề được đăng kí kết hôn, không hề có danh phận, không hề biết mặt chồng. Chỉ là được gửi đến nhà ấy giống như người ta bán đi một con vật.

Tối hôm đó, mẹ ôm tôi, khóc đến rạc cả người. Tôi ngồi thẫn thờ, mắt ráo hoảnh. Chẳng hiểu nước mắt bay đi đâu hết. Hay vì quá đau mà khô cả lệ...

Tôi thương cho kiếp mình. Tôi sợ nếu một ngày anh về, biết tôi đã lấy chồng, anh sẽ thế nào?

“Thiếu Vĩ, em phụ anh rồi.”


----------




Chẳng rình rang, chẳng nghi lễ, người ta chỉ đem đến nhà một vali tiền, rồi đón tôi đi. Tôi về nhà chồng như thế.

Tôi chưa từng gặp chồng mình. Chỉ biết anh ta là kẻ hư hỏng, phá phách nổi tiếng đất này. Những nhà giàu thường chẳng biết cách dạy con. Tôi nhếch miệng khinh bỉ.

Tiền chẳng thể nào mua được tất cả.

Nhưng trong phút chốc, tôi chạnh lòng.

Tiền không mua được tất cả, nhưng mua được tôi. Tôi chỉ là một món đồ như những thứ người ta vẫn rao bán ngoài chợ. Chẳng có giá trị con người.

Tôi đã nghĩ hãy cứ thầm lặng mà sống. Tôi có thể làm một người vợ tốt, nhưng nhất định sẽ không yêu anh ta. Trái tim tôi sẽ suốt đời chung tình với Thiếu Vĩ.

Anh ta hình như cũng không định phụ lòng tôi.

Cả đêm trong ngày “cưới”, anh ta không về.


----------




Liền mấy hôm sau, chồng tôi không thấy bóng dáng.

Tôi thích nghi dần với nếp sinh hoạt của “gia đình mới”. Bố chồng hiếm khi có mặt, thường về nhà vào lúc rất muộn. Mẹ chồng luôn nhốt mình trong phòng, tụng kinh niệm phật cả ngày, chỉ xuất hiện hiện vào bữa cơm. Gương mặt bà ta lạnh lùng, dường như đối với tôi không mấy thiện cảm. Tôi cũng chẳng buồn để tâm.

Từ ngày tôi về, mẹ chồng cho người làm nghỉ việc. Thay vào đó, tôi làm việc như một con ở trong gia đình ấy. Giặt đồ, cơm nước, dọn dẹp... mọi thứ vào tay tôi. Có nhiều tối, người tôi đau rã. Nhưng tôi hiểu phận mình. Tôi được người ta mua về đây cơ mà, lẽ nào để ngồi chơi?

Cho đến một ngày tôi gần như đã quên hẳn rằng mình có một người chồng, thì anh ta về.

Mười hai giờ đêm, tôi đang thiu thiu ngủ, bỗng nghe có tiếng động.

Là tiếng bước chân người.

Tôi nín thở, dỏng tai lên nghe. Trộm chăng? Tôi không sợ, cũng không lo lắng. Căn nhà này có mất mát gì cũng đâu liên quan đến tôi.

Nhưng những bước chân lạ càng lúc càng rõ. Hình như đang tiến đến đây. Tôi nằm yên trên giường, không nhúc nhích.

Cạch.

Tiếng mở khóa.

Tôi hơi trở mình.

Ánh điện bừng lên, sáng lóa. Tôi bị chói, nhất thời không mở mắt ra được. Trong lúc còn chưa nắm được rõ sự tình, người lạ gầm lên:

“Cô là ai? Cô làm gì trong phòng của tôi?”

Tôi mở mắt, nhìn người đối diện. Là một thanh niên, khá cao. Khuôn mặt rất đẹp. Nhưng lại đầy vết bầm tím. Nơi khóe miệng anh ta, máu đã khô lại, đọng thành vệt đỏ sẫm. Trong lúc tôi còn đang bàng hoàng không thể mở miệng, anh ta lại thét lên, như một con thú dữ đang điên tiết:

“Cô bị điếc à? Hay là bị câm? Không nghe thấy tôi hỏi à? Cô - Làm - Gì - Ở - Đây?”

Tôi định trả lời, nhưng không hiểu sao hai hàm răng cứ dính chặt vào nhau. Cảm giác sợ hãi căng tràn trong phổi, khi nhìn thấy những tia đỏ giận dữ vằn quanh tròng mắt người lạ. Vô thức, nước từ khóe mi tôi chảy xuống. Anh ta càng cáu, lao tới chỗ tôi, vung tay như định đánh.

“Cô khóc gì? Tôi ghét nhất là nước mắt, có biết không hả? Cô là cái thứ chết tiệt gì thế?”

“Là vợ của con.”

Giọng mẹ chồng cất lên, dõng dạc.

Bà đứng nơi cánh cửa, chẳng biết đến tự lúc nào. Tôi ngồi co trên giường, run lên vì sợ. Anh ta quay ngoắt sang, tiến từ từ đến chỗ mẹ chồng, gằn giọng.

“Bà mới nói gì? Lặp lại tôi xem”

“Nó là vợ con.” Mẹ chồng nói, giọng lạnh băng “Có vợ rồi, từ giờ con nên tu tâm lại đi, đừng có lêu lổng với lũ mất dạy nữa.”

“Vợ? Vợ gì? Các người điên à?”

Anh ta đấm mạnh tay vào tường. Rồi anh bước nhanh tới giường, kéo mạnh tay tôi.

“Cô là thứ gì mà ở đây? Cô được bà ta mua về đúng không? Cô là gái bao đấy à? Cút ra khỏi đây, ngay! Sáng mai đừng để tôi thấy mặt cô trong nhà này. CÚT.”

Anh ta xô mạnh tôi ra phía cửa. Tôi hồn vía lên mây, đứng chết sững, không thốt được một lời. Mẹ chồng nắm vai tôi, thì thầm:

“Cô ra ngoài. Đêm nay tạm ngủ ở phòng khách. Tôi sẽ nói chuyện với nó.”

Tôi gật đầu, vội vã chạy đi. Sau lưng, cánh cửa đóng sập lại.

Cả đêm đó, tôi nằm trên ghế gỗ dài. Không chăn, không gối. Người tôi tê đi vì lạnh và đau ê ẩm. Nước mắt uất ức lăn dài, rơi xuống, ướt cả ghế.

Tôi đã làm gì sai mà lại phải chịu cảnh này?

Người ấy... Anh ta... quá đáng sợ!

Nhưng tôi cũng đã kịp nhận ra đó là ai.

Con trai duy nhất của gia đình này. Chồng tôi.

Lạc Đình Phong.

Người mà tôi không hề biết gì ngoài những tin đồn và một cái tên.

Tôi đã cam chịu làm vợ trên danh nghĩa của anh ta, hầu hạ gia đình này, chịu tủi nhục, đến một lời oán thán cũng không dám thốt ra miệng.

Còn anh ta, chính anh ta là người đã làm đảo lộn vận mệnh, xuyên ngang số phận tôi. Cánh hoa đào lẽ ra tinh khôi, trong sáng, về sau vấy bụi hồng trần...

Tin rằng những con đường dù có lúc chia xa
nhưng rồi cuối cùng vẫn sẽ hướng về một đích...

Props Report

Emerald

Sau cơn mưa, trời sẽ nắng ♥

Rank: 4

Cash
16295 K$D
Posts
10175
yukie_chan Post on 22-6-2011 15:42:40 |All posts
temmmmmmmmmmmmmm nhá ss Mint yêu vấu

đọc xong roài e edit choai ~

==============================================================================================================

cmt đây

sao đây nhỉ

fic này mươm mướm mùi văn phong truyện trung... kiểu kiếm hiệp ý... nhưng trong đây chỉ là tình cảm nhẹ nhàng... ~

lấy bối cảnh từ Đài Bắc hồi xưa

lạ mà k lạ [phởn ]

văn phong nhẹ nhàng, lưu loát... có vài từ ngữ của trung hoa

Anh Đào - số phân k như cô nghĩ

nó luôn là vòng xoáy của số phận và cô cứ nghĩ rằng, à k... cô mong rằng cô có thể đợi được Thiếu Vĩ nhưng rồi lại bị gả cho Đình Phong - một tên lêu lõng, rong chơi

haizzz... tội cô ý quá

là con ngoan mà bị đối xử như thế...

thôi... hết ý nói rồi

e đi đây ~

chờ chap mới

Comment

mint.doli  ừa chương này chị chấp nhận hơm có người comt :)) bởi vì nó chả có giè để nói hết á :)) để dần dần ràu nói sau 8->  22-6-2011 16:15:09
There's 1 ratedCash Collapse Reason
mint.doli + 1 Page 1 :x

Total: Cash + 1   View rating log

gái tuôi đã comeback <3

Props Report

Rank: 4

Cash
5008 K$D
Posts
5690

KST Medal

mint.doli Post on 22-6-2011 16:28:43 |All posts
CHƯƠNG II



”Cô vẫn còn ở đây à?”

Lạc Đình Phong bước ra từ căn phòng lớn, cau đôi mày, ánh mắt nhìn tôi hằn học.

Lúc bấy giờ, tôi đang lau nhà. Hành lang quá rộng, mồ hôi trên trán tôi ứa ra, lăn thành giọt, rơi xuống. Nghe tiếng anh hỏi, tôi ngẩng mặt lên. Bất chợt bắt gặp ánh mắt giận dữ, tôi lại cúi xuống, không dám đáp trả.

Về đây rồi, muốn sống được, tôi phải cam chịu.

”Cô không biết mở cái mồm ra à? Hay phải để tôi vành miệng cô ra mới chịu nói?”

Anh ta quát lên phẫn nộ. Tôi lùi ra đằng sau hai bước, ngước lên nhìn thẳng vào khuôn mặt ấy.

Những vết thương trên mặt đã bớt sưng hơn so với hôm qua, dù vẫn còn hơi bầm. Vài sợi tóc ướt rũ xuống trước trán, gương mặt góc cạnh và rất lạnh lùng, nhưng cũng rất đẹp.

”Sao? Nhìn gì?”

Nụ cười vẽ ra trên gương mặt anh ta, hằn nét khinh bỉ.

”Thích không? Cô trông ra cũng chẳng đến nỗi tệ. Nói đi. Bao nhiêu một đêm?”

Tôi sững người. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng bị ai lăng mạ đến vậy. Dù gì tôi cũng là người vợ trên danh nghĩa, anh ta sao có thể sỉ nhục tôi như thế?

”Có lẽ anh hiểu lầm chuyện gì.”

Tôi cố gắng nhẫn nhịn.

“Hiểu lầm? Lầm gì? À, hay cô là hàng miễn phí, không phải trả tiền?”

“Lạc Đình Phong!”

Môi tôi mấp máy tên anh ta. Sự tức giận trào lên, nghẹn ứ nơi cổ họng.

“Thấy tức rồi phải không? Tôi còn tưởng cô không có lòng tự trọng chứ.”

“Anh...”

“Tôi đã nói rồi. Cô rời khỏi đây ngay cơ mà. Sao vẫn cố tình ở lại?” - Anh ta liếc nhìn cây chổi lau nhà trên tay tôi - “Ở đây để cam chịu bị bà ta điều khiển, hành hạ?”

“...”

“Cô đúng là đồ mặt dày, đồ không có não.”

Tôi mím môi. Cố kiềm chế, nhưng nước mắt vẫn vòng quanh.

Bốp!

Bàn tay lớn giáng thẳng vào má bên phải của tôi, âm thanh nghe chát chúa. Ngay khoảnh khắc ấy, tôi thấy má mình nóng dần lên, rồi rát buốt.

“Đã bảo không được khóc. Tôi ghét nhất là nước mắt phụ nữ. Lần sau còn dám khóc trước mặt tôi, thì không chỉ là một cái tát thôi đâu. Rõ chưa?”

Anh ta đứng ngay trước mặt, bàn tay bóp mạnh vào vai tôi, rất đau. Lúc ấy, tôi đã thực sự hoảng sợ. Tôi dù sao cũng chỉ là thân gái yếu mềm. Lần đầu tiên bị đánh, hồn vía tôi như bay lên mây cả.

Người đứng trước mặt tôi là một bạo chúa.

“Đã bảo là nói cơ mà. Đừng có diễn cái trò đó trước mặt tôi nữa, ngứa mắt quá.”

“Vâng, em biết rồi.”

Cổ họng tôi phát ra những tiếng lí nhí. Lúc ấy, Lạc Đình Phong mới lộ một chút vẻ hài lòng. Anh ta buông vai, gạt tôi ra, đi thẳng.

“Em làm bữa sáng cho anh nhé.”

Tôi vừa bước theo, vừa gọi. Đình Phong bỗng nhiên dừng chân, quay phắt lại. Mất đà, mặt tôi đập mạnh vào ngực anh. Anh ta nhìn tôi một lúc, rồi từ từ cúi xuống.

Tim tôi đập thình thịch. Tôi sợ. Nhưng không dám phản kháng. Sợ bàn tay kia lại hằn tiếp năm vệt đỏ rát lên má. Khi khuôn mặt anh ta chỉ còn cách mặt tôi chỉ tầm hai cm, tôi nghe rõ tiếng thì thào.

“Đừng bày trò xu nịnh. Không thay đổi gì được đâu. Nếu cô còn có lòng tự trọng, nếu cô không muốn phải chịu khổ suốt quãng đời còn lại, thì hãy rời khỏi cái nhà này nhanh đi, Hứa - Anh - Đào.”

Lạc Đình Phong nhấn mạnh tên tôi vào ba chữ cuối cùng của câu nói. Bất giác, ánh nhìn tôi xoáy sâu vào tròng mắt anh. Đôi mắt đen ánh lên sự đau đớn tột cùng.

Tôi thoáng sững lại.

Thế nhưng rất nhanh chóng, tia đau khổ tan biến, trả lại chỗ cho cái bất cần, ngạo nghễ, và quyền uy. Lạc Đình Phong không nói nữa, quay người đi. Nhưng vẫn kịp ném lại cho tôi một mệnh lệnh bằng ánh mắt.

Anh ta muốn tôi rời khỏi căn nhà này.

Tôi cười. Nụ cười đắng ngắt. Rời khỏi đây, tôi còn biết đi đâu? Về nhà mẹ đẻ? Về nơi người ta bán tôi đi ư?

Phải chịu khổ suốt quãng đời còn lại? Có hề gì. Quãng đời này của tôi cũng đã khổ quá nhiều rồi, tôi còn sợ gì nữa.

Cắn chặt môi, tôi tiếp tục công việc còn đang dở, trong lòng trống rỗng.

Bây giờ tôi mới thấm thía được cái câu mà người ta vẫn hay nói. Chết - nhiều khi lại là một sự giải thoát.


----------




Tôi nghe phong phanh bố mẹ chồng nói chuyện với nhau. Rằng Lạc Đình Phong đêm qua vì đánh nhau với một đại ca để giành bạn gái nên đã mang thân thể đầy thương tích về nhà.

Nhưng tên đại ca đánh nhau với anh ta đã phải vào nằm viện. Gãy hai xương sườn, gãy cẳng tay, sụn đầu gối, mất ba cái răng. Ít nhất cũng phải ngót một năm mới bình phục lại được như cũ.

Chồng tôi là côn đồ.

Thoáng rùng mình với suy nghĩ đó, tôi tiếp tục nghe.

Lạc Đình Phong yêu một cô gái. Cô nàng xinh đẹp và điệu đà nhất trong cái thế giới của những người giống như anh ta. Mẹ chồng vò đầu bứt tóc.

“Sao nó lại mê cái con điếm ấy như điếu đổ thế nhỉ? Con đó chỉ tài moi tiền của nó thôi.”

Nghe đến đây, tôi nhận ra thêm một điều nữa. Lạc Đình Phong cũng là kẻ dại gái, cũng biết điên vì tình.

Tôi trở về phòng, thả người xuống giường. Trước, khi Lạc Đình Phong không về, tôi ở phòng anh ta. Nhưng giờ anh ta đã cấm tiệt. Vậy là tôi bị chuyển xuống căn phòng nhỏ nhất ở lầu trên, cũ kĩ, xập xệ và nóng nực.

Mặc. Tôi chẳng quan tâm. Người ta cho tôi ở đâu cũng được, miễn là vẫn đối xử với tôi như một con người.

Nằm vắt tay lên trán, tôi lặng đi suy nghĩ.

Chồng tôi yêu một cô gái khác.

Tôi có chút chạnh lòng. Tôi không yêu anh ta, không cầu cạnh gì ở anh ta, nhưng tôi nghĩ đến những người con gái khác. Những người cũng làm vợ như tôi, những người được hưởng hạnh phúc và yêu thương trọn vẹn.

Ông trời thật quá bất công. Làm vợ của Lạc Đình Phong, tức là ông đã buộc một đầu sợi dây nối mối ác duyên vào tay tôi mất rồi, có cố cũng không gỡ ra được.

Và tôi lại nghĩ về Trình Thiếu Vĩ.

Người con trai đầu tiên bước vào đời tôi. Mối tình đầu ngây thơ tinh khiết. Nụ cười dịu dàng, răng khểnh duyên dáng, cử chỉ hiền dịu... Giờ anh đang ở nơi nào? Có còn nhớ đến tôi? Có biết tôi đã về làm dâu nhà người? Có biết tôi chẳng thể đợi chờ nhưng trong tim vẫn mãi yêu anh?

Mắt tôi ậng nước. Từ ngày về đây, tôi dễ khóc hơn. Chỉ một chút xao động cũng làm tôi rơi nước mắt. Tôi nhớ Trình Thiếu Vĩ mà tôi yêu năm nào. Tôi hận anh ngày ấy đã ra đi, bỏ tôi ở lại. Hận chính tôi đã đành lòng cam chịu người ta sắp đặt mà phải lâm vào bước đường này.

Tôi hận cả Lạc Đình Phong. Tàn nhẫn. Lạnh lùng. Những lời nói cay độc. Trong tim anh ta liệu có còn chút trắc ẩn nào? Khuôn mặt đẹp ấy tại sao không cảm xúc? Anh ta bước đi như một con búp bê sáp, thần thái trống rỗng, như thể chẳng có trái tim, cũng chẳng có linh hồn.

Nhưng dù sao anh ta cũng đang yêu và được yêu.

Anh ta vẫn còn hạnh phúc hơn tôi.

Tôi áp hai bàn tay vào mặt. Tay ướt nước. Lệ lăn xuống gò má, rơi xuống bờ môi, đọng lại nơi đầu lưỡi.

Mặn. Đắng. Chát.

Vị nước mắt hay vị cuộc đời?

Comment

mimila  Vị nước mắt hay vị cuộc đời? La mot cau noi de doi ....hayyyyyyyyyyyy  4-7-2011 09:28:34
MoreThanTheWord  Lấy tem trước comt sau ^^  22-6-2011 16:37:53

Tin rằng những con đường dù có lúc chia xa
nhưng rồi cuối cùng vẫn sẽ hướng về một đích...

Props Report

Rank: 2

Cash
745 K$D
Posts
561
MoreThanTheWord Post on 22-6-2011 16:56:19 |All posts
OMG, phù hợp với tiêu đề thật, chuyện nói về cô gái đánh mất người yêu, vả lại còn không còn chỗ để về để ở nhớ và yêu thương một người không biết người đó ở đâu !
Mà đọc cảm thấy nói về Đài Loan thì phải, vì trong chương I hay chương II có ghi là Đài Bắc !
Mong là cô gái đó được hạnh phúc !
Hóng chương mới của tác giả !
Mà tác giả nè , hình như tác giả chuyển từ OneShot đến LongFic thì phải !
Dù vậy thì vẫn ủng hộ nhé !
Good Luck To Everyones !

Comment

mint.doli  Đâu cóa, mềnh vẫn viết đủ thể loại mà, Long fic, short fic, one shot, cái nào mềnh cũng có ràu :)) thanks ấy đã comment nhé :*  23-6-2011 16:10:57
There's 1 ratedCash Collapse Reason
mint.doli + 1 Page 1 :x

Total: Cash + 1   View rating log

Don't Cry My Lovely Friends ... Because You Are My Angle ... Good Luck !

Props Report

Rank: 3Rank: 3

Cash
651 K$D
Posts
899
hienlinh Post on 22-6-2011 17:41:51 |All posts
Em gái yêu quý của chị lại hành nghề trở lại đấy à? Hôm trc vừa mới đọc fic Yêu của em xong, giờ lại thấy có tác phẩm mới. Nhớ hồi nào Happiness around here vui nhộn là thế, gần đay chuyển hẳn sang thể loại lãng mạn buồn buồn rồi. Nhưng mà chị thích. Chủ yếu là giọng ăn hay và kết cấu truyện logic, nên dù viết thế nào cũng làm chị thích. Phải nói cảm hứng văn chương của em dào dạt thật, ko hổ là dân chuyên văn nhể?
Truyện này cũng mới bắt đầu. Có vẻ về sau Anh Đào còn trải qua nhiều điều buồn đau hơn nữa. Mà chị đang phân vân ko biết bạn Vĩ hay bạn Phong là nam chính ý. Ko hiểu sao chị nghĩ bạn Phong là nam chính nhưng mà bạn Vĩ là nam chính hợp lý vs hơn thì phải. Dạo này chị hay nảy ra các ý nghĩ khác thường.

Comment

mint.doli  Lâu ràu hơm gặp chị yêu nha :X hôm trước có thấy chị comt ở fic Yêu nhưng mà lại quên mất hơm vô rep :">  23-6-2011 16:09:37
mint.doli  Dạ, chả hiểu sao độ này em không viết được hài nữa, nên đành ngâm dấm fic kia đó chị =.=" Còn cái vụ nam chính thì chỉ cần để ý kĩ là biết ngay mà chị ;))   23-6-2011 16:08:10
MoreThanTheWord  Chắc sẽ lại có nam chính khác đó chị ơi ! Theo em nghĩ là vậy ! ^^  22-6-2011 18:36:51
There's 1 ratedCash Collapse Reason
mint.doli + 1 Page 1 :x

Total: Cash + 1   View rating log

Giữa thế giới mong manh nhiều biến đổi
Anh yêu em và anh tồn tại
^^

Props Report

Liên hệ quảng cáo|Mobile|RSS|Tags|Archiver|KST

UTC+7, 21-4-2014 14:14 Processed in 0 second, 0 query

Powered by Discuz! XPERIA

© 2001-2011 Comsenz Inc.

Nội dung trên KST do các thành viên đăng tải. KST không chịu bất cứ trách nhiệm gì về các trang mà đường dẫn không thuộc KST.VN

Top