KST - Keep Smiling Together

Title: [Longfic] Scandal again | Janpyo | Chương 18 [Print]

Author: JanPyo    Time: 8-2-2011 10:11:29     Title: [Longfic] Scandal again | Janpyo | Chương 18

Last edited by nh0k.mun on 9-9-2013 17:54

Author: Janpyo
Status: On Going
Rating: 13+
Pairing: Thùy diên tứ nhân bang
Disclaimer: Park Yoo Chun  là Park Yoo Chun, Yoo Ah In là Moon Jae Shin, Song Joong Ki là Goo Young Ha chỉ có Park Min Young là của ta.
Thể loại: Lãng mạn, hài hước, pha chút trinh thám ly kỳ.
Summary:

[utube]M40UKFZZ63A&playnext=1&list=PLA8A7E03D680FB442[/utube]

Chắc mọi ng vẫn nhớ cái vid SKKS Return từng gây sốt điên đảo 1 thời này rồi chứ.
Chắc có 1 số ng cũng biết và có thể nhiều người chưa đọc phần phóng tác của ta về cái vid này trong nhà lớn. Tuy nhiên vẫn lấy cảm hứng từ vid này, sau nhiều ngày Tết nằm nhà vật vờ vì đau ốm, ta đã quyết định cho ra 1 fanfic mang tên:

SCANDAL AGAIN




1 năm trước, tại Seoul đã xảy ra 1 vụ án đặc biệt nghiêm trọng. Tổ chức mafia do ông trùm Lee Jae Yong cầm đầu đã bị sa lưới và tóm gọn bởi thanh tra Kim. Nhân chứng trong vụ án là 1 thanh niên mang họ Moon, anh vô tình quay được hành động tội ác của Lee và đã báo lại cho cảnh sát.
Tuy nhiên, ngay trong đêm ông trùm Lee sa lưới thì gia đình nhân chứng Yoo cũng bị sát hại toàn bộ, ngoại trừ cậu con trai thứ Moon Jae Shin đang đi du học ở nước ngoài.
Thanh tra Kim k lâu sau đó cũng gặp phải 1 tai nạn k rõ nguyên nhân và sớm ra đi để lại vụ án còn nhiều nghi vấn và dang dở --> ông trùm Lee do chưa đủ các bằng chứng xác thực để kết tội nên chỉ bị chính quyền hạn chế di chuyển khỏi nơi sống và bị theo dõi các sinh hoạt cá nhân.

Park Yoo Chun: Park đại gia 3 chấm lừa tình - Hot boy số 1 học viên SKK. Đào hoa nhưng không trăng hoa, phong lưu chứ ko phóng đãng. Đàn bà con gái đi qua đời chàng đếm ko xuể nhưng chưa từng tìm được thứ gọi là tình yêu đích thực.



Kim Yoon Hee: Con gái của thanh tra Kim. Sau cái chết của cha, cô đã tham gia chương trình bảo vệ nhân chứng, đổi tên thành Park Min Young và chuyển đến học tại Học viện SKK.



Moon Jae Shin: Con trai 1 gia đình bình thường, là người vui vẻ, nhiệt huyết, yêu đời. Sau khi cả gia đình bị sát hại trong vụ án 1 năm trước, MJS cũng đc mời tham gia chương trình bảo vệ nhân chứng nhưng cậu từ chối. Bản thân tự kiếm sống mưu sinh, đồng thời có qua lại với dân giang hồ nhằm tìm kiếm thông tin và lên kế hoạch trả thù cho gia đình. Tìm cách vào học tại Học viện SKK với cái tên mới Yoo Ah In.



Song Joong Ki: Là người ko có bí mật nào ở SKK mà ko biết. Tính tình láu lỉnh, hoạt bát, thik đùa giỡn và trêu chọc mọi ng. Và là 1 bí mật chưa được ai bật mí.



Quà lì xì đầu năm cho nhà SKKS.
Author: dotamvu    Time: 8-2-2011 10:24:48

Reply 1# JanPyo

Tui bóc tem cái fic này cho bà nhá . Chúc buôn may bán đắt

Bà cứ thỏa sức sáng tạo đi . Biết đâu hoàn thành cái long fic này xong danh tiếng của bà vang xa , các chú các bác nhà đài bên Hàn xẻng qua đây mua bản quyền về làm SKKS season 2 thì seo .

Bà thông cảm vì đang ở thế giới fanfic nên cho tui tưởng tưởng bay bổng một chút

Chào thân ái và quyết thắng
Author: Gavn2310    Time: 8-2-2011 13:20:09

Reply 1# JanPyo

Ủng hộ bà bạn Gian tà nhà SKKS viết fic

Lâu rồi tôi chưa đọc fic nào từ drama hết cả

Đặt gạch ngồi chờ fic của Gian tiểu thuyết gia ra đời
Author: JanPyo    Time: 8-2-2011 13:27:11

Chương 1: Người đẹp và quái vật. À ko, giai đẹp và Đại Vật.



Một bóng người vụt xé màn đêm chạy như bay trong mưa. Còn hắn mải miết đuổi theo, quyết tâm chặn lại kẻ đó cho bằng được.

-        Hộc... hộc... hộc... cậu đứng lại đó cho tôi. Hắn tóm lấy vai áo kẻ kia và gào lên. Trong thoáng chốc vẫn cảm nhận được đó là 1 bờ vai mảnh dẻ.
-        Rốt cục huynh muốn j ở tôi chứ? Buông tôi ra.

Một gã trai mặt mũi non choẹt, da trắng, môi hồng đang dùng hết sức bình sinh đẩy hắn ngã. Chợt có 1 toán quan quân mang theo đuốc đóm sáng trưng cùng vô số binh khí đuổi theo, hò hét đòi bắt lấy cả 2. Ko suy nghĩ nhiều, hắn tóm tay tên con trai kia chạy như bay về phía sườn đá. Ko may cho họ, bọn lính đã đón lõng và bao vây 4 phía. Ko hề nao núng, hắn phi thân ra, tả xung hữu đột mở đường máu thoát thân. Hắn kéo tên kia nấp dưới 1 tảng đá lớn. Xung quanh cây cối rậm rạp, tiếng mưa rả rích k ngớt, xung quanh quân lính vẫn bao vây và truy lùng khắp nơi.
Hắn kéo gã kia nép sát dưới 1 tảng đá lớn, 2 người ngồi sát bên nhau gần thật gần, thật gần, thật gần…. Nghe trong gió, thoang thoảng 1 hương thơm kỳ lạ, cảm giác dễ chịu đến mụ mị.
-        Á á á á…..
Park Yoo Chun hét toáng lên rồi bật dậy, mình mẩy ướt đẫm mồ hôi như vừa chạy ra khỏi cơn mưa rào. Xung quanh chăn màn, chiếu gối nhàu nhĩ, quăng quật khắp nơi như vừa trải qua trận chiến lớn. Hắn thở dốc, nhìn vào gương:
-        Chết tiệt, tại sao gần đây toàn mơ thấy đi ôm đàn ông là sao? LÀ SAO????

Hắn gào toáng lên với cái đầu tổ quạ của mình trong gương. Park đại gia lừa tình đệ nhất thiên hạ Park Yoo Chun, hot boy số 1 học viện SKK – con người đẹp trai, rạng ngời, sáng láng - gái theo đếm k xuể, phụ nữ trồng cây si đuổi chẳng hết. Người chỉ cần cười 1 cái là nghiêng cổng trường nữ sinh, nháy mắt 1 cái là các nữ giáo viên trong trường nâng giùm điểm phẩy. TẠI LÀM SAO mà 1 tháng nay cứ - nằm – mơ – là – mơ - thấy - gần – gũi - với – đàn - ông LÀ SAO?
Đã thế lại là cái thằng đàn ông người thì nhỏ thó, trông gày đét như con két, rồi mặc cái bộ hanbok xanh xanh cũ rỉn từ cái thời Joseon đến giờ, nhìn nhà quê hết biết. Đau đớn hơn tuy chỉ là mơ, nhưng ôm lại thấy có cảm giác thích mới sợ chứ.
“Ôi, tôi điên mất, chắc giới tính của mình ko có vấn đề j đấy chứ? Ko đc, ko đc, phải đi kiểm tra lại sự hấp dẫn giới tính của Park đại gia mới được. Phải đến lớp thôi.”
Nghĩ là làm, hắn thay quần áo nhanh gọn nhưng ko quên chải chuốt cho mái tóc độc nhất vô nhị và tự thưởng thêm cho bản thân 1 ít nước hoa. Xong xuôi, hắn nghênh ngang đạp cửa phòng, tạm biệt khu ký túc xá nam luôn chứa đầy ghen tị và rảo bước đến khu phòng học của học viện SKK.

-        Anh Yoo Chun, anh Yoo Chun…

Cách xa cả thước, đã nghe đám con gái náo động gào tên hắn. Hắn hất tung mái tóc cho bay trong gió, đưa tay lên vuốt đầy tự hào, và nháy mặt 1 cái, 1 tá con gái đồng loạt đè lên nhau ngất theo hiệu ứng Đô mi nô.

-        Anh Yoo Chun, anh đã ăn sáng chưa? Hôm nay em đã làm bữa sáng cho anh rồi này. Một cô bé trang điểm cầu kỳ, tô son đỏ chót cầm 1 hộp cơm cũng cầu kỳ và đỏ chót k kém đưa cho hắn.
-        Cám ơn em. Hắn giang tay nhận, trong đầu nghĩ thầm “Chắc lại đi đặt ở nhà hàng rồi mang đến chứ tự nấu cái j.” Tuy trách thầm như thế nhưng cái miệng hắn vẫn doe ra 1 nụ cười đầy mê hoặc như phản ứng tự động.

Các em khác lại ngất ngây trong vài giây rồi cũng hè nhau đưa cho hắn đủ thể loại nước giải khát, bánh kẹo, hoa quả, kể cả … nước tăng lực. Khệ nệ ôm mớ chiến lợi phẩm vào lớp, hắn bắt đầu công đoạn chia chác cho chiến hữu và ban phát cho những kẻ ghen tị. Con gái thì hắn hạ gục bằng ánh mắt, nụ cười còn bọn con trai thì hắn thu phục bằng mười … suất cơm hộp.
Hắn hỉ hả cười thầm, tung hoa trong bụng vì rõ ràng là sức hấp dẫn của hắn là ko thể chối từ. Mấy giấc mơ về đàn ông vớ vẩn, dù sao cũng chỉ là mơ thôi.
Chuông reo. Thầy chủ nhiệm bước vào – thầy hói rọi và có kiểu đầu cực kỳ độc đáo của các thầy hói. Đó là rẽ mái gần mang tai, sau đó cố gắng vắt vài 3 sợi hiếm hoi sang mang tai đối diện. Uhm uhm, 1 ngày nào đó, có thể về già, hắn sẽ chơi kiểu đầu như thế hoặc kiểu đầu độc nhất vô nhị hơn là 3 sợi rẽ sang 3 hướng như Tam Mao cũng đc. Đang mơ màng nghĩ về mấy kiểu đầu mới có 1-0-2 trên đời thì 1 bóng hồng bước vào, nhỏ nhẹ theo sau lưng thầy giáo làm hắn quay về ngay với thực tại.

-        Từ hôm nay, lớp mình sẽ có thêm 1 học sinh mới. Cả lớp hãy chào đón và giúp đỡ bạn hòa nhập với lớp thật nhanh nhé. Nào, mời em Park Min Young tự giới thiệu về mình cho cả lớp nào.

Một cô gái với nước da trắng hồng, đôi mắt to lanh lợi, đôi môi chúm chím xinh xinh, nhưng hoàn toàn trái ngược với những nét yêu kiều ấy là 1 vẻ đượm buồn và u ám. Cô bạn lí nhí giới thiệu sơ sài 1 vài điều về bản thân rồi bước xuống chỗ ngồi thầy vừa chỉ định. Bàn phía trên dãy bên phải chỗ ngồi của hắn. Bĩu nhẹ môi 1 cái. “Trông cũng xinh xắn nhưng chẳng có chút sức sống nào cả? Người j mà cứ lờ đờ như con ma. Chẹp!”
Chép miệng 1 cái, hắn hoàn toàn ngó lơ PMY mặc cho cậu bạn Song Joong Ki ngồi bàn dưới đang ra sức làm quen và huyên thuyên đủ chuyện.

-        Joong Ki, đứng lên trả lời câu hỏi này cho tôi. Thầy chủ nhiệm đanh giọng.
-        Dạ, dạ…. Joong Ki đứng dậy gãi đầu, gãi tai.
Park Yoo Chun mỉm cười tinh nghịch “Nếu nhỡ ra có thích đàn ông thật, thì cũng phải đẹp trai cỡ Song Joong Ki , kekeke….”


***




-        Cảm ơn thầy ạ, em chào thầy.

Nó gập người cúi chào rồi thở dài, mang theo đống hành lý lỉnh kỉnh rời khỏi phòng thầy giám thị. Đáng lẽ sáng nay nó đã nhận phòng ở ký túc xá rồi mới đến lớp, nhưng do nó là trường hợp đặc biệt lại cực kỳ cấp bách nên nhà trường cũng phải cố gắng hết sức mới sắp được cho nó 1 phòng riêng. Vì vậy, sau buổi học nó mới thu nhận hành lý và dọn vào ký túc xá.

-        Park Min Young… Một giọng tinh quái vang lên gọi nó nhưng nó như ko nghe thấy, vẫn vật vờ lê bước với đống hành lý trên tay.
-        Park Min Young…… Nó giật mình vì ai đó gào vào tai nó. Quay sang thì thấy cậu bạn Song Joong Ki phiền phức đang đứng bên cạnh.
-        Cậu mải suy nghĩ cái j mà sao tớ gọi k nghe thấy vậy? SJK hỉnh mũi ra vẻ k vừa lòng. Tuy nhiên nó còn chưa có cơ hội nói được câu nào thì cậu ta đã lại tiếp tục liến thoắng. Ô, đến bây h cậu mới dọn hành lý vào ký túc xá à? Ở phòng nào thế? Để tớ xem nào.

Vừa nói SJK vừa giật tờ giấy thông báo số phòng khỏi tay nó. Săm soi rồi nhìn nó với ánh mắt đầy bí hiểm.

-        Cậu là 1 ng đặc biệt thật đấy. Cậu ta thì thào vào tai nó. Cậu k phải tiểu thư nhà giàu thì chắc chắn cũng phải là VIP phải k?
-        Ko ko, sao cậu lại nói thế? Nó lúng túng chối quanh. Sao lại là phòng VIP chứ? Họ chưa nói rõ với ban giám hiệu sao?
-        Thì nhìn vào số phòng của cậu đi. 6002. Chỉ có VIP mới đc ở phòng này thôi. SJK nhìn nó cười tủm tỉm, sốt sắng nói. Nào! Đưa hành lý đây, để tớ giúp cậu đưa đồ về phòng. Chắc cậu chưa rành đường ở đây phải k?
-        Ko ko, cứ để mặc tớ… Nó yếu ớt giành lại cái va ly nhưng vô dụng.
-        Đi cùng SJK tớ thì con gái chưa bao h phải xách đồ đâu. Đi thôi, tiểu thư. Nụ cười tinh nghịch ánh lên cùng đôi mắt rạng ngời. Đã ai nói cho nó biết SKK này ko chỉ có mình hot boy PYC mà còn có cả thiên hạ đệ nhất dân chơi SJK chưa nhỉ?

***



Trên đường đi đến khu ký túc xá, cậu bạn SJK lại tiếp tục huyên thuyên đủ thứ trên đời. SJK là 1 chàng trai có khuôn mặt bừng sáng với nước da trắng hồng mà đến cả Goo Hye Sun cũng có đôi phần ghen tị. Cậu ta ko chỉ có tính tình hoạt bát, lanh lợi, lúc nào cũng vui vẻ như trẻ con mà đến khuôn mặt cũng baby, đáng yêu, búng ra sữa. Mỗi tội người j mà nói nhiều thế k biết. Nếu cậu ta là cái radio thì k biết bao h mới hết nói, chắc trừ phi là mất điện.  Nó ước j nó có thể rút cái phích điện vô hình đang cắm vào người Song Joong Ki.
-        Á, thôi chết tớ rồi, tớ lên phòng thầy giám thị có việc vậy mà gặp cậu tớ lại quên phéng đi mất. Cũng may là đến nơi rồi. Này này, cầm lấy hành lý đi. Cứ hỏi phòng 6002 thì ai cũng biết thôi. Thế nhá. Tớ phải đi đây. BB.

Cậu ta dúi đống hành lý vào tay nó, vỗ vỗ vai nó, rồi chưa kịp nói xong câu, chân cậu ta đã chạy xa khỏi chỗ nó 5 bước. Để mình nó với đống đồ ngổn ngang trước tòa nhà 5 tầng khang trang, sạch sẽ.

-        Phòng 6002 ??? Nó nhủ thầm. Tòa nhà chỉ có 5 tầng thì phòng 6002 nằm ở tầng nào nhỉ? Xin lỗi, cho mình hỏi, phòng 6002 ở đâu vậy?
-        Tầng 3, phòng 306. Cậu bạn đeo kính lạnh lùng chỉ lên trên rồi chạy như bay ra ngoài sảnh.
-        Cậu chắc chứ? Sao lại là tầng 3 phòng 306 được? Nó gọi với theo trong hoảng hốt nhưng cậu ta đã đi từ đời nào. Lúc cầm tờ thông báo nó còn chưa kịp đọc đã bị SJK giật mất. Bây h thì chả biết có đúng là phòng 6002 k hay là phòng nào khác?

Nhìn quanh quất k 1 bóng người, nó nhìn dọc theo số phòng ở tầng 1 thì thấy ký túc xá chia làm 2 dãy chẵn lẻ và chỉ có từ phòng 101 đến phòng 109. Như thế thì làm sao lại có phòng nào là 6002 đc cơ chứ? Lai có 1 bóng người nữa lao xuống cầu thang, lần này là 1 anh chàng mặc đồ thể thao tay cầm quả bóng rổ.

-        Bạn ơi, bạn ơi cho mình hỏi,  phòng 6002 là phòng nào vậy?
-        Tầng 3, phòng 306.

Cậu ta trả lời cộc lốc, nhìn nó từ đầu cho tới chân rùi cũng đi thẳng luôn, chứ k hề có ý muốn giúp đỡ nó cùng đống đồ lỉnh kỉnh này như bạn hiền SJK. Aigoo, từ lúc nào mà đã thành bạn hiền SJK thế này? Đúng là người đó cái j cũng tốt trừ cái tật nói nhiều. Haizzzz… k còn lựa chọn nào khác khi ai cũng dám chắc phòng 6002 ở tầng 3, nó vật lộn với đống đồ và lê lết đến trước phòng 306.

-        Cuối cùng cũng tới rồi… Phù….

Nó tra chìa khóa, xoay nhẹ 1 cái, k đc, vặn ngược lại, cũng k đc. Nhíu mày, nó bỏ hết hành lý xuống, vừa vặn nắm đấm vừa định dùng hết sức để vặn cái chìa thì bỗng cánh cửa phòng mở tung và xém chút nữa nó té dúi dụi trên sàn nhà.
Trong phòng, đứng trước khung cửa sổ lấp lánh ánh vàng khi ánh mặt trời le lói chiếu qua tấm rèm đã được kéo kín, 1 thằng con trai trần trụi đang chuẩn bị tụt nốt cái quần cuối cùng ra khỏi người. Toàn bộ tấm thân gầy guộc, giơ xương sườn, xương ống được vớt vát lại bằng đôi vai vững chắc đập vào mắt nó.
-        Á á á á á……………

Tiếng hét thất thanh vang lên tại khu ký túc xá nam. Báo hiệu 1 năm học mới đầy bất ngờ sắp diễn ra tại đây.

---------------------------------------------
Chú thích:

Đại Vật: ở đây dùng để chỉ Đại Nhân Vật, dùng như từ VIP - ám chỉ nhân vật nữ chính và vô cùng quan trọng đã xuất hiện rồi.
Nghiêm cấm bé nào chót đọc từ Đại Vật đứng cạnh từ giai đẹp mà suy nghĩ loăng quăng thì về đọc lại chú thích.
Author: Gavn2310    Time: 8-2-2011 13:38:49

Reply 4# JanPyo

Duyệt duyệt bà Gian à

Hay lắm í Cảm giác đọc vừa thích thú, vừa hồi hộp như hồi xem những tập đầu của SKKS, chờ ngóng tính cách tiếp theo của nhân vật

Gian tiểu thuyết gia tiếp tục phát huy nhé

P/S: Xem nào, liệu vẫn là chuyện tình tay 3 như ở SKKS hay tay 4 khi có Nữ lâm playboy nhập cuộc
Author: chunmicky    Time: 8-2-2011 13:44:26

Reply 4# JanPyo


hu' hu' xin cai' phong bi`
cai fic nay` ngay doan dau da co canh hot r the ha?
ca can phong so 6002 nua
oi ta chet cuoi
hic, sr ta k go dc t.viet tai vietkey cua ta no' bi loi
viet tiep di nang, ta se dai chieu' ngoi hong'
Author: dotamvu    Time: 8-2-2011 14:05:00

Reply 4# JanPyo

Mắc cười quá đi thôi , được lắm đấy . Hóng típ đê .

Mà tui thấy thằng ba chấm ở đây bà cho nó cứ loi nhoi lúc nhúc thế náo ý . Hài chết đi được

MY sao lại rụt rè lí nhí thế . Ứ chịu .
Author: Naruto999    Time: 8-2-2011 14:28:12

Reply 4# JanPyo

ôi trời ơi, LOOOOOOOOONGGGGGGGGGGG FIC!!!!!!!!!!!!!! Chị sẽ đọc ke ke nhưng mà h fai đi du xuân đã !!! ha ha nice day hon~~~ love love love!!!
sao post ở fanfic được cộng điểm à
thế này phải tích cực sì pam ở đây mới được
GOOD JOB JAN BÀ BÀ !!!
Author: einna    Time: 8-2-2011 14:32:29

Reply 4# JanPyo

tiếp tục ngoáy bút nhá ... hóng hóng .. hay lắm ^^
thật là đau bụng với anh chàng làm bao nhiêu thiếu nữ phải trồng cây si, và bao nhiêu chàng trai phải bái phục
và còn cả anh chàng SJK làn da trắng hồng đến GHS cũng phải ghen tị
hìhì còn anh chàng chuẩn bị tụt nốt cái quần còn lại trên ng thì ko ai khác chính là YAI nhà tớ rùi fải ko tác giả
PMY sao lại có vẻ mặt đượm buồn thế nhỉ ... tại sao lại xếp ở fòng KTX nam ??? tớ đặt gạch ngồi chờ chương 2

ủng hộ project nì ^^  


Author: dotamvu    Time: 8-2-2011 15:02:09

Reply 9# einna

hìhì còn anh chàng chuẩn bị tuột nốt cái quần còn lại trên ng thì ko ai khác chính là YAI nhà tớ rùi


Toàn bộ tấm thân gầy guộc, giơ xương sườn, xương ống được vớt vát lại bằng đôi vai vững chắc thì chính xác là thằng ba chấm mỏng dánh như cọng xà lách rầu chứ còn j nữa . Hem phải Ah In đâu nàng ui

P/S : Đoán đúng có thưởng hem ta
Author: JanPyo    Time: 8-2-2011 17:28:04

Chương 2: Park đại gia và sơ qua về đồng bọn



Sau tiếng hét thất thanh đủ vang khắp 14 trường đại học ở Đại Hàn dân quốc. Nó hốt hoảng chạy ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại, vừa ôm tim vừa thở hồng hộc như bị trúng độc. Tuy nhiên ác mộng chưa dừng lại ở đấy, tất cả các phòng khác, cả dãy chẵn lẫn dạy lẻ, toàn bộ cửa của 8 phòng còn lại của tầng 3 đều đang mở cửa toang hoang và mọi ánh nhìn thì đều chằm chặp soi vào mặt nó. Một lũ đàn ông lố nhố, thập thò ở cửa nhòm ngó, có 1 số chỉ lướt nhìn rồi quay vào trong, 1 số khác thì xì xào vài lời đàm tiếu rồi mới đóng cửa phòng. Một số ít khác thì nhìn nó với ánh mắt thương hại rồi mới quay gót ra đi. Hét cũng là 1 tội hay sao mà ng ta lại nhìn nó như thế cơ chứ? Hứ…. mà từ từ đã, thế là thế nào? Tại sao ký túc xá này lại toàn đàn ông là sao?

-        Này, cô bị điên đấy à? Một giọng nói đầy tức giận vang lên sau lưng nó. Thôi rồi, anh chàng trần như nhộng, à nhầm, gần như nhộng lúc nãy nổi giận rồi. Biết làm sao bây giờ?
-        Xin lỗi, xin lỗi, tôi k cố ý mà. Tôi tưởng đây là phòng tôi cho nên tôi mới…
-        Cô là đàn ông hay đàn bà mà phòng cô lại ở ký túc xá nam hả? PYC quắc mắt. Cái áo hắn mặc vội vàng cài khuy lệch lung tung, cắm thùng bên có bên ko vào cái quần xỏ vội. “Hình như con bé này bị leng keng hay sao ý nhỉ?”
-        Tôi … tôi… tại SJK dẫn tui đến đây rồi bảo phòng tôi là phòng 6002 cho nên… cho nên… PMY ấp úng, trong lòng hoang mang ko biết làm thế nào.

PYC nhìn con bé đứng trước mặt. Hóa ra cô em “cương thi xinh đẹp” lúc sáng. Ko biết ở dưới đất chui lên hay ở trên trời rơi xuống mà tự nhiên nhảy vào phòng lúc ng ta đang thay đồ. Xong lại tự nhận đây là phòng mình mới sợ chứ.

-        Thế cái tên dẻo mỏ đấy nói phòng cô ở trên cung trăng cô cũng tin à? Ng j đâu mà dễ gạt thế k biết? Giấy thông báo nhận phòng của cô để làm cái j hả?

Vừa nói, PYC vừa thản nhiên rút tờ giấy thông báo nhận phòng lúc nãy khỏi túi áo ngực của MY. K biết SJK đã nhét nó vào túi nó lúc nào mà nó k hề hay biết. Tuy nhiên ….. sao cái thằng cha trời đánh này lại tự tiện thò tay vào túi áo nó – mà lại là túi áo ngực để lấy đồ chứ? Đúng là đồ biến thái mặc quần nhỏ màu đỏ anh đào.

-        Tầng 3 phòng 306 nhưng mà là khu B – ký túc xá nữ hiểu chưa tiểu thư? PYC dí dí tờ giấy vào mặt nó.

Nó nhăn mũi khó chịu, lấy tay giật lại tờ thông báo rồi chăm chú đọc. 5’ trước bạn hiền SJK vừa ga lăng xách hành lý cho nó, 5’ sau nó ngỡ ngàng nhận ra “bạn hiền” SJK là đồ bạn đểu, nỡ lừa gạt 1 đứa con gái vừa chân ướt chân ráo đặt chân đến đây như nó. Vừa bực, vừa tức, vừa xấu hổ, nó đứng chết trân 1 chỗ k nói đc j.

Chẹp, lại 1 nạn nhân vào rừng mơ bắt con tưởng bở của tên SJK rồi. Định bụng mắng vốn cho cô ta 1 trận vì dám tự tiện nhìn ngắm ngọc thể của Park đại gia, nhưng mà ta sinh ra vốn đã thương hoa, tiếc ngọc… thôi thì….

-        Thôi được rồi, chắc cô k biết đường, để tôi dẫn cô sang ký túc xá nữ. Dù sao thì phòng cô cũng đối diện cửa sổ phòng tôi.

Nói rồi hắn xách đống va ly đang rơi vãi trước cửa phòng rôi rảo bước đi trước. PMY luống cuống chạy theo sau.
Trái ngược với SJK nói liên tục k ngừng, PYC lại k nói j nhiều bởi hắn còn bận…. nháy mắt, liếm môi, tạo dáng với các fans hâm mộ trên đường sang ký túc xá nữ. Đi đến đâu PMY cũng bắt gặp những ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa tràn đầy thù hận. Tất nhiên ánh mắt hình trái tim thì cho gã đó, còn hình viên đạn thì dành cho nó rồi. Xách hộ va ly cũng là tội hay sao mà người ta lại nhìn nó như thế nhỉ?

-        Đây rồi, phòng 306 của Park tiểu thư. Đừng bao h đi nhầm rồi lao vào phòng khi tôi đang thay đồ nữa nhé.

Đang lắp bắp vài lời xin lỗi nữa thì PYC đã lại ra đi trong tiếng hoan hô ầm ĩ của mấy nữ sinh phòng bên. Mọi thứ cứ ầm ĩ như làn sóng lan truyền từ tầng 1 lên tầng 3 rồi lại từ tầng 3 xuống tầng 1. Cho đến khi mấy tiếng “Aaa, anh YooChun” ở ngoài sảnh đã dừng hẳn, lúc đấy toàn bộ số nữ sinh tầng 3 mới thôi nhoài ng ra ban công hò hét mà quay vào liếc xéo nó.

-        Này, cô giở trò j ra mà anh YC lại xách va ly cho cô đến tận cửa phòng vậy hả? Nghe nói cô đc đặc cách ở phòng này 1 mình. Cô là cái j mà đc ưu ái thế hả?

Một đám con gái xúm vào dò hỏi, đay nghiến nó như thể nó vừa phạm phải 1 lỗi tày đình lắm k bằng.

-        Tại SJK lừa tôi đến phòng 306 khu ký túc xá nam. Cậu ta nói rằng số phòng tôi là 6002 rồi dẫn tôi đến đó. Tại vì …

Chưa xong màn phân trần của nó thì cả hội nữ sinh đã nhảy vào thi nhau thuyết giáo cho nó 1 bài. Nào thì k những dụ dỗ YC lại còn định tán tỉnh cả JK. Nào thì đừng cậy giàu có rồi muốn làm j thì làm. Rồi lại còn có cả cái câu vô lý nhất trên đời là “6002 là thứ cô muốn nói ra là nói đấy à?”

-        6002 là cái j chứ? Tôi còn chả hiểu sao cái phòng đấy lại được gọi là như thế? Nó tức giận cãi lại.
-        Cô k cần phải biết. Chỉ cần cô đừng có cố tiếp cận họ là đc rồi. Đi thôi.

Nói xong, cả hội biến mất nhanh y như khi xuất hiện. Nó mệt mỏi đi vào phòng, vứt tạm hành lý trên sàn rồi nằm vật ra giường.

-        Mới ngày đầu tiên mà đã thế này, ko biết sau này sẽ còn thế nào nữa? Bố ơi… huhuhu…


***



Sáng hôm ấy, bầu trời trong xanh và mát dịu, từng cơn gió khẽ đùa giỡn những chiếc lá trên cây, khiến chúng rung lên xào xạc đầy thi vị. Hắn nắm tay người đó đi trong niềm hạnh phúc vô bờ bến. Đi chỗ này, tới chỗ kia, vẫn là con phố ấy, vẫn là góc chợ ấy nhưng sao trong lòng tràn đầy niềm hạnh phúc ngọt ngào. Đến cả hàng kẹo kéo bình thường chẳng mấy hấp dẫn, hôm nay cũng khiến khung cảnh thêm thi vị. Mỗi ng 1 cây kẹo, vừa đi vừa mút thật đáng yêu. Cô ấy chun mũi, nhìn nó cười, à ko, thằng cha mặc áo vàng đấy chun mũi nhìn hắn cười, yêu ko thể tả. Thằng cha….

-        Á á, ặc ặc…. Ác mộng…

PYC lại bật dậy. Người đầm đìa mồ hôi. Lần này thằng cha èo uột trong giấc mơ của hắn đã thay áo xanh sang áo nâu vàng. Mẹ ơi, đến mơ mà cũng ở dơ thấy ớn. PYC đây sống ở đời thực mà 1 ngày còn thay 3 bộ quần áo, huống hồ… chẹp chẹp…
Nhìn vào gương hắn lại nhớ đến cái chun mũi dễ thương của thằng cha đó. Ôi, tôi điên mất. Nhìn đồng hồ, vẫn còn quá sớm để đi học, nhưng mà ngủ thì k thể ngủ nổi nữa sau cơn ác mộng vừa rồi. Nó mệt mỏi thay quần áo, xách cặp lên vai, bước ra khỏi cửa. À quên, phải gọi SJK dậy đi học chứ nhỉ? À mà quên thật, vẫn còn sớm mà. Kệ thằng cha đó, mình đi trước vậy.

Đã ai nói cho độc giả biết là đệ nhất lừa tình PYC cùng phòng với đệ nhất dân chơi SJK chưa nhỉ? Uhm, chắc là chưa rồi, tại sáng nào tỉnh dậy cũng mướt mải mồ hôi vì mấy cơn ác mộng nên Park đại gia quên chưa giới thiệu anh bạn cùng phòng lắm tài nhiều tật cho mọi ng rồi. Thôi, bây h thì mọi ng biết hết rồi nhé. Còn bí mật j mà mọi ng ở đây k biết nữa đâu nhỉ? Đến cả thân thể ngọc ngà và sở thích dùng underwear sặc sỡ của Park đại gia hôm qua cũng bị bại lộ rồi còn đâu. Chẳng mấy mà cái tin này chả thành chủ đề hot của website trường trong thời gian tới.

Haizzzz….. Thở dài thườn thượt như 1 thế kỷ vừa trôi qua, PYC lang thang vô định trong khuôn viên học viện SKK. Hết mơ ôm ấp, rồi giờ lại nắm tay, ngày mai ngày kia mà hắn mơ thấy kiss sence với bed sence thì chắc đến phải nghỉ học đi trại điều trị quá. Lòng hoang mang rối bời, hắn quyết định tan học phải tụ tập với nhóm chiến hữu thân cận “Ngũ đại mĩ nam” để giải tỏa tinh thần. Biết đâu tụi nó có cao kiến j giúp đc hắn thì sao?

Đang mải miết suy nghĩ hắn nghe đâu đây có tiếng đàn piano dìu dặt vang lên. Bài hát rất buồn, nặng trĩu đầy ưu tư nhưng k hiểu sao cứ lôi kéo bước chân hắn tiến tới gần. À, là bài Bolero của nhóm DBSK hay TVXQ j đấy.


http://www.nhaccuatui.com/m/I7zHxxKIiU



“Ngũ đại mĩ nam” tụi nó toàn gọi hội đấy là nhóm Thịt Viên Xiên Que. Uh thì cũng chả phải là ghét bỏ hay ghen tị j đâu nhưng mà … khó chịu lắm ý. Cái hội con gái trong trường cứ gặp nó là rú rít lên: giống Micky Yoo Chun thế này, y hệt Micky Yoo Chun thế nọ. Cứ làm như tên người ta giống nhau thì mặt người ta cũng giống nhau ý. Đẹp trai thì sao… hắn cũng đẹp trai mà. Nổi tiếng thì sao…. hắn cũng hot mà. Người ta là hot boy từ hồi mẫu giáo cho tới tận bây giờ đấy nhá. Hứ, thế mà động tí thì đem người ta ra so với chả sánh. Lại còn hâm dở đến nỗi tự động đặt cho cái phòng của ng ta là phòng 6002 mới sợ chứ. 6002 là cái quái j? 306 mới là số đẹp. Đời là phải tiến chứ ai lại thụt lùi từ 6 về có 2 như thế.

Chán, chả buồn nói nữa. Đúng lúc đang chán như con gián thì lại nghe phải 1 cái bài hát còn buồn hơn con chuồn chuồn. Hay thì hay thật đấy nhưng sáng sớm mà đỉ ỉ ôi cái nôi thế này thì còn làm ăn j nữa. Dợm bước đến trước cửa phòng nhạc, hắn đang định quay lưng vào nghệ thuật, cạnh khóe người chơi đàn vài câu cho vui nhà vui cửa thì bắt gặp PMY đang say mê chìm đắm trong âm nhạc. Trái ngược với vẻ nhợt nhạt, mệt mỏi hôm qua, khi PMY đánh đàn, cô ấy mang 1 dáng vẻ hoàn toàn khác biệt. Từng ngón tay thon lướt trên phím đàn như gió thu lướt trên mặt hồ lặng sóng. Khuôn mặt chăm chú hòa vào giai điệu ánh lên 1 vẻ vừa dịu dàng vừa rắn rỏi. Nhưng đột nhiên khi đàn đến đoạn điệp khúc thì PMY bật khóc. 2 hàng lệ lăn dài trên má, dưới ánh nắng long lanh như 2 giọt sương mai. Cô ấy gục đầu lên cây đàn piano, vai rung lên không ngừng.

PYC nín thở, quay ra ngoài, mắt chớp chớp liên hồi phân vân k biết nên ở hay nên đi. Cuối cùng hắn ta nhẹ nhàng rời khỏi phòng nhạc sau khi đặt lên bục cửa sổ 1 gói giấy ăn- thứ hắn luôn mang theo bên người từ hồi cấp 2. Này này, k phải để lau nước mắt cho con gái đâu nhé. Đừng có hiểu nhầm hắn ga - lăng, tử tế nhé. Con gái bị hắn từ chối rồi khóc tức tưởi bỏ đi thì nhiều nhưng mà có thế thì cũng chả liên quan j đến hắn. Giấy ăn đấy là để dành cho Su mông vịt và Min cá ngão. Chả là ngay từ ngày xưa 2 tên đấy đã suốt ngày tranh nhau ăn rồi lại cứ thế mà thản nhiên bôi vào quần áo hắn nên hắn phải có thói quen thủ sẵn giấy ăn để bảo vệ bản thân mà. Nói ra thì 2 đứa nó nhiều thói xấu lắm, mà ko cả 4 thằng còn lại cũng đầy thói hư tật xấu. Nhất định chiều nay phải gặp 4 tên ấy để nói xấu 1 thể cho độc giả biết mới đc.

Nghĩ rồi PYC nhắn tin cho hội “Ngũ đại mĩ nam” – cái tên mà hắn vẫn tự hào là ko sến bằng tên nhóm “Những vị thần phương Đông” j j đó. Ok, tin đã được gửi. Giờ ta có thể an tâm đi nhận đồ ăn sáng được rồi, kekeke…
Author: tuyenha    Time: 8-2-2011 17:30:55

N Gian này, N lỡ đốt lửa rùi thì chế xăng vào cho rụi hết lun đi.  
Cho tình tay tư lun đi N cho ai ra rìa ngồi ngó cũng tội ngịp lắm.  
Mà truyện của N viết chay hay phải đóng thuế mới dc đọc thế. (đừng dụ khị cho ra lò chương 1 rùi .........)
Author: peppy_cat_x0x0    Time: 8-2-2011 19:05:54

N Gian ơi sao N thâm thế hả trời????
T đang ngâm nga pài Bolero thì đọc đến đọan:"À,ra là pài Bolero của DBSK"ý
N với cả Tấm định chém T k thương tiếc ak`?
               Bố N Gian này thâm thúy thật
Author: HoaBong    Time: 9-2-2011 16:12:02

Dành cho những nàng chưa hiểu rõ vì sao Jan tà lại viết thế

Đẹp trai thì sao… hắn cũng đẹp trai mà. Nổi tiếng thì sao…. hắn cũng hot mà

[utube]0cZVbseSIgA[/utube]

Thầy chủ nhiệm bước vào – thầy hói rọi và có kiểu đầu cực kỳ độc đáo của các thầy hói. Đó là rẽ mái gần mang tai, sau đó cố gắng vắt vài 3 sợi hiếm hoi sang mang tai đối diện. Uhm uhm, 1 ngày nào đó, có thể về già, hắn sẽ chơi kiểu đầu như thế


Trong 1 chương trình showbiz extra, anh Park Dép Lào vinh dự lọt vào top những nghệ sĩ có nguy cơ bị HÓI do chính fan bình chọn (ngoài anh Park ra còn có Nickhun 2PM, chú Chun Jung Myung nhà Cinderelle's ss ...)
..............

ế ế, tình yêu ơi. lúc đọc thì iem há mỏ ra cười, lúc comt thì chữ nghĩa nó đi đâu hết ý
e rất chi là tâm đắc với cái phong cách tưng tửng ngàn trấm của nàng đấy. đọc mà cười té ghế.

lót dép ngồi hóng chap 3. Tết ăn nhiều thịt gà quá, ngấy rồi. chuyển sang Thịt Viên Xiên Que cho nó thay đổi khẩu vị

Jong Ki lém thật. kết nhất câu của 3 trấm: nếu là đàn ông thì cũng phải đẹp cỡ JK

hóng Ah In để xem bạn ý biến thái đến độ nào
Author: Chipbifelte    Time: 12-2-2011 08:57:12

Ui fic hay quá
Bác Chun ba trấm thật là...dù là ở ký túc xá nam thì cũng phải ăn mặc cho tử tế vào chứ, cứ nguyên dạng nude thế đi ra ngoài ban công mấy e bên KTX nữ nhìn thấy ngất tập thể thì sao
Bạn Joong Ki thì quá láu cá, khổ thân Min Young. Mình mà gặp cảnh này thì mình lao đi tìm JK đập cho một trận rùi

Còn thiếu In In thôi là đủ bộ J4 => Hóng chap dài cổ
Author: hatximuoi    Time: 13-2-2011 08:02:20

Nàng Gian mún hành hạ ta đến chừng nào, ta nà độc giả trung thành của post nà. Ngày nào cũng vào, cũng F5 mà sao chap mới chưa xuất xưởng thế nàng

Ta công nhận N viết fic có khiếu quá Đọc fic của N cứ bị hút vào, ko dứt được
Author: JanPyo    Time: 14-2-2011 15:47:06

Chương 3: Bởi vì hắn là Song Joong Ki.



PYC – như thường lệ - lại khệ nệ bưng 1 đống đồ ăn sáng, ăn vặt, ăn trưa, bữa xế, bữa phụ, bựa lụ khụ vào lớp. Sáng  nào mà hắn k phải khệ nệ bê đồ như thế chắc hẳn là lúc đấy là ngày tận thế của PYC rồi.
Rầmmmmm….
Mải ngáo ngơ vừa đi vừa chớp mắt với mấy em lớp dưới thế nào mà hắn ta tông thẳng vào người đi hướng ngược lại khiến cả hai lăn kềnh ra đất. Đang nhếch cái mép lên định làu bàu sao mà xui tận mạng thì đập vào mắt hắn là 1 cặp chân dài miên man, trắng nõn, thẳng mượt ko tì vết. “Ếu, con gái à? Là con gái thì k có tội… hehehehe….”

-        Xin lỗi, xin lỗi, cậu k sao chứ? Tại tôi sơ ý quá. Cô gái cuống quýt đứng dậy, vừa xin lỗi vừa vội vàng nhặt đống đồ rơi trên đất.
-        Park... Min… Young…??!! Hắn nhăn nhó nói ra từng từ 1 cách khó chịu. Lại là cô à?

PYC thở dài thất vọng. Sao cái con bé này nó cứ đâm sầm vào cuộc đời mình như thế nhỉ? Sao k phải là ai khác xinh đẹp hơn, tươi vui hơn, sống động hơn mà cứ là cái con bé mặt mày đờ đẫn như cái nhẫn … gỉ nó đâm vào cuộc đời mình thế này? May mà vớt vát lại đc 1 cơ số bộ phận cũng k đến nỗi nào.

-        Xin lỗi, đồ của cậu đây. MY cúi gập ng, xin lỗi 1 lần nữa và 2 tay đưa đồ cho PYC đầy thành ý.
-        Cám ơn. PYC cộc cằn. Mong rằng lần sau tôi sẽ đc nghe câu này thay vì xin lỗi, xin lỗi mãi.

Nói xong, hắn quay người đi thẳng. PMY ngơ ngác nhìn theo. Xin lỗi mà cũng bị nổi giận là sao? Hình như từ lúc bước chân vào đây nó làm j cũng là lầm lỗi hay sao ấy?

-        Park Min Young.

Lại cái giọng nói vui đùa quen thuộc vang lên bên tai. Và PMY lại tiếp tục thờ ơ quả bơ với cái tên của chính mình.

-        Park Min Young. Tại sao lần nào cậu cũng bắt mình phải gọi cậu 2 lần là thế nào?

Nó giật mình quay lại. Là tên láu cá SJK. SJK nở 1 nụ cười toe nghịch ngợm với nó. Dưới ánh nắng ban mai của 1 ngày mới, trông cậu ta mới bảnh bao làm sao? Nụ cười tinh khiết, tươi mới, như hơi thở trong lành của tự nhiên sau cơn mưa rào mùa hạ - cơn mưa cuốn tan mọi tạp uế của không gian. Dù ngày mai có là ngày tận thế, được nhìn thấy nụ cười của SJK thì chắc cũng là 1 kết thúc đẹp cho cả cuộc đời.

-        Cậu có khỏe k? Sao hnay trông còn u ám hơn cả hôm qua thế? SJK nhíu mày quan tâm, hỏi han, ra chiều trìu mến lắm.

“Khỏe cái con khỉ ý. Cậu hại tôi thê thảm thế nào cậu biết k?” Trong đầu nó, lửa giận nhảy múa, nó chỉ mún gào lên với SJK và đánh cho cậu ta 1 trận. Nếu là ngày xưa chắc nó đã làm thế, rút guốc ra rượt tụi con trai chạy vòng quanh trong lớp chỉ vì cái tội nhón hết thịt trong hộp cơm trưa của nó. Nhưng đó là ngày xưa, còn nó của bây giờ…

-        Cậu đừng nói chuyện với tôi. Nó mệt mỏi trả lời rồi đi thẳng.
-        Uây, sao lại lạnh lùng với nhau thế? SJK trề môi đuổi theo. Này này, PMY, cậu giận tớ đấy à? Giận vì tớ gạt cậu đến phòng 6002 à? Nghe mọi ng kể lại cậu hét vang khắp cả 2 tòa ký túc xá luôn, chắc lúc xông vào phòng bắt gặp cảnh tượng j hot lắm đúng k? SJK khúc khích cười, tiếp tục huyên thuyên luôn mồm như mọi khi.

PMY sầm mặt, quay phắt lại hằm hằm nhìn SJK. Hình ảnh PYC trần trụi đứng giữa phòng lại lởn vởn lượn lờ trong đầu nó. Hôm qua nó đã xấu hổ suýt chết rồi, cả đêm đã cố gắng tĩnh tâm và cầu nguyện để k phải gặp lại cái tên trần trụi đấy 1 lần nào nữa. Cái học viện này rộng như thế cơ mà, chắc cơ hội gặp nhau cũng chả nhiều nhặn j. Thế mà sáng nay vừa ngồi k ấm chỗ nó đã nghe tin sét đánh là nó học cùng lớp với PYC. Sững sờ như cây cờ, đang vật vờ đi ra từ phòng vệ sinh thì lại va ngay phải cậu ta. Đúng là “oan gia ngõ hẹp” mà. Đi đâu cũng đụng trúng cái tên đó hết. Cả cái tên “trời đánh thánh vật” SJK này nữa. Tôi chỉ muốn đc bình yên thôi, tại sao cứ làm phiền tôi là sao?

Mặc kệ cho SJK tiếp tục đi theo lảm nhảm xin lỗi, thỉnh thoảng đá xoáy cái vụ nhầm phòng với cảnh nóng hôm qua. PMY lầm lũi đi vào chỗ ngồi. Hqua ko để ý, đến hnay nó mới nhận ra PYC ngồi ngay bàn sau, dãy bên trái nó. Thảm họa j đây?

-        Ấy ấy, cẩn thận chứ, đổ hết ra bàn rồi đây này? PYC kêu ré lên.

Tên SJK nghịch ngợm cứ chạy qua chạy lại lung tung làm đổ cả lon nước quả hắn đang để trên bàn. Cái thằng này…. Chả được cái tích sự gì ngoài cái sự tích đẹp trai.

-        Úi úi, cẩn thận dây vào áo bây h. Giấy ăn, giấy ăn đâu. SJK gào thét nhặng xị. Giời ạ, đến lúc cần thì k ai có là sao? Sao tụi con gái lớp mình lại k ai có giấy ăn là sao?
-        Tại …. Tại…. bọn mình muốn dùng chung giấy ăn của PYC nên …. K… K ai mua cả. Bọn con gái lí nhí, le lưỡi, ngượng ngùng.

PYC hỉ hả cười thầm trong bụng.  “Đến giấy ăn của mình nó cũng có giá hơn giấy ăn bình thường.” Hắn tự mạn lục cặp, định lôi gói giấy ăn mà ai cũng muốn dùng chung ra xài, chợt hắn giật mình nhớ ra. “Thôi xong, sáng nay hiến tặng cho PMY rồi còn đâu?”

-        Đây, cậu dùng cái này đi. PMY nhẹ nhàng chìa gói giấy ăn cho SJK.

SJK đón lấy, rút ra, hì hụi lau chỗ dây trên áo YC. Lau đc nửa chừng thì SJK dừng lại, hít hít gói giấy ăn rồi quay ra nhìn PMY.

-        Cái này k phải loại giấy ăn YC hay dùng sao?

PMY tròn mắt nhìn JK. PYC cũng tròn mắt nhìn JK. Toàn bộ bọn con gái thì tròn mắt nhìn PYC và SJK.

-        Vớ vẩn. Giấy ăn nào mà chả giống giấy ăn nào. Cậu té đi, để tôi tự lau.

PYC giằng gói giấy từ tay SJK. K hiểu sao cái sự thật hắn để lại giấy ăn cho PMY lau nước mắt chỉ mới nghĩ đến thôi đã thấy xấu hổ rồi. Hắn k quen làm mấy cái việc lãng mạn, ga lăng, tử tế ấy lắm. Hắn vốn chỉ quen liếc mắt, đưa tình, cười cợt và bá vai bá cổ các em thôi.

-        Nhưng mà cái mùi nước hoa này…

SJK vẫn cố đưa ra cái kết luận mà ai cũng muốn biết chỉ 1 ng k muốn cho ai biết. PYC bịt miệng SJK bằng 1 quả chuối bự chảng, rồi nhăn nhó ra hiệu cho thằng bạn đang ngậm chuối im lặng. PMY lặng lẽ quan sát mọi việc, trái tim dường như lỗi 1 nhịp.


***



Giờ thể dục. Học kỳ này được học môn bóng rổ. Thôi rồi, lại trúng tủ của chàng, gái lại theo xếp hàng nườm nượp cho mà xem. Ôi giời, số khổ thì biết làm sao. Hồng nhan thì bạc mặt… à nhầm… hồng nhan thì bạc phận. Đẹp đâu phải là tội. Chỉ ánh mắt, nụ cười mà cũng đủ giết ng thì mấy trái tim bé bỏng đấy làm sao trụ nổi trước vẻ đẹp đầy nam tính của chàng khi chơi bóng đc nhỉ? Kekekeke…

Đang nở hết mũi lên chỉ dạy các bước cơ bản cho tụi con gái, PYC thoáng nhíu mày khó chịu khi thằng bạn cùng phòng SJK k chia sẻ vinh quang với hắn mà lại tiếp tục lẽo đẽo theo sau em “cương thi xinh đẹp”.

-        Cô ta thì có j hay chứ? PYC hỉnh mũi. Thằng này đổi khẩu vị từ bao h thế nhỉ? Hứ….

Cái tên SJK mà hắn biết là cái tên thiên hạ đệ nhất dân chơi số 1 SKK này. Cái kẻ ban đầu hắn vốn k ưa nhưng sau này buộc Park đại gia phải thừa nhận và rồi sẵn sàng chia sẻ cả vinh quang cũng như phòng ốc của khu ký túc xá nam. K có ai xứng đáng chung phòng với Park đại gia trừ Song công tử và ngược lại.

Trái với Park đại gia gái bu thành bầy và ngất ngây có hệ thống, Song công tử nam cũng yêu mà nữ cũng quý. Già, trẻ, lớn, bé, nam phụ lão ấu đều bị nụ cười như mười ca ra vàng của SJK mê hoặc. Park đại gia nổi tiếng thiên vị với con gái, miễn đẹp thì ko hề có tội, dù là tội bắc thang chụp trộm ảnh của Park đại gia trong phòng ngủ cũng k là j, miễn là bạn ý dễ thương. Cũng chính vì cái thói phong lưu, đào hoa và cố tình thiên vị như thế nên tụi con gái càng ngưỡng mộ PYC bao nhiêu thì tụi con trai càng ghét hắn bấy nhiêu.

Song công tử thì ngược lại, cậu ta đối với ai cũng rất công bằng. Ai cũng quan tâm, nói cười, thăm hỏi nhiệt tình, ai cũng chia sẻ, kể lể, tỉ tê. Ngày lễ, ngày Tết PYC chỉ có mỗi 1 việc là ngồi vắt chân nhận hoa và quà của tụi con gái. SJK cũng k ngoại lệ nhưng hắn ta lại biết chia sẻ với cánh đàn ông số phận hẩm hiu bằng 1 party toàn nam nhi – các party ăn chơi, chè chén, tiệc tùng thâu đêm suốt sáng với đầy rẫy những thứ mà tụi con trai ham thích: các máy chơi game đắt tiền, các loại rượu, bia đồ uống thượng hạng, thức ăn thì toàn sơn hào, hải vị ngon k kể xiết. Thỉnh thoảng SJK còn thuê đc cả những địa điểm có cả sân bóng mini và bể bơi trong nhà. (Tất nhiên là các chú bảo vệ, các thầy giám thị ế chỏng, k có ng iu cũng đc mời dự tiệc, thế nên nó mới có chuyện thâu đêm).

Mấy bữa tiệc nhàm chán đó (hoàn toàn k có con gái) thì Park đại gia chả bao h thèm tham gia, thế cho nên hắn chỉ là thiên hạ đệ nhất lừa tình thôi. Còn cả cái trường này, đàn ông cũng như phụ nữ đều 1 lòng 1 dạ yêu thương thiên hạ đệ nhất dân chơi SJK cả. Đôi lúc PYC cũng tự hỏi, k biết SJK thông minh, tinh quái, moi móc biết bao nhiêu những bí mật giời ơi đất hỡi của thiên hạ để làm j? Có khi nào SJK dùng nó để bán cho ng này, rồi buôn cho ng khác để mà lắm tiền “bánh bao” với tổ chức party ầm ĩ như thế k? Cái tên có sở thích kỳ dị: đi sưu tập bí mật của người khác. Con ma xó k cái j là k biết nhưng chính bản thân hắn thì lại k ai biết rõ cả.

PYC tiếp tục phô diễn vẻ đẹp nam tính ko biên giới với “bầu đoàn thê tử” của hắn trong khi SJK lại chỉ chăm chăm “chăm sóc” PMY. Ko ai hiểu là lý do j? Nhưng cũng k ai quá thắc mắc và ghen tị. Vì hắn là Song Joong Ki mà - dù là ai thì cậu ta cũng quan tâm, cũng nhiệt tình chào hỏi, cũng ân cần thân thiện cả… K giống ai đó, con gái hem đẹp thì hem nói chuyện.

-        Hoan hô, trúng rồi… PMY cười tươi như hoa. Đập tay với SJK ăn mừng chiến thắng.
-        Thấy chưa? Đã bảo môn này k khó lắm đâu, tớ chỉ cần nói qua là cậu biết cách chơi ngay mà. SJK mỉm cười tự tin, nụ cười lấp lánh sáng.
-        Uh, tớ cứ nghĩ là khó lắm cơ, k ngờ cậu có năng khiếu làm giáo viên như vậy.

PMY cười tươi hết cỡ. Hình như đã lâu lắm rồi nó mới đc bung hết sức lực, thoải mái chạy nhảy và vui vẻ như thế này. Cái cảm giác được tự do làm điều mình thích sao mà nhớ đến thế? Đã bao lâu rồi nó kìm kẹp bản thân, tự nhốt mình trốn trong cái vỏ ốc u ám nhỉ? Đã lâu lắm rồi…..

-        Cậu cười trông đẹp lắm. Hãy cười nhiều vào nhé. Như thế mới là PMY mà tớ muốn nhìn. SJK dịu dàng nói và nhìn vào mắt nó.

PMY đỏ mặt quay đi, phồng má ngượng nghịu. Điệu bộ e thẹn trông xinh đẹp như chú thiên nga đang đón nắng bên hồ. SJK lại nói vài câu trêu chọc j đó, làm nó chợt quên đi cái vỏ ốc đã khoác lên ng bấy lâu nay, giơ tay định đánh SJK và chạy giỡn với hắn trên sân trường.

Lũ con gái lại hằm hằm nhìn theo đầy tị nạnh. Hình như trong đầu mỗi cô nàng lắm chiêu đều đang toan tính cách gây khó dễ cho PMY như thế nào? Đứng giữa tụi con gái đang nổ đom đóm mắt vì ghen tị ấy, có 1 kẻ lại dõi theo 2 người ấy với 1 ánh mắt hoàn toàn khác.
“Lúc cười, trông cô ta cũng xinh đấy chứ nhỉ?”
Author: hatximuoi    Time: 15-2-2011 09:10:02

À há, tem trước đọc sau   Ta đã nói là độc giả trung thành của topic mà lị

Cúm ơn nàng nhé... đang đọc, sẽ edit sau khi đọc

Edit Edit...

I lai khúc này của nàng very much

Dưới ánh nắng ban mai của 1 ngày mới, trông cậu ta mới bảnh bao làm sao? Nụ cười tinh khiết, tươi mới, như hơi thở trong lành của tự nhiên sau cơn mưa rào mùa hạ - cơn mưa cuốn tan mọi tạp uế của không gian. Dù ngày mai có là ngày tận thế, được nhìn thấy nụ cười của SJK thì chắc cũng là 1 kết thúc đẹp cho cả cuộc đời.


Giời ạ, nàng thiên vị cho JK quá í nhá... nảng tả làm sao mà trái tim ta rung rinh vì JK mất tiêu lun rùi

Ta phải bế quan luyện công để tăng lại độ cuồng cho M&M đây, không khéo ta lại đổ rầm trước M&L mất (L trong Nữ Lâm í).
Author: darkang_hyori    Time: 15-2-2011 14:03:04

Hay lắm nàng à, nàng miêu tả rất hài hước.
Hôm nay vào đọc liền 1 mạch 3 chương, rất tuyệt, cám ơn nàng, cố gắng nhé, mong chờ chương tiếp theo của nàng.
Ta vào KST thì chỉ ở nhà MY và dạo news thôi nên còn nhiều chỗ chưa khám phá ra, nhờ nàng nói ta mới biết đường vào đây đấy, chứ mọi hôm ta toàn ngồi chờ bên nhà MY thôi, đúng là đi chậm thời đại mà
Author: Blair    Time: 15-2-2011 14:13:41

Đã tìm được.
Đặt cục gạch ở đây, chạy đi làm nốt việc rồi về đọc tiếp
Author: JanPyo    Time: 15-2-2011 16:43:03

Chương 4: Yoo Ah In là cái quái gì?



http://static.mp3.zing.vn/skins/gentle/flash/mp3player.swf?xmlURL=http://mp3.zing.vn/play/?pid=IW6BWB06||4&songID=0&autoplay=false&wmode=transparent



PYC đẩy cửa bước vào quán café quen thuộc của tụi nó. Cái chuông cửa rung lên leng keng thật vui tai. K khí trong quán vô cùng trẻ trung và nhộn nhịp. Len lỏi đâu đó trong phòng vang lên ca khúc “I need a girl” của Tae Yang. Nhìn quanh toàn các nam thanh, nữ tú, quần ngắn, váy mỏng, hehe, thỉnh thoảng cũng phải đi ra ngắm nhìn thiên hạ để mở rộng tầm mắt như thế này chứ PYC?

-        Dép Lào, bên này…. 1 anh chàng cao lớn với khuôn mặt sáng sủa vẫy hắn tới gần. Anh ta nhìn cũng khá ổn ngoại trừ mái tóc và khuôn mặt có phần…. hơi nông dân.
-        Gấu Béo, đã bảo k đc gọi em là Dép Lào cơ mà.

Hắn đấm nhẹ vào lưng Yun Ho rồi sà vào ngồi giữa Su Mông Vịt và Jae Joong “Hoa Tỉ”.

-        Junnnn Suuuuu…. Hắn dài giọng mè nheo và lao vào ôm Su ú. Càng ngày càng béo, càng béo tớ lại càng yêu nhá.

Vừa nói hắn vừa dũi dũi cái mũi vào cái bụng bự chàng bảng của Su. Trong 4 đứa, hắn yêu Su nhất, thương Su nhất, quý Su nhất vì Su ú dễ thương, dễ tương và dễ … bắt nạt nhất.

-        Èo, đồ biến thái, xê ra đi…. Jun Su ngượng đỏ cả mặt, hất PYC ra xa rồi vòng tay quanh người bảo vệ thân mình khỏi bị PYC sàm sỡ.
-        Cái j chứ? Bao nhiêu năm rồi mà còn giả bộ ngượng? Sau này thì đừng có mà…

PYC đang dẩu mỏ bô lô ba la thì Min cá ngão chen vào, hằn học hỏi.

-        PYC… Anh thôi cái kiểu mè nheo như con gái thế đi. Anh bỏ tụi em đến học trường đó với tụi con gái để ngày càng biến thái thế này à?

Thằng Min cá ngão láo toét, em út mà lúc nào cũng bày đặt hoạnh họe, chành chọe với các anh. Bảo sao cái miệng càng ngày càng doe ra như bông hoa toe loe.

-        Đúng đấy. Học ở SKKS có vui k? Sao hnay lại gọi anh em ra đây làm j? Ai là người nhất định k chịu vào học trường nam sinh với tụi này mà nằng nặc đòi học ở SKK 1 mình hả?
-        Hoa Tỉ…

PYC thở dài, vòng tay qua vai JJ. Người anh em tốt bụng, thân thiết hơn cả con cá riếc của hắn. Người mà mặt cũng đẹp, tay cũng đẹp, đến trang trí món ăn cũng đẹp. Sao lại sinh ra làm phận nam nhi trên đời nhỉ?

-        Tỉ biết là đời e k thể xa rời phụ nữ mà. Bắt 1 ng như em vào học cái trường nam sinh j j đó. 1 năm 365 ngày, 1 ngày 24 tiếng, 1 tiếng 60 phút, 1 phút 60 giây, 1 giây 60 tích tắc… phải sống trong cái mùi mồ hôi nồng nặc của bọn con trai. Quay ra thấy toàn vai u thịt bắp, quay vào thấy toàn xà lách với lông chân. Bảo làm sao mà em chịu đc. Chỉ 3 giây là em lăn quay ra chết ngay. Các cụ có câu: “Ăn cỗ phải có thịt gà / Đàn ông phải có đàn bà nó mới vui” Anh ko biết à?
-        Biết cái đầu cậu. Yun Ho gõ 1 cái lên đầu hắn. Bỏ tay cậu ra khỏi ng JJ đi. Con trai con đứa j sàm sỡ con gái nhà ng ta k đủ, đến anh em cũng suốt ngày ra ôm ấp, vuốt ve là sao? Cậu bị biến thái à?
-        Biến thái, biến thái…. Sao ai cũng lải nhải cái câu đó thế? Có quý mến nhau thì ng ta mới thân thiết, gần gũi, ôm ấp nhau chứ. Anh cứ thử cho tiền xem em có dám ôm anh…. đô vật đằng kia k?

Haizzz… PYC thở dài đánh thượt, rồi nghiêm nghị nói.

-        Em… muốn có bạn gái.
-        Muốn … có … bạn … gái? Min cá ngão ngoạc cái miệng ra. Thế hóa ra anh chưa có bạn gái à? Cả cái hậu cung đẫm máu khoa trương của anh thì k phải là con gái chắc?
-        Nói câu nữa là anh hít le xì ke chú đấy nhé. Tình nghĩa 9 năm nay là anh coi như hết đấy. Từ từ để người ta nói cho mà biết. Dạo này tâm trạng của anh k đc tốt, tinh thần bất ổn, đêm nào cũng mơ thấy…. đàn ông.
-        Hahahha… mơ thấy anh Su ú chứ j? Hai người làm j trong mơ hả?

Min phá lên cười rồi chợt im bặt vì cái lườm sắc như dao cạo râu Gillette của PYC.

-        Nói chung là em tự biết mình là ai và là người như thế nào? Và rõ ràng là tình trạng của em đang càng ngày càng nặng theo chiều hướng cực kỳ xấu. Vì vậy các anh có quen cô nào da trắng, má hồng, môi đỏ… À à, biết rồi, đừng lườm nữa, khiếp quá cơ… có quen cô nào tử tế, tốt đẹp thì giới thiệu cho em với. Em cần điều trị bằng phương pháp vật lý trị liệu khẩn trương, nhanh chóng, ngay cho nóng kẻo k kịp.
-        Thế hóa ra là muốn có bạn gái, chứ k phải đã thực sự tìm đc 1 nửa đặc biệt và tính ra mắt anh em à? JJ nhìn sâu vào mắt YC, nghiêm túc hỏi. Cậu vẫn chưa gặp được ai thực sự đặc biệt dành cho mình à?

PYC định dẩu môi lên nói là “Chưa có” nhưng trong 1 giây, k hiểu sao hình ảnh con bé có nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời lại vụt xuất hiện trong đầu nó. Một người thực sự ĐẶC BIỆT ư?


***




Một tuần học mới lại bắt đầu và PYC vẫn gắng sức tiếp tục tìm kiếm 1 nửa đặc biệt ở khắp nơi. Hậu cung đẫm máu của nó k phải k có cô nào ngoan ngoãn, giỏi giang, thông minh hay xinh đẹp. Cô mà chỉ có 1 trong 4 thứ đó thì khá nhiều, mà cô hội tụ cả 4 tiêu chuẩn đó cũng k phải là ít. Cái chính là …… hắn chẳng thấy rung động tí nào cả.

Hơi thinh thích rồi cặp kè thì cũng chỉ đc dăm bữa nửa tháng là chán. Lại hết bá vai em này rồi đến bá cổ với em kia, hắn cũng ngán quá rồi. Tự dưng từ ngày gặp căn bệnh quái ác mơ thấy đàn ông, lại lần đầu nghe đến cái gọi là một – nửa - đặc – biệt, hắn cũng muốn 1 lần có được cảm giác thực sự yêu thương ai đó bằng cả tâm hồn và thể xác. Muốn gặp đc ai đó khiến hắn phải nhớ nhung và rung động trọn đời.

-        Này  này, tớ vừa đi qua phòng giáo viên. Nghe nói lớp mình lại có thêm học sinh mới chuyển đến đấy.
-        Thế á? Thế á? Lại con gái nữa chứ? Cứ xinh như PMY lớp mình là đc, hehe…

PMY nghe mấy cậu bạn trêu chọc thì mỉm cười rồi tinh nghịch nói:

-        Thế nếu ko xinh hoặc là con trai thì k đc vào lớp mình à?
-        Chứ còn j nữa… Con trai lớp mình thì đủ hot boy rồi, còn con gái thì chỉ biết đi theo 2 tên hot boy đó thôi, chả làm ăn đc j cả. Bọn mình chỉ có mình cậu thôi PMY.

Nói xong bọn con trai phá lên cười, PMY lè lưỡi rồi cũng cười khúc khích. Kể từ ngày ai đó khen cô ta cười trông rất đẹp thì cô ta được thể cười như được mùa thế đấy. Hứ… Con trai thì thôi đi, lớp này có hắn với SJK là đủ rồi, tốt nhất là có thêm con gái, biết đâu …. đấy lại chính là 1 nửa đặc biệt mà hắn đang tìm?
Nghĩ vậy PYC thấy lòng khoan khoái lạ thường, đột nhiên cũng tò mò, háo hức, trông ra cửa xem mĩ nhân nào sẽ chuyển vào lớp.

Thầy chủ nhiệm hói đầu lại đi vào. Mái tóc của thầy…. tua tua…. “Thầy xin giới thiệu với các em…” tua tua…. Đoạn này ai chả biết rồi, giới thiệu hoài mệt quá, tua đến đoạn người đẹp đi thôi. PYC nôn nóng, nhấp nhỏm, tay nhịp nhịp gõ trên mặt bàn.
Cửa lớp mở ra lần nữa, 1 học sinh bước vào. Cả ớp Ồ! lên thật lớn, còn PYC thì giật mình, té ghế, ngã phịch xuống đất. “ 1 thằng tóc tai bờm xờm, râu ria lỉa chỉa, quần áo ống thấp, ống cao, lôi thôi lếch thếch. Ôi buồn ơi là sầu…..”

-        Em hãy giới thiệu họ tên và 1 chút về bản thân cho cả lớp biết nào.

Tua tua… Ôi ước j hắn có thể tua luôn qua ngày hôm nay cho rồi.

-        Chào! Tôi là Yoo Ah In. Thằng cha bờm xờm cất cái giọng âm u như cái lu 10 năm nay chưa mở miệng ra nói. Tôi thích ở 1 mình nên mọi ng k cần quan tâm nhiều đến tôi. Cám ơn.

Mẹ ơi, cái thái độ j thế này? Học sinh mới kiểu j mà … PYC gườm gườm nhìn theo YAI đang đi về chỗ ngồi ở cuối lớp. Ngồi ngay sau hắn, đáng ghét thật, tua tua….

Trong lúc PYC đang bận rộn tua cuốn băng cuộc đời qua 1 ngày mà hắn cho là đáng chán nhất quả đất, lúc này có 2 ng đang chăm chú theo dõi từng hành động nhỏ của Yoo Ah In.

-        Yoo Ah In…. Song Joong Ki cười khẩy.

Lần đầu tiên trong đời đứa bạn ngồi cạnh thấy SJK hào hoa, lịch lãm cười khẩy.

-        Yoo Ah In là cái quái j?



***



Hết giờ học, YAI lững thững đi về hướng ký túc xá. Đi đến đâu mọi ng cũng xì xào về cái bộ dạng bê bối của hắn.

-        Phiền phức.

YAI nhếch mép lên làu bàu, gườm gườm nhìn 1 đám con gái đi qua khiến tụi kia sợ quá chạy mất dép. Đang tiếp tục xua đuổi mọi ng bằng bộ dạng cau có, khó chịu, chợt 1 bàn tay đập lên vai hắn.

-        Yoo Ah In. SJK cười cười. Còn nhớ tôi k?

YAI nhìn SJK 1 lúc từ đầu đến chân rồi ngoảnh mặt đi thẳng. SJK đuổi theo, đứng chắn trước mặt cậu ta, lòng đầy băn khoăn, lay lay vai YAI gặng hỏi.

-        Cậu k phải là Moon Jae Shin sống tại xxxx hay sao? Cậu thực sự k nhận ra tôi sao? Tôi là SJK, là Ki Baby sống ở nhà bên nè.

YAI quắc mắt nhìn SJK rồi cười khẩy.

-        Hứ, Ki Baby là cái quái j? Tôi k quen. Hơn nữa, cậu hãy nhớ tên tôi là YAI nên MJS với SJK j j đó, tui k quen. Đc chưa?

YAI gạt phắt cánh tay SJK đang để trên vai mình, tiếp tục lầm lũi đi về phía trước. SJK ngơ ngẩn nhìn theo, càng nhìn càng thấy hoang mang.

-        Thằng bạn nối khố 10 năm trời, sống chết có nhau, cùng chịu chung bao đòn roi cả thời thơ ấu, dù có hóa ra tro mình cũng nhận ra. K thể nào… k thể nào trên đời lại có 2 ng giống nhau đến thế… k thể nào…


***



PYC lê bước về phòng, ngày hnay thật là mệt mỏi, đã thế lại còn xúi quẩy nữa chứ. Trong lúc đang chơi bóng giải tỏa căng thẳng, đồng thời tận hưởng cảm giác đc nữ giới tung hô cho thoải mái đầu óc, chả hiểu thế quái nào mà quả bóng 10 lần k trật của hắn, lần này lại ko bay trúng rổ mà bay trúng đầu thầy hiệu trưởng. Thầy hiệu trưởng thì già, sắp về hưu đến nơi rồi, chân tay thì bủn rủn, đầu tóc thì hoa râm. Bóng bay trúng đầu làm thầy té lăn cù ra đất. Lại được thể ông thầy giám thị - là cháu họ con nhà ông bác quen thân với ông bạn hàng xóm lại là bạn thân của bạn nối khố của thầy hiệu trưởng ngày xưa - đứng ngay gần đấy, chạy ra xúm xít xu nịnh thầy rồi phạt hắn đi quét sân trường cho bõ ghét. Ông ta phạt hắn vì ghen tị và đố kỵ với vẻ đẹp và FC đông đảo của hắn thì có, chứ ném bóng vào thầy hiệu trưởng là ngộ sát chứ có phải cố sát đâu mà bị quy thành tội trạng đc. Cái j cũng quy thành tội được thì tội sát gái của hắn đã bị tù chung thân từ đời nào rồi.

Nặng nề lê bước vào phòng với bộ dạng lem nhem đầy rác. PYC thở hắt ra, định vòi vĩnh SJK bật nước tắm hộ, thì thấy 1 thằng nhếch nhác chả kém j hắn đang nằm chình ình trên cái ga giường trắng bóc mới thay sáng nay.

-        Này, cậu là thằng quái nào vậy? Sao lại nằm trên giường tôi?

YAI mở nửa con mắt nhìn PYC rồi xoay người quay mặt vào tường coi như k hề hay biết. PYC gần như phát điên, lao vào kéo áo YAI.

-        Này, cậu bị điếc đấy à? Đi ra ngay, đây là giường của tôi. Cậu là đứa quái nào thế hả? PYC vừa kéo vừa đẩy vậy mà tên kia vẫn nằm cứng đơ như cây cơ, chả buồn nhúc nhích.
-        Moon… SJK mở cửa phòng bước vào, ngạc nhiên nhìn cảnh tượng bên trong. À, Yoo Ah In, cậu… ở phòng này à?
-        Yoo Ah In???? PYC nhăn nhó, khó chịu. YAI là cái quái j chứ? Đi ra khỏi giường tôi ngay.

YAI quay người lại, liếm môi nhìn PYC đầy khó chịu. Đoạn, cậu ta đứng dậy trèo lên cái giường phía bên kia cửa sổ rồi lại nằm kềnh ra ngủ tiếp.

-        Đó là giường của SJK…. PYC gào lên, chỉ muốn đạp ngay thằng cha nhếch nhác này ra khỏi căn phòng 6002 đầy VIP của hắn.
-        Thôi…. SJK vỗ vai PYC nói khẽ. Cứ để cậu ta nằm đó, tôi sẽ ngủ trên cái giường còn lại.

PYC nhìn nhìn SJK đầy khó hiểu. Cái loại người vô duyên, vô dáng, vô ý, vô tứ như cái tên này thì cần quái j phải đối xử khách sáo như thế chứ? Hắn quay qua nhìn YAI rồi lại quay lại nhìn cái giường xộc xệch đầy xô lệch. Ôi, hnay là cái ngày quái j vậy chứ? Tua tua tua tua…..
Author: JanPyo    Time: 15-2-2011 17:15:18

Yoo Ah In cuối cùng cũng đã xuất hiện, báo hiệu câu chuyện bây giờ mới chính thức bắt đầu.
Chuyện tình tay 3 hay sẽ là tay 4?
Tại sao mang danh là Park đại gia mà suốt ngày đi nhận đồ ăn của mọi ng?
Tại sao SJK 1 mực cho YAI là MJS. Sự thực là thế nào?
1 PMY vui tươi, sôi nổi vì lý do j lại suốt ngày u sầu, tự kỷ?


Sau màn khởi động của 4 nhân vật, ta tiếp tục khởi động gameshow: Bên lề SCANDAL AGAIN.

Bốn nhân vật chính đã xuất hiện đầy đủ. Dự đoán skinship đầu tiên sẽ là của PMY với ai trong 3 ng?
1. Park Yoo Chun
2. Song Joong Ki
3. Yoo Ah In

Thời gian xảy ra skinship:
1. Tinh mơ tờ mờ sáng
2. Giữa trưa
3. Nửa đêm

Có bao nhiêu  người dự đoán giống như bạn?

Trị giá phần thưởng: 3 đô la Janpyo.

P/S: Ta ham hố và thích thi thố, bày trò cho vui nên phần thưởng nhỏ thôi. Các nàng thông cảm, ta nhà nghèo còn chưa có tiền may quần. Tết mà vẫn lông nhông nè.
Author: einna    Time: 15-2-2011 19:14:49

Dưới ánh nắng ban mai của 1 ngày mới, trông cậu ta mới bảnh bao làm sao? Nụ cười tinh khiết, tươi mới, như hơi thở trong lành của tự nhiên sau cơn mưa rào mùa hạ - cơn mưa cuốn tan mọi tạp uế của không gian. Dù ngày mai có là ngày tận thế, được nhìn thấy nụ cười của SJK thì chắc cũng là 1 kết thúc đẹp cho cả cuộc đời.


hờ hờ tớ kiện bạn chủ thớt nhá .. sao lại thiên lệch thế hử   .. tớ ứ chịu nhá  

lý do? là gì nhỉ nhìn xuống dưới nhá *chỉ chỉ*

“ 1 thằng tóc tai bờm xờm, râu ria lỉa chỉa, quần áo ống thấp, ống cao, lôi thôi lếch thếch. Ôi buồn ơi là sầu
-        Chào! Tôi là Yoo Ah In. Thằng cha bờm xờm cất cái giọng âm u như cái lu 10 năm nay chưa mở miệng ra nói. Tôi thích ở 1 mình nên mọi ng k cần quan tâm nhiều đến tôi. Cám ơn.


Nhưng mà ... nói đi thì cũng phải nói lại ... tớ ủng hộ đoạn này .. tính ra nàng vẫn dìm thằng cha dân chơi này nhỉ

Chả được cái tích sự gì ngoài cái sự tích đẹp trai.


và đặc biệt câu này, chuẩn thế

Con ma xó k cái j là k biết nhưng chính bản thân hắn thì lại k ai biết rõ cả.


--------------------------------------------------------------------------

dành cho cái tem chương 4 hehe
tớ đã đọc xong ^^
ủng hộ chương kế
xiền thì ko ham hố
để dành tới lúc có kiss scene với bed scene thì tớ mới tung tăng, lăng xăng
Author: cobala_0406    Time: 15-2-2011 21:45:48

hôm nay mới biết có fic về SKKS
vội đọc ngay mới được
========================
ôi trời
lâu rồi mới đọc fic nào thú zị và hài hước như thế
nhất là cái tên phòng 6002...............khâm phục Au thật
dép lào,cá ngão,hoa tỉ,su béo thì từng nghe rồi.Gấu ngố thì nghe rồi,chứ "gấu béo thì
lần đầu thấy..
Au dìm hàng thật đấy...(nhưng lại thấy vui mới chết)
  1. Tỉ biết là đời e k thể xa rời phụ nữ mà. Bắt 1 ng như em vào học cái trường nam sinh j j đó. 1 năm 365 ngày, 1 ngày 24 tiếng, 1 tiếng 60 phút, 1 phút 60 giây, 1 giây 60 tích tắc… phải sống trong cái mùi mồ hôi nồng nặc của bọn con trai. Quay ra thấy toàn vai u thịt bắp, quay vào thấy toàn xà lách với lông chân. Bảo làm sao mà em chịu đc. Chỉ 3 giây là em lăn quay ra chết ngay. Các cụ có câu: “Ăn cỗ phải có thịt gà / Đàn ông phải có đàn bà nó mới vui” Anh ko biết à?
Copy
đọc đoạn này cười ỡ bụng mất,trí tưởng tượng của Au phong phú thật
  1. “ 1 thằng tóc tai bờm xờm, râu ria lỉa chỉa, quần áo ống thấp, ống cao, lôi thôi lếch thếch. Ôi buồn ơi là sầu…..”
Copy
trong SKKS Ngựa điên nhìn "chất" bao nhiu thì trong fic lại ngược lại
mỗi Nữ lâm là bị dìm hàng ít nhất,vẫn đúng chất như phim
-----------------------------------
mọi chuyện tiếp diễn rồi ra sao
hóng fic
skinship theo như dự đoán tát nhiên là với dép lào rồi
thời gian theo cảm nhận của ta làtờ mờ sáng
ngồi đoán kiểu này mệt thật đấy
Author: JanPyo    Time: 16-2-2011 08:49:11

Reply 24# cobala_0406


Kekeke, NL đâu có bị dìm ít đâu nàng.
Ta dìm cả 3 giai điên đảo lun mà. Đến Mối còn bị dìm chứ đừng nói là giai.
Chỉ có điều là cái sự dìm của bạn NL nó tinh tế hơn 1 tí chứ k khoa trương như Mọt hay nhìn thấy ngay như Ngựa mà thôi.
Nếu cảm thấy chưa rõ bạn có thể đọc com bạn ở trên để thấy 1 phần cái sự dìm của tớ. Còn nhiều phần khác bạn cứ từ từ ngẫm xem. Tớ dìm NL chả kém ai ý.
Mà câu trả lời còn thiếu số ng dự đoán giống như bạn kìa? Câu hỏi có 3 ý mà trả lời thiếu là k đc đô la Janpyo đâu nha.
Mà từ từ ta hỏi? Au là cái j? SS thì ta biết chứ Au thì ta k biết? Nhầm ta với ai sao?
Author: hatximuoi    Time: 16-2-2011 11:06:18

Lại được coi là lại được coi

Tình hình là vì 3USD của Gian pà pà iu vấu, ta quyết định dấn thân vào con đường mạo hiểm

1. Skinship: Ta chọn Yoo Ah In... Ta xin lỗi Mọt và NL nhưng ta nghĩ chỉ có skinship với pé MY nhà ta thì con ngựa hoang lâu ngày Guloh mới thuần hóa được Nàng nhà ta chuyên trị ngựa mà

2. Time: Ta chọn là giữa trưa nhá Mặc dù ta khoái cái nửa đêm hơn Zí zụ như trường mở prom hay gì gì í... nhưng để khiến YAI đi dự cái này thì phải có 1 lý do really special, xì péc sồ

3. Bao nhiu người dự đoán giống ta: Người dự đón thì nhìu nhưng post bài thì ít Đặc biệt với 3USD của Gian pà pà, ta đoán 3 ng dự đoán giống ta
Author: cobala_0406    Time: 16-2-2011 11:52:33

Reply 24# cobala_0406


    he he
Au là từ viết tắt của "Authors=tác giả"
gọi Au cho mang tính văn chương ý mà
đọc các truyện khác quen gọi zậy rồi
Nếu nàng ko thích thị ta gọi la gian bà bà hoặc ss
Author: Blair    Time: 16-2-2011 15:07:32

Mới đọc xong chương một, cmt từng chương để cho nó chi tiết nhé, k phải câu bài đâu đấy.

Đọc xong chương một, k thấy chủ fic đề thể loại fic là gì lãng mạn, hành động, điều tra trinh thám  hay là cả lãng mạn và hành động... và cái quan trọng nhất là k thấy chủ quán oánh cái giá cái rating của fic nó thuộc thể loại có đến 19+ hay là không nên đọc đến một số đoạn dù chủ quán chỉ môi tả đến đó nhưng đầu óc của độc giả nó cứ đc dịp tưởng tượng thêm. Có lẽ vì thế đọc nó lại thêm phần hấp dẫn hơn cũng nên.

Sau đây là một số chi tiết ta kết:

"Đau đớn hơn tuy chỉ là mơ, nhưng ôm lại thấy có cảm giác thích mới sợ chứ"
. Lời bình: ôm mà k thích thì làm gì thích hả Park đại gia

"Con gái thì hắn hạ gục bằng ánh mắt, nụ cười còn bọn con trai thì hắn thu phục bằng mười … suất cơm hộp.".. lời bình: kết câu này và xin hỏi chủ quán, con gái ngây thơ như bọn ta nàng thu phục bằng thể loại fic k đề rate bao nhiêu cộng , Thế còn con trai nàng thu phục bằng gì, tiết lộ bí kíp đc k?

“Nếu nhỡ ra có thích đàn ông thật, thì cũng phải đẹp trai cỡ Song Joong Ki , kekeke….” : , đúng là Park đại gia, zai đẹp là chàng cho vào tầm ngắm k tha.

"Trong phòng, đứng trước khung cửa sổ lấp lánh ánh vàng khi ánh mặt trời le lói chiếu qua tấm rèm đã được kéo kín, 1 thằng con trai trần trụi đang chuẩn bị tụt nốt cái quần cuối cùng ra khỏi người. Toàn bộ tấm thân gầy guộc, giơ xương sườn, xương ống được vớt vát lại bằng đôi vai vững chắc đập vào mắt nó."

Đây là cái chi tiết điển hình của việc ta nói ở trên, chủ tóp k ghi rating nên là k tránh khỏi đọc giả đọc xong câu này có tí tim đập chân run . Mà dìm hàng e nó khiếp thế, body e nó có k sáu múi nhưng cũng may vớt đc quả vai rộng:d

tạm thời thế thôi. để rảnh ta lại đi đọc tiếp. Đọc như thế nó mới thú chứ k thích đọc vèo cái hết
Author: Blair    Time: 16-2-2011 15:53:54

Định để đọc dần mà tự dưng xong việc sớm...lại mò lên đọc tiếp:d.

Đọc tới c4 rồi, kết c4 nhất vì sao thì vì..có mông vit thân yêu và vì nàng Jan lại để cho PYC "sàm sỡ" mông vịt nhà ta :d
Jan ơi, đón chờ chương tiếp theo của ty nhưng mà ty chiều đọc giả tí đi, biết là đây là SKK reture nên Su ú nhà ta chắc phải hần hiu rồi nhưng cho Su ú nó có vài phân đoạn tình cảm đê, k là lúc chuột đại gia với thỏ PMY thành đôi thành lứa ta sẽ xúi Su ú đi oánh ghen.

Ngoài lề tí: truyện có thể xếp vào thể loại...dìm hàng toàn tập đấy. tiếp tục dìm đi nghe nàng.
Author: JanPyo    Time: 16-2-2011 17:10:16

Reply 28# Blair


Ta mới viết fic nên k biết 1 fic có nhất thiết cần đầy đủ các thông tin như thế ở đầu k?
Ta dạo sơ sơ thì thấy có mấy câu hay lặp đi lặp lại: nhân vật là của tớ nên tớ mún làm thế nào thì tùy... bla bla... nhưng ta nghĩ đó là tất nhiên, ta chả bùn viết nữa.
Thể loại thì: hành động, trinh thám ta hơi yếu nên dù rất muốn nhưng ta sợ ta k viết hay đc. Tuy nhiên lại lấy cảm hứng xã hội đen, đâm ra ta đành cố cày cho nó logic hết sức có thể. Nếu các nàng sau này đọc đến đoạn phá án rồi mà nó chuối quá thì cũng thông cảm cho ta.
Lãng mạn yêu đương tình củm thì chắc chắn rồi nhưng ta k rate vì truyện của ta luôn thuộc loại tình cảm, trong sáng, nhẹ nhàng, lứa tuổi nào cũng đọc đc nên k cần rate.
Các nàng cứ yên tâm đê, kiss scene chắc chắn có còn bed scene thì k bao h.   Còn mấy kiss scene và bao h kiss thì bao h sắp kiss ta lại cho đoán tiếp.
Sơ sơ là vậy tình yêu ạ, bảo comt từng chap mà com đc 1 chap là đọc trọn lun rồi.
Làm ta hóng....
Author: tuyenha    Time: 16-2-2011 21:53:30

Thật là đúng với nickname Gian pà pà      , trai gái già trẻ đều bị dìm ráo trọi ( thật là tội ngịp cho bác hiệu trưởng).  
Nh mà cũng nhờ N mà đầu óc t lại dc phát huy trí tưởng tượng hết cỡ.
Cái nỳ nên đọc 1m chứ nếu có ng lạ ngta lại tưởng m ở viện Biên Hòa mới ra thì chết     ( vì cứ nhe răng mà cười suốt).  
Phần dự đoán của t nè:
1. Dép lào ( ghét của nào trời cho của đó)   
2. Sáng sớm tinh mơ.
3. Cái này đuối wa' k bít đường mà lần thui chọn con số may mắn vậy.   7 người .   
P/S: típ đi nha N truyện hay nhắm.
Author: JanPyo    Time: 17-2-2011 10:42:24

Reply 31# tuyenha

Reply 24# cobala_0406

Kekeke, 2 nàng tính cho Chun lại gặp ác mộng rồi buổi sáng tò te ra phòng nhạc gặp MY nữa hả?
Là lá la.....   đời k đơn giản như thế đâu...
Để ta xem có bao nhiu ng dự đoán giống 2 nàng nhá.
Nàng cỏ 3 lá hình như còn thiếu số ng dự đoán. Thiếu là k đc tính điểm đâu.
Con số 7 là con số may mắn của nàng Đuối nhưng ta thấy nó hơi nhiều. Tuy nhiên chọn rồi hem đc sửa đâu. Mỗi ng chỉ đc đoán 1 lần thui. Ai đoán chính xác và sớm nhất thì sẽ moi đc xiềng của ta.
Hôm nay ta bận rồi k viết chương 5 đc. Các nàng có thêm 1 ngày để đoán.
Ngày mai ..... sẽ có đáp án chăng?
Author: HoaBong    Time: 17-2-2011 11:54:42

Vừa nói hắn vừa dũi dũi cái mũi vào cái bụng bự chàng bảng của Su. Trong 4 đứa, hắn yêu Su nhất, thương Su nhất, quý Su nhất vì Su ú dễ thương, dễ tương và dễ … bắt nạt nhất.


ối xồi,   đọc mà nín thở, toát mồ hôi hột xem anh Park anh ý dúi mũi vào cái chỗ nào của bạn Su. Cũng may là vào bụng.
Bạn Su ý ạ, bộ phận nổi tiếng nhất, đập vào mắt người ta nhất là cái chỗ nào thì ai cũng biết rồi đó.
E lại tưởng chị cho anh Park anh ý dụi vào đấy thì c đúng là … ngàn trấm

Quay ra thấy toàn vai u thịt bắp, quay vào thấy toàn xà lách với lông chân.

no comment

hắn cũng muốn 1 lần có được cảm giác thực sự yêu thương ai đó bằng cả tâm hồn và thể xác


rate 10+
ko đc nghĩ sâu xa

1 thằng tóc tai bờm xờm, râu ria lỉa chỉa, quần áo ống thấp, ống cao, lôi thôi lếch thếch. Ôi buồn ơi là sầu…..


Bị thích xì tai này của YAI nhá.
*Chị có đọc "Cho tôi xin 1 vé đi tuổi thơ" của Nguyễn Nhật Ánh ko? *

Thằng cha bờm xờm cất cái giọng âm u như cái lu 10 năm nay chưa mở miệng ra nói.


10 năm mới khai trương mở hàng? có mùi hương gì đặc biệt ko ta?

Dự đoán kiếm xiền:
PMY đụng YAI đầu tiên, vào lức nửa trưa.
có 3 người dự đoán giống Bông

Author: Blair    Time: 17-2-2011 12:33:53

Reply 30# JanPyo
ta trêu nàng thôi chứ thích thì ghi k thích thì thôi.
Như ta mà viết fic thì hay đề mấy câu tếu táo ở đầu fic gọi là kiểu fic này chống chỉ đinh với những đối tượng hay bị mất máu liên tục hay huyết áp cao...cho nó vui tí thôi.

Còn kiểu chưa hoàn thành như thế này, ghi thể loại gì cũng khó vì lúc đầu viết đang theo hướng này, nhưng sau trong quá trình tưởng tượng lại rẽ hướng khác mà, tùy hứng,thế nó mới hay nàng nhỉ.

Mà có đúng là fic đầu của nàng k? nói một cách "dối lòng" thì nó hài dã man, dìm hàng zai dã man, tưng tửng dã man và hợp với sở thích ba chấm của ta cũng dã man (nói dối lòng đấy nhé ).

cũng ham hố thửvận may xem nào:
Với AI và vào lúc nửa đêm. Có 2 người cũng dự đoán như ta.
Trúng thì trúng k trúng là nàng jan hào phóng nhân vật kì tài/gian tà cũng sẽ vẫn chuyển xèng cho ta ty nhỉ, gọi là giải ưu tiên người cao tuổi nhưng vẫn k quản ngại khó khăn, chen chúc với các em gái trẻ đẹp trong này mà tham gia đố vui có thưởng.
ta xin cám ơn nàng trước và khi nào nhận đc xèng ta sẽ cám ơn thêm lần nưa
Author: cobala_0406    Time: 17-2-2011 16:13:10

quên mất là chưa dự đoán số người bình chọn
hiện tại có  nàng chọn giống ta
số người bình chọn ít zậy ,khó đoán thật
ta chon số 2
ta thích số này
ta chỉ quan tâm xem các chap mới nó diễn biến thế nào thui
liệu kết thúc chàng ngựa có tìm được 1 nửa của mình ko ( mối-mọt là couple là chắc chắn 100%)
hóng chap mới
lần đầu Au viết fic thế này là ok rồi đây
Author: cobala_0406    Time: 17-2-2011 16:17:34

có điều phần giới thiệu fic của Au chưa đầy đủ lắm
thường sẽ kiểu như thế này

Author:

Status:

Rating: K

Pairing:

Disclaimer:

Thể loại:

Summary:

Casting:

hi  hi
ta chỉ góp ý thôi,lần sau nếu viết Fic mới sẽ đầy đủ hơn
Author: JanPyo    Time: 18-2-2011 19:50:57

Chương 5: Câu chuyện lúc nửa đêm - Chàng trai bạch quả



Sáng hôm nay, PMY tỉnh dậy sớm hơn mọi ngày. Không phải vì lại khóc đến sưng mắt rồi mất ngủ đâu. Mà là vì nó đã có 1 giấc ngủ sâu tuyệt vời. Lâu lắm rồi mới ngủ ngon như vậy nên tự dưng dậy sớm và tươi tỉnh hơn hẳn mọi ngày. Có phải là vì câu nói của SJK k nhỉ? Từ hôm đó, nó cười nhiều hơn, vui vẻ hơn, hòa đồng hơn. Và đã bắt đầu có thêm vài người bạn mới. SJK – cậu ta cũng dễ thương đấy chứ.

Nó mở cửa sổ và chuẩn bị đón ánh nắng tinh khôi của 1 ngày mới. Nghe đâu đây đã có tiếng chim chuyền cành, chinh chích gọi nhau í ới. Bầu trời ngoài kìa ắt hẳn rất xanh tươi.

-        Oái…..

Nó giật mình, vừa mở toang cửa ra đã vội vàng khép hờ lại 1 nửa. Sao…. lại có thằng người nào nằm trên cái cây ngay trước cửa phòng nó thế này? Số là giữa ký túc xá nam và ký túc xá nữ là 1 khuôn viên nhỏ có hồ nước và 1 hàng cây ở giữa. Ngay trước cửa sổ phòng nó là 1 cây bạch quả to lớn, xum xuê, tán rợp bóng mát. Và hôm nay chình ình trên cái cây đó là 1 gã te tua, đầu tóc búa xua chưa chải đang lim dim …. ngắm mặt trời mọc à?

-        Này, cậu làm j ở đấy thế hả? Nó cất tiếng hỏi sau khi thấy thằng người kia ko động đậy, cục cựa j? Có khi nào…. hóa đá, chết khô rồi k nhỉ?

Hắn mở 1 mắt ra nhìn nó. Rồi nhỏm dậy, vặn người kêu răng rắc. Lúc này nó mới nhìn được rõ mặt anh ta, hóa ra là YAI, cậu bạn mới chuyển đến hôm qua.

-        Sao…. cậu lại ngủ trên cây? Phòng của cậu đâu?
-        Bên kia… YAI hất hàm….
-        Phòng 6002 á? Nó tròn mắt. Nhưng sao cậu k ngủ trong phòng mà lại trèo lên cây ngủ?
-        Tôi thik đc ở 1 mình yên tĩnh, vậy thôi. Sáng sớm ngày ra mà cái tên èo uột, khó tính kia đã ú ớ nói mơ ầm ĩ cả lên. Phiền phức.

Vừa nói YAI vừa trèo dần ra phía cành cây to gần căn phòng 6002. Rồi thoắt 1 cái cậu ta đã đu người qua lan can rồi đi vào phòng, bỏ mặc PMY vẫn đang mắt tròn, mắt dẹt k hiểu chuyện j vừa xảy ra.

-        Rõ ràng cậu ta trông rất quen. K biết mình đã gặp ở đâu nhỉ? Kỳ lạ thật. Sao mình  k tài nào nhớ ra đc.

PMY nhăn trán suy nghĩ nhưng càng nghĩ càng k ra. Mới sáng sớm chưa ra khỏi cửa đã gặp giai, k biết là điềm may hay gở nhỉ?


***



Cả buổi học hôm đó k may mà cũng chẳng gở. SJK vẫn suốt ngày ầm ĩ như hoạt náo viên, chạy qua chạy lại khắp nơi trêu chọc mọi người. Cậu ta lúc nào cũng vui vẻ và dư thừa năng lượng thì phải. Người như thế có lúc nào thấy buồn chán k nhỉ?

PYC thì vẫn như thường lệ, bận rộn với các em xinh đẹp vây quanh. Nó thật k hiểu nổi cậu ta có j hấp dẫn mà sao tụi con gái cứ bu vào như kiến cỏ. Nếu nói về đẹp trai thì SJK cũng đẹp trai mà. PYC chẳng có làn da trắng khỏe, hồng hào như SJK. Chưa kể da mặt còn chả mịn màng mà có chỗ còn lỗ rỗ như xôi đỗ. Mũi cũng k thẳng nhá. Để xem nào… A, trong số tụi con trai thì mũi của YAI là đẹp nhất, vừa cao vừa thẳng, thế mới là mũi đẹp chứ? PYC ngoài đôi môi hình tim vừa dày vừa gợi cảm thì có cái j hay đâu nhỉ? À phải, còn đôi mắt ướt át lúc nào cũng đong đưa lừa tình nữa. Ều, đàn ông con trai j mà mắt lúc nào cũng ướt. Chả trách đàn bà con gái nhìn vào k cầm lòng đc. Thì ra là thế… ha ha…

Nhưng YAI kia cũng thật lạ lùng. Người j mà cứ lầm lũi như đang trong cũi, cả ngày k nói chuyện với ai, ko phát biểu cũng chẳng học bài. Lúc nào cũng trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh. Thỉnh thoảng nhìn ra ngoài bầu trời rồi bất động như tượng. Cậu ta thật kỳ lạ. Người như vậy ắt hẳn nó gặp 1 lần là phải nhớ ngay. Cớ sao cứ thấy quen mà k tài nào nhớ ra đc?

Thôi kệ vậy, dẫu sao hnay cũng là 1 ngày đẹp trời, ko nhớ ra được thì khi khác sẽ nhớ ra thôi.


***




Ban ngày trời đẹp là thế, vậy mà tối đến gió rít ầm ầm, mây đen kéo đầy trời che khuất hết thảy trăng sao. Cánh cửa phòng của PMY bị gió thổi tung đập ầm ầm vào nhau thật ghê rợn.

Nó nhìn bầu trời, sắp mưa rồi, nhang nháng thấy có ánh sét ở đâu đây, thể nào cũng mưa to và sấm sét uỳnh uỳnh cho coi. Nó sợ sét lắm. Mẹ mất vào 1 ngày mưa bão, nên mỗi lần có sét đánh là nó lại nhớ đến cảnh mẹ nó ra đi, nằm trắng bệch trên giường bệnh. Mỗi lần như thế nó lại sợ hãi nép vào lòng bố. Vậy mà bây giờ…. đến bố cũng k còn nữa.

Uỳnh……… 1 tiếng sét kinh thiên động địa vang lên, đúng lúc nó đang nhóng người qua khung cửa sổ để đóng cửa. Giật mình kinh hãi, nó ngồi thụp xuống, tay giơ lên ôm đầu, người bắt đầu run lên.
Vẫn chưa mưa…. Cứ sấm sét dọa người mãi như thế này sao?

Cạch…. Có tiếng người mở cửa phòng nó. “Ai lại tự tiện mở cửa vào phòng mình lúc đêm hôm thế này?” Nó he hé mắt nhìn qua kẽ tay. Một tên con trai mặc bộ đồ đen xì, đang oằn mình xuống sàn vì đau đớn, tóc hắn lòa xòa che hết gần nửa khuôn mặt khiến nó k nhận ra là ai. Hắn mở cửa phòng rồi gục luôn gần cửa ra vào, cánh cửa vẫn mở toang chưa đóng lại.
Nó hốt hoảng vội chạy lại gần. Đầu tiên là đóng cửa, sau đó là từ từ tiến lại rồi đỡ gã kia cho dựa vào tường.

“Ối, là Yoo Ah In…”

Mặt mũi cậu ta bầm dập, hình như vừa đi đánh nhau thì phải. Cậu ta thở dốc, mắt nhắm nghiền như thể k muốn mở ra. Thấy có người chạm vào mình, lại là bàn tay dịu dàng như của con gái, YAI cố hết sức mở mắt ra nhìn.

-        Tại sao … cô … lại ở …. đây????

Hắn vừa thở hổn hển, vừa nói từng câu đứt quãng. Tay ôm chặt lấy bụng. Có vẻ cậu ta bị thương nặng và k chỉ bị đánh ở mặt.

-        Đây là phòng tôi mà. Tôi phải hỏi tại sao cậu lại vào phòng tôi mới đúng. PMY vừa trả lời vừa cẩn thận quan sát vết thương của YAI.
-        Hộc…. hộc…. Chết tiệt…. Tôi đi nhầm … qua bên… ký túc xá nữ à?

YAI cố gượng người đứng dậy, nhưng k đc, thân hình nặng nề của cậu ta rớt phịch xuống sàn đầy cực nhọc.

-        Hình như cậu bị thương nặng rùi. Đừng cử động nữa. Để tôi đi xin ít thuốc giảm đau cho cậu.
-        Ko cần…. Cô cứ để yên cho tôi nghỉ 1 lát thôi. Sau đó tôi sẽ tự đi về phòng mình đc. Đừng lo.

Miệng thì nói vậy nhưng mắt cậu ta cứ thiêm thiếp nhắm chặt lại. Hơi thở nặng nề như kéo bễ 10 năm. PMY nhăn mặt. Ko thể để cậu ta cứ thế này mà ở đây được. Nó quyết định sẽ dìu cậu ta lên giường nằm rồi ra trạm xá xin ít thuốc giảm đau.

-        Cô tính làm j vậy? Cứ mặc kệ tôi.

YAI yếu ớt chống cự nhưng dường như chẳng còn chút hơi sức nào để tự bảo vệ bản thân. PMY khoác tay YAI lên vai mình, ráng sức dìu cậu ta đi về phía chiếc giường. Cũng may là nó ở 1 mình 1 phòng, nếu ở cùng những đứa con gái khác, k hiểu chuyện sẽ thành như thế nào nhỉ?

Uỳnh……… Một tiếng sét đinh tai nhức óc nữa lại nổi lên. PMY giật mình, nhắm chặt mắt lại, vô tình ôm chầm lấy YAI. Toàn bộ tấm thân nặng nề của hắn rũ lên người nó mềm nhũn. Chẳng hiểu cậu ta cảm thấy thoải mái, dễ chịu khi được hoàn toàn dựa vào người nó hay là cậu ta đã hoàn toàn kiệt sức rồi, nhưng nó chẳng thấy YAI động đậy, cục cựa j cả. Sau 1 lúc sợ hãi và nhắm tịt mắt lại vì tiếng sét kinh hoàng, nó mở mắt ra, vừa xấu hổ vừa bực bội vì sự yếu đuối của mình. Nó dìu YAI lên giường. Cậu ta vẫn thở thật khó nhọc và cứ nằm thiếp đi như thể ko muốn tỉnh dậy nữa. Nó đắp chăn cho YAI rồi nhẹ nhàng đi ra ngoài, hướng tới khu vực trạm xá.


***



YAI cứ thế nằm thiếp đi 1 lúc. Đến lúc cậu ta tỉnh lại, PMY vẫn chưa về. Đầu vẫn còn ong ong và những chỗ bị thương vẫn đau đến tím tái gan ruột. Lũ khốn, tụi nó hội đồng hắn, ko chỉ đấm đá vào mặt mà cả vào bụng, tay chân và khắp người. Giờ chỗ nào cũng đau nhức ê ẩm, thiếu 1 điều gãy xương nữa là ko mò được về đến đây.

Hắn lần lần mò xuống giường, lắc lắc cái đầu nhằm tìm kiếm 1 chút tỉnh táo. Hắn chỉ nhớ mang máng là hắn lết đc về đến trường, nhưng lại đi nhầm sang khu ký túc xá nữ. Rồi sau đó thì hầu như ko còn nhớ j nữa ngoài 1 cảm giác vừa ấm áp, dịu dàng lại vừa mềm mại và thơm 1 cách kỳ lạ.

Hắn mở cửa sổ. Cái cây bạch quả xum xuê, lá và tán vươn dài sang cả 2 bên lan can tầng 3. Tuyệt nhất là những cành cây vững chắc lại nằm đúng vị trí ở khoảng sân giữa 2 phòng 306.

Hắn đu người lên khung cửa. Aiiiiiiii, đau chết mất thôi. Toàn bộ phần lưng và bụng như muốn ngồi lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân chứ k muốn ngự trên ng hắn nữa. Cắn chặt môi đến bật cả máu, vươn 1 tay ra, hắn định đu người sang 1 nhánh lớn của cành bạch quả.

-        Cậu làm cái j thế? Nguy hiểm lắm. Xuống ngay đi. PMY hét lên, vội vàng chạy ra kéo YAI vào.
-        Cậu điên rồi. Bình thường khỏe mạnh người ta còn chả đu từ phòng này sang phòng khác được. Huống hồ là bây giờ cậu đi còn k vững, làm sao mà đu sang bên kia như sáng nay được.

PMY luôn miệng nhiếc móc sự hồ đồ của YAI, nhưng rồi thấy môi cậu ta bị cắn đến bật cả máu, nó lại chuyển sang lo lắng. Nó lấy thuốc và nước đưa cho YAI nhưng cậu ta vẫn đang ôm bụng nhăn mặt mà k uống. Nó nhẹ nhàng nâng cằm YAI lên, nhét 2 viên thuốc vào miệng rồi lại dịu dàng đỡ cốc nước cho cậu ta uống. Cậu ta cắn răng chịu đau 1 lúc, rồi cất tiếng hỏi.

-        Cô đi báo với giám thị ….là tôi đánh nhau bị thương đấy à? YAI vẫn nhắm chặt mắt, nghiêng ng vì đau mà k nhìn nó.
-        Tất nhiên là ko. Nó bĩu môi. Tôi chỉ đến trạm xá xin thuốc giảm đau cho cậu thôi. Tôi bảo tôi bị đau bụng vì đến tháng nên cô y tá cũng chẳng hỏi j thêm cả. Cậu yên tâm rồi chứ? Nó hỉnh mũi hỏi lại.

Lúc này YAI mới ngước mắt lên nhìn nó. Ánh mắt của cậu ta vừa như biết ơn, lại vừa đau đớn như sắp chết. Một ánh mắt u buồn và dễ gây ám ảnh, có phải vì thế mà ng ta gọi là u ám k nhỉ?

-        Cám ơn…. Tôi đỡ nhiều rồi. Để tôi... tự đi về phòng của mình.

Đoạn, câu ta gượng đứng dậy rồi cất những bước chân nặng nề về phía cửa. Nhưng chỉ được dăm bước thì lại đau đến nỗi phải dựa vào tường mà thở hồng hộc. PMY phồng má nghĩ ngợi 1 chút rồi tiến lại gần YAI.

-        Làm ơn thì làm ơn cho chót. Để tôi dìu cậu về khu ký túc xá nam nhé. Nó nhẹ nhàng khoác tay YAI lên vai lần nữa.
-        Cậu…. ko sợ người khác bắt gặp…. sẽ hiểu nhầm sao? YAI ngập ngừng hỏi.
-        Gần nửa đêm rồi, trời lại sắp mưa to gió lớn. K ai đi ra ngoài vào h này đâu, cậu yên tâm đi. Lúc nãy tôi đi xin thuốc, hầu như các phòng đều tắt điện đi ngủ hết rồi. Kể cả ký túc xá nam. Đi thôi.

PMY nhẹ nhàng dìu YAI ra hành lang tầng 3. Quả thực các phòng đều đã tắt hết đèn. Chỉ còn ánh sáng mờ mờ của các dãy đèn ngủ ngoài hành lang. Cả 2 lặng lẽ đi xuống tầng 2, tầng 1 một cách an toàn, rồi khẽ khàng tiến ra cửa, đi vào khu khuôn viên.

Ngoài sân, bầu trời tối đen như mực. Ngay cả ánh sáng của trăng sao cũng bị mây mù che kín hết. Hầu như chẳng có chút ánh sáng nào cho tụi nó thấy đường. Thật may vì điều đó. Vì nó có nghĩa là cũng chẳng ai có thể thấy được tụi nó.

-        Này, hai người kia, hai người làm cái quái j lúc nửa đêm thế này?

PMY giật mình kinh hãi ngoảnh lại. Sau lưng 2 đứa nó là PYC. Tay đang cầm chiếc đèn pin và khuôn mặt thì nhăn lại đầy ngạc nhiên và khó chịu.

Thôi chết rồi, làm sao bây giờ?
Author: dotamvu    Time: 18-2-2011 20:11:25

Reply 37# JanPyo

Tem ....... chương 5

Nhìn đi nhìn lại , ngó tới ngó lui , đọc xuôi đọc ngược , lật ngang lật dọc , vật úp vật ngửa .... , đập vào mắt t gam màu chủ đạo vữn là dìmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm hàngggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggg

1 gã te tua, đầu tóc búa xua chưa chải đang lim dim


--> Than ôi ! Thế này thì còn đâu 1 Guloh lãng tử, ex-boyfriend trong mơ của .... Heo trong veo nữa chứ ? . Sẵn sao không dìm lun 1 gã te tua đầu tóc búa xua ... răng chưa chải

Mới sáng sớm chưa ra khỏi cửa đã gặp giai


--> Em Y bé bỏng của t  bà cũng hem tha .
     Mặc dù không huỵch toẹt ra nhưng chắc cú qua "ngòi dziết" cong dzòng của bà
     Em nó cũng thuộc loại mê giai hok kém lữ đoàn YAMAHA J ... Ị hội nhà chúng ta


Sáng sớm ngày ra mà cái tên èo uột, khó tính kia đã ú ớ nói mơ ầm ĩ cả lên


--> Đây là hình chiếc hài Chun Dép Lào Dê Qủa Đào , con cưng của J ... Ị hội sao ? . Thế thì sẵn đây t phụ bà dìmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm cho cái tên èo uột như quả dưa chuột ... đèo này trết ngắc lun

Loi nhoi như con dòi ý                        


Cấm nói nhảm                      

Cấm .... chửi bậy                                                   

--> Nó thế lày mà đám con gái trường SKK còn bu theo tranh khăn giấy của nó thì ta ... lui

Cái j đây , kỳ này ?
Tôi bảo tôi bị đau bụng vì đến tháng


--> Ối làng nước ơi , seo bà lại để cho Y nói với In chiện đó 1 cách vô tư như .... t  nói dzới bà dzậy . Mà seo âm thanh này nghe quen tai ghia . Dzụ này hùi sáng bà khó ở trong người t nói dzới bà phải hem . Đừng nói trong lúc ngẫu hứng quả trứng bà tha vào đây lun nhá

Dead

P/S : Phần câu đố
T hem trả lời đúng câu hỏi chính nhưng câu hỏi phụ cứ phải nói là từ chính đến xác
Thế có được thưởng hok

Author: tuyenha    Time: 18-2-2011 21:57:42

Đoạn N tả cảnh Y với I đi trong đêm wa các tầng làm t nhớ đến bộ 3 trong Harry Potter.  
Hồi hộp cứ sợ sẽ bị giám thị phát hiện ai dè thì ra là C lừa tình ở đâu lù lù xuất hiện.     
N làm t ngóng chương kế wa'.  
Ui phần dự đoán của t thế là đi đời.  
Author: fall_garden    Time: 19-2-2011 00:02:24

Thấy bà gian quảng cáo fic bên quán từ mấy ngày tết mà giờ t mới nhớ ra vào hóng
Đọc liền 1 lèo 5 chap
Ngưỡng mộ tài hoa văn hay chữ tốt của nàng
Cái tài chỉ để phục vụ sự nghiệp đầu tiên và trên hết... đó là DÌM ZZZZAI Zai ba chấm, zai rân chơi đến zai tự kỷ ko chàng nào thoát khỏi tay bà thương thế. Dưng mà thương cho roi cho vọt nàng ạh
Đoạn YAI đánh nhau vào nhầm phòng ký túc lúc nửa đêm sao mà kinh điển thế làm ta nhớ tới bộ manga kinh điển Candy-cô bé mồ côi, cái đoạn mà Terry nổi loạn cũng đi đánh nhau và vào nhầm phòng ý, bé candy cũng chạy đi xin thuốc ý, dưng mà bé MY hiện đại hơn nên ăn nói cũng vô tư ghê
Author: JanPyo    Time: 19-2-2011 09:05:25

Reply 38# dotamvu


Bà già, bà dìm hàng giai còn ác hơn tôi nữa.
Chưa chải đầu đã quá lắm rồi, bà còn xúi bậy tôi cho YAI chưa đánh răng, dã man mà.
Tiếc là bà lại chọn thể loại đường hoàng, đứng đắn mà viết. Thật tiếc cho 1 nhân tài dìm giai phải ẩn giật.
Cái vụ PMY hồn nhiên cô tiên nói với YAI chuyện đó, là do .....hoàn cảnh xô đẩy thoai.
Thế nó mới gây ấn tượng đặc biệt với chàng rồi sau này 2 anh chị được dịp tha hồ trêu nhau chứ.
Bà cứ để yên cho tui dìm các giai các gái.   Đằng nào chả mang tiếng J... Ị hội roài, sợ j nữa mà hem dìm thật lực.
Tầm xàm, 3 ý thì đoán sai toét 2 ý, thưởng j, thưởng Tấm cái Đấm ý.
Author: JanPyo    Time: 19-2-2011 09:18:08

Reply 40# fall_garden


Khà khà khà, bà có thik nick name hem, tôi đặt cho vài cái xài cho nó có hội với nhà mình nhá.
Tui là trùm đặt tên trong nhà đấy, ai đc tui đặt tên đều yêu thik mà sử dụng hết.
Tui gọi là là bà Rớt nhá.

Candy là bộ truyện tranh gây ấn tượng mạnh nhất đối với tôi. Nó có ảnh hưởng đến cách sống và tinh thần lạc quan của tui sau này. Nó là bộ truyện kinh điển mà cả đời tôi sẽ yêu thik.
Vậy nên dù chưa xin phép tác giả nhưng tui đã dám chôm cái phân cảnh kinh điển đấy vào đây rồi.
Bà đừng tố tôi, kiểu tôi đi hầu tòa rồi k ai viết fic nữa thì ....... buồn lắm.

Thực ra lúc đầu chỉ định sử dụng phân cảnh kinh điển này thôi. Vì nó hợp với tính cách của YAI mà tôi định xây dựng, hơn nữa cũng giống với nhân vật Ngựa.
Nhưng bây giờ chợt nghĩ lại, sao thấy YAI có cái j ngang tàng, phá phách giống Terry. Sao SJK có cái j đó công tử, hào hoa giống Alxon vậy nhỉ?
Còn PMY tui lỡ cho mất cả cha lẫn mẹ thì giống Candy mất rồi.
Có mỗi thằng cha PYC là k hiểu giống cái giống j nữa?

Nói chung là fic của tớ thỉnh thoảng sẽ cảm thấy hơi quen và dường như phân cảnh sẽ giống 1 tác phẩm kinh điển nào đó.
Cả nhà thông cảm, tớ có phải biên kịch đâu, tớ chỉ là fan viết fic mà thôi.
Nên nếu có giống thì chúng mình cứ thưởng thức cái phần giống mà k giống đó nhé.
Bởi bây h hết cảnh Candy rồi, sắp qua cảnh SKKS.
Author: JanPyo    Time: 19-2-2011 10:52:02

Reply 34# Blair
Với AI và vào lúc nửa đêm. Có 2 người cũng dự đoán như ta.
Trúng thì trúng k trúng là nàng jan hào phóng nhân vật kì tài/gian tà cũng sẽ vẫn chuyển xèng cho ta ty nhỉ, gọi là giải ưu tiên người cao tuổi nhưng vẫn k quản ngại khó khăn, chen chúc với các em gái trẻ đẹp trong này mà tham gia đố vui có thưởng.
ta xin cám ơn nàng trước và khi nào nhận đc xèng ta sẽ cám ơn thêm lần nưa


Lúc mà hatximuoi đoán đc ra là YAI ta đã mừng thầm khấp khởi, nhưng đọc đến câu giữa trưa thì ta té ghế vì ..... tại sao lại đoán thế?
Xem các nàng dự đoán cũng vui ra phết.
Đến lúc đọc đc dòng dự đoán của nàng Lé. Ta đã cười vì thế là đc tặng tiền rồi.
Vậy mà đọc đến mấy câu dưới, bục hết cả ruột. Vốn dĩ nàng đã gần như chắc chắn là thắng rồi thế mà còn nói mấy câu kia làm như kiểu ta với nàng máy nhau để đc thưởng ý.
Mặc dù dự đoán cuối hem đúng (mà vốn dĩ là rất khó đúng) nhưng ta cũng sẽ chuyển xèng dự đoán đúng về cho nàng.
Tuy nhiên chưa thấy vào xác nhận nhận giải thì ta chưa chuyển xèng đâu.
P/S: Có nên trừ 1 đô vì dám nói xấu ta trong quán k nhỉ?
Author: Min-chan    Time: 19-2-2011 11:28:09

ss viết fic hay quá, đọc 1 lèo 5 chương mà cười đau cả ruột. Đọc xong có cảm giác y như hồi coi drama vậy. Hóng các chương tiếp như hóng ép tiếp theo
Mà ss à, dẫu sao PYC cũng là kiếp sau của LSJ, ss dìm Dép Lào vậy tội nghiệp SJ lắm, còn đâu hình tượng LSJ một thời. YAI cũng vậy, sao số hắn thảm quá vậy, mới zô trường chưa gì đã bị hội đồng rồi
anyway, ss tiếp tục phát huy. e sẽ tiếp tục hóng những chap tiếp theo. Chắc YC thấy Y với AI vậy lại nhớ lại 1 ngày đẹp trời nào đó Mối với Ngựa trong hưởng quán thính ...kaka
Author: cobala_0406    Time: 19-2-2011 11:36:39

đã có chap mới
thế là dự đoán sai rồi
tại bấn Chun quá đó ,chỉ nghĩ đến hắn thôi..............khổ
trình độ dìm các zai ngày càng tăng
đọc mà cười vỡ ruột
Sao…. lại có thằng người nào nằm trên cái cây ngay trước cửa phòng nó thế này?
câu này ta thấy ko ổn lắm, từ "thằng người",nghe hơi vô lý
Nếu nói về đẹp trai thì SJK cũng đẹp trai mà. PYC chẳng có làn da trắng khỏe, hồng hào như SJK. Chưa kể da mặt còn chả mịn màng mà có chỗ còn lỗ rỗ như xôi đỗ. Mũi cũng k thẳng nhá. Để xem nào… A, trong số tụi con trai thì mũi của YAI là đẹp nhất, vừa cao vừa thẳng, thế mới là mũi đẹp chứ? PYC ngoài đôi môi hình tim vừa dày vừa gợi cảm thì có cái j hay đâu nhỉ? À phải, còn đôi mắt ướt át lúc nào cũng đong đưa lừa tình nữa. Ều, đàn ông con trai j mà mắt lúc nào cũng ướt. Chả trách đàn bà con gái nhìn vào k cầm lòng đc
nàng vừa đấm vừa xoa mà,nhưng miêu tả Chun chính xác như zậy ta cũng thấy chuẩn ko cần chính

YAI yếu ớt chống cự nhưng dường như chẳng còn chút hơi sức nào để tự bảo vệ bản thân

câu này nghe hợp với con gái hơn
Ngựa sướng nha,nhờ có sấm sét mà được nàng Mối ôm(dù lúc đấy chỉ là do nàng ta sợ)
Toàn bộ phần lưng và bụng như muốn ngồi lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân chứ k muốn ngự trên ng hắn nữa
câu này thấy hơi kì
=========================
ta chỉ nói lên những gì ta nghĩ,ko có ý gì xúc phạm nàng đâu
mong chờ chap mới
kết thúc đúng chỗ gay cấn
lại chờ dài cổ rùi
Author: JanPyo    Time: 19-2-2011 12:08:28

YAI yếu ớt chống cự nhưng dường như chẳng còn chút hơi sức nào để tự bảo vệ bản thân


Nàng phải hiểu trong tình trạng này YAI đã hoàn toàn kiệt sức. K có sức chống cự, k có sức phản kháng, đến nói còn k nổi nên ta thấy nó hoàn toàn k có vấn đề j cả.
Hơn nữa YAI k phải đánh nhau với đám con trai trong trường đâu.
Chuyện bắt đầu đi vào phức tạp, các nàng cứ từ từ đợi ta viết tiếp.
Author: fall_garden    Time: 19-2-2011 14:19:50

Reply 42# JanPyo

ối zồi, Rớt là rớt thế lào, phỉ phui cái mồm gian bà ta là ta sắp lên thớt đây, cấm có rớt mí trượt ở đây nhá, oánh đấy

Fall ở đây là anh mỹ nhá, là au-tum Mùa thu dịu dàng mơ màng ý , ghép vào cái nick nó có hình tượng văn thơ bay bướm thế chứ ai đâu lai láng tồ tồ như lão bà

Cơ mà nick đú cho bằng chị bằng em hả ? uhm ta là Fall, đọc là phô-lờ(uốn lưỡi), uốn nhiều quá mỏi mồm (mà mấy nàng nhà này chịu uốn trc khi nói thì ta có mà đi = đầu ) thôi thì giảm tải cho các nàng cứ gọi ta là Phô đê   giờ còn lạ nc lạ cái, sau này bản chất ta tốt xấu phô hết ra cấm các nàng xỉa xói nhá

Hề hề fic nàng hay, văn phong nàng trong sáng giản dị mà hình tượng, toàn những
"1 thằng con trai trần trụi đang chuẩn bị tụt nốt cái quần cuối cùng ra khỏi người. Toàn bộ tấm thân gầy guộc, giơ xương sườn, xương ống được vớt vát lại bằng đôi vai vững chắc đập vào mắt nó"

lại còn:
Vừa nói hắn vừa dũi dũi cái mũi vào cái bụng bự chàng bảng của Su.

lúc nâng thì nâng lên tới trời kiểu:
Dưới ánh nắng ban mai của 1 ngày mới, trông cậu ta mới bảnh bao làm sao? Nụ cười tinh khiết, tươi mới, như hơi thở trong lành của tự nhiên sau cơn mưa rào mùa hạ - cơn mưa cuốn tan mọi tạp uế của không gian. Dù ngày mai có là ngày tận thế, được nhìn thấy nụ cười của SJK thì chắc cũng là 1 kết thúc đẹp cho cả cuộc đời.
PYC ngoài đôi môi hình tim vừa dày vừa gợi cảm thì có cái j hay đâu nhỉ? À phải, còn đôi mắt ướt át lúc nào cũng đong đưa lừa tình nữa. Ều, đàn ông con trai j mà mắt lúc nào cũng ướt. Chả trách đàn bà con gái nhìn vào k cầm lòng đc. Thì ra là thế… ha ha…

lúc dìm thì dìm tới bến như:
“ 1 thằng tóc tai bờm xờm, râu ria lỉa chỉa, quần áo ống thấp, ống cao, lôi thôi lếch thếch. Ôi buồn ơi là sầu…..”

hay:
PYC chẳng có làn da trắng khỏe, hồng hào như SJK. Chưa kể da mặt còn chả mịn màng mà có chỗ còn lỗ rỗ như xôi đỗ

Lại có những hình ảnh rất chi là đắt như
Toàn bộ phần lưng và bụng như muốn ngồi lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân chứ k muốn ngự trên ng hắn nữa

Túm lại là đọc fic nàng ta là ta lại đc bay bổng với trí tưởng bở tự sướng vốn có, ta ủng hộ nhiệt liệt   Nàng cứ thêm thắt cắt xén xào nấu kiểu gì cũng đc, ta chỉ đơn giản là thưởng thức ủng hộ nàng hết mình hehe [và cũng tố hết mình ]
Author: sophie_YC_love    Time: 19-2-2011 21:49:42

Đọc 1 mạch từ chương 1 tới chương 5 hay quá à,buồn cười chết mất.
Nhanh ra chương tiếp theo đi ss.Đừng dìm 3... nữa.Tội nghiệp lắm
Thaks ss nhiều
Author: darkang_hyori    Time: 19-2-2011 22:36:15

Đã đọc xong chương 5
Tình hình là những gì ta muốn nói thì mọi người đã nói hết rồi, túm lại chỉ có 1 câu: bái phục tài dìm hàng của nàng, trai gái trong nhà đều bị nàng dìm hết rồi
Tiếp tục bắt ghế ngồi đợi chương tiếp theo của nàng
Author: Gavn2310    Time: 20-2-2011 10:41:52

Ôi giờ mới lò dò vào đọc chương 5 khi chưa đọc chương 4

Bà Gian được lắm, nghe bảo biến Ki thành mỏ nhọn hả   Để xem chương 4 mô tê thế nào.

Duyệt chương 5, tiểu thuyết gia sáng giá của nhà SKKS chúng ta

Ta thích tình tay 4 bà Gian à, cho bạn Ki nhập bọn đi Ki mà cưa thì Young đổ, Chun hết đường nhá...

Vọt lẹ khi bà Tấm thấy câu này
Author: JRM    Time: 21-2-2011 04:17:31

Reply 37# JanPyo


    Bạn viết hay mà dìm cũng tốt quá
    Tớ cực kì kết câu "Toàn bộ phần lưng và bụng như muốn ngồi lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân chứ k muốn ngự trên ng hắn nữa" , tớ đọc đi đọc lại hơn 3 lần câu đấy mà vẫn ngồi cười như con điên ý .
    Đợi chap tiếp theo của bạn ( đau bụng quá .. vì cười nhiều )
Author: baonguyentrang    Time: 21-2-2011 10:17:22

Reply 37# JanPyo


    giờ ta đã biết vì sao lại là tầng 3 phòng 306
Gian bà bà quả không hổ danh, dám công khai bắt cóc Thuỳ diên tứ nhân bang đem về động của riêng mình. ta sẽ me ngay đầu ngõ!
Author: JanPyo    Time: 21-2-2011 10:26:36

Reply 29# Blair


Tình yêu ơi, đã chuyển xèng rồi nhá. Vào ký nhận cho bà con thông tỏ.
Ôi, hôm qua ta nằm lên kế hoạch cụ thể cho vụ kiss scene.
Càng nghĩ càng đau ruột, k biết phải miêu tả thế nào cho nó chừng mực.
Chap đó chắc phải 18+ quá.
Nhưng mà để ta tính đã, làm vậy e hơi quá, chắc ta nhẹ tay cho 15+ thôi.
Author: JanPyo    Time: 21-2-2011 14:53:25

Chương 6: Mưa…. Sấm sét và … Nấc cục



Đêm. Gió vẫn  rít từng cơn ghê rợn và không gian thì tĩnh mịch như tờ. Ba đứa nó đứng bất động, chôn chân tại chỗ, k ai nói lời nào.

PYC giơ chiếc đèn pin lên soi vào mặt 2 người phía trước. “ Là tên ở dơ và con nhỏ ngáo ngơ à?”

-        Hai người đêm hôm mà bày trò ôm ấp j nhau ở đây thế hả?

PYC hất hàm, khó chịu hỏi. Đến người “trăng hoa” như hắn mà đã bao giờ dám đi hái “hoa” lúc đêm trăng đâu. Sao cái tên này vừa mới chuyển đến trường đã đi “đào hoa” lúc nửa đêm thế này?

-        Ko… ko…. PMY bao biện. Cậu nhỏ tiếng xuống, đừng để ng khác nghe thấy. YAI bị thương nặng lắm.
-        Bị thương???

PYC nhíu mày tiến lại gần 2 người. Cái tên ở dơ hôm qua đang mềm nhũn dựa vào người 1 cô gái yếu đuối. K phải là giở trò giả bộ bị thương để được gần gũi với con gái nhà người ta chứ? Hắn còn lạ j mấy trò này?

-        Đâu, bị thương như nào? Để tôi xem?

Vừa nói hắn vừa sờ nắn người YAI rõ mạnh. YAI kêu lên đau đớn, đến nỗi PMY phải gắt lên.

-        Cậu làm j vậy? Cậu ấy bị thương nặng lắm đó. Nó gườm gườm nhìn PYC đầy khó chịu. Sao lại đối xử với ng bị thương như vậy chứ? Thật quá đáng.
-        Uhm uhm… hóa ra bị thương thật. Để tôi phụ cô đưa cậu ta về phòng.

Nói rồi PYC xốc YAI lên, quàng cánh tay còn lại của hắn qua vai. 3 người nhanh chóng đi vào khu ký túc xá nam.

-        Cậu đừng nói cho ai biết nhé. Kẻo cậu ta sẽ bị kỷ luật đấy. PMY thì thào lo lắng. Mà vừa mới vào học, có khi nào bị đuổi học k nhỉ?
-        Uhm… tôi biết rồi. Ai nói ra làm j.

PYC ậm ừ trong cổ họng. Tuy nhiên trong đầu hắn, ý nghĩ thực sự lại là “Nếu bị đuổi học thật thì tốt biết mấy.” PYC – hắn đúng là bad boy mà.

Cả 3 đang nhẹ nhàng đi lên cầu thang tầng 2 thì bỗng nghe tiếng huyên náo từ phía trên vọng xuống. Hình như có người đang đi xuống dưới này thì phải? PMY hốt hoảng nhìn PYC. Môi cô mím chặt, hàng lông mày dài nhíu lại, đôi mắt to tròn khẩn khoản nhìn PYC cầu cứu.

PYC vội đẩy PMY & YAI xuống gầm cầu thang tối lầu dưới, rồi tằng hắng nghênh ngang đi lên lầu, đón đầu những người đang đi xuống. Đó là 2 cậu bạn tầng 4 đang dìu nhau đi. 1 người ôm bụng rên ầm ĩ, hình như đang đau lắm thì phải.

-        Ủa? Muộn rồi mà hai người còn đi đâu thế? Cậu ta bị làm sao vậy?

PYC xởi lởi hỏi thăm, khác hẳn thái độ của hắn với đám nam sinh lúc bình thường. Lúc bình thường ư? Cậu ta chỉ cười nói với đám con gái hoặc cùng lắm là đùa giỡn với mấy thằng con trai mà cậu ta cho là ngang tầm thôi.

-        Ôi, cái thằng ngốc ham ăn này, ăn đồ thừa từ hôm qua nên bị tào tháo rượt cả buổi. Giờ k chịu được nữa nên tớ phải dìu đến trạm xá xem thế nào? PYC, cậu đi đâu đêm hôm khuya khoắt thế này?

-        À, 1 số công việc của hội từ thiện nữ sinh. Vừa giỡn PYC vừa nháy mắt cười cợt.

-        Chứ k phải cái hội “Ban phát tình yêu bao la của Park đại gia” à?… Hahaha… Cậu lại đưa từng em về phòng rồi mới về đây hả? Tên kia nhìn hắn đầy châm chọc rồi bụm miệng cười khùng khục. Đúng là Park đại gia mà, ngưỡng mộ k để đâu cho hết. Khục khục…


-        Thôi, cậu đi đi nhanh lên. Vừa nói PYC vừa vỗ đồm độp vào cái lưng của tên đang đau bụng. Ko có cậu ta ngất ra đây bây giờ đấy.

Cậu chàng bị bệnh rên lên càng lớn hơn. PYC – cái đồ quá đáng mà. Nhưng ko làm thế làm sao nhanh đuổi được 2 tên lằng nhằng này. Tên bạn hớt chuyện thấy bạn mình rên la ầm ĩ quá, đành vội vàng dìu bạn đến trạm xá, nhưng cũng ko vì thế mà quên nói với theo chọc ngoáy PYC 1 câu. PYC chỉ cười cười rồi giả bộ đi lên tầng. Sau khi nghe ngóng thấy không gian im ắng, ko còn tiếng động j, hắn nhẹ nhàng quay lại đón PMY & YAI.

***



Trong lúc PYC đi lên đánh lạc hướng sự chú ý của đám nam sinh thì PMY nín thở đứng ép sát vào tường. Thân hình YAI nặng trĩu đè lên vai nó. Cả hai đang dựa sát vào nhau, ép chặt mình dưới góc cầu thang tối om.

Lúc nãy quá hoảng sợ do tiếng sét đánh nên nó k chú ý. Giờ nó mới cảm nhận đc cái mùi nồng nồng đầy chất đàn ông của YAI. Xen lẫn đâu đó có cả mùi máu nữa. Hơi thở nặng nhọc và cả tiếng nhịp tim cậu ta đang đập thật chậm rãi. Gần thật gần, nó đều cảm nhận được hết.

“Sao người cậu ta nóng rực lên thế nhỉ? Hay cậu ta bị sốt rồi?”

PMY giơ tay lên định sờ trán YAI nhưng cậu ta quá nặng nên suýt chút nữa thì ngã đè lên nó. PMY hốt hoảng vội vàng đỡ lấy thân mình YAI. Đúng lúc đang ở cái tư thế đứng k ra đứng, ngồi k ra ngồi, ngã k ra ngã ấy thì tiếng bước chân 2 cậu bạn kia dộng ình ình trên đầu nó. Quá hoảng sợ và lo lắng… Nó bắt đầu nấc cục. Hức…. hức …. hức... Người nó rung lên bần bật, môi mím chặt, 2 tay thì vẫn đang đỡ YAI, cái tình thế này thật là ngặt nghèo mà.

YAI bị cơn nấc của PMY làm cho tỉnh táo hẳn ra. Từ lúc thiêm thiếp ngất đi trên vai PMY & PYC đến giờ cậu ta mới lại tỉnh táo thêm 1 lần nữa. Thấy thân hình mình đổ nghiêng đổ ngửa, sắp ngã lên người PMY, cậu ta loay hoay gượng đứng dậy. Đáng tiếc, chân tay nó k nghe ngay cái đầu, cái đầu thì bảo đứng dậy đi, nhưng đôi chân bủn rủn thì lại trượt chân rồi té rầm 1 cái. Cả 2 ngã xõng xoài dưới đất đúng lúc PYC dợm bước tới nơi.

-        Tranh thủ ghê nhỉ? PYC hậm hực mỉa mai.

Làn môi của hắn cong lên bực bội. “Trong lúc mình khổ sở dùng kế “điệu hổ ly sơn” thì 2 tên này làm trò quái j ở đây k biết?”

PMY luống cuống đẩy YAI ra xa, vừa ngồi bật dậy vừa nấc lên liên tục. Cái mặt nó ngớ ra nhìn vừa tội nghiệp vừa buồn cười hết biết.

-        Ko phải đâu…. Hức… hức… Tại YAI bị… ngã…. hức …. hức … cho nên…. hức…

Vừa nói PMY vừa liên tục nấc k ngừng nghỉ. Cái điệu bộ “hức hức” nhìn mà ghét ghê.

-        Thôi khỏi. Tôi k quan tâm.  Cô giải thích cho tôi làm j?

PYC “hừ” 1 tiếng rồi lại xốc YAI lên vai. PMY cũng lon ton chạy ra đỡ phụ. Sao mà lúc này hắn chỉ muốn gạt quách PMY sang 1 bên thế nhỉ? Cái tên này mình hắn đỡ cũng đc chứ có sao đâu? Thích đỡ nhau như thế, tôi cho 2 người tự đỡ nhau luôn bây giờ? Vừa lầm bầm rủa thầm trong bụng, cả 3 vừa an toàn lên được tầng 3. PYC với tay, xoay nhẹ nắm cửa, rồi nhanh chóng dìu YAI vào phòng. Lúc đó SJK vẫn đang nằm đọc 1 cuốn sách j đó trên giường, thấy tiếng cạch cửa cậu ta bèn cất vội dưới gối.

-        YC cậu về…. Hả? Sao thế? Có chuyện j xảy ra thế?

Khác hẳn với vẻ mặt nhắng nhít, lúc nào cũng cười cợt mọi khi. Chỉ thoáng thấy YAI được dìu vào phòng, SJK bỗng trở nên lo lắng 1 cách kỳ lạ. Cậu ta chạy qua chạy lại, kê gối, đắp chăn, sờ soạng hết trán rồi cổ, xem xét vết thương, rồi lại gặng hỏi PMY từng chi tiết vụ việc. Bình thường đúng là SJK cũng hay quan tâm người khác nhưng chỉ là kiểu tò mò, hỏi chơi cho vui hoặc để phục vụ cho hồ sơ mật j j đó của hắn thôi, chứ có bao h băn khoăn, lo lắng như thế này đâu. Thật kỳ lạ.

Ào ào ào ào……….. Trời đổ mưa lớn rồi còn PYC & PMY thì cứ đứng đực ra 1 chỗ nhìn SJK chạy quanh phòng như con thoi: lấy khăn mát đắp lên trán cho YAI, lấy dầu cao bôi lên vết thương cho YAI, rồi còn cẩn thận băng vết thương cho YAI bằng băng cá nhân nữa chứ. SJK k những k có j là k biết mà còn k có thứ j là k có, ngay cả mấy thứ đồ y tế lặt vặt này.

Ngán ngẩm nhìn cảnh 2 thằng con trai chăm sóc cho nhau, PYC sợ đêm nay mình lại bị ám ảnh rồi mơ thấy tên đàn ông èo uột quen thuộc. Hắn quay qua nhìn PMY. Con bé đang đăm đăm nhìn ra ngoài trời, dường như lưỡng lự k biết nên về bằng cách nào.
PYC thở dài, lọ mọ lục lọi cái j đó ở giá để giầy gần cửa ra vào, rồi lôi ra 1 chiếc ô …. đậm chất con gái.

-        Đi thôi, tôi sẽ đưa cô về. PYC thờ ơ nói rồi đi luôn ra cửa.
-        Ko cần đâu…. Tôi…

PMY chưa kịp nói xong câu thì bóng PYC đã khuất sau cánh cửa. Nó quay qua nhìn SJK đang tận tình chăm sóc cho YAI, nhẹ nhàng tạm biệt rồi đuổi theo PYC. SJK lúc này chỉ hoàn toàn để tâm đến tình trạng của YAI nên ko nghe thấy tiếng PMY nói j cả. Cậu ta chỉ khe khẽ lầm bầm trong miệng.

-        Đồ ngốc, Moon Jae Shin….


***



Trời thì tối mà sao PYC đi nhanh như vậy? PMY chạy theo ngay, vậy mà thoắt cái cậu ta đã đi tít xuống cầu thang tầng 1, cách xa nó cả 1 tầng lầu.

-        Cậu k cần đưa tôi về đâu. Cứ để tôi tự về cũng đc. PMY ái ngại nhìn PYC trong khi cả 2 tiến dần ra sảnh tầng một.
-        Vậy cô cứ thế về đi. Tôi k cho mượn ô đâu. PYC lạnh lùng như con thạch sùng, quay gót đi ngược luôn về hướng cầu thang.
-        Ấy ấy…..

PMY cuống quýt gọi với theo. PYC dừng bước, ngoảnh mặt lại nhìn đầy kiêu ngạo. Ánh mắt hắn nhìn PMY như thể “ k có tôi thì cô k xong đâu.”

-        Sao hả? Đổi ý rồi sao?

PMY nhăn mặt, hai hàm răng nghiến lại. “Đồ đáng ghét, có cái ô mà cũng tiếc k cho ng ta mượn, thế thì bày đặt đưa ng ta về làm j chứ?” Nó bực bội, gục gặc cái đầu chấp nhận để PYC đưa về. “K hiểu cậu ta nghĩ cái quái j trong đầu nữa?”

PYC nhếch mép cười đắc thắng. “Thứ tôi đã muốn làm thì nhất định phải làm cho kỳ đc, dù đôi khi chẳng vì lý do tại sao!”  Vừa cười thầm trong bụng, hắn vừa rảo bước lại chỗ PMY, 2 ng nép vào nhau dưới chiếc ô nhỏ lao ra ngoài khu vườn đang mưa như trút nước.

-        Sao cái ô này nhỏ xíu vậy? PMY bực bội hỏi khi phải đi sát vào ng PYC dưới cái ô bé tí.
-        Ô nhỏ để người che ô đc gần nhau hơn. Thế mà cũng hỏi. PYC thủng thẳng đáp.
-        Thế sao nó lại hoa lá cành như của con gái thế? PMY bĩu môi, gườm gườm nhìn cái ô và tên dở hơi đang che ô.
-        Là do con gái đưa cho tôi dùng chứ sao. Đồ ngốc. PYC cười khẩy.
-        Biết trước là ko đủ che cho cả 2 thì tại sao cứ nhất thiết phải đưa tôi về, mà k cho tôi mượn chứ? PMY tiếp tục khó chịu hỏi.
-        Ô của Janpyo, cô nghĩ tôi tùy tiện cho ai mượn cũng đc à? PYC nhìn nó khinh khỉnh.
-        Cái j? PMY trợn mắt lên nhìn hắn.
-        Ko chỉ là cái ô, mà đến cái lắc của bạn Bắp, cái mũ nấm của bạn Tấm, cái bàn là của bạn Gà. Miễn là đồ người khác cho tôi mượn thì tôi đều k cho người thứ 3 đụng vào. Được chưa?
-        Cậu…..

PMY vừa bực vừa buồn cười, vừa nhìn cái bản mặt khinh khỉnh đáng ghét của PYC vừa muốn đấm cho hắn 1 phát.

Uỳnh….. Bất giác 1 tiếng sấm kinh tâm động phách vang rền trên bầu trời. Từng tia sét nháng lên sáng rực cả 1 góc ký túc xá. PMY thất thần giật nảy mình, ôm cứng lấy PYC. Được một lúc, PYC mới tủm tỉm cười giễu nó.

-        Ôm đủ chưa? Hóa ra k chỉ có con trai là cơ hội mà con gái cũng biết cơ hội ghê ta?

Nó vội vàng buông PYC ra và cắm đầu định chạy thục mạng về ký túc xá. Tuy nhiên trước khi nó kịp chạy ra khỏi cái ô bé tí teo ấy thì PYC đã nắm lấy vai nó giữ lại.

-        Chỉ là sét đánh thôi mà. Ko cần phải vậy. PYC vẫn lạnh lùng nói tiếp. Tôi k cho ôm miễn phí nhưng cũng có bắt cô phải chịu trách nhiệm j đâu. Cứ ở yên đó.

Nói rồi hắn vẫn cứ thế che chung ô, đưa nó về đến tận thềm ký túc xá nữ. “Xấu hổ chết đi được, cùng 1 đêm mà ôm chầm lấy 2 tên con trai liền. Tuyệt đối từ nay về sau ko đc sợ sấm sét nữa, ko đc hồ đồ, nhát cáy như thế nữa.” PMY vừa đi vừa ngượng chín cả người, cúi gằm mặt xuống k dám ngẩng lên. Nó k nhận ra rằng mình đã đi vào tới sảnh ký túc xá nữ.

-        Sao? Chưa đc à? Còn muốn tôi đưa đến tận cửa phòng hay tận chân giường nữa?

PMY thảng thốt ngẩng lên, lúc này nó mới nhận ra hắn đã đưa nó đến gần cầu thang tầng 1. Bặm môi lại, nó vừa muốn đáp trả câu chọc ngoáy của PYC, lại vừa ngượng nghịu đến cứng cả lưỡi k biết nên nói thế nào? PYC chỉ nhìn nó cười cười rồi quay bước đi thẳng.

-        Ngủ ngon.

Dưới ánh sáng nhè nhẹ của sảnh tầng 1, nó nhìn thấy toàn bộ phần vai trái của PYC ướt đẫm nước mưa. Nhìn lại người mình - hoàn toàn khô ráo, nó nhìn lại cái bóng cao gầy đi dưới cái ô nhỏ xíu của PYC. Nó chợt nhận ra sự ga – lăng lặng lẽ, trái ngược hẳn với cái miệng đáng ghét của hắn.

-        Park Yoo Chun … đồ kỳ cục.
Author: dotamvu    Time: 21-2-2011 15:49:11

T thích chơi ...................temmmmmmmmmmmmmmmmmmmm

Thế thì còn được . Để tối nay về mới thoải mái đọc kỹ được .

Khi nào casting Cameo , nhớ pm cho t đấy
Author: JanPyo    Time: 21-2-2011 16:44:39

TUYỂN CAMEO SỐ LƯỢNG LỚN CHO SCANDAL AGAIN



Do nhu cầu mạch truyện cần 1 số lượng lớn nhân vật mới xuất hiện (có thể là thoáng qua, có thể là manh nha dính vào mạch truyện, điều này còn phụ thuộc vào .....).  
Ai tự tin, ham hố, thích đánh đố với vai trò CAMEO có thể đăng ký theo mẫu sau:

- Tên nick
- Vai diễn muốn được nhận: cái này rất quan trọng vì dạng vai bạn muốn đóng có thể giúp bạn có đc 1 nhân vật như ý trong mạch truyện (hoặc KO? ta cũng chưa bek)

Tuyển là 1 chuyện, có người tham gia ứng tuyển hay ko là 1 chuyện khác?
Chọn người dự tuyển hay chọn người ta thấy hợp vào vai diễn lại hoàn toàn là 1 việc khác nữa.
Cho nên nếu trong các phân cảnh tiếp theo của câu chuyện, độc giả thấy có tên mình thì cũng hãy nghĩ rằng đó là ng giống ng, trùng tên thế thâu, đừng kiện j ta nhá.

Thanh kiu ai nớp diu...
Author: baonguyentrang    Time: 21-2-2011 18:17:28

Reply 56# JanPyo


    ta đăng ký 1 chân nhá
nàng cho Su ú nuôi mèo, ta là ng chăm sóc mèo cho Ú, vậy là mãn nguyện!
Author: cobala_0406    Time: 21-2-2011 22:18:20

  
có chap mới rùi
chap này đi sâu vào tình tiết hơn,cũng dìm hàng ít hơn
chap này mới thấy 3 chấm galăng,tốt bụng thế nào
nó nhìn thấy toàn bộ phần vai trái của PYC ướt đẫm nước mưa. Nhìn lại người mình - hoàn toàn khô ráo, nó nhìn lại cái bóng cao gầy đi dưới cái ô nhỏ xíu của PYC. Nó chợt nhận ra sự ga – lăng lặng lẽ, trái ngược hẳn với cái miệng đáng ghét của hắn.

dù hoàn cảnh nào cũng lợi dụng được
Ô nhỏ để người che ô đc gần nhau hơn.

  Ô của Janpyo, cô nghĩ tôi tùy tiện cho ai mượn cũng đc à? PYC nhìn nó khinh khỉnh.
-        Cái j? PMY trợn mắt lên nhìn hắn.
-        Ko chỉ là cái ô, mà đến cái lắc của bạn Bắp, cái mũ nấm của bạn Tấm, cái bàn là của bạn Gà. Miễn là đồ người khác cho tôi mượn thì tôi đều k cho người thứ 3 đụng vào. Được chưa?

cameo đã xuất hiện rồi ,rất hợp lý và hài hước
toàn là những hội viên ưu tú và xuất sắc của hội “Ban phát tình yêu bao la của Park đại gia
“Thứ tôi đã muốn làm thì nhất định phải làm cho kỳ đc, dù đôi khi chẳng vì lý do tại sao!”

kết câu này,trong đấy vừa có tính khiêu chiến,vừa như 1 câu khằng định,vừa có chút ngỗ ngược...............
rời đổ mưa lớn rồi còn PYC & PMY thì cứ đứng đực ra 1 chỗ nhìn SJK chạy quanh phòng như con thoi: lấy khăn mát đắp lên trán cho YAI, lấy dầu cao bôi lên vết thương cho YAI, rồi còn cẩn thận băng vết thương cho YAI bằng băng cá nhân nữa chứ. SJK k những k có j là k biết mà còn k có thứ j là k có, ngay cả mấy thứ đồ y tế lặt vặt này.

mối quan hệ của 4 người ngày càng tiến triển,tình bạn đã bắt đầu đơm hoa rồi
khâm phục nữ lâm thật
cứ như mèo Doremon ý,cái gì cũng có
“Nếu bị đuổi học thật thì tốt biết mấy.” PYC – hắn đúng là bad boy mà.
dạo này càng bad boy càng có sức hấp dẫn,cuốn hút lạ thường
===============================
hôm nay dở chứng bình luận từ dưới lên
mong chap mới của nàng
cứ ra đều đặn thế này thì sướng thật
Author: YenTrinh    Time: 21-2-2011 23:42:07

Reply 54# JanPyo


    Vốn dĩ rất ít khi ta post bài, vì văn chương có hạn, chỉ thích la liếm xờ pam thôi :">
nhưng đọc fic của nàng t ko thể nhịn được
cảm giác như đang được nhớ lại từng ngày chờ đợi SKKS vậy

"Ô của Janpyo, cô nghĩ tôi tùy tiện cho ai mượn cũng đc à"
thề với nàng đoạn này t đang uống nước, tý thì phun thẳng vào cái màn hình

PYC mà biết ngày xưa chàng là 1 LSJ đạo mạo, mọt sách chắc chàng ngất mất
PYC này chắc ko thể tưởng tượng là chàng thích đàn ông đâu ~ đề nghị nàng dìm đẹp bạn ấy đi ~ ko cho đường ngóc lên nữa
cho bạn SJK với bạn YAI thành couple thật đê *tội lỗi*
cameo cho t hóng hớt với
Author: darkang_hyori    Time: 22-2-2011 00:10:44

Reply 54# JanPyo
Cái con người "đào hoa chứ ko trăng hoa" sao bây h lại biến thành "Đến người “trăng hoa” như hắn..." là thế nào? rốt cuộc đào hoa thì vẫn cứ trăng hoa thôi
Bệnh nấc cục là của YAI vậy mà đến kiếp này nàng đã làm cho nó di truyền sang PMY rồi, nàng có ý định cho PMY nuốt nc bọt lun ko đấy?
Cái dàn "sao" làm Cameo sao mà nhìn quen thế nhở? đọc đến đoạn này ta cười đau cả bụng
"toàn bộ phần vai trái của PYC ướt đẫm nước mưa" ga lăng kiểu 3...mà nàng nói là thế này à, ta thấy nó rất hay
Chờ chương tiếp theo của nàng.
Author: JanPyo    Time: 22-2-2011 08:44:20

Reply 60# darkang_hyori


Cái câu "đào hoa chứ k trăng hoa, phong lưu chứ k phóng đãng" là câu của ta giới thiệu về nhân vật.
Còn cái câu "đến kẻ "trăng hoa" như hắn....." là câu hắn đang tự nói về mình, và đem ra ví von với YAI.
Một cái là thái độ chủ quan, do bản thân hắn tự nhận thức.
Một cái là bản chất thực của con người do ta nhào nặn cho hắn.
Đôi khi chính bản thân mình còn chưa khám phá hết chính mình mà.
Hắn luôn nghĩ hắn là bad boy nhưng bản chất thì hoàn toàn k phải.
Hắn k phải chỉ là 1 kẻ ham vui, hám gái, suốt ngày cặp kè với các cô em và chỉ biết nhắng nhít, nhí nhố, rỗng tuếch như vậy.
Đơn cử là cái kiểu ga lăng 3... của hắn. Ngoài miệng thì liên tục nhiếc móc, mắng mỏ con ng ta. Nhưng bản chất thì lặng lẽ quan tâm. Thế nó mới ngàn trấm.
PYC có 1 nỗi đau lớn và hắn nhí nhố chỉ để cho đời bớt đau thôi.
Sau này rồi nàng sẽ hiểu.
Ta k viết văn theo kiểu huỵch toẹt tất cả ra ngay từ đầu mà ta sẽ dần dần hé lộ từng khía cạnh sâu kín nhất của từng nhân vật cho các nàng biết.
Thế nó mới vui chứ.
Ngoài ra bệnh nấc cục của PMY, sau này sẽ tạo nên 1 tình tiết cực kỳ thú vị đấy.
Cứ chờ xem các tình yêu ạ.
Author: hatximuoi    Time: 22-2-2011 10:35:57

Oy, hết rùi... Chiện hay quá N ạ =]] Ta kết nhất là khúc nàng lồng ca méo Tấm, Gà và Bắp nữa í

Nhưng ta kết nhất là cái kết chương của nàng ấy, sự ga lăng lặng lẽ... Một cái kết chương đầy tính bất ngờ và thi vị

Ta thik bất ngờ và cực mết những điều bất ngờ đáng yêu


Edit... edit:
Ahhhhhhhhhhhhhhh, ta có dép đỏ Vừa post xong bài này là có dép mang rồi

À, về vụ casting cameo, cho ta tham gia với N ơi Đây là lý lịch trích ngang của ta

Nickname mong muốn: Xí Muội - còn ko nàng quất tên nước ngoài Cherry cũng được Nàng

Nhân vật ao ước: sát thủ nhưng thật chất là tay trong của cảnh sát, âm thầm bảo vệ pé Young


Author: Blair    Time: 22-2-2011 12:06:16

Truyện đang đi theo mạch lãng mạn và hài hước, cái chi tiết kết của chương 6, công nhận là đắt. Dần dần hé lộ chiều sâu của nhân vật PYC, k hời hợt với con gái như cái vẻ bể ngoài. các nhân vật khác cũng đang đc xây dựng dần dần rõ nét hơn, hứa hẹn mỗi ng cũng sẽ có một chiều sâu, một nét tình cách độc đáo bât ngờ riêng.
Như kiểu SJK bthg thì lăng xăng, nhưng đến lúc YAI bị thg thì quên hết mọi thứ khác, chỉ tập trung vào chăm sóc cho AI cũng đủ thấy sự quan tâm, tình cảm của SJK rất sâu sắc, k như cái vỏ bề ngoài.

p/s: già rồi có nên tham gia casting đú với các bạn trẻ đẹp xinh tươi không nhỉ?

Rồi, nếu PYC có quá khứ gì đấy mà dẫn đến tính cách như ngày hôm nay thì để ta casting vào vai như sau:
Nàng Blé, tuy nicknam là lé nhưng lại có một đôi mắt to tròn gần bằng mắt Bi rên. Là người hơn tuổi ba chấm, là một noona mà PYC hết mực yêu thương, mối tình đầu của ba chấm. Nàng tuy không to con sêch xi như bao em gái thời nay nhưng lại có vẻ ngoài hết sức dịu dàng, liễu yếu đào tơ . Âý thế nhưng cũng đừng có bị vẻ bể ngoài của nàng đánh lừa, nàng là ng văn võ song toàn (môn võ của nàng sẽ đc tiết lộ bên dưới), một nhân vật kì tài mà giang hồ mấy trăm năm mới xuất hiện một lần

Nói chung là một người hoàn hảo, một tay "sát gái' chuyên nghiệp. Nói về cái sự "sát gái" của nàng cũng là một truyền kì trên giang hồ, nàng không những thu hút cánh mày chưa có râu (vd: PYC) mà còn thu hút đc trái tim của bao thiếu nữ.

PYC ôm một mối tình đơn phương với nàng bao năm không thành vì nàng đã quyết định vượt đại dương xa xôi, bỏ lại trai đẹp, trai tơ ở lại quê nhà mà đi sang châu âu du học.
Đau đớn hơn nữa là  trước khi đi nàng còn từng tuyên bố với PYC cả cuộc đời này sẽ k lấy chống vì nàng đã nhận chức bang chủ của một bang  rất độc trên giang hồ, gọi là bang: "ở vậy cho zai nó thèm", thứ võ công  môn phái nàng luyện hằng ngày không phải "ngọc nữ tâm kinh" như Tiểu long nữ thời xưa mà là  môn "trêu chim, ghẹo bướm rồi quất sờ-pây-xì truy phong" :d

Chính vì thế nên mới sinh ra một PYC  đùa giỡn như vậy với trái tim của thiếu nữ như ngày hôm nay,  chàng quyết không trao trái tim mình cho ai cho nữa cho đến khi gặp đc PMY.

Đấy J33 thấy nhân vật này độc đáo mà cho vào làm cameo trong phim thì chỉ cần chuyển cho ta ít xèng gọi là tiền trà nước thôi chứ ta k lấy tiền ý tưởng bản quyền gì đâu.
Lần trc mang tiếng thắng giải đc 3 xèng qua KST nó trừ mất 1 xèng còn 2 đồng, ta hận.
Author: JanPyo    Time: 22-2-2011 14:01:26

Reply 63# Blair


Ôi mẹ ơi, đọc lại 3 lần rồi mà vẫn bò lăn bò toài ra vì cười.
Xin hỏi nàng Lé là nhân vật mấy trăm năm mới xuất hiện 1 lần này giới tính chi vậy? Trai k tha mà gái cũng k bỏ qua thì có khi nào là ..... lưỡng tính k?
Nàng thấy nv PYC đc giới thiệu là chưa từng biết thế nào là ty đích thực chứ? Nếu chưa biết thế nào là yêu sao lại si mê 1 bà già hơn tuổi là nàng đc?
Xin lỗi tình yêu nhé, ta sẽ cố gắng sắp xếp cho nàng 1 vai thật thích hợp với cái tên Lé vậy.
Càng đọc cái đoạn tả nv Lé càng thấy mùi phong trần ở đây. Lại còn hơi hơi giống chị ng yêu của Yoon Ji Hoo trong BOF nữa chứ.
Mà ta ko ngờ là chuyển tiền trong KST cũng mất phí đấy? KST cũng biết làm ăn ghê.
Lần sau ta rút kinh nghiệm chuyển 4 đô la Janpyo vậy.
Author: JanPyo    Time: 22-2-2011 14:03:14

@ all cameo: Các tình yêu của đời tôi, đọc vai các nàng casting mà ta phởn k chịu đc?
Tại sao các nàng k thử viết fic nhỉ? Với trí tưởng tượng phong phú của các nàng thì chúng ta k chỉ có 1 cái scandal again này mà còn có cả ti tỉ cái scandal khác ý chứ.
Ta k ngờ là nhiều ng ứng tuyển cameo như này? Và cũng k ngờ các kịch bản tiếp theo lại phong phú như thế.
Nhưng đáng tiếc là khung kịch bản ta đã lên hết rồi. Cameo nên chỉ thấp thoáng xuất hiện thôi chứ ta k tuyển nữ thứ.
Vì vậy ai phù hợp với vai nào ta sẽ đưa vào mạch truyện, còn ai chưa đăng ký tuyển mà đã thấy có tên thì cứ coi như là tên trùng tên thôi, ta xin phép trước nhé.
Cám ơn vì mọi người luôn ủng hộ mấy ý tưởng hoang đường của ta.
Author: tatchankim    Time: 25-2-2011 22:18:16

Au viết fic hay quá,đọc mà thấy đờ đẫn hết cả con người  :">
Văn phong độc đáo,ngôn từ câu cú chính xác,chuẩn không cần chỉnh,trơn tru mượt mà và bóng bẩy b-)
Tình tiết hợp lí thú vị lôi cuốn
Like mạnh fic của au
Author: HoaBong    Time: 26-2-2011 11:52:27

Anh Park chap nì ga lăng (nhăng) tợn

Nam thứ thường chăm lo cho nữ chính 1 cách lặng lẽ, luôn đứng sau, đứng xa để dõi theo 1 người --> anh Park ko phải là nam thứ mà đích thị là nam chính. Chun chăm lo lặng lẽ. OK (vụ cái khăn tay, đưa về...) nhưng mới lặng đc phút trước thì phút sau đã "được" nàng phát hiện rồi, ko phải ôm sầu nhìn thằng khác cướp công Thạch Sanh.
Anh Park đừng hòng mà đứng sau mới chả đứng xa nhé. ảnh mà tia ai rồi là ảnh giáp lá cà luôn.


Hội "Ban phát tình yêu bao la của Park đại gia” – hội này vui thế? Cho tớ vào với. Park già - chàng là tình yêu thiết tha nhất trong lòng Jan và trong trái tim Fam Hội. Cả cuộc đời Park bad boy ko cần dấu diếm chi, trọn cuộc đời các fan gơ đi theo chàng, chàng ơi .........

Lúc đó SJK vẫn đang nằm đọc 1 cuốn sách j đó trên giường, thấy tiếng cạch cửa cậu ta bèn cất vội dưới gối.  – Ki đang đọc fanfic, Yaoi hoăc Đam mỹ đấy

Xin nàng, đừng lôi em vào dàn cameo ngàn sao của nàng. Em biết là nàng yêu thương e rồi, đừng oán em cái vụ phóng tác "thôi thì tạm vậy" (nàng vỗ mông iem trả nợ tinh rồi còn zề)  
Author: JanPyo    Time: 28-2-2011 17:10:29

Chương 7: Sungkyunkwan Scandal Return



Buổi sáng tinh khôi sau 1 đêm mưa xối xá, không gian thật thoáng đãng và mát lạnh đến lạ thường. Dường như cả bầu không khí ấy đều được tẩy uế, trở nên mát dịu hơn, ngọt ngào hơn trong từng hơi thở. Nó mở tung cửa phòng, hít 1 hơi dài thật sảng khoái. Mặt trời lấp lánh phía xa như đang mỉm cười đón chào ngày mới còn nó vươn vai đón lấy từng làn gió khẽ mơn man trên da thịt, rồi nhè nhẹ tựa vào khung cửa ngắm cảnh bình minh. Ánh nắng lấp lánh sau những tán cây bạch quả ánh lên 1 màu xanh lụa là. Từng chiếc lá non rung rinh theo gió trông thật thích mắt. Nó khúc khích cười, với tay nhẹ nhàng nghịch từng chiếc lá, tâm trạng vô cùng thích thú.

Cạch….. Có tiếng cửa sổ phòng đối diện đóng lại. Nó giật mình nhìn sang nhưng k thấy ai hết.

“Là YAI à? Chắc k phải đâu, hqua bị thương nặng thế cơ mà?” Nó băn khoăn tự hỏi. “Hay là SJK hoặc PYC nhỉ? Nếu là SJK … chắc đã lại trêu chọc mình rồi. Còn nếu là PYC…. “

Nó chợt nhìn xuống bộ váy ngủ mỏng manh đang mặc, rồi ngước nhìn ánh mặt trời rực rỡ đằng xa. K hiểu sao bỗng dưng thấy xấu hổ rồi đóng sầm cửa lại.


***



-        “Áo em trắng quá nhìn xuyên qua”. Các cụ nói chả có sai câu nào.

PYC vừa lững thững mặc quần áo đi học, vừa nhủ thầm trong bụng. Cái con bé PMY đó thiệt tình…. Đây là ký túc xá chứ có phải nhà riêng đâu mà mặc cái váy mỏng tang rồi ra đứng dưỡn dẹo ở cửa sổ. Trời thì nắng mà trường thi vắng, có mỗi 1 bông hoa trước mặt, bảo sao ta lại k ngắm. Lỡ ngắm rồi thì ….. xịt máu mũi. Híc…

Bình thường mình có để ý j đến cô ta đâu nhỉ? Sao hnay cứ thấy là lạ thế này? Khuôn mặt trái xoan xinh xắn, cái mũi xinh xinh, bờ môi chúm chím đáng yêu, nụ cười tinh nghịch, hồn nhiên như 1 đứa trẻ. Nhớ k lầm thì lần trước chân cũng vừa thon vừa nuột lắm. Người thì….. Ôi mẹ ơi, cứ nhớ đến S-line thấp thoáng sau làn áo mỏng là muốn đập đầu vào tường. Hờ, k đc, k đc, chắc phải đi rửa mặt lần nữa quá.

PYC thở dài đi vào phòng tắm. Vừa táp nước lên mặt, trận mưa đêm qua vừa tràn về trong hắn. Lúc PMY bất ngờ ôm cứng lấy hắn, k hiểu sao tim hắn lại hẫng mất 1 nhịp, trái tim như nhói lên 1 cái rồi hụt hẫng tụt xuống. Đâu phải lần đầu bị con gái bất ngờ tấn công, ôm chầm như vậy đâu? Cũng đâu phải chưa từng ôm ai bao h đâu? Sao cảm giác lúc đó như sét đánh ngang… tim như vậy nhỉ? Vừa là lạ lại vừa thân quen. Giống như đã thuộc về nhau từ lâu lắm rồi. Giống như …. cái cảm giác nồng nàn, ấm áp khi ôm ….gã đàn ông kia.

PYC lắc mạnh đầu cho tỉnh táo rồi nhìn vào gương, những giọt nước lăn dài trên khuôn mặt thanh tú của hắn. Bỗng dưng hắn nhớ đến đôi vai mảnh mai rung lên dưới khuôn mặt nhòe nước mắt của PMY. Vô thức, hắn đưa tay lên chạm vào trái tim mình, bỗng nhiên nó lại nhói lên 1 lần nữa.


***



Hôm nay YAI k đi học. SJK thì mệt mỏi, xuống tinh thần hơn hẳn mọi hôm. Mắc mớ j mà phải cả đêm trông thằng cha đó chứ. YAI có ốm sốt thì có liên quan j đến tên dẻo mỏ SJK nhỉ? K biết PYC này mà ốm thì có đc tên đó chăm sóc ân cần như vậy k nữa? PMY hnay thì hình như đang lảng tránh hắn thì phải? Mọi khi lúc nào cô ta cũng đâm sầm vào cuộc đời hắn ko thương tiếc cơ mà. Hnay lại tránh cả ánh nhìn, tránh cả giao lưu tiếp xúc thông thường? Càng tốt, càng đỡ phiền phức, càng đỡ bị … thót tim.

Hôm sau, YAI vẫn k đi học. PMY hôm nay còn quan tâm hỏi han SJK tình hình của YAI nữa chứ? Tên đó khỏe rồi, trốn học đi lang bạt đâu thì có. Hqua lúc hắn và SJK về phòng đã k thấy YAI đâu. Đến khuya mới thấy tên đấy lục đục mò về, sáng sớm nay lại biến mất. K biết là tên đó làm cái trò j nữa. Mà cả 2 người này nữa? Đang làm cái trò j thế k biết? Nhìn kìa, nhìn kìa, con gái con đứa… thấy con trai trêu thì cười tít cả mắt lên. Đồ ngốc PMY, k biết SJK là đại gia dân chơi à?


***



Hôm sau nữa vẫn là 1 ngày đẹp trời. PMY dậy sớm và khoan khoái mở cửa sổ đón ban mai buổi sớm. Nó mở tung cửa sổ….. À không được, chỉ mở he hé thôi, phải nhòm xem cửa sổ đối diện có đang mở k đã? Nếu k lại xảy ra sự cố như hôm nọ thì ngượng chết mất. Tuy rằng đã đề phòng ăn mặc kín đáo hơn nhưng 2 hôm nay nó vẫn ngượng chả dám mở cửa sổ, cũng chả dám nhìn mặt PYC. Sao lúc nào nó cũng hớ hênh rồi đâm sầm, đụng chạm với tên đó k biết?

Nó len lén nhìn qua khe cửa. Cửa sổ bên kia vẫn đóng chặt. Nó le lưỡi mừng thầm rồi mở toang cánh cửa tận hưởng làn gió trong lành của buổi sớm.
“Chóc”…… “Ái ui….”

Có vật j bắn thẳng vào cánh mũi nó đau điếng. Cùng lúc ấy là giọng 1 tên con trai cười khùng khục đằng sau tán cây rậm rạp. Nó hỉnh mũi lên, bực bội vì sáng sớm đã bị chọc ghẹo, tính rủa thầm trong bụng cái tên ác đức nào bày trò trêu nó thì thấy thấp thoáng phía sau thân cây, cái đầu bù xù của YAI ló ra.

-        Chào buổi sáng. YAI nhìn nó, miệng hơi nhếch lên 1 nụ cười lém lỉnh và ánh mắt thì nhìn nó đầy thích thú.
-        Chào. Nó bĩu môi, vẻ k hài lòng. Nó làm ơn chứ có mắc oán j với hắn đâu, sao lại trêu chọc người ta như thế chứ? Cậu vẫn tiếp tục phải ngủ trên cây như thế này à? PMY liếc xéo YAI.
-        Kha kha, uhm, có lẽ thế.

YAI vẫn nói với nó những câu cộc lốc, k đầu k cuối như lần đầu tiên tụi nó gặp nhau. Tuy nhiên lần này ngữ điệu của hắn dường như vui vẻ hơn. Khuôn mặt cũng ko còn thờ ơ, khó chịu như lần đó và… những vết bầm tím hôm trước cũng đã tan.

-        Cậu đã khỏe hẳn chưa? Sao mấy hôm nay k đi học? Nghe SJK nói hình như cậu đã khỏe hẳn rồi, nhưng cứ đi đâu suốt ấy.

YAI sầm mặt khi nghe nó nhắc đến SJK. Đôi mắt vừa ánh lên được 1 chút lém lỉnh đã vội trùng xuống và có nét đau đớn như ánh nhìn hôm nào. Đôi mắt ấy dường như trống rỗng và lạc lõng vì phải chịu quá nhiều tổn thương.

-        Thật ra các người đâu cần phải quan tâm đến tôi như vậy… YAI thì thầm trong cổ họng, từng lời… từng lời đều khiến tim hắn thắt lại.
-        Sao cơ? Cậu nói j cơ? PMY ngơ ngác hỏi lại, nó k nghe thấy YAI đang lẩm nhẩm cái j trong miệng.

YAI nở 1 nụ cười đắng ngắt rồi ngước lên nhìn nó. Trong mắt hắn đó là 1 cô bé vô tư và tốt bụng, 1 người chắc hẳn chưa từng phải chịu tổn thương. Tốt thôi, cuộc đời cần những người như thế chứ ko cần những người như hắn.

-        Tôi nói rằng nếu lần sau tôi lại bị thương nữa thì cô có đến trạm xá để xin thuốc đau bụng nữa k?
-        Hả? Đau bụng j cơ?

Nó tròn mắt hỏi lại rồi chợt nhớ ra hôm đó trong lúc hoang mang, hốt hoảng nó đã bô lô ba la nói với YAI cái lý do con gái hết sức tế nhị khi nó đến trạm xá xin thuốc. Thật là…. Sao tự nhiên lúc đó cái miệng lại bô bô nói ra 1 câu vô duyên như thế chứ? Nó cắn môi ngượng ngập, tự cốc mình 1 cái vì quá hồ đồ.

YAI quan sát nó bằng 1 thái độ thích thú, hắn nhếch cái miệng thành 1 nụ cười khe khẽ rồi tụt xuống gốc cây. “Cám ơn”. Hai tiếng ấy hắn thốt ra thầm thì như 1 hơi thở. Đến lúc PMY định thần lại đủ để hiểu hắn nói gì, thì hắn đã chạm đất và đi về hướng phòng học.

“Cậu ta đã mặc đồng phục gọn gàng để đi học rồi, cớ sao còn vắt vẻo trên cây cho lấm lem hết cả người chứ? Ko phải…….. chỉ để cám ơn mình chứ?”

PMY khẽ mìm cười thích thú với suy nghĩ đó, nó khẽ khép cửa lại rồi cũng hăng hái chuẩn bị lên lớp.

***

Cả lớp đang tám chuyện ầm ĩ thì thầy chủ nhiệm bước vào. Hôm nay thầy còn đóng bộ vest trông rõ lịch sự, tử tế nữa chứ. Trên tay thầy đang ôm 1 sấp tài liệu j đó dày cộp, phía trên còn rất nhiều tờ rơi xanh đỏ nữa.

-        Cả lớp chú ý, sắp tới trường ta sẽ tổ chức hội trường kỷ niệm 50 năm thành lập nên học viện SKK. Mỗi lớp sẽ phải đóng góp 1 tiết mục hoặc tham gia chương trình, hội chợ, gian hàng trưng bày trong ngày nay. Lớp ta từ trước đến nay luôn đi đầu trong các phong trào hoạt động của trường. Vì vậy năm nay tôi đã suy nghĩ rất nhiều để chọn ra 1 chủ đề giúp lớp chúng ta tiếp tục dẫn đầu toàn trường.

Phía dưới lớp, mọi ng đang xì xào, bàn tán và rúc rích cười. Tụi nó bàn về hội trường thì ít mà thì thầm, tám nhảm với nhau thì nhiều “Có phải thầy nghĩ nhiều quá nên hói rọi phải k?’ “Đâu, thầy k nghĩ nhưng tóc thầy nghĩ nhìu quá nên lão hóa sớm, rụng sớm”.

-        E hèm, tôi đã quyết định lớp chúng ta sẽ xây dựng lại vở kịch kinh điển Sungkyunkwan Scandal để kỷ niệm 50 năm thành lập trường. Bây h các em hãy cùng nhau bỏ phiếu chọn ra bạn nào mà các em thấy hợp nhất cho các vai diễn. Tất nhiên quyết định của các em chỉ mang tính tham khảo, còn tôi đã chọn sẵn hết dàn diễn viên rồi. Nhưng biết đâu trong các em lại có tài năng nào chưa được tôi khám phá …nên bây giờ cả lớp bắt đầu bỏ phiếu đi.

Mọi ng háo hức lục tục xé giấy, xé vở soàn soạt. Ai ai cũng hào hứng viết lên mảnh giấy của mình cái tên mong muốn. Ko ai để ý rằng PYC đang lặng lẽ 1 chỗ và nở 1 nụ cười mỉa mai kỳ lạ. “Cuộc đời thật biết trêu ngươi.”

“Ai có phiếu bầu nhiều nhất chẳng phải sẽ được đóng vai chính ư? Vậy thì còn ai ngoài 2 hot boy SJK và PYC nữa? Nhưng cả 2 tên này đều k hợp với nhân vật Mọt vừa cương trực, vừa cứng nhắc lại vừa nguyên tắc.” PMY cắn bút suy nghĩ. “Biết bầu cho ai bây h?”

Nó quay qua quay lại, nhìn quanh xem còn ứng cử viên nào sáng giá hơn k? Bất chợt, nó lại nhìn thấy YAI đang xuất thần nhìn ra cửa sổ. Ánh mắt trống rỗng, xa xăm lại có nét j dường như đau đớn của hắn chợt hiện về trong nó. Bất giác, nó đưa tay viết vào mảnh giấy của mình 3 chữ “Yoo Ah In”.

-        Đúng như những j tôi dự đoán mà. Cái lớp này chỉ thế là giỏi. Thầy giáo chủ nhiệm vừa đọc từng tờ phiếu trong hòm, vừa lắc đầu ngán ngẩm. Các em vẫn còn non và xanh lắm, chậc chậc… nên mới cần 1 chủ nhiệm sáng suốt như tôi phân vai. Sau đây tôi sẽ đọc danh sách nhân vật phụ trước.


Janpyo ______________trong vai ______ Điêu Thuyền
Bông _______________ trong vai ______Gu Bông mắt lé
Na Tồ  ______________ trong vai ______ Chưởng Nghị
Heo tinh veo _________ trong vai ______ Hoàng thượng
Tấm độc ác __________ trong vai ______ Binh Phán
Ngố xấu xa___________ trong vai ______ Tả Tướng
Mèo ngủ gật__________ trong vai ______ Tiến sĩ Jung
Rùa _________________trong vai ______Thạch Thảo hay đi bên trái Điêu Thuyền
Đen Thui _____________trong vai ______Xuyến Chi hay đi bên phải Điêu Thuyền
Bao _________________trong vai ______ Kim Woo Tak
Xí Muội ______________ trong vai ______ Kim Yoon Shik
Trinh “minh tinh” ______ trong vai ______ bạn hầu béo của LSJ
Lé __________________trong vai ______ thị tì của tiểu thư
Vô Danh _____________trong vai ______ thầy Hiệu trưởng

Và các diễn viên khác………….


Cả lớp nhao nhao lên, người thì đồng ý, kẻ thì phản đối, ầm ĩ y như cái chợ vỡ. Xí Muội tưởng đâu đc đóng vai chính đang reo hò ầm ĩ, ai dè hóa ra là vai thứ thứ phụ. Bạn Trinh “minh tinh” thì ngậm khăn ngăn nước mặt. Giờ nàng ấy chỉ còn trông chờ xem ai được đóng vai chính, nếu nv chính hem phải là PYC thì nàng ta thà làm ninja chứ k thèm làm minh tinh nữa. Bao người dở khóc, dở cười vì quyết định của thầy nhưng ý thầy đã quyết thì cãi làm sao đc. Điều thứ 1: Thầy giáo luôn luôn đúng. Điều thứ 2: Nếu thầy có lỡ sai thì xem lại điều 1 nhá. Có phản đối cũng vô ích thôi, định mệnh đã an bài rồi.

-        Vì lớp mình ít nam nên 1 số vai nam sẽ do các bạn nữ đảm nhiệm. Tôi nghĩ như vậy là hợp lý rồi. Các em k cần bàn thêm. Giọng thầy lạnh tanh như trái banh, k hề có chút dấu hiệu thay đổi dù bên dưới bao người đang than khóc. Tiếp theo tôi sẽ công bố tên 4 diễn viên chính. Thầy liếc xuống phía dưới, giọng bỗng dưng dịu dàng hẳn. Song Joong Ki….. trong vai Nữ Lâm.
-        Oh yeah, rất hợp với dáng em.

SJK nhẩy cẫng lên, xoay xoay 1 vòng với bộ điệu lả lướt đáng yêu, khiến cả lớp cười rần trời. Đúng là tên này sinh ra để làm Nữ Lâm mà. Miễn bình luận nụ cười đáng yêu và ánh mắt tinh quái của hắn.

-        Yoo Ah In trong vai Ngựa điên.
-        HẢ??????

Lời thầy chưa dứt, cả lớp đã ồn ào, nhốn nháo hết cả lên. Chẳng ai thấy tên tự kỷ YAI hợp với vai Ngựa điên phong trần, lãng tử cả.

-        Tôi nhìn thấy tố chất của YAI rất hợp với vai diễn này. Tôi tin là tôi k nhìn lầm người. Hơn nữa ít nhất cũng có 2 người có cùng suy nghĩ sáng suốt như tôi?
-        Ai? Ai? Ai thế nhỉ? Hai ng nào lại chọn cậu ta thế nhỉ?

Cả lớp nhao nhao lên, bàn tán om sòm, ai cũng lom lom dòm tứ phía. PMY nhìn qua YAI, mặt cậu ta vẫn thờ ơ và lạnh lùng như khi lên lớp. Trong đầu nó cũng thắc mắc, k biết ng còn lại bầu cho YAI là ai nhỉ?

-        Thưa thầy…. YAI lãnh đạm giơ tay lên. Đội kịch sẽ tập trong lớp hay được sử dụng sân khấu trong hội trường ạ?
-        Tất nhiên… là được sử dụng sân khấu rồi. Thầy chủ nhiệm vừa thủng thẳng đáp vừa băn khoăn, ko hiểu hết dụng ý trong câu hỏi của YAI. Sao? YAI? Em còn muốn hỏi điều j nữa k? Tôi rất tin em có khả năng đảm nhiệm tốt vai Ngựa điên nên em hãy cứ thử và cố gắng hết sức mình nhé.
-        Vâng…. Em sẽ tham gia.
-        YAI nhìn thẳng vào thầy chủ nhiệm, đột nhiên ánh mắt hắn ánh lên 1 tia nhìn dữ dội, giống như là mãn nguyện vì sắp đạt được 1 mục đích j đó.

Cả lớp lại nhốn nháo thêm 1 lần nữa. Rõ ràng là ko ai tin vào khả năng của YAI trừ thầy giáo và 2 người nào đó. Cho dù đôi mắt cậu ta vừa thể hiện thái độ tự tin như thế nào thì cũng chẳng ai tin tưởng giao 1 vai nặng ký như thế cho 1 tay mơ mới vào lớp.

-        Cuối cùng là 2 nhân vật chính: Mối và Mọt. Tôi thực sự đã rất băn khoăn và cân nhắc rất kỹ lưỡng trước khi đưa ra quyết định này. Nó còn khó khăn hơn cả việc giao vai Ngựa điên cho YAI. Nhưng tôi tin là mình lựa chọn đúng và tôi tin vào khả năng của các em. Vì vậy, PYC và PMY, 2 em đừng làm tôi thất vọng nhé.
-        Uầy uầy…..

Một vụ bùng nổ thật sự bởi tiếng la ó vang lên khắp cả lớp. Một bên là hội nữ sinh hân hoan vì PYC của tụi nó đc nhận vai chính đồng thời phản đối ầm ĩ khi giao vai Mối cho PMY. Vì ai cũng muốn được đóng nữ chính cùng 2 hot boy của lớp, nên ko ai hài lòng với quyết định này của thầy giáo. Ngược lại hội nam sinh thì ủng hộ PMY nhiệt tình vì ít nhất cho đến giờ đó là cô nàng xinh đẹp duy nhất trong lớp chưa bị 2 anh chàng hot boy đánh cắp mất trái tim. Tiếng ồn ào, xôn xao lớn đến mức đinh tai nhức óc, thầy chủ nhiệm phải đập thước xuống bàn rầm rầm để ổn định lại trật tự.

Trong lúc PMY đang hoảng hốt tìm mọi lý do để có thể từ chối vai diễn này, thì PYC khẽ khàng giơ tay lên.

-        Thưa thầy, em ko muốn đóng kịch. Em từ chối nhận vai này.

Một tràng Ồ! lớn vang dội khắp lớp. Ai từ chối tham gia vở kịch này cơ? PYC ư? Người luôn thích được vây quanh và là cái rốn của vũ trụ ư? Thật k thể tin được. Mọi ánh nhìn đổ dồn về phía hắn. Còn hắn thì lần đầu tiên dửng dưng với tất thảy, miệng khẽ nhếch lên 1 nụ cười buồn.
Author: who_you_know    Time: 28-2-2011 17:18:39

Temmmmmmmmmmmm
Lát ta edit..............................................................................................................


kì cạch ngồi edit, KST lại lag thế là đi tong

Bao nhiêu cảm xúc đang trào đã theo cơn lag bây đi mất!     Ta chỉ biết nói một câu, thaks nàng vì đã post fic! hjx. cái fic nì đúng phong cách của HHH YAMAHA   

P/S: ta bị ấn tượng với dàn cast của nàng!   Nàng xem còn chân chạy việc nào thiếu cho ta tham gia với! Vai nào cũng đc. Ta là người đa nhân cách, nàng cho nhân nào ta cũng thích nghi được hết!
Author: dotamvu    Time: 28-2-2011 18:57:42

Này , dám phân cho t vai binh phán này

Thui thì cho t xin vai thầy hiệu trưởng cũng được . Ít ra cũng được 1 lần sờ mông tên dẻo mỏ . Cho t kiếm chút cháo dzới

Này , thì Điêu Thuyền này

Ỷ fic của bà nên muốn làm j thì làm hả . Sao bà hok đóng vai của anh Sung Pil đi . T mún thấy Ngựa nhấn nước bà
Author: tuyenha    Time: 28-2-2011 19:05:33

Đọc chăm chú đến nỗi bị cuốn theo cảm xúc của các nhân vật cứ như đang dc coi fim z.   
Chỉ tội 1 nỗi phải phân bịt đây là Jan còn kia là Tấm suýt chút là tẩu hỏa nhập ma.    
Thầy "Hói" nỳ quả thật rất am hỉu về lịch sử của trường, nhớ đến từng tính cách nhân vật mà phân chia vai.
Thầy cũng quan tâm đến hs của thầy nhìu wa' chứ nếu k thì đâu thể mạo hiểm tin tưởng jao Mọt hồi năm xửa năm xưa cho PYC ngày nãy ngày nay.  
Còn PYC chắc là giận, cà nanh cà tị sao SJK và đặc bịt là PMY wan tâm đến Ngựa Điên ai kia nhìu hơn nên k thèm tham ja cho bỏ "rét " ai bảo cho hắn ra rìa.  
Nhưng "Ko ai để ý rằng PYC đang lặng lẽ 1 chỗ và nở 1 nụ cười mỉa mai kỳ lạ. “Cuộc đời thật biết trêu ngươi.” "hk bít sao nữa đợi chương sau z.
Thật cảm ơn nhà biên kịch tài 3 Gian bà bà tà tà 33. N vất vả quá nh cố gắng viết típ nhá   

P/S: vai của ss Tấm là ác nhất.  
Author: YenTrinh    Time: 28-2-2011 23:15:43

Ta chết mất nàng ơi, nửa đêm nửa hôm ôm bụng cười như 1 con dở
cho t hỏi t có quen cái bạn "Trinh - minh tinh" ko
.................................................
quả là ... ngàn chấm
sao nàng ko lỡ cho t cái vai nào ko được hiền lành thì phải có tý thục nữ ~ đã là bạn hầu ... lại còn hầu nam, mà đã là đóng vai nam rồi lại còn .... béo ta đi tự kỷ   *chấm chấm nước mắt*
t ganh tỵ với Điêu thuyền
này ... thì Điêu thuyền

làm bạn hầu béo có được ngắm công tử ..... tắm ko
"Mọi ánh nhìn đổ dồn về phía hắn. Còn hắn thì lần đầu tiên dửng dưng với tất thảy, miệng khẽ nhếch lên 1 nụ cười buồn." đừng buồn anh, nhào vô đi ~ ko nàng Jan nàng ấy cho em quá là thiệt thòi rồi
à Kim Tak Goo đóng vai trò gì trong đây vậy nàng ....
Author: baonguyentrang    Time: 1-3-2011 01:01:17

Nửa đêm nửa hum mà chết cười với Gian33. Cái j mà nhạc kịch SKKS? Nàng nghĩ ra cái này hay lắm nhá, theo kịp trào lưu. Mà nhân vật ta làm cameo nàng ghi sai tên rùi, Kim goo tak chứ ko fải Tak goo, làm mọi ng hiểu lầm ta bán bánh mì dạo thì chết ta! Dù vai fụ, nhưng xét tổng thể cái nhạc kịch thì cũng hay, xét nội dung cái fic thì ta học cùng lớp với 4 đứa, ha ha thích thích!
Author: JanPyo    Time: 1-3-2011 08:42:58

Reply 72# YenTrinh

Á à, giỏi nhỉ? Đòi úp sọt tác giả à?
Úp sọt ta rồi thì ai viết fic cho các nàng đọc hả?
Trước khi hội đồng hãy suy nghĩ kỹ về hậu quả và thiệt hại đi kẻo các nàng hối k kịp đó.
Mụ Tấm độc ác quá thể đáng có khác, chưa j đã kết bè kết phái tính dìm mình.
Thế cho nên đóng vai Binh phán là chuẩn quá rồi, ý kiến j nữa hả?
Nàng Trinh "minh tinh" đừng nghe bả xúi dại, để ta phân tích cho nàng nghe.
Nàng bảo nàng hy sinh thân mình vì nghệ thuật, đóng vai theo giai cũng đc phải hem?
Chính vì phong cách làm việc chuyên nghiệp như thế nên mới có tên là "minh tinh" chứ.
Muốn theo giai, gần giai nhất thì chả đóng vai bạn béo thì đóng vai nào.
Được ôm Chun sốc lên lúc Mọt say rượu nhá, được thành cầu nối cho M&M nhá, thỉnh thoảng đc chăm lo, sờ soạng Chun khi đóng kịch nhá.
Nàng k chịu vai này là ta cho người khác đóng đó nha.
Nghĩ kỹ đi, theo phe ta hay theo phe thầy dùi Tấm hả tình yêu?
Ta là Điêu Thuyền.... khửa khửa....   Ta biết là các nàng sẽ ganh tị mà.   Nhưng mà ta là tác giả...   Ôi biết làm sao.... *thăng hoa*    
Author: who_you_know    Time: 1-3-2011 12:30:31

Reply 74# JanPyo


    Hê hê! Được sờ mông bạn Lâm thì còn gì bằng!
Ta cũng thích ngài hiệu trưởng nữa, ta chấm vai nì rồi ế!

Tuy mông Ki không được bằng cái Mông vịt siêu cấp của Su cơ mà ta cũng vẫn rất nóng lòng chờ đợi.
Ki's  butt!.... I'm coming.............
Author: HoaBong    Time: 1-3-2011 14:15:01

Otoke, otoke, làm sao bây giờ, sắp đến ngày diễn kịch rồi, phải học cho thuần thục màn chớp mắt TINH TINH để vào vai tiểu thư cho nó nuột mới đc

Được đấy.vai này rất hợp với dáng iem, iem ko phàn nàn gì đâu.

Được ông anh zai Na Tồ (Chưởng Nghị) cưng chiều này
Được cùng anh Park (Lee Sun Jun) diễn cảnh em ngã anh nâng y chang màn cuốn theo chiều gió này, được anh ý bế yêu thương 1 cách lịch lãm trước mặt văn võ bá quan, được ôm 3 lần liền (1 ở quán rượu, 1 trong phòng, 1 bên bờ sông), được thơm vào cái sẹo rỗ bên má, được sánh bước bên chàng dăm lần bẩy lượt. Được mớm cho chàng miếng cơm quấn trứng cá hồi...

Được ôm eo Song Joong Ki cưỡi con tuấn mã, được tung tẩy cùng chàng đi shopping.

Dù Bông tiểu thư ko có được tình yêu của anh Park Dép Lào thì đây cũng là nhân vật có số hưởng, hơn ối lần Điêu Thuyền ngơ ngơ bị Binh Phán lừa quỵt tiền đi đánh thuê; mắt mũi thì toét nhèm, mù dở, trông con gái lồ lộ thế mà cũng yêu

Bông tiểu thư có nàng Lé làm bạn. THÔNG, ĐẠI THÔNG, ĐẶC BIỆT THÔNG
Author: YenTrinh    Time: 1-3-2011 17:10:34

Reply 74# JanPyo


nàng dụ ngọt ta, nàng làm t xao động rồi ấy
lại mang cái tấm thân mỹ miều của bạn dép lào ra dụ khị ta
nàng chơi gian
sờ soạng, ôm ôm, chăm lo ....
mặc dù phải hy sinh thân mình làm bạn béo
nàng Tấm ơi .....
có khi ........
t ko thoát khỏi cái chiêu dụ này của bà Jan rồi
chia buồn với vai BP của nàng, nếu có ngày nào đó mặt trời mọc đằng tây t đi viết fic, t sẽ mời nàng đóng vai chính
cứ nghĩ đến tấm thân bạn Dép là t ko kiềm chế nổi

nếu nàng có suy nghĩ về vai TT thì cứ nhớ đến ta
Author: baonguyentrang    Time: 1-3-2011 19:20:45

nhạc kịch ko biết bao giờ công diễn mà dàn cast đã bấn loạn rùi
đề nghị Gian33 mời bạn Kim Chê Chung về làm đạo diễn cho thêm phần long trọng
Author: Blair    Time: 2-3-2011 10:08:10

Reply 64# JanPyo


Cuộc đời đúng thật là đen bạc, thói đời thật là ba chấm, người xinh đẹp tài giỏi là hay bị ghen tị, dìm hàng. Một nhân vật kì tài mấy trăm năm mới xuất hiện một lần như mình bị biên kịch ghen ăn tức ở, dìm xuống thế đấy.
Chắc tại bk thấy vẻ đẹp thu hút mọi giới tính  của ta có nhiều cơ nổi hơn cả mấy nhân vật con cưng của nàng nên là mới dìm ta vào vai bạn hầu tiêu thư đây, chả sơ múi gì đc zai nào cả.

Ôi ta hận, sẽ bắt tay với binh phán Tấm/cám để úp sọt BK thôi.
Author: cobala_0406    Time: 2-3-2011 17:34:24

Hôm nay rảnh mới có thời gian đọc chap
thanks nàng đã pót
đoạn đầu nàng miêu tả cảnh quan thiên nhiên đẹp thật,ta cũng chỉ muốn nhìn thấy thời tiết đấy ngay bây giờ.
tâm hồn đang bay bổng trên mây,đọc câu sau rớt thẳng xuống mặt đất,may mà ko gãy cái răng và cái xương sườn nào
  “Áo em trắng quá nhìn xuyên qua”
Khuôn mặt trái xoan xinh xắn, cái mũi xinh xinh, bờ môi chúm chím đáng yêu, nụ cười tinh nghịch, hồn nhiên như 1 đứa trẻ. Nhớ k lầm thì lần trước chân cũng vừa thon vừa nuột lắm. Người thì….. Ôi mẹ ơi, cứ nhớ đến S-line thấp thoáng sau làn áo mỏng là muốn đập đầu vào tường

nàng nồng ghép S-line vào hay thật đấy
ko ngờ YAI hôm trước còn đầu tóc bù xù,lớm chởm.hôm nay lại vì muốn cám ơn nàng PMY lại ăn mặc chỉnh tề như thế
vở kịch SKKS mà thầy chủ nhiệm nghĩ ra quả là ko tồi mà
chắc hẳn vì nghĩ nhìu quá,nhất là về khoản phân vai mà hói hết cả đầu,tội nghiệp thầy
dàn diễn viên chính thì khỏi phải bàn,ta cũng muốn được xem lại Mọt công tử vừa cương trực, vừa cứng nhắc lại vừa nguyên tắc
mà ông thầy này quả là có con mắt nhìn người,cả chính cả phụ đều hấp dẫn
PYC lại từ chối vai diễn này quả là có lý do mà ,chắc liên quan đến PMY là chính
YAI làm ngựa điên lãng tử,phong trần luôn vì bạn bè
SJK thì đối với YAI vẫn luôn là người tốt nhất,bạn tri kỷ có khác
mong chờ chap mới
tuy chap này hơi ngắn nhưng cũng sướng rồi
nàng cứ thế phát huy,yêu nàng nhất
      
Author: JanPyo    Time: 2-3-2011 17:43:08

Reply 80# cobala_0406


Chap này bị dài đó nàng, k hề ngắn đâu.
Bình thường mỗi chap của ta là 4 trang, chỉ có chap này và 1 chap nữa là 5 trang đấy.
Mọi ng cứ mải tranh nhau vai cameo mà k để ý đến đoạn đầu đặc sắc của ta.
Cái đoạn PYC mê muội ngắm PMY qua khung cửa trong 1 sớm ban mai nên thơ như thế mà ko ai để ý là sao?
Đúng là tại SCANDAL mà, cameo mà cũng scandal luôn.
Nàng à, mai có nhà mới rồi tự nhiên ta k nỡ bỏ rơi cái quán lá.
Tự nhiên tâm trạng như hâm thế này?


SIGNATURE ---------------------------------------------------------------------------------------------------


Author: Gavn2310    Time: 2-3-2011 20:17:41

Hôm nay mới vào đọc tiếp fic của bà Gian.

Lúc đầu cứ tưởng fic bị trôi đi đâu mà mò mấy trang ở box fan fic cứ thấy cái gì F4 mà chả thấy J4, hic, sau 1 hồi nhìn lại nó lại lù lù ngay ở page đầu. Chuẩn bị đi khám mắt....

Đang đọc rất gay cấn, đến gần đoạn phân vai, độp cái bà Gian làm Điêu Thuyền, làm mình ngạc nhiên mém té ghế Uầy, trông đợi vai diễn này ghê ta

Ta là ta vẫn ủng hộ cho bạn Ki có thiện cảm, tình cảm xíu xiu với nàng Mối đi thử thách bạn Mọt lẫn bạn Ngựa nhá!
Author: mUp_jijiW7    Time: 6-3-2011 12:22:00

Hế lô cả nhà!! Em là mem mới!! Thấy cả nhà vui quá, muốn zô cho vui.
Chị JanPyo viết rất hay. Em nghĩ mô típcủa truyện là nâng thì nhiều mà dìm thì cũng không phải là ít. Giọng văn chị rất hay: hài hước, chau chuốt, câu văn gọn và rất dễ hiểu. Mấy chap vừa rồi em đọc xong mà cả tối thấp thỏm ko yên. Rất là nhộn.
Chờ chị ra chap mới!!!
Thân….

Author: JanPyo    Time: 6-3-2011 22:04:13

Reply 83# mUp_jijiW7


Hehehe, cám ơn em đã ủng hộ nha.
Tuần rồi ta bận nhiều chuyện quá nên không viết chap tiếp đc.
Tuần sau ta sẽ cố gắng ra chap tiếp.
Author: JanPyo    Time: 8-3-2011 19:44:05


Chương 8: Lại là tên đáng ghét SJK ?!



Tại văn phòng giáo viên – sau giờ học…

-        Em có thể nói cho thầy biết lý do tại sao k? Thầy chủ nhiệm nhìn hắn bồi hồi, ánh mắt có đôi chút ánh lên sự thất vọng.
-        Đơn giản là em k thích. Vậy thôi ạ.

PYC tiếp tục thờ ơ đáp lại. Hắn đảo đôi mắt ướt át nhìn xung quanh phòng. Đụng trúng ánh mắt của thầy giáo là y như rằng ở đó ánh lên 1 cái nhìn ghen tị. Còn cô giáo ư? Nó mà nháy mắt 1 cái là mấy cô giáo đứng cạnh cửa sổ kia đỏ mặt ngay. Còn các cô khác có ko đỏ mặt thì cũng phải gồng mình mà kìm hãm sự xao xuyến. Keke… Có nên thử k nhỉ?

-        Thưa thầy….

PMY rụt rè lên tiếng, nhưng thầy chủ nhiệm chỉ chăm chăm nhìn vào PYC  mà quên hẳn sự tồn tại của nó trong căn phòng này, mấy lần “Thưa thầy…”của nó đều bị ngó lơ k thương tiếc.

-        Có phải là vì mẹ em không?

Thầy chủ nhiệm cất tiếng hỏi làm PYC sững người, đôi mắt hắn dừng việc quan sát căn phòng và lạnh lẽo nhìn vào mắt thầy trong 5s. Hắn định cười cười rồi lấp liếm nói “Ko phải” nhưng thầy giáo đã cất tiếng nói trước.

-        Tôi lại nghĩ vì mẹ của mình, em sẽ sẵn sàng tham gia vào vở kịch này cơ.

Giọng thầy trầm hẳn đi, k hiểu sao lại có chút man mác buồn và nhiều nuối tiếc. PMY ngồi giữa cứ ngơ ngác k hiểu chuyện j đang xảy ra. Nó quay sang PYC tính hỏi thử thì thấy khuôn mặt hắn đanh lại, k biểu lộ chút cảm xúc nào.

Các thầy cô khác đã ra về gần hết, văn phòng trở nên vắng lặng 1 cách kỳ lạ và 2 người đàn ông ấy cũng im lặng 1 cách kỳ lạ. Thầy giáo đi dần ra phía cửa sổ, dưới ánh hoàng hôn của 1 buổi chiều tà, cái đầu hói của thầy sáng lên bóng nhẫy. Đôi mắt hằn nhiều nếp nhăn của thời gian mơ màng như sống lại những ngày trai trẻ.

-        Ngày đó, thầy thực sự rất hâm mộ mẹ của em. Cô Park Yoo Na – nữ diễn viên nổi tiếng nhất thời ấy. Cô ấy vừa đẹp, vừa tài năng, diễn xuất xuất chúng, vẻ đẹp tự nhiên ko gì so sánh được. Vậy mà…. Haizzzz…. Thật đáng tiếc.

Nói đến đây, thầy quay lại và tiến về phía PYC. Hắn dường như vẫn lơ đãng hoặc cố tình tỏ ra lơ đãng - ngắm nghía những ngón tay thon dài tuyệt đẹp của mình.

-        Khi biết PYC – con trai của Park Yoo Na đến học tại trường này và đặc biệt là học lớp của thầy, thầy đã thực sự rất vui mừng, rất hạnh phúc. Em thực sự rất giống cô ấy, thừa hưởng mọi nét đẹp của cô ấy. Đôi mắt ướt lúc nào cũng long lanh như sắp khóc, hàng mi dài cong vút đáng ghen tị, đôi môi trái tim lúc nào cũng đỏ mọng quyến rũ. Tiếc là cái mũi của em lại giống cha, nên k đc thừa hưởng chiếc mũi dọc dừa xinh xinh, duyên dáng của cô ấy, nếu ko thực sự thầy phải ước rằng nếu em là con gái thì tuyệt biết bao.

PYC bật cười. PYC là con gái sao? Nếu hắn thực sự là 1 người con gái có sắc đẹp tỏa sáng như mẹ mình thì cuộc đời này có bớt người đau tim, mất máu k nhỉ? Có lẽ là không?!

-        Thầy k rõ lý do vì sao e từ chối tham gia diễn kịch. Bởi thầy nhìn thấy dòng máu nghệ sĩ của cô ấy chảy trong em, thầy nhìn thấy tài năng thiên bẩm và cả diễn xuất điêu luyện của em, mỗi lần em giả ốm trốn học đi chơi với các bạn gái. Thầy đã đợi ngày này lâu lắm rồi. Thầy chờ đợi cái ngày PYC – con trai của Park Yoo Na đứng trên sân khấu và tỏa sáng đã lâu lắm rồi. Cả năm nay thầy đã nuôi hy vọng và dồn sức để biên soạn lại SKKS thành 1 vở kịch công diễn trong ngày kỷ niệm thành lập trường. PYC – hãy nhìn thầy, nhìn vào mắt thầy đi, em thực sự ko muốn đứng trên sân khấu sao? Em thực sự k muốn chứng minh dòng máu chảy trong người em là dòng máu nghệ sĩ đầy tài năng của PYN sao? Em không muốn 1 lần nữa làm sống lại giấc mơ của mẹ mình sao?

PYC chậm rãi nhìn vào gương mặt của thầy. Hắn dường như đang tìm mọi cách để trốn tránh cái nhìn ấy, nhưng lại cũng dường như có thứ j đó thôi thúc hắn muốn nhìn vào đôi mắt đó. Đôi mắt chờ đợi, trông mong và dường như van xin với 1 khao khát cháy bỏng. Thứ cảm giác tin tưởng và tràn đầy tự hào từ thầy giáo truyền cho hắn, thứ cảm giác ấm áp nơi trái tim, 1 cảm giác bùng nổ đến mãnh liệt. Đã bao nhiêu năm rồi, đã bao lâu rồi, chưa từng ai nhìn hắn 1 cách tin tưởng và quả quyết đến thế.

-        Em… sẽ suy nghĩ thêm, thưa thầy.

Hắn khẽ mìm cười, 1 nụ cười dịu dàng và ấm áp… như nắng thu khẽ chạm vào mặt hồ lặng sóng. Bất giác PMY nín thở, trong 1 giây nó thấy hắn đẹp như 1 thiên thần.

Thầy mìm cười mãn nguyện nhìn hắn như thể câu nói đó có nghĩa là đồng ý. Bàn tay thầy đặt nhẹ lên vai hắn, vỗ về  1 cách động viên. Hai người đàn ông nhìn nhau đầy tin tưởng. Cảm giác lúc ấy hắn thật đàn ông và mạnh mẽ làm sao. Khác hẳn cái kiểu lăng nhăng, bắng nhắng thường ngày.

Thời điểm đã đến rồi, chính là lúc này đây, nếu lúc này k từ chối thì sẽ k bao giờ từ chối được. PMY hít 1 hơi dài và lại cất tiếng “Thưa thầy…” lần thứ n trong ngày.

-        Park Min Young… Thầy giáo quay phắt lại nhìn nó bằng đôi mắt long lanh như mắt mèo đi hia trong phim hoạt hình Shrek. Em nhất định phải đóng vai này.

-        Dạ…. Tại …. Tại sao ạ?

PMY mấp máy miệng, thầy đang cầm tay nó và nhìn sâu vào mắt nó. Chuyện j thế nhỉ? Nó có thể nhìn rõ cả khuôn mặt hoảng hốt của mình qua cái trán hói bóng loáng của thầy.

-        Nếu em ko nhận vai này thì SJK sẽ k chịu đóng vai Nữ Lâm đâu.

Khuôn mặt thầy chảy dài, nửa khóc nửa mếu nhìn thật là…. đáng lo ngại. Người thầy với ánh nhìn mạnh mẽ và quả quyết lúc nãy đâu rồi? Tại sao lại nhìn mình với con mắt của kẻ bị hại thế này?

-        Em có thấy SJK sinh ra để làm Nữ Lâm k? Tính cách, khí chất, ngoại hình, khuôn mặt, như thế thằng bé sinh ra để đóng vai này k?

Thầy giáo vừa quảng cáo vừa nắm tay nó giật lấy giật để.

-        Vâng….. tất nhiên ạ. Nó lúng búng trong miệng, đầu óc quay quay theo cánh tay thầy lắc.
-        Và em cũng biết nhân vật NL quan trọng như thế nào trong tác phẩm này phải k? Cậu ấy là cầu nối, là keo dính, là chất xúc tác cho câu chuyện và tình bạn của 4 người. Đời này k ai có thể đóng vai NL hay hơn SJK. Vở kịch này muốn thành công k thể k có NL của SJK. Vì vậy e nhất định phải nhận vai này.

PMY méo xệch miệng sang 1 bên. Chả liên quan. Thầy đang nói cái gì thế nhỉ? Có khi nào đôi mắt của PYC có thuốc độc nên thầy nhìn vào lâu quá bị ngộ độc rồi k?

-        Thưa thầy, e k hiểu chuyện đó thì có liên quan j đến em ạ? Em thực sự…. hoàn toàn không thể đóng kịch được đâu ạ.
-        Vì SJK đã ra điều kiện với tôi, nếu nữ chính k phải là PMY thì cậu ta tuyệt đối k tham gia.

Thầy rầu rĩ trả lời trong khi mắt PMY mở to hết cỡ vì kinh  ngạc và tức giận. “Cậu ta…. Cậu ta…. Cái đồ SJK chết tiệt này, lại tính giở trò j với mình đây?”

-        Ko hiểu tên nhóc ma lanh đó biết đâu trước thông tin là tôi sẽ cho dàn dựng lại vở kịch kinh điển SKKS rồi hôm qua lân la, lò dò mò đến văn phòng của tôi. Tự ý đưa ra yêu cầu này nọ nếu k sẽ k bao giờ chấp nhận đóng vai NL. Ko những thế tên nhóc quỷ đó còn lấy bảng phân vai của tôi, sau đó tự ý sửa linh tinh hết cả lên.

-        Lúc đầu tôi định cho Janpyo làm nữ chính, nhưng cậu ta cứ nhất quyết đòi phải là PMY thì mới chịu đóng. Xong còn sửa vai Tiểu thư của HoaBong sang đóng vai GuBong mắt lé. Rồi lại chuyển Blair từ vai mắt lé GuBong sang vai người hầu của tiểu thư. Cậu ta cứ tự ý sửa loạn hết cả lên rồi nói tôi là k biết phân vai, k biết nhìn người, k biết làm đạo diễn.

Thầy nói 1 thôi 1 hồi, tràng giang đại hải với 1 vẻ thê lương thương tâm bi đát, y như 1 đứa trẻ vừa bị tên côn đồ nhà hàng xóm cướp mất món đồ chơi yêu thích. Đôi mắt long lanh của thầy lúc nãy nhìn nó giờ như chực trào sắp khóc, tay thầy dụi dụi lên cái mũi đỏ ửng trông đến tội. PMY nhìn thầy ái ngại còn PYC thì khúc khích cười.

-        Cũng may mà tên nhóc đó k đòi đổi nốt 2 nam chính của tôi chứ k thì tôi …. tôi …. Xìiiii….

Thầy mếu máo, xụt xịt xì mũi vào cái khăn mùi xoa to bản và tương đối hoa lá cành so với cái tuổi của thầy.

-        Thầy ơi, em là chuẩn k cần chỉnh rồi, tên đó mà dám đổi thì em phải cho hắn 1 trận ý chứ. PYC vỗ vai thầy an ủi, sao giờ thầy trông nhỏ bé và đáng thương khác hẳn lúc nãy thế nhỉ?
-       
-        Thưa thầy… PMY ngập ngừng cất lời, thực sự là nó k thể diễn kịch được nhưng thực sự…. cũng k biết làm thế nào để từ chối bây giờ.
-        PMY…. Thầy trông cậy vào em đấy. Thầy tin em như thầy tin tưởng PYC của chúng ta, thầy cũng tin em như SJK tin em, thầy đành phải tin em như thầy phải tin em. Vì vậy em phải cố lên. Cố lên…

PYC nín cười nhìn cảnh thầy giáo tiếp tục nài nỉ nó bằng đôi mắt Leo long lanh lóng lánh. Cái cách thầy tự gieo niềm tin cho chính mình cũng thật là ngộ nghĩnh mà. Hắn khịt mũi 1 cái, cố gắng nín cười rồi thích thú nhìn PMY mà nói:

-        PMY à, nếu cô k tham gia thì tôi cũng k tham gia đâu. Vì vậy hãy chấp nhận số phận đi.

Số phận????? Nó ghét 2 từ SỐ PHẬN. Ánh mắt cười cợt nghịch ngợm của PYC nhìn nó thật đáng ghét. SJK, PYC rốt cuộc 2 ng muốn gì mà cứ đem tôi ra làm trò đùa thế hả???



***





PMY cắp cặp chạy như bay về phía ký túc xá nam.

“Lần này thì k thể dễ dàng cho qua được. Tuyệt đối k thể để yên cho cậu ta muốn đùa giỡn thế nào thì đùa giỡn được. Lần trước cậu ta đã lừa mình 1 vố quá đau, lần này lại tiếp tục lôi mình ra trêu chọc 1 lần nữa. Lần này thì cậu ta sẽ biết tay mình, k thể dễ dàng tha thứ như lần trước được. K có cái chuyện cứ cười cười nói nói rồi mình bỏ qua cho nữa đâu.”

-        Úi da…. Đau quá đi à… SJK xuýt xoa vì đụng trúng PMY.

Đúng lúc nó quáng quàng chạy qua khúc quanh lên cầu thang tầng 1 thì lại đụng trúng SJK đang đi xuống. Đúng là “oan gia ngõ hẹp” mà. SJK đang xoa xoa đầu thì chợt nhìn thấy PMY cũng đang nhăn nhó xoa xoa trán. Hắn bèn cười cười tiến lại gần chọc nghẹo PMY.

-        Cậu đúng là cái đồ hậu đậu. Đi đâu là đụng đó, tật xấu nói mãi k chừa. Có đau lắm k? Để tớ thổi cho là hết đau ngay.

Vừa nói SJK vừa giơ tay lên định rờ vào trán nó. Nó lùi lại 1 bước, nhìn SJK đầy bực bội. “Định tỏ ra tử tế để tôi mềm lòng hả? Còn lâu….”

-        Cậu làm thế là có ý gì hả? Sao lại ép thầy bắt tôi đóng vai chính thì mới chịu đóng hả? Cậu lại định bày trò j trêu chọc tôi nữa đây?

SJK nhìn PMY nở 1 nụ cười tinh nghịch, ánh lên hàm răng trắng bóng.

-        Vì tớ thấy ko có ai hợp với vai Mối hơn cậu cả nên tớ đã đề nghị thầy cho cậu đóng vai đó. Nhưng thầy lại k tin tưởng cậu như tớ nên tớ phải tạo ra chút sức ép với thầy để thầy tin tưởng cậu hơn thôi mà.

SJK nhấn nhá từng chữ với cái ngữ điệu tếu táo cực kỳ dễ ghét. Vừa nói hắn vừa đi vòng vòng xung quanh PMY. Cái mũi hít hà như thưởng thức mùi hương từ 1 nhành hoa dịu ngọt.

-        Cậu làm thế là có ý gì? PMY bực bội đẩy cậu ta ra xa. Mắt nó hằn lên 1 tia nhìn khó chịu. Cái kiểu con trai cứ sáp vào người khác như thế thật là đáng ghét.

-        Cậu có 1 mùi hương thật đặc biệt.

SJK vẫn thủng thẳng vừa đáp vừa cười. Hắn nhón tay nghịch 1 lọn tóc đang buông hững hờ ngang vai PMY. Vừa mân mê lọn tóc trong tay, hắn vừa tiến lại gần PMY và thì thầm bằng cái giọng ngọt ngào rất chi là…… lừa đảo.

-        Cậu là 1 cô gái đặc biệt. Là người duy nhất tớ k thể điều tra được gốc tích trong trường này. Là người duy nhất có phòng riêng tại khu ký túc xá và cũng là người duy nhất ko đổ rạp khi nhìn thấy PYC hay SJK.

PMY gạt tay SJK ra khỏi mái tóc của mình. Cậu ta nhếch lên 1 nụ cười bí hiểm và tự tin đến khó hiểu, kiểu như “Ta đây thừa biết rồi, chỉ là chưa có chứng cứ thôi.”

Thấy thái độ của PMY có vẻ đề phòng và ngần ngại, SJK tủm tỉm cười, đứng thẳng lên và lấy lại cái giọng bông lơn muôn thưở.

-        Hahaha… Chỉ là giỡn thôi mà, làm gì mà mặt nặng mày nhẹ với tớ thế ko biết? Tớ thực sự thấy k ai hợp vai Mối hơn cậu, nên mới đề cử cậu mà. Đằng sau khuôn mặt búp bê này chắc chắn là 1 trái tim mạnh mẽ, phía sau vẻ ngượng ngùng này chắc hẳn là tâm hồn phóng khoáng chưa được khai phá. Tớ nhận thấy cậu vốn dĩ k phải là 1 ng rụt rè, nhút nhát như cậu bây giờ. Cậu có nụ cười rạng rỡ và 1 đôi mắt lạc quan, đầy sức sống. Tớ chưa từng nhìn lầm người đâu. Hãy tin tớ. Chỉ cần cậu cho bản thân mình 1 cơ hội, chắc chắn cậu sẽ tìm lại được con người của mình trước đây.

Song Joong Ki – cái tên này nói y như thật. Nói như thể hắn đọc đc suy nghĩ của nó, như thể thấu hiểu tâm hồn nó, biết rõ con người trong quá khứ của nó. Hắn lấy ở đâu ra cái sự tự tin đầy mê hoặc đến thế nhỉ?

-        Cậu mới vào trường nên có thể chưa nghe đến tác phẩn SKKS phải k? Nguyên tác đây, hãy về đọc rồi suy nghĩ xem có nên đóng vai Mối k? Tớ tin vai diễn này là dành cho cậu. Và tớ cũng tin…. Nó đánh thức con người thực sự đang bị chôn giấu trong cậu. Cố lên…

SJK cúi xuống thì thầm 2 từ “Cố lên” vào tai nó. Nó nhắm tịt mắt lại, hai vai co rúm vào vì khoảng cách quá thân mật này. SJK lại khúc khích cười, lấy tay búng “tách” 1 cái vào trán nó. Nó mở choàng mắt, lấy tay ôm trán và nhăn nhó vì đau.

-        Đó là vì cậu đã đụng trúng tớ mà k buồn xin lỗi.

PMY dỗi hờn chảy dài cái miệng. Ở đâu ra cái chuyện vô lý như thế chứ? Nó toan mắng cho tên SJK đáng ghét kia 1 trận vì lúc nào cũng tự ý lôi nó ra đùa nghịch, nhưng chưa kịp mở miệng thì cậu ta đã nhẹ nhàng cầm bàn tay nó lên và chầm chậm đặt lên đó 1 nụ hôn thật dịu dàng.
-        Còn cái này là để cám ơn cậu vì chuyện của Yoo Ah In. Thực sự cám ơn…

Đôi môi của SJK khẽ chạm vào bàn tay thon dài của PMY. Chụt.... Ngay lập tức 1 sóng điện tốc độ cao chạy dọc từ bàn tay nó lan ra khắp người. Mặt mũi đỏ gay, nó đứng chết trân tại chỗ, đầu óc quay cuồng, trống rỗng như bị sét đánh. Khung cảnh xung quanh nhòe mờ dần, không ra bất cứ hình thù gì. Mắt nó hoa lên, mọi thứ trước mặt lấp lánh như hàng ngàn vì sao đang nổ tung và thi nhau nhấp nháy. Nó chỉ còn mang máng nhìn thấy đôi mắt SJK nhìn nó đầy dịu dàng và biết ơn rồi bỏ đi - mặc nó đứng chôn chân tại sân trường 5 phút và hoàn toàn quên mất cái ý định “ko dễ dàng tha thứ cho hắn” lúc ban đầu.

Lúc nãy ai bảo SJK là kẻ đáng ghét thế nhỉ? Nó không biết. Nó chả biết gì nữa. Nó chỉ biết là giờ nó tự ghét chính mình vì không thể ghét được 1 kẻ như SJK.
Author: SunSheep    Time: 9-3-2011 06:16:57

Ôi ss Gian viết hay wá, e đang định không coi để chiều đi học về mới coi nhưng không cưỡng nổi, mong chờ phần tiếp theo của ss
Thôi e đi học không trễ h
Author: hatximuoi    Time: 9-3-2011 08:21:49

Phong biiiiiiiiiiiiiiiiiiì                                         

Đọc xong tớ sẽ edit típ


Edit:

Haha, tuyển tập những câu tớ thik:

Bất giác PMY nín thở, trong 1 giây nó thấy hắn đẹp như 1 thiên thần.


==> Giời ạ, nàng tả PYC như đại thiên sứ ấy, há há, nghe N tả mà tim ta cũng rung rung rinh rinh

-        Em có thấy SJK sinh ra để làm Nữ Lâm k? Tính cách, khí chất, ngoại hình, khuôn mặt, như thế thằng bé sinh ra để đóng vai này k?


=> Chẹp, SJK có ngầm thuê Gian bà làm phát ngôn viên cho anh í hok thế Đọc mà thấy bà bốc anh í lên tới tận mây Nhưng tui agree với bà, phởn quá phởn quá

Có khi nào đôi mắt của PYC có thuốc độc nên thầy nhìn vào lâu quá bị ngộ độc rồi k?


=> 1 câu văn trên cả sáng tạo, ta cực like câu này nhá

Lúc đầu tôi định cho Janpyo làm nữ chính


=> ... ^ ... (ba chấm lũy thừa ba chấm)

Continue... Continue đi... Tớ khát fic... hix hix hix

ÀNH ÀNH ÀNHHHHHHHHHHHHHHHHHH.... SÉT ĐÁNH ĐÂU ĐÂY... SÉT TRỤI LŨI PMY CỦA TỚ RỒI....
Author: dotamvu    Time: 9-3-2011 20:02:09

Reply 85# JanPyo

Đúng là cái chap này là của SJK nhở, t đọc mà thấy tên dẻo mỏ cứ nổi bần bật ý [Gà ơi đừng mắng tớ vì gọi Ki như thế nhé ]

Sao bà hok để Ki Ki sửa vai của t luôn . Tại bà dìm t ế . Ki dẻo mỏ mà bít t có khi sửa cho t đóng vai Mối hok chừng

và cũng là người duy nhất ko đổ rạp khi nhìn thấy PYC hay SJK


--> T mà có nhìn thấy 2 tên đó cũng không có đổ rạp đâu nhá

Cái j thế này

Đôi môi của SJK khẽ chạm vào bàn tay thon dài của PMY. Chụt.... Ngay lập tức 1 sóng điện tốc độ cao chạy dọc từ bàn tay nó lan ra khắp người. Mặt mũi đỏ gay, nó đứng chết trân tại chỗ, đầu óc quay cuồng, trống rỗng như bị sét đánh. Khung cảnh xung quanh nhòe mờ dần, không ra bất cứ hình thù gì. Mắt nó hoa lên, mọi thứ trước mặt lấp lánh như hàng ngàn vì sao đang nổ tung và thi nhau nhấp nháy. Nó chỉ còn mang máng nhìn thấy đôi mắt SJK nhìn nó đầy dịu dàng và biết ơn rồi bỏ đi - mặc nó đứng chôn chân tại sân trường 5 phút và hoàn toàn quên mất cái ý định “ko dễ dàng tha thứ cho hắn” lúc ban đầu.

Sao t đọc chap này lại không có cảm giác rung động giữa Chun với Young mà lại có cảm giác giữa Ki với Young là seo thế ? Bà viết sao mà t thấy Young giống y như là đổ Ki lun rùi ý . Đa tình quá là hok được

P/S : Mà thui cũng được . T mún thấy Chunphoibung yêu đơn phương Young nà ná na
Author: blue_river77    Time: 9-3-2011 21:11:48

đợi chap của ss mún mòn mỏi nhưgn mà hok dám hối.
ss viết truyện hay lắm.
chi tiết câu chữ vùa hấp dẫn vừa mang phong cách hài hước,trên hết là khả năng tung hứng nhân vật bất tận.
lúc thì cho chúng nó đẹp đến tận mây xanh lúc dìm xuống vũng lầy * nhưng mừ em thik*
Đôi mắt ướt lúc nào cũng long lanh như sắp khóc, hàng mi dài cong vút đáng ghen tị, đôi môi trái tim lúc nào cũng đỏ mọng quyến rũ. Tiếc là cái mũi của em lại giống cha, nên k đc thừa hưởng chiếc mũi dọc dừa xinh xinh, duyên dáng của cô ấy, nếu ko thực sự thầy phải ước rằng nếu em là con gái thì tuyệt biết bao.

lau nứoc miếng tùm lum
Hắn khẽ mìm cười, 1 nụ cười dịu dàng và ấm áp… như nắng thu khẽ chạm vào mặt hồ lặng sóng. Bất giác PMY nín thở, trong 1 giây nó thấy hắn đẹp như 1 thiên thần

em cũng nín thở,chun làm gì em cũng nín thở
Lúc đầu tôi định cho Janpyo làm nữ chính, nhưng cậu ta cứ nhất quyết đòi phải là PMY thì mới chịu đóng. Xong còn sửa vai Tiểu thư của HoaBong sang đóng vai GuBong mắt lé. Rồi lại chuyển Blair từ vai mắt lé GuBong sang vai người hầu của tiểu thư.

ss thật là..đổ hết mọi tội lỗi cho ki.
Ngay lập tức 1 sóng điện tốc độ cao chạy dọc từ bàn tay nó lan ra khắp người. Mặt mũi đỏ gay, nó đứng chết trân tại chỗ, đầu óc quay cuồng, trống rỗng như bị sét đánh

em không nghĩ ki và young sẽ có j j đâu.cái này chắc là phản ứng enzim thui
nói chung chap này ko có dìm hàng
nhân vật nào cũng lung linh hết
em mong ngóng chap mới ^^
Author: Gavn2310    Time: 9-3-2011 22:52:01

Reply 85# JanPyo

Hay quá Gian ơi

Gian làm thêm nghề tay trái viết tiểu thuyết SKKS hiện đại phiên bản Việt rồi dựng phim luôn nhở

Uầy, ta thấy VN dựng phim Hàn lại kịch bản cứ nhạt nhạt thế nào ấy, bà Gian Điêu Thuyền nhà SKKS chúng ta sẽ làm nên kỳ tích

Song Joong Ki chap này quả là phởn Duyệt 100/100
Author: baonguyentrang    Time: 9-3-2011 23:06:31

iu Gian33 quá đi!
đọc fic đến nỗi quên học bài lun
giờ này mà ta ngồi ôm bụng cười như con điên ý, bắt đền chủ quán đó!

ta kết nhất thầy hói nhá, thầy rất là fan girl
-        Khi biết PYC – con trai của Park Yoo Na đến học tại trường này và đặc biệt là học lớp của thầy, thầy đã thực sự rất vui mừng, rất hạnh phúc. Em thực sự rất giống cô ấy, thừa hưởng mọi nét đẹp của cô ấy. Đôi mắt ướt lúc nào cũng long lanh như sắp khóc, hàng mi dài cong vút đáng ghen tị, đôi môi trái tim lúc nào cũng đỏ mọng quyến rũ. Tiếc là cái mũi của em lại giống cha, nên k đc thừa hưởng chiếc mũi dọc dừa xinh xinh, duyên dáng của cô ấy, nếu ko thực sự thầy phải ước rằng nếu em là con gái thì tuyệt biết bao.

chết chứ ko sống nổi khi đọc cái đoạn này
Lúc đầu tôi định cho Janpyo làm nữ chính, nhưng cậu ta cứ nhất quyết đòi phải là PMY thì mới chịu đóng. Xong còn sửa vai Tiểu thư của HoaBong sang đóng vai GuBong mắt lé. Rồi lại chuyển Blair từ vai mắt lé GuBong sang vai người hầu của tiểu thư. Cậu ta cứ tự ý sửa loạn hết cả lên rồi nói tôi là k biết phân vai, k biết nhìn người, k biết làm đạo diễn.

1 cái war tranh giành, cướp giựt kiêm nhường nhịn mà ss túm lại như thế là quá có hậu
Lúc nãy ai bảo SJK là kẻ đáng ghét thế nhỉ? Nó không biết. Nó chả biết gì nữa. Nó chỉ biết là giờ nó tự ghét chính mình vì không thể ghét được 1 kẻ như SJK.

ta có linh cảm chuyện tình tùm lum tay
mà ta... ta cũng xao xuyến theo Young lun, chap này Ki iu quá đi
SKKS Ki hỏng có được hưởng cái gì hết, nên ta ủng hộ mấy cái như thế, sướng!
giờ là màn quan trọng nhất
ta xin đại diện petshop iu quý chân thành điên loạn vì
PYC nín cười nhìn cảnh thầy giáo tiếp tục nài nỉ nó bằng đôi mắt Leo long lanh lóng lánh.

ta ko chịu nổi cái cảnh ấy!
chờ chap 9 lắm lun đó!
Author: JanPyo    Time: 10-3-2011 09:09:21

Reply 91# baonguyentrang


Cái cảnh thầy nhìn MY bằng cặp mắt Leo ngây ngô vô số tội á.
Ta chỉ cần tưởng tượng thôi ta cũng chịu k nổi rồi. Ai đóng đc cảnh này k biết.

Thực sự là ng viết thường hóa thân vào tình cảm của nhân vật nhỉ?
Nhưng bản thân ta trong fic này là 3... nhiều hơn là MY nên chỉ thực sự khi viết đến cảnh kiss đấy tự dưng ta mún làm nữ chính ghê.
Lúc MY nín thở, ta cũng nín thở, lúc MY bị sét đánh ta cũng đang phê phê. Ôi nữ chính j mà sướng thế, ghen tị....

Mà các nàng này, tại sao chỉ cmt ở bên này thôi hả?  
Qua bên nhà cmt ủng hộ ta đi chứ?
Bên này thì đông vui, tấp nập bên kia thì heo hút chả có ai, buồn lém.
Vào com ủng hộ ta, Thanks cho ta đi.......
Dỗi bây chừ....


SIGNATURE ---------------------------------------------------------------------------------------------------


Author: Gavn2310    Time: 10-3-2011 10:05:20

Reply 92# JanPyo

Gianbaba, sao lại tính tiền công với tớ thế

Chúng ta là bạn bè, người nhà SKKS cả mà

Vật chất là phù du, tình cảm là trên hết mừ

*chỉ chỉ lên trên, câu này mình chôm chỉa ở đâu nhở, quên rồi *

Tặng Gianbaba ôm hôn thắm thiết từ tớ nhá
Author: mUp_jijiW7    Time: 10-3-2011 11:18:08

Công nhân Chị JanPyo viết hay thật!!! Những chap trước thì dìm, dìm và dìm rất chi là nhiệt tình. Còn chap này thì nhẹ nhàng, tình cảm hơn . Chap này đọc hay lém!!! Công nhận là Ki baby dẻo mỏ, hay hóng thật !!! Cái gì cũng biết. Mà lúc đầu chị JanPyo được đóng nữ chính cơ à!!!! Về sau thì đống Điêu Thuyền! ! Chắc chị xinh đáo để! !! kekekekekeke
Cho em thanks cái nha chị!!!!
Thân.
……

Author: vanessa_hn    Time: 10-3-2011 20:05:48

hóng chap 9 của tú bà Jan nhé.hehe
e đã bảo rồi cố tìm đường gởi cái này qua hàn
cho các bác bên í làm tiếp phần 2 đi .có cần biên tập thêm j thì bảo e
Author: einna    Time: 12-3-2011 15:57:48

@Điêu33 .. í nhầm phải là Gian33 chứ ..
só rì lâu quá tớ ko vào quán đọc fic của nàng nên quên mất tên gọi thế nào cho phải

ty ơi ... mí chap trc Park đại gia đc dịp phớn phở quá rùi, lại còn lạc nhịp mí lần nữa, ty ráng chớp chớp, cho sét đánh vào Ngựa điên đi, xin đấy, nàng mà làm thế trong chap tới là tớ sẽ ko theo hội BP úp sọt nàng đâu mà sẽ ủng hộ nàng làm Điêu Thuyền tài hoa, xinh đẹp trên lầu cao tít tầng 3, phòng 6002 cơ

đọc chap 8 xong mới thấy nàng tung hoa cho tên dẻo mỏ nhìu quá rùi đấy .. ko bit có ai đút lót dưới cái ô của Janpyo ko nhỉ
......

p/s 1: giờ tớ mới bit nàng có đợt tuyển cameo, vậy mà .... tớ lại ko hay để mà vào đăng ký
p/s 2: ty mà có vai nào vừa đủ nhỏ để ko làm các caméo khác fải ghen tị vừa đủ sức làm cho tớ long lanh, lung linh trc các zai thì cho tớ xin với .. ước muốn của tớ chỉ thế thui
Author: JanPyo    Time: 14-3-2011 09:58:28

Reply 96# einna


Ối giời đất ơi, giờ thì ta biết áp lực của các biên kịch phim Hàn rồi.
Cốt truyện ng ta đang thế này mà khán giả lại cứ đòi thế kia làm cho tác giả loạn cào cào k biết đằng nào mà lần.
Chap sau k nói nhiều đến YAI đâu. Phải đến chap sau nữa thì mới có chuyện hay của YAI được.
Nói chung là YAI k như PYC hay SJK, cảm xúc thể hiện nhiều qua nét mặt và hành động. YAI lãnh đạm và trầm tính hơn nên nội tâm của YAI cũng phức tạp và sâu kín hơn.
Chắc sẽ k có nhiều trường đoạn mô tả nhiều về cảm xúc tình yêu của chàng dành cho PMY đâu, nhưng chẳng phải "ng đàn ông làm nhiều hơn nói" mới là ng đàn ông hấp dẫn sao?
Sau cái chuyện PMY cứu giúp chàng tận tình như vậy, cho dù là ko nhận ra hay cố tình k nhận ra thì YAI cũng đặc biệt cảm kích cô ấy rồi.
Chỉ là ......... chàng sẽ thể hiện nó theo 1 kiểu rất chi là YAI thoai.
Ôi ta ghét cái trò thầm lặng.
Yên tâm, truyện đâu còn có đó, các nàng cứ bình tĩnh đợi nhá.
Author: Blair    Time: 14-3-2011 12:57:50

ặc, lâu k quay lại KST, hóa ra đã post chap mới bên này, thế mà leo lẻo kêu là sẽ post bên kia trước, rồi mới mang qua đây, làm mình hóng mãi bên kia.

Chap này thì SJK nổi nhất rồi còn gì, đúng là chắc tác giả ăn của đút lót ở đâu đây mà, lại còn để cho trái tim thiếu nữ của MY cũng bị xao xuyến vì JK nữa chứ, đây đâu phải thời mẫu hệ, định để cho Mối một tay bắt hết cả 3 chú cá hay sao là mụ Jan đa tình kia.

Kiểu này, dọa úp sót k xi nhê, chắc mình phải dùng cách khác mất thôi, e hèm, Jan xinh đẹp, kì tài ơi, đổi cho tớ vai nữ hiệp xuất hiện ở cuối phim, đóng giả con trai đi hành tẩu,hiệp nghĩa khiến cho tên Ngựa lại bị nấc cục ở cuối phim ấy đi nhé, vai đấy tuy lượt qua nhưng hứa hẹn một mối tình chớm nở với chàng ngựa, đi mà, rồi lúc nào gặp tớ tặng cho cái  Kẹo mút hàn quốc, đi mà.
Author: JanPyo    Time: 14-3-2011 14:56:08

Reply 98# Blair

Tại ta viết chap này xong từ tuần trước mà bên kia mới post đến chap 5 thui hà.  
Chap 9 ta sẽ post bên nhà trước rồi mới mang qua đây.
Ta thik số 9, khai trương số 9 chắc là hên lắm đây.
Ngoan nhỉ? Hết dọa úp sọt rồi hả? Sáng nay còn kêu tỉ thí võ công với ta cơ mà?
Sao giờ đổi bài nhanh thế? Điêu k thể tả.
Để mai gặp xem có được kẹo HQ k đã rồi ta sẽ cho nàng nên duyên với YAI.
Haizzzz.... đúng là có tiếng mà k có miếng.
Được tiếng ăn đút lót mà đã có ai đút cho miếng nào để ăn đâu.
Author: einna    Time: 15-3-2011 00:28:39

Reply 99# JanPyo

hehe tớ chốt bài pót thứ 100 lun đây ..
thích con số 100 vì nhà Ngựa cũng vừa xé tem tầng 100 rùi ..
chẳng bù với nhà lớn, nhân lực đông quá
nghe tới vụ nữ giả nam nhi đi hành tẩu mà tớ cũng muốn ham hố quá nàng Gian ơi ..
hay là nàng để cho ta với nàng Lé lướt qua lướt lại 2-3 lần j đấy trc mặt Ngựa điên và làm chàng ta phải bay lên mái nhà rùi bay xuống mặt nước, đầu óc quay cuồng, thân người ướt sũng và rùi bất tỉnh ko biết trăng sao thế nào, được 2 nàng xinh như minh tinh, hiền như cô tiên chăm sóc .. và thế là, câu chuyện tình tay ba bắt đầu ở đoạn cuối fic , còn không thì chơi trò kéo, búa, bao cũng đc nàng Gian ạ , ta đóng vai muội muội sẽ cố tình thua tỉ tỉ Lé vậy
còm men cho nàng xong mà ta cũng thấy thật là dở hơi bit bơi rùi đây này .. anw nàng phát triển cái fic nì sao cũng đc hết, dìm tới bến hay nâng tới chín ba phần tư cũng đc, ta đều ủng hộ hết
đbiệt kết cái câu
"ng đàn ông làm nhiều hơn nói" mới là ng đàn ông hấp dẫn
.. iu thế chứ




Welcome KST - Keep Smiling Together (http://kst.vn/community/) Powered by Discuz! X2