phim này hay thật....coi đi coi lại 3 lần rùi.
nói thật mình rất thích mấy cái vụ ng da trắng giúp đỡ ng da đen, đặc biệt rất ghét những người có sự phân biệt chủng tộc. Một bộ phim sâu lắng tình người, không biết thời buổi này còn có ai tốt và biết giúp đỡ người khác như gia đình này không nữa biết.................khâm phục:binhsua20
Cám ơn subbing team :x
The blind side - bộ film giúp Sandra Bullock dành được Oscar
Hồi nó chiếu ầm ỹ - hình như giữa năm thì nghĩ nó không thuộc loại film mình thích nên không đi xem nhưng khi xem lễ trao giải Oscar lại muốn xem nó cực kỳ :D
Great film ^^
Ô có vẻ như ít người coi fim này nhỉ. Hay là coi trong thầm lặng hok thèm nói gì. Mình xem xong rùi. Một bộ phim giàu tính nhân văn rất đáng xem đó. Thanks subteam nhiều nhiều :)
Film này thấy giới thiệu trên HBO rất là hay. Vậy là nhờ KSTE khỏi phải down torrent ở mấy trang khác.
Thanks mấy bạn nhiều lắm.:-*
mở lên đã khóc từ những giây phút đầu tiên
cảm động,mình thật sự rất thix a Michael,thân hình đồ sộ của a ko phải là để làm tổn thương ng khác,mà là để bảo vệ những ng thân yêu
thân thể to lớn lại nghịch w bản tính của a,một con ng ko thix làm đau,làm tổn thương ng khác.
giống như bất kì đứa con tri nào,nhưng mà đang mang vỏ bọc của 1 con gấu,nhưng khuôn mặt thì lúc nào cũng hiện lên sự sợ hãi
phim này hay như chưa từng có thế hay hơn,một con ng sống trong mt ko tốt,lại có thể có 1 tấm lòng tuyệt vời như vậy.
cảm ơn sub team đã đem đến cho chúng mình 1 bộ phim quá ý nghĩa
"The Blind Side"-Điểm Mù
chính là nói đến con ng đôi khi chỉ nhìn thấy cái bên ngoài mà ko chịu tìm hiểu mọi thứ = con tim
chỉ có cô Leigh là ng duy nhất chịu nhìn vào trái tim to lớn của Mike chứ ko chỉ là vẻ ngoài to lớn gây cảm giác đáng sợ ban đầu của cậu
Cảm ơn ST rất nhiều khi làm film này. Vừa mới xem xong. Thực sự rất cảm động tình người của những con người trong gia đình Touhy. Chỉ 1 khoảnh khắc động lòng đã khiến cho số phận 1 con người thay đổi. Micheal thật sự là 1 người rất may mắn khi được sống trong tình cảm gia đình hạnh phúc như thế.
Câu chuyện cổ tích giữa đời thường
Đã lâu lắm rồi, tôi mới được thưởng thức một bộ phim tuyệt vời như “The Blind Side”. Bộ phim dựa theo câu chuyện có thật sâu sắc cảm động đã làm rung động trái tim của mọi khán giả dõi theo trên thế giới. Giá trị nhân văn của “The blind side” không chỉ hay bởi cốt truyện, diễn xuất tuyệt vời, mà còn ở từng chi tiết và cử chỉ thể hiện sự cao thượng giữa người với người.
Tôi viết bài cảm nhận này với mong muốn cùng các fan hâm mộ chia sẻ sự ngưỡng mộ của mình đến từng thành viên trong gia đình Touhy. Họ là những con người có thật. Trước đây nhà Touhy chỉ là một gia đình bình thường, nhưng chính việc làm cao thượng của họ là nguồn cảm hứng để tạo nên bộ phim “The blind side” ngày nay mà chúng ta được xem, học hỏi và suy ngẫm.
Phải nói rằng, gia đình Touhy tốt bụng một cách hiếm có trên đời. Để duy trì một gia đình hạnh phúc tròn vẹn đã là khó. Và để tiếp nhận thêm một người lạ mặt hòa nhập vào trong cuộc sống ấy lại càng khó hơn. Thử hình dung bạn đang có một gia đình hạnh phúc bên chồng và hai đứa con xinh đẹp, ngoan ngoãn. Liệu bạn có muốn nhận thêm một người con nuôi nữa? Nếu câu trả lời của bạn là có. Tôi cũng chắc chắn rằng bạn sẽ cần rất nhiều thời gian nghiên cứu và tìm hiểu đứa trẻ đó. Nhưng với trường hợp này thì sao? Khi người đó không phải là một đứa bé mà là một cậu thanh niên gần tuổi trưởng thành, khác màu da của bạn, cao tới gần 2 mét và quan trọng nhất là cậu có một quá khứ xám xịt mà ai cũng ngại ngần. Ở trong tình huống như vậy, bạn có dám chấp nhận cưu mang cậu ta như nhà Touhy không? Với một gia đình có tiền và địa vị, họ có thể giúp đỡ gửi gắm theo một cách khác dễ dàng hơn nếu thương hại ai đó. Nhưng không, họ chọn cách đưa Mike về nhà, giúp đỡ và thương yêu cậu bé ấy. Chỉ sau vỏn vẹn nửa ngày ở nhờ nhà Touhy, Mike đã được hưởng không khí đầm ấp như một thành viên trong gia đình trong sự bối rối, bỡ ngỡ. Hành động cao thượng đầu tiên làm khán giả lặng người xúc động là khi gia đình Touhy quây quần xung quanh chiếc bàn đầy ngập thức ăn ngon và họ nắm tay nhau cầu nguyện, cô con gái Collins sau vài giây rụt rè đã đưa tay mình ra phía Mike để cùng anh nối thành một vòng tròn. Cậu em út SJ cũng bắt chước ngay theo chị, có phần nhiệt tình hơn. Đó không hề là một hành động thông thường của những đứa trẻ trong một gia đình thừa vật chất. Đủ để chúng ta hiểu, cha Sean và mẹ Leigh Anne không hề bỏ rơi việc bảo ban dạy dỗ các con mình sự thân thiện, vị tha và đức tính nhân ái dù họ rất giàu có. Chính tình yêu thương, việc làm hàng ngày của bậc cha mẹ này như tấm gương sáng thấm vào người những đứa con trẻ để chúng có thể lớn lên thành những người con hiếu thảo, ngoan ngoãn.
Thành viên đầu tiên mà tôi muốn nói đến là Collins, một cô gái thiên thần. Sinh ra trong một gia đình giàu có và được bố mẹ nuông chiều bao bọc, có mấy ai trong chúng ta chấp nhận việc chia sẻ tình cảm của bố mẹ dành cho mình với người khác? Vậy mà cô bé Collins không những ủng hộ việc bố mẹ mình nhận thêm con nuôi, mà còn gần gũi và thân thiện với Mike. Từng chút từng chút một, sự ấm áp của Collins xinh xắn, dễ thương như sưởi nóng trái tim khán giả. Khi Collins nhẹ nhàng tựa cửa sổ cùng nghe mẹ kể chuyện cho em trai và Mike nghe và mỉm cười sao mà đáng yêu thế. Hay khi cô gái quyết định bỏ chỗ ngồi với các bạn để chuyển sang bên cạnh Mike thấy anh nuôi ngồi một mình lẻ loi nơi thư viện. Có rất nhiều lý do Collins có thể bỏ mặc Mike, lí do lớn nhất đối với một tiểu thư xinh đẹp tuổi teen là cô có thể sợ bị bạn bè soi mói, rèm pha và trêu ghẹo lắm chứ. Việc làm đơn giản nhưng cao thượng của Collins là nguồn động lực lớn lao để Mike cố gắng học tập, sống tốt hơn để không phải phụ lòng bất kì ai trong gia đình. Anh đã mỉm người với em gái, nụ cười phảng phất sự ngạc nhiên và hạnh phúc…
Đối với cậu út SJ nhà Touhy, phải công nhận rằng đó là một cậu bé vô tư, thông minh và dí dỏm nhất tôi từng thấy. Thay vì ghen tị hay ngại ngùng, khỏi phải nói cậu nhóc em út SJ tự hào về ông anh nuôi mới biết nhường nào. Cậu khoe với bạn bè điều đó như một món quà chiến thắng. Sự nghiệp thể thao thành công của Mike không thể thiếu được sự hỗ trợ đắc lực từ mọi người trong gia đình, đặc biệt là SJ. Từ những ngày đầu cậu bé giải thích cho anh luật chơi bóng, bắt anh phải luyện tập cật lực, cho tới khi cậu quay lại “khoảnh khắc vàng” trong trận đấu bóng đầu tiên trong đời của Mike để gửi cho các trường đại học tiềm năng. Bạn thử nghĩ xem, một cậu nhóc chỉ tầm 10-12 tuổi, đáng lẽ chỉ biết nghịch ngợm, hưởng thụ sự sung sướng lại có thể giúp đỡ người anh khác màu da không chỉ hòa nhập với cuộc sống mới mà còn giúp anh phát triển sự nghiệp. Thật quá sức tưởng tượng phải không? Trong gia đình Touhy, nếu ví ông bà Touhy màn trời bao la, Collins là cơn nắng ấm thì SJ như làn gió sảng khoái trong veo kéo mọi người vào gần nhau hơn.
Là phụ nữ, hẳn ai cũng muốn có một mẫu ông chồng vừa tốt bụng, vừa yêu vợ thương con như Sean. Anh hiểu vợ hơn bất cứ ai trên đời. Khi Leigh Anne chạy ra khỏi xe gặp Mike lần đầu tiên trong đêm đông lạnh giá, cô quay lại nhìn vào xe chỗ chồng ngồi, anh đã nói với con trai: “I see that look many times”. Chỉ một ánh nhìn, Sean đã biết vợ mình nghĩ gì, muốn làm điều gì. Và anh hoàn toàn tin tưởng, ủng hộ toàn phần quyết định của vợ mình trong bất kì hoàn cảnh nào. Như vợ và các con, Sean thu nhận Mike vào gia đình theo cách thân thiện nhất. Sean còn giúp đỡ con trai có bài luận văn tốt nghiệp được điểm cao để đạt học bổng, việc mà cô giáo dạy kèm Sue đã bó tay. Đủ để hiểu, dù ít nói, nhưng Sean cũng yêu thương và quan tâm đến Mike như những đứa con ruột của chính mình.
Về phía Mike, cậu thanh niên bé bự với một tuổi thơ vất vả luôn tự ti với cuộc đời, đã có được may mắn định mệnh khi được gia đình Touhy che chở. Và cậu luôn cố gắng để đến đáp xứng đáng với công ơn của họ. Trong gia đình mới, Mike yêu thương và bảo vệ họ theo cách của riêng mình. Chắc bạn còn nhớ tình huống lái xe đưa SJ đi chơi và xảy ra tai nạn, chỉ trong một tíc tắc đó, phản xạ bảo vệ em trai vô điều kiện đã làm Mike đưa ngay cánh tay ra chắn chiếc gối hơi bật mạnh vào người em mình (có thế nguy hiểm đến tính mạng). Dù không cần phải có quan hệ ruột thịt, máu mủ, con người Mike hẳn đã hình thành thứ tình cảm thiêng liêng mạnh mẽ lắm thì phản xạ ấy mới bộc phát. Chứng tỏ Mike đã coi SJ như em ruột và sẵn sàng hy sinh tính mạng để em trai được an toàn. Hay nói về sự nghiệp bóng bầu dục, nhờ mẹ Leigh Anne chỉ dạy, Mike mang ý niệm bảo vệ gia đình ra sân thể hiện thật xuất sắc. Thật là một điều kỳ diệu, từ một cậu bé thiếu IQ, Mike đã cố gắng hết mình để nhận học bổng của một ngôi trường danh giá và làm gia đình Touhy hạnh phúc hơn.
Tôi dành phần cuối cùng này để nói đến người mà tôi ngưỡng mộ và bái phục nhất, đó là Leigh Anne. Leigh Anne là người vợ hiền, người mẹ mẫu mực và chỗ tựa vững chắc có cả gia đình nhà Touhy. Cô chính là nền tảng không thể thiếu để tạo nên một gia đình như trong mơ như ngày hôm nay. Hơn nữa, Leigh Anne lại có một trái tim nhân hậu khó ai sánh bằng, việc cô nhận Mike về không phải là một vấn đề nhỏ chút nào. Chồng và các con dù rất ngạc nhiên nhưng vẫn ủng hộ cô vô điều kiện bởi họ hiểu cô đang cố gắng làm một điều tốt và họ muốn cô mãn nguyện. Cảnh Leigh đến tìm người mẹ nghiện hút của Mike là một nỗi xót xa vô bờ bến. Mẹ thật khóc tủi thân cho cái số phận nghiệt ngã. Mẹ nuôi im lặng nắm tay an ủi. Tôi hiểu Leigh sẽ làm bất kì điều gì có thể để Mike nên người, cho người mẹ của Mike có thể yên tâm mãn nguyện. Cô bảo vệ Mike trước bất kỳ đối tượng nào, từ những người bạn của cô cho tới những kẻ côn đồ đáng sợ. Câu nói tâm đắc nhất của tôi trong bộ phim là khi khi Leigh được bạn bè khen “You’re changing that boy’s life – Cô đã thay đổi cuộc đời của thằng bé”. Chậm rãi, Leigh trả lời “He’s changing mine – Chính cậu bé đã thay đổi cuộc đời tôi”. Thậm chí, chỉ vì họ có cách nhìn coi thường về đứa con nuôi của mình, Leigh quyết định xa rời họ ngay khi đó, dù họ là những người bạn lâu năm. Hay lúc căng thẳng nhất trong phim, Leigh đi tìm Mike ở khu ổ chuột, cô lấy hết sức bình sinh mắng thẳng vào mặt kẻ côn đồ để thể hiện sức mạnh của người mẹ sẵn sàng gồng lên đển bảo vệ con trai mình. Giọng nói đầy quyết liệt của Leigh đã để lại ấn tượng mạnh mẽ cho người xem và rất xứng đáng được coi là chi tiết đắt giá nhất trong tác phẩm này. Thật tuyệt vời vì Sandra Bullock đã thể hiện vai đó quá thành công. Và còn tuyệt vời hơn vì Leigh Anne không phải là truyền thuyết mà là một người phụ nữ có thực.
Câu chuyện cổ tích ấy đã khép lại, đẹp hơn bất cứ câu chuyện cổ tích nào mà chúng ta từng thấy, bởi chính tình yêu thương, lòng vị tha của con người dành cho nhau đã giúp họ khám phá ra được bản thân mình và cảm thấy thêm yêu cuộc sống hơn.“The Blind Side” là một tuyệt tác mà bạn không chỉ muốn xem một lần trong đời. Sẽ có một ngày, bạn sẽ nhớ tới nó và mang ra để chia sẻ với những người bạn thương yêu.
(nguồn: VEP movie)
hờ hờ, phim này xem cũng khá lâu rồi, nhưng mà thấy nhà mình bùn wa', vào góp vài lời vậy
The Bline Side không phải là một bộ phim để giải trí nhưng là để cảnh tỉnh. Tại sao ư?
Điểm mù ở phía bên kia thành phố, khu vực của những kẻ bất hảo. Họ kháo nhau thế cho dù họ chưa bao giờ đặt chân đến.
Điểm mù ở trong chính mỗi con người khi đánh giá một người khác. Họ đơn giản chỉ nhìn xem người kia có giống mình không, có ăn bận, đi đứng cùng đẳng cấp mình không.
Điểm mù ở chính nơi mà con người tưởng chừng như đã thấy được hết. Họ là những cá thể quá tự tin vào hiểu biết của mình và áp đặt lên người khác cũng sẽ như thế.
Giống như cô vợ da trắng giàu có bắt đầu xóa dần đi những điểm mù trong mình nhờ sự có mặt của một cậu nhóc da đen.
Nhận ra được rằng phía bên kia thành phố không đến nỗi là nơi đáng sợ như những lời đồn. Bên kia thành phố họ cũng là con người, những con người cũng như chính bản thân chúng ta. Họ cũng biết cười, biết khóc. Họ vẫn ăn uống đi đứng thế thôi. Vậy mà họ lại được gán cho cái danh hiệu khác "Black" cho dù black hay white thì đó vẫn là con người đúng không. Cô ấy đã nhận ra được rằng nới đấy cũng có những bà mẹ luôn yêu thương con của mình. Không ai vô duyên vô cớ ruồng rẫy một ai. Mọi chuyện đều có lý lẽ của nó.
Nhận ra được rằng chú nhóc to béo ấy lại là một cậu bé yếu mềm biết bao. Bọ dạng như con mãnh thú lúc nào cũng sẵn sàng vồ lấy bạn lại là một chú cún con hiền lành ở trong nhà chẳng hại ai bao giờ. Cô ấy bắt đầu nhận ra một chút thay đổi trong mình rằng mình quan tâm đến một người xa lạ. Đứa bé ấy không giống như tất cả những suy nghĩ của cô, nó quá hiền lành để có thể sống trong cái thế giới này ư? Không hẳn thế thì chắc là nó khá là dữ dằn để chống chọi lại sự đời nhỉ? Đó chỉ là những suy nghĩ ngày trước. Bỗng dưng mà mọi chuyện lại rõ ràng đến thế. Đứa bé ấy hiền lành nhưng không yếu đuối, nó mạnh mẽ vượt qua mọi chuyện, một mình, nó không muốn làm ai phải bận tâm. Nó mạnh mẽ lắm. Nhưng nó cũng lại có khi mềm yếu, những khi nó sợ phải mất một ai đó. Cô chợt nhận ra con người có muôn vàn khuôn mẫu tính cách hòa trộn tạo nên, mỗi con người đều không giống nhau, đều không thể chỉ bằng một cái lướt mắt mà nắm bắt đc cả thế giới.
Nhận ra rằng có nhưng điều bản thân mình cho là hiển nhiên phải thế thì một nơi nào đó đó cũng là một ước mơ xa vời. Như một phòng ngủ với một chiếc giường mang đến một giấc mơ đẹp cho cậu bé. Có bao giờ cô tưởng tượng đc rằng con người ko đc ngủ trên giường. Thế họ sẽ ngủ ở đâu? Sofa, sàn nhà... chắc cahwns nơi đó là nơi cô chưa bao giờ biết. Tưởng rằng cả thế giới đều thế thế mà chiếc giường nhỏ xinh kia lại làm cho một cậu bé vui sướng đến lạ. Một bữa ăn nơi bàn ăn, mọi người quây quần bên nhau có còn cần thiết không? Hiểu được thêm rằng những giờ phút có thể chia sẻ cùng với nhau chính là những hồi ức quý báu. Để có thể cùng ngồi chung một bàn ăn, cùng cười đùa và trao đổi, đó đã là một phép lạ.
Hiềm khích dần đc xóa bỏ và sự chấp nhận ngày tiến gần hơn. Mọi người chấp nhận cậu là chính cậu mà không phải là ai khác. Mọi người yêu thương cậu ấy không vì gì mà đơn giản đó là một thành viên trong da đình có màu da hơi sạm một chút. Mọi người bắt đầu cảm thấy tự hào về một đứa con lớn tướng trong nhà, một đứa con đầy trách nhiệm bảo vệ mọi thành viên khác.
Một cái kết chính là sự chấp nhận.
Chấp nhận thay đổi bản thân tìm về những gì giản dị nhất.
Chấp nhận yêu thương mà không đòi hỏi, chỉ là yêu thương thôi.
Chấp nhận những câu dị nghị, cái nhìn soi mói đổi lấy cảm giác thanh thản trong lòng.
Chấp nhận...một người xa lạ.
Một câu chuyện đẹp, nhẹ nhàng. Một bộ phim kén người xem và là một câu chuyện kén người suy ngẫm.
Có lẽ nên bắt đầu xem và thay đổi mình một chút, hãy luôn mở lòng đón nhận những hạnh phúc giản đơn đang đến.
...Go go ST...
Tuy đây không phải thể loại phim yêu thích của mình nhưng thật đáng công down về xem.
Phim nhẹ nhàng và có tính nhân văn, diễn xuất của diễn viên rất tốt :D truyền đạt được cảm xúc nhân vật
Mong chờ sub team tiếp tục gửi tới mọi người những bộ phim hay như thế này nữa nhá.
chúc ngày vui ^^
Đây là 1 bộ phim thật cảm động
Vừa kết thúc bộ phim và lao vào viết comt cho phim này.
Đoạn đầu của bộ phim đã đập vào mắt bài luận về "màu trắng" của Oher, đó là sự phân biệt về màu da, về cách đối xử của những người da trắng xung quanh với "Big Mike" da màu. Nghe bài luận ấy .. thật bức xúc!!!
Cái bức xúc đó còn mang theo vào gia đình của Oher, vì anh ăn nhìu mà nhà thì nghèo nên cha me anh quyết định bỏ rơi anh. Cuộc sống thật khốn cùng và càng khốn cùng hơn nếu anh không gặp được gia đình Tuohy.
Bắt đầu từ sự thương người của người phụ nữ giàu có Leigh, sự hồn nhiên của cậu bé SJ. Họ cũng nghi hoặc rằng lòng tốt của họ là cho cậu 1 mái nhà để tránh lạnh có bị đền đáp bằng sự "ăn cắp" chăng??? Cậu đã tạo được lòng tin của họ bằng lòng trung thực và danh dự của mình. Và từ đó, cậu sống với gia đình Tuohy
Điều đáng kinh ngạc nhất là trong 1 gia đình giàu có danh giá, họ không coi cậu thanh niên da màu ấy là người ngoài, họ chấp nhận cậu như 1 thành viên gia đình.
Rồi cậu nổi danh vì tài chơi bóng, chính phủ nghi hoặc rằng cậu đang bị lợi dụng vì mục đích cá nhân hoặc từ 1 tổ chức chính trị ... haiz... cậu hoang mang. Nhưng quay về chốn cũ, nơi những người da màu như cậu sống, cậu lại cảm thấy cậu không thể ở lại. Cậu đã không thể sống như những kẻ ngoài vòng pháp luật, tham gia những việc phi pháp ... vì cậu đã sống trong tình yêu thương, được dạy dỗ ... cậu phản kháng và cậu gọi điện thoại cho ... mama.
Cậu gọi Leigh là mama, nghĩa là trái tim cậu đã mở hoàn toàn cho gia đình mới. Thật cảm động và cảm động nhất là cậu trả lời nhân viên chính phủ rằng: cậu muốn học ở Ole Miss vì đó là nơi gia đình cậu đã học ...
Thật là 1 bộ phim cảm động về tình người ... đó là 1 bộ phim thật ... đáng xem