[Tâm sự ] Thôi đành chia tay...
Khi viết những dòng này tôi không biết để làm gì nữa, chắc chỉ là vì cần một nơi để trút ra, để bản thân cảm thấy nhẹ nhõm hơn... vì cái tôi sắp làm chắc chắn làm tôi và người yêu tôi đau khổ, nhưng tôi lại không thể không làm như vậy, vì nếu chúng tôi tiếp tục dù biết tương lai ko có thì chỉ làm cả hai thêm tổn thương mà thôi, và rồi nỗi đau để lại càng khó lành hơn...Tôi và người đó khởi điểm quen nhau là từ một diễn đàn mà cả hai cùng làm việc, thật buồn cười khi chúng tôi lại gặp nhau từ một trang web, rồi quen nhau thông qua những công việc hồi tôi và anh còn hoạt động tại đó, rồi từ mối quan hệ đồng nghiệp, chúng tôi chat nhiều với nhau, có lẽ việc thân thiết với anh một phần do tôi bị tò mò vài chuyện của anh, từ sự tò mò tôi tiếp cận anh qua chat, rồi thành bạn bè nhưng tôi chưa từng nghĩ có ngày chúng tôi yêu nhau đơn giản vì khi quen nhau anh đang yêu một người con gái, tình cảm đó rất sâu nặng, tôi hoàn toàn chưa hề nghĩ 1 ngày anh nói ra lời yêu tôi, vì tôi luôn tin anh yêu người kia nhiều lắm, yêu đến mức đến giờ tôi luôn ghen tỵ rằng sao tôi không phải người gặp anh trước là người anh yêu trước cô gái kia... Tôi và anh chat nhiều lắm nhưng tôi chỉ coi anh là anh trai, vì tôi luôn tâm niệm anh và người con gái kia là một cặp rồi, tôi không thích làm ng phá đám dù không biết từ lúc nào tôi không thể ko chat cùng anh, ko thể ko tâm sự với anh những chuyện mà tôi chả dám kể với ai dù là bạn thân nhất...
Tôi bắt đầu thấy đau lòng cho anh khi biết anh và người con gái kia không vui vẻ như hồi ban đầu, không biết bao lần tôi bảo anh sao cố chấp với một tình yêu ko có tương lai, rồi xa cách rồi cả hình như người ta ko yêu anh đâu, nếu yêu sao người ta lại đối xử với anh như vậy chứ... tôi khuyên anh từ bỏ tìm một người yêu và hiểu anh hơn, cố chấp với người không hợp mình liệu có tốt, khi tôi nói điều đó tôi ko hề nghĩ có ngày anh quay ra nói với tôi anh từ bỏ chị kia và chọn tôi, tôi thật sự không hề nghĩ là vậy, chỉ đơn giản làm 1 người em gái của anh với tôi là đủ, vì bản thân tôi khi đó ko nhận ra là tôi đã thích anh từ rất lâu rồi...
Tình cảm anh dành cho tôi bắt đầu từ vài tháng gần đây, tôi không biết chính xác từ khi nào, chỉ thấy dần dần sự thay đổi của anh với tôi, trước đây anh ko bao giờ quan tâm tôi vậy, thật ra nếu là ng khác tôi ko thấy lạ nhưng tôi hiểu con người anh, nếu ko là gì đặc biệt với anh thì anh sẽ ko dành nhiều thời gian cho ng đó cũng như quan tâm này nọ, mỗi khi nhận sự quan tâm của anh tôi đều nói với anh đừng làm vậy, vì tôi muốn anh dành cái đó cho ng anh yêu, đừng dành cho một cô em gái mà chỉ là quen qua mạng như tôi, tôi còn từng nói với anh đừng làm như anh đang làm vì tôi sẽ bị ảo tưởng đấy, dù sao tôi là con gái có những cái rất dễ ảo tưởng mà, nhưng dần dần cảm giác anh bất thường ngày một lớn hơn trong tôi, rồi tôi không chịu đựng nữa muốn một lần thẳng thắn hỏi anh: Rốt cuộc tình cảm anh dành cho em là gì?
Anh đã nói anh yêu tôi ...
Nghe lời anh nói tôi đã sốc, mọi điều tôi đã biết về anh bị tôi phủ nhận, tôi căm ghét anh, tôi không tin mọi lời anh nói, rồi tôi cho anh đùa... nhưng tôi ko thẳng thừng ngắt liên lạc vì tôi nghĩ chắc anh đùa tôi hay anh đang nhầm lẫn cảm giác bản thân mà thôi không phải là yêu đâu... nhưng qua vài ngày nhiều thứ xảy ra giữa 2 chúng tôi, dần dần tôi tin vào tình cảm của anh và cũng nhận ra tôi không vô cảm với anh... ngày 26-4 là ngày chúng tôi chính thức yêu nhau, có lẽ mọi người xung quanh thấy tôi điên dám yêu một người qua mạng, tôi cũng biết vậy nên cứ 3-5 ngày là tôi lại muốn từ bỏ muốn rời xa anh, né tránh tình cảm bản thân, mỗi lần tôi đòi bỏ anh đều níu kéo được tôi dùng cách này hay cách khác khiến tôi ko bỏ nổi anh, bạn bè cho rằng tôi ko đủ quyết tâm, cho tôi mù quáng trong tình cảm, tôi hiểu mọi người lo tôi bị lừa nên vậy, nhưng mọi người nào biết rằng tôi là người tỉnh táo nhất, nếu mọi người ở hoàn cảnh của tôi liệu có tỉnh táo để rồi cứ vài ngày lại đòi bỏ như tôi không??? những gì anh nói quả thật khiến mọi cô gái đều ko thể ko mê muội, tất cả cái anh nói về tương lai về tình cảm chắc chắn của anh khiến tôi tin tưởng, nhưng lòng tin của tôi bị lung lay nhiều lắm, tôi toàn bỏ anh, toàn khiến 2 chúng tôi mệt mỏi trong tình cảm này, tôi mệt mỏi lắm tôi biết anh cũng thế, nhưng anh cố chịu vì anh ko muốn tôi biết anh cũng mệt vậy...
Đầy lần tôi hỏi anh: Em làm bao việc tàn nhẫn như vậy, làm anh bị xoay đến chóng mặt, sáng còn ngọt ngào chiều đã đòi bỏ, hôm nay còn yêu đương hôm sau đã lạnh lùng, sao anh còn ko chịu từ bỏ??? Anh bảo tôi rằng vì anh không còn gì chỉ còn tôi, chính tôi khiến anh sống tích cực hơn, chăm lo bản thân và hi vọng nhiều hơn vào tương lai, nếu từ bỏ tôi cũng là từ bỏ chính cuộc đời này nên trừ khi anh chết còn không anh sẽ không bỏ cuộc...
Tôi đau lòng vì những cái tôi đã làm khiến anh đau lòng, khiến cả tôi và anh đều khóc, trước đây khi thấy mọi người nói con trai mà khóc thì là yếu đuối, nhưng khi biết anh như vậy tôi không thấy yếu đuối chỉ thấy đau nhói tim, tôi thật lòng yêu anh và cũng tin anh cũng yêu tôi, sau mỗi lần tôi làm loạn bỏ rồi hợp hợp rồi bỏ, cả tôi và anh đều nhận ra có lẽ số phận đã đưa bọn tôi đến với nhau dùng sợi chỉ đỏ nối bọn tôi lại, không cho tôi bỏ anh. Bao lần tôi xóa nich anh, bao lần tắt máy, nhưng rồi lại mở ra đọc tin nhắn và rồi lại chat lại vì tôi luôn cảm thấy có gì đó không ổn... tôi tin rằng chúng tôi là định mệnh nhưng có lẽ tôi sẽ tin nó là nghiệt duyên chứ ko phải là duyên nợ vợ chồng, dù thật sự trong lòng tôi từ khi nào chấp nhận anh ko chỉ là một người tôi yêu mà còn là người tôi sẽ lấy...
Nhưng đời này có những cái không như mơ ước, tôi phải từ bỏ anh, không phải vì không yêu mà vì rào cản từ gia đình tôi, nếu lấy anh tôi sẽ phải xa gia đình, tôi ko sợ điều đó, nhưng bố tôi không chấp nhận tình cảm này của 2 chúng tôi, bố tôi không tin điều đó tôi hiểu bản thân tôi cũng nửa tin nửa ngờ, bố tôi càng không chấp nhận việc tôi lấy chồng xa vì vậy tình yêu này tôi sẽ phải phá hủy nó, có lẽ không thể biến mất đột ngột vì như vậy tàn nhẫn quá, tôi sẽ làm như bố nói, từ từ lạnh nhạt với anh, không chịu gặp anh, cũng không nghe giọng anh nữa, dần rời xa máy tính vài tháng kể cả 1 năm rồi anh sẽ chán thôi, chả tình cảm nào bền vững hết, vấn đề là cần thời gian để nó nhạt nhòa, tôi chỉ việc làm như vậy rồi anh sẽ nản, có khi không đến vài tháng chỉ cần hơn 1 tháng thôi là đủ....
Tiếc nuối nhất của tôi chính là chưa gặp anh đã phải từ bỏ, bạn bè đều khuyên tôi gặp thử đã rồi tính sau, nhưng thật sự nếu không có tương lai tôi ko muốn gặp để rồi 1 khi nhớ hình dáng nhau, cảm nhận nhau bằng xương bằng thịt thì tôi sẽ càng khó bỏ hơn, có khi sẽ là đau khổ hơn, nên ngay lúc này từ bỏ sớm tốt cho cả hai hơn...
Tạm biệt anh tình yêu của tôi... mong rằng sẽ có ai đó hơn tôi thay tôi yêu anh, thay tôi cho anh hạnh phúc toàn vẹn...
Bạn thật dũng cảm :) với mình thấy là như thế.....vì câu chuyện của bạn và mình khá giống nhau..từ hoàn cảnh gặp tới cách diễn ra. Ngày bắt đầu cũng khá giống ...chậm hơn 1 bạn 1 ngày thôi..nhưng mình k cương quyết được như thế....mình đã gặp, đã nhớ và đã ghi sâu...1 ng tới hơn 2 năm rồi... Đến bây giờ....mình chỉ ước chưa từng quyết định gặp nhau..thà cứ lướt qua nhau hay dừng lại là những ng bạn ...còn hơn có những kỉ niệm mà nhớ tới
Additional Content (14-6-2012 11:16):
(=.=) dũng cảm á...=)) mình k nghĩ thế...mình nghĩ là liều + cố chấp thì đúng hơn bạn à :X vannguyen274 posted on 8-6-2012 20:41 static/image/common/back.gif
Bạn thật dũng cảm với mình thấy là như thế.....vì câu chuyện của bạn và mình kh ...
hihi bạn à, mình và ng ta giờ lại ổn rồi, nói thiệt mình cố bỏ mà ko nổi, có lẽ do duyên số nó gắn kết thật, mình cố phá lệnh trời mà ko nổi, ngta càng ko cho mình bỏ, ng ta bình tĩnh phân tích mọi vấn đề cho mình nghe, rồi thì mọi cái mình lo nghĩ vụ gia đình này nọ đều đc ng ta giải thích thỏa đáng hết, tại mình toàn nghĩ linh tinh tự quyết trong khi ng ta cũng cần biết và cũng là ng có quyền được giải quyết, trc giờ toàn mình nghĩ quẩn nào là cảm thấy ko tin, nào là tự ti ngoại hình, tự ti nhìu cái, rồi thì sợ này nọ lắm cái hành ng ta khổ lắm à :D, may mà ng ta thông cảm và hiểu với cả rất yêu mình nên bỏ qua chờ đợi và cả khuyên giải mình, cho mình niềm tin từng chút một... giờ mọi chuyện ổn nên chắc bài nè kệ đó vậy :D lythaiha posted on 9-6-2012 19:51 static/image/common/back.gif
hihi bạn à, mình và ng ta giờ lại ổn rồi, nói thiệt mình cố bỏ mà ko nổi, có lẽ d ...
(=.=) bạn giống hệt mình...và mình kéo dài hơn 2 năm r bạn ạ :) có lúc tưởng chừng như ...nhưng mà rồi.....là số phận hay do bản thân k dứt khoát...mình cũng k biết :) TRY len nha pan..................... Hì. Con gái đúng là nhiều tâm sự thật.
Em chỉ biết nói với ss" Hãy tin tưởng quyết định mình đã chọn, đừng để quyết định đó khiến ss hối hận cả đời" :binhsua3
Mạnh mẽ lên ss có câu nói là chúng ta thường hối hận về những việc mình ko làm hơn là những việc mà mình đã làm
nhg có phải khi nào cg có thể đúng ko ha
cái này nên gọi là "ko làm" hay nên nói là "buông tay đúng lúc"
em ko biết nữa
nhg mà đọc xong thấy lòng mênh mang quá :(
Page:
[1]