mint.doli posted on 21-8-2011 22:52:03

[Tâm sự] Viết tặng cậu, như một lời từ biệt trước lúc tôi đi... :)

Tôi vẫn biết, có những chuyện, nhiều khi, càng cố níu kéo, càng làm nó rời xa mình.

Giống như nắm cát trong lòng bàn tay, càng bóp chặt, cát lại càng theo những kẽ hở đó mà rơi ra.

Giống như những bông hoa, mang về để trong lọ thủy tinh dù sáng lóa, dù đẹp lấp lánh, vẫn là không thể làm nó mãi mãi xinh đẹp... Chỉ khiến hoa rã cánh, lá chẳng xanh cây.
                           
Nhân duyên của con người, đến bên nhau nhờ ngẫu nhiên, ra đi cũng do tình cờ. Chẳng ai quyết định được, cũng chẳng ai đủ sức mà nắm dây cương điều khiển tương ngộ, biệt ly.

Tôi gặp cậu ấy vào một ngày mùa hạ nắng gắt.

Tôi đã từng biết đến cậu ấy qua rất nhiều những lời kể, những thước hình... Vô tình, lòng cảm thấy ngưỡng mộ. Nhưng mà, cậu ấy chưa từng biết tôi.

Đan xen giữa hai màu xanh, trắng. Hy vọng ngập tràn và tinh khiết trong veo, đối với tôi, cậu ấy luôn là một điều gì đó rất khác.

Cuộc sống vốn có rất nhiều những điều tình cờ. Lần đầu tiên, tôi cảm ơn đời đã cho tôi sự ngẫu nhiên hội ngộ. Nối với cậu ấy giữa hàng ngàn, hàng vạn những sợi chỉ nhân duyên, mỏng manh, nhẹ bẫng...  Thật không ngờ lại có thể dành tình cảm sâu như vậy...

Chỉ là một cuộc vui ngắn, tôi đã từng nghĩ thế, để rồi nhận ra, chẳng nhiều chẳng ít, hơn một năm trời, đã trót yêu nhiều biết bao nhiêu.

Yêu thương, tình bạn, những nụ cười, những lần hờn giận... Sự phấn đấu, cố gắng, nhiệt huyết, đam mê... Cậu ấy đã cho tôi nhiều thứ đến thế, đáng quý đến thế. Giữ trong tay, ngỡ như sẽ chẳng bao giờ phải buông...

Cậu ấy là vô thực...

Nhưng tôi biết, có những thứ vô hình của cuộc đời, lại trở thành thứ hữu duyên của lòng người.

Những ngày đầu quen biết, cậu ấy ấm áp, nhiệt thành, sôi trào. Cảm giác trong tim có một điều gì đó quý giá để giữ gìn, để theo đõi, thực sự làm người ta bớt cô độc hơn rất nhiều. Ngày trước, và đến tận bây giờ, một ngày không gặp cậu ấy, vẫn là một ngày trống trải, luôn cảm giác thiếu vắng đi một thứ quan trọng, nhưng có lẽ, tôi nên tập làm quen với nó, cho những ngày sau này và hơn thế nữa.

Cậu ấy thay đổi, tôi biết. Nhiều lần. Từ hình dáng bên ngoài, đến cốt cách bên trong. Yêu thương thì vẫn mãi mãi là yêu thương vậy thôi, tôi cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ rời xa cậu ấy. Giống như một phần nào đó của cuộc sống mà khi khuyết đi, người ta cảm thấy rỗng. Cho dù đã có lúc tôi nghĩ sẽ không thể làm gì cho cậu ấy nữa, tôi vẫn cứ thế, muốn ích kỷ giữ cậu ấy lại bên mình.

Cho đến hôm nay, khi mọi thứ dần không còn đi theo quỹ đạo của nó, tôi cũng hiểu chẳng có điều gì không thể thay đổi. Tôi như thế, cậu ấy cũng vậy. Nhưng... mọi kỷ niệm, hồi ức, những gì trong trẻo nhất... Những khoảnh khắc đáng nhớ ghi dấu trong tim... Không phải cứ rời xa là có thể quên đi tất cả.

Có người đã từng nói, hai ngày không cần lo lắng nhất là ngày hôm qua và ngày mai. Vì những gì của ngày hôm qua đều đã là quá khứ, có muốn cũng không thể lấy lại. Còn ngày mai chưa tới, đâu ai biết được nó sẽ ra sao...

Thế nhưng, có thật là như vậy không? Dẫu biết những thứ đã trôi qua không thể nào quay trở lại, nhưng có chắc sẽ quên được? Những triết lý, lời khuyên, muôn đời vẫn chỉ là lý thuyết.

Ngày hôm qua đi rồi, không thể trở lại. Nhưng ký ức thì muôn đời không có tuổi, nó vẫn cứ như thế cho dù mai này tôi thế nào, cậu ấy ra sao.

Ngày hôm nay, chợt nhận ra mình thêm trưởng thành để buồn nhiều hơn, thêm chín chắn để nghĩ nhiều hơn, đủ yêu để nhớ nhiều hơn và đi đủ xa để đôi khi ước ao được quay trở lại.

Chẳng việc gì để phải nuối tiếc cả, bởi vì tôi sẽ không quên cậu ấy, cũng càng không có lý do gì để phải quên. Một ngày nào đó, vẫn sẽ quay lại thăm cậu ấy, như nhìn lại một người bạn cũ, một góc thời gian cảm nhận trọn vẹn những yêu thương.

Cuộc sống vốn là những con đường chạy vòng vèo trên mặt đất, những tưởng sẽ là xa nhau mãi nhưng biết đâu, vào một ngày trên cuộc hành trình của mình, ta bỗng chợt nhận ra ta đang quay về lối cũ bởi một sự sắp đặt tình cờ của số phận hay bởi vì ta vốn thuộc về nhau.

Thế nên, đừng vội buông xuôi hay ngoảnh mặt. Có những thứ là vô thực, nhưng chỉ cần còn một điều gì đó thiêng liêng tồn tại trong tim, thì hiển nhiên nó là hữu hình, phải không?

Màu xanh lơ của cậu ấy, mãi mãi trong tim tôi vẫn là một khoảng yêu thương đong đầy mắt nhìn từ những phút đầu tiên. Đưa bàn tay ra, không thể chạm vào, nhưng luôn luôn cảm nhận được.

Không hẳn là chia ly, chỉ là tìm một hướng đi cho riêng mình. Ở một nơi khác, mắt trong mắt, yêu trong yêu, vẫn sẽ dõi theo cậu ấy.

Ngày mai, ngày kia thôi, sẽ bắt đầu cuộc hành trình đến một chân trời mới, để tiếp tục theo đuổi những định hướng, ước mơ từ ngày đầu quen biết. Đã có những đắn đo khó khăn, e ngại vì phải trở về vạch bắt đầu xuất phát, đã có những dùng dằng vì nỗi nhớ, nhưng cuối cùng, tôi cũng đã tìm thấy sự tự tin cần thiết cho mình.

Nơi ấy sẽ cho niềm tin và nhiệt huyết dang rộng đôi cánh vươn đến ước mơ, cho mọi người những cống hiến lặng thầm cùng công việc và niềm vui giản đơn bên bạn bè, và cho cậu cùng tôi, cho chúng ta những nguyện ước tốt đẹp về nhau mà không bận tâm rằng bàn tay không còn nắm lấy bàn tay như những ngày đã xa khi trước...




Viết để tặng cậu, cho những gì đã mang đến bên tôi trong hơn một năm trời qua. Khoảnh khắc đáng nhớ, niềm vui khắc ghi, sẻ chia nhiệt huyết, mọi thứ, tôi nhất định sẽ không quên. Cảm ơn và sẽ nhớ, sẽ yêu thật nhiều cho dù con đường chúng ta đi mai này có thể sẽ không còn chung lối.


xukababy posted on 22-8-2011 08:12:36

Đôi khi mình tự hỏi cái gì vô thực và cái gì hữu hình.
Ông trời ban cho con người yêu thương chẳng hoàn hảo.
Nói khi yêu người ta có thể hy sinh cả bản thân mình để giữ gìn, nuôi dưỡng tình yêu. Nhưng trong cuộc sống, có những cái tình chưa thể gọi là yêu để người ta có thể " được quyền" hy sinh, tự tạo ra cái vỏ bọc ẩn mình vào đó tìm một chút an toàn, để rồi vụn nát hết tất cả khi sóng tuôn trào trong lòng mình với những ân hận, nuối tiếc với cái vỏ cố tạo ra để người ta không thể chạm vào.
Và tự trách mình sao chẳng thêm chút mạnh mẽ để bước về phía yêu thương.

Mọi con đường liệu có thể dẫn về một đích, một ngày nào đó liệu chúng ta có còn được gặp nhau?
Tôi cũng chẳng biết
Tôi chẳng thể nào chạm được vào thế giới bên kia với lý trí vẹn nguyên để biết.
Đó là điều vô thực
..nhưng tôi biết rằng hình ảnh bạn chẳng bao giờ rời xa - cái hữu hình nhức nhói vì nụ cười yêu thương của bạn đã ở lại tim tôi.

Đừng trách ánh sáng đi thẳng , nên đôi khi chẳng thấy cái tình đang ở khúc quanh.
Đừng trách bóng đêm phủ tối, để chẳng thấy được ánh sáng khi người yêu thương chẳng còn.
Hãy sống thật mạnh mẽ và hãy tự trao mình cái quyền đáp trả những yêu thương. Dù đôi khi sẽ nhận về muộn phiền nhưng có thể vững tin bước hết đoạn đường không chút ân hận, nuối tiếc.
Page: [1]
View full: [Tâm sự] Viết tặng cậu, như một lời từ biệt trước lúc tôi đi... :)