[Tâm sự] 24-Nhớ trà đá Hà Nội!
Chẳng biết có đúng chủ đề không, tại 2h35' sáng rồi mà chưa ngủ được, dạo này cái bệnh mất ngủ càng trầm trọng hơn. Dù tính khí thì vẫn trẻ con nhưng tôi 24 đã bắt đầu suy nghĩ một chút. Tự dưng đang uống cốc vina cà phê mà nhớ về trà đá Hà Nội một thói quen đã một năm không được đụng đến, nhớ cái thời sinh viên trà đá bạn bè.Kể cũng lạ, nhiều cái tưởng như vô cùng đơn giản mà sao sâu sắc thế, ngày đầu khi còn là cậu sinh viên năm nhất, thấy mấy đồng chí uống trà đá ngồi buôn chuyện thầm nghĩ sao con trai mà chúng nó nhiều chuyện thế nhỉ. Dành thời gian ấy học hành, xem phim hay chơi game có phải hay không. Để rồi không hiểu sao cậu sinh viên năm hai, năm ba, năm tư rồi năm cuối cứ mải mê với những buổi chém gió cùng bạn bè và cốc trà đá bên cạnh. Hết tiết câu nói đầu tiên và quen thuộc luôn là " Ê Hòa, trà đá hướng dương quán nấm nhé", " Này Đạt, buổi sáng buồn ngủ quá trà đá nhé cậu", " Hiếu, Tự dưng tao thèm trà đá, quán nấm nghe mày.", "Đức Anh, còn làm gì nữa quán nấm trà đá nhé", dù vần điệu đôi lúc khác nhau, nhưng 5 thằng bạn thân đã quen thuộc với cái quán nấm (Cái quán hình cây nấm trông ngồ ngộ) bàn đủ chuyện trên trời mà không bao giờ hết.
Trà đá, có lẽ là đồ uống giản dị mà thân quen nhất để rồi tụi bạn làm đủ thứ trên đời. Bức xúc, nỗi buồn, niềm vui tất cả hình như đều gắn liền với trà đá. Chẳng thế mà mới đi xa được một hai tuần, thì cậu bạn ở nhà đã hỏi có thèm trà đá không mày, để tao gửi cho một ít nhé thế là cu cậu gửi cho mình một cốc trà đá quen thuộc bằng ảnh tự dưng thấy mắt cay cay. Giờ 5 thằng mỗi đứa một nơi cách nhau cả ngàn cây số, rồi hàng chục giờ bay. Chẳng còn được trà đá chém gió nữa, hôm nay lại ngồi nhớ linh tinh. Có lẽ là con trai nên mình chẳng dám nói nhớ mấy đứa, ai lại yếu đuối thế chứ cơ mà nói thật là nhớ.
Ngồi lẩn thẩn nhớ bạn nghĩ lại mình uh, thì đã 24, nhưng mà vẫn chưa làm được gì, vẫn còn trẻ con và mơ mộng nhiều thứ lắm. Dẫu vậy nghĩ lại em mới chỉ 24 thôi, bạn bè em có đứa 25, có đứa 26, mà chúng nó cũng thế đôi lúc cũng sốt ruột vì cuộc sống, cũng có lúc thấy nhàm chán, nhạt nhẽo như em đây này, cũng có lúc thấy bất lực với chính bản thân mình, cũng có lúc muốn khơi dậy những đam mê tuổi trẻ, những yêu thương mặc định giấu vào trong, ấy thế mà em cứ làm sao ấy nhỉ 24 thôi mà.
Uh đấy, em chuẩn bị hết 24 tuổi rồi đấy. Em ước gì mình mới chỉ 19 thôi. Muốn chỉ ngày ngày đi học, tối về xem phim hay làm gì đó thì tùy, rảnh thì alo bạn bè tụ tập, 1 cốc trà đá nhưng rôm rả biết bao. Ngày, hai ngày gọi về cho bố , hôm nào hứng chí, nhớ nhà thì lại xách túi ra bến xe “hồi hương”... Giờ này 24 về nhà chắc là không đi được nữa. Cuộc sống giờ đâu đơn giản như cái tuổi 19.
24 tuổi. Không còn là cậu bé mộng mơ nữa. Thay vì xách xe dạo phố vào sáng tinh mơ, tận hưởng không khí trong sương mờ, thì em vẫn chui trong chăn, cố bấu víu thêm vài phút để ngủ, “mình đâu còn mơ mộng dở hơi mà ra đường giờ này”. Là em lấp liếm đấy chứ.
24 tuổi. Em không còn như 23. Thay vì lượn lờ Hà Nội khi ngập trong ánh đèn, em ngồi trong phòng tự kỉ ở một nơi xa không có bạn bè bên cạnh . Em cũng muốn mình có thời gian cho chính mình, nhưng..em mệt lắm, mệt vì những áp lực, những bài học của mấy ông đầu hói suốt ngày thuyết giảng, sao trong đầu họ nhiều thứ thế, em thấy mình càng già càng không muốn nghe mà ; mệt vì những dự định em làm, những nơi em muốn đến, em chưa làm được gì cả. Thế mà em lại hy sinh vì…không đâu.
24 tuổi. Em hời hợt. Cái hời hợt chiếm lĩnh con người em nhanh dần đều, phạm vi ngày càng lớn. Có những cảm xúc đến, có những suy nghĩ đến, tự mặc định cho nó biến mất trong đầu, trong tim mình. Em sợ trong thì tương lai em sẽ lôi những cảm xúc, những suy nghĩ đấy ra để gặm nhấm, gặm nhấm 1 mình, hay gọi nôm na là “tự sướng” ;)) Em phải làm sao để những sai lầm trong hiện tại không làm nước mắt xuất hiện trong tương lai đây? Thôi cứ như thế em đừng giá như nữa cái gì đã qua em sẽ gác lại.
24 tuổi. Em ôm trong mình những thứ cảm xúc tạm gọi là … “thất bại” mà một số người không hiểu lại gọi nó là thành công. Như là một cái “dớp” đi theo em, em chân thành với những người, với những thứ không cần cái chân thành đấy, rồi những người, những thứ cần em phải chân thành thì em lại bỏ qua. Cuộc đời đúng là chỗ thiếu chỗ thừa, mà tất cả đều do con người làm nên cả đấy chứ, có tạo hóa gì ở đây đâu?
Thôi em 24 nhiều thứ quá, nói chắc chẳng hết được, người đọc cũng chán vì đâu đó họ còn nhiều thứ để nghĩ hơn em. Giờ em lại nhâm nhi cốc cà phê made in Việt Nam (mà trước đây, cho tiền em cũng không uống) và nhớ về Trà đá Hà Nội với tiếng còi xe máy xa xăm. Xin Mọi người cho tớ biến cái thread này thành phòng tâm sự của tớ nhé, mỗi ngày vào đây tâm sự một khoảnh khắc nào đo trong đời. Hôm nay là bài.
Lần đầu tiện tự chụp ảnh cho mình
Dạo này với tinh thần tự kỷ ngày càng cao, sau hơn hai tuần hình như chỉ bước ra khỏi nhà khi đi siêu thị or đổ rác, thì sáng nay ngày 23/07 đã phải lết cái xác gần 70 ký nặng nề của mình ra khỏ căn phòng 224 khu CROUS (khu nhà dành cho SV) bởi một cái mail đọc xong giật mình cứ ngỡ là làm xong từ lâu Urgent nhé. Nè đồng chí đi chụp ảnh đi nhanh mấy cái ảnh phông xanh hổng có dùng được đâu. Giật mình lục lọi cả nhà, vô lý trước khi đi đã đem theo cả đống ảnh phông trắng rồi mà (bệnh cẩu thả có vẻ được đẩy lên cao quá rồi). Thế là lôi thằng bạn, khổ thằng bé định đi cái siêu thị gần nhà thôi thì bị lôi đi cả một đoạn đường xa, mà thứ 7, lại còn nghỉ hè 30 phút mới có một tuyến xe bus chạy ngang qua, đúng là đau khổ như gãy cổ thế này.
Nhắt lên xe khi vừa nhận được PM của bác rất quan trọng, đành gác lại vì hổng dám mở ra... 9h30 sáng. Xe bus vắng tanh, hai thằng ngồi hai ghế cùng Bác nữ tài xế (nhiều nữ lái xe bus lắm nhé). Lạ đi bộ thì lâu mà đi xe thì nhanh thế. Cũng bỏ công chờ.:D. 9h45 em đã có mặt trước cửa siêu thị. Lao vào, tìm cái post để chụp ảnh. Đúng là lần đâu tiên tự sướng có khác, cảm giác cũng khác hẳn long nga lóng ngóng chụp thử 3 lần được 5 cái ảnh (mà cái máy chụp ảnh này lạ lắm nhé. 5E chụp đủ bỏ 6E chụp đủ hổng có tiền thừa hihi. Ăn cắp của mình 1E mà =))). Sau ba lần tự sướng cái mặt đã xấu nay còn xấu hơn.
Khô khan là cái tâm sự này, chỉ là lần đầu tiên chụp ảnh hehe. P/S dạo này giật mình khi nghe tiếng việt ở đâu đó vẳng lại cô bé mắt đen mang hai dòng máu xinh xắn như cái tuổi trẻ thơ.
Nhí nhố dừng lại ở đây nhé (còn nhiều chuyện phía sau cái lần chụp ảnh đầu tiên này lắm, nhưng bận quá. viết thế này thôi. hihi *rón rén* bước vào
mình có được comment ở đây k vậy :-s
bị chú ý cái tittle
vì cũng đang nhớ trà đá :">
vào mới thấy hình như là vùng đất của riêng bạn
nhưng cứ muốn comment :">
một phần cũng vì nhìn cái nick nhớ ra hôm trước tự dưng bạn gửi cho mình 10$ vì ủng hộ gia đình TGL
thấy lạ quá :">
chúc bạn tìm được những thứ thú vị hơn là chỉ ra khỏi nhà đổ rác hoặc đi siêu thị thôi nhé ^^
k biết bạn ở đâu mà lại hiếm tiếng việt đến vậy :D
hi vọng bạn tìm được những người bạn người việt ở cái xứ xa quê đó ^^ Nghe ấy nói làm tớ nhớ đến cái thời một tuần 7 ngày thì có đến 3 ngày cả hội 3 đứa ~ hoặc 3 cặp tụ tập với nhau, cười đùa đủ thứ chuyện trên đời. Nói xấu sếp mới, kể chuyện muốn đi học tiếp thế nào, buôn chuyện về shopping mặc cho 3 ông còn lại bũi môi tỏ vẻ "đúng là hội con gái". Không thì xúm lại chia bè trêu đùa nhau, thật hạnh phúc.
Giờ, khác đi một xíu khác đi một chút ~ nhưng vẫn mong mình tìm lại thói quen cũ ấy. Tớ vẫn thích đi xe thật chậm trên đường vào mỗi buổi chiều ít nắng
Thỉnh thoảng trên đường vắng vẫn cố tình bỏ mũ để tận hưởng cảm giác gió lùa vào tóc mình thế nào. Cười hạnh phúc khi từ tai nghe một ca khúc tớ thích :x
Chúng ta có trưởng thành, cuộc sống xung quanh ta có thay đổi, nhưng tớ tin trong chúng ta vẫn là một tâm hồn tuổi trẻ, vẫn muốn mơ mộng và hạnh phúc một cách giản dị. Chúng ta đủ sâu sắc nhưng hok đủ dũng cảm để thể hiện sự sâu sắc đó thôi.
Ngồi lục lọi mãi cho cái mớ bòng bong chưa tìm ra cách giải quyết mà hổng được. Nghe bài hát của Khắc Việt mà buồn thế. Muốn ai cũng được nghe bài này.
vc4LnwZnkKE
Một điều gì đó đã xa nay lại càng xa hơn. Mình đã già rồi sao. Chẳng cần để em phải nói.........................................................
ahFRpHpYYzc hihi!!! ;))
thì ra anh Khánh mở riêng một thread ở đây cơ àh!!! ;;)
em thấy hình như trà đá là một nét riêng của VH ẩm thực VN thì fải! :) đi đâu cũng thấy trà đá, từ những quán cóc lề đường đến những nhà hàng sang trọng, không chỗ nào là không có trà đá. Trà đá hồi xưa rẻ lắm cơ, em nhớ là chỉ tầm 500đ 1 cốc, bây giờ thì cũng rẻ nhưng leo lên đến 2k 1 cốc. đúng là vật giá leo thang!! T^T
em không biết trà đá HN vs trà đá SGòn có gì khác nhau không, bởi em chưa ra HN bao giờ! ^^ nhưng em nghĩ về căn bản thì chẳng có gì khác nhau đâu, nhưng chính cái không khí ở HN lại làm nên cái hương vị riêng của nó!! ^^
ở bên ấy k có trà đá hở anh? ^^ vậy bữa nào anh về VN em k<a href=http://kst.vn/community/forum.php?mod=viewthread&tid=43108&extra=page%3D1 target="_blank">IU</a> mấy ss trong nhà TGL tổ chức cho anh một party trà đá gọi là chào mừng anh về VN! ^^ have a nice day!! ^^ Tớ ko biết trà đá Hà Nội ngon hay dở, nhưng tớ rất ghét trà đá Sài Gòn. Lạt lẽo vô cùng. Hết tiền lắm mới đành uống nó, còn tớ chỉ thích cà phê phin sữa đá.
thật kì lạ
ở ngoài HN, gọi là uống nước chè, chè xanh chè tươi đó ạ
nhg cho đá vô rồi thì gọi là trà đá giống dân miền Nam... em thắc mắc mãi, sao ko gọi là "chè đá"
có bạn trên kia kêu ghét trà đá SG... :binhsua39
uống nước chè vỉa hè ở HN ra sao thì su hào không biết, nhưng ở SG trà đá tức là, 1 ít trà, khá nhiều nước lọc... và rất nhiều đá
hồi xưa thì món đó gần như là free... nhưng giờ thì tùy, cg có chỗ bán,chắc 2,3k gì đó 1 ly quá
à, nhớ rồi, nếu free... thì sẽ có 1 cái bình nhựa chắc cỡ 2l... đống ly đó mình tự rót ra uống, lấy rửa tay cũng được nữa đó, hoặc như su hào hay đổ 1 ít ra bàn rồi vẽ bậy.
còn nếu tính tiền thì có cái ly to đàng hoàng, bên dưới còn có 1 ít lá trà cho đúng điệu .
sao lại ghét trà đá sài gòn nhỉ... nó phản ánh đúng cái bản chất đô thị trong này mà
đã muốn uống trà đúng điệu thì đầy chỗ, còn ra đường, đơn giản là mình muốn có 1 thứ ngồi uống tiếp để nói chuyện diông dài
dân SG ra đường vô quán đâu để uống trà, dân SG uống cafe hay nước ngọt hay cái gì đó khác thôi, uống nói chuyện ba xàm ba láp chơi vui vậy
nhg mấy cái đó uống 1 hồi cg hết, mà chuyện thì mình vẫn còn muốn nói, k<a href=http://kst.vn/community/forum.php?mod=viewthread&tid=43108&extra=page%3D1 target="_blank">IU</a> tiếp đồ uống thì 1 là cg chán rồi, 2 là cg tiếc tiền nữa, 3 là nói thật mấy món đó uống vô,uống xong càng khát thêm
thế là trà đá ra đời, free, uống vô tư mà ngồi nói dông dài, ko gây chán vì nó hog có vị j nhiều, mà cg ko nhạt nhẽo như nước lọc vì nó có mùi trà... nhiều nước, nhiều đá, mát, lạnh... còn đòi hỏi gì hơn thế.
trà đá ở SG chưa thể nâng lên tầm nét văn hóa như chè HN, văn hóa vỉa hè của SG là văn hóa cafe cơ mà, nhưng chắc gì người HN đã uống chè nhiều hơn ng SG uống trà
ở SG, trà đá ko phải là văn hóa, là nghệ thuật gì cả.... nó đơn giản như chính con ng ở đây vậy thôi,
"1 ít trà, khá nhiều nước và rất nhiều đá"..
trà đá SG có thể uống chung với bất kì món ăn, thức uống nào khác
cũng như con người SG phóng khoáng cởi mở, hòa hợp được với tất cả dân cư mọi miền
trà đá SG ko phải là 1 ly trà lạt lẽo, đó là một ly nước mát lạnh có vị thơm thơm^^
---
buồn ngủ quá rồi mà đọc phải cái câu trên nên ngứa miệng nói:lales5
Trà đá ở Hà nội không nhiều như ở Sài gòn vì Sài gòn nắng nóng quanh năm còn ở Hà nội thì chỉ có một mùa:binhsua6 .
Ở Sài gòn, trà đá được pha sẵn trong các bình lớn rồi rót ra cốc khi uống, uống trà đá vừa là giải khát, vừa làm mát, vừa là thứ nước tạo vị trong khi chờ dọn món, là nước uống tráng miệng sau khi đã ăn uống xong, được đưa ra khi ly cà phê sắp cạn... Một thứ nước trà nhàn nhạt, có vị thơm thơm của hương sen nhân tạo nhưng mát lạnh, có thể gặp ở bất cứ nơi đâu, nó giúp ta kiên nhẫn với cái nắng Sài gòn hơn để thả sức hàn huyên với bạn hàng giờ bên các quán vỉa hè, để in vào tâm trí, bất chợt gợi nhớ về Sài gòn nhộn nhịp, ồn ã mỗi lần ngồi trước ly cà phê thơm ngát bên bạn bè, dù có ở nơi đâu. Hình như ở Sài gòn, ai ai cũng có thể uống trà đá thì phải vì cứ thấy có khách, việc đầu tiên là người chủ mang trà đá ra mời cái đã rồi sau đó mới đến các thứ khác. Yêu Sài gòn lắm và yêu cả cái giản dị, mộc mạc của trà đá Sài gòn nữa.:binhsua40
Còn ở Hà nội, trà đá được pha từ nước trà mạn đặc sánh, có khi còn bỏng rẫy, rót trực tiếp từ ấm trà nóng vào cốc thủy tinh chứa nước đá cục to tướng, cái nóng của nước trà xanh biếc hòa vào cái lạnh lẽo của đá trong vắt tạo nên một màu xanh hơi đục, để làm mát có thể tiếp tục cho thêm vài viên nước đá vào cốc trà, vị của nó vẫn còn chan chát khi uống vào miệng và từ từ chuyển dần sang ngọt ở cuống họng với cái mát dễ chịu. Hương trà đá ở Hà nội chính là hương của trà mạn nguyên thủy, ít khi pha phách thêm hương liệu, có chăng là chút hương hoa nhài tự nhiên ướp sẵn trong trà khô nhưng thứ trà đá đó rất ít phổ biến. Trà đá ở Hà nội gắn liền với các quán cóc nhỏ xíu ở vỉa hè phố chợ, ở các trường trung học, đặc biệt là các trường đại học những ngày hè oi ả và được bán kèm với kẹo dồi, kẹo lạc cũng như trà nóng. Người trung niên ở Hà nội thì không thích trà đá lắm vì nó buốt răng và hương vị của nó không thể nào so bì được với trà nóng đã trở thành thứ nước uống rất tinh tế ở đây. Trẻ em cũng không thích trà đá vì nó quá chát và đắng, nếu có uống trà lạnh thì chắc là trà đen chanh đá, đại khái uống trà như uống nước chanh đường. Người gắn bó với trà đá nhiều nhất ở Hà nội chính là thanh niên, sinh viên và học sinh trung học trong những lúc buôn dưa lê vào giờ nghỉ, những buổi trốn học đi chơi. Vì thế nói đến trà đá là nhớ đến những năm tháng ngồi mài mông ở giảng đường với bao nhiêu trò quái đản, hình ảnh cốc trà đá cứ thế bám vào ký ức dù sau này trong cuộc sống nó có thể không còn chỗ đứng bên cạnh những thứ đồ uống khác nữa.:binhsua15
Tự nhiên nhắc đến trà đá lại nhớ những ngày xưa đi học, nhớ hội bạn chung trường đã lâu rồi không còn gặp mặt thế không biết. Một góc kỷ niệm xưa khờ khạo, ngông cuồng gắn với ly trà đá.:binhsua14
Page:
[1]